Nhân gian bất tu tiên - Chương 1232: Sợi Dây Liên Kết: Khi Trí Tuệ Phàm Nhân Vượt Trên Phép Thuật
Ánh tà dương của buổi chiều hôm trước đã nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn tĩnh tại như một hồ nước không gợn sóng, chỉ có hương trà thoang thoảng cùng mùi giấy cũ quyện vào nhau, tạo nên một sự an yên đến lạ thường. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ đã sờn bóng theo năm tháng, tách trà nghi ngút khói đặt cạnh một cuốn sách cổ bìa đã ố vàng. Ánh mắt y vẫn giữ vẻ tĩnh lặng như mặt hồ, nhưng sâu thẳm bên trong, những dòng suy tư vẫn âm thầm cuộn chảy. Y dõi theo bóng lưng Lạc Phong khuất dần vào đám đông ồn ã, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua đôi môi.
"Tiên sinh, người thư sinh kia trông có vẻ đã tìm thấy điều gì đó quan trọng lắm," Thư Đồng Tiểu An, gầy gò với đôi mắt to tròn lanh lợi, lên tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót giữa buổi sớm mai. Nó đang cẩn thận dùng một chiếc khăn ẩm lau từng kẽ giá sách, động tác thuần thục và tỉ mỉ. "Ngài ấy đã đọc sách của chúng ta cả buổi chiều, còn mua thêm mấy cuốn nữa."
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương vị thanh tao lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua đi chút mỏi mệt trong tâm trí. "Mỗi người đều có một hành trình tìm kiếm riêng, Tiểu An. Có người tìm kiếm quyền năng siêu phàm, có người tìm kiếm danh vọng vinh hoa, lại có người chỉ mong cầu sự bình yên trong tâm hồn. Quan trọng là, họ có dám tự mình bước đi trên con đường ấy, hay mãi mãi chỉ đi theo lối mòn của người khác mà thôi." Y không trực tiếp nói về Lạc Phong, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa sự chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc đời. Y biết, hạt mầm của triết lý "Nhân Đạo" đã được gieo vào tâm trí của chàng thư sinh trẻ, và nó sẽ tự mình nảy nở, phát triển theo cách riêng của nó. Đó chính là sự vận hành của "nhân quả" mà y luôn tin tưởng. Dù Thiên Đạo có suy tàn, dù tiên môn có không còn, thì dòng chảy của nhân quả vẫn sẽ tiếp diễn, định hình nên những kỷ nguyên mới.
Tiểu An ngây thơ nhìn y, "Vậy tiên sinh đang tìm kiếm điều gì ạ?"
Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve trang sách, ánh mắt xa xăm. "Ta ư? Ta chỉ đang quan sát thôi. Quan sát vạn vật luân hồi, quan sát nhân gian chuyển mình, quan sát con người tìm lại chính mình. Có lẽ, đó là một loại tìm kiếm, một loại tu hành... không cần thần thông, không cần pháp lực, chỉ cần một trái tim biết cảm nhận và một khối óc biết suy tư." Y lại lật sang trang sách tiếp theo, nội dung là một câu chuyện dân gian giản dị về lòng nhân ái và sự sẻ chia. Những câu chuyện như thế này, từng chút một, đang thay thế những truyền thuyết về tiên nhân và thần phật trong tâm thức của con người. Kỷ nguyên mới không cần thần linh cứu rỗi, mà cần những con người tự mình cứu rỗi chính mình, cứu rỗi nhân gian này.
Ngoài cửa, tiếng rao hàng buổi sáng bắt đầu vang lên rõ rệt hơn, tiếng bánh bao nóng hổi, tiếng nước trong lành, tiếng kẹo mạch nha giòn tan... tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mãn nguyện. Y đứng dậy, vươn vai nhẹ nhõm. "Tiểu An, chúng ta ra ngoài một lát đi. Hít thở chút khí trời, cũng là một cách để thấu hiểu nhân gian." Tiểu An vui vẻ cất khăn, nhanh nhẹn đi theo sau y, đôi mắt sáng lấp lánh sự tò mò về thế giới bên ngoài.
***
Quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình vào giữa buổi sáng là một bức tranh sống động của sự tấp nập và hối hả. Ánh nắng ấm áp chảy tràn trên những mái nhà ngói đỏ, xuyên qua tán cây cổ thụ già cỗi, đổ bóng xuống những sạp hàng bày bán đủ loại thức quà và vật dụng. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng mặc cả oang oang của các tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa l��c cộc trên nền đá, tất cả tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của cuộc sống phàm nhân. Mùi hương của bánh nướng, của thảo dược phơi khô, của mồ hôi và đất, hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Giữa dòng người qua lại, một bóng hình nhỏ bé, lanh lợi đang chạy nhảy không ngừng. Đó là Tiểu Hoạt Bát, đứa trẻ tinh nghịch nhất xóm, với đôi mắt đen láy và mái tóc bù xù. Trên tay nó là một chú chim gỗ được đẽo gọt tinh xảo, đôi cánh màu đỏ rực rỡ, là món đồ chơi yêu thích của nó. Chú chim gỗ cứ lên xuống theo từng bước chạy, đôi khi lượn một vòng trên không rồi lại đáp xuống tay nó, như thể có một linh hồn nhỏ bé trú ngụ bên trong. Tiểu Hoạt Bát cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như chuông gió, thu hút ánh nhìn trìu mến từ những người xung quanh.
Đột nhiên, một tiếng "Á!" nhỏ xíu vang lên. Do mải mê đuổi theo một con bướm vàng, Tiểu Hoạt Bát đã không để ý đến một khe thoát nước nhỏ, sâu và hẹp nằm ngay giữa quảng trường. Chân nó vấp nhẹ, cả người loạng choạng. Trong khoảnh khắc hốt hoảng, chú chim gỗ yêu quý tuột khỏi tay, rơi "tọt" xuống khe thoát nước, khuất hẳn khỏi tầm mắt. "Chim gỗ của con! Chim gỗ của con!" Tiếng cười vui vẻ ban nãy chợt biến thành tiếng khóc nức nở, đầy sự tuyệt vọng. Tiểu Hoạt Bát quỳ sụp xuống bên khe thoát nước, đôi mắt đã đong đầy nước mắt, cố gắng thò tay xuống nhưng khoảng cách quá sâu, khe quá hẹp, bàn tay nhỏ bé của nó không thể nào chạm tới được.
Tiếng khóc của đứa trẻ nhanh chóng thu hút sự chú ý. Bà Lão Bán Nước, lưng còng tóc bạc, với nụ cười hiền từ thường trực, đang gánh gánh nước mát đi ngang qua, vội vàng đặt gánh xuống. "Ôi chao, Tiểu Hoạt Bát, có chuyện gì vậy cháu?" Bà hỏi, giọng đầy lo lắng. Thợ Rèn Mãnh, vạm vỡ với cơ bắp cuồn cuộn và khuôn mặt lấm lem nhọ than, đang đi mua lương thực cho bữa trưa, cũng bước tới, bàn tay to lớn gãi gãi mái tóc rối bù. Ông Chủ Tiệm Thuốc, gầy gò đeo kính, vẻ mặt hiền lành và luôn có mùi thảo dược thoang thoảng, cũng cẩn trọng tiến lại gần. Bà Chủ Quán Trà, phúc hậu và hiếu khách, đang đứng trước quán mình, cũng không kh��i xuýt xoa.
"Chim gỗ của con rơi xuống dưới rồi!" Tiểu Hoạt Bát vừa khóc vừa chỉ vào khe thoát nước, giọng nghẹn ngào.
Người dân xúm lại, ai nấy đều thò đầu nhìn xuống. Khe thoát nước sâu hoắm, bên dưới tối đen như mực, chỉ loáng thoáng thấy hình dáng chú chim gỗ nhỏ bé nằm im lìm. "Ôi, khe này sâu quá!" Bà Lão Bán Nước thốt lên, vẻ mặt đầy tiếc nuối. "Hẹp thế này sao mà với tới được chứ? Tay ta còn không lọt." Một người đánh cờ, râu dài và vẻ mặt nghiêm nghị, cũng lắc đầu. "Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ... nhưng ta e rằng không có nước nào để đi cả."
Thợ Rèn Mãnh cố gắng thò tay xuống, nhưng cánh tay ông quá lớn, chỉ vừa chạm đến miệng khe đã bị kẹt. "Chậc, đúng là khó thật. Giá mà có một tu sĩ dùng pháp thuật... dùng một chút tiểu thần thông là có thể lấy lên dễ dàng rồi!" Ông nói, nhưng trong giọng nói không có sự khao khát như xưa, chỉ là một thói quen buột miệng. "Nhưng thôi, thời đó qua rồi." Ông tự cười nhạo mình, rồi lại thở dài. "Giờ chúng ta chỉ có thể dựa vào sức mình thôi."
Lời nói của Thợ Rèn Mãnh khiến cả đám đông chợt im lặng, một thoáng suy tư lướt qua khuôn mặt mỗi người. Đúng vậy, kỷ nguyên Thiên Đạo đã là quá khứ. Không còn những tiên nhân bay lượn, không còn những pháp thuật diệu kỳ. Nhân gian giờ đây phải tự mình xoay sở. Sự bất lực ban đầu dần được thay thế bằng một sự thách thức ngầm, một quyết tâm muốn tìm ra giải pháp.
Tạ Trần, cùng với Tiểu An, vừa đi đến rìa quảng trường, cũng dừng lại quan sát. Y không tiến lại gần đám đông, chỉ lặng lẽ đứng dưới bóng râm của một cây đa cổ thụ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Y nhìn những khuôn mặt lo lắng, nhìn những bàn tay cố gắng vươn xuống khe nước, nhìn sự bất lực, rồi lại nhìn sự quyết tâm le lói trong ánh mắt của họ. Trong thế giới mà Thiên Đạo đã suy tàn, nơi con người không còn trông chờ vào thần linh, những vấn đề nhỏ bé nhất của cuộc sống thường nhật lại trở thành phép thử cho trí tuệ và tình đoàn kết của phàm nhân. Y khẽ liếc nhìn Tiểu An, đứa trẻ đang dán mắt vào cảnh tượng, khuôn mặt đầy vẻ hi��u kỳ và lo lắng cho Tiểu Hoạt Bát. Tạ Trần biết, những khoảnh khắc như thế này, chính là những bài học quý giá nhất về nhân tình thế thái, về sự trỗi dậy của nhân tính trong kỷ nguyên mới.
***
Buổi trưa, cái nắng đã trở nên gay gắt hơn, không khí oi ả bao trùm Thị Trấn An Bình. Tại xưởng rèn của Thợ Rèn Mãnh, không khí lại nóng bức hơn gấp bội, mùi than cháy và kim loại nung đỏ hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng. Tiếng búa đập chan chát vang vọng, đều đặn và mạnh mẽ. Thợ Rèn Mãnh, mồ hôi nhễ nhại, đang tập trung toàn bộ tinh thần vào việc rèn một thanh sắt. Từng nhát búa của ông vang lên dứt khoát, nung chảy mọi sự bực bội và bất lực ban nãy thành ý chí kiên định.
"Hừm, cái ý của lão Tạ Trần cũng hay đấy chứ!" Thợ Rèn Mãnh lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn nhưng đầy vẻ hăm hở. "Cứ tưởng phải làm cái gì ghê gớm lắm, ai ngờ chỉ là một câu chuyện xưa về đòn bẩy và sự bám dính của nhựa cây. Mà nói cũng phải, mọi thứ đều có nguyên lý của nó, quan trọng là ta có nhìn ra hay không." Buổi sáng, khi đám đông còn đang loay hoay, Tạ Trần đã không nói gì trực tiếp, nhưng y đã kể cho Tiểu An nghe một câu chuyện về những người thợ làm cầu xưa kia, họ đã dùng những công cụ thô sơ nhưng khéo léo để nhấc những tảng đá khổng lồ. Y cũng nhắc đến một loại nhựa cây rừng có khả năng bám dính kỳ lạ, thường được dùng để dán các mảnh gỗ. Thợ Rèn Mãnh đã vô tình nghe được, và những lời đó, như một tia sáng, đã thắp lên trong đầu ông một ý tưởng táo bạo.
Ông Chủ Tiệm Thuốc, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, đang cẩn trọng mang đến một bình nhỏ bằng gốm, bên trong chứa một chất lỏng sệt màu nâu sẫm, tỏa ra mùi hăng hăng đặc trưng của nhựa cây. "Đây là nhựa của cây Huyết Lâm, Mãnh huynh. Loại này dính lắm, nhưng phải dùng đúng cách, khéo léo một chút mới được. Nếu không, nó sẽ dính chặt cả dụng cụ của huynh vào chim gỗ mất." Ông giải thích tỉ mỉ, đôi mắt nheo lại sau cặp kính. Ông đã dành cả buổi sáng để tìm kiếm và chế biến loại nhựa này, hiểu rõ tính chất của nó hơn ai hết.
Bà Lão Bán Nước, không kém phần nhiệt tình, cũng đã cẩn thận gỡ một sợi dây gai chắc chắn từ gánh hàng của mình. "Sợi dây này của tôi chắc lắm, Mãnh huynh! Dù có kéo cả con trâu lên cũng được ấy chứ! Dù sao thì, nó cũng đã kéo bao nhiêu gánh nước nặng qua bao nhiêu con đường rồi." Bà cười hiền, đôi tay nhăn nheo nhưng vẫn thoăn thoắt kiểm tra từng nút thắt, đảm bảo sợi dây không có bất kỳ chỗ hỏng nào.
Bà Chủ Quán Trà, tay xách một ấm trà lớn, mang đến cho mọi người chút nước mát giải khát. "Nghỉ tay chút đi, các vị. Nước mát đây! Có sức mới có thể làm việc lớn được chứ." Bà nói, giọng nói ấm áp như xua đi cái oi ả của buổi trưa. "Chúng ta không có tiên pháp thì sao? Chúng ta có đôi tay, có khối óc, và quan trọng nhất, chúng ta có nhau. Đâu ai nói rằng phải có thần thông mới làm được việc đâu."
Mọi người xúm lại, mỗi người một việc, tạo nên một sự phối hợp nhịp nhàng mà không cần bất kỳ sự chỉ đạo chính thức nào. Thợ Rèn Mãnh tiếp tục tinh chỉnh chiếc kẹp sắt mà ông đang rèn, biến nó thành một công cụ dài, mảnh, với phần đầu có thể mở ra và khép lại như một cái mỏ chim, đủ nhỏ để lọt vào khe thoát nước nhưng đủ vững chắc để kẹp chặt đồ vật. Ông Chủ Tiệm Thuốc cẩn thận thoa một lớp nhựa Huyết Lâm mỏng lên mặt trong của chiếc kẹp, đảm bảo độ bám dính nhưng không quá dày để tránh làm hỏng chim gỗ. Bà Lão Bán Nước thì buộc sợi dây gai vào chuôi chiếc kẹp, kiểm tra độ chắc chắn.
Người Đánh Cờ, vẫn với vẻ mặt suy tư, thỉnh thoảng lại đưa ra một lời bình luận mang tính chiến thuật: "Nước đi này cần sự khéo léo, Mãnh huynh. Phải nghĩ tới từng biến số nhỏ nhất, như một ván cờ vậy." Tiểu Bán Quán, một cô bé nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn, đang gánh gánh hàng trên vai, cũng chạy tới, nhiệt tình giúp đỡ bằng cách chạy đi lấy thêm chút nước, hay đưa dụng cụ nhỏ. Dường như cả khu phố đều đang tham gia vào "chiến dịch" cứu chim gỗ của Tiểu Hoạt Bát.
Tạ Trần, đứng từ xa quan sát, không hề can thiệp. Y chỉ khẽ mỉm cười. Tiểu An đứng cạnh y, đôi mắt mở to, chăm chú nhìn từng hành động của những người xung quanh. "Tiên sinh, con th��y mọi người thật là giỏi ạ! Ai cũng nghĩ ra cách hay hết."
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y nhìn xa xăm, như thể nhìn xuyên qua thời gian, nhìn thấy những giá trị đang dần được hình thành trong kỷ nguyên mới. "Đúng vậy, Tiểu An. Mỗi người đều có một trí tuệ riêng, một sở trường riêng. Khi những trí tuệ ấy hòa quyện vào nhau, khi những sở trường ấy được tận dụng đúng lúc, thì không có khó khăn nào là không thể vượt qua. Mọi thứ đều có nguyên lý của nó, quan trọng là ta có nhìn ra hay không. Và hơn hết, khi nhân tâm đồng lòng, thì sức mạnh ấy còn lớn hơn cả pháp thuật của tiên nhân." Y không cần phải phô diễn sức mạnh, không cần phải ban phát tri thức. Y chỉ cần gieo những hạt mầm suy tư, và để chúng tự mình nảy nở trong tâm trí của mỗi người. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" mà y vẫn luôn theo đuổi.
***
Nắng chiều đã dịu dần, những cơn gió nhẹ mang theo hơi mát thổi qua quảng trường, xoa dịu cái oi ả của buổi trưa. Đám đông lại một lần nữa tụ tập quanh khe thoát nước, nhưng lần này, trong ánh mắt họ không còn sự bất lực mà thay vào đó là một niềm hy vọng mong manh, xen lẫn sự hồi hộp. Tiểu Hoạt Bát đứng ngay hàng đầu, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhưng giờ đây đã mở to hết cỡ, dán chặt vào chiếc khe, trái tim nhỏ bé đập thình thịch.
Thợ Rèn Mãnh, với chiếc kẹp tự chế được buộc chắc chắn vào sợi dây gai, đứng ngay miệng khe. Ông hít một hơi thật sâu, rồi từ từ, cẩn trọng hạ chiếc kẹp xuống. Từng chút một, từng chút một. Ông Chủ Tiệm Thuốc đứng cạnh, đôi mắt tinh tường dõi theo, thỉnh thoảng lại thì thầm chỉ dẫn: "Chậm thôi, Mãnh huynh. Hơi nghiêng sang trái một chút... Đúng rồi, từ từ thôi... Cẩn thận đừng để nhựa cây chạm vào thành khe." Tiếng nói của ông đều đều, như một lời kinh trấn an giữa không khí căng thẳng.
Cả đám đông nín thở dõi theo. Những người đánh cờ tạm gác lại ván cờ dang dở, Ông Chủ Tiệm Thuốc ngưng tay bốc thuốc, Bà Lão Bán Nước ngừng rao hàng, Bà Chủ Quán Trà đứng lặng lẽ trước cửa quán, Tiểu Bán Quán bỏ gánh hàng xuống. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào chiếc kẹp đang từ từ đi xu��ng, sâu hun hút vào lòng đất. Khoảng khắc này, không còn là việc của riêng Tiểu Hoạt Bát, mà là của cả Thị Trấn An Bình. Đó là một thử thách cho trí tuệ và sự kiên nhẫn của họ.
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài như vô tận, một tiếng "tạch" nhỏ xíu vang lên từ dưới khe nước. "Dính rồi!" Ông Chủ Tiệm Thuốc khẽ reo lên, giọng nói vỡ òa. Chiếc kẹp đã bám chắc vào con chim gỗ. Thợ Rèn Mãnh cẩn thận, chậm rãi kéo sợi dây lên. Sợi dây gai căng lên, những thớ vải nhỏ run rẩy dưới sức nặng. Từng chút một, màu đỏ rực rỡ của chú chim gỗ dần hiện ra, như một viên ngọc quý từ lòng đất.
"Chim gỗ của con!" Tiểu Hoạt Bát vỡ òa trong niềm vui sướng, hai tay vươn ra đón lấy món đồ chơi thân yêu. Khuôn mặt nó lem luốc nước mắt và bụi bẩn nhưng tràn đầy hạnh phúc, đôi mắt sáng rỡ hơn bao giờ hết. Nó ôm chầm lấy chú chim gỗ, như ôm cả một kho báu vừa tìm lại được.
Tiếng reo hò vỡ òa khắp quảng trường. "Hay quá!", "Làm được rồi!", "Đúng là sức người có hạn nhưng trí tuệ thì vô biên!". Người dân vỗ tay, cười nói rộn ràng, không khí trở nên sống động hơn bao giờ hết. Bà Lão Bán Nước cười híp mắt, "Thấy chưa, đâu cần tiên pháp gì chứ! Chúng ta tự làm được hết!". Thợ Rèn Mãnh gật gù, vẻ mặt đầy tự hào, nhưng ông cũng không quên nhìn sang Ông Chủ Tiệm Thuốc và Bà Lão Bán Nước, những người đã cùng ông góp sức.
Tạ Trần, đứng cạnh Tiểu An, khẽ mỉm cười. Ánh mắt y sâu thẳm, chất chứa sự mãn nguyện. Y nhìn cảnh tượng trước mắt, không phải bằng ánh mắt của một người phàm đang chứng kiến một kỳ tích, mà bằng ánh mắt của một người đã nhìn thấu nhân quả, nhìn thấy sự vận hành của Thiên Đạo trong những điều bình dị nhất. "Tiểu An," y khẽ nói, giọng nói trầm ấm như gió thoảng. "Ngươi thấy đó, nhân tâm là một dòng suối bất tận của trí tuệ và tình yêu thương. Khi con người không còn khao khát thành tiên, không còn bị ám ảnh bởi quyền năng siêu phàm, họ sẽ tự tìm thấy sức mạnh thực sự nằm ngay trong chính mình, trong sự đoàn kết và lòng nhân ái."
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lấp lánh như vừa ngộ ra điều gì đó to lớn. Nó nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn đám đông đang hân hoan. Nó không hiểu hết được những lời thâm sâu của tiên sinh, nhưng nó cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc đang lan tỏa khắp nơi.
Sự kiện nhỏ bé này, tưởng chừng như vô nghĩa, lại củng cố niềm tin rằng trong kỷ nguyên Nhân Gian, trí tuệ, sự khéo léo và tinh thần đoàn kết của con người sẽ là nền tảng cho mọi sự phát triển, thay thế hoàn toàn nhu cầu về phép thuật. Tạ Trần, vẫn là "điểm neo nhân quả" vô hình, đã ảnh hưởng gián tiếp đến cộng đồng thông qua những gợi mở triết lý, định hướng tư duy phàm nhân theo hướng tự lực và nhân văn. Tiểu An và Tiểu Hoạt Bát, những thế hệ mới lớn lên trong kỷ nguyên này, sẽ là những người trực tiếp thể hiện và phát triển các giá trị "Nhân Đạo" một cách tự nhiên nhất, không còn vướng bận bởi tiên đạo.
Tạ Trần khẽ nắm lấy tay Tiểu An, dẫn nó đi xuyên qua đám đông đang dần tan rã, trở về quán sách nhỏ của mình. Y biết, đây chỉ là một trong vô vàn những câu chuyện nhỏ bé, giản dị sẽ diễn ra trong kỷ nguyên mới. Mỗi câu chuyện, mỗi hành động, đều là một mảnh ghép, xây dựng nên một thế giới nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, định hình lại lịch sử theo cách riêng của họ, với nền móng vững chắc là trí tuệ và tình yêu thương của phàm nhân.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.