Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1206: Lễ Hội Hạt Giống: Nơi Giá Trị Bình Thường Nảy Mầm

Hừng đông buông xuống thị trấn An Bình, mang theo làn sương mỏng như lụa vương trên những mái ngói rêu phong. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài. Trong quán sách nhỏ nằm khuất mình ở một con hẻm yên tĩnh, Tạ Trần đã ngồi bên bàn trà, ánh mắt thâm thúy dõi theo từng tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ gỗ. Hắn không vội vã lật giở trang sách, mà chỉ lặng lẽ thưởng thức khoảnh khắc giao thoa của ngày và đêm, của sự tĩnh mịch và nhịp sống đang dần trở mình.

Tiểu An, với dáng vẻ gầy gò nhưng nhanh nhẹn, đã thức dậy từ lúc nào, loay hoay dọn dẹp quán sách. Cậu bé với đôi mắt toát lên vẻ thông minh ấy luôn là người bạn đồng hành trung thành, và cũng là học trò duy nhất của Tạ Trần, chăm chú lắng nghe từng lời, từng cử chỉ của tiên sinh. Hôm nay, trên khuôn mặt Tiểu An ánh lên vẻ háo hức khác lạ.

"Tiên sinh, hôm nay chúng ta đến Thôn Vân Sơn, phải không ạ?" Tiểu An hỏi, giọng nói còn vương chút ngái ngủ nhưng tràn đầy mong đợi. "Con nghe nói ở đó có lễ hội Hạt Giống, mọi người sẽ ăn mừng mùa màng bội thu."

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại rất đỗi ôn hòa. "Phải, Tiểu An. Đó là một lễ hội cổ xưa, nhưng trong những năm gần đây, nó đã khoác lên mình một ý nghĩa mới. Chúng ta sẽ đến đó để quan sát, để cảm nhận." Hắn đứng dậy, tấm áo vải bố cũ kỹ khẽ lay động theo từng cử chỉ, lộ ra thân hình gầy gò, thư sinh. Làn da trắng nhợt của hắn, dường như ít khi được tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật vẻ thanh tú của gương mặt, và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự trong nhân gian. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương.

Hai thầy trò rời quán sách, bước đi trên con đường đất lấm tấm sương. Càng rời xa thị trấn, không khí càng trở nên trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và cả mùi khói bếp vương vấn từ những căn nhà mới thức giấc. Thôn Vân Sơn nằm ẩn mình sau mấy dãy đồi thấp, nơi những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình bên sườn núi, với con suối nhỏ uốn lượn chảy qua làng, và những thửa ruộng bậc thang xanh mướt trải dài tít tắp.

Khi họ đến bìa làng, không khí đã bắt đầu rộn ràng. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, hòa cùng tiếng gà gáy thưa thớt và tiếng trẻ con nô đùa, cười nói. Mùi khói bếp thoảng qua, xen lẫn mùi cỏ khô và hương hoa dại, tạo nên một bức tranh thôn quê bình dị nhưng đầy sức sống.

Tạ Trần và Tiểu An chậm rãi đi qua các con đường làng. Khác với những lễ hội tạ ơn thần linh mà Tiểu An từng nghe kể trong sách cũ – nơi có những đài thờ uy nghiêm, những pháp sư vận trang phục rực rỡ, hay những nghi lễ cầu khấn phức tạp – lễ hội ở Vân Sơn lại mang m���t màu sắc hoàn toàn khác. Không có dấu hiệu của sự sùng bái thần quyền, không có những miếu mạo linh thiêng được trang hoàng lộng lẫy. Thay vào đó, sự tập trung dường như dồn hết vào việc chuẩn bị thức ăn, trang trí nhà cửa bằng những bông hoa cỏ dại tươi tắn và lá cây xanh mướt, cùng tiếng cười nói huyên náo của trẻ nhỏ.

Họ nhìn thấy Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động, đang cùng vài người đàn ông khác cặm cụi dựng một sân khấu nhỏ bằng tre. Sân khấu được trang trí bằng vải thổ cẩm màu sắc rực rỡ và những đóa hoa dại mới hái, trông tuy đơn sơ nhưng lại rất đỗi ấm cúng. Lão Nông, luôn đội chiếc nón lá quen thuộc, cẩn thận buộc từng sợi dây, gương mặt hiện rõ vẻ cần cù và hân hoan.

"Anh Tạ Trần, Tiểu An!" Một giọng nói trong trẻo vang lên. Đó là Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi. Cô bé đang cùng đám trẻ con khác tíu tít giúp mẹ chuẩn bị bánh trái, bày biện mâm cỗ. Trên tay Tiểu Hoa là một chiếc bánh bột nếp tròn xoe, bé xíu. "Hai anh cũng đến dự lễ hội ạ? Mẹ con bảo hôm nay có nhiều đồ ăn ngon lắm!"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Phải, Tiểu Hoa. Chúng ta đến để xem mọi người ăn mừng mùa màng."

Tiểu An quan sát xung quanh, vẻ mặt đầy thắc mắc. "Tiên sinh, sao lễ hội ở đây lại khác với những gì con từng nghe về lễ tạ ơn thần linh vậy ạ? Con thấy không có đền thờ hay pháp sư nào cả."

Tạ Trần dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Tiểu An. Gió nhẹ lay động mái tóc hắn. "Mỗi thời đại có cách tạ ơn riêng, Tiểu An. Quan trọng là lòng biết ơn xuất phát từ đâu. Xưa kia, người ta tin rằng thần linh ban phước lành, mưa thuận gió hòa. Nhưng bây giờ, Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng dần, con người phải tự dựa vào sức mình. Lễ hội này, con có thấy, không phải là để cầu xin, mà là để tri ân. Tri ân đất trời đã dung dưỡng, tri ân hạt giống đã nảy mầm, và quan trọng nhất, tri ân chính những bàn tay cần cù, những giọt mồ hôi của con người."

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn gió thoảng qua. "Cái gọi là 'thần linh' hay 'tiên nhân' đã từng là biểu tượng của quyền năng và hy vọng, nhưng cũng là gánh nặng vô hình đặt lên vai phàm nhân. Khi những gánh nặng ấy dần được dỡ bỏ, con người mới có thể ngẩng cao đầu, tự mình kiến tạo nên giá trị và ý nghĩa cho cuộc sống của mình. Lễ hội này, tuy đơn sơ, nhưng lại phản ánh một sự thay đổi sâu sắc trong tâm thức cộng đồng, một sự chuyển mình từ việc trông chờ vào 'phép màu' sang tôn vinh 'nhân lực'."

Tiểu An gật gù, dù chưa thể thấu hiểu hết sự sâu xa trong lời của Tạ Trần, nhưng cậu bé cảm nhận được một điều gì đó rất đúng đắn, rất mới mẻ đang nảy mầm trong lòng. Cậu nhìn những người dân làng đang hăng say chuẩn bị, những nụ cười rạng rỡ, không chút ưu tư hay sợ hãi nào của sự cầu khấn. Đúng vậy, đây không phải là một lễ hội của sự sợ hãi hay van lơn, mà là một lễ hội của niềm vui và sự tự hào. Tạ Trần nhìn theo ánh mắt của Tiểu An, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác mãn nguyện nhẹ nhàng. Hắn biết, hạt giống của "Nhân Đạo" đã đ��ợc gieo xuống, và nó đang dần nảy mầm, không phải bằng những lời thuyết giáo khô khan, mà bằng chính những hình ảnh, những cảm xúc chân thật như thế này. Đây chính là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được đặt lên hàng đầu, không cần đến sự phù phép của bất kỳ thần linh nào.

***

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng ả trải khắp Thôn Vân Sơn, khu vực trung tâm làng đã biến thành một biển người náo nhiệt. Tiếng nhạc cụ dân gian vang lên rộn rã, tiếng sáo trúc trầm bổng hòa cùng tiếng đàn nhị réo rắt, tạo nên một khúc ca vui tươi, mang đậm hơi thở của đồng quê. Tiếng hát đồng ca của người dân làng, tuy không chuyên nghiệp nhưng tràn đầy nhiệt huyết, cất lên hòa cùng tiếng reo hò cổ vũ, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã và tiếng cười nói không ngớt. Thậm chí, cả tiếng bát đũa va chạm lách cách từ những mâm cỗ thịnh soạn cũng góp phần tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống.

Mùi thức ăn chín nồng nặc lan tỏa khắp nơi, từ mùi xôi nếp dẻo thơm, mùi gà nướng vàng ruộm, mùi canh rau thanh mát đến mùi khói bếp vương vấn, quyện lẫn với hương hoa dại và chút rượu gạo thoang thoảng. Bầu không khí sôi nổi, ấm cúng, tràn đầy niềm vui và sự gắn kết. Không còn vẻ trang nghiêm, sợ hãi hay e dè như khi cầu khấn thần linh, mà thay vào đó là sự chân thành, gần gũi giữa người với người, giữa người với đất trời.

Tạ Trần và Tiểu An tìm một góc khuất dưới gốc cây cổ thụ, lặng lẽ quan sát. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng khóe mắt hắn lại ánh lên một sự tán thưởng sâu sắc. Hắn thấy rõ sự thay đổi trong tâm thức của người dân, một sự chuyển dịch tinh tế nhưng bền vững.

Trên sân khấu tre đơn sơ, Lão Nông, với dáng vẻ chất phác, cần cù, bước lên. Thay vì những lời khấn vái dài dòng hay những nghi thức phức tạp, ông chỉ cất giọng nói giản dị nhưng đầy trọng trách: "Hỡi những người con của Vân Sơn! Hôm nay, chúng ta cùng nhau ăn mừng mùa màng bội thu. Đất mẹ đã nuôi dưỡng chúng ta, tổ tiên đã truyền lại nghề nông. Và quan trọng hơn cả, là đôi bàn tay cần cù của chúng ta, là những tấm lòng đoàn kết của làng mình. Không có gì quý giá hơn điều đó!"

Lời của Lão Nông không phải là một bài diễn văn hùng hồn, nhưng nó lại chạm đến tận sâu thẳm trái tim của mỗi người dân. Họ vỗ tay reo hò, không phải vì những lời hứa hẹn về phước lành từ trên cao, mà vì sự công nhận về chính công sức và giá trị của bản thân họ. Tạ Trần khẽ gật đầu, môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý. Đó chính là điều hắn muốn thấy, một sự thức tỉnh về "nhân lực", về "nhân tính".

Sau bài phát biểu ngắn gọn của Lão Nông, các tiết mục văn nghệ dân gian bắt đầu. Những chàng trai, cô gái trong làng biểu diễn những điệu múa truyền thống, những bài hát ca ngợi vẻ đẹp của đồng quê, ca ngợi sức lao động và tình yêu đôi lứa. Trẻ con thì hăng hái tham gia các trò chơi dân gian như ném vòng, bịt mắt bắt dê, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp nơi. Tiểu Hoa, với mái tóc tết hai bên và đôi mắt lanh lợi, đang hăng hái tham gia trò ném vòng, mỗi lần ném trúng lại cười khúc khích, vui sướng. Cô bé không hề biết rằng, chính cái nụ cười hồn nhiên, không vướng bận lo toan của mình lại là biểu tượng sống động nhất cho một kỷ nguyên mới, nơi hạnh phúc đến từ những điều giản dị nhất.

Ở một góc khác, Người Kể Chuyện, một dáng người gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, đang ngồi trên một chiếc ghế tre, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, kể chuyện cho đám đông vây quanh. Giọng ông trầm ấm, diễn cảm, thu hút mọi ánh nhìn.

"Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!" Người Kể Chuyện cất giọng. "Xưa kia người ta nói thần linh ban phước, nhưng giờ đây, hạt giống nảy mầm, cây trái đơm bông, chẳng phải do chính bàn tay và công sức của người gieo trồng sao? Ta nhớ có một câu chuyện, về một lão nông nọ, đất đai cằn cỗi, nhưng không vì thế mà nản lòng. Ngày ngày ông chăm chỉ cuốc đất, gieo hạt, bất kể mưa nắng. Đến mùa thu hoạch, ruộng lúa của ông vàng óng, nặng trĩu hạt, còn hơn cả những kẻ chỉ biết cầu khấn ở đền thờ. Đó không phải là thần linh ban phước, đó là Trời Đất ban thưởng cho sự cần cù!"

Ông lại kể tiếp, câu chuyện về một ngôi làng bị lũ lụt, người dân tưởng chừng như mất hết, nhưng nhờ sự đoàn kết, tương trợ lẫn nhau, họ đã cùng nhau dựng lại nhà cửa, cùng nhau gieo trồng mùa vụ mới. "Họ không cần đến tiên nhân hạ phàm cứu vớt, họ tự cứu lấy mình, bằng chính tình làng nghĩa xóm, bằng chính sự đồng lòng của con người. Chẳng phải đó mới là sức mạnh vĩ đại nhất sao?"

Những câu chuyện của Người Kể Chuyện không chỉ là những lời giải trí, mà còn là những hạt giống triết lý được gieo vào lòng người, một cách nhẹ nhàng, tự nhiên. Chúng dần dần thay đổi quan niệm cố hữu về Thiên Đạo, về thần linh, và tôn vinh giá trị của "nhân quả" trong những điều đời thường nhất. Tạ Trần thỉnh thoảng gật đầu, ánh mắt lấp lánh sự tán thưởng. Hắn thấy rõ sự thay đổi trong tâm thức của người dân, từ sự phụ thuộc vào những điều siêu nhiên sang sự tin tưởng vào chính bản thân và cộng đồng. Đây chính là "phá cục" theo một cách nhẹ nhàng nhất, không phải bằng quyền năng phi phàm, mà bằng sự chuyển hóa trong nhận thức. Tiểu An ngồi cạnh Tạ Tr���n, chăm chú lắng nghe, gương mặt rạng rỡ. Cậu bé cảm thấy những câu chuyện này thật gần gũi, thật ý nghĩa, khác hẳn những truyền thuyết về tiên nhân bay lượn trên trời cao mà cậu từng được nghe.

Bữa tiệc lớn diễn ra sau đó, nơi mọi người cùng nhau chia sẻ thức ăn, rượu gạo, cùng nhau trò chuyện, ca hát. Không khí ấm áp, chân thành bao trùm lấy cả thôn làng. Tạ Trần cảm nhận được sự trọn vẹn, sự bình yên tỏa ra từ những con người này. Họ đang sống một cuộc đời bình thường, nhưng lại đầy đủ và ý nghĩa hơn bất kỳ vị tiên nhân nào đã từng "mất người" vì chấp niệm trường sinh. Hắn biết, con đường để "Nhân Đạo" hoàn toàn thay thế "Tiên Đạo" còn rất dài, nhưng những khoảnh khắc như thế này chính là nền móng vững chắc nhất, là minh chứng rõ ràng nhất cho một kỷ nguyên mới đang dần hình thành, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát được sống trọn vẹn là chính mình.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, hắt lên Thôn Vân Sơn một sắc vàng cam huyền ảo. Lễ h���i Hạt Giống dần đi vào hồi kết, nhưng dư âm của niềm vui và sự gắn kết vẫn còn vương vấn trong không khí. Tạ Trần và Tiểu An rời Thôn Vân Sơn, bước đi trên con đường mòn quen thuộc dẫn đến Suối Nguồn Linh Tuyến. Ánh tà dương trải dài trên mặt đất, những gợn mây trôi lững lờ trên nền trời như những nét vẽ cuối cùng của một bức tranh rực rỡ.

Suối Nguồn Linh Tuyến, nơi từng được đồn đại là có linh khí dồi dào, nay chỉ còn là một dòng suối trong vắt, uốn lượn qua những tảng đá rêu phong và những bụi cây dại. Không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có vẻ đẹp hoang sơ, thuần khiết của thiên nhiên. Tiếng nước chảy róc rách, trong trẻo như tiếng chuông gió, hòa cùng tiếng chim hót buổi chiều tà và tiếng gió thổi nhẹ qua kẽ lá. Mùi nước trong lành, mùi linh thảo thoang thoảng từ những loài cây dại mọc ven bờ, cùng mùi đất ẩm sau một ngày nắng, tạo nên một không gian vô cùng yên tĩnh và mát mẻ. Linh khí thanh khiết không còn là nguồn năng lượng để tu luyện, mà chỉ còn là sự tinh khiết của tự nhiên, mang lại cảm giác thư thái cho bất kỳ ai đặt chân đến.

Tạ Trần dừng lại bên bờ suối, ngồi xuống một tảng đá phẳng lặng. Hắn nhìn mặt nước phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, cảm nhận làn gió nhẹ mơn man qua gò má. Tiểu An ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự háo hức của lễ hội.

"Tiên sinh, con thấy mọi người hôm nay thật vui." Tiểu An lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Họ không cầu khấn gì cả, chỉ cảm ơn nhau thôi."

Tạ Trần khẽ vuốt nhẹ mái tóc của Tiểu An, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất dạng. Gương mặt hắn toát lên vẻ bình yên, suy tư sâu sắc. "Chính xác đó, Tiểu An. Hạnh phúc không phải là được ban tặng, mà là do chính chúng ta tạo ra. 'Thần linh' giờ đây không còn ở trên cao, ban phát phước lành hay giáng tai ương, mà ở trong chính những bàn tay lao động cần cù, trong những tấm lòng nhân ái, và trong sự gắn kết bền chặt của mỗi con người."

Hắn nhấp một ngụm trà nguội mang theo, vị chát nhẹ đọng lại nơi đầu lưỡi. "Con người đã từng chấp niệm vào việc thành tiên, vào việc phá cục để đạt được quyền năng vĩnh cửu. Nhưng cái giá phải trả là sự 'mất người', đánh mất đi những cảm xúc, ký ức và nhân tính quý giá. Giờ đây, khi Thiên Đạo đã suy kiệt, cái vỏ bọc hào nhoáng của tiên giới đã vỡ tan, con người mới có cơ hội nhìn lại bản chất của chính mình."

"Lễ hội hôm nay, tuy chỉ là một sự kiện nhỏ ở một thôn làng hẻo lánh, nhưng nó lại là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy 'Nhân Đạo' đang dần ăn sâu vào tiềm thức và văn hóa cộng đồng, không cần giáo điều hay sự áp đặt nào cả. Đó là sự chuyển hóa tự nhiên, khi con người nhận ra giá trị thực sự không nằm ở những điều siêu phàm, mà ở chính những điều bình dị, chân thật trong cuộc sống." Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, mỗi lời nói đều chứa đựng sự suy tư sâu sắc.

Tiểu An ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn chăm chú lắng nghe, như đang ghi khắc từng lời. Cậu bé, đại diện cho thế hệ mới, đang tiếp thu những tư tưởng mới một cách tự nhiên, không chút kháng cự. Cậu cảm thấy một sự bình yên lạ lùng khi nghe những lời này, một sự bình yên đến từ việc hiểu rõ hơn về thế giới mình đang sống, không còn những bí ẩn hay sự sợ hãi về thần linh.

Tạ Trần khẽ mỉm cười mãn nguyện. Hắn biết, hành trình gieo mầm "Nhân Đạo" còn rất dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và những tác động tinh tế, không cưỡng cầu. Nhưng những khoảnh khắc như hôm nay, khi chứng kiến niềm vui thuần túy của những con người phàm trần, khi nghe những câu chuyện về sự cần cù và tình làng nghĩa xóm, hắn lại càng tin tưởng vào con đường mình đã chọn. Những câu chuyện của Người Kể Chuyện, những nụ cười của Tiểu Hoa, những lời tri ân của Lão Nông, tất cả đều là hạt giống cho một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Họ ngồi đó một lúc lâu, cảm nhận sự bình yên của cảnh vật, của lòng người. Ánh trăng non bắt đầu lấp ló trên đỉnh núi, phản chiếu xuống mặt nước suối lấp lánh như dát bạc. Đêm đã xuống, nhưng trong lòng Tạ Trần và Tiểu An, một ánh sáng mới, một hy vọng mới đang bùng cháy, lặng lẽ nhưng mãnh liệt, báo hiệu cho một tương lai nơi con người sống trọn vẹn với giá trị của chính mình, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ Thiên Đạo hay chấp niệm nào.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free