Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1203: Hồi Ức Phai Mờ: Câu Hỏi Của Kỷ Nguyên Mới

Sự mãn nguyện tràn ngập tâm hồn Tạ Trần. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình, không phải bằng cách phá hủy hay xây dựng, mà bằng cách lặng lẽ khơi gợi, lặng lẽ quan sát, và lặng lẽ tin tưởng. Và giờ đây, trong quán sách nhỏ của mình, giữa bộn bề sách vở và hương trà thoang thoảng, Tạ Trần vẫn sẽ là một người quan sát, một người chiêm nghiệm, lặng lẽ là một phần của dòng chảy vĩ đại ấy, cho một kỷ nguyên mà con người tự mình viết nên, dưới ánh bình minh rạng rỡ của một ngày mới, và dưới sự luân hồi vĩnh cửu của vạn vật.

Hắn khẽ đặt cuốn sách "Chuyện Làng An Bình" xuống bàn, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những trang giấy đã ngả màu thời gian của một quyển cổ thư khác. Đó là một bản chép tay đã cũ kỹ, ghi lại những truyền thuyết xa xưa về thời kỳ Thiên Đạo còn thịnh, về những vị tiên nhân cưỡi mây đạp gió, thi triển thần thông. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu và chút hương trà thanh khiết còn vương vấn trong không khí tĩnh lặng của quán sách hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa hoài cổ vừa tươi mới. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ bằng giấy dầu, nhảy múa trên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không gian, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gỗ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ trước sân như một bản hòa tấu êm dịu, phá vỡ sự tĩnh mịch nhưng không làm mất đi vẻ thanh bình vốn có.

Tạ Trần đưa tay vuốt nhẹ trang giấy ố vàng, cảm nhận sự mỏng manh của thời gian trôi qua trên từng nét chữ. Hắn không khỏi suy tư về sự vô thường của vạn vật. Thiên Đạo từng là đỉnh cao của sự tồn tại, là quy tắc bất di bất dịch chi phối muôn loài, vậy mà giờ đây cũng đang trên bờ suy kiệt, dần tan rã. Những câu chuyện về tiên nhân, về những phép thuật cao siêu, từng là niềm khao khát tột cùng của biết bao thế hệ, nay đã dần trở thành hồi ức xa xăm, phai nhạt như những nét mực phai màu trong cuốn cổ thư này. Sự "mất người" mà những kẻ tu tiên phải đối mặt, sự đánh đổi cảm xúc, ký ức để đổi lấy sức mạnh, giờ đây đã trở thành một bài học đắt giá, nhắc nhở nhân loại về cái giá phải trả cho "chấp niệm" không ngừng vươn tới sự bất tử.

"Tiên sinh, quyển sách này con đã sắp xếp lại xong rồi ạ," tiếng Thư Đồng Tiểu An vang lên, phá v vỡ dòng suy nghĩ của Tạ Trần. Cậu bé gầy gò, đôi mắt thông minh lanh lợi, đang cẩn thận đặt một chồng sách đã được lau sạch bụi lên giá cao nhất. Áo vải thô của cậu bé có vài chỗ vá víu, nhưng gọn gàng và sạch sẽ. "Con thấy trong đó có nhắc đến một loại linh thảo tên là 'Bất Tử Thảo'. Tiên sinh nghĩ, liệu có thứ gì trên đời này thực sự 'bất tử' không ạ?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt lướt qua Tiểu An, rồi lại dừng trên cuốn cổ thư. "Bất Tử Thảo... chỉ là một ảo tưởng của những kẻ khao khát trường sinh mà thôi, Tiểu An à. Ngay cả Thiên Đạo cũng có lúc suy tàn, huống hồ là một loại linh thảo? Vạn vật trong vũ trụ này đều tuần hoàn trong vòng luân hồi, có sinh ắt có diệt, có thịnh ắt có suy. Cái gọi là 'bất tử' chỉ là một 'chấp niệm', một sự níu kéo vô vọng của con người trước sự hữu hạn của đời sống." Hắn nhấp một ngụm trà đã nguội hẳn, vị chát nhẹ lan tỏa đầu lưỡi. "Điều quan trọng không phải là sống bao lâu, mà là sống như thế nào, sống cho trọn vẹn từng khoảnh khắc, sống để lại những giá trị tốt đẹp cho đời sau. Đó mới là ý nghĩa chân thực nhất của sự tồn tại."

Tiểu An gật gù, ánh mắt chăm chú lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Cậu bé đã quen với những suy tư triết lý sâu sắc của tiên sinh, và luôn cố gắng tiếp thu. "Vậy thì, cái gọi là 'tiên nhân' trong sách, những người có thể bay lượn, hô phong hoán vũ, họ cũng chỉ là những 'chấp niệm' của người xưa thôi sao, tiên sinh?" Cậu bé tò mò hỏi, chỉ tay vào một bức tranh minh họa một vị tiên nhân đang cưỡi hạc, bay vút giữa t��ng mây trên bìa một cuốn sách cổ khác.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. "Họ không hoàn toàn là 'chấp niệm', Tiểu An. Họ là những con người, giống như chúng ta, nhưng đã đi trên một con đường khác, con đường của 'tu đạo'. Con đường ấy mang lại sức mạnh, nhưng cũng có thể khiến người ta 'mất người', đánh mất những gì chân quý nhất của nhân tính. Những câu chuyện về tiên nhân là những hồi ức của một kỷ nguyên đã qua, một minh chứng cho sự khao khát vươn tới cái siêu phàm của con người. Nhưng chúng ta, ở kỷ nguyên này, đã tìm thấy một con đường khác, con đường trở về với bản chất 'phàm nhân' của mình, trân trọng những giá trị giản dị và chân thực nhất của cuộc sống."

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu lên cao, xuyên qua tán lá xanh tươi của cây bồ đề cổ thụ, rọi vào trong quán. Gió nhẹ lùa vào, mang theo mùi đất sau đêm sương và chút hương hoa dại từ đâu đó. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng bao trùm lấy không gian. "Con người, khi không còn bị ám ảnh bởi sự bất tử hay sức mạnh vô biên, họ mới thực sự nhìn thấy vẻ đẹp của sự hữu hạn, của những khoảnh khắc hiện tại. Họ mới trân trọng từng hơi thở, từng bữa cơm, từng nụ cười của người thân." Lời nói của Tạ Trần trầm tĩnh, nhưng chứa đựng một sức nặng thâm trầm, như chạm đến tận cùng bản chất của sự tồn tại.

Thư Đồng Tiểu An im lặng, cúi đầu suy ngẫm. Những lời của Tạ Trần luôn khiến cậu bé phải tư duy, phải nhìn nhận thế giới bằng một lăng kính khác, không phải của những truyền thuyết xa xưa, mà là của thực tại giản dị, đầy ý nghĩa. Cậu bé hiểu rằng, cái kỷ nguyên mà tiên sinh nhắc tới, chính là kỷ nguyên mà cậu bé đang sống, nơi những câu chuyện về tiên nhân đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho những câu chuyện về con người, về cuộc sống đời thường, về lòng tốt và trí tuệ.

* * *

Khi mặt trời đã lên cao hơn một chút, ánh nắng trở nên vàng tươi và ấm áp, không còn quá gay gắt, cũng không còn quá dịu dàng. Khung cảnh bên ngoài quán sách trở nên sống động hơn. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng cư���i nói của trẻ con đang chơi đùa trên đường làng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường, êm đềm. Mùi hương của đất, của nắng, của cỏ cây quyện với hương trà thoang thoảng từ trong quán, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ lùng.

Đúng lúc đó, một bóng hình nhỏ bé lấp ló ngoài cửa quán sách. Đó là Tiểu Minh, đứa trẻ khoảng bảy, tám tuổi, với đôi mắt to tròn long lanh và mái tóc búi chỏm. Quần áo cậu bé đơn giản nhưng sạch sẽ, phản ánh sự chăm sóc cẩn thận của người lớn. Tiểu Minh rụt rè tiến lại gần, đôi chân bé nhỏ bước từng bước dè dặt, ánh mắt tò mò quét qua những giá sách cao ngất, rồi dừng lại trên Tạ Trần, người đang ngồi tĩnh lặng bên bàn trà. Có lẽ sự trầm tĩnh của Tạ Trần đã khiến cậu bé cảm thấy một sự cuốn hút đặc biệt.

Sau một hồi do dự, Tiểu Minh cuối cùng cũng lấy hết can đảm, bước chân qua ngưỡng cửa, tiến vào không gian có vẻ uy nghiêm nhưng lại ấm cúng của quán sách. Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt chạm phải đôi mắt sâu thẳm nhưng hiền hòa của hắn. Tạ Trần mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười không lời nhưng đầy sự khuyến khích. "Tiểu Minh, con đến đây có việc gì không?" Giọng nói của hắn trầm ấm, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn non nớt của đứa trẻ.

Tiểu Minh hơi giật mình trước câu hỏi đột ngột, nhưng sự dịu dàng trong giọng Tạ Trần đã xua tan phần nào sự rụt rè. Cậu bé chỉ vào một cuốn sách cũ trên giá, nơi có hình minh họa một vị tiên nhân đang cưỡi rồng bay lượn giữa mây trời, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và tò mò. "Tiên sinh... có phải ngày xưa có tiên nhân không ạ? Họ có thật không?" Giọng nói non nớt của cậu bé vang lên trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sự ngây thơ đến mức đáng yêu.

Tạ Trần khẽ nhướng mày, rồi lại mỉm cười. Câu hỏi của Tiểu Minh không chỉ là một sự tò mò trẻ thơ, mà còn là một câu hỏi mang tính biểu tượng, đại diện cho sự đối mặt của thế hệ mới với những hồi ức đã phai mờ của một kỷ nguyên. "Tiên nhân... là những câu chuyện của một thời đại đã qua, Tiểu Minh à." Hắn nói, giọng điềm tĩnh, không phủ nhận hoàn toàn nhưng cũng không khẳng định. "Ngày xưa, con người thường ngưỡng vọng sức mạnh siêu phàm, khao khát được trường sinh bất lão, được thoát ly khỏi luân hồi. Những câu chuyện về tiên nhân ra đời từ những khao khát ấy. Nhưng con người chúng ta, ai cũng có thể làm điều phi thường, không cần là tiên nhân."

Tiểu An, đang đứng cạnh giá sách, nghe thấy câu hỏi của Tiểu Minh liền quay lại, hơi ngạc nhiên. Cậu bé, lớn lên trong kỷ nguyên mới hơn, nơi những câu chuyện về tiên nhân đã trở thành những điều xa vời, chỉ còn tồn tại trong sách vở cổ, đã có một góc nhìn khác. "Tiểu Minh, sao con hỏi lạ vậy? Ai cũng biết tiên nhân chỉ có trong sách kể chuyện thôi mà, giống như những con vật biết nói trong truyện cổ tích vậy." Tiểu An nói, giọng hơi ngạc nhiên, phản ánh sự thiếu hụt kiến thức về tiên đạo của thế hệ mình. Đối với Tiểu An, những câu chuyện ấy đơn thuần là những hư cấu, không hơn không kém.

Tiểu Minh bĩu môi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tạ Trần. "Nhưng con nghe bà nội kể, ngày xưa có người bay lên trời th��t, có người dùng phép thuật chữa bệnh cho cả làng. Bà còn nói có những ngọn núi linh thiêng, có những cây cổ thụ sống ngàn năm..." Cậu bé kể lại, giọng đầy vẻ tin tưởng vào những câu chuyện mà bà nội đã kể, những câu chuyện đã được truyền miệng qua bao thế hệ, trở thành một phần của ký ức cộng đồng, dù đã bị thời gian và sự suy tàn của Thiên Đạo làm cho méo mó và phai nhạt.

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, ánh mắt hắn lướt qua Tiểu An, rồi lại dừng trên Tiểu Minh, hắn thấu hiểu sự ngây thơ và khao khát được biết sự thật trong đôi mắt cậu bé. Trong lòng Tạ Trần, một dòng suy nghĩ miên man chảy qua. Làm thế nào để giải thích cho một đứa trẻ về sự phức tạp của quá khứ, về cái giá của quyền năng, về sự chuyển mình của một kỷ nguyên? Làm thế nào để gieo mầm hy vọng vào một tương lai không cần đến sức mạnh siêu phàm, mà vẫn giữ được sự kỳ diệu và vẻ đẹp của cuộc sống? Hắn biết rằng, những câu hỏi của Tiểu Minh không chỉ đơn thuần là tò mò, mà còn là sự khởi đầu của một hành trình khám phá, một hành tr��nh mà thế hệ mới sẽ phải tự mình đi qua, để định hình lại ý nghĩa của "sức mạnh" và "giá trị" trong một thế giới không còn phụ thuộc vào tiên đạo.

Hắn nhẹ nhàng đưa tay ra, mời Tiểu Minh đến gần hơn. "Con lại đây, Tiểu Minh. Để ta kể con nghe một câu chuyện khác, một câu chuyện về những người phàm trần." Trong ánh nắng ấm áp của buổi trưa, Tạ Trần chuẩn bị gieo vào tâm hồn non nớt của đứa trẻ những hạt mầm đầu tiên của "Nhân Đạo", những hạt mầm sẽ lớn lên thành cây đại thụ, che chở cho một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của con người.

* * *

Buổi trưa tại quán sách của Tạ Trần mang một vẻ tĩnh lặng riêng biệt, không ồn ào như buổi sáng sớm, cũng không quá vắng vẻ. Ánh nắng dịu nhẹ chiếu xuyên qua những ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch, và những hạt bụi nhỏ vẫn cứ lất phất nhảy múa trong không khí. Mùi hương của sách cũ, hương trà và một chút mùi gỗ mục thoang thoảng, tạo nên một không gian ấm cúng, như thể thời gian cũng phải nán lại chậm hơn một nhịp. Tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, tạo nên những âm thanh vi vu như một bản nhạc không lời, hòa cùng tiếng chim hót đâu đó ngoài vườn, khiến lòng người thêm thanh thản.

Tạ Trần ngồi đối diện với Tiểu Minh, ánh mắt đầy kiên nhẫn và thấu hiểu. Tiểu An ngồi bên cạnh, tai dỏng lên lắng nghe, như một người học trò cần mẫn. Tạ Trần nhẹ nhàng bắt đầu câu chuyện của mình, không phải bằng những lời lẽ cao siêu hay triết lý phức tạp, mà bằng những ví dụ gần gũi nhất với cuộc sống của một đứa trẻ. Hắn nói về người thợ mộc đã dùng đôi bàn tay khéo léo của mình để tạo ra những món đồ gỗ tinh xảo, mang lại niềm vui và sự tiện nghi cho mọi nhà. Hắn kể về người nông dân cần mẫn, ngày ngày chăm sóc ruộng đồng, để mỗi mùa lại mang về những hạt gạo trắng ngần nuôi sống biết bao người.

"Con thấy đấy, Tiểu Minh," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, "những người ấy không có phép thuật, không thể bay lên trời, không thể hô phong hoán vũ. Nhưng họ đã làm được những điều phi thường, những điều mà con người chúng ta không thể sống thiếu. H��� dùng trí tuệ, lòng kiên trì và tình yêu thương để kiến tạo nên cuộc sống này. Đó chính là 'đạo' của con người, 'Nhân Đạo'."

Tiểu Minh chăm chú lắng nghe, đôi mắt to tròn long lanh mở to, cố gắng tiếp thu từng lời. Cậu bé vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết những khái niệm sâu xa, nhưng những câu chuyện về những người bình thường làm nên điều phi thường đã chạm đến sự ngây thơ trong tâm hồn cậu. "Vậy... tiên sinh cũng là tiên nhân sao? Tiên sinh cũng làm được những điều phi thường như vậy?" Tiểu Minh hỏi lại, ánh mắt ngây thơ nhìn Tạ Trần với đầy vẻ ngưỡng mộ. Trong tâm trí non nớt của cậu bé, Tạ Trần, với sự hiểu biết sâu rộng và vẻ trầm tĩnh khác biệt, dường như cũng là một loại 'tiên nhân' nào đó.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, lắc đầu. Hắn đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Minh, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc búi chỏm và sự ấm áp của làn da trẻ thơ. "Ta chỉ là một phàm nhân, như con thôi, Tiểu Minh. Ta không có sức mạnh siêu phàm, không có linh khí trong cơ thể. Nhưng ta tin vào sức mạnh của lòng người, vào trí tuệ c��a con người, vào khả năng không ngừng học hỏi và vươn lên của chúng ta. Mỗi người chúng ta đều có thể trở thành 'tiên nhân' của chính mình, bằng cách sống lương thiện, giúp đỡ người khác và không ngừng học hỏi. Đó mới là 'đạo' thực sự, một 'đạo' mà không cần đến linh khí hay trường sinh."

Tiểu An gật đầu lia lịa, tiếp lời Tạ Trần với vẻ tự hào. "Đúng vậy đó Tiểu Minh! Tiên sinh thường dạy, mỗi người chúng ta đều có thể gieo những hạt mầm tốt đẹp, và những hạt mầm ấy sẽ nở thành những bông hoa của lòng tốt, của trí tuệ. Đó là phép thuật thật sự của con người đó!" Cậu bé đã tiếp thu rất nhanh những triết lý "Nhân Đạo" mà Tạ Trần thường giảng dạy, và giờ đây đã có thể diễn giải lại bằng ngôn ngữ của riêng mình. Sự hồn nhiên của Tiểu An cho thấy "Nhân Đạo" đã và đang bén rễ sâu sắc trong thế hệ trẻ.

"Những câu chuyện về tiên nhân xưa kia, có thể đã được thêu dệt nên từ những khao khát chính đáng của con người về một cuộc sống tốt đẹp hơn, về một thế giới không còn khổ đau," Tạ Tr���n tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh. "Nhưng dần dần, những khao khát ấy đã biến thành 'chấp niệm', biến thành sự chạy theo sức mạnh hư vô, khiến con người 'mất người', đánh mất bản chất lương thiện của mình. Giờ đây, khi Thiên Đạo đang dần tan rã, chúng ta có cơ hội để tìm lại con đường chân chính, con đường của chính con người." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên tán lá cây, cảm nhận sự luân hồi vĩnh cửu của vạn vật, của những chu kỳ sinh diệt, thịnh suy.

Tạ Trần nhẹ nhàng đứng dậy, đi đến một giá sách nhỏ hơn, nơi bày biện những cuốn sách tranh đơn giản, nhiều màu sắc. Hắn chọn lấy một cuốn, bìa sách vẽ hình một người nông dân đang gieo hạt dưới ánh mặt trời rạng rỡ, bên cạnh là một người thợ rèn đang miệt mài bên lò lửa. "Cuốn sách này kể về những người anh hùng không cần pháp thuật, Tiểu Minh à. Họ là những người đã dùng chính đôi tay, khối óc và trái tim của mình để xây dựng nên thế giới tươi đẹp này. Con hãy đọc nó, và con sẽ thấy, phép thuật thực sự nằm ở chính ch��ng ta."

Tiểu Minh đón lấy cuốn sách, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thích thú và tò mò. Cậu bé ôm chặt cuốn sách vào lòng, như ôm lấy một kho báu. Cậu bé cúi đầu thật thấp, một hành động đầy lễ phép, chào Tạ Trần và Tiểu An. "Con cảm ơn tiên sinh! Con sẽ đọc thật kỹ ạ!" Giọng nói trong trẻo của cậu bé vang lên, tràn đầy niềm vui và sự hứa hẹn. Rồi, với một nụ cười rạng rỡ trên môi, Tiểu Minh quay người, chạy vụt ra khỏi quán sách, hòa vào dòng người trên con đường làng, mang theo cuốn sách mới và những hạt mầm "Nhân Đạo" vừa được gieo vào tâm hồn non nớt của mình.

Tạ Trần nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của Tiểu Minh cho đến khi cậu bé khuất dạng sau một khúc quanh. Một nụ cười mãn nguyện lại hiện lên trên khuôn mặt thư sinh của hắn. Những câu hỏi của Tiểu Minh, dù ngây thơ, nhưng lại là những câu hỏi quan trọng, báo hiệu rằng thế hệ mới sẽ không ngừng khám phá và định nghĩa lại ý nghĩa của "sức mạnh" và "giá trị" trong một thế giới không còn phụ thuộc vào tiên đạo. Lời giải thích của Tạ Trần về "Nhân Đạo" và "Vô Vi Chi Đạo" sẽ là những viên gạch đầu tiên, gieo mầm cho sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân về mọi mặt – từ nghệ thuật, khoa học cho đến triết học – trong 5.000 năm tới. Sự chấp nhận và hứng thú của Tiểu Minh với những câu chuyện về "người anh hùng phàm trần" chính là minh chứng cho thấy các thế hệ mới sẽ khám phá và phát triển triết lý "Nhân Đạo" theo những cách riêng, độc đáo và đầy sáng tạo.

Hắn quay lại bàn trà, nhấp nốt ngụm trà đã hoàn toàn nguội lạnh. Vị trà lúc này không còn ấm nóng, nhưng vẫn còn nguyên vẹn sự thanh khiết, như chính cuộc sống bình thường mà hắn đang trải nghiệm. Tạ Trần biết, những thế hệ sau này sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và thích nghi. Và hắn, một phàm nhân đơn thuần, sẽ vẫn ở đây, trong quán sách nhỏ này, lặng lẽ quan sát và tin tưởng vào con đường mà nhân loại đã tự mình lựa chọn, dưới ánh bình minh rạng rỡ của một kỷ nguyên mới, và dưới sự luân hồi vĩnh cửu của vạn vật. Kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người là trung tâm, đã thực sự bắt đầu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free