Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1207: Bụi Thời Gian Và Khát Vọng Tuổi Trẻ: Lời Thì Thầm Trong Trang Sách Cũ

Đêm đã buông, mang theo màn sương mỏng giăng mắc khắp Thị Trấn An Bình, nhưng không thể che lấp ánh trăng non vàng nhạt đang lấp ló sau những tán cây cổ thụ. Tiếng côn trùng đêm bắt đầu hòa tấu một bản nhạc thì thầm, rì rầm, như ru ngủ vạn vật. Sau một ngày tràn ngập tiếng cười và sự hân hoan của Lễ Hội Hạt Giống, Tạ Trần và Tiểu An chậm rãi trở về quán sách của mình. Bước chân họ nhẹ nhàng trên con đường mòn đất đỏ, mang theo dư âm của sự bình yên và trọn vẹn từ những gì đã chứng kiến.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu ánh trăng, tựa như hai hồ nước tĩnh lặng chứa đựng vô vàn suy tư. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phất phơ nhẹ trong làn gió đêm. Bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, càng khiến hắn hòa mình vào bóng đêm, trở thành một phần của bức tranh tĩnh mịch. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm sau một ngày nắng, mùi lá cây thanh khiết và cả mùi khói hương còn vương vấn từ những bàn thờ tổ tiên trong các ngôi nhà ven đường. Đây là mùi của nhân gian, mùi của cuộc sống, chân thật và sống động hơn bất kỳ linh khí nào.

Tiểu An, đi bên cạnh Tạ Trần, ánh mắt to tròn vẫn còn vương vấn sự háo hức của lễ hội. Cậu bé gầy gò, mặc áo vải thô cũ, nhưng bước đi lại tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ. Cậu bé thỉnh thoảng lại ngước nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi điều gì đó, nhưng rồi lại thôi, đắm chìm trong những suy nghĩ riêng của mình về những gì đã thấy, đã nghe. Đối với Tiểu An, mỗi lời nói của tiên sinh đều như một hạt giống tri thức được gieo vào tâm hồn non nớt, từ từ nảy mầm và đâm chồi.

Khi cánh cửa gỗ cũ kỹ của quán sách khẽ mở ra, một mùi hương quen thuộc ùa đến, pha trộn giữa mùi giấy cũ, mực tàu, gỗ và đôi khi là một chút hương trầm thanh nhẹ. Bầu không khí bên trong quán vẫn tĩnh lặng, ấm cúng và mang vẻ đẹp tri thức, như một ốc đảo bình yên giữa dòng chảy vô thường của thế sự. Tạ Trần bước vào, thắp một ngọn đèn dầu, ánh sáng vàng nhạt lan tỏa, xua đi phần nào bóng tối, nhưng lại càng tôn lên vẻ cổ kính, trầm mặc của nơi này. Hắn khẽ đặt chiếc ấm trà nguội xuống bàn, rồi nhẹ nhàng sắp xếp lại một vài cuốn sách trên kệ, như thể vuốt ve những người bạn cũ.

Tiểu An ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc bàn nhỏ quen thuộc, lấy ra thẻ tre và bút lông, bắt đầu cặm cụi ghi chép. Cậu bé muốn ghi lại tất cả những điều thú vị đã thấy ở lễ hội, những câu nói ý nghĩa của tiên sinh, để không một chi tiết nào bị lãng quên. Tiếng bút sột soạt trên thẻ tre, nhẹ nhàng như tiếng thì thầm, hòa cùng tiếng lật sách xào xạc của Tạ Trần, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và tri thức.

Tạ Trần chọn một cuốn sách bìa đã sờn cũ, lật dở từng trang. Hắn không đọc, mà chỉ lướt mắt qua những dòng chữ, những nét vẽ phai mờ, như đang tìm kiếm điều gì đó trong cõi vô thường của thời gian. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ suy tư sâu sắc, như thể đang nhìn thấu vào bản chất của vạn vật.

"Lễ hội năm nay... có vẻ đẹp riêng của nó, phải không Tiểu An?" Tạ Trần lên tiếng, giọng nói trầm ấm, phá vỡ sự im lặng, nhưng không làm tan đi bầu không khí thanh bình.

Tiểu An ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiểu biết. "Dạ, con thấy mọi người đều rất vui, không cần cầu khấn thần linh nhiều nữa ạ. Họ chỉ cảm ơn đất trời, cảm ơn tổ tiên, và cảm ơn nhau thôi." Cậu bé nói, giọng trong trẻo, mang theo sự ngây thơ nhưng cũng đầy thấu hiểu. "Họ còn kể những câu chuyện về cách những người nông dân đã cùng nhau đắp đập, dẫn nước, rồi những người thợ rèn đã đúc ra những công cụ tốt, những người thợ mộc đã dựng nên những ngôi nhà vững chãi. Không có tiên nhân hay thần thánh nào cả, tiên sinh."

Tạ Trần khẽ mỉm cười. "Chính xác. Con người đã từng chấp niệm vào việc thành tiên, vào vi��c phá cục để đạt được quyền năng vĩnh cửu, tin rằng sức mạnh siêu phàm là con đường duy nhất dẫn đến hạnh phúc và sự trường tồn. Nhưng cái giá phải trả là sự 'mất người', đánh mất đi những cảm xúc, ký ức và nhân tính quý giá. Giờ đây, khi Thiên Đạo đã suy kiệt, cái vỏ bọc hào nhoáng của tiên giới đã vỡ tan, con người mới có cơ hội nhìn lại bản chất của chính mình." Hắn dừng lại một chút, ngón tay khẽ vuốt ve bìa sách. "Hạnh phúc không phải là được ban tặng từ một đấng tối cao nào đó, mà là do chính chúng ta tạo ra. 'Thần linh' giờ đây không còn ở trên cao, ban phát phước lành hay giáng tai ương, mà ở trong chính những bàn tay lao động cần cù, trong những tấm lòng nhân ái, và trong sự gắn kết bền chặt của mỗi con người."

Tiểu An gật đầu lia lịa, tay vẫn không ngừng ghi chép. "Con hiểu rồi ạ. Như lời tiên sinh nói, 'Nhân Đạo' đang dần ăn sâu vào tiềm thức và văn hóa cộng đồng, không cần giáo điều hay sự áp đặt nào cả. Đó là sự chuyển hóa tự nhiên, khi con người nhận ra giá trị thực sự không nằm ở những điều siêu phàm, mà ở chính những điều bình dị, chân thật trong cuộc sống."

Tạ Trần nhìn học trò của mình, lòng dâng lên một tia ấm áp. Cậu bé, đại diện cho thế hệ mới, đang tiếp thu những tư tưởng mới một cách tự nhiên, không chút kháng cự. Điều này cho thấy, hạt giống "Nhân Đạo" mà hắn đã gieo, tuy chậm rãi, nhưng đang dần nảy mầm mạnh mẽ. "Những câu chuyện của Người Kể Chuyện, những nụ cười của Tiểu Hoa, những lời tri ân của Lão Nông... tất cả đều là hạt giống cho một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên." Hắn khẽ nói, giọng nói như hòa tan vào màn đêm tĩnh mịch, nhưng mỗi từ ngữ lại mang theo một sức nặng, một chiều sâu triết lý khiến người nghe phải suy ngẫm. Họ ngồi đó một lúc lâu, cảm nhận sự bình yên của cảnh vật, của lòng người, cho đến khi tiếng cửa gỗ khẽ mở, mang theo một làn gió đêm mát lạnh, đột ngột phá vỡ sự tĩnh mịch.

***

Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa cũ kỹ vang lên trong không gian yên tĩnh của quán sách, như một nốt nhạc lạc điệu giữa bản giao hưởng của sự tĩnh mịch. Tạ Trần và Tiểu An ngẩng đầu lên, ánh mắt cùng hướng về phía cửa. Một thiếu niên bước vào, mang theo hơi thở tươi mới của tuổi trẻ và một chút bối rối. Đó là Lâm Phong, một chàng trai trẻ tuổi ở Thị Trấn An Bình, thường ghé quán sách để tìm kiếm những câu chuyện kỳ lạ.

Lâm Phong, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sáng ngời, toát lên vẻ tò mò và khao khát phiêu lưu. Trang phục của anh giản dị như bao người trẻ tuổi bình thường khác, một bộ y phục bằng vải thô màu xanh xám, không có bất kỳ họa tiết hay thêu thùa cầu kỳ nào, nhưng lại được giữ gìn sạch sẽ, tươm tất. Dáng vẻ trẻ trung, năng động của anh mang theo một chút bồn chồn, như thể tâm hồn anh không ngừng tìm kiếm điều gì đó vĩ đại hơn, phi thường hơn cuộc sống thường nhật. Vừa bước vào, Lâm Phong đã hít một hơi thật sâu, như muốn thu trọn mùi hương đặc trưng của sách cũ và mực tàu vào lồng ngực. Anh đảo mắt nhìn quanh quán, nơi những giá sách cao ngất ngưởng chất đầy những cuốn sách từ lâu đời, bìa đã sờn rách, giấy đã ố vàng, nhưng lại mang một vẻ đẹp riêng của tri thức và thời gian.

Ánh mắt Lâm Phong nhanh chóng dừng lại ở một góc sách đặc biệt, nơi những cuốn sách về "tiên hiệp truyền kỳ" được đặt trang trọng. Đó là những cuốn cổ thư viết về các vị tiên nhân cưỡi mây đạp gió, kiếm khách phiêu bạt giang hồ, những trận chiến long trời lở đất giữa chính và tà, hay những câu chuyện tình duyên ngang trái giữa người phàm và tiên nữ. Bìa sách có thể đã phai màu, nhưng những nét vẽ minh họa mờ ảo về rồng phượng, kiếm quang, và những ngọn núi hùng vĩ vẫn còn đủ sức gợi lên một thế giới huy hoàng, huyền ảo. Anh khẽ lướt tay qua những gáy sách, ngón tay chạm nhẹ vào từng trang giấy, như muốn cảm nhận hơi ấm của những câu chuyện đã ngủ yên hàng ngàn năm.

"Tiên sinh Tạ Trần, Tiểu An," Lâm Phong lên tiếng chào, giọng nói trẻ trung, hào hứng, nhưng cũng có chút rụt rè. Anh cúi đầu chào Tạ Trần một cách cung kính, rồi khẽ gật đầu với Tiểu An. "Quán mình có cuốn nào kể về kiếm tiên ph�� núi, dời sông không ạ? Hoặc những chuyện về các vị thần quân ngự trị cửu thiên, vung tay biến hóa càn khôn?" Đôi mắt anh sáng rực, tràn đầy khao khát và sự ngưỡng mộ, như thể anh đang nhìn thấy chính mình trong những trang sách đó.

Tạ Trần khẽ nhướng mày, ánh mắt hắn thoáng qua một tia suy tư. Hắn đã thấy không ít người trẻ tuổi như Lâm Phong, vẫn còn say mê với những truyền thuyết xa xưa, với những hình mẫu anh hùng siêu phàm. Đó là dấu vết của một Thiên Đạo đã suy tàn, nhưng vẫn còn in hằn trong tâm thức con người qua những câu chuyện kể, những lời đồn đại. Hắn biết rằng quá trình chuyển đổi sang 'kỷ nguyên Nhân Gian' sẽ là một hành trình dài, với nhiều người vẫn còn vương vấn với quá khứ, khao khát những điều huyền ảo phi phàm.

"Ngươi vẫn còn tìm kiếm những chuyện phiêu du hư ảo đó sao, Lâm Phong?" Tạ Trần hỏi, giọng điềm tĩnh, không chút phán xét. Hắn khẽ đóng cuốn sách đang cầm trên tay, đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng.

Lâm Phong gãi đầu, vẻ mặt có chút ngượng ngùng, nhưng nhanh chóng bị sự nhiệt huyết lấn át. "Dạ, con... con nghe kể ngày xưa các vị tiên nhân phiêu dật biết bao, thân mang pháp thuật vô biên, một niệm dời núi, một hơi thở làm cạn biển. Họ ung dung tự tại giữa trời đất, không vướng bận hồng trần, sống mãi với tuế nguyệt. Thật đáng ngưỡng mộ biết bao! Giá như con được sinh ra trong thời đại đó, có lẽ con cũng sẽ dốc sức tu luyện, cầu mong được trường sinh, được phiêu du khắp nơi, tiêu dao tự tại, không bị cái thế tục này r��ng buộc." Anh nói, ánh mắt xa xăm, như đang hình dung ra một thế giới rực rỡ sắc màu, hoàn toàn khác biệt với cuộc sống bình dị nơi thị trấn. Trong giọng nói của anh, có một sự tiếc nuối khó tả, một nỗi khao khát mãnh liệt về một thời đại đã qua, mà anh chỉ có thể chạm vào qua những trang sách cũ kỹ.

Tiểu An, đang cặm cụi ghi chép, cũng ngẩng đầu lên nhìn Lâm Phong, đôi mắt cậu bé lộ rõ vẻ tò mò. Cậu bé chưa từng nghĩ đến việc thành tiên hay phiêu du như vậy, thế giới của cậu chỉ xoay quanh sách vở, những câu chuyện về con người và thiên nhiên mà Tạ Trần thường kể, và những lễ hội ấm áp của thôn làng.

Tạ Trần quan sát Lâm Phong một lúc lâu, không nói gì, chỉ đơn thuần lắng nghe những lời bộc bạch chân thành của chàng trai trẻ. Trong ánh mắt hắn, không có sự chế giễu hay khinh miệt, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhìn thấy trong Lâm Phong hình ảnh của biết bao người đã từng chấp niệm vào con đường tu tiên, tin rằng đó là đỉnh cao của sự tồn tại. Nhưng hắn cũng biết, đằng sau vẻ hào nhoáng đó là một cái gi�� phải trả vô cùng lớn.

"Ngươi thấy gì trong những câu chuyện đó, Lâm Phong?" Tạ Trần khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm, như một làn gió nhẹ lướt qua tâm hồn đang khao khát của chàng trai trẻ. Câu hỏi của hắn không phải là một sự chất vấn, mà là một lời gợi mở, một cánh cửa dẫn đến một suy nghĩ sâu sắc hơn, vượt ra ngoài bề mặt của những truyền thuyết.

Lâm Phong hơi sững sờ trước câu hỏi bất ngờ của Tạ Trần. Anh đã mong đợi một lời khuyên về cuốn sách nào hay, hoặc một lời tán đồng cho khát vọng của mình. Nhưng câu hỏi của Tạ Trần lại xoáy sâu vào nội tâm, buộc anh phải tự nhìn lại những điều mình đang khao khát. Anh chớp mắt, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí mình. "Con... con thấy sự tự do, tiên sinh. Sự tự do thoát khỏi mọi ràng buộc của thế tục, khỏi sinh lão bệnh tử, khỏi những lo toan cơm áo gạo tiền. Con thấy sức mạnh vĩ đại, có thể thay đổi trời đất, làm chủ vận mệnh của mình. Con thấy sự bất tử, được trường tồn với vạn vật, không còn sợ hãi cái chết hay sự lãng quên." Anh nói, từng lời như thốt ra từ tận đáy lòng, chất chứa nỗi niềm và ước mơ của một người trẻ tuổi.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn trầm tĩnh, thấu hiểu. Hắn biết, đó là những ảo ảnh mà Thiên Đạo đã giăng mắc suốt hàng vạn năm, những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm thức con người, khiến họ sẵn sàng đánh đổi tất cả để theo đuổi. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo đã suy kiệt, đã đến lúc phải nhìn rõ bản chất thực sự của những ảo ảnh đó. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn khói, mang theo một chút bi tráng của một kỷ nguyên sắp tàn.

***

Tạ Trần nhẹ nhàng bước đến chiếc bàn trà nhỏ, nơi có bộ ấm chén làm bằng gốm thô mộc. Hắn rót một chút nước sôi vào ấm, tiếng nước chảy róc rách trong trẻo, mang theo mùi hương của trà xanh thanh khiết. Mùi trà mới pha thoang thoảng lan tỏa trong không gian quán sách, hòa cùng mùi giấy cũ, mực tàu và hương gỗ, tạo nên một bầu không khí dịu mát, tĩnh tại, xua đi phần nào sự bồn chồn trong lòng Lâm Phong. Đôi tay gầy gò của Tạ Trần thoăn thoắt, động tác ung dung, tự tại, như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Mỗi cử chỉ của hắn đều mang một vẻ đẹp chậm rãi, thâm trầm, khiến người nhìn không khỏi cảm thấy bình yên.

"Mời ngồi, Lâm Phong," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Hắn dùng tay ra hiệu cho Lâm Phong ngồi xuống chiếc ghế đối diện, rồi đặt một tách trà nóng hổi trước mặt chàng trai trẻ. Hơi ấm từ tách trà bốc lên, mang theo hương thơm dịu nhẹ, như muốn xoa dịu tâm hồn đang xao động của Lâm Phong. Tạ Trần không trực tiếp phản bác những gì Lâm Phong vừa nói, không hề có ý định châm biếm hay phủ nhận khát vọng của tuổi trẻ. Hắn biết rằng, những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm thức con người cần được hóa giải bằng sự thấu hiểu và gợi mở, chứ không phải bằng sự áp đặt hay chỉ trích.

Lâm Phong hơi ngập ngừng một chút, rồi cũng ngoan ngoãn ngồi xuống. Anh cầm tách trà lên, hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay, cảm giác thật dễ chịu. Anh nhìn Tạ Trần, đôi mắt vẫn còn vương vấn sự tò mò và một chút bối rối. Anh tự hỏi, tiên sinh T�� Trần sẽ nói gì đây, liệu có phải là những lời giáo huấn khô khan, hay những câu chuyện kỳ ảo khác?

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt hắn xa xăm nhìn về phía ánh trăng non đang chiếu qua ô cửa sổ, phủ lên nền nhà một vệt sáng bạc mờ ảo, lấp lánh bụi thời gian trong không khí. "Ngươi nghĩ xem, một kiếm tiên phá núi, dời sông, vung tay biến hóa càn khôn... liệu có còn nhớ hương vị của món bánh bao mẹ làm, hay tiếng cười trong trẻo của người bạn thuở nhỏ không?" Hắn hỏi, giọng điệu không nhanh không chậm, mỗi từ ngữ đều được phát âm rõ ràng, như muốn khắc sâu vào tâm trí người nghe. Câu hỏi của Tạ Trần không liên quan trực tiếp đến những gì Lâm Phong vừa nói, nhưng lại chạm đến một khía cạnh sâu sắc hơn của cuộc sống, một khía cạnh mà Lâm Phong, trong cơn say mê với tiên giới, có lẽ đã bỏ qua.

Lâm Phong giật mình. Anh chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Trong những câu chuyện tiên hiệp mà anh từng đọc, các vị tiên nhân thường là những cá thể siêu phàm, độc lập, không vướng bận tình cảm thế tục. Họ siêu tho��t, vượt lên trên mọi giới hạn của phàm trần. Nhưng câu hỏi của Tạ Trần lại gợi lên một hình ảnh hoàn toàn khác: một người mẹ tảo tần, một món bánh bao giản dị, một tình bạn thơ ngây. Những điều đó, dường như quá đỗi tầm thường, quá đỗi con người, để có thể tồn tại trong thế giới của tiên nhân.

"Con... con chưa từng nghĩ tới điều đó..." Lâm Phong lắp bắp, đôi mắt anh cụp xuống, vẻ hào hứng ban đầu đã nhường chỗ cho sự suy tư sâu sắc. Anh bắt đầu cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn trong lòng. Một bên là hình ảnh tráng lệ của tiên nhân, một bên là những giá trị đời thường mà Tạ Trần vừa gợi nhắc.

Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh, như đang kể một câu chuyện cổ, nhưng lại là câu chuyện về bản chất của sự tồn tại. "Trong những cuốn sách cũ này," hắn khẽ chỉ vào một chồng sách trên bàn, "người ta thường ca ngợi sự trường sinh bất tử, sức mạnh vô song. Họ nói rằng thành tiên là đạt đến đỉnh cao của sự tồn tại, là siêu thoát khỏi bể khổ trần gian. Nhưng có bao giờ ngươi tự hỏi, c��i giá của sự 'siêu thoát' đó là gì không? Cái giá của sự 'trường sinh' đó là gì?"

Hắn đặt tách trà xuống, hai tay đan vào nhau, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Phong. "Khi một người tu luyện đến cảnh giới cao, họ dần dần đoạn tuyệt với thất tình lục dục, với những ký ức phàm trần. Họ coi đó là 'thanh lọc', là 'tịnh hóa tâm hồn'. Nhưng thực chất, đó lại là sự 'mất người'. Mất đi khả năng cảm nhận niềm vui đơn giản của một bữa cơm gia đình, mất đi nỗi buồn khi chia ly, mất đi sự xúc động trước một cảnh đẹp thiên nhiên, mất đi ký ức về tuổi thơ, về những người thân yêu. Họ trở thành những tồn tại cao siêu, nhưng trống rỗng, vô cảm, như một pho tượng đá sống hàng vạn năm trong cô độc. Họ có thể phá núi dời sông, nhưng liệu có thể tìm lại được một nụ cười chân thật, một giọt nước mắt sẻ chia?"

Tiểu An, vẫn ngồi bên cạnh, đã dừng việc ghi chép. Cậu bé chăm chú lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt to tròn mở to, như đang cố gắng hiểu thấu những khái niệm sâu sắc này. Cậu bé cảm thấy một sự r��ng mình nhẹ khi Tạ Trần nói về sự 'mất người'. Đối với cậu, cuộc sống không có những cảm xúc đó thật đáng sợ.

Lâm Phong cúi đầu, bàn tay nắm chặt tách trà đã nguội dần. Lời của Tạ Trần như những mũi kim châm, xuyên thẳng vào những ảo tưởng mà anh hằng ôm ấp. Anh bắt đầu cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả khi hình dung về một cuộc đời trường sinh mà không có tình cảm, không có ký ức. Những hình ảnh về các vị tiên nhân hùng vĩ bỗng trở nên nhạt nhòa, thay vào đó là hình ảnh một linh hồn cô độc, trôi dạt trong vô tận.

"Giá trị của một đời người, đôi khi không nằm ở việc sống bao lâu, mà là sống như thế nào." Tạ Trần nói tiếp, giọng hắn trở nên ấm áp hơn, như muốn sưởi ấm tâm hồn đang lạnh lẽo của Lâm Phong. "Sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, cảm nhận từng làn gió nhẹ, từng giọt mưa, từng ánh nắng ban mai. Yêu thương những người xung quanh, cùng họ sẻ chia niềm vui nỗi buồn. Ghi nhớ những kỷ niệm đẹp, dù là nhỏ bé nhất. Đó mới là chân lý vĩnh cửu, Lâm Phong. Đó mới là điều khiến một đời ngư��i trở nên có ý nghĩa, chứ không phải là sự trường sinh vô vị."

Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy thấu hiểu. "Thiên Đạo đã suy kiệt, và đó có thể là một điều may mắn. Bởi vì khi cái vỏ bọc hào nhoáng của tiên giới đã vỡ tan, con người mới có cơ hội nhìn lại bản chất của chính mình, nhận ra rằng quyền năng vĩ đại nhất không phải là phép thuật hay sự bất tử, mà là khả năng yêu thương, cảm nhận, và sống trọn vẹn với nhân tính của mình. 'Nhân Đạo' không phải là một con đường tu luyện để đạt đến cảnh giới siêu phàm, mà là một con đường để trở thành một con người trọn vẹn nhất."

Lâm Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đã không còn sự hào hứng ban đầu, mà thay vào đó là một vẻ suy tư sâu sắc. Anh nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Tiểu An đang chăm chú lắng nghe, và cuối cùng, anh nhìn xuống tách trà trên tay mình. Trong đầu anh, những câu chuyện về kiếm tiên, thần quân vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn lung linh, huyền ảo như trước. Một hạt giống mới đã được gieo vào tâm trí anh, hạt giống của sự nghi vấn và suy ngẫm về giá trị thực sự của cuộc sống.

"Con... con chưa từng nghĩ tới điều đó..." Lâm Phong lặp lại, nhưng lần này, giọng anh không còn vẻ ngập ngừng của sự ngượng ngùng, mà là sự chân thành của một người đang thực sự chiêm nghiệm. Anh cảm thấy như một bức màn vô hình vừa được vén lên, hé lộ một chân trời tư tưởng hoàn toàn mới mẻ. Anh bắt đầu hiểu rằng, những câu chuyện tiên hiệp mà anh say mê có thể chỉ là những khúc ca bi tráng về sự đánh mất, chứ không phải là bản ca ngợi của sự viên mãn.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói thêm gì nữa. Hắn biết, lời đã nói ra, hạt giống đã được gieo. Việc nảy mầm và phát triển như thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào Lâm Phong. Hắn tin rằng, thế hệ trẻ như Lâm Phong, tuy vẫn còn vương vấn với quá khứ, nhưng lại có khả năng tiếp thu và phát triển 'Nhân Đạo' theo những cách riêng, tạo nên một tương lai khác biệt. Quá trình chuyển đổi sang 'kỷ nguyên Nhân Gian' sẽ là một hành trình dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và những tác động tinh tế, không cưỡng cầu, nhưng hắn tin tưởng vào sức mạnh của sự thấu hiểu và lòng nhân ái.

Tiểu An, lúc này, đã cầm bút lên và bắt đầu ghi chép lại những lời Tạ Trần vừa nói. Nét chữ của cậu bé còn non nớt, nhưng lại chứa đựng một sự nghiêm túc và trân trọng. Cậu bé không chỉ ghi chép lời tiên sinh, mà còn đang ghi chép lại những giá trị mới mà mình đang dần hiểu thấu, những giá trị sẽ định hình nên kỷ nguyên mà cậu và thế hệ của mình sẽ sống.

Ánh trăng non vẫn lấp lánh bên ngoài khung cửa sổ, chiếu rọi vào quán sách, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nơi bụi thời gian dường như đang nhảy múa trong không khí. Trong không gian tĩnh lặng ấy, chỉ còn tiếng gió nhẹ thoảng qua kẽ lá, tiếng côn trùng đêm rì rầm, và tiếng bút sột soạt của Tiểu An. Lâm Phong vẫn ngồi đó, trầm ngâm, đôi mắt anh nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy một con đường mới mẻ, một ý nghĩa mới của cuộc đời, không cần đến sự huyền ảo của tiên giới, mà chỉ cần sự trọn vẹn của một kiếp người bình thường. Một hy vọng mới, lặng lẽ nhưng mãnh liệt, đang bùng cháy trong lòng chàng trai trẻ, hứa hẹn một tương lai nơi con người sống trọn vẹn với giá trị của chính mình, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ Thiên Đạo hay chấp niệm nào.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free