Nhân gian bất tu tiên - Chương 1241: Biên Niên Sử Vô Hình: Khắc Ghi Tâm Tưởng Nhân Gian
Ánh tà dương của ngày hôm trước đã lùi xa, nhường chỗ cho một buổi bình minh trong lành, thanh tân. Dấu vết của trận lũ dữ vẫn còn vương vấn trong không khí một mùi đất ẩm nồng, nhưng đã phai nhạt đi nhiều, được thay thế bằng sự tươi mới của cây cỏ sau cơn tắm gội, và sự dịu dàng của nắng sớm. Thị Trấn An Bình, sau một đêm bão tố và một ngày lao động cật lực, đã rũ bỏ phần lớn bùn đất, như một sinh thể tự mình chữa lành vết thương. Những mái nhà ngói đỏ tươi tắn, những con đường đá cuội lấp lánh hơi nước, và tiếng chim hót ríu rít từ những vòm cây cổ th���, tất cả như xua tan đi bóng ma của thiên tai, khẳng định sức sống bền bỉ của nhân gian.
Quán sách của Tạ Trần, nằm trên một triền đất cao hơn, không bị ngập lụt, giờ đây đã được dọn dẹp tinh tươm. Từng cuốn sách, từng kệ gỗ đều sáng bóng, sạch sẽ, như thể trận lũ không hề chạm đến nơi này, hoặc như thể bàn tay khéo léo của Tiểu An đã kịp thời lau dọn mọi dấu vết của sự xáo trộn. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, Tạ Trần ngồi sau quầy tính tiền làm từ gỗ mun cổ kính, ánh sáng ban mai hắt qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch xanh rêu. Y đang lật giở một cuốn sách cổ, bìa đã sờn, giấy ố vàng theo năm tháng. Đôi mắt sâu thẳm của y lướt qua từng hàng chữ, không nhanh không chậm, như đang thưởng thức một chén trà hảo hạng, mỗi con chữ đều thấm đẫm triết lý về sự luân hồi của vạn vật, về những vòng tròn sinh diệt mà nhân thế này vẫn luôn xoay chuyển. Khuôn mặt y vẫn thanh tú, gầy gò, làn da trắng nhợt phản chiếu sự tĩnh tại của người ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng lại toát lên vẻ tinh anh, như thể mọi biến động của thế sự đều không thể làm lay chuyển được sự bình thản trong tâm hồn y. Chiếc áo vải bố màu xám nhạt ôm lấy thân hình mảnh khảnh, càng khiến y trông như một phần hòa quyện với vẻ cổ kính của quán sách.
Thư Đồng Tiểu An, với thân hình nhỏ bé và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận đứng trên một chiếc ghế gỗ thấp, dùng một chiếc khăn bông mềm mại lau chùi từng kệ sách cao. Những động tác của cô bé tuy còn chút vụng về của tuổi nhỏ, nhưng lại vô cùng tỉ mỉ và thành kính, như thể đang chăm sóc những báu vật vô giá. Cô bé thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và khao khát được học hỏi. Mỗi khi lau xong một kệ, cô bé lại nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách, dường như cảm nhận được linh hồn của tri thức đang ẩn chứa bên trong. Tiếng sột soạt nhẹ nhàng của khăn bông trên gỗ, tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, cùng tiếng chim hót vọng vào từ bên ngoài, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình. Mùi giấy cũ và mực mới thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi hương trầm thanh khiết được đốt trên bàn, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu lạ thường.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ lim chạm khắc tinh xảo khẽ kẽo kẹt mở ra, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng. Một vị khách lạ bước vào, dáng vẻ có chút bối rối, nhưng ánh mắt lại bừng lên vẻ tìm tòi, khao khát. Đó là Lão Sử Gia, một người có tiếng trong vùng vì niềm đam mê biên soạn sử sách, dù chỉ là nghiệp dư. Dáng người ông hơi gầy, mái tóc điểm bạc được búi gọn gàng, chòm râu dài trắng muốt được cắt tỉa cẩn thận, toát lên vẻ uyên bác. Đôi mắt ông sáng quắc, như chứa đựng vô vàn câu hỏi chưa lời đáp. Ông mặc một bộ áo vải xanh lam giản dị nhưng tươm tất, trên tay ông luôn cầm khư khư một cuốn sổ da cũ kỹ và một cây bút lông, như thể không lúc nào ông không sẵn sàng ghi chép lại những điều mình thấy, mình nghe.
Ông đứng ngập ngừng ở ngưỡng cửa một lát, đôi mắt đảo khắp các kệ sách, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Một nụ cười nhã nhặn hiện lên trên khuôn mặt ông, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi băn khoăn mà ��ng đã mang theo bấy lâu.
“Tiên sinh Tạ Trần,” Lão Sử Gia cất tiếng, giọng nói có chút dè dặt nhưng vẫn giữ được sự trang trọng. “Lão phu mạo muội ghé thăm. Nghe danh tiên sinh uyên bác, lão phu có một nỗi băn khoăn lớn muốn thỉnh giáo.” Ông khẽ khom người, thể hiện sự kính trọng đối với Tạ Trần, người mà dù chỉ là một thư sinh phàm tục, nhưng trí tuệ và sự thấu suốt của y đã lan truyền khắp gần xa.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách đang đọc xuống, đôi mắt y hướng về Lão Sử Gia. Ánh mắt y bình thản nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu khó lường, như có thể nhìn thấu mọi tâm tư, mọi chấp niệm của đối phương. Y khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi.
“Mời lão trượng ngồi,” Tạ Trần nói, chất giọng trầm tĩnh, không nhanh không chậm, mang theo một sự điềm đạm khó tả. “Có điều gì khiến lão trượng bận tâm đến thế?” Y khẽ đưa tay chỉ về phía chiếc bàn nhỏ đặt gần cửa sổ, nơi có ánh nắng ấm áp rọi vào, mời Lão Sử Gia an tọa.
Tiểu An, nghe thấy có khách, nhanh nhẹn ch��y lại, đặt chiếc khăn xuống và rót một chén trà nóng từ ấm trà đặt sẵn trên quầy, hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương thanh nhẹ của trà hoa cúc. Cô bé cẩn thận đặt chén trà trước mặt Lão Sử Gia, động tác thuần thục và lễ phép. “Mời lão gia dùng trà ạ,” cô bé nói, đôi mắt to tròn ánh lên sự hiếu kỳ.
Lão Sử Gia đón lấy chén trà, khẽ gật đầu cảm ơn Tiểu An, rồi đặt cuốn sổ và cây bút lông xuống bàn. Ông hớp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu lan tỏa trong khoang miệng, giúp xoa dịu phần nào sự bối rối trong lòng. Ông ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ suy tư.
“Tiên sinh,” Lão Sử Gia bắt đầu, giọng nói trầm xuống, chất chứa sự trăn trở. “Lão phu cả đời mê mẩn sử sách, muốn biên soạn một bộ ‘Biên Niên Sử Kỷ Nguyên Nhân Gian’ để lưu truyền cho hậu thế. Nhưng càng chép, lão phu lại càng thấy vô cùng khó khăn, thậm chí là lạc lối.” Ông thở dài một hơi, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi những tia nắng đang nhảy múa trên tán lá cây xanh mướt.
Tạ Trần im lặng lắng nghe, đôi mắt vẫn bình thản, như một hồ nước không gợn sóng. Y không thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ đợi Lão Sử Gia nói hết nỗi lòng.
“Kỷ nguyên này,” Lão Sử Gia tiếp tục, bàn tay ông vô thức vuốt ve cuốn sổ da cũ kỹ. “Dường như thiếu vắng những sự kiện vĩ đại, những trận chiến kinh thiên động địa, hay những tiên nhân giáng thế mà lịch sử xưa kia vẫn thường ghi chép. Không còn những vị Tiên Tôn dời núi lấp biển, không còn những trận quyết chiến giữa Ma Tộc và Tiên Giới, không còn những kỳ ngộ phi phàm của người phàm được ban tặng Tiên Duyên… Mọi thứ quá… bình thường.” Ông lắc đầu, vẻ mặt đầy hoài nghi và một chút thất vọng. “Lão phu tự hỏi, một kỷ nguyên mà không có những điều ấy, thì lịch sử sẽ ghi chép điều gì? Làm sao để hậu thế có thể cảm nhận được cái ‘vĩ đại’, cái ‘quan trọng’ của thời đại này, khi mà tất cả chỉ là những cuộc sống đơn điệu, những ngày tháng trôi qua trong sự yên bình đến mức tẻ nhạt?”
Ông ngừng lại, nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt cầu khẩn như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho câu hỏi đã dày vò ông bấy lâu. Nỗi lo sợ lớn nhất của ông là lịch sử của kỷ nguyên này sẽ trở thành một trang giấy trắng, hoặc tệ hơn, một tập hợp những câu chuyện vụn vặt, không đủ sức nặng để được gọi là “sử”. Mùi hương trà thanh khiết, mùi gỗ đàn hương trong quán sách dường như càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đối lập với nỗi băn khoăn của Lão Sử Gia. Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, như thể đã đoán trước được những lời này. Y khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt y nhìn xa xăm, như đang chiêm nghiệm toàn bộ lịch sử của nhân gian, từ những kỷ nguyên huy hoàng của tiên đạo đến sự suy tàn của Thiên Đạo, và giờ đây là sự trỗi dậy của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của những điều “bình thường”.
***
Ánh nắng đã lên cao hơn, xuyên qua những tán lá xanh um bên ngoài cửa sổ, vẽ nên những bóng hình nhảy múa trên nền gạch. Không khí trong quán sách vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua những trang sách, và tiếng bút lông của Lão Sử Gia khẽ lạo xạo trên giấy khi ông vô thức ghi chép lại vài dòng suy nghĩ của mình. Buổi trưa đang dần đến, mang theo một sự ấm áp dễ chịu, xua đi chút ẩm ướt còn sót lại sau trận lũ.
Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như làn khói, nhưng lại mang theo một chiều sâu của sự chiêm nghiệm. Y nhìn Lão Sử Gia, đôi mắt vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một tia sáng của trí tuệ.
“Vậy theo lão trượng,” Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, như đang chậm rãi gọt giũa một viên ngọc thô. “Vĩ đại là gì? Những dòng sông máu, những đỉnh cao vinh quang chói lọi của tiên giới, những cuộc chiến tranh thần thánh đã từng khiến nhân gian rúng động… liệu đó có phải là tất cả? Liệu đó có phải là thứ duy nhất xứng đáng được ghi vào sử sách?” Y ngừng lại, để những câu hỏi ấy lắng đọng trong tâm trí của Lão Sử Gia.
Lão Sử Gia giật mình. Ông chưa từng nghĩ đến việc đặt nghi vấn về định nghĩa của “vĩ đại”. Trong tâm trí ông, và trong toàn bộ lịch sử mà ông từng nghiên cứu, “vĩ đại” luôn gắn liền với sức mạnh siêu phàm, với những kỳ tích phi thường, với những cuộc chiến định đoạt vận mệnh thế giới. Một sự vĩ đại được đo bằng số lượng sinh linh ngã xuống, bằng quy mô của sự hủy diệt, hoặc bằng sự thăng hoa của một cá nhân lên cõi tiên giới.
“Lão phu… chưa từng nghĩ tới khía cạnh đó,” Lão Sử Gia lắp bắp, đôi mắt ông mở to, ánh lên sự bối rối. Ông vô thức siết chặt cuốn sổ trong tay. “Nhưng nếu không có những điều ấy, lịch sử sẽ ghi gì? Những người dân An Bình tự đắp đê chống lũ ư? Những đứa trẻ tìm thấy vẻ đẹp trong một bông hoa dại? Những điều đó… có thể được gọi là lịch sử sao?” Giọng ông đầy vẻ hoài nghi, như thể đang tự hỏi chính mình.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. “Đúng vậy, lão trượng. Hoàn toàn đúng vậy.” Y gật đầu, ánh mắt y lướt qua Tiểu An, người đang chăm chú lắng nghe từng lời, rồi lại quay về phía Lão Sử Gia. “Kỷ nguyên trước, người ta khao khát thành tiên, rồi lại ‘mất người’. Lịch sử đó, là vĩ đại hay bi kịch? Là sự tiến hóa hay sự thoái hóa của nhân tính? Người ta chạy theo sức mạnh, chạy theo sự bất tử, rồi dần đánh mất cảm xúc, đánh mất ký ức, đánh mất chính bản thân mình.”
Y dừng lại, nhấp một ngụm trà, để những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí Lão Sử Gia. Mùi trầm hương trong quán sách vẫn nhẹ nhàng lan tỏa, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh tại của tâm hồn.
“Lão trượng hãy nghĩ về trận lũ vừa qua ở Thị Trấn An Bình,” Tạ Trần nói, giọng y bỗng trở nên sống động hơn, nhưng vẫn giữ được sự điềm đạm vốn có. “Khi những dòng nước hung hãn đe dọa nuốt chửng nhà cửa, sinh mạng của họ, người dân An Bình đã làm gì? Họ không cầu xin tiên nhân giáng thế. Họ không hy vọng vào một phép màu. Họ không trông chờ vào một vị anh hùng nào đó từ tiên môn.”
Y nhìn Lão Sử Gia, đôi mắt sáng như sao. “Họ tự mình đứng lên. Vương Đại Ngưu, với sức vóc và tiếng nói của mình, đã tổ chức mọi người. Lão Nông, với kinh nghiệm trăm năm gắn bó với đất đai, sông nước, đã chỉ dẫn cách đắp đê, khơi thông dòng chảy. Tiểu Lão Bà, tuy tuổi cao sức yếu, vẫn nhóm lửa nấu những nồi cháo nóng hổi, sưởi ấm lòng người trong đêm mưa lạnh giá. Thư Sinh Giỏi và Thư Sinh Ngu Ngốc, những người từng mơ mộng về tiên giới, giờ đây lại lăn xả vào bùn đất, giúp đỡ từng gia đình, an ủi từng người.”
Tạ Trần chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng trưa đang chiếu rọi xuống những con phố đã được dọn dẹp sạch sẽ, xuống những khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng tràn đầy nụ cười và sự đoàn kết. “Đó chẳng phải là một kỳ tích sao, lão trượng? Một kỳ tích được tạo nên không bởi phép thuật, mà bởi chính sức mạnh của con người, của lòng nhân ái, của sự đoàn kết. Đó không phải là một chiến công vĩ đại hơn bất kỳ trận chiến nào của tiên giới sao, khi con người có thể vượt qua thiên tai khắc nghiệt, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sức mạnh của sự sống, của sự gắn kết?”
Lão Sử Gia ngồi thẳng dậy, đôi mắt ông bừng sáng. Một luồng điện chạy dọc sống lưng ông, như thể một cánh cửa mới vừa được mở ra trong tâm trí ông. Ông bắt đầu hiểu. Những điều Tạ Trần nói không phải là sự phủ nhận “vĩ đại”, mà là một định nghĩa lại về “vĩ đại”.
“Tiên sinh nói chí lý!” Lão Sử Gia thốt lên, giọng ông run run vì xúc động. Ông vội vàng mở cuốn sổ da cũ kỹ của mình, bàn tay run rẩy cầm cây bút lông. “Việc con người không còn ‘mất người’, việc họ tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống trần thế, việc họ đoàn kết vượt qua thiên tai… Đó ch��nh là lịch sử! Một lịch sử của tâm tưởng, của nhân tính!”
Ông bắt đầu ghi chép, từng nét bút đầy mạnh mẽ và dứt khoát, hoàn toàn khác với sự bối rối ban đầu. Mùi mực mới bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi trầm hương, như báo hiệu sự ra đời của một trang sử mới.
Tạ Trần mỉm cười, ánh mắt y nhìn về phía những kệ sách, nơi chất đầy những cuốn sách về vẻ đẹp của thiên nhiên, về nghệ thuật của con người, về những câu chuyện đời thường giản dị. “Lịch sử không chỉ là những dòng sông máu, là những đỉnh cao vinh quang hay những cuộc chiến tranh thần thánh, lão trượng. Nó còn là sự biến đổi thầm lặng trong tâm hồn mỗi con người, là cách họ sống, cách họ yêu thương và cách họ đối mặt với những điều bình dị nhất. Kỷ nguyên này, con người không còn trông chờ vào tiên đạo để giải quyết mọi thứ. Họ tự mình làm chủ vận mệnh, tự mình vun đắp cuộc sống. Họ tìm thấy ‘kỳ quan’ không phải ở những nơi xa xôi, thần bí, mà ở chính bông hoa dại ven đường, ở tiếng chim hót sau mưa, ở nụ cười của một đứa trẻ, ở sự ấm áp của tình người.”
Y khẽ chỉ tay về phía những cuốn sách trên kệ. “Đây không phải là những cuốn sách về tiên nhân, về thần thoại. Đây là những cuốn sách về núi sông, cây cỏ, về những bức tranh của người họa sĩ, về những bài thơ của thi nhân, về những câu chuyện về sự kiên cường, lòng nhân ái của những người dân bình thường. Đó chẳng phải là một loại vĩ đại khác sao, một sự vĩ đại của ‘Nhân Đạo’, của ‘Vô Vi Chi Đạo’ – thuận theo tự nhiên, sống một đời bình thường, trọn vẹn?”
Lão Sử Gia ngẩng đầu lên, ánh mắt ông rạng rỡ như người vừa tìm thấy kho báu. “Lão phu đã hiểu! Đã hiểu rõ rồi! Lịch sử của Kỷ Nguyên Nhân Gian không cần những trang vàng chói lọi của tiên đạo, mà nó được khắc ghi bằng những nét mực vô hình trong tâm tưởng của mỗi con người, bằng những hành động bình dị nhưng chứa đựng sức mạnh vô biên của nhân tính. Nó là một ‘Biên Niên Sử Vô Hình’!” Ông tiếp tục ghi chép, bàn tay ông miệt mài lướt trên trang giấy, ghi lại những l���i khai sáng của Tạ Trần, xen lẫn với những suy nghĩ và cảm nhận mới mẻ của chính mình. Tiếng bút lông lạo xạo trở nên dồn dập hơn, như một dòng chảy của trí tuệ đang tuôn trào. Tiểu An ngồi bên cạnh, đôi mắt cô bé vẫn chăm chú, thỉnh thoảng gật gù, như thể mỗi lời Tạ Trần nói đều là một viên ngọc quý mà cô bé đang cẩn thận nhặt nhạnh vào trong tâm hồn mình. Cô bé đã thấu hiểu được điều mà tiên sinh muốn nói: rằng sự vĩ đại không phải là điều gì xa vời, mà nó tồn tại ngay trong những điều bình thường nhất của cuộc sống.
***
Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả không gian quán sách. Ánh nắng hoàng hôn yếu ớt nhưng ấm áp, hắt qua những ô cửa, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ, mang theo một vẻ đẹp bi tráng của một ngày sắp tàn. Không khí trong quán đã chuyển sang một vẻ dịu mát, thanh bình, khác hẳn với sự gay gắt của buổi trưa. Mùi trầm hương giờ đây đã quyện lẫn với mùi đất ẩm đã khô và mùi cỏ cây từ bên ngoài, tạo nên một hương vị rất riêng của Thị Trấn An Bình sau cơn lũ. Tiếng chim hoàng hôn ríu rít gọi bầy, như những nốt nhạc cuối cùng của một bản giao hưởng dịu dàng.
Lão Sử Gia, sau nhiều giờ đồng hồ đối thoại và miệt mài ghi chép, giờ đây đã hoàn toàn thay đổi nhận thức. Khuôn mặt ông không còn vẻ bối rối, hoài nghi ban đầu, mà thay vào đó là sự mãn nguyện và một niềm cảm hứng sâu sắc. Cuốn sổ da cũ kỹ trên tay ông giờ đây đã được lấp đầy bằng những nét chữ bay bổng, ghi lại những triết lý mới mẻ về lịch sử, về nhân tính, về sự vĩ đại của những điều bình thường. Ông đã tìm thấy con đường cho "Biên Niên Sử Kỷ Nguyên Nhân Gian" của mình.
Ông đứng dậy, đặt cuốn sổ và cây bút lông xuống bàn, rồi cúi mình thật sâu, một cái cúi đầu đầy thành kính và biết ơn đối với Tạ Trần.
“Đa tạ tiên sinh đã khai sáng cho lão phu,” Lão Sử Gia nói, giọng ông trầm ấm, chất chứa sự xúc động. “Lão phu đã hiểu. Lịch sử vĩ đại nhất của Kỷ Nguyên Nhân Gian không nằm ở những điều siêu phàm, mà ở chính sự ‘bình thường’ này, ở sự trọn vẹn của mỗi con người. Lão phu sẽ ghi chép lại, không phải những trận chiến thần thánh, mà là những câu chuyện về tình người, về sự kiên cường, về những khoảnh khắc bình dị làm nên sự vĩ đại. Lão phu sẽ ghi chép lại, để thế hệ sau biết được, rằng có một kỷ nguyên, con người đã tự mình tạo nên vận mệnh, tự mình tìm thấy hạnh phúc, không cần đến sự phù hộ của tiên đạo.”
Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt ông nhìn Tạ Trần với sự ngưỡng mộ vô hạn. Ông đã tìm thấy không chỉ một con đường cho tác phẩm của mình, mà còn là một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình. Cuộc gặp gỡ này không chỉ là một cuộc thỉnh giáo, mà là một sự chuyển hóa tâm hồn.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư về sự luân hồi của vạn vật, về các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Y gật đầu, ánh mắt y dịu dàng như ánh trăng.
“Vậy hãy ghi chép đi, lão trượng,” Tạ Trần nói, giọng y vẫn trầm tĩnh, nhưng lời nói lại mang một sức nặng của ngàn năm lịch sử. “Ghi chép về những gì không còn được viết nữa. Ghi chép về những con người, những tấm lòng, và những khoảnh khắc bình dị làm nên sự vĩ đại. Hãy để thế hệ sau biết rằng, trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy kiệt, tiên môn không còn, con người vẫn có thể tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống của mình, và tạo nên một lịch sử đầy ý nghĩa, một lịch sử của nhân tính.”
Y khẽ chỉ tay về phía cuốn sổ của Lão Sử Gia. “Đó sẽ là ‘Biên Niên Sử Vô Hình’, một cuốn sử không ghi chép những điều hữu hình, mà là những điều vô hình – những cảm xúc, những giá trị, những chấp niệm mà con người đã tìm lại được.”
Thư Đồng Tiểu An, người đã chăm chú lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại, khẽ nhón chân lại gần, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lão Sử Gia. Cô bé nhẹ nhàng nói, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo: “Lịch sử của chúng ta, sẽ là lịch sử của con người.”
Lời nói của Tiểu An như một nốt nhạc cuối cùng, vang vọng trong không gian quán sách, củng cố thêm niềm tin vào triết lý mà Tạ Trần đã dày công vun đắp. Đó là một lời khẳng định, m���t lời hứa về tương lai.
Lão Sử Gia gật đầu lia lịa, trong lòng dâng trào một niềm cảm kích vô bờ. Ông ôm chặt cuốn sổ và một vài cuốn sách Tạ Trần đã gợi ý về những câu chuyện đời thường, về thiên nhiên, về nghệ thuật, như thể đó là những báu vật quý giá nhất. Ông cúi đầu thêm một lần nữa, rồi quay người, bước ra khỏi quán sách, bóng lưng ông khuất dần trong ánh hoàng hôn đang buông xuống. Bước chân ông giờ đây không còn vẻ bối rối, mà vững vàng, dứt khoát, như một người đã tìm thấy con đường của mình.
Tạ Trần và Tiểu An nhìn theo bóng lưng Lão Sử Gia cho đến khi ông hoàn toàn biến mất trong ráng chiều vàng cam. Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt y nhìn xa xăm, về phía chân trời, nơi những đám mây đang dần chuyển sang sắc tím. Y biết, việc nhà sử học bắt đầu ghi chép lịch sử theo một cách mới, tập trung vào nhân tính và sự bình thường, là một bước ngoặt quan trọng, báo hiệu sự hình thành một nền văn minh phàm nhân phát triển toàn diện về triết học, văn hóa, không còn bị ám ảnh bởi tiên đạo. Lời nói của y về 'những gì không còn được viết nữa' không chỉ là lời khuyên, mà là một lời tiên tri, rằng nhiều giá trị của Kỷ Nguyên Nhân Gian sẽ được bảo tồn và truyền lại cho các thế hệ sau, tạo nên một nền tảng vững chắc cho "bình thường vĩnh cửu". Và sự hiểu biết sâu sắc của Tiểu An, cùng việc cô bé tiếp tục ghi chép các lời dạy của Tạ Trần, củng cố vai trò của cô bé như một người kế thừa và lan tỏa triết lý 'Nhân Đạo', một ngọn lửa nhỏ sẽ thắp sáng tương lai của kỷ nguyên mới. Kỷ Nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên mà lịch sử không được viết bằng máu và phép thuật, mà bằng trái tim và linh hồn của con người, đang thực sự bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.