Nhân gian bất tu tiên - Chương 1217: Gợn Sóng Ngầm Trong Dòng Chảy An Bình
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ lim, vẽ nên những vệt vàng óng trên nền gạch xanh cổ kính của quán sách. Không khí trong lành mang theo mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng, hòa quyện với hương trà thoang thoảng từ chén ngọc trên bàn. Tạ Trần ngồi đó, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải bố nhã nhặn, tay cầm một cuốn sách cổ dày cộp, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại không hề tập trung vào những con chữ đã ố vàng theo thời gian. Tâm trí hắn như một dòng suối tĩnh lặng, nhưng dưới đáy lại cuộn chảy những suy tư không ngừng. Hắn vẫn còn mải miết phân tích từng chi tiết về cuộc tranh cãi bên suối tại Thôn Vân Sơn ngày hôm qua, những hình ảnh, âm thanh và cảm xúc cứ thế luân phiên hiện lên rõ nét trong ký ức.
Bề ngoài quán sách vẫn yên bình như mọi ngày, tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa tạo nên âm thanh xào xạc như những lời thì thầm cổ xưa. Nhưng trong lòng Tạ Trần, hắn cảm nhận được một luồng khí ngầm, một điều gì đó bất ổn hơn là một tranh chấp thông thường về nguồn nước. Hắn biết rằng, nhân quả không bao giờ đơn giản như những gì bề mặt hiển hiện. Một sự kiện, dù nhỏ bé đến đâu, cũng là kết tinh của vô vàn sợi dây liên kết chằng chịt từ quá khứ, hiện tại và tương lai. Cái gọi là "mất người" không chỉ là sự đánh mất cảm xúc của các tu sĩ, mà còn là sự xói mòn dần lòng tin, sự sẻ chia trong lòng phàm nhân, khi những chấp niệm nhỏ nhoi được nuôi dưỡng.
Tiểu An đang lúi húi dọn dẹp các giá sách, lau chùi từng cuốn một với sự tỉ mỉ vốn có. Cậu bé gầy gò, đôi mắt thông minh thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn Tạ Trần, vẻ tò mò pha lẫn chút lo lắng. Cậu vẫn còn bị ám ảnh bởi cảnh tượng hai lão nông Lý và Trần lời qua tiếng lại, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ và ánh mắt đầy oán trách. Cậu bé không hiểu hết được sự phức tạp của thế giới người lớn, nhưng cảm nhận được rằng có điều gì đó không ổn đang diễn ra.
“Tiên sinh,” Tiểu An đột nhiên cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một nỗi băn khoăn rất đỗi trẻ thơ, “sáng nay chúng ta có cần đến Thôn Vân Sơn nữa không? Con thấy Lão Lý và Lão Trần vẫn còn giận nhau. Con sợ họ lại cãi vã, thậm chí là đánh nhau mất.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa như ánh nắng yếu ớt đầu ngày. Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, ngón tay thanh mảnh khẽ miết lên bìa sách đã bạc màu. Hắn không đáp lời Tiểu An ngay, mà nhấp một ngụm trà. Vị chát dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi từ từ chuyển thành hậu vị ngọt ngào, như cuộc đời vậy, luôn có những đắng cay trước khi nếm trải sự an lành. Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con đường vắng vẻ của thị trấn còn đang chìm trong màn sương sớm bảng lảng.
“Ừm, có lẽ chúng ta nên đi,” Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm ấm, điềm tĩnh như mặt hồ không chút gợn sóng. “Đôi khi, nhìn thêm một lần sẽ thấy được nhiều điều hơn. Con người thường chỉ thấy những gì nổi lên trên bề mặt, mà quên mất rằng băng sơn luôn có phần chìm sâu dưới đáy biển. Mâu thuẫn giữa Lão Lý và Lão Trần, e rằng không chỉ đơn thuần là chuyện nước non, mà còn là sự tích tụ của biết bao chấp niệm, hiểu lầm theo dòng thời gian.” Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng những sợi dây nhân quả đang rung động. Hắn hình dung ra Thôn Vân Sơn, không chỉ là những ngôi nhà, những cánh đồng, mà là một mạng lưới phức tạp của các mối quan hệ, của những ước mơ, hy vọng và thất vọng, của những lời nói vô tình, những hành động cố ý, tất cả đều tạo nên một bức tranh hỗn độn, cần được sắp xếp lại.
Hắn đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn ngắm con đường vắng vẻ, nơi những gánh hàng rong bắt đầu xuất hiện, chuẩn bị cho một ngày chợ mới. Hắn nghĩ về cái giá của "không còn ai khao khát thành tiên", về cái ý nghĩa của việc "sống một đời bình thường". Khi không còn sức mạnh siêu phàm để giải quyết mọi rắc rối, con người buộc phải đối mặt với chính mình, với những vấn đề của chính mình. Những mâu thuẫn tưởng chừng nhỏ nhặt như tranh chấp nguồn nước lại trở thành thước đo cho trí tuệ và lòng nhân ái của cộng đồng. Liệu con người có thể tự mình "phá cục", tự mình tìm ra lối thoát mà không cần đến sự can thiệp của tiên đạo? Đó là câu hỏi lớn mà kỷ nguyên Nhân Gian này phải trả lời, và Tạ Trần, với khả năng "nhân quả" của mình, đang lặng lẽ tìm kiếm câu trả lời đó.
Hắn quay lại, ánh mắt chạm vào Tiểu An, người đang chăm chú lắng nghe từng lời hắn nói. “Con chuẩn bị đi, Tiểu An. Mang theo chút trà và vài cuốn sách mỏng. Có lẽ, ở đó, chúng ta sẽ tìm thấy một câu chuyện mới, một bài học mới.” Giọng Tạ Trần không có vẻ thúc giục, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán nhẹ nhàng. Hắn biết rằng, để giải quyết một vấn đề, không thể chỉ nhìn từ một phía. Cần phải thâm nhập vào sâu thẳm lòng người, thấu hiểu những nỗi lo lắng, những chấp niệm tưởng chừng vô lý, để tìm ra một điểm neo, một tia sáng dẫn lối cho sự hòa giải.
Tiểu An gật đầu, vâng lời một cách ngoan ngoãn. Cậu bé cảm thấy có chút háo hức, nhưng cũng không kém phần lo lắng. Cậu tin tưởng vào tiên sinh của mình, người luôn có cách nhìn thấu mọi sự, người luôn có thể đưa ra những lời khuyên sâu sắc, giúp người khác tìm thấy con đường đúng đắn. Trong lòng cậu, Tạ Trần không phải là một tiên nhân quyền năng, mà là một người thầy, một người bạn, một người dẫn dắt cậu khám phá những điều kỳ diệu của nhân gian. Cậu bé nhanh nhẹn chuẩn bị túi đồ, trong khi Tạ Trần lại một lần nữa nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của linh khí đang ngày càng mỏng đi, và dòng chảy của nhân quả đang ngày càng trở nên rõ nét hơn trong tâm trí hắn. Hắn không vội vàng, bởi hắn biết, vạn sự đều có thời của nó. Chỉ cần thấu hiểu, kiên nhẫn, và một chút trí tuệ, mọi nút thắt sẽ được gỡ bỏ.
Con đường mòn đất đỏ uốn lượn như dải lụa mềm mại, vắt qua những cánh đồng lúa xanh mướt đang độ thì con gái. Sáng muộn, nắng đã lên cao, rải những tia vàng ấm áp xuống vạn vật. Gió nhẹ lay động những bông lúa trĩu hạt, tạo nên một điệu vũ êm đềm, xào xạc như tiếng thì thầm của thiên nhiên. Tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cổ thụ ven đường, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng thanh bình, êm ả. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, mùi cỏ non và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí trong lành, xua đi mọi ưu phiền. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, gần gũi với thiên nhiên, tựa như một bức tranh thủy mặc mà mọi người vẫn thường ao ước được chiêm ngưỡng.
Tạ Trần và Tiểu An bước đi trên con đường ấy. Tiểu An, với bản tính hồn nhiên của một đứa trẻ, không ngừng chỉ trỏ những bông hoa dại đủ màu sắc ven đường, hay những chú bướm đang chập chờn lượn quanh. Cậu bé thích thú reo lên mỗi khi nhìn thấy một điều mới lạ, quên đi nỗi lo lắng về hai lão nông lúc sáng. Nhưng Tạ Trần thì khác. Dù xung quanh là cảnh sắc thơ mộng đến đâu, hắn vẫn giữ vẻ trầm tư. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào trên con đường. Một con chim sẻ đang vội vã bay qua đầu, mang theo một cành cây khô nhỏ. Một đám mây đen bất chợt lướt qua nhanh chóng, che khuất ánh mặt trời trong chốc lát rồi lại tan biến vào hư không. Một nhành cây khô gãy ngang đường, chặn lối đi của kiến. Đối với người thường, đó chỉ là những hiện tượng tự nhiên bình thường. Nhưng trong mắt Tạ Trần, với khả năng "nhân quả" của mình, hắn đang "đọc" những dấu hiệu vô hình của sự biến động, những gợn sóng ngầm của nhân gian. Mọi vật, mọi sự đều có liên kết, đều là một phần của dòng chảy vô thường, và hắn đang cố gắng thấu hiểu những thông điệp ẩn chứa trong đó.
“Tiên sinh,” Tiểu An đột nhiên cất tiếng, phá vỡ sự im lặng suy tư của Tạ Trần, “con nghe nói Lão Lý và Lão Trần đã không nói chuyện với nhau từ mấy năm rồi, không phải chỉ vì con suối này đâu ạ.” Giọng cậu bé nhỏ nhẹ, nhưng mang theo một thông tin khá bất ngờ.
Tạ Trần dừng bước, quay sang nhìn Tiểu An. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ ngạc nhiên nhẹ, rồi nhanh chóng trở lại vẻ trầm tĩnh thường ngày. “Ồ? Con nghe được từ đâu?”
Tiểu An rụt rè đáp, “Con nghe mấy bà lão bán rau ở chợ kể chuyện. Họ nói hồi xưa Lão Trần từng giúp Lão Lý rất nhiều, nào là cho mượn tiền chữa bệnh cho vợ Lão Lý, nào là giúp Lão Lý dựng lại nhà sau cơn bão. Nhưng sau đó không hiểu sao lại có chuyện gì đó, hai người họ thành ra như vậy. Thậm chí có lần, con còn nghe nói họ suýt đánh nhau vì một lời nói đùa không đúng lúc ở quán rượu.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, vẻ mặt càng thêm suy nghĩ. Hắn nhắm mắt lại một lát, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vừa nhận được. 'Quả nhiên... Mâu thuẫn không bao giờ chỉ là một nguyên nhân duy nhất.' Hắn thầm nghĩ. Những gì Tiểu An vừa kể, dù chỉ là những lời đồn đại của dân chợ búa, lại hé mở một cánh cửa khác vào bản chất phức tạp của mối quan hệ giữa hai lão nông. Không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là một chuỗi các sự kiện, các tương tác, các cảm xúc đã chồng chất lên nhau qua nhiều năm tháng. Sự giúp đỡ trong quá khứ, những ơn nghĩa không được đáp đền hoặc bị hiểu lầm, những lời nói vô ý, những cái nhìn đầy định kiến... tất cả đều là những hạt giống nhân quả đã được gieo xuống, để rồi đến hôm nay, chúng nảy mầm thành một cuộc tranh chấp nguồn nước tưởng chừng đơn giản.
Hắn hít thở sâu, cố gắng cảm nhận dòng chảy nhân quả đang luân chuyển trong không khí. Hắn không chỉ cảm nhận được sự oán trách của Lão Lý, sự cố chấp của Lão Trần, mà còn cảm nhận được sự tiếc nuối, sự tổn thương sâu sắc mà cả hai người họ đã phải trải qua. Mỗi hành động, mỗi lời nói đều mang theo một năng lượng riêng, một dấu ấn riêng, và Tạ Trần đang cố gắng đọc vị những dấu ấn đó, để tìm ra điểm khởi nguồn của mọi vấn đề. Hắn hiểu rằng, để hóa giải mâu thuẫn này, không thể chỉ nhìn vào hiện tại, mà phải truy ngược về quá khứ, tìm ra những nút thắt đã khiến mối quan hệ giữa hai người trở nên bế tắc. Đó chính là cách "phá cục" của hắn, không dùng sức mạnh, mà dùng trí tuệ và sự thấu hiểu.
Tiểu An tiếp tục bước đi bên cạnh Tạ Trần, nhưng lần này cậu bé cũng trở nên trầm lặng hơn. Những câu chuyện cậu nghe được từ chợ, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác khi được đặt cạnh những suy tư sâu xa của tiên sinh. Cậu bé bắt đầu hiểu rằng thế giới này phức tạp hơn nhiều so với những gì cậu nhìn thấy bằng đôi mắt trần tục. Mọi thứ đều có lớp lang, có ẩn ý, và chỉ có những người như tiên sinh mới có thể nhìn thấu được những lớp lang ấy.
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt đầy sự dịu dàng. Hắn biết rằng cậu bé đang dần trưởng thành, dần học cách nhìn nhận thế giới bằng một nhãn quan sâu sắc hơn. Đó chính là điều hắn mong muốn, gieo mầm "Nhân Đạo" không phải bằng những lời thuyết giảng cao siêu, mà bằng những trải nghiệm thực tế, bằng cách giúp những người xung quanh thấu hiểu chính mình và thế giới xung quanh họ. Dòng suối nhỏ ấy, cánh đồng lúa xanh kia, không chỉ là cảnh vật đơn thuần, mà còn là những bài học cuộc đời, những minh chứng sống động cho triết lý "nhân quả" mà hắn đang theo đuổi.
Tạ Trần và Tiểu An cuối cùng cũng đặt chân đến Thôn Vân Sơn khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng chói chang xuống vạn vật. Không khí trong làng trở nên oi bức hơn một chút, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, thanh tĩnh vốn có của một vùng quê. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nằm san sát nhau, đường đất đỏ chạy len lỏi qua từng ngõ ngách, dẫn đến những thửa ruộng lúa xanh rì đang chờ ngày gặt hái. Tiếng chim hót vẫn líu lo, tiếng suối chảy róc rách vẫn vang vọng từ phía xa, hòa cùng tiếng gà gáy thưa thớt và tiếng trẻ con nô đùa khúc khích từ những khoảng sân trống. Mùi đất nồng, mùi cỏ cây và mùi khói bếp từ những căn nhà đang chuẩn bị bữa trưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của làng quê.
Tuy nhiên, dù khung cảnh có vẻ yên bình đến đâu, Tạ Trần vẫn cảm nhận được một luồng khí căng thẳng âm ỉ đang lan tỏa khắp Thôn Vân Sơn. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt người dân làng, từng ngôi nhà, từng góc sân, như đang đọc một cuốn sách vô hình. Hắn nhận ra rằng, vẻ ngoài bình thản ấy chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy những gợn sóng ngầm đang cuộn trào bên trong.
Họ đi qua khu vực trung tâm làng, nơi có một cây đa cổ thụ rợp bóng mát. Dưới gốc đa, vài người phụ nữ đang ngồi vá lưới, trò chuyện râm ran. Nhưng khi Lão Nông Lý xuất hiện, bước chân nặng nề, mặt cúi gằm, đang ngồi sửa hàng rào nhà mình, những lời trò chuyện bỗng chốc nhỏ dần rồi im bặt. Ánh mắt của những người phụ nữ ấy không còn vẻ rôm rả, mà thay vào đó là sự e ngại, dò xét. Lão Lý dường như cũng cảm nhận được những ánh mắt ấy, hắn không ngẩng đầu lên, chỉ cắm cúi vào công việc, cố tình tránh né mọi giao tiếp. Gương mặt khắc khổ của hắn giờ đây lộ rõ vẻ mệt mỏi và bực bội, mỗi động tác đều nặng nề như chứa đựng cả một núi phiền muộn.
Xa hơn một chút, bên cạnh thửa ruộng lúa xanh tốt, Lão Nông Trần đang tưới rau. Dáng người hơi gù của ông càng thêm nổi bật dưới nắng trưa. Tay chân chai sạn của ông thoăn thoắt múc nước, nhưng những động tác của ông có vẻ gượng gạo, và ông liên tục liếc nhìn về phía nhà Lão Nông Lý. Ánh mắt sắc lẹm của Lão Trần chứa đựng sự bảo thủ, tự vệ, và có phần khinh thường đối phương. Ông cố tỏ ra không quan tâm, nhưng sự chú ý của ông lại hoàn toàn hướng về phía người hàng xóm.
Tạ Trần nhận thấy những người dân làng khác khi đi ngang qua hai người đều có vẻ vội vã, bước chân nhanh hơn, tránh giao tiếp, hoặc chỉ trao đổi những ánh mắt đầy ẩn ý với người đi cùng. Không khí trong làng dường như bị chia cắt bởi một bức tường vô hình, một rào cản của những lời đồn đại, những định kiến và những lo sợ không tên. Mọi người đều biết về cuộc tranh chấp, nhưng không ai muốn can thiệp, không ai muốn làm người đứng giữa, sợ rằng mình sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của những oán hờn chất chứa. Đó là một biểu hiện rõ nét của sự "mất người" trong cộng đồng phàm nhân, khi sự sẻ chia, lòng dũng cảm đối mặt với vấn đề chung bị bào mòn bởi nỗi sợ hãi và sự thờ ơ.
“Tiên sinh, sao ai cũng có vẻ lo lắng vậy ạ?” Tiểu An thì thầm hỏi, ánh mắt cậu bé lộ rõ vẻ bối rối trước bầu không khí lạ lùng này. Cậu bé cảm nhận được sự nặng nề, sự ngột ngạt dù không có bất kỳ tiếng cãi vã nào.
Một Lão Nông khác, đang ngồi sửa công cụ nông nghiệp dưới bóng cây xoài gần đó, khẽ thì thầm với người bên cạnh khi Tạ Trần và Tiểu An đi qua, giọng nói nhỏ đến mức tưởng chừng như gió thoảng: “Chuyện nhà họ Lý, Trần... khó nói lắm. Cứ để yên vậy thôi.” Lão nông này đội chiếc nón lá đã sờn cũ, da đen sạm vì nắng gió, ánh mắt chứa đầy sự mệt mỏi và cam chịu.
Tạ Trần không tiến lại gần hai lão nông. Hắn chỉ đứng từ xa quan sát, đôi mắt tinh anh của hắn không bỏ sót một chi tiết nào: từ cái liếc mắt đầy ẩn ý của Lão Lý khi hắn nghĩ không ai nhìn thấy, cái nhếch mép khó thấy của Lão Trần khi hắn tưởng mình đang che giấu cảm xúc, cho đến sự e dè, né tránh của những người dân làng khác, những tiếng thì thầm to nhỏ, những cái lắc đầu ngao ngán. Hắn thấy được sự bất lực, sự mệt mỏi của cộng đồng khi phải sống chung với một mâu thuẫn kéo dài. Hắn không chỉ nhìn thấy hành động, mà còn nhìn thấy những cảm xúc ẩn chứa đằng sau hành động ấy: sự oán hận, sự tiếc nuối, sự tổn thương, và cả một chút sợ hãi.
Tạ Trần nhắm mắt lại một lát, để những mảnh ghép thông tin và cảm xúc kết nối trong tâm trí mình. Từ câu chuyện của Tiểu An về quá khứ giúp đỡ rồi đổ vỡ, đến những biểu hiện vi tế của hai lão nông và dân làng, hắn phác họa nên một bức tranh phức tạp của những mối quan hệ nhân quả chồng chéo. Dòng suối chỉ là cái cớ, là giọt nước tràn ly. Vấn đề thực sự nằm sâu trong lòng người, trong những chấp niệm đã ăn sâu bám rễ qua nhiều năm tháng, trong sự thiếu vắng của lòng thấu hiểu và sẻ chia.
Hắn cảm nhận được một xung đột nội tâm đang diễn ra trong chính mình. Triết lý "vô vi" của hắn, sự không can thiệp trực tiếp vào dòng chảy tự nhiên của vạn vật, đang đối chọi với mong muốn hóa giải mâu thuẫn, giúp đỡ những phàm nhân đang mắc kẹt trong vòng xoáy của oán hờn. Hắn biết mình không thể dùng quyền năng siêu phàm để ép buộc sự hòa giải, bởi làm như vậy sẽ không giải quyết được căn nguyên của vấn đề. Hắn phải tìm cách tác động một cách tinh tế, một cách "điểm neo" nhân quả, để chính những người trong cuộc tự nhận ra và tự hóa giải. Đây chính là thử thách đầu tiên của "Nhân Đạo" trong kỷ nguyên mới, khi con người phải tự mình tìm ra ánh sáng trong bóng tối của chính mình, không còn dựa vào sự cứu rỗi của tiên đạo.
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn. Hắn biết, con đường để "phá cục" này không hề dễ dàng, nhưng đó chính là con đường mà hắn, một phàm nhân mang trong mình "Nhân Quả Chi Nhãn", phải bước đi. Dòng chảy vô thường của thế giới vẫn tiếp diễn, nhưng Tạ Trần tin rằng, bằng trí tuệ và lòng nhân ái, con người hoàn toàn có thể tự mình định đoạt vận mệnh, tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy suy tư và hy vọng, như thể đã nhìn thấy được một tia sáng nhỏ nhoi lóe lên trong bức tranh nhân quả phức tạp của Thôn Vân Sơn.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.