Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1201: Hương Trà Sách Và Bình Yên Nhân Gian

Ánh trăng vằng vặc vẫn còn vương lại trên những mái ngói rêu phong, nhưng nơi chân trời phía đông đã ửng hồng một dải lụa mỏng manh, báo hiệu một ngày mới đang từ từ thức giấc. Tiếng gà gáy đâu đó xa xăm vọng lại, xé tan màn tĩnh mịch của đêm dài. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh nến leo lét từ đêm qua đã tắt hẳn, chỉ còn lại làn khói mờ ảo vương vấn hương sáp ong. Hắn vẫn ngồi yên lặng bên khung cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm dõi theo vầng thái dương từ từ nhô lên, rải những tia nắng đầu tiên xuống Thị Trấn An Bình đang say ngủ.

Không còn sự ưu tư, không còn gánh nặng vận mệnh thế gian đè nén. Giờ đây, trong tâm trí Tạ Trần chỉ còn lại sự an yên nội tâm tuyệt đối, một bình lặng sâu thẳm như mặt hồ không gợn sóng sau cơn bão lớn. Cái đêm vĩnh cửu đã khép lại, và bình minh của một kỷ nguyên mới đang hé mở. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm sau những giọt sương đêm, mùi hương hoa dại còn vương vấn trong không khí se lạnh buổi sớm mai. Tất cả đều chân thật, đều bình dị, và đều mang một sức sống mãnh liệt.

Hắn đứng dậy, tấm áo vải bố cũ kỹ khẽ sột soạt theo động tác. Thân hình gầy gò, thư sinh của hắn không chút nào thay đổi, vẫn làn da trắng nhợt ít tiếp xúc với nắng gió, vẫn đôi mắt tinh anh nhìn thấu mọi sự. Hắn bước đến gian bếp nhỏ, thuần thục nhóm lửa, đun nước pha trà. Tiếng nước reo tí tách, tiếng củi cháy lách tách, những âm thanh đơn giản ấy giờ đây lại mang một ý nghĩa sâu sắc, như bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần. Chén trà đầu tiên của ngày mới, hương thơm lan tỏa, xua đi cái lạnh còn sót lại của đêm. Hắn nhấp một ngụm nhỏ, vị chát dịu nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi thấm vào tận tâm can, mang theo sự thanh tỉnh, tĩnh tại.

Sau khi nhâm nhi chén trà, Tạ Trần khẽ khàng mở cánh cửa gỗ cũ kỹ của quán sách. Tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên, như một lời chào buổi sáng gửi đến Thị Trấn An Bình. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ tràn vào, soi rọi lên những kệ sách chất đầy tri thức, làm sáng bừng không gian vốn trầm mặc. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, như những vũ công nhỏ bé chào đón ngày mới. Hắn không vội vã, chỉ lặng lẽ sắp xếp lại những chồng sách cũ, vuốt ve từng trang giấy ố vàng. Mỗi cuốn sách, mỗi trang chữ đều là một phần của dòng chảy tri thức, của nền móng mà hắn và nhân loại đang cùng nhau kiến tạo. Cuốn ‘Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo’ mà hắn vừa gấp lại đêm qua, vẫn nằm đó, giữa hàng trăm ngàn cuốn khác, như một lời nhắc nhở về con đường hắn đã chọn, con đường của sự tự tại, của việc thuận theo lẽ tự nhiên, không cưỡng cầu.

Hắn ngắm nhìn Thị Trấn An Bình. Những con đường đất còn vương sương sớm, những mái nhà ngói đỏ, những cây cổ thụ rì rào trong gió nhẹ. Dần dần, những âm thanh của cuộc sống bắt đầu vang lên: tiếng bước chân thong thả của người đi chợ sớm, tiếng lách cách của gánh hàng rong, tiếng trẻ con nô đùa đâu đó. Không còn những luồng linh khí biến ảo, không còn những bóng dáng tu sĩ cưỡi mây lướt gió. Giờ đây, chỉ còn là những con người bình dị, sống cuộc đời bình dị của mình.

Trong tâm trí Tạ Trần, lời tiên tri cổ xưa về ‘Thiên Đạo tan rã sau 5.000 năm khi không còn ai khao khát thành tiên’ lại hiện lên rõ nét. Hắn biết, những gì đang diễn ra ở Thị Trấn An Bình này, và trên khắp Nhân Gian rộng lớn, chính là điểm khởi đầu cho hành trình dài 5.000 năm ấy. Không phải là một sự hủy diệt đột ngột, mà là một sự chuyển mình từ từ, một sự tan rã trong im lặng, khi cái nền tảng tinh thần đã không còn. Khi con người đã tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống phàm trần, thì sự tồn tại của Thiên Đạo, của những khao khát siêu phàm, sẽ trở nên vô nghĩa.

“Kỷ nguyên Nhân Gian… đã thực sự bắt đầu,” Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng hắn trầm lắng như tiếng suối chảy, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. “Nhưng đây mới chỉ là bình minh.” Bình minh của một thời đại mới, một thời đại mà con người sẽ tự mình viết nên định mệnh của mình, không cần đến bất kỳ sự ban ơn hay chi phối nào từ đấng tối cao. Hắn không phải là người phá cục, cũng chẳng phải là cứu tinh. Hắn chỉ là một chứng nhân, một người đã gieo hạt giống, và giờ đây lặng lẽ quan sát cây non vươn mình. Cảm giác này không phải là cô đơn, mà là sự mãn nguyện sâu sắc, bởi lẽ, hắn đã tìm thấy cái "sống một đời bình thường" mà hắn hằng mong muốn, và quan trọng hơn, hắn đã mở ra con đường cho toàn bộ nhân loại cùng tìm thấy nó. Sự cân bằng giữa 'vô vi' và trách nhiệm vô hình của một 'điểm neo nhân quả' đã không còn là một xung đột, mà trở thành một sự hài hòa, một sự bổ trợ lẫn nhau trong dòng chảy vô thường của vạn vật.

***

Khi ánh mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng xuống khắp Thị Trấn An Bình, mang theo hơi ấm và sự sống, quán sách của Tạ Trần bắt đầu đón những vị khách đầu tiên. Tuy nhiên, vị khách đầu tiên trong buổi sáng hôm nay lại là Thư Đồng Tiểu An, cậu bé học việc lanh lợi với đôi mắt tinh tường, luôn tràn đầy sự tò mò và ham học hỏi. Tiểu An về từ chợ, trên tay là một giỏ mây đựng đầy rau củ tươi rói, cùng với một vài món đồ lặt vặt khác. Ngoài ra, nổi bật nhất là một cuốn sách mới tinh, giấy trắng mực đen, được cậu bé nâng niu như một bảo vật.

Tiểu An, thân hình gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ nhưng được giặt giũ sạch sẽ, bước vào quán, miệng cười tươi roi rói. “Tiên sinh! Tiên sinh xem này!” Cậu bé không đợi Tạ Trần hỏi, đã vội vàng đặt giỏ đồ xuống, rồi nâng niu cuốn sách mới lên, đưa về phía Tạ Trần, đôi mắt sáng rực. “Con vừa đi chợ về, lại ghé qua tiệm sách của lão bá Lý. Cuốn sách này mới ra lò đấy ạ! Mọi người ở chợ bàn tán xôn xao lắm.”

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đón lấy cuốn sách từ tay Tiểu An. Mùi giấy mới thoang thoảng trong không khí. Tựa đề trên bìa sách được viết bằng nét chữ phóng khoáng: “Kỹ Thuật Canh Tác Lúa Nước Mới: Nâng Cao Năng Suất Gấp Đôi”. Hắn lật giở vài trang, nội dung quả thực là những hướng dẫn chi tiết về cách chọn giống, cách làm đất, cách tưới tiêu khoa học, hoàn toàn dựa trên sự quan sát và thử nghiệm thực tế của con người, không hề có bóng dáng của phép thuật hay linh khí.

“Ồ, quả là một cuốn sách hay,” Tạ Trần khen ngợi, trả lại cuốn sách cho Tiểu An. “Vậy là những người nông dân của chúng ta đã tìm ra phương pháp mới để tăng sản lượng rồi.”

Tiểu An gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy tự hào. “Dạ đúng vậy ạ! Ở chợ, con nghe các cô các bác nói, năm nay lúa sẽ bội thu. Không chỉ có lúa đâu tiên sinh, chú thợ rèn Mãnh ở đầu phố cũng đang thử nghiệm một loại hợp kim mới, nói là bền hơn sắt gấp mấy lần, lại nhẹ hơn nữa. Còn bà thợ dệt ở cuối làng thì đang nghiên cứu cách dệt lụa không cần dùng đến tơ tằm, mà dùng sợi từ một loại cây dại trong rừng, vừa đẹp lại vừa rẻ.”

Cậu bé say sưa kể về những câu chuyện nghe được ở chợ, đôi tay không ngừng khoa tay múa chân. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng cười nói của người dân chợt hiện lên rõ nét trong lời kể của Tiểu An, mang theo một không khí sầm uất, náo nhiệt và tràn đầy sức sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu, mùi hoa quả tươi như phảng phất đâu đây, làm cho câu chuyện trở nên sống động hơn bao giờ hết. Điều khiến Tạ Trần chú ý nhất là trong tất cả những câu chuyện ấy, không hề có bóng dáng của tiên nhân hay những cơ duyên tu tiên nào được nhắc đến. Tất cả đều là về cuộc sống, về sự cần cù, sáng tạo và trí tuệ của con người.

“Người ta giờ chỉ tin vào sức mình thôi, tiên sinh ạ!” Tiểu An kết thúc câu chuyện, đôi mắt lấp lánh như hai vì sao nhỏ. “Họ nói, không có tiên nhân, không có linh khí thì sao chứ? Con người vẫn có đôi tay, có khối óc để làm mọi thứ tốt đẹp hơn.”

Tạ Trần nhìn Tiểu An, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười ấm áp. Cậu bé này, đại diện cho thế hệ mới của Nhân Gian, đã không còn bị ám ảnh bởi khao khát thành tiên, không còn bị chi phối bởi những ảo vọng về sức mạnh siêu phàm. Thay vào đó, cậu bé đang say mê với những điều bình dị, những giá trị thực tế của cuộc sống. Đây chính là hạt giống mà hắn đã gieo, giờ đã bén rễ sâu sắc và đang vươn mình mạnh mẽ.

“Tiểu An nói đúng,” Tạ Trần nhẹ nhàng đáp, giọng trầm ấm. “Sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở linh khí hay phép thuật, mà nằm ở chính ý chí, ở sự đoàn kết và khả năng không ngừng học hỏi, thích nghi.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vàng óng trải dài trên những con đường tấp nập. Sự sáng tạo, cải tiến của người dân trong Thị Trấn An Bình, dù chỉ là những câu chuyện nhỏ nhặt, nhưng lại báo hiệu cho sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân trong tương lai. Đó không còn là một thế giới phụ thuộc vào ân huệ của Thiên Đạo hay sự ban phát của tiên nhân, mà là một thế giới được xây dựng bằng chính đôi tay và trí óc của con người. Cái ‘Nhân Đạo’ giờ đây không chỉ là một triết lý, mà đã trở thành một dòng chảy tự nhiên, một bản năng sống của nhân loại. Dù Thiên Đạo có sụp đổ hoàn to��n sau 5000 năm nữa, thì nền móng này đã quá vững chắc để sụp đổ theo.

Tạ Trần cầm lấy cuốn sách ‘Kỹ Thuật Canh Tác Lúa Nước Mới’ từ tay Tiểu An một lần nữa, chậm rãi lật từng trang. Hắn không chỉ đọc những dòng chữ, mà còn cảm nhận được sự nhiệt huyết, sự lao động miệt mài của những người đã viết nên nó. Trong mỗi nét chữ, mỗi hình vẽ minh họa, hắn thấy được sự trân trọng cuộc sống, sự tin tưởng vào chính khả năng của con người. Đây chính là một hình thái mới của ‘tu luyện’, không phải tu luyện sức mạnh siêu phàm, mà là tu luyện trí tuệ, tu luyện sự khéo léo, tu luyện lòng kiên nhẫn để kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hắn mỉm cười. “Cuốn sách này, Tiểu An, nó còn quý giá hơn bất kỳ bộ công pháp tu tiên nào. Bởi lẽ, nó nuôi sống con người, và nó cho thấy giá trị thực sự của sự tồn tại.”

Tiểu An gật đầu, dù có lẽ cậu bé vẫn chưa thể hiểu hết chiều sâu trong lời nói của Tạ Trần. Nhưng sự ngưỡng mộ trong đôi mắt cậu bé dành cho vị tiên sinh thư sinh này là thật lòng. Cậu bé tin rằng, Tạ Trần luôn nhìn thấy những điều mà người khác không thấy, luôn hiểu những ý nghĩa mà người khác không hiểu.

***

Khi nắng chiều đã ngả bóng, nhuộm vàng con đường đất trước quán sách, mang theo làn gió nhẹ mơn man qua những tán cây, Tạ Trần đang ngồi lặng lẽ đọc sách thì nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc và giọng nói oang oang từ phía ngoài. “Thằng nhóc Tạ Trần này, lại thức khuya đọc sách nữa hả? Coi chừng hỏng mắt đó!”

Tiểu Lão Bà, dáng người lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc, tay chống gậy, bước vào quán. Theo sau bà là Lão Quán Chủ, dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ luôn nở trên môi, tay cầm chén trà nghi ngút khói. Cả hai đều là những hàng xóm thân quen, những người bạn già của Tạ Trần, biểu tượng cho sự tiếp nối của những giá trị truyền thống và cuộc sống cộng đồng ấm áp.

“Chào Tiểu Lão Bà, chào Lão Quán Chủ,” Tạ Trần khẽ gật đầu chào, gương mặt thư sinh nở một nụ cười nhẹ. “Hai vị đến sớm vậy?”

“Sớm cái nỗi gì!” Tiểu Lão Bà cằn nhằn, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ quan tâm. “Mặt trời đã ngả bóng rồi còn sớm sủa gì. Chúng ta vừa đi thăm con bé Liên ở đầu làng về, nghe nói nó sinh đứa thứ ba rồi đấy. Trộm vía, thằng bé kháu khỉnh lắm.” Bà lão chống gậy, ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, thở phì phò.

Lão Quán Chủ cười hiền lành, đặt chén trà xuống bàn. “Ta bảo rồi, bà cứ đi thăm hỏi khắp nơi, rồi lại kêu mệt. Uống chút trà đi, Tạ Trần pha trà ngon lắm đấy.”

Tạ Trần rót hai chén trà nóng hổi, hương thơm thoang thoảng lan tỏa. Mùi trà thơm, mùi giấy cũ trong quán sách, và mùi nước sông trong lành từ phía xa bay lại, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí yên bình, thư thái đến lạ. Cả ba ngồi quây quần bên bàn trà, tiếng gió nhẹ thổi qua tán lá cổ thụ rì rào, tiếng chim hót líu lo đâu đó, xen lẫn tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách qua đường.

“Thằng bé Tiểu An nhà cậu đâu rồi?” Tiểu Lão Bà hỏi, nhấp một ngụm trà. “Lại chạy đi đâu nghịch ngợm rồi chứ gì?”

“Tiểu An vừa ra chợ mua ít đồ, rồi lại ghé tiệm sách lão Lý đọc sách rồi ạ,” Tạ Trần đáp. “Thằng bé giờ chỉ mê sách vở, không còn ham chạy nhảy như trước nữa.”

“Cũng tốt,” Lão Quán Chủ chậm rãi nói, giọng ấm áp, đầy kinh nghiệm sống. “Giờ đây, chẳng còn ai tranh giành linh khí hay lo sợ kiếp nạn nữa. Cuộc sống cứ thế mà trôi, bình yên đến lạ. Ta nhớ ngày xưa, cứ nghe tin chỗ nào có linh khí biến động, là cả làng lại xôn xao, lo sợ tai ương giáng xuống. Giờ thì khác rồi, mọi người chỉ lo làm sao để mùa màng bội thu, con cái học hành thành tài, hay quán trà có thêm món mới thôi.” Lão Quán Chủ mỉm cười phúc hậu. “Quán trà Vọng Giang của ta vừa có thêm món trà hoa cúc mật ong mới đấy, Tạ Trần. Lần sau rảnh ghé qua thử nhé.”

Tiểu Lão Bà gật gù tán thành. “Đúng vậy. Cái làng mình giờ cứ như thể thoát khỏi một gánh nặng vô hình ấy. Dù đôi khi vẫn có vài người già lẩm cẩm nhắc đến chuyện tiên nhân ngày xưa, nhưng đám trẻ con giờ chỉ cười thôi, chẳng tin nữa. Chúng nó tin vào cái mình thấy, cái mình làm ra được.” Bà lão nhấp thêm ngụm trà, rồi bỗng thở dài nhẹ. “Mà nói cho cùng, cái đời này, có gì quan trọng hơn sự bình yên đâu cơ chứ.”

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. Những lời nói chất phác của Lão Quán Chủ và Tiểu Lão Bà lại chứa đựng những triết lý sâu sắc nhất về cái gọi là ‘Nhân Đạo’. Khi khao khát thành tiên đã biến mất, khi sự phụ thuộc vào sức mạnh siêu phàm đã không còn, con người quay trở về với chính bản thân mình, với những giá trị cốt lõi của cuộc sống. Sự bình yên trong cuộc sống của Tạ Trần và cộng đồng không phải là sự thờ ơ, mà là sự trưởng thành, là sự tìm thấy hạnh phúc và ý nghĩa mà không cần đến sự tồn tại của Thiên Đạo. Đây chính là nền móng vững chắc cho triết lý ‘Nhân Đạo’ sẽ phát triển mạnh mẽ trong những thiên niên kỷ tới.

“Đúng là như vậy,” Tạ Trần nhẹ nhàng lên tiếng, giọng trầm tĩnh. “Khi con người không còn bị che mắt bởi những ảo ảnh về sự bất tử hay sức mạnh vô biên, họ mới thực sự nhìn thấy giá trị của cuộc sống hiện tại, của những gì mình đang có.” Hắn rót thêm trà cho hai vị khách. “Cái ‘Đạo’ lớn nhất của con người, không phải là siêu phàm thoát tục, mà là sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, và cùng nhau kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn.”

Lão Quán Chủ gật đầu lia lịa, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ tán thưởng. “Tạ Trần nói chí lý lắm. Ta già rồi, chỉ mong nhìn thấy con cháu mình sống bình an, hạnh phúc là đủ rồi.”

Tiểu Lão Bà chống gậy đứng dậy, “Thôi, chúng ta cũng nên về. Để Tạ Trần còn làm việc. Nhớ đừng thức khuya nữa đấy, thằng nhóc!” Bà lão cằn nhằn lần cuối, rồi cùng Lão Quán Chủ bước ra khỏi quán, bóng dáng khuất dần trong ánh chiều tàng.

Tạ Trần nhìn theo bóng lưng hai người bạn già, rồi lại quay về với chén trà còn ấm, với cuốn sách đang đọc dở. Hắn đã không còn là một kẻ phá cục, không còn là một điểm neo nhân quả theo cách cũ. Nhưng sự thấu hiểu sâu sắc của hắn về nhân quả và sự vận động của thế giới vẫn sẽ đóng một vai trò tinh tế trong những câu chuyện ��ời thường sắp tới. Dù hắn đã chọn 'vô vi', nhưng cái nhìn của hắn, những lời khuyên của hắn, vẫn sẽ là ngọn đèn soi sáng cho những người xung quanh, cho một kỷ nguyên mà con người tự mình viết nên, dưới ánh trăng thanh bình của một đêm vĩnh cửu, và dưới ánh bình minh rạng rỡ của một ngày mới. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình thường, nhưng không hề tầm thường. Nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi, thích nghi, và trưởng thành. Và Tạ Trần, vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ chiêm nghiệm, và lặng lẽ là một phần của dòng chảy vĩ đại ấy.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free