Nhân gian bất tu tiên - Chương 1202: Bình Yên Trong Từng Trang Sách: Nắng Sớm An Bình
Tạ Trần nhìn theo bóng lưng hai người bạn già, rồi lại quay về với chén trà còn ấm, với cuốn sách đang đọc dở. Hắn đã không còn là một kẻ phá cục, không còn là một điểm neo nhân quả theo cách cũ. Nhưng sự thấu hiểu sâu sắc của hắn về nhân quả và sự vận động của thế giới vẫn sẽ đóng một vai trò tinh tế trong những câu chuyện đời thường sắp tới. Dù hắn đã chọn 'vô vi', nhưng cái nhìn của hắn, những lời khuyên của hắn, vẫn sẽ là ngọn đèn soi sáng cho những người xung quanh, cho một kỷ nguyên mà con người tự mình viết nên, dưới ánh trăng thanh bình của một đêm vĩnh cửu, và dưới ánh bình minh rạng rỡ của một ngày mới. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình thường, nhưng không hề tầm thường. Nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi, thích nghi, và trưởng thành. Và Tạ Trần, vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ chiêm nghiệm, và lặng lẽ là một phần của dòng chảy vĩ đại ấy.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới lách qua khe cửa gỗ đã sờn màu thời gian, rọi vào quán sách nhỏ của Tạ Trần. Chúng vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền nhà lát gạch cũ kỹ, làm nổi bật những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không khí tĩnh lặng. Quán sách, một không gian vốn đã thấm đẫm vẻ cổ kính, nay càng thêm phần u tịch và trang trọng dưới ánh sáng ban mai. Những kệ sách bằng gỗ mun, được sắp xếp ngay ngắn đến độ hoàn hảo, chứa đựng vô số cuốn sách đủ mọi thể loại, từ kinh điển cổ xưa đến những tác phẩm mới mẻ của kỷ nguyên Nhân Gian. Mùi giấy cũ thoang thoảng, hòa quyện với hương gỗ trầm mặc, tạo nên một bầu không khí đặc trưng mà chỉ những người yêu sách mới có thể cảm nhận trọn vẹn.
Tạ Trần ngồi bên chiếc bàn trà cũ kỹ đặt cạnh cửa sổ, thân hình gầy gò ẩn trong bộ áo vải bố màu xanh xám giản dị. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn không vội vàng, không hấp tấp, mọi động tác đều chậm rãi và đầy ý vị. Bàn tay thon dài, xương xương nhẹ nhàng cầm ấm trà bằng sứ men ngọc, rót một dòng nước sôi trong vắt vào chiếc chén nhỏ. Tiếng nước reo nhẹ, như một bản hòa tấu trầm bổng trong không gian yên tĩnh. Hương trà thanh khiết, một loại trà mạn hảo hạng do chính hắn tự tay hái và sao chế, lập tức lan tỏa, xua đi cái lạnh còn vương vấn của đêm tàn.
Hắn khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát dịu nhẹ, hậu vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi, rồi đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua những hàng sách ngăn nắp. Từng cuốn sách, từng trang giấy, đối với hắn không chỉ là vật vô tri, mà là những người bạn cố tri, chứa đựng cả một thế giới tri thức và tinh hoa nhân loại. Hắn khẽ đưa tay vuốt ve bìa một cuốn sách cổ, cảm nhận sự mịn màng của giấy đã ngả màu thời gian, như đang chạm vào dòng chảy vô tận của lịch sử. Trong tâm trí hắn, lời tiên tri về 5.000 năm tới, khi Thiên Đạo hoàn toàn tan r��, vẫn còn vang vọng. Nhưng giờ đây, nó không còn là một gánh nặng, mà là một sự thật hiển nhiên, một phần của vòng luân hồi vĩ đại mà hắn đã lựa chọn để quan sát.
"Kỷ nguyên Nhân Gian," Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng trầm tĩnh, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. "Một khởi đầu mới, nơi con người tự mình định đoạt vận mệnh, không còn bị trói buộc bởi những ảo ảnh về thành tiên hay sức mạnh vô biên." Hắn mỉm cười nhạt, một nụ cười mãn nguyện nhưng cũng ẩn chứa chút suy tư sâu xa. Hắn nhớ lại những ngày tháng cũ, khi thế gian còn chìm đắm trong khao khát tu tiên, khi linh khí là thước đo giá trị, và con người sẵn sàng đánh đổi nhân tính để đổi lấy sức mạnh. Những cảnh tượng "mất người" ám ảnh, những chấp niệm mù quáng đã từng khiến hắn day dứt. Nhưng giờ đây, tất cả đã lùi vào quá khứ, nhường chỗ cho một bình minh khác.
Hắn đã chọn 'vô vi', không can thiệp trực tiếp vào dòng chảy của thế giới. Nhưng 'vô vi' của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là một sự quán chiếu sâu sắc, một niềm tin tuyệt đối vào tiềm năng nội tại của nhân loại. Hắn tin rằng, chỉ khi không còn sự can thiệp từ bên ngoài, con người mới thực sự bộc lộ bản chất tốt đẹp nhất của mình, mới tự mình tìm ra con đường đúng đắn. Những cuộc trò chuyện với Lão Quán Chủ, với Tiểu Lão Bà ngày hôm qua là minh chứng sống động nhất. Họ không còn lo lắng về linh khí, về kiếp nạn, mà chỉ quan tâm đến những điều bình dị nhất: mùa màng bội thu, con cái học hành thành tài, hay một món trà hoa cúc mật ong mới. Đó chính là 'Nhân Đạo' – một đạo lý giản dị nhưng hùng vĩ, được kiến tạo từ những mảnh ghép đời thường nhất.
Tạ Trần đưa tay lấy một cuốn sách mới tinh từ chồng sách bên cạnh, cuốn sách mà Thư Đồng Tiểu An vừa mang về hôm qua. Bìa sách được làm từ giấy thô mộc, bên trên có nét vẽ phác thảo một cánh đồng lúa chín vàng, và dòng chữ thư pháp mềm mại "Chuyện Làng An Bình". Hắn lật giở từng trang, cảm nhận mùi mực mới còn vương vấn, mùi giấy tươi mới khác hẳn với mùi giấy cũ của những cuốn kinh điển. Đây là một tác phẩm được viết bởi một ngư���i dân địa phương, một câu chuyện kể về cuộc sống thường nhật, về những nỗ lực lao động, về tình làng nghĩa xóm, về những niềm vui nhỏ bé trong một thế giới không còn bóng dáng tiên môn. Tạ Trần khẽ mỉm cười. Những cuốn sách như thế này, chính là những hạt giống của 'Nhân Đạo', đang nảy mầm và phát triển mạnh mẽ.
Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Sự bình yên trong khoảnh khắc này, trong không gian quán sách này, không phải là sự tĩnh lặng đơn thuần. Nó là sự tĩnh lặng của một dòng sông đã tìm thấy hướng chảy của mình, là sự tĩnh lặng của một tâm hồn đã thấu tỏ nhân quả và chấp nhận mọi sự vô thường. Tạ Trần biết, hành trình của nhân loại vẫn còn dài, nhưng nền móng đã vững chắc. Và hắn, vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ đọc sách, lặng lẽ pha trà, lặng lẽ là một phần của dòng chảy vĩ đại ấy. Dù Thiên Đạo có sụp đổ sau 5.000 năm nữa, thì tinh thần 'Nhân Đạo' này, những giá trị nhân văn này, sẽ là dòng chảy vĩnh cửu, không bao giờ cạn.
***
Giữa buổi sáng, Thị Trấn An Bình đã thức giấc hoàn toàn, khoác lên mình vẻ nhộn nhịp, tươi tắn. Ánh nắng ban trưa rực rỡ hơn, chiếu thẳng xuống con đường lát đá, khiến từng viên đá cũ kỹ như được phủ một lớp vàng óng. Từ cánh cửa quán sách hé mở, Tạ Trần có thể nghe thấy rõ ràng hơn những âm thanh của cuộc sống: tiếng nói cười rộn ràng từ chợ, tiếng rao hàng vang vọng của những tiểu thương, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, tiếng bước chân vội vã của người qua lại. Những âm thanh ấy không hề ồn ào chói tai, mà hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đời thường, đầy sức sống.
Phố xá Thị Trấn An Bình mang một vẻ đẹp giản dị, mộc mạc. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, với những mái ngói đỏ tươi và những khung cửa sổ nhỏ nhắn. Một vài quán trọ, cửa hàng bày biện hàng hóa ra vỉa hè, tạo nên một không khí thân thiện và cởi mở. Mùi thức ăn từ quán bán bánh bao nghi ngút khói, mùi gỗ mới từ cửa hàng mộc, mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua, tất cả hòa quyện vào không khí, tạo nên mùi hương đặc tr��ng của một thị trấn đang sống.
Bất chợt, một cái bóng nhỏ lanh lợi lướt vào quán sách. Đó là Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt to tròn, thông minh, luôn lấp lánh vẻ hiếu kỳ. Trên tay cậu là một chồng sách nhỏ, được buộc gọn gàng bằng sợi dây rơm. Mặc dù chỉ là một cậu bé học việc, nhưng Tiểu An đã sớm bộc lộ niềm đam mê với tri thức, và Tạ Trần luôn khuyến khích cậu bé đọc sách, tìm hiểu mọi điều trong cuộc sống.
"Thưa tiên sinh! Con về rồi ạ!" Tiểu An hồ hởi reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót. Cậu đặt chồng sách cẩn thận lên bàn, khuôn mặt hớn hở, đôi mắt sáng rực. "Con vừa ghé tiệm sách lão Lý, lão ấy lại có thêm mấy cuốn mới toanh này! Toàn là chuyện về những phát minh mới của dân làng mình thôi ạ. Nào là cách làm cối xay nước hiệu quả hơn, cách ươm cây giống cho năng suất cao hơn, rồi còn có cả một cuốn về cách làm đèn lồng không khói nữa!"
Tiểu An nói một tràng, không ngừng nghỉ, sự hào hứng toát ra từ từng câu chữ. Cậu bé đại diện cho thế hệ mới, thế hệ lớn lên trong kỷ nguyên Nhân Gian, nơi tri thức và sự sáng tạo được đề cao, chứ không phải sức mạnh hay phép thuật. Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn ánh lên vẻ tán thưởng. Hắn khẽ gật đầu, "Con làm tốt lắm, Tiểu An. Những tri thức này, dù nhỏ bé, lại là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của nhân loại. Chúng quan trọng hơn bất kỳ tiên pháp nào."
Tiểu An mỉm cười rạng rỡ, rồi lại ngó ra phía cửa. "Ôi, tiên sinh nhìn kìa! Bà Lão Bán Hoa đang bày hoa ra đấy! Hoa hôm nay tươi quá!"
Ánh mắt Tạ Trần cũng hướng ra phía ngoài. Bà Lão Bán Hoa, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang cẩn thận bày biện những bó hoa tươi thắm của mình trên một chiếc mẹt tre. Nàng mặc một bộ áo vải nâu sờn, nhưng khuôn mặt vẫn luôn nở nụ cười phúc hậu, đôi mắt hiền từ. Những bó hoa rực rỡ sắc màu – hồng, cúc, lan, thược dược – như những chấm phá tươi tắn trên nền cảnh thị trấn mộc mạc. Mùi hương hoa thoang thoảng bay vào quán sách, mang theo một chút ngọt ngào, tinh khiết.
Bà lão cẩn thận đặt giỏ hoa cuối cùng xuống, nhưng không may, một cơn gió nhẹ bất chợt thổi qua, mạnh hơn mọi khi. Chiếc giỏ hoa bằng tre vốn đã cũ kỹ, nay lại chứa đầy những bông hoa nặng trĩu, đã không chịu nổi sức gió. Nó đổ rạp xuống, những cánh hoa tươi tắn bay lả tả xuống mặt đường lát đá, tạo thành một thảm hoa nhỏ bé nhưng đầy tiếc nuối. Bà Lão Bán Hoa "Ôi chao!" một tiếng, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
Tạ Trần lặng lẽ quan sát từ trong quán. Hắn không hề có ý định can thiệp. Hắn tin vào 'Nhân Đạo', tin vào lòng tốt tiềm ẩn trong mỗi con người. Hắn muốn xem, trong kỷ nguyên này, khi không còn Thiên Đạo che chở hay tiên nhân giáo huấn, con người sẽ hành xử ra sao trước một chuyện nhỏ bé như vậy.
Và quả nhiên, hắn không phải đợi lâu. Một vài người qua đường, trong đó có một Người Đánh Cờ với bộ râu dài bạc phơ, đang dừng chân trước một quán trà gần đó, chăm chú vào ván cờ dang dở của mình. Người Đánh Cờ, vốn nổi tiếng với sự nghiêm túc và trầm tư khi đối mặt với những "thiên cơ" trên bàn cờ, đã lập tức ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng động. Hắn ta khẽ nhíu mày, rồi nhanh chóng đứng dậy, bỏ lại ván cờ còn đang dang dở.
"Ôi, bà lão! Để con giúp bà!" Một cô gái trẻ bán bánh từ quán đối diện vội vàng chạy tới.
"Bà không sao chứ? Cứ để chúng cháu!" Một chàng trai vạm vỡ, hình như là thợ rèn, cũng nhanh chóng bước tới, cúi người xuống.
Người Đánh Cờ cũng không chần chừ. Hắn ta bước nhanh đến bên Bà Lão Bán Hoa, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sự quan tâm: "Bà lão đừng lo, những đóa hoa này vẫn còn tươi lắm. Nước cờ dù có hiểm hóc đến mấy, cũng không thể sánh bằng vẻ đẹp của nhân gian." Hắn ta nhẹ nhàng quỳ xuống, dùng đôi bàn tay vốn quen với việc đặt quân cờ, cẩn thận nhặt từng cánh hoa, từng bông hoa rơi vãi trên mặt đất. Những người khác cũng nhanh chóng làm theo, không ai bảo ai. Tiếng lẩm bẩm an ủi, tiếng cười nhẹ nhàng, và tiếng xào xạc của những cánh hoa được nhặt lên. Trong chốc lát, những bông hoa đã được gom lại, đặt cẩn thận trở lại chiếc mẹt tre. Bà Lão Bán Hoa, từ vẻ mặt lo lắng ban đầu, giờ đã rạng rỡ hẳn lên, đôi mắt ngấn lệ vì xúc động.
"Cảm ơn các con, cảm ơn các con nhiều lắm!" Bà lão líu lo nói, giọng run run. "Cảm ơn Người Đánh Cờ, cảm ơn con gái, cảm ơn chàng trai... Ôi, cái đời này, may mà có lòng tốt của các con!"
Người Đánh Cờ mỉm cười hiền từ, "Không có gì đâu bà. Giúp đỡ lẫn nhau là lẽ thường tình của nhân gian này mà." Hắn ta khẽ vuốt râu, ánh mắt lướt qua Tạ Trần đang đứng ở ngưỡng cửa. Một cái gật đầu nhẹ, như một sự thấu hiểu vô ngôn.
Tạ Trần vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Khung cảnh này, giản dị đến mức tầm thường, lại chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc hơn vạn lần những cuộc chiến tranh giành linh khí hay những phép thuật phi phàm. Nó là bằng chứng sống động cho 'Nhân Đạo' mà hắn hằng chiêm nghiệm. Lòng nhân ái, sự đoàn kết, sự giúp đỡ vô tư, những giá trị ấy không cần đến sự chỉ dẫn của Thiên Đạo, không cần đến sự ban phước của tiên nhân. Chúng tự thân nó đã tồn tại trong bản chất con người, và chỉ chờ được đánh thức. Khi con người không còn bị che mắt bởi những chấp niệm thành tiên, họ sẽ tự nhiên quay về với những giá trị cốt lõi ấy. Đây chính là hạt giống vĩnh cửu của kỷ nguyên mới, một hạt giống đang bén rễ sâu sắc và phát triển mạnh mẽ.
Tiểu An đứng bên cạnh Tạ Trần, cũng chăm chú nhìn ra ngoài. Cậu bé dường như cũng cảm nhận được điều gì đó đặc biệt từ cảnh tượng này. "Tiên sinh... họ thật tốt bụng!" Tiểu An thì thầm, đôi mắt tròn xoe ngấn nước.
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, "Đúng vậy, Tiểu An. Đó là bản chất của con người. Con người, không cần tu tiên, vẫn có thể sống một đời trọn vẹn và lương thiện."
***
Sau khi Tiểu An rời đi, mang theo chồng sách mới để đọc trong góc quán, và cảnh tượng ngoài phố đã được giải quyết một cách bình yên, Tạ Trần quay trở lại với cuốn sách "Chuyện Làng An Bình" đang đọc dở. Ánh nắng buổi trưa đã dịu hơn một chút, không còn gay gắt mà trở nên ấm áp, tràn ngập không gian quán sách. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trên cây cổ thụ trước hiên nhà, hòa cùng tiếng gió nhẹ lay động những tán lá, tạo nên một bản nhạc nền êm đềm.
Hắn lại ngồi xuống chiếc bàn trà, nhấp một ngụm trà đã hơi nguội, cảm nhận vị chát thanh mát còn đọng lại. Tạ Trần lật giở trang sách, tiếp tục đọc câu chuyện về người phàm nhân đã tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong việc chăm sóc vườn cây, trong tình yêu thương gia đình, và trong việc học hỏi không ngừng. Từng câu chữ hiện lên trước mắt hắn, giản dị nhưng thấm đượm triết lý, như phản chiếu chính những gì hắn vừa chứng kiến ngoài kia.
Cuốn sách kể về một lão nông, cả đời chỉ quanh quẩn với ruộng vườn, nhưng lại tìm thấy niềm hạnh phúc vô bờ bến trong từng hạt mầm nảy nở, từng cọng rau xanh tươi. Lão không mơ mộng đến linh đan diệu dược, không khao khát trường sinh bất lão, mà chỉ mong mùa màng bội thu để nuôi sống gia đình, để con cháu được no ấm. Lão dạy con cháu cách gieo hạt, cách vun đất, cách đối xử tốt với thiên nhiên. Lời dạy của lão không phải là tiên pháp, mà là tri thức tích lũy qua hàng chục năm lao động, là lòng biết ơn với đất trời, là tình yêu thương vô bờ bến dành cho sự sống.
Khi đọc đến đoạn miêu tả lão nông ngồi dưới gốc cây cổ thụ, ngắm nhìn con cháu nô đùa trên cánh đồng, vẻ mặt lão tràn ngập sự mãn nguyện, một nụ cười nhẹ nhàng thoáng hiện trên môi Tạ Trần. Nụ cười ấy không chỉ là sự tán thưởng cho câu chuyện, mà còn là sự đồng điệu sâu sắc với triết lý mà hắn đã theo đuổi bấy lâu. Đó chính là sự trọn vẹn của 'Nhân Đạo', nơi hạnh phúc không nằm ở sức mạnh siêu phàm, mà nằm ở những giá trị giản dị, chân thực nhất của cuộc sống.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, để những câu chữ trong sách và những hình ảnh về lòng tốt của người dân An Bình vừa rồi hòa quyện vào tâm trí. Sự việc Bà Lão Bán Hoa làm đổ giỏ hoa, và cách mọi người tự nguyện giúp đỡ, chính là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của 'Nhân Đạo'. Nó cho thấy, con người không cần đến một vị thần linh hay một Thiên Đạo để chỉ bảo họ về lòng tốt. Lòng tốt, sự đồng cảm, tình yêu thương đã là một phần không thể tách rời của bản ngã con người. Khi không còn những ràng buộc, những cám dỗ của con đường tu tiên, những giá trị ấy càng có cơ hội được bộc lộ và phát triển mạnh mẽ.
"Giá trị của cuộc sống, không phải là sống bao lâu, mà là sống như thế nào," Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng trầm tĩnh vang vọng trong không gian quán sách. "Khi con người không còn bị ám ảnh bởi sự bất tử hay sức mạnh vô biên, họ mới thực sự nhìn thấy vẻ đẹp của sự hữu hạn, của những khoảnh khắc hiện tại. Họ mới trân trọng từng hơi thở, từng bữa cơm, từng nụ cười của người thân."
Hắn mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên tán lá cây. Dù Thiên Đạo có sụp đổ sau 5.000 năm nữa, thì cái tinh thần này, cái 'Nhân Đạo' này, sẽ là ngọn lửa bất diệt, thắp sáng con đường cho nhân loại. Con người sẽ không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi, không ngừng kiến tạo. Những cuốn sách như "Chuyện Làng An Bình" sẽ tiếp tục được viết, những câu chuyện về lòng tốt sẽ tiếp tục được kể, và những giá trị nhân văn sẽ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Tạ Trần biết, hành trình của nhân loại vẫn còn dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Kỷ nguyên này, dù bình yên, vẫn sẽ có những thử thách riêng. Nhưng đó sẽ là những thử thách của chính con người, của sự phát triển nội tại, chứ không còn là những cuộc chiến tranh giành linh khí hay những kiếp nạn từ Thiên Đạo. Nhân loại, giờ đây, đã tìm thấy con đường của riêng mình.
Hắn khẽ đặt cuốn sách xuống, đưa tay nhấp thêm một ngụm trà đã nguội hẳn. Vị trà lúc này không còn ấm nóng, nhưng vẫn còn nguyên vẹn sự thanh khiết, như chính cuộc sống bình thường mà hắn đang trải nghiệm. Sự mãn nguyện tràn ngập tâm hồn Tạ Trần. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình, không phải bằng cách phá hủy hay xây dựng, mà bằng cách lặng lẽ khơi gợi, lặng lẽ quan sát, và lặng lẽ tin tưởng. Và giờ đây, trong quán sách nhỏ của mình, giữa bộn bề sách vở và hương trà thoang thoảng, Tạ Trần vẫn sẽ là một người quan sát, một người chiêm nghiệm, lặng lẽ là một phần của dòng chảy vĩ đại ấy, cho một kỷ nguyên mà con người tự mình viết nên, dưới ánh bình minh rạng rỡ của một ngày mới, và dưới sự luân hồi vĩnh cửu của vạn vật.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.