Nhân gian bất tu tiên - Chương 1216: Nước Nguồn Thôn Dã: Gợn Sóng Giữa Chốn Bình Yên
Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tạ Trần và Tiểu An trở về quán sách. Không khí dần trở nên se lạnh, những cơn gió nhẹ mang theo hơi ẩm của đêm bắt đầu lùa qua khe cửa. Trong quán, ánh đèn dầu đã được thắp sáng, hắt lên khuôn mặt Tạ Trần vẻ trầm tư. Hắn ngồi một mình bên cửa sổ, bàn tay khẽ vuốt ve bìa cuốn sách cổ, nhưng tâm trí lại không đặt ở những dòng chữ.
Hắn nhớ lại những âm thanh của buổi sáng: tiếng chim hót líu lo, tiếng lật sách của chính hắn, tiếng bút sột soạt của Tiểu An. Hắn nhớ lại những nụ cười: nụ cười phúc hậu của Bà Chủ Quán Trà, nụ cười hiền từ của Liễu Thanh Phong qua bức tượng gỗ. Hắn nhớ lại những băn khoăn: nỗi lo lắng của Người Kể Chuyện về sự "vô định" của cuộc đời khi không còn tiên đạo. Và đặc biệt, hắn nhớ mãi tiếng cười giòn tan, hồn nhiên của Tiểu Hoạt Bát, tiếng kêu gọi "Chú Tạ Trần, chú kể chuyện cho cháu nghe đi!" đầy sức sống.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Tạ Trần cảm nhận sâu sắc rằng, chính trong những điều bình dị, nhỏ bé ấy, một kỷ nguyên mới đang dần được định hình. Một kỷ nguyên không còn những cuộc tranh giành tiên duyên, không còn những chấp niệm về quyền năng hay sự bất tử. Thay vào đó, con người đang dần tìm thấy giá trị của mình trong những điều gần gũi nhất: trong tri thức được lưu giữ qua từng trang sách, trong sự khéo léo của đôi bàn tay tạo nên những tác phẩm thủ công, trong những câu chuyện được kể và lắng nghe, trong vị trà ấm áp sẻ chia, và trong tiếng cười trong trẻo của thế hệ mai sau.
Những gì hắn từng nói với Liễu Thanh Phong, rằng "bản thân sự 'sống' đã là một điều kỳ diệu," giờ đây lại vang vọng trong tâm trí hắn một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không cần phải "vá trời," không cần phải trở thành cứu tinh vĩ đại. Hắn chỉ cần ở đây, sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và để những triết lý về "Nhân Đạo," về "Vô Vi Chi Đạo" lan tỏa một cách tự nhiên, như ánh sáng mặt trời sưởi ấm vạn vật, không cần gượng ép, không cần hô hào.
'Nắng sớm, mùi sách cũ, tiếng cười trẻ thơ... những điều đơn giản ấy, lại là những viên ngọc quý giá nhất của nhân gian. Có lẽ, đó mới là 'đạo' thực sự.' Tạ Trần thầm nghĩ, một cảm giác bình yên lan tỏa trong lồng ngực. Hắn khép mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi sách cũ, cảm nhận sự an yên thấm đẫm trong không khí.
Khi mở mắt ra, hắn nhìn về phía bức tượng khắc gỗ của Liễu Thanh Phong đặt trên bàn. Bức tượng lão nhân đọc sách, với nụ cười an nhiên tự tại, như một lời nhắc nhở rằng, con đường mà hắn đang đi, con đường của một phàm nhân giữa dòng chảy vô thường của thế sự, là một con đường đúng đắn. Một nụ cười nhẹ nở trên môi Tạ Trần, không phải là nụ cười của sự chiến thắng hay quyền uy, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự mãn nguyện. Kỷ nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, đang dần hiện hữu, từng chút một, qua những khoảnh khắc bình dị nhất của cuộc đời. Và Tạ Trần, một thư sinh, một phàm nhân, chính là nền móng vững chắc cho kỷ nguyên ấy, không bằng phép thuật, mà bằng trí tuệ và trái tim nhân ái.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ như rải vàng trên những mái nhà tranh, len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật. Sau một đêm an giấc tại quán sách, Tạ Trần và Tiểu An quyết định đi dạo quanh vùng phụ cận Thị Trấn An Bình. Mục đích của chuyến đi không phải tìm kiếm điều gì lớn lao, chỉ đơn thuần là hít thở khí trời trong lành, quan sát cuộc sống thường nhật của những người dân nơi đây. Thân hình Tạ Trần vẫn gầy gò, khoác trên mình bộ áo vải bố màu nâu cũ kỹ, nhưng mỗi bước đi đều toát ra một sự ung dung tự tại hiếm có. Đôi mắt sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả ngàn suy tư, nhưng đồng thời cũng phản chiếu sự tĩnh lặng của vạn vật xung quanh. Tiểu An, v���i dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt lanh lợi, mặc chiếc áo vải thô đã sờn, líu lo đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ vào một bông hoa dại hay một chú bướm đang lượn lờ.
Họ men theo một con đường mòn nhỏ, lát đá cuội nhẵn bóng bởi thời gian, uốn lượn bên bờ suối. Con suối này, nguồn mạch của Thôn Vân Sơn, chảy róc rách không ngừng, âm thanh trong trẻo hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, tạo nên một bản hòa ca của tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi cỏ tươi và một chút hương khói bếp thoang thoảng từ xa xa xộc vào khứu giác, gợi lên một cảm giác bình yên đến lạ. Tạ Trần khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực tràn đầy khí lành, như thể mọi ưu phiền của thế sự đều được gột rửa.
"Tiên sinh, chim sơn ca hót hay quá!" Tiểu An reo lên, chỉ tay về phía một bụi cây rậm rạp.
Tạ Trần mỉm cười hiền từ. "Đúng vậy, Tiểu An. Tiếng chim hót, tiếng suối chảy, đều là những âm thanh của sự sống. Con người đôi khi mải miết theo đuổi những thứ xa vời mà quên mất những vẻ đẹp gần gũi nhất." Hắn khẽ vuốt đầu thư đồng nhỏ, ánh mắt xa xăm. Hắn không nói ra, nhưng trong lòng đang liên tưởng đến những tu sĩ từng một thời tranh giành linh khí, tìm kiếm "đại đạo," nhưng cuối cùng lại đánh mất chính những cảm nhận đơn sơ mà đáng giá này. Sự mất mát lớn nhất, có lẽ không phải là cảnh giới tu vi, mà là khả năng cảm thụ cái "sống" trọn vẹn.
Họ tiếp tục đi, khung cảnh Thôn Vân Sơn dần hiện ra. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nằm rải rác bên sườn đồi, ẩn mình dưới những tán cây cổ thụ. Những thửa ruộng bậc thang xanh mướt trải dài, ôm lấy con suối như một dải lụa mềm mại. Trẻ con trong làng đang nô đùa trên bãi cỏ, tiếng cười khúc khích vang vọng. Đây chính là bức tranh của một nhân gian bình dị, nơi con người sống nương tựa vào đất trời, vào nhau, không còn bị chi phối bởi những ám ảnh của "thành tiên" hay "vĩnh cửu."
Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài mãi. Khi họ vừa rẽ qua một khúc quanh, một âm thanh chói tai phá vỡ sự tĩnh lặng. Đó là tiếng cãi vã, giọng nói gay gắt và đầy bực dọc, vọng lại từ phía bờ suối gần đó. Tiểu An giật mình, nép sát vào Tạ Trần, ánh mắt hiếu kỳ nhưng cũng lộ rõ vẻ lo lắng.
Tạ Trần dừng bước, đôi mắt hắn khẽ nheo lại. Không phải là hắn cố ý nghe lén, nhưng những lời lẽ đó quá rõ ràng để bỏ qua. Hắn nhận ra giọng nói của hai lão nông trong làng, những người mà hắn từng gặp vài lần khi đi ngang qua.
"Cái nhánh suối này vốn là của nhà ta, các người sao dám tùy tiện đổi dòng như vậy? Nước đổ về ruộng các người hết rồi còn gì!" Giọng nói của Lão Nông Lý vang lên, đầy sự bất bình. Dáng người ông gầy gò, lưng hơi còng xuống vì tuổi tác và những năm tháng lao động nặng nhọc. Khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo toan, giờ đây lại càng thêm cau có, đỏ bừng vì giận dữ. Đôi bàn tay chai sạn của ông, vốn quen với việc cầm cuốc, cầm cày, giờ đang chỉ trỏ loạn xạ về phía dòng nước.
Đối diện với ông là Lão Nông Trần, người có dáng vóc vạm vỡ hơn, nước da rám nắng. Giọng nói của ông ta cũng không kém phần gay gắt, đầy vẻ cố chấp và bảo vệ lợi ích gia đình. "Nói gì lạ vậy? Nước là của trời đất, ai cũng dùng được. Vả lại, chẳng phải nhánh cũ đã khô cạn rồi sao? Ta chỉ khơi thông lại thôi!" Lão Nông Trần đáp trả, ánh mắt kiên quyết, không hề lùi bước. Ông ta dang rộng hai tay, như thể muốn bao biện cho hành động của mình, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự thách thức.
Tạ Trần đứng cách đó không xa, đôi mắt sâu thẳm của hắn quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm của hai lão nông. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Hắn nhìn thấy rõ sự bức bối trong từng lời nói của Lão Nông Lý, nỗi lo lắng về mùa màng, về cuộc sống của cả gia đình. Và hắn cũng nhìn thấy sự cố chấp của Lão Nông Trần, cái lý lẽ "nước là của trời đất" thoạt nghe thì hợp tình, nhưng lại che giấu đi ý đồ muốn trục lợi cho riêng mình. Dòng suối, vốn là nguồn sống chung, giờ đây lại trở thành nguồn cơn của mâu thuẫn.
Tiểu An, vẫn nép sau lưng Tạ Trần, hơi sợ hãi trước sự gay gắt của cuộc tranh cãi. Cậu bé chưa từng chứng kiến cảnh người lớn cãi nhau dữ dội như vậy. Tạ Trần khẽ đưa tay xoa đầu Tiểu An, một cử chỉ trấn an nhẹ nhàng. Hắn biết, đây là một bài học nữa về "nhân quả" và "nhân tính" mà Tiểu An cần phải trải nghiệm, không phải qua sách vở, mà qua chính cuộc đời.
Hắn nhìn con suối. Nước vẫn chảy, nhưng sự trong lành của nó đã bị vẩn đục bởi những lời lẽ oán trách và giận dữ. Dòng nước, lẽ ra phải là biểu tượng của sự sống và sự sẻ chia, giờ đây lại trở thành đường ranh giới chia cắt hai gia đình. Tạ Trần khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra. Hắn suy ngẫm. Mâu thuẫn, dù là nhỏ nhất, đều bắt nguồn từ chấp niệm. Chấp niệm về quyền lợi, về cái "của ta," về cái "của ngươi." Điều này không khác gì những chấp niệm của tu sĩ khi xưa, chỉ là quy mô và đối tượng khác mà thôi. Trong một thế giới không còn tiên đạo, con người vẫn phải đối mặt với chính bản chất của mình, với những dục vọng và mâu thuẫn nội tại. Đây chính là thử thách đầu tiên cho "kỷ nguyên Nhân Gian" mà hắn hằng ấp ủ.
***
Thời gian trôi chậm, ánh nắng ban mai đã chuyển sang cái nắng gắt gay của giữa trưa. Mặt trời đứng bóng trên đỉnh đầu, thiêu đốt mọi vật. Cái nóng hầm hập không làm dịu đi ngọn lửa tranh cãi giữa Lão Nông Lý và Lão Nông Trần, trái lại, dường như còn tiếp thêm dầu vào l��a. Giờ đây, cuộc cãi vã đã thu hút thêm vài người dân làng khác đang làm việc trên ruộng gần đó. Họ dừng tay, đứng nhìn với vẻ mặt bất đắc dĩ, vừa muốn can thiệp, vừa không muốn vướng vào chuyện thị phi. Không khí vốn yên bình của Thôn Vân Sơn giờ đã trở nên căng thẳng, ngột ngạt.
Lão Nông Lý, mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên khuôn mặt khắc khổ, giọng nói khản đặc vì giận dữ. "Đừng tưởng ta không biết các người tính toán gì! Từ khi các người khơi lại nhánh đó, ruộng nhà ta thiếu nước rõ rệt! Mấy cây lúa non héo úa cả rồi, các người có thấy không? Cả nhà ta trông vào mấy sào ruộng này, các người định để chúng ta chết đói sao?!" Ông ta vừa nói vừa chỉ tay về phía thửa ruộng nhà mình, nơi những cây lúa non đang oằn mình dưới cái nắng gay gắt, lá đã ngả vàng. Nỗi lo lắng cho cuộc sống, cho sinh kế của cả gia đình đã biến thành sự uất ức tột độ.
Lão Nông Trần, vẫn giữ vẻ mặt kiên quyết, nhưng trong ánh mắt đã có chút dao động. Ông ta cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng lời lẽ cũng không kém phần gay gắt. "Ngươi nói vậy là vu oan cho ta! Ta làm vậy cũng vì cái chung của làng, đâu có ý đồ gì xấu! Nhánh suối cũ đã cạn, chẳng lẽ cứ để mặc ruộng đồng khô cháy sao? Ta chỉ muốn khơi thông dòng chảy để cả làng đều có nước. Ruộng nhà ta cũng đâu có khá hơn là bao!" Lão Nông Trần cố gắng biện bạch, nhưng lý lẽ của ông ta nghe có vẻ yếu ớt trước nỗi khổ thực tế của Lão Nông Lý. Cái lý lẽ "vì cái chung" thường là vỏ bọc tốt nhất cho những lợi ích cá nhân, Tạ Trần thầm nghĩ.
Một Lão Nông khác, với nước da đen sạm, tay chân chai sạn, đang đội chiếc nón lá rộng vành, bước tới gần, cố gắng can ngăn. Ông ta thở dài thườn thượt, giọng nói mệt mỏi và bất đắc dĩ. "Hai vị bình tĩnh đi, có gì từ từ nói chuyện. Nước non là chuyện lớn, nhưng cãi vã thế này thì giải quyết được gì? Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Ai cũng khổ, ai cũng cần nước. Có gì thì ngồi lại bàn bạc cho phải lẽ." Lão Nông này, dù không trực tiếp liên quan đến cuộc tranh chấp, nhưng lại đại diện cho tiếng nói chung của những người dân làng, những người chỉ mong muốn sự hòa thuận và bình yên. Lời nói của ông ta đầy sự chân thật, thấm đẫm nỗi vất vả của cuộc sống nông thôn.
Tiểu An nép chặt vào Tạ Trần hơn nữa, bàn tay nhỏ bé nắm lấy vạt áo hắn. Cậu bé cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự giận dữ của hai lão nông và sự bất lực của người can ngăn. Những cảnh tượng như thế này không có trong những cuốn sách mà cậu bé thường chép. Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn càng thêm sâu thẳm, như một hồ nước không đáy phản chiếu mọi sự vật. Hắn đưa tay xoa nhẹ lưng Tiểu An, một cử chỉ thầm lặng nhưng đầy sự an ủi.
Tạ Trần quan sát tỉ mỉ. Hắn không chỉ nghe lời nói, mà còn nhìn thấy những điều ẩn chứa đằng sau lời nói. Hắn thấy ánh mắt của Lão Nông Lý lóe lên sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi mất mùa. Hắn thấy sự bướng bỉnh và một chút ích kỷ trong ánh mắt của Lão Nông Trần, người đang cố gắng bảo vệ hành động của mình bằng mọi giá. Và hắn cũng thấy sự bất lực của những người dân làng đứng xung quanh, họ hiểu nỗi khổ của cả hai bên, nhưng lại không biết làm sao để hóa giải.
Trong đầu Tạ Trần, một dòng suy nghĩ miên man chảy. Hắn nhớ lại những lời từng nói với Liễu Thanh Phong về "bản chất của con người." Dù không còn tiên đạo, không còn những cuộc chiến tranh giành linh khí, nhưng bản chất con người vẫn tồn tại với những tham sân si, những chấp niệm nhỏ bé nhưng đủ sức gây ra mâu thuẫn. Cái "chấp niệm" về nguồn nước, về sự sống còn của ruộng đồng, không khác gì "chấp niệm" về trường sinh bất tử hay quyền năng tối thượng. Tất cả đều là sự đeo bám vào một thứ gì đó, một mong muốn sở hữu, một nỗi sợ hãi mất mát.
Hắn cũng nhận ra rằng, đây chính là "mạng lưới nhân quả" nhỏ bé của nhân gian. Một hành động khơi thông dòng nước của Lão Nông Trần, dù có thể ban đầu không mang ý đồ xấu, nhưng lại dẫn đến hậu quả thiếu nước cho Lão Nông Lý, từ đó gây ra sự bất mãn, tranh chấp. Mọi hành động, dù nhỏ nhặt đến đâu, đều có hệ quả của nó. Và trách nhiệm của hắn, như một "điểm neo nhân quả," không phải là phán xét hay can thiệp trực tiếp bằng sức mạnh, mà là thấu hiểu, là tìm ra căn nguyên, và nếu có thể, là gợi mở một con đường hóa giải mà không làm tổn hại đến "nhân tính" của bất kỳ ai.
Tạ Trần nhẹ nhàng lắc đầu một lần nữa, một nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư nở trên môi hắn. Hắn không thể đứng nhìn mãi. Nhưng hắn cũng không thể tùy tiện nhúng tay vào. Vấn đề này cần được giải quyết bằng trí tuệ phàm nhân, bằng sự thấu hiểu lẫn nhau, chứ không phải bằng quyền phép tiên gia. Hắn biết, đây sẽ là một câu chuyện dài hơn là một cuộc tranh cãi thoáng qua.
***
Khi nắng chiều đã ngả vàng, trải dài những vệt sáng cuối ngày trên con đường đất, Tạ Trần và Tiểu An trở về quán sách. Chuyến đi đến Thôn Vân Sơn, vốn dĩ chỉ là một cuộc dạo chơi bình dị, lại để lại trong lòng Tạ Trần nhiều suy nghĩ hơn hẳn những gì hắn dự liệu. Không khí dần trở nên mát mẻ hơn, cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo mùi hương của cỏ dại và đất ẩm, pha lẫn chút mùi khói bếp từ những ngôi nhà xung quanh.
Trong quán sách, ánh đèn dầu đã được thắp sáng, hắt lên khuôn mặt Tạ Trần vẻ trầm tư. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trầm thoang thoảng lấp đầy không gian, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, ấm cúng. Hắn chậm rãi pha một ấm trà nóng, hương trà thơm dịu lan tỏa, xua đi cái mệt mỏi của một ngày dài. Hắn ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ quen thuộc, nơi hắn thường đọc sách, viết lách và suy ngẫm về thế sự. Tiểu An ngồi đối diện, cần mẫn chép bài trên một tấm thẻ tre, tiếng bút lông sột soạt đều đặn vang lên, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng trong quán.
Tạ Trần không nói gì về sự việc ở Thôn Vân Sơn, nhưng ánh mắt hắn vẫn ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi từ từ chuyển thành hậu vị ngọt ngào. Trong tâm trí hắn, hình ảnh hai lão nông Lý và Trần vẫn hiện rõ mồn một: khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ của Lão Nông Lý, ánh mắt cố chấp của Lão Nông Trần, và sự bất lực, mệt mỏi của người dân làng chứng kiến. Hắn nhớ lại từng lời nói, từng cử chỉ, từng chi tiết nhỏ về dòng suối, về những thửa ruộng đang héo úa. Hắn đang phân tích, không phải để phán xét ai đúng ai sai, mà để thấu hiểu căn nguyên sâu xa của vấn đề. Đó là cách hắn vận dụng khả năng "nhân quả" của mình – không phải là phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ giữa mọi hành động và hệ quả của nó.
"Tiên sinh," Tiểu An đột nhiên ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng, "hai lão nông kia... liệu có đánh nhau không ạ?" Giọng cậu bé nhỏ xíu, nhưng chất chứa đầy sự bất an. Cảnh tượng ban trưa đã in sâu vào tâm trí non nớt của cậu.
Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống, không nhìn Tiểu An mà chỉ nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần tắt hẳn. "Mâu thuẫn... thường bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất," hắn nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh. "Một câu nói, một hành động, một sự hiểu lầm nhỏ, đều có thể gieo mầm cho những tranh chấp lớn hơn. Nhưng cũng chính từ đó... ta mới thấy rõ lòng người. Thấy được cái lo toan, cái chấp niệm, và cả cái mong muốn được sống bình yên của họ."
Hắn nhắm mắt lại một lát, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu. Hắn hình dung lại toàn bộ lịch sử của dòng suối ấy, từ khi nó là một dòng chảy tự nhiên, đến khi con người bắt đầu can thiệp để phục vụ cho việc canh tác. Ai là người đầu tiên khơi thông nhánh suối, ai là người đã thay đổi dòng chảy, và những quyết định đó đã ảnh hưởng đến cuộc sống của bao nhiêu thế hệ. Mỗi hành động đều như một hạt giống được gieo xuống, và những gì đang diễn ra ở Thôn Vân Sơn chính là những bông hoa, hoặc những cây gai, mọc lên từ những hạt giống đó.
Tiểu An cúi xuống chép bài tiếp, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn cảnh tượng ban trưa. Cậu bé không hoàn toàn hiểu hết những lời tiên sinh nói, nhưng cảm nhận được sự sâu sắc trong từng câu chữ.
Tạ Trần mở mắt ra, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn lật nhẹ một trang sách cũ kỹ, ngón tay khẽ miết lên những dòng chữ Hán cổ xưa. 'Trong kỷ nguyên Nhân Gian này, không còn những trận chiến giữa các tông môn, không còn những cuộc tranh đoạt tiên duyên hay những lời tiên tri về Thiên Đạo suy kiệt. Thay vào đó, những cuộc chiến lại nằm ở chính trong lòng người, trong những mâu thuẫn đời thường nhất.' Hắn thầm nghĩ. 'Dòng suối kia, đâu chỉ là dòng nước đơn thuần, nó còn là dòng chảy của nhân tính, của sự sẻ chia và của lòng tham. Cái giá của việc 'không còn ai khao khát thành tiên' chính là con người phải đối mặt trần trụi với chính mình, không còn sức mạnh siêu nhiên để che đậy hay giải quyết mọi vấn đề.'
Hắn không thể phớt lờ. Sự việc tranh chấp nguồn nước này, dù nhỏ bé, nhưng lại là một biểu hiện rõ ràng cho những thử thách đầu tiên mà kỷ nguyên Nhân Gian phải đối mặt. Nó sẽ là một trong những bài kiểm tra cho triết lý "Nhân Đạo" mà hắn đang lặng lẽ gieo mầm. Liệu con người có thể tự mình tìm ra giải pháp cho những mâu thuẫn của chính mình, bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu, và bằng lòng nhân ái, mà không cần đến quyền năng của tiên đạo?
Tạ Trần lại nhấp một ngụm trà, vị ngọt dịu cuối cùng đọng lại nơi cuống họng. Hắn không cần phải là một vị thần để giải quyết vấn đề này. Hắn chỉ cần là Tạ Trần, một phàm nhân, với khả năng nhìn thấu nhân quả, và một trái tim nhân ái. Có lẽ, đây chính là lúc hắn cần phải ra tay, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự an yên của quán sách, nhưng tâm trí đã bắt đầu vẽ ra những đường nét phức tạp của mối quan hệ "nhân quả" tại Thôn Vân Sơn, chuẩn bị cho một sự can thiệp tinh tế, một cách "phá cục" không cần dùng đến quyền năng, mà chỉ dùng đến trí tuệ của phàm nhân.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.