Nhân gian bất tu tiên - Chương 1231: Hồi Ức Đã Mờ, Triết Lý Chớm Nở: Khách Đến Hỏi Chuyện Cũ
Bình minh nhuộm hồng chân trời phía Đông, khẽ len lỏi qua những tán cây cổ thụ, đậu lại trên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Tiếng chim líu lo ríu rít, phá tan màn sương sớm, mang theo hơi thở mát lành của một ngày mới. Trong quán sách nhỏ nằm khuất mình trên con phố vắng, ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch cũ kỹ, nhảy múa trên những chồng sách cao ngất. Mùi giấy cũ, mực khô và gỗ trầm hương thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh mịch mà ấm áp, tựa hồ như thời gian cũng phải ngừng lại để lắng nghe hơi thở của tri thức.
Tạ Trần, như thường lệ, đã ngồi sau quầy từ bao giờ. Thân hình gầy gò của y ẩn mình trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt, giản dị đến mức hòa vào màu sắc của thư phòng. Đôi tay thon dài, xương xương, đang lật dở từng trang của một cuốn cổ thư đã ố vàng theo năm tháng. Ánh mắt y sâu thẳm như hồ thu, tĩnh lặng tựa mặt nước không gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa cả một thế giới suy tư. Y không đọc nhanh, không vội vã, mà như đang chầm chậm thưởng thức từng câu chữ, từng ý nghĩa mà kẻ xưa gửi gắm. Y dường như không chỉ đọc sách, mà đang đối thoại với lịch sử, với những linh hồn đã hóa thành mực và giấy.
Tiểu An, thư đồng nhỏ tuổi, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách, bàn tay bé nhỏ nâng niu từng cuốn sách như báu vật. Thằng bé gầy gò, đôi mắt to tròn lanh lợi luôn ánh lên vẻ thông minh và hiếu học. Thỉnh thoảng, nó lại liếc nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt ngây thơ ấy không giấu nổi sự ngưỡng mộ. Đối với Tiểu An, tiên sinh Tạ Trần không chỉ là chủ quán, mà còn là một kho tàng tri thức sống, một người dẫn đường thầm lặng giữa dòng đời vạn biến. Nó cảm nhận được sự bình yên toát ra từ Tạ Trần, một sự bình yên không phải đến từ sự vô tri, mà từ sự thấu hiểu sâu sắc vạn vật.
"Tiên sinh, sáng nay có vẻ bình yên hơn mọi ngày," Tiểu An khẽ nói, giọng nó trong trẻo như tiếng chim hót, không dám làm vỡ tan không khí trầm mặc. Nó đặt cây chổi lông gà xuống, đôi tay nhỏ bé xếp lại ngay ngắn mấy cuốn sách bị xê dịch. "Mấy ngày nay, con nghe nói chuyện ở Thôn Vân Sơn đã được giải quyết êm đẹp. Dân làng ai nấy đều vui mừng. Có người còn bảo, đó là nhờ có tiên sinh âm thầm chỉ lối."
Tạ Trần khẽ khép cuốn sách lại, ngẩng đầu nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Ánh nắng sớm đã tràn ngập con phố, chiếu rọi lên những gánh hàng rong vừa mới bày biện. Một nụ cười mờ nhạt, khó nhận ra, thoáng hiện trên đôi môi y. "Bình yên vốn là bản chất của vạn vật, chỉ là lòng người chưa nhận ra," y đáp, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng suối chảy khe khẽ. "Sự huyên náo bên ngoài, rốt cuộc cũng là phản chiếu của sự xao động trong tâm. Khi tâm tĩnh lặng, vạn vật tự an. Việc ở Thôn Vân Sơn, họ tự mình tìm thấy con đường của mình, ta chỉ là người gieo một hạt mầm nhỏ, còn hạt mầm ấy có nảy nở hay không, là do chính đất đai và những người vun trồng."
Y đưa tay vuốt nhẹ lên bìa cuốn sách cổ, cảm nhận từng thớ giấy sờn cũ dưới đầu ngón tay. Cuốn sách này, không phải là bí kíp tu luyện hay kinh thư tiên đạo, mà chỉ là một tập hợp những câu chuyện về cuộc sống đời thường, về sự kiên cường của con người trước thiên tai, về lòng bao dung giữa những kẻ láng giềng. Trong kỷ nguyên Nhân Gian này, những câu chuyện như vậy lại trở nên quý giá hơn bất kỳ bộ công pháp nào. Thiên Đạo đang suy kiệt, linh khí mỏng dần, và cái giá của sự "thành tiên" là "mất người" – đánh mất cảm xúc, ký ức, và nhân tính. Con đường tu luyện ngày càng trở nên vô nghĩa, thậm chí đáng sợ. Chính vì vậy, những câu chuyện về "sống một đời bình thường", về việc giữ trọn "nhân tính" lại trở thành nguồn an ủi, nguồn dẫn lối cho nhiều người.
Tạ Trần nhớ lại hình ảnh Lão Nông Trần và Trưởng Lão Lý bắt tay nhau, những cái bắt tay xiết chặt như một lời thề nguyện cho một khởi đầu mới. Y cũng nhớ đến ánh mắt đầy nhiệt huyết của Thanh Niên Lý, của những người trẻ khao khát một cuộc sống an lạc, trọn vẹn, không còn bị ám ảnh bởi việc "thành tiên". Đó chính là "dòng chảy nhân quả" mà y đã nhìn thấy, một dòng chảy đang dần chuyển mình từ sự tranh giành, oán hận sang sự thấu hiểu và sẻ chia. Y không can thiệp trực tiếp, y chỉ gieo những hạt mầm triết lý, những hạt mầm của "Vô Vi Chi Đạo", để chúng tự nảy nở trong tâm hồn con người. Sự thay đổi không đến từ quyền năng siêu phàm, mà đến từ sự tự giác của nhân tâm. Đó là một quá trình chậm rãi, đôi khi khó nhận ra, nhưng lại vô cùng bền vững. Mỗi câu chuyện, mỗi lời gợi mở của y, đều là một điểm neo nhỏ, giúp định hướng dòng chảy ấy. Và y biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và nhân gian còn cần rất nhiều những hạt mầm như thế để thực sự trở thành một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của hy vọng và bình yên.
Ánh nắng dần lên cao, báo hiệu buổi trưa đã điểm. Không khí trong quán sách vẫn tĩnh lặng, nhưng bên ngoài, tiếng bước chân đã bắt đầu nhiều hơn, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tiếng cười nói của trẻ nhỏ đã vọng vào. Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, không mang chút ưu phiền. Y đã từ bỏ con đường tu đạo, không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn. Y không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Y chỉ trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Và y, một phàm nhân, đang cảm nhận được sự trọn vẹn ấy mỗi ngày, trong từng hơi thở, từng trang sách, từng nụ cười của Tiểu An, và trong từng câu chuyện về sự chuyển mình của nhân gian.
Buổi trưa, khi ánh nắng đã trở nên chói chang hơn, nhuộm vàng con phố nhỏ, một vị khách đặc biệt bước vào quán. Đó là Thư Sinh Lạc Phong, một thanh niên trẻ tuổi, ăn mặc giản dị nhưng chỉnh tề, với dáng vẻ thư sinh gầy gò. Ánh mắt hắn sáng ngời vẻ ham học hỏi, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một chút bối rối, một sự hoài nghi trước những câu hỏi lớn c��a thời đại. Hắn bước đi nhẹ nhàng trên sàn gỗ cũ kỹ, tiếng bước chân khẽ khàng hòa vào tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tiếng chim hót ngoài vườn. Mùi sách cũ nồng nặc quyện với mùi trà thơm thoang thoảng từ quầy pha trà của Tạ Trần, tạo nên một bầu không khí tập trung, suy tư, mang đậm tính chất học thuật và triết lý.
Lạc Phong dừng lại trước những giá sách cao vút, ánh mắt hắn quét qua hàng trăm, hàng ngàn cuốn sách, từ những kinh điển cổ xưa đến những ghi chép đời thường, từ những tập thơ ca lãng mạn đến những bản đồ địa lý chi tiết. Hắn không khỏi cảm thán trước sự phong phú của kho tàng tri thức nơi đây. Trong đầu hắn, những câu hỏi vẫn luẩn quẩn không dứt. Hắn đã nghe nhiều về việc Thiên Đạo suy kiệt, về sự mờ nhạt của ranh giới tiên phàm, về nghịch lý "tu hành càng cao, con người càng dễ mất người". Những điều đó đã làm lung lay niềm tin của cả một thế hệ, khiến những người trẻ như hắn phải tự vấn về ý nghĩa của cuộc đời, về con đường mà họ nên đi.
Tiểu An, đang sắp xếp lại một chồng sách mới, thấy Lạc Phong liền lễ phép lên tiếng: "Công tử tìm sách gì ạ? Hay có điều gì cần hỏi tiên sinh Tạ Trần?"
Lạc Phong khẽ giật mình, rồi mỉm cười với Tiểu An. Hắn bước đến bên quầy, nơi Tạ Trần đang nhâm nhi chén trà, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ. "Tiên sinh Tạ Trần," hắn cung kính chắp tay, "vãn bối Lạc Phong, mạo muội đến đây là có vài điều băn khoăn muốn thỉnh giáo người."
Tạ Trần đặt chén trà xuống, không vội trả lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hàm chứa sự khuyến khích. "Mời công tử cứ nói."
Lạc Phong hít một hơi thật sâu, dường như đang gom góp dũng khí để trình bày những suy nghĩ rối ren của mình. "Vãn bối gần đây thường nghe người đời đồn đại về những 'truyền thuyết' cũ, về sự sụp đổ của Thiên Đạo, về một kỷ nguyên mới đang hình thành. Có người nói, Thiên Đạo suy kiệt là vì con người quá tham lam, quá khao khát thành tiên. Lại có lời tiên tri rằng, chỉ khi không còn ai khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới thực sự tan rã, mở ra một kỷ nguyên mới. Tiên sinh, người có nghe v��� lời tiên tri ấy không? Và liệu đó có phải là sự thật?"
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt y vẫn bình thản, không chút gợn sóng hay phán xét. Y thấu hiểu sự bối rối trong lòng Lạc Phong, sự hoài nghi của một thế hệ đang đứng trước ngã ba đường, khi những giá trị cũ đã sụp đổ mà những giá trị mới chưa kịp định hình. "Chân lý không nằm ở lời đồn, mà ở tâm cảnh của mỗi người," Tạ Trần chậm rãi đáp, giọng nói trầm ấm, mỗi từ mỗi chữ đều như mang một sức nặng triết lý. "Lời tiên tri, suy cho cùng, cũng chỉ là một cách con người diễn giải về những gì họ cảm nhận được. Thiên Đạo, nó là một quy luật, một trật tự. Sự suy kiệt của nó, hay sự tan rã, không thể chỉ quy kết vào một vài nguyên nhân đơn lẻ. Vạn vật hữu sinh hữu diệt, có thịnh có suy. Đó là lẽ vô thường."
Lạc Phong nhíu mày, cố gắng nắm bắt từng lời của Tạ Trần. "Nhưng... nếu Thiên Đạo sụp đổ, nếu tiên đạo không còn, vậy con người còn có thể tìm thấy ý nghĩa gì trong cuộc sống? Chẳng lẽ chúng ta chỉ còn biết sống một đời phàm tục, không có mục tiêu, không có sự siêu thoát?"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như giọt nắng cuối đông, ấm áp nhưng đầy sâu xa. Y đưa tay chỉ về phía một giá sách cũ kỹ, nơi có những cuốn sách bìa đã sờn rách, mực đã phai màu. "Công tử đã đọc 'Ký Sự Những Người Thợ Rèn' chưa? Hay 'Thiên Gia Bách Tính Lục'?"
Lạc Phong lắc đầu, vẻ mặt mơ hồ. "Vãn bối chưa từng nghe qua. Con thường đọc những kinh thư tu luyện, những ghi chép về các vị tiên nhân..."
"Vậy thì không lạ," Tạ Trần tiếp lời, "ngươi đã tìm kiếm ở sai nơi rồi. Những cuốn sách ngươi vừa nhắc đến, chúng không nói về tiên đạo, không kể về những phép thuật thần thông, nhưng chúng lại ghi lại những điều chân thực nhất về con người. 'Ký Sự Những Người Thợ Rèn' kể về những người thợ rèn đời đời kiên trì với nghề, ngày đêm rèn giũa sắt thép, tạo ra những nông cụ sắc bén, những vật dụng hữu ích cho đời sống. Họ không có thần thông, không có pháp lực, nhưng họ dùng chính đôi tay mình để tạo nên giá trị, để phục vụ nhân gian. Còn 'Thiên Gia Bách Tính Lục' lại là tập hợp những câu chuyện về những người phàm tục, từ người nông phu chăm chỉ đến người lái đò cần mẫn, từ bà mẹ tần tảo nuôi con đến những đứa trẻ thơ ngây. Họ sống một đời bình thường, nhưng không tầm thường. Trong mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của họ, đều ẩn chứa sự kiên cường, lòng nhân ái, và một ý chí sống mãnh liệt."
"Vậy ý tiên sinh là..." Lạc Phong bắt đầu nhận ra điều gì đó, ánh mắt hắn dần bớt đi vẻ bối rối.
"Ý ta là, chân lý không cần phải tìm kiếm ở nơi xa xôi, không cần phải nằm trong những lời tiên tri huyền bí hay những phép thuật phi phàm," Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Lạc Phong, giọng y như một tiếng chuông cảnh tỉnh, nhưng lại vô cùng dịu dàng. "Nó nằm ngay trong cuộc sống này, trong những điều bình dị nhất. 'Không ai khao khát thành tiên' không có nghĩa là không còn mục tiêu, mà là con người đã tìm thấy mục tiêu khác, một mục tiêu lớn lao hơn cả sự bất tử: đó là sự trọn vẹn của nhân tính, là giá trị của một cuộc sống chân thực. Khi con người không còn ch��p niệm vào việc thành tiên, họ sẽ nhìn thấy được vẻ đẹp của đời thường, họ sẽ trân trọng từng khoảnh khắc được 'sống' đúng nghĩa. Đó không phải là sự suy tàn, mà là sự chuyển mình, là một kỷ nguyên mới của 'Nhân Đạo' lên ngôi."
Lạc Phong hoàn toàn bị cuốn hút bởi những lời nói của Tạ Trần. Hắn chưa bao giờ nghe ai diễn giải về Thiên Đạo, về tiên phàm theo một cách như vậy. Hắn đã luôn tin rằng mục đích cuối cùng của con người là vượt qua phàm tục, là tu luyện thành tiên. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới trong tâm trí hắn. Hắn bắt đầu hiểu rằng, có lẽ, cái "mất người" mà Thiên Đạo nhắc đến không chỉ là mất đi ký ức hay cảm xúc, mà còn là mất đi chính bản chất của con người khi họ cố gắng trở thành một thứ gì đó không thuộc về mình.
"Vãn bối... vãn bối có thể đọc những cuốn sách đó được không ạ?" Lạc Phong hỏi, giọng hắn tràn đầy sự háo hức.
"Tất nhiên rồi," Tạ Trần mỉm cười, "ngươi cứ tự nhiên tìm đọc. Hãy đọc chúng bằng cả trái tim, bằng cả sự chiêm nghiệm của chính mình. Mỗi trang sách, mỗi câu chuyện đều là một mảnh ghép của bức tranh nhân gian. Khi ngươi gom đủ những mảnh ghép ấy, ngươi sẽ tìm thấy câu trả lời cho chính mình, về ý nghĩa của sự tồn tại, về cái giá của quyền năng, và về bản chất của con người." Y không trực tiếp đưa ra lời khuyên, mà khéo léo gợi mở, để Lạc Phong tự mình khám phá, tự mình ngộ ra chân lý. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" mà y vẫn luôn thực hành.
Hắn ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ngay cạnh giá sách Tạ Trần vừa chỉ. Tiểu An mang đến cho hắn một chén trà nóng, hương thơm dịu nhẹ giúp hắn tĩnh tâm. Lạc Phong bắt đầu lật giở từng trang của cuốn "Ký Sự Những Người Thợ Rèn", rồi đến "Thiên Gia Bách Tính Lục". Hắn đọc, và càng đọc, hắn càng cảm thấy tâm hồn mình được gột rửa. Những câu chuyện về sự kiên cường, về lòng bao dung, về những nỗ lực thầm lặng của những người phàm tục đã chạm đến sâu thẳm trái tim hắn. Hắn nhận ra, những điều mà hắn tìm kiếm bấy lâu nay – sự vĩ đại, sự siêu thoát – không phải nằm ở những cảnh giới cao xa, mà nằm ngay trong sự sống, trong từng hành động tử tế, từng nụ cười chân thật của con người.
Thời gian trôi qua, ánh nắng đã dần ngả vàng, chiếu xiên qua khung cửa sổ, kéo dài bóng của những giá sách trên nền nhà. Buổi chiều tà, Thị Trấn An Bình bắt đầu trở nên nhộn nhịp hơn, nhưng trong quán sách, Lạc Phong vẫn chìm đắm trong thế giới của những câu chuyện đời thường. Hắn đã đọc rất nhiều, đến mức quên cả thời gian. Khi hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đã bớt đi vẻ hoài nghi ban đầu, thay vào đó là sự thấu hiểu và một niềm an lạc. Những sợi rối rắm trong tâm trí hắn dường như đã được gỡ bỏ, từng nút thắt được tháo gỡ một cách nhẹ nhàng. Hắn không tìm thấy một câu trả lời tuyệt đối nào, nhưng hắn đã tìm thấy một con đường, một hướng đi cho chính mình.
Lạc Phong đứng dậy, bước đến đối diện Tạ Trần, cúi người thật sâu. "Tiên sinh, những cuốn sách này... chúng không nói về tiên đạo, nhưng lại nói về những điều chân thực hơn nhiều. Về sự kiên cường của con người, về lòng nhân ái, về giá trị của cuộc sống bình thường. Vãn bối cảm ơn tiên sinh đã khai sáng."
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt y vẫn tĩnh lặng như mặt hồ phẳng lặng. "Vậy ngươi đã tìm thấy câu trả lời của mình rồi sao?"
Lạc Phong ngẩng đầu, ánh mắt hắn giờ đây tràn đầy sự kiên định. "Có lẽ, câu trả lời không phải là một sự kiện, mà là một hành trình... một sự lựa chọn của nhân tâm. Không khao khát thành tiên, không có nghĩa là buông xuôi, mà là lựa chọn sống một đời trọn vẹn theo cách của phàm nhân, tìm kiếm giá trị trong những điều bình dị, vun đắp cho nhân gian này thay vì chạy theo ảo vọng siêu thoát." Hắn nhận ra rằng, lời tiên tri "không ai khao khát thành tiên" không phải là một lời nguyền, mà là một sự giải thoát, một cánh cửa mở ra cho một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể sống đúng với bản chất của mình.
Lạc Phong chọn mua vài cuốn sách mà hắn tâm đắc nhất, những cuốn sách ghi chép về cuộc sống, về triết lý nhân sinh. Hắn rời khỏi quán sách, bước ra con phố náo nhiệt của Thị Trấn An Bình. Tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng xe ngựa lộc cộc... tất cả đều dội vào tai hắn, nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy sự ồn ào hay vô nghĩa. Thay vào đó, hắn cảm nhận được sự sống động, sự chân thực của nhân gian. Mỗi người, mỗi vật trên con phố này đều có câu chuyện của riêng mình, đều đang góp phần tạo nên dòng chảy của cuộc đời.
Tạ Trần, khẽ mỉm cười, nhìn theo bóng lưng thư sinh trẻ dần khuất vào đám đông. Y lại quay về với cuốn sách của mình, cảm nhận sự vận hành của "nhân quả". Y biết, Lạc Phong chỉ là một trong số rất nhiều người trẻ đang tìm kiếm ý nghĩa trong kỷ nguyên mới này. Sự tò mò của Lạc Phong, sự chuyển hóa trong nhận thức của hắn, chính là bằng chứng cho thấy những hạt mầm triết lý của "Nhân Đạo" đang dần nảy nở, tạo nền tảng cho sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân. Y không cần hô hào, không cần thuyết giảng. Y chỉ cần lặng lẽ gieo trồng, và quan sát. Bởi lẽ, trong một thế giới mà Thiên Đạo đang sụp đổ, nơi tiên môn không còn, chính những giá tr�� nhân văn, những "Vô Vi Chi Đạo" của phàm nhân mới là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của hy vọng và bình yên, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, định hình lại lịch sử theo cách riêng của họ.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.