Nhân gian bất tu tiên - Chương 1228: Lời Sách Khai Tâm
Ánh bình minh đầu tiên, mỏng manh như sợi tơ lụa, lướt qua khung cửa sổ gỗ lim sẫm màu của quán sách, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gạch lát. Chúng nhẹ nhàng bò lên những kệ sách cao chất đầy tri thức cổ xưa, xuyên qua từng trang giấy đã ngả màu thời gian, rồi dừng lại ở một góc khuất, nơi Lão Nông Trần đang chìm vào giấc ngủ an lành. Ông khẽ cựa mình, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ lồng ngực, mang theo chút mệt mỏi còn vương vấn nhưng đã được xoa dịu đi rất nhiều. Đôi mắt hằn sâu những vết chân chim từ từ mở ra, đón lấy tia sáng ban mai đầu tiên. Trên đùi ông, cuốn sách "Những Câu Chuyện Cổ Tích Về Sự Đoàn Kết" vẫn nằm đó, được ông giữ gìn cẩn thận trong suốt giấc ngủ, chỉ còn vài trang cuối cùng là chưa được lật dở.
Một sự nhẹ nhõm, một cảm giác thanh thản đến lạ thường, len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu của Lão Nông Trần. Đã bao lâu rồi ông không được hưởng một giấc ngủ sâu đến vậy? Đã bao lâu rồi tâm hồn ông không tìm thấy được chút bình yên nào giữa cơn bão táp của gia tộc và làng xóm? Giờ đây, mọi lo toan, mọi áp lực từ những lời đàm tiếu, từ sự giằng xé giữa tình thân và lòng tự trọng, dường như đã bị cuốn trôi đi, chỉ còn lại một khoảng trống nhẹ tênh trong tâm trí. Ông nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của giấy cũ, mực tàu và chút hương trà còn vương lại từ đêm qua, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một không khí tĩnh mịch nhưng đầy sức sống. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ trước quán, tất cả đều góp phần tạo nên một bản hòa tấu bình dị, đánh thức mọi giác quan của ông.
Tạ Trần, từ bàn đọc sách quen thuộc của mình, đã thức dậy từ lúc nào. Thân hình gầy gò của anh vẫn ngồi thẳng tắp, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không một sợi tóc nào xõa xuống. Đôi mắt sâu thẳm của anh, tĩnh lặng như mặt hồ thu chưa gợn sóng, lặng lẽ quan sát Lão Nông Trần. Anh không nói một lời, chỉ khẽ nhấc ấm trà bằng gốm tử sa lên, rót vào một chén sứ nhỏ đặt trên khay gỗ mun. Tiếng nước reo nhẹ nhàng, tiếng trà rót vào chén sứ thanh tao, không phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sớm mà hòa mình vào đó, tạo nên một âm thanh của sự bình dị, của cuộc sống chậm rãi. Hương trà thảo mộc dịu nhẹ, thanh khiết, lan tỏa khắp không gian, xua tan đi chút lạnh giá còn vương vấn của đêm tàn.
Lão Nông Trần mở mắt, nhìn thấy chén trà nghi ngút khói đặt trên bàn gỗ cạnh mình. Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi, đủ để làm ấm lòng người đối diện. Cử chỉ vô ngôn ấy, lại hàm chứa bao nhiêu sự tinh tế và thấu hiểu. Nó không phải là một lời mời chào khách sáo, mà là một sự quan tâm chân thành, một sự sẻ chia không cần đến lời nói. Lão Nông Trần khẽ khàng khép cuốn sách lại, đặt nó cẩn thận lên bàn bên cạnh chén trà. Bàn tay chai sạn, thô ráp của ông khẽ vuốt ve bìa sách cũ kỹ, như thể muốn giữ lại chút dư vị của những câu chuyện đã gột rửa tâm hồn ông suốt đêm qua.
Ông ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đã không còn vẻ mệt mỏi, u uất của đêm trước, thay vào đó là một sự thanh thản và biết ơn sâu sắc. Tạ Trần vẫn ngồi đó, ánh mắt vẫn tĩnh lặng, nhưng Lão Nông Trần cảm nhận được sự ấm áp và thấu triệt từ ánh mắt ấy. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, nhưng không hề gượng gạo. Đó là sự im lặng của hai tâm hồn đang giao cảm, của một người đã tìm thấy lối thoát và một người đã gieo những hạt mầm trí tuệ. Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi, như thể mọi sự đã được an bài, mọi dòng chảy nhân quả đã tìm thấy hướng đi của mình. Ông nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần tan ra, để lại dư vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi, như chính cuộc đời vậy, sau bao giông bão sẽ tìm thấy được sự bình yên.
***
Buổi sáng muộn, ánh nắng vàng ươm đã tràn ngập khắp gian phòng, xuyên qua những ô cửa sổ, vẽ nên những hình khối ánh sáng rực rỡ trên sàn nhà gỗ. Tiếng chim hót ngoài vườn đã dần thưa thớt, nhường chỗ cho những âm thanh bình dị của cuộc sống thị trấn đang dần thức giấc: tiếng bước chân người đi lại trên đường lát đá, tiếng rao hàng của những người bán rong, tất cả tạo nên một bức tranh sinh động nhưng không hề ồn ào. Tạ Trần đã rời bàn đọc sách, ngồi đối diện với Lão Nông Trần bên chiếc bàn trà nhỏ. Anh vẫn giữ thái độ trầm tĩnh, sâu sắc, ánh mắt thấu triệt nhưng không hề dò xét, như thể anh đang nhìn vào tận sâu thẳm tâm hồn của Lão Nông Trần.
Lão Nông Trần cầm chén trà trên tay, hít hà hương thơm dịu nhẹ. Ông ngập ngừng, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Cuộc trò chuyện của họ không bắt đầu bằng những vấn đề gai góc của Thôn Vân Sơn, mà từ chính cuốn sách "Những Câu Chuyện Cổ Tích Về Sự Đoàn Kết" mà ông vừa đọc xong. Tạ Trần, với sự khéo léo và tinh tế vốn có, đã khéo léo dẫn dắt câu chuyện, đặt ra những câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại chạm đến cốt lõi của vấn đề mà Lão Nông Trần đang mắc phải.
"Cuốn sách này kể về những điều giản dị, nhưng ý nghĩa của nó lại rộng lớn hơn cả một tòa tiên môn." Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang lên nhẹ nhàng trong không gian tĩnh lặng, "Lão gia thấy thế nào về 'sự đoàn kết' mà sách nhắc tới?"
Lão Nông Trần khẽ thở dài, đặt chén trà xuống. Ánh mắt ông nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng lại những câu chuyện trong sách, và cả những gì đang diễn ra ở Thôn Vân Sơn. "Đoàn kết... nó giống như sợi dây, càng thắt chặt thì càng bền. Nhưng khi lòng người có vết rạn, sợi dây đó... rất dễ đứt." Ông ngừng lại một chút, bàn tay chai sạn khẽ nắm chặt, cảm nhận sự bất lực và đau xót. "Thôn Vân Sơn của lão, trước kia vốn là một thể thống nhất. Hai họ Trần và Lý, tuy có khác biệt nhưng luôn nương tựa vào nhau mà sống. Giờ đây... sợi dây đó đã rạn nứt rồi."
Tạ Trần không vội vàng đáp lời, anh chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, như để thời gian cho Lão Nông Trần suy nghĩ, và cũng để mình cân nhắc từng lời nói. "Sự rạn nứt thường đến từ đâu? Phải chăng là từ sự cố chấp, hay từ việc không chịu nhìn từ góc độ của người khác?" Giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng câu hỏi lại sắc bén như mũi kim, đâm thẳng vào tâm can Lão Nông Trần. Nó không chỉ là câu hỏi về Thôn Vân Sơn, mà còn là câu hỏi về bản chất của con người, về những chấp niệm sâu thẳm trong mỗi chúng ta.
Lão Nông Trần cúi đầu suy ngẫm. Những lời Tạ Trần nói, tưởng chừng như đơn giản, nhưng lại mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí ông. "Có lẽ là cả hai... " Ông lẩm bẩm, "Con người ta thường chỉ thấy cái mình muốn thấy, nghe cái mình muốn nghe. Chúng ta luôn cho rằng mình đúng, rằng mình là người chịu thiệt thòi, mà quên mất rằng người khác cũng có những nỗi khổ, những lý lẽ riêng." Ông nhớ lại những lời nói gay gắt của mình trong những cuộc tranh cãi với họ Lý, những ánh mắt căm phẫn của những người trong gia tộc, và cả sự cố chấp của chính ông, khi luôn đặt lòng tự trọng của gia tộc lên trên tất cả.
"Trong sách có một câu chuyện về hai người nông dân tranh giành một dòng suối nhỏ," Tạ Trần tiếp tục, giọng anh mang theo chút mê hoặc của người kể chuyện, "Một người khăng khăng suối thuộc về mình, người kia cũng vậy. Cuối cùng, cả hai đều cố gắng ngăn dòng chảy để giữ nước cho riêng mình, khiến dòng suối cạn khô, cả hai đều không có nước để tưới ruộng. Chỉ đến khi một người chịu nhường, chịu lùi lại một bước, tìm cách chia sẻ dòng nước một cách công bằng, dòng suối mới lại chảy, và cả hai đều có thể sống sót." Anh nhìn thẳng vào mắt Lão Nông Trần, "Vậy thì, nhường nhịn, có phải là yếu đuối, hay là một loại dũng khí khác? Dũng khí để đặt mình vào vị trí của người khác, để hiểu và để buông bỏ cái 'tôi' cố chấp?"
Lão Nông Trần như bừng tỉnh. Ánh mắt ông bỗng bừng sáng, như một tia chớp xé toạc màn đêm u tối trong tâm trí. "Dũng khí... Đúng vậy, đó là một loại dũng khí!" Ông thốt lên, giọng nói còn mang theo chút ngạc nhiên, như thể ông vừa khám phá ra một chân lý vĩ đại. "Dũng khí để nhìn nhận sai lầm, dũng khí để tha thứ, và dũng khí để bắt đầu lại." Ông đã từng nghĩ rằng nhường nhịn là thua cuộc, là mất mặt, là làm nhục gia tộc. Nhưng giờ đây, qua lời Tạ Trần và những câu chuyện trong sách, ông nhận ra rằng sự nhường nhịn không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối, mà là biểu hiện của một sức mạnh nội tâm phi thường, của trí tuệ và lòng bao dung. Nó đòi hỏi một sự can đảm lớn lao hơn nhiều so với việc cố chấp giữ lấy cái tôi và tranh giành đến cùng.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười như gió xuân, xua tan đi mọi u ám. Anh không nói thêm lời nào, chỉ khẽ nhấp trà, để Lão Nông Trần tự mình chìm đắm trong những suy nghĩ mới mẻ, trong dòng chảy của những hạt mầm trí tuệ đang nảy nở trong tâm hồn ông. Sự im lặng của anh, đôi khi, lại có sức mạnh hơn vạn lời nói. Nó cho phép Lão Nông Trần tự mình gỡ bỏ những nút thắt trong lòng, tự mình tìm ra câu trả lời cho những vấn đề mà ông đã bế tắc bấy lâu. Quán sách vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa, mang theo mùi nắng và mùi đất, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, và về một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người sẽ tìm thấy ý nghĩa cuộc sống không phải trong quyền năng siêu phàm, mà trong chính những giá trị nhân sinh cốt lõi.
***
Thời gian trôi đi thật nhanh, khi người ta chìm đắm vào những suy tư sâu sắc. Nắng đã lên đến đỉnh đầu, ánh sáng trong quán sách trở nên rực rỡ hơn, chiếu rõ từng hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng rao hàng bên ngoài đã dần chuyển sang những món ăn trưa, báo hiệu một buổi trưa yên bình. Lão Nông Trần đứng dậy, thân hình ông không còn vẻ còng xuống vì gánh nặng của lo toan, mà dường như đã thẳng thắn hơn, vững chãi hơn. Trên khuôn mặt ông, vẻ mệt mỏi, u uất đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự thanh thản và một quyết tâm mới, một ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt già nua.
Ông cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cử chỉ không chỉ là lễ nghĩa thông thường mà còn là sự biết ơn chân thành từ tận đáy lòng. "Đa tạ tiên sinh. Những lời này... lão phu cả đời không quên." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự kính trọng sâu sắc, như thể Tạ Trần không chỉ là một chủ quán sách mà còn là một vị đạo sư đã khai sáng tâm hồn ông. Ông không nói nhiều, bởi ông biết, những điều cần nói đã được gửi gắm trong ánh mắt, trong sự thay đổi của chính ông.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười đó không hề cao ngạo hay tự mãn, mà chỉ là sự bình thản của một người đã thấu hiểu nhân quả, đã nhìn thấy hạt mầm mình gieo đã bắt đầu nảy mầm. Anh chỉ khẽ gật đầu, đáp lại lời cảm ơn của Lão Nông Trần bằng một câu nói đầy triết lý, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: "Đạo lý không ở đâu xa, nó ở ngay trong lòng người. Lão gia đã tự tìm thấy nó rồi." Câu nói ấy như một lời khẳng định, rằng Tạ Trần không phải là người ban phát chân lý, mà chỉ là người dẫn đường, người giúp Lão Nông Trần tự mình khám phá ra những điều đã bị lãng quên trong chính tâm hồn mình. Anh không muốn trở thành cứu tinh, mà chỉ muốn mọi người tự tìm lấy con đường của riêng họ.
Lão Nông Trần không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt ông đã nói lên tất cả. Ông quay người, bước ra khỏi quán sách. Bước chân ông giờ đây nhẹ nhàng và dứt khoát hơn rất nhiều so với lúc ông bước vào đêm qua. Bóng dáng gầy guộc của người nông dân dần nhỏ lại trên con đường lát đá dẫn về phía thị trấn. Dáng vẻ của ông, từ một người bị vùi dập bởi chấp niệm và mâu thuẫn, giờ đây đã trở thành một người mang trong mình một sức mạnh mới, một sự dũng cảm để đối diện và hóa giải những mâu thuẫn ấy. Ánh nắng trưa ấm áp bao phủ lấy ông, như một lời chào mừng cho sự khởi đầu mới.
Tạ Trần vẫn ngồi đó, ánh mắt dõi theo bóng Lão Nông Trần khuất dần sau những mái nhà cổ kính. Một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi anh, như một đóa hoa vừa hé nở. Anh quay trở lại bàn, tiếp tục công việc của mình, nhấp một ngụm trà đã nguội bớt. Anh biết, những gì đã xảy ra trong quán sách này không chỉ là một cuộc trò chuyện đơn thuần, mà là một điểm neo quan trọng trong dòng chảy nhân quả của Thôn Vân Sơn. Sự thay đổi trong nhận thức của Lão Nông Trần, một trong những nhân vật chủ chốt của cuộc tranh chấp, sẽ là yếu tố then chốt để phá vỡ cục diện bế tắc, chứng minh sức mạnh của "Nhân Đạo" và "Vô Vi Chi Đạo" trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy yếu.
Tạ Trần không cần dùng đến sức mạnh siêu nhiên, không cần đến phép thuật cao siêu. Anh chỉ cần dùng trí tuệ, sự thấu hiểu nhân tâm và những lời lẽ đơn giản nhưng sâu sắc, để khơi gợi những giá trị cốt lõi đã bị lãng quên trong lòng người. Anh không trực tiếp can thiệp vào cuộc tranh chấp, nhưng anh đã gieo một hạt mầm của sự thấu hiểu và nhường nhịn vào mảnh đất khô cằn của những chấp niệm. Và anh tin rằng, hạt mầm ấy sẽ nảy nở, dẫn đến một giải pháp hòa bình, không bạo lực, một giải pháp phản ánh đúng giá trị của một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn không cần đến ảo vọng thành tiên, mà chỉ cần sống đúng với bản chất lương thiện của mình.
Tiểu An, vẫn miệt mài luyện chữ bên cạnh, ngẩng đầu nhìn tiên sinh. Thằng bé chưa hiểu hết những ý nghĩa sâu xa trong cuộc trò chuyện vừa rồi, nhưng nó cảm nhận được sự bình yên và một tia hy vọng đang lan tỏa trong quán sách. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách nhẹ nhàng của Tạ Trần, tất cả hòa vào không gian tĩnh lặng, như một minh chứng cho sự luân hồi của vạn vật, cho việc các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và tìm kiếm những giá trị nhân sinh đích thực. Quán sách của Tạ Trần, giờ đây, không chỉ là nơi chứa đựng tri thức, mà còn là một pháo đài của "nhân đạo" trong một thế giới đang dần quên đi ý nghĩa của nó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.