Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1230: Hòa Giải Vô Vi: Hạt Mầm Thấu Hiểu Nở Hoa

Dưới ánh trăng bạc vằng vặc, dòng suối Vân Sơn vẫn miệt mài chảy xiết, mang theo những lời thì thầm của gió và sương đêm. Thanh Niên Lý đứng đó, một bóng hình cô độc giữa không gian mênh mang, chứng kiến sự bình yên lạ lùng toát ra từ Lão Nông Trần. Cảnh tượng ấy như một nét bút vẽ trái khoáy trên bức tranh u ám của Thôn Vân Sơn, nơi những chấp niệm và hận thù đã hằn sâu vào từng thớ đất, từng ánh mắt người. Sự tĩnh tại của Lão Nông Trần không chỉ khiến Thanh Niên Lý ngạc nhiên, mà còn gieo vào lòng anh một hạt mầm hoài nghi, một câu hỏi lớn lao về ý nghĩa của những cuộc tranh giành đã kéo dài bao năm.

Anh ta nhớ lại vẻ mặt khắc khổ của Trưởng Lão Lý, những đêm dài trằn trọc không ngủ của người lớn trong gia tộc, nỗi lo toan hằn sâu trên từng nếp nhăn. Tất cả đều chìm đắm trong sự mệt mỏi và tuyệt vọng, trong khi đối thủ của họ lại tìm thấy một sự an nhiên khó hiểu. “Tại sao lại như vậy?” câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Thanh Niên Lý, khuấy động những tầng sâu nhất của nhận thức. Ánh trăng như một tấm gương soi rọi, phản chiếu không chỉ hình ảnh Lão Nông Trần mà còn cả những đấu tranh nội tâm của chính anh. Anh ta đã từng tin rằng sức mạnh, sự kiên cường và lòng cố chấp mới là con đường duy nhất để bảo vệ gia tộc. Nhưng giờ đây, trước vẻ thản nhiên của Lão Nông Trần, niềm tin ấy lung lay dữ dội. Liệu có phải, những điều anh ta vẫn tin tưởng bấy lâu nay chỉ là một ảo ảnh, một chấp niệm vô nghĩa?

Trong khoảnh khắc đó, một ký ức mơ hồ chợt lóe lên, như một đốm lửa nhỏ soi sáng màn đêm. Anh ta nhớ đến những lời đồn đại về một quán sách ở Thị Trấn An Bình, nơi có một thư sinh kỳ lạ, không tu tiên nhưng lại có trí tuệ siêu phàm, có thể nhìn thấu nhân tâm. Người ta nói rằng, những ai tìm đến đó đều tìm thấy sự bình yên, tìm thấy lời giải cho những khúc mắc trong lòng. Ban đầu, Thanh Niên Lý coi đó chỉ là những câu chuyện phiếm, những lời thêu dệt vô căn cứ của những kẻ rỗi hơi. Anh ta đã từng cười nhạo, cho rằng đó là những mê tín của phàm nhân, những kẻ không thể tự mình vượt qua khó khăn nên phải bám víu vào những điều hư ảo. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự thay đổi kỳ diệu của Lão Nông Trần – một người nông dân chất phác, cả đời gắn liền với ruộng đồng và những cuộc tranh chấp – những lời đồn ấy bỗng trở nên chân thực hơn bao giờ hết. Có lẽ nào, Lão Nông Trần đã tìm thấy "bí kíp" của mình ở nơi đó? Có lẽ nào, cái "con đường mới" mà Trưởng Lão Lý đang tìm kiếm lại nằm trong những trang sách cũ kỹ, trong những triết lý đã bị lãng quên?

Thanh Niên Lý vẫn đứng đó, dưới ánh trăng, gi���a tiếng suối chảy róc rách và mùi sương đêm vương vấn. Hơi thở anh ta nặng nề, nhưng ánh mắt không còn sự bướng bỉnh hay uể oải, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc, một hạt mầm hoài nghi đã nảy nở thành một sự tò mò mạnh mẽ. Sự bình yên của Lão Nông Trần đã gieo vào lòng anh một câu hỏi lớn, một câu hỏi có thể thay đổi cả cục diện của Thôn Vân Sơn. Anh ta biết, mình cần phải tìm hiểu, cần phải đi tìm câu trả lời, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả gia tộc. Và cái "quán sách" kia, dường như đang vẫy gọi anh, hứa hẹn một sự giải đáp cho những chấp niệm đã ăn sâu bấy lâu nay. Đêm ấy, Thanh Niên Lý không về nhà ngay. Anh ta ngồi lại bên bờ suối, ánh mắt dõi theo dòng nước, để mặc những suy nghĩ cuộn trào trong tâm trí. Anh ta đã thấy tận mắt những tai ương mà sự tranh chấp mang lại: mùa màng thất bát, tình làng nghĩa xóm rạn nứt, những đứa trẻ lớn lên trong không khí thù hận. Một tương lai ảm đạm đang chờ đợi nếu cứ tiếp tục con đường cũ. Giờ đây, một tia sáng đã xuất hiện, một khả năng về một con đường khác, m��t con đường không cần đến bạo lực, không cần đến sự cố chấp, mà chỉ cần đến sự thấu hiểu và lòng bao dung. Đó là một ý nghĩ mới mẻ, gần như là một sự phản bội đối với những gì anh đã được dạy dỗ, nhưng lại mang đến một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ. Bình minh dần ló dạng, xua tan màn đêm, và cùng với nó, một quyết định đã hình thành rõ ràng trong lòng Thanh Niên Lý.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ của quán sách ở Thị Trấn An Bình, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đất và những chồng sách cao ngất. Không khí trong quán tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lay động những trang giấy đã ngả màu thời gian và mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực và một chút trầm hương thoang thoảng. Tạ Trần, vẫn với dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, đang bình thản pha trà bên quầy. Động tác của anh chậm rãi, tao nhã, từng cử chỉ như được đo ni đóng giày, không thừa không thiếu, toát lên một sự điềm tĩnh đến lạ thường. Hơi nước ấm từ chén trà bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm thanh thoát của trà Long Tỉnh thượng hạng, lan tỏa nhẹ nhàng khắp không gian. Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận dọn dẹp lại những giá sách, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và hiếu kỳ. Cậu bé đã quen với những vị khách đặc biệt tìm đến quán sách này, những người mang theo những gánh nặng tâm tư và rời đi với một sự bình yên khó tả.

Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ leng keng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Hai bóng người xuất hiện, mang theo một luồng không khí khác hẳn. Đó là Trưởng Lão Lý và Thanh Niên Lý. Khuôn mặt Trưởng Lão Lý khắc khổ, những nếp nhăn hằn sâu bởi lo toan và những năm tháng tranh chấp dai dẳng. Ánh mắt ông vẫn còn ẩn chứa sự cố chấp cố hữu, nhưng giờ đây, xen lẫn vào đó là một tia mệt mỏi, một khao khát bình yên không thể che giấu. Ông vận một bộ trang phục vải thô đã sờn cũ, phản ánh cuộc sống lam lũ của người nông dân. Bước chân của ông nặng nề, thể hiện sự dè dặt và một chút nghi ngờ. Đứng bên cạnh ông là Thanh Niên Lý, ngoại hình tuấn tú, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, nhưng vẻ mặt còn hiện rõ sự bối rối, hoài nghi trước tình hình, và cả một sự tò mò mãnh liệt. Đôi mắt anh ta không ngừng quan sát Tạ Trần và không gian quán sách, như muốn tìm kiếm điều gì đó phi thường.

Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản đón nhận hai vị khách. Anh không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng lại có sức mạnh xoa dịu lạ lùng. Anh đặt hai chén trà mới pha xuống bàn, hơi ấm lan tỏa mời gọi.

Trưởng Lão Lý hắng giọng, cố nén đi sự dè dặt, mở lời: "Nghe nói tiên sinh đây có thể... nhìn thấu lòng người và có những lời khuyên kỳ diệu?". Giọng ông khàn khàn, mang theo sự thận trọng của một người đã trải qua quá nhiều biến cố.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. "Chỉ là một người pha trà và đọc sách mà thôi, lão trưởng. Thế gian này, có mấy ai dám tự nhận mình nhìn thấu lòng người? Lòng người như biển cả, sâu thẳm khó lường." Anh khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm lan tỏa trong khoang miệng. "Nhưng những câu chuyện trong sách đôi khi lại soi rọi lòng người rõ hơn cả vạn lời nói, và nhân quả thì luôn hiện hữu, như dòng nước chảy, không ngừng nghỉ. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ đều là một hạt mầm, gieo xuống rồi sẽ gặt hái quả tương ứng, sớm muộn mà thôi."

Những lời của Tạ Trần không trực tiếp trả lời câu hỏi, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa, khiến Trưởng Lão Lý và Thanh Niên Lý không khỏi suy ngẫm. Thanh Niên Lý, không kìm được sự tò mò, liền tiếp lời, giọng nói mang theo sự khẩn thiết của một người đang tìm kiếm lối thoát: "Chúng con... chúng con đến đây vì nghe nói Lão Nông Trần ở Thôn Vân Sơn đã thay đổi rất nhiều sau khi gặp tiên sinh... Chúng con cũng muốn tìm một lối thoát cho gia tộc, cho cả thôn làng." Anh ta liếc nhìn Trưởng Lão Lý, ánh mắt như muốn dò hỏi sự đồng tình.

Trưởng Lão Lý gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự mệt mỏi. "Phải, chúng ta đã quá mệt mỏi với những tranh chấp kéo dài. Chúng ta đã thử mọi cách, nhưng dường như mọi nỗ lực đều vô vọng. Gia tộc họ Lý và họ Trần đã sống trong thù hận quá lâu rồi. Chúng ta muốn tìm một con đường mới, một lối thoát cho thế hệ sau." Ông nói, giọng điệu từ dè dặt chuyển sang cầu khẩn, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy hy vọng, như thể anh là vị cứu tinh cuối cùng.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, nhìn thẳng vào Trưởng Lão Lý. Anh không vội vàng trả lời, chỉ nhẹ nhàng lau chén trà bằng một chiếc khăn lụa trắng. Tiếng lật sách xào xạc từ phía Tiểu An vọng lại, như một bản nhạc nền êm dịu, giúp không khí bớt căng thẳng. "Mỗi con người đều mang trong mình một dòng chảy nhân quả riêng, và mỗi gia tộc, mỗi thôn làng cũng vậy. Dòng chảy ấy có thể êm đềm, cũng có thể cuộn trào sóng dữ. Điều quan trọng không phải là tìm cách ngăn chặn dòng chảy, mà là học cách thuận theo nó, hay nói đúng hơn, là học cách dẫn dắt nó theo một hướng khác, một hướng an lành hơn."

Trưởng Lão Lý nhíu mày, cố gắng nắm bắt ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần. Ông đã quen với những lời nói thẳng thắn, những cuộc tranh cãi trực diện, nhưng trước Tạ Trần, ông cảm thấy mình như đang lạc vào một mê cung của những triết lý cao siêu. "Ý tiên sinh là... chúng ta phải thay đổi sao? Nhưng thay đổi như thế nào, khi mà thù hận đã ăn sâu vào xương tủy của bao thế hệ?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. "Thù hận cũng là một loại chấp niệm, lão trưởng. Khi một người chấp niệm quá sâu vào một điều gì đó, họ sẽ quên mất những điều khác. Họ quên mất rằng ngoài thù hận còn có tình thân, ngoài tranh giành còn có sự sẻ chia, ngoài đau khổ còn có niềm vui. Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng manh, nhưng nhân gian này vẫn tồn tại bởi tình người, bởi những giá trị chân thực mà phàm nhân vẫn hằng giữ gìn." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn. "Lão Nông Trần, ông ấy đã tìm thấy một cuốn sách ở đây, một cuốn sách nói về sự đoàn kết, về những câu chuyện cổ tích nơi con người cùng nhau vượt qua khó khăn. Có lẽ, ông ấy đã đọc được điều gì đó, đã nhìn thấy được một con đường khác, một con đường không cần đến sức mạnh phi thường, mà chỉ cần đến sự thấu hiểu và lòng bao dung."

Thanh Niên Lý đột nhiên lên tiếng, giọng nói đầy phấn khích: "Chính là cuốn 'Những Câu Chuyện Cổ Tích Về Sự Đoàn Kết' mà con đã nghe Lão Nông Trần nhắc đến! Ông ấy nói, cuốn sách đó đã mở ra cho ông ấy một thế giới mới, nơi con người không còn tranh giành mà cùng nhau xây dựng." Anh ta nhớ lại đêm qua, khi Lão Nông Trần ngồi bên bờ suối với vẻ mặt bình yên đến lạ thường. Điều đó không phải là phép thuật, mà là một sự thay đổi từ bên trong.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. "Phải, chính là cuốn sách ấy. Cuốn sách không ban cho sức mạnh, không chỉ dẫn con đường thành tiên, nhưng lại có thể giúp con người tìm thấy chính mình, tìm thấy giá trị của sự 'sống một đời bình thường'. Khi con người không còn bị mê hoặc bởi quyền năng hay sự bất tử, họ sẽ bắt đầu nhìn nhận lại bản chất của cuộc sống, và từ đó, những 'chấp niệm' sẽ dần tan biến." Anh khẽ đưa tay chỉ vào một góc giá sách, nơi có những cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn. "Vạn vật vô thường, lão trưởng. Cái gì tồn tại rồi cũng sẽ biến mất, cái gì kiên cố rồi cũng sẽ lung lay. Duy chỉ có nhân tình thế thái, những giá trị cốt lõi của con người là vĩnh cửu. Nếu chúng ta cứ mãi níu giữ những thù hận, liệu chúng ta có đang lãng phí những gì quý giá nhất của cuộc đời mình?"

Trưởng Lão Lý im lặng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chén trà, hơi nước bốc lên làm mờ đi tầm nhìn của ông, nhưng lại làm rõ ràng hơn những suy nghĩ trong tâm trí. Ông nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ, khi ông và Lão Nông Trần vẫn còn là những người bạn thân thiết, cùng nhau ra đồng, cùng nhau chia sẻ những bữa cơm đạm bạc. Những chấp niệm về tấc đất, về danh dự gia tộc đã dần dần ăn mòn mối quan hệ ấy, biến họ thành kẻ thù không đội trời chung. Giờ đây, những lời của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thức những ký ức đã ngủ quên, và cả những tiếc nuối sâu thẳm.

***

Buổi trưa, ánh nắng vàng rực rỡ đổ xuống quán sách, xuyên qua những ô cửa sổ, tạo nên những dải sáng lung linh trên nền nhà gỗ. Không khí trong quán vẫn tĩnh lặng, nhưng sự tĩnh lặng ấy giờ đây lại được lấp đầy bởi những dòng suy nghĩ cuộn trào trong tâm trí của Trưởng Lão Lý và Thanh Niên Lý. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bình thản như một pho tượng, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt thâm thúy quan sát hai vị khách. Anh không trực tiếp đưa ra lời khuyên, không ép buộc họ phải làm gì, mà chỉ khéo léo dẫn dắt câu chuyện, gieo vào lòng họ những hạt mầm triết lý.

"Trong nhân gian này, có một 'dòng chảy nhân quả' vô hình, liên kết vạn vật, vạn sự. Mỗi hành động, dù là nhỏ nhất, đều tạo ra một gợn sóng, và gợn sóng ấy sẽ lan tỏa, cuối cùng quay trở lại chính nguồn gốc của nó," Tạ Trần nhẹ nhàng nói, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy. Anh không nhìn Trưởng Lão Lý hay Thanh Niên Lý, mà ánh mắt anh dường như xuyên thấu qua bức tường, nhìn về một nơi xa xăm nào đó. "Nếu chúng ta gieo hạt giống của tranh giành, của oán hận, chúng ta sẽ gặt hái quả đắng. Ngược lại, nếu chúng ta gieo hạt giống của sự thấu hiểu, của lòng bao dung, chúng ta sẽ thu hoạch được sự bình an, hạnh phúc."

Anh đưa chén trà lên môi, hít một hơi thật sâu hương thơm thanh khiết của trà. "Lão Nông Trần, ông ấy đã từng chìm đắm trong dòng chảy oán hận ấy. Cả đời tranh giành tấc đất, tưởng rằng đó là cách để bảo vệ gia tộc, bảo vệ những gì mình có. Nhưng rồi, ông ấy bỗng một ngày nhận ra, sự bình yên thực sự không nằm ở việc sở hữu nhiều hay ít, mà nằm ở việc buông bỏ những chấp niệm. Sự bình yên đến từ việc gieo hạt giống của sự thấu hiểu, không phải hạt giống của oán hận. Liệu đó có phải là một sự thức tỉnh, hay chỉ là một sự lựa chọn khác cho tương lai?" Tạ Trần khẽ nhướng mày, ánh mắt chuyển sang nhìn Trưởng Lão Lý, như một lời hỏi thăm không lời.

Trưởng Lão Lý cúi đầu, khuôn mặt hiện rõ sự giằng xé nội tâm. Những lời của Tạ Trần như một con dao sắc bén, từng chút một cắt đứt những sợi dây chấp niệm đã trói buộc ông bao năm. "Ý của tiên sinh là... chúng ta nên buông bỏ sự cố chấp bao năm qua? Buông bỏ những gì đã ăn sâu vào tâm trí, vào cuộc sống của chúng ta, ngay cả khi nó là thứ mà cả gia tộc đã chiến đấu vì nó suốt bao thế hệ?" Giọng ông run run, vừa xen lẫn sự mệt mỏi, vừa xen lẫn một chút sợ hãi trước một con đường hoàn toàn mới. Đối với một người đã quen với lối tư duy cũ, việc thay đổi là một thử thách khủng khiếp.

Tạ Trần gật đầu nhẹ, không trực tiếp khẳng định hay phủ định, mà chỉ gợi mở. "Buông bỏ cái gì, giữ lại cái gì, đó là lựa chọn của mỗi người, lão trưởng. Mỗi người đều có quyền tự quyết định vận mệnh của mình, cũng như vận mệnh của gia tộc. Nhưng đôi khi, chính sự buông bỏ lại mở ra cánh cửa rộng lớn hơn, không chỉ cho riêng mình, mà cho cả một cộng đồng. Nó không phải là sự yếu đuối, mà là một sức mạnh nội tại, một sự dũng cảm để nhìn nhận lại mọi thứ dưới một lăng kính khác." Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Trưởng Lão Lý. "Vô Vi Chi Đạo, không phải là không làm gì cả, mà là thuận theo tự nhiên, thuận theo dòng chảy của nhân quả, không cưỡng cầu, không cố chấp. Khi tâm hồn được giải thoát khỏi những gông cùm của chấp niệm, con người sẽ nhìn thấy rõ ràng hơn con đường phía trước, một con đường dẫn đến sự bình an và hòa hợp, không phải là sự tranh giành và hủy diệt."

Thanh Niên Lý chăm chú lắng nghe, đôi mắt anh ta sáng lên với sự hiểu biết mới. Anh ta nhận ra rằng Tạ Trần không hề khuyên họ bỏ cuộc, mà là khuyên họ thay đổi cách tiếp cận vấn đề. Thay vì dùng sức mạnh để giành giật, hãy dùng trí tuệ và lòng bao dung để hóa giải. Anh ta nhìn Trưởng Lão Lý, vẻ mặt đầy hy vọng. "Trưởng lão, có lẽ tiên sinh nói đúng. Chúng ta đã cố chấp quá lâu rồi. Những cuộc tranh giành này đã khiến chúng ta mất mát quá nhi��u, không chỉ là đất đai, mà còn là tình nghĩa, là sự bình yên trong lòng. Lão Nông Trần đã tìm thấy con đường của mình, có lẽ chúng ta cũng nên thử?"

Trưởng Lão Lý ngẩng đầu lên, ánh mắt ông nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Thanh Niên Lý, cuối cùng dừng lại trên chén trà đang bốc khói. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay ông, như một luồng sinh khí mới. Ông đã chứng kiến sự mệt mỏi của gia tộc mình, sự kiệt quệ của chính bản thân. Những lời của Tạ Trần, dù không trực tiếp chỉ dẫn, nhưng lại mở ra một cánh cửa trong tâm trí ông, một cánh cửa mà ông đã đóng chặt bấy lâu nay. Ông nhớ lại những lời than vãn của dân làng về mùa màng thất bát, về những đứa trẻ không được học hành tử tế vì người lớn mãi lo tranh đấu. Cái giá của sự cố chấp, quả thực, quá đắt.

Tạ Trần khẽ đưa tay, chạm nhẹ vào một vật phẩm nhỏ đặt trên bàn – một mô hình Nhân Quả Luân Bàn được làm từ gỗ mục, nhưng vẫn toát lên vẻ cổ kính. Vật phẩm ấy khẽ rung động, như thể cảm nhận được sự chuyển mình trong dòng chảy nhân quả của Trưởng Lão Lý. "Nhân Quả Luân Bàn không ngừng xoay chuyển. Mỗi lựa chọn của chúng ta đều là một vòng quay mới. Lựa chọn gieo hạt giống nào, sẽ gặt hái quả tương ứng. Kỷ nguyên này, nơi Thiên Đạo đang suy kiệt, nơi con người không còn khao khát thành tiên, lại là cơ hội để chúng ta tìm về những giá trị chân thực nhất của nhân gian. Một cuộc sống bình thường, nhưng trọn vẹn và an lạc."

Trưởng Lão Lý hít một hơi thật sâu, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân. Khuôn mặt ông, tuy vẫn còn nét khắc khổ, nhưng đã giãn ra hơn rất nhiều. Ánh mắt ông không còn vẻ cố chấp cứng nhắc, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc, một tia hy vọng vừa lóe lên. "Tiên sinh nói phải... Chúng ta đã sai rồi. Có lẽ, đã đến lúc chúng ta phải thay đổi. Không phải vì sợ hãi, mà vì muốn tìm lại sự bình yên cho cả thôn làng, cho con cháu đời sau." Ông đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cử chỉ mà trước đây ông chưa từng làm với bất kỳ ai, trừ những bậc trưởng thượng trong gia tộc. Thanh Niên Lý cũng vội vàng đứng dậy, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng. Anh ta biết, một quyết định quan trọng vừa được đưa ra, một quyết định có thể thay đổi số phận của cả Thôn Vân Sơn.

***

Chiều tà, những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ Thôn Vân Sơn, biến những mái nhà gỗ và đá nhỏ, những con đường đất quanh co thành một bức tranh huyền ảo. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi cỏ dại và khói bếp thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng quê thanh bình. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, và tiếng trẻ con nô đùa xa xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống.

Tại khoảng sân chung của Thôn Vân Sơn, một khung cảnh chưa từng có đang diễn ra. Hai gia tộc họ Trần và họ Lý, vốn đã đối địch nhau hàng chục năm, giờ đây lại ngồi đối diện nhau. Ban đầu, không khí còn nặng nề, những ánh mắt dò xét, những gương mặt căng thẳng. Các thành viên lớn tuổi của hai bên vẫn còn vẻ cố chấp, như những bức tường thành đã sừng sững qua bao thăng trầm. Những người trẻ hơn thì tò mò, xen lẫn một chút hoài nghi.

Ở một góc khuất, Tạ Trần lặng lẽ đứng đó, như một cái bóng mờ, không thu hút sự chú ý. Anh vận bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, hòa mình vào khung cảnh thôn quê. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng gương mặt, cảm nhận từng dòng chảy cảm xúc, từng sợi dây nhân quả đang đan xen và chuyển mình. Anh không hề can thiệp, không hề nói một lời, nhưng sự hiện diện của anh, dù chỉ là một người quan sát, lại như một điểm neo vô hình, giữ cho dòng chảy ấy không lệch hướng.

Lão Nông Trần, với dáng người gầy gò nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Ông bước đến giữa vòng tròn, không hề có chút vẻ kiêu ngạo của người chiến thắng, mà thay vào đó là sự điềm tĩnh và khuôn mặt rạng rỡ sự bình yên. "Hỡi những người anh em, những người hàng xóm láng giềng của tôi," giọng ông trầm ấm, vang vọng khắp khoảng sân. "Chấp niệm bao năm qua đã khiến chúng ta mất mát quá nhiều. Đất đai là của chung, là thứ chúng ta cùng nhau khai phá, cùng nhau gieo trồng. Nhưng tình người, tình ngh��a láng giềng, mới là thứ vĩnh cửu, là nền tảng để chúng ta tồn tại và phát triển."

Ông dừng lại, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc, từ những người già nua tóc bạc đến những đứa trẻ thơ ngây. "Chúng ta đã quên mất mình là láng giềng, là đồng bào. Chúng ta đã để những tấc đất, những ranh giới vô tri chia cắt tình cảm bấy lâu nay. Tôi đã từng chìm đắm trong sự tranh giành ấy, cho đến khi tôi nhận ra, sự bình yên không đến từ việc thắng hay thua, mà đến từ việc buông bỏ những chấp niệm, từ việc thấu hiểu và sẻ chia. Tôi đã học được điều ấy từ một thư sinh ở Thị Trấn An Bình, một người không tu tiên, nhưng lại có trí tuệ siêu phàm. Ông ấy đã giúp tôi nhìn thấy 'dòng chảy nhân quả', và nhận ra rằng, oán hận chỉ gieo thêm oán hận, nhưng lòng bao dung lại có thể hóa giải mọi khúc mắc."

Những lời nói chân thành của Lão Nông Trần như một luồng gió mát lành, xoa dịu không khí căng thẳng. Trưởng Lão Lý, với khuôn mặt không còn vẻ cố chấp mà thay vào đó là sự mệt mỏi và một chút hổ thẹn, đứng dậy. Ông bước đến đối diện Lão Nông Trần, ánh mắt hai người giao nhau, không còn sự thù hằn mà thay vào đó là một sự thấu hiểu. "Lão Trần nói phải," Trưởng Lão Lý khẽ thở dài, giọng ông trầm buồn nhưng đầy quyết tâm. "Có lẽ, đã đến lúc chúng ta nhìn về phía trước, vì con cháu đời sau. Những gì đã qua, hãy để nó qua đi. Những lỗi lầm của thế hệ trước, không nên để chúng tiếp tục đè nặng lên vai thế hệ sau. Chúng ta đã quá mệt mỏi rồi."

Một làn sóng xì xào lan truyền trong đám đông. Nhiều người ngạc nhiên, nhiều người xúc động, và một số người vẫn còn dè dặt. Nhưng lời nói của hai vị trưởng lão đã mở ra một cánh cửa hy vọng.

Thanh Niên Lý, lúc này đã tràn đầy niềm tin và nhiệt huyết, bước ra, giọng nói anh ta vang dội, đầy sức sống của tuổi trẻ. "Chúng con đã suy nghĩ rất nhiều. Thay vì tranh giành những mảnh đất đã bạc màu, tại sao chúng ta không cùng nhau khai hoang những mảnh đất còn bỏ hoang? Thôn Vân Sơn này còn rất nhiều đất đai màu mỡ chưa được khai phá. Chúng ta có thể cùng nhau gieo trồng, cùng nhau thu ho��ch, cùng nhau xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn." Anh nhìn sang các bạn trẻ của cả hai gia tộc, ánh mắt khích lệ. "Kỷ nguyên này, không ai khao khát thành tiên nữa. Điều chúng ta khao khát là một cuộc sống bình thường, một cuộc sống an lạc và trọn vẹn. Và điều đó chỉ có thể đạt được khi chúng ta đoàn kết, khi chúng ta buông bỏ những chấp niệm cũ kỹ."

Lời nói của Thanh Niên Lý, vừa mang tính triết lý sâu sắc vừa mang tính thực tế, đã chạm đến lòng của nhiều người trẻ. Họ đã quá chán ghét những cuộc tranh giành vô nghĩa, quá mệt mỏi với không khí thù địch. Họ khao khát một cuộc sống khác, một tương lai khác cho con cái mình.

Lão Nông Trần và Trưởng Lão Lý nhìn nhau, rồi cùng đưa tay ra. Hai bàn tay chai sạn, gân guốc, từng là biểu tượng của sự đối đầu, giờ đây lại siết chặt lấy nhau trong một cái bắt tay đầy ý nghĩa. Đó không chỉ là một cái bắt tay, mà là một lời hứa, một sự khởi đầu mới cho Thôn Vân Sơn. Tiếng vỗ tay vang lên, ban đầu còn dè dặt, sau đó bùng nổ thành tiếng reo hò vui mừng. Dân làng, từ những ng��ời già đến trẻ nhỏ, đều hân hoan. Những khuôn mặt ban đầu còn căng thẳng, giờ đây đã giãn ra, nở nụ cười rạng rỡ. Những giọt nước mắt lăn dài trên má của những người lớn tuổi, những giọt nước mắt của sự giải thoát và hy vọng.

Tạ Trần, đứng từ xa, khẽ mỉm cười. Anh cảm nhận rõ ràng "dòng chảy nhân quả" đang chuyển mình, một dòng chảy không còn cuộn trào oán hận, mà đang dần trở nên êm đềm, an lành. Sự hòa giải này không phải do anh trực tiếp can thiệp, mà là do sự thay đổi từ bên trong của con người, do những hạt mầm triết lý anh đã gieo được nảy nở. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, đang dần định hình. Và anh, Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, nhưng lại là "điểm neo nhân quả" của thế giới, sẽ tiếp tục lặng lẽ quan sát, và thỉnh thoảng, khẽ gieo thêm những hạt mầm thấu hiểu vào lòng người. Bởi vì, trong một thế giới mà Thiên Đạo đang sụp đổ, nơi tiên môn không còn, chính những giá trị nhân văn, những "Vô Vi Chi Đạo" c��a phàm nhân mới là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của hy vọng và bình yên.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free