Nhân gian bất tu tiên - Chương 1204: Thư Sinh Lạc Lối: Tầm Tìm Kim Cổ Họa
Ánh nắng ban mai, sau một đêm dài say ngủ, đã kịp vươn mình qua khung cửa sổ bằng gỗ mun được chạm khắc tinh xảo của quán sách. Những hạt bụi li ti, tựa như vô số tiểu tinh linh đang nhảy múa, lấp lánh trong luồng sáng vàng óng, soi rọi lên từng kệ sách cao ngất. Tiếng gió nhẹ khẽ lay động tấm rèm lụa mỏng tang, tạo nên một điệu vũ uyển chuyển, phảng phất hơi thở của sự bình yên. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xanh đã bạc màu, ngồi sau quầy tính tiền được làm từ một khối gỗ cổ thụ, tay hắn nhẹ nhàng lật từng trang của một quyển sách cổ không tên. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai nhạt theo thời gian, cùng với hương trà thanh khiết từ chén trà sứ trắng ngà đặt bên cạnh, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, nhưng lại tràn đầy triết lý.
Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, ẩn chứa vẻ suy tư thường trực, lướt qua những hàng chữ tượng hình đã úa màu. Hắn không đọc sách để tìm kiếm kiến thức mới mẻ hay những câu chuyện ly kỳ, mà là để chiêm nghiệm, để cảm nhận sự luân hồi vĩnh cửu của vạn vật qua từng nét bút, từng tư tưởng của người xưa. Cái thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực hắn, không phải vì mệt mỏi hay ưu phiền, mà là một tiếng thở của sự thấu hiểu, của lòng an nhiên trước dòng chảy vô thường của thế sự. Hắn tựa như một cây đại thụ cổ thụ, cắm rễ sâu vào lòng đất, lặng lẽ quan sát những chiếc lá xanh non nảy mầm, rồi úa tàn, và lại một lần nữa tái sinh. Kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người là trung tâm, đã thực sự bắt đầu, và hắn, một phàm nhân không tu hành, lại trở thành người gieo những hạt mầm triết lý đầu tiên.
Bên cạnh hắn, trên một chiếc bàn thấp hơn, Thư Đồng Tiểu An đang cặm cụi luyện chữ. Cậu bé, với vóc dáng gầy gò và đôi mắt thông minh lấp lánh, đang nắn nót từng nét bút lông trên giấy điệp. Tiếng bút s���t soạt, đều đặn như tiếng côn trùng rỉ rả trong đêm hè, hòa vào không gian yên tĩnh của quán sách. Những chữ cái Hán tự, lúc đầu còn xiêu vẹo, giờ đây đã dần trở nên ngay ngắn, uyển chuyển hơn, phản ánh sự tiến bộ không ngừng của một tâm hồn hiếu học. Tiểu An là hiện thân của thế hệ mới, thế hệ lớn lên trong một thế giới không còn bóng dáng của tiên đạo, nơi những giá trị nhân sinh đang dần được khẳng định.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị trà thanh mát thấm đượm đầu lưỡi, xua tan đi chút lạnh lẽo còn vương vấn từ buổi sáng sớm. Hắn nhớ lại cuộc trò chuyện với Tiểu Minh ngày hôm qua, về những câu hỏi ngây thơ nhưng lại vô cùng sâu sắc của đứa trẻ. "Tiên nhân là gì? Thiên Đạo là gì?" Những khái niệm tưởng chừng vĩ đại, giờ đây lại trở nên xa lạ và mơ hồ trong tâm trí của một thế hệ mới.
"Tiểu An," Tạ Trần cất giọng trầm ấm, phá vỡ sự im lặng. "Con nghĩ xem, Tiểu Minh sau khi đọc xong cuốn sách về 'người anh hùng phàm trần' ấy, liệu có còn khao khát trở thành tiên nhân như trong những câu chuyện cổ không?"
Tiểu An ngừng tay bút, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ suy nghĩ. "Con nghĩ là không đâu, tiên sinh. Sau khi nghe tiên sinh giải thích về 'Nhân Đạo', về việc mỗi người chúng ta đều có thể gieo những hạt mầm tốt đẹp, con thấy hình như làm người bình thường, sống một đời trọn vẹn, còn vĩ đại hơn là thành tiên nữa." Cậu bé ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp, "Hơn nữa, tiên sinh đã dạy, những tiên nhân trong truyện xưa kia, có khi cũng không sống lương thiện bằng những người anh hùng phàm trần ấy. Họ vì 'chấp niệm' mà đánh mất đi nhân tính, 'mất người' lúc nào không hay."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự hài lòng. "Đúng vậy. Tiên nhân hay phàm nhân, thực chất chỉ là một cái tên. Cái quan trọng là con người đó sống như thế nào, làm những gì, và giữ được bản chất lương thiện của mình đến đâu. Thiên Đạo suy tàn, nhưng Nhân Đạo lại đang trỗi dậy. Đó là sự luân hồi của vạn vật, là chu kỳ sinh diệt, thịnh suy mà không ai có thể ngăn cản." Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn một chút, trải dài trên những con đường lát đá cổ kính. Hắn nhìn thấy những người dân An Bình đang bắt đầu một ngày mới, với những công việc bình thường, những nụ cười chất phác. Họ không còn trông chờ vào những vị tiên nhân từ trên trời giáng xuống để ban phát phước lành, mà tự tay mình kiến tạo nên cuộc sống. Đó chính là vẻ đẹp của kỷ nguyên mới, một vẻ đẹp không cần đến sức mạnh siêu phàm, nhưng lại bền vững và chân thật hơn gấp vạn lần. Hắn tin rằng, những hạt mầm triết lý "Nhân Đạo" mà hắn và những người như hắn đang gieo, sẽ bén rễ sâu sắc vào mảnh đất này, để rồi một ngày kia, nở rộ thành một vườn hoa rực rỡ, đưa con người đến một cảnh giới mới của sự trọn vẹn, mà không cần đến bất kỳ sự ban phước nào từ Thiên Đạo đã suy tàn.
***
Gần trưa, ánh nắng đã ngả vàng hơn, chiếu xiên vào quán sách, tạo nên những vệt sáng vàng cam ấm áp trên sàn gỗ. Tiếng chuông gió treo trên cánh cửa khẽ leng keng, một âm thanh nhỏ bé nhưng đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng. Cánh cửa gỗ lim cổ kính từ từ mở ra, để lộ một bóng người. Đó là một thư sinh trung niên, dáng vẻ hơi tiều tụy, áo bào cũ kỹ màu xanh xám đã sờn vai nhưng vẫn giữ được nét thanh lịch của một người đọc sách. Làn da hắn hơi tái, mái tóc đen dài rủ xuống hai bên thái dương, và đôi mắt... đôi mắt ấy là điểm nhấn rõ ràng nhất, lộ rõ sự trăn trở, ưu tư, như thể đang mang vác một gánh nặng vô hình. Đó là Thư Sinh Văn Hiên, một vị khách quen thuộc của quán sách, người thường ghé qua, lướt mắt qua hàng ngàn cuốn sách, nhưng chưa bao giờ thực sự mua một cuốn nào.
Văn Hiên bước vào, mang theo một làn gió nhẹ và một mùi hương trầm phảng phất từ y phục, có lẽ là do hắn thường xuyên tĩnh tọa trong thư phòng. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào Tạ Trần đang ngồi sau quầy, rồi bắt đầu đi dạo quanh các kệ sách. Bước chân hắn chậm rãi, nặng nề, khác hẳn với sự nhẹ nhàng, thanh thoát của Tạ Trần hay sự nhanh nhẹn của Tiểu An. Mỗi bước đi của hắn dường như đều kéo theo một nỗi ưu tư, một sự lạc lõng không tên. Ánh mắt hắn lướt qua từng hàng sách, từ những bộ kinh điển cổ xưa đến những tập thơ mới được các phàm nhân sáng tác trong kỷ nguyên này, từ những luận thuyết triết học cho đến những câu chuyện dân gian. Nhưng ánh mắt ấy không dừng lại ở bất kỳ cuốn nào quá lâu, dường như hắn đang tìm kiếm một thứ gì đó vô định, một đáp án cho những câu hỏi mà chính hắn cũng không thể gọi tên.
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo Văn Hiên. Hắn không nói gì, cũng không làm phiền vị khách. Hắn hiểu, có những lúc, con người ta cần một không gian riêng để đối diện với chính mình, để tìm kiếm một lối thoát trong mê cung của tâm hồn. Tiếng thở dài của Văn Hiên, dù rất khẽ, nhưng vẫn không thoát khỏi tai Tạ Trần. Hắn biết, vị thư sinh này đang lạc lối.
Sau một hồi dạo quanh, Văn Hiên quay lại gần quầy của Tạ Trần, ánh mắt hắn vẫn đầy vẻ mông lung. Hắn không biết mình nên tìm gì, hay mình đang thực sự cần gì.
"Tạ tiên sinh," Văn Hiên cất giọng, chất giọng trầm và hơi khàn, như thể đã lâu không trò chuyện. "Quán sách của ngài vẫn bình yên như vậy... Thế sự đổi thay, chỉ nơi này là không động. Nhưng tâm trí của Văn Hiên lại không thể bình yên như thế." Hắn lắc đầu, một nụ cười khổ hiện trên môi. "Những ngày tháng Thiên Đạo còn thịnh, con người ta còn có thể tìm thấy con đường tu hành, còn có thể mơ ước về cảnh giới trường sinh. Dù không phải ai cũng thành công, nhưng ít ra, vẫn có một mục tiêu để theo đuổi, một thứ để bám víu."
Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa, nơi một tốp trẻ con đang nô đùa trên phố, tiếng cười trong trẻo vang vọng. "Giờ đây, tiên đạo suy tàn, cánh cửa trường sinh đã khép lại. Những kẻ như Văn Hiên, vốn cả đời chỉ biết đọc sách thánh hiền, khao khát công danh, lại mơ mộng một ngày có thể bước chân vào tiên môn... Giờ đây, những mơ ước ấy đều tan vỡ. Công danh thế tục thì hữu hạn, mà cái gọi là 'tiên duyên' thì đã không còn. Văn Hiên cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không phương hướng, không bến bờ." Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở nặng trĩu. "Ngài có cuốn sách nào nói về con đường mới cho kẻ đã lạc lối không, Tạ tiên sinh? Một con đường mà phàm nhân như ta có thể đi, một con đường không cần đến linh khí, không cần đến pháp thuật, nhưng vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại?"
Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt hắn lấp lánh sự thấu hiểu. Hắn không vội trả lời, chỉ nhẹ nhàng rót thêm một chén trà, đưa cho Văn Hiên. "Mời Văn Hiên dùng trà." Hắn biết, lời nói đôi khi không bằng một chén trà ấm nóng, một cử chỉ quan tâm chân thành. Văn Hiên đón lấy chén trà, hơi ấm từ chén sứ truyền vào lòng bàn tay hắn, xua đi chút lạnh lẽo trong tâm hồn. Hắn nhấp một ngụm, vị trà thanh mát dịu dàng lan tỏa.
Tiểu An, vẫn đang luyện chữ, ngẩng đầu lên nhìn Văn Hiên với ánh mắt tò mò. Cậu bé đã quen với những vị khách mang theo những nỗi niềm khác nhau đến quán sách của tiên sinh. Dường như, quán sách này không chỉ bán sách, mà còn bán cả những lời khuyên, những triết lý sống cho những con người đang tìm kiếm ý nghĩa trong kỷ nguyên mới.
***
Không khí trong quán sách trở nên trầm lắng hơn. Tiếng chuông gió bên ngoài đã im bặt, như thể cũng đang lắng nghe câu chuyện của Thư Sinh Văn Hiên. Tạ Trần nhìn Văn Hiên, đôi mắt hắn không hề phán xét, chỉ có sự cảm thông sâu sắc. Hắn hiểu nỗi lòng của những người như Văn Hiên, những người đã dành cả đời để theo đuổi một lý tưởng, một con đường mà giờ đây đã không còn tồn tại. Họ không chỉ mất đi mục tiêu, mà còn mất đi cả giá trị bản thân trong một thế giới đang đổi thay chóng mặt.
"Văn Hiên huynh cảm thấy lạc lối, bởi vì huynh vẫn đang tìm kiếm một 'con đường' đã được định sẵn, một 'con đường' mà Thiên Đạo hay tiên môn đã từng vạch ra," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, như dòng suối nhỏ chảy qua ghềnh đá, nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Nhưng thế giới này, sau khi Thiên Đạo suy tàn, không còn những con đường ấy nữa. Hoặc nói đúng hơn, con đường giờ đây không phải là thứ để tìm kiếm, mà là thứ để tự mình kiến tạo."
Tạ Trần khẽ đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn di chuyển một cách nhẹ nhàng, không một tiếng động. Hắn đi về phía một kệ sách cũ kỹ ở góc phòng, nơi những cuốn sách có vẻ ngoài giản dị, không mấy nổi bật được xếp đặt. Hắn đưa tay, không chút do dự, rút ra một cuốn sách. Bìa sách đã sờn cũ, không có hoa văn cầu kỳ, chỉ có một cái tên được viết bằng nét chữ cổ kính, giản dị: "Kim Cổ Họa". Tựa đề này nghe có vẻ cao siêu, nhưng lại không hề mang chút dấu vết nào của phép thuật hay tiên khí.
"Thư sinh tìm một con đường mới, không phải là tìm một cuốn sách dẫn lối, mà là tìm một bức họa để tự mình tô điểm," Tạ Trần nói, đặt cuốn sách lên bàn trà trước mặt Văn Hiên. Hắn không vội mở sách, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách đã bạc màu theo thời gian. "Cuốn 'Kim Cổ Họa' này, không ghi chép những bí pháp tu tiên hay những câu chuyện về anh hùng diệt ma. Nó cũng không phải là một pho sử thi ghi lại những chiến công hiển hách của các vị thần. Nó chỉ kể về những điều rất đỗi bình thường."
Văn Hiên đón lấy cuốn sách, đôi mắt vẫn còn vẻ hoài nghi. Hắn lướt qua tên sách, rồi nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi: "Bình thường thì có gì đáng để đọc? Có gì đáng để tìm kiếm?"
Tạ Trần như đọc được suy nghĩ trong lòng Văn Hiên, hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. "Cuốn sách này không nói về con đường, mà nói về cảnh giới. Cảnh giới của một người thợ gốm, suốt đời chỉ quanh quẩn bên đất sét và lò nung, nhưng lại tìm thấy sự trọn vẹn trong từng tác phẩm, từng đường nét cong mềm mại của chiếc bình. Hắn không cần pháp thuật để biến đất thành vàng, nhưng lại dùng đôi tay thô ráp của mình để thổi hồn vào đất, tạo nên những kiệt tác. Hắn nhìn thấy sự vĩnh cửu trong mỗi chiếc bình gốm, vì nó là kết tinh của mồ hôi, của sự cần mẫn và của cả một đời dâng hiến."
Hắn tạm dừng, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Văn Hiên. "Hoặc là một người nông dân, cả đời chỉ biết cúi mặt xuống đất, gieo hạt, cấy lúa, đợi mưa, đợi nắng. Hắn không có công danh hiển hách, không có quyền năng hô mưa gọi gió. Nhưng hắn lại nhìn thấy sự vĩnh cửu trong mỗi hạt mầm. Hắn hiểu rằng, sự sống không nằm ở những điều kỳ diệu, mà nằm ở sự kiên trì, ở lòng biết ơn đối với đất trời, và ở niềm tin vào một mùa màng bội thu. Hắn sống một đời bình thường, nhưng lại sống trọn vẹn, sống đúng với bản chất của một con người."
Tạ Trần nhẹ nhàng mở cuốn "Kim Cổ Họa" ra. Trang đầu tiên không phải là lời dẫn nhập hoành tráng, mà là một bức họa đơn giản vẽ một người cha đang dạy con mình đọc sách dưới ánh trăng. Nét vẽ mộc mạc, nhưng lại chứa đựng một tình cảm sâu sắc, ấm áp. "Đó là 'Kim Cổ Họa' – bức tranh về cuộc đời mà mỗi người tự tay vẽ nên, bằng những giá trị nhân sinh cốt lõi: lòng nhân ái, sự kiên trì, trí tuệ, lòng biết ơn, và tình yêu thương. Những điều ấy, không cần đến linh khí, không cần đến Thiên Đạo ban phước, mà nằm sẵn trong mỗi con người chúng ta. Khi Thiên Đạo còn thịnh, con người ta vì 'chấp niệm' thành tiên mà quên mất những giá trị này, tự làm 'mất người'. Giờ đây, khi Thiên Đạo suy tàn, chúng ta có cơ hội để tìm lại chính mình, để vẽ nên bức họa cuộc đời mình một cách chân thực nhất."
Văn Hiên chăm chú lắng nghe, đôi mắt hắn từ chỗ hoài nghi dần chuyển sang suy tư, rồi cuối cùng là một ánh nhìn đầy chiêm nghiệm. Hắn nhìn vào bức họa đơn giản trên trang sách, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên con đường làng. Hắn bắt đầu cảm nhận được một luồng tư tưởng mới mẻ, một triết lý sống mà hắn chưa từng nghĩ tới. Nó không phải là sự vĩ đại của tiên nhân, mà là sự vĩ đại của phàm nhân. Nó không phải là sự trường sinh bất tử, mà là sự trọn vẹn của một đời người. Hắn vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết, nhưng trong tâm trí hắn, một hạt mầm đã được gieo, một ánh sáng le lói đã bắt đầu lóe lên, soi rọi vào con đường mà hắn tưởng chừng đã lạc lối.
***
Ánh nắng chiều đã dịu đi, không còn gay gắt như buổi trưa, mà trở nên vàng óng, mềm mại, như tơ lụa vương vấn trên những mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình. Không gian quán sách một lần nữa chìm vào sự yên tĩnh, chỉ còn nghe tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, tiếng lật s��ch khẽ khàng của Tạ Trần, và tiếng bút sột soạt của Tiểu An. Thư Sinh Văn Hiên, sau một hồi trầm tư, đã khẽ khàng đứng dậy. Hắn vẫn không nói lời nào, nhưng ánh mắt hắn đã khác. Không còn vẻ mông lung, ưu tư nặng nề như lúc mới đến, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng, như thể một dòng nước đục đã từ từ lắng xuống, để lộ ra những viên đá cuội dưới đáy.
Hắn ôm chặt cuốn "Kim Cổ Họa" vào lòng, tựa như ôm lấy một kho báu vừa được tìm thấy. Cuốn sách cũ kỹ, bìa không mấy nổi bật, nhưng giờ đây, trong mắt Văn Hiên, nó lại chứa đựng cả một thế giới, một con đường mới mẻ mà hắn chưa từng nghĩ tới. Bước chân hắn khi rời đi không còn nặng nề, lê lết như lúc đến, mà đã trở nên nhẹ nhàng hơn, dù vẫn còn chút chậm rãi của người đang suy nghĩ. Hắn cúi đầu chào Tạ Trần, một cái cúi đầu đầy sự tôn kính và biết ơn, rồi xoay người, bước ra khỏi quán sách, hòa vào dòng người thưa thớt trên đường làng. Bóng dáng hắn dần khuất sau một khúc quanh, mang theo cuốn sách và những hạt mầm triết lý mới mẻ vừa được gieo vào tâm hồn.
Tạ Trần nhìn theo bóng lưng của Văn Hiên cho đến khi hắn hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Khẽ thở ra một hơi dài, hắn nở một nụ cười mãn nguyện, một nụ cười rất khẽ, như ánh trăng non đầu tháng. Hắn biết, con đường của Văn Hiên vẫn còn dài, vẫn còn nhiều trăn trở, nhưng ít ra, hắn đã tìm thấy một hướng đi, một ngọn hải đăng le lói giữa màn đêm lạc lối. Một hạt mầm "Nhân Đạo" nữa đã được gieo. Điều này gợi cho Tạ Trần một suy nghĩ sâu sắc về "nhân quả". Không cần phải ra tay can thiệp trực tiếp, không cần dùng đến sức mạnh siêu phàm, chỉ bằng những lời nói, những triết lý được gieo vào tâm hồn người khác, hắn đã tạo ra một "điểm neo nhân quả" thầm lặng, định hình tư duy của cả một kỷ nguyên mới.
Tiểu An, nãy giờ vẫn im lặng quan sát toàn bộ cuộc trò chuyện, giờ đây quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt cậu bé lấp lánh sự ngưỡng mộ. Cậu bé đã chứng kiến cách tiên sinh của mình, chỉ bằng vài lời nói và một cuốn sách cũ, đã giúp một người đang lạc lối tìm lại được phương hướng.
"Tiên sinh..." Tiểu An khẽ gọi, giọng nói mang theo chút ngập ngừng, "vậy là 'Kim Cổ Họa' là một cuốn sách về cuộc đời bình thường sao?"
Tạ Trần gật đầu, đôi mắt hắn vẫn hướng về phía cửa, nơi Văn Hiên vừa rời đi. "Đúng vậy, Tiểu An. Cuốn sách ấy nói về sự bình thường, về những giá trị giản dị mà con người ta thường lãng quên khi mải miết theo đuổi những điều phù phiếm. Trong kỷ nguyên Thiên Đạo còn thịnh, con người ta tin rằng sức mạnh và quyền năng mới là vĩ đại. Nhưng giờ đây, khi Thiên Đạo đã suy tàn, chúng ta mới nhận ra rằng, vĩ đại nhất, đôi khi, lại nằm trong sự bình thường nhất. Nằm trong nụ cười của một đứa trẻ, trong sự cần mẫn của một người thợ, trong lòng nhân ái của một người hàng xóm, và trong sự trọn vẹn của một đời người được sống đúng với bản chất của mình."
Hắn quay lại bàn, nhẹ nhàng đặt cuốn sách cổ mình đang đọc xuống, rồi đưa tay xoa đầu Tiểu An. "Con thấy đấy, Tiểu An. Những câu chuyện về tiên nhân xưa kia, có thể đã được thêu dệt nên từ những khao khát chính đáng của con người về một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng dần dần, những khao khát ấy đã biến thành 'chấp niệm', biến thành sự chạy theo sức mạnh hư vô, khiến con người 'mất người', đánh mất bản chất lương thiện của mình. Giờ đây, chúng ta đang có cơ hội để tìm lại con đường chân chính, con đường của chính con người."
Tạ Trần khẽ nhấp nốt ngụm trà đã hoàn toàn nguội lạnh trong chén. Vị trà lúc này không còn ấm nóng, nhưng vẫn còn nguyên vẹn sự thanh khiết, sự bình dị, như chính cuộc sống bình thường mà hắn đang trải nghiệm. Hắn biết, sự thay đổi trong nhận thức của Thư Sinh Văn Hiên chỉ là một trong vô vàn những thay đổi đang diễn ra trên khắp Nhân Gian. Nhiều người khác cũng đang vật lộn với những câu hỏi tương tự, và họ sẽ dần tìm thấy câu trả lời trong triết lý "Nhân Đạo", trong những giá trị mà Tạ Trần và những người như hắn đang lặng lẽ gieo mầm. Cuốn sách "Kim Cổ Họa" có thể sẽ là một biểu tượng, hoặc là nguồn cảm hứng cho nhiều câu chuyện khác, nơi những giá trị bình thường được tôn vinh, nơi con người tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống trọn vẹn của một phàm nhân.
Tạ Trần lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Sự luân hồi vĩnh cửu của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và thích nghi. Và hắn, một phàm nhân đơn thuần, sẽ vẫn ở đây, trong quán sách nhỏ này, lặng lẽ quan sát và tin tưởng vào con đường mà nhân loại đã tự mình lựa chọn, dưới ánh bình minh rạng rỡ của một kỷ nguyên mới, và dưới sự luân hồi vĩnh cửu của vạn vật. Kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người là trung tâm, đã thực sự bắt đầu, và những hạt mầm của sự vĩ đại trong bình thường đang dần bén rễ, nảy nở khắp nơi.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.