Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1200: Bình Minh Nhân Gian: Hạt Giống Vĩnh Cửu

Ánh hoàng hôn cuối chân trời rực rỡ một sắc tím hồng, nhuộm lên những đám mây tản mác như những vệt mực loang trên bức họa vô biên. Tiếng cười nói, tiếng chân bước của dòng người tấp nập trở về nhà vẫn văng vẳng bên tai, nhưng giờ đây, trong cảm nhận của Tạ Trần, những âm thanh ấy không còn là sự hối hả của một thế giới tranh giành, mà là khúc ca bình yên, trầm lắng của một cuộc sống được định hình bởi chính ý chí con người. Hắn vẫn còn ngồi bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo bóng Lăng Nguyệt Tiên Tử khuất dần nơi cuối phố, lòng tràn ngập sự an yên nội tâm tuyệt đối, một thứ bình lặng mà ngay cả sóng gió Thiên Đạo cũng không thể lay chuyển. Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió mát lạnh của đêm, mang theo hương đất ẩm và hương hoa dại, như một lời thì thầm của nhân gian đang hồi sinh.

Khi mở mắt ra, một ngày mới đã bắt đầu, rạng rỡ và trong lành.

**Cảnh 1: Sáng sớm tại quán sách**

Thị Trấn An Bình thức giấc trong ánh nắng ban mai vàng óng, rải đều lên những mái nhà gỗ và gạch giản dị, phản chiếu lung linh trên mặt đường còn ướt sương đêm. Từ quán sách nhỏ của Tạ Trần, mùi trà thơm ngát vừa được pha lan tỏa trong không khí, hòa quyện với hương giấy cũ thoang thoảng, tạo nên một sự tĩnh tại ấm cúng. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, chậm rãi mở cánh cửa gỗ đã sờn màu. Một làn gió nhẹ mang theo hơi sương mát lành ùa vào, xua tan đi sự ẩm mục còn vương vấn trong không gian. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng khí trong trẻo tràn vào lồng ngực, mang theo sức sống mới của một ngày.

Dòng người trên phố bắt đầu tấp nập. Những ng��ời bán hàng rong đẩy xe lợn cợn, tiếng rao hàng xa vọng trong làn sương mỏng, như những nét chấm phá đầu tiên trên bức tranh ngày mới. Những người phàm nhân đi làm đồng, tay cầm cuốc, vai vác gánh, bước chân vững chãi và nụ cười rạng rỡ trên môi. Những đứa trẻ, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi, tay cầm những cuốn sách nhỏ, hăng hái bước đến trường làng, tiếng cười đùa trong trẻo vang vọng cả một góc phố. Tạ Trần đứng lặng im quan sát, ánh mắt hắn không còn sự suy tư chất chứa nặng nề như những ngày Thiên Đạo còn ngự trị, mà thay vào đó là một vẻ mãn nguyện, thanh thản, như một người đã tìm thấy bến đỗ bình yên sau ngàn trùng sóng gió. Mỗi khuôn mặt hắn bắt gặp, mỗi ánh mắt hắn giao hòa, đều ánh lên sự tự tin, sự chủ động trong cuộc sống của chính mình, không còn sự sợ hãi, không còn sự khao khát xa vời. Đó chính là những hạt mầm Nhân Đạo đã bén rễ, đã đơm hoa kết trái.

Bỗng, một bóng người nhỏ bé, gầy gò, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, lanh lợi, vội vã chạy đến. Đó là Thư Đồng Ti���u An, cậu học trò của Tạ Trần, trên tay ôm khư khư một cuốn sách mới tinh. Mái tóc đen nhánh của cậu bay phấp phới trong gió sớm, đôi má ửng hồng vì chạy.

“Tiên sinh, tiên sinh!” Tiểu An reo lên, giọng nói trong trẻo, tràn đầy nhiệt huyết. Cậu dừng lại trước cửa quán sách, hơi thở còn gấp gáp. “Người xem! Cuốn ‘Tâm Kinh Phàm Trần’ này mới ra, được mọi người yêu thích lắm! Con đã xếp hàng từ tờ mờ sáng mới mua được đấy ạ!”

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn dịu dàng nhìn Tiểu An. Hắn vươn tay nhận lấy cuốn sách, ngón tay lướt nhẹ trên bìa giấy thô mộc, cảm nhận sự mới mẻ của nó. Cuốn sách không có những hình vẽ rồng phượng uy nghi hay tiên nhân bay lượn, mà chỉ có hình ảnh một người nông dân đang cày ruộng, một người thợ thủ công đang đẽo gỗ, và một gia đình quây quần bên bếp lửa. Dù không có những lời lẽ hoa mỹ, nhưng hình ảnh ấy lại mang một sức hút lạ kỳ, một vẻ đẹp chân thực, bình dị đến nao lòng.

“‘Tâm Kinh Phàm Trần’ ư?” Tạ Trần lẩm bẩm, ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ đầu tiên trên trang bìa. “Nghe cái tên thôi đã thấy chất chứa bao đạo lý của nhân gian rồi.”

Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. “Vâng ạ! Họ nói… nó giống như những gì tiên sinh vẫn dạy bảo, về cuộc sống bình dị, về việc tìm thấy ý nghĩa trong những điều nhỏ bé nhất. Nhiều người còn nói, đọc cuốn sách này, họ cảm thấy lòng mình thanh thản hơn, bớt đi những lo toan, những khao khát viển vông.”

Tạ Trần khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi hắn càng sâu hơn. Hắn biết, những lời dạy của hắn, những triết lý hắn đã gieo, không cần phải là những lời lẽ cao siêu, không cần phải là những phép thuật thần thông, mà chỉ cần là sự chân thành, sự thấu hiểu về bản chất con người, về giá trị của cuộc sống.

“Chữ nghĩa là cầu nối giữa các tâm hồn,” Tạ Trần trầm giọng nói, ánh mắt hắn hướng về phía dòng người đang tấp nập trên phố. “Chỉ cần có chân tình, dù là chuyện phàm tục cũng thành bất hủ. Tiểu An con xem, những người phàm nhân kia, họ không có tu vi cao thâm, không có phép thuật diệu kỳ, nhưng họ đang sống một cuộc đời trọn vẹn, lao động, yêu thương, và kiến tạo. Đó chính là Nhân Đạo, không phải là thứ để truy cầu, mà là thứ để cảm nhận.”

Hắn chậm rãi pha một ấm trà mới, hương trà thanh khiết bay lên, vấn vít quanh ngón tay. Tay kia hắn vẫn cầm cuốn “Tâm Kinh Phàm Trần”, khẽ lật từng trang. Mỗi trang sách là một câu chuyện nhỏ, một bài thơ, một lời chiêm nghiệm về cuộc sống thường nhật: về hạt gạo nuôi sống con người, về giọt mồ hôi rơi trên cánh đồng, về tiếng ru của mẹ, về tình làng nghĩa xóm. Hắn lắng nghe tiếng huyên náo của thị trấn, tiếng bước chân vội vã, tiếng cười đùa của trẻ thơ, tiếng rao hàng của người bán rau, tiếng gõ búa của người thợ mộc. Tất cả, đều là những âm thanh của sự sống, của một thế giới mà ở đó, con người đã tìm thấy giá trị của chính mình.

Trong tâm trí Tạ Trần, một suy nghĩ rõ ràng hơn bao giờ hết. Triết lý của hắn không còn là một lý thuyết khô khan, mà đã hóa thành dòng chảy sinh động của cuộc đời. Hắn không cần ph���i là một vị tiên sư, một vị cứu thế vĩ đại. Hắn chỉ cần là một người quan sát, một người gieo mầm, và để cho hạt giống Nhân Đạo tự mình nảy nở, tự mình lớn lên trong lòng mỗi con người. Hắn đã từng hoài nghi, từng lo lắng, rằng liệu nhân loại có thể tự mình đứng vững khi Thiên Đạo sụp đổ, khi không còn thần linh để nương tựa. Nhưng giờ đây, nhìn vào ánh mắt lấp lánh của Tiểu An, nhìn vào những nụ cười rạng rỡ trên phố, hắn đã tìm thấy câu trả lời. Nhân Đạo, vốn dĩ đã có sẵn trong mỗi con người, chỉ chờ được khơi gợi. Và hắn, Tạ Trần, đã làm được điều đó, bằng cách không làm gì cả, ngoài việc sống một cuộc đời bình thường, và chỉ ra rằng sự bình thường ấy chính là sự vĩ đại nhất.

**Cảnh 2: Giữa trưa tại Quán Trà Vọng Giang**

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng dịu nhẹ xuyên qua tán lá xanh mướt, rọi xuống con đường đất dẫn ra Quán Trà Vọng Giang. Tiếng nước sông chảy êm đềm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên thanh bình. Quán tr�� được xây bằng gỗ đơn giản, mộc mạc, với một ban công nhỏ nhìn thẳng ra dòng sông. Từng cơn gió mát từ mặt sông thổi vào, mang theo hơi nước và mùi hoa cỏ dại, xua tan đi cái nóng oi ả của buổi trưa hè.

Tạ Trần ngồi đối diện với Lão Quán Chủ và Ông Lão Tiều Phu tại một chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Trên bàn là ba chén trà nghi ngút khói, hương trà thơm ngát lan tỏa, xoa dịu mọi lo toan. Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ và đôi mắt tinh tường, chậm rãi nhấp một ngụm trà. Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, cũng khẽ gật gù. Cả hai đều là những người bạn già, những người đã chứng kiến bao thăng trầm của thế sự, nhưng giờ đây, trên gương mặt họ chỉ còn sự thanh thản và mãn nguyện.

Ở một góc quán, Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh, đang say sưa kể một câu chuyện dân gian. Giọng ông lúc trầm lúc bổng, kể về một chàng tiều phu lương thiện, về một cô thôn nữ hiếu thảo, về những giá trị đạo đức giản dị nhưng sâu sắc của nhân gian. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay của mấy vị khách đang ngồi nghe không quá ồn ào, mà chỉ như những âm hưởng tự nhiên, hòa vào không khí yên bình của quán trà.

Ông Lão Tiều Phu đặt chén trà xuống, khẽ thở dài một tiếng, nhưng đó là tiếng thở dài của sự an lòng, không phải của sự ưu phiền. “Thật không ngờ,” ông lão nói, giọng chậm rãi, từ tốn, “thế gian lại có ngày không màng tu tiên, mà vẫn có thể an cư lạc nghiệp. Ta cứ ngỡ ngày tàn của Thiên Đạo sẽ là tận thế, ai dè lại là bình minh của một kỷ nguyên mới.” Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa sự kính phục và biết ơn. “Công tử đã gieo những hạt giống tốt đẹp, nay đã thành cây đại thụ che bóng mát cho vạn dân.”

Lão Quán Chủ mỉm cười hiền từ, gật đầu đồng tình. “Đó là bởi hạt giống ‘Nhân Đạo’ đã bén rễ, Tạ công tử. Người đã gieo trồng nó từ lâu, giờ chỉ là lúc thu hoạch trái ngọt. Con người không còn nhìn lên trời cao để cầu xin sức mạnh hay sự bất tử, mà họ tìm thấy sức mạnh trong chính bàn tay mình, trong khối óc mình, và trong trái tim mình. Họ xây dựng cuộc sống, họ sáng tạo tri thức, họ truyền dạy đạo lý, tất cả đều xuất phát từ ‘người’, không phải từ ‘tiên’.”

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hương vị thanh đạm lan tỏa trong vòm miệng. Hắn cảm nhận sự ấm áp của chén trà truyền qua lòng bàn tay, như cảm nhận sự ấm áp của tình người. Ánh mắt hắn lướt qua những bức tranh phong cảnh treo tường, những bức tranh vẽ cảnh làng quê yên bình, những con thuyền nhỏ trôi trên sông, những ngọn núi xanh mướt. Đó là những hình ảnh quen thuộc, bình dị, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết.

“Đạo vốn dĩ không phải là thứ để truy cầu, mà là thứ để cảm nhận,” Tạ Trần trầm giọng nói, âm điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng bao triết lý sâu xa. “Bình yên vốn dĩ đã ở trong tâm, không cần tìm kiếm ở đâu xa. Các vị xem, cuộc sống của chúng ta bây giờ, không có linh khí dồi dào như thuở khai thiên lập địa, không có những vị tiên nhân thần thông quảng đại, nhưng lại có sự trọn vẹn, sự bình an mà bấy lâu nay chúng ta vẫn hằng mong ước. Đó là bởi con người đã học được cách sống với chính mình, sống vì mình, và sống vì nhau.”

Hắn khẽ mỉm cười khi nghe Người Kể Chuyện kết thúc câu chuyện của mình bằng một bài thơ ca ngợi vẻ đẹp của tình người và sự lương thiện. Tiếng vỗ tay vang lên, không quá lớn, nhưng đủ để thể hiện sự đồng cảm và thấu hiểu. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần nhận ra rằng, triết lý của hắn đã không còn là của riêng hắn. Nó đã trở thành một phần của văn hóa dân gian, thành những câu chuyện ngụ ngôn, thành những bài học đạo đức được truyền từ đời này sang đời khác. Đó là một sự chuyển hóa kỳ diệu, từ một ý niệm trừu tượng trở thành một giá trị sống cụ thể, có thể chạm vào, có thể cảm nhận.

“Những câu chuyện này, những đạo lý này, giờ đây đã trở thành ‘kinh điển’ của nhân gian,” Lão Quán Chủ nói, ánh mắt ông lão đầy vẻ tự hào. “Người Kể Chuyện không còn kể về những vị tiên nhân, thần thánh, mà kể về những con người bình thường, với những hành động phi thường trong cuộc sống thường nhật. Đó là sự thay đổi lớn nhất, Tạ công tử. Con người đã tìm thấy thần thánh trong chính mình, trong những người xung quanh mình.”

Ông Lão Tiều Phu gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của ông lão giờ đây ánh lên vẻ hiền hậu. “Ta vẫn nhớ ngày xưa, mỗi khi gặp chuyện khó khăn, ta lại ngước lên trời mà cầu khẩn. Giờ đây, ta tìm đến những người bạn, những người hàng xóm, và cùng nhau tìm cách giải quyết. Cái ‘Đạo’ của công tử không phải là phép thuật, mà là sự gắn kết, là tình người, là trí tuệ của tập thể.”

Tạ Trần lắng nghe, lòng hắn như một mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu toàn bộ khung cảnh an bình trước mắt. Hắn biết, con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự bình thường, của Nhân Đạo, đã không uổng phí. Nó đã vượt qua mọi định luật của Thiên Đạo, vượt qua mọi sự khao khát thành tiên, để kiến tạo nên một thế giới thực sự đáng sống. Hắn đã là một người gieo hạt, và giờ đây, hắn đang chứng kiến mùa màng bội thu.

**Cảnh 3: Chiều tà tại quán sách**

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng đỏ lên khắp Thị Trấn An Bình. Những tia nắng cuối cùng xuyên qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần, tạo nên những vệt sáng dài, ấm áp trên nền nhà gỗ. Mùi trà thơm ngát vẫn còn thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy cũ và mùi gỗ mục, tạo nên một không gian trầm lắng, đầy hoài niệm.

Đúng lúc đó, ba bóng người quen thuộc lần lượt bước vào.

Người đầu tiên là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng vẫn giữ dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, nhưng vẻ uy nghiêm xưa kia đã được thay thế bằng một sự trầm tĩnh, kiên định hơn. Bạch y của nàng vẫn thuần khiết, không họa tiết, nhưng không còn cảm giác xa cách, lạnh lẽo mà thay vào đó là sự thanh thoát, dịu dàng của một hiền giả đã tìm thấy bến bờ an yên. Ánh mắt phượng sắc bén ngày nào giờ đây chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như nhìn thấu vạn vật.

Ngay sau Lăng Nguyệt là Dương Quân. Anh vẫn mang vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh, nhưng phong thái đã thêm phần anh tuấn, quyết đoán của một nhà lãnh đạo. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng không còn sự bốc đồng của tuổi trẻ, mà là sự chín chắn, vững vàng.

Và cuối cùng là Mộ Dung Tuyết. Nàng dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh, nhân hậu, và một sự an nhiên hiếm có. Nàng không còn mang theo nỗi buồn khó tả như trước đây, mà là sự bình yên của một người đã tìm thấy sứ mệnh của mình trong việc cứu chữa và chăm sóc con người.

Họ cùng bước vào, không gian quán sách bỗng trở nên trầm lắng hơn, nhưng không phải vì sự nặng nề mà vì sự tôn kính và thấu hiểu. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đứng dậy đón khách.

“Các vị đã đến,” Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh. Hắn chỉ tay về phía chiếc bàn trà. “Mời ngồi.”

Họ cùng ngồi quanh bàn trà. Tạ Trần chậm rãi rót trà cho từng người, không gian bỗng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước trà chảy nhẹ và tiếng gió khẽ lay lá cây ngoài cửa sổ.

Lăng Nguyệt là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng của kinh nghiệm và trách nhiệm. “Tạ Trần, ‘Thế giới Nhân Đạo’ mà ngươi từng nói, nay đã định hình. Các thể chế mới đang vận hành một cách trơn tru, con người tìm thấy ý nghĩa trong chính cuộc sống của mình. Hạt giống đã thành cây, và đang vươn mình mạnh mẽ.” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt chân thành. “Chúng ta đã học được rằng, sức mạnh lớn nhất không nằm ở tu vi hay phép thuật, mà nằm ở sự đoàn kết, ở trí tuệ tập thể, và ở lòng nhân ái của con người.”

Dương Quân tiếp lời, giọng anh dứt khoát, tràn đầy lý tưởng. “Không còn những cuộc chiến tranh giành linh khí, không còn sự sợ hãi ‘mất người’. Chúng ta đã thiết lập những hệ thống giáo dục mới, nơi mọi người đều có cơ hội học hỏi, phát triển. Chúng ta đang xây dựng một thế giới dựa trên trí tuệ và lòng nhân ái, nơi mỗi cá nhân đều được trân trọng và có thể cống hiến giá trị của mình.” Anh khẽ siết chặt nắm tay, ánh mắt rực sáng. “Chúng ta đã thoát khỏi sự trói buộc của Thiên Đạo, và giờ đây, chúng ta đang tự mình viết nên tương lai của nhân loại.”

Mộ Dung Tuyết nhìn tách trà trong tay, khẽ thở dài, nhưng đó là tiếng thở dài của sự giải thoát. “Y thuật cũng phát triển vượt bậc. Chúng ta không còn tìm kiếm trường sinh, mà tìm kiếm cách để mỗi sinh mệnh được trọn vẹn, được sống một cách có ý nghĩa nhất trong giới hạn của tuổi thọ. Bệnh tật không còn là nỗi sợ hãi tột cùng, vì chúng ta đã có những phương pháp chữa trị hiệu quả, và quan trọng hơn, chúng ta đã học được cách trân trọng từng khoảnh khắc của sự sống, chấp nhận sinh lão bệnh tử như một phần tự nhiên của Đạo.” Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt chan chứa sự dịu dàng. “Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Nay, chúng ta đã tìm thấy Đạo trong chính nhân tính của mình.”

Tạ Trần lắng nghe, ánh mắt hắn thấu hiểu sâu sắc từng lời họ nói. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, nhưng sự gật đầu ấy chứa đựng một sự công nhận tuyệt đối. Hắn đã từng nghĩ về một thế giới như vậy, một thế giới mà con người tự mình kiến tạo, không còn bị chi phối bởi bất kỳ thế lực siêu nhiên nào. Và giờ đây, điều đó đã thành hiện thực, không phải do một mình hắn, mà do tất cả những người đang ngồi trước mặt hắn, và hàng tỷ người phàm nhân khác ngoài kia.

“Đó là bởi các ngươi đã chọn con đường của chính mình, không bị trói buộc bởi ‘Thiên Đạo’ hư vô,” Tạ Trần chậm rãi nói, giọng hắn trầm ấm như tiếng suối chảy. “Con người, vốn dĩ đã là ‘Đạo’ rồi. Đạo không ở đâu xa, không ở trên chín tầng mây, không nằm trong những bí kíp tu luyện thâm sâu. Đạo ở ngay trong lòng chúng ta, trong cách chúng ta sống, cách chúng ta yêu thương, cách chúng ta đối xử với nhau, và cách chúng ta tìm kiếm ý nghĩa cho sự tồn tại của mình.”

Hắn nhìn từng người một, ánh mắt bình thản nhưng chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối. “Các ngươi đã chứng minh rằng, khi không còn ai khao khát thành tiên, khi con người thực sự quay về với bản chất của mình, thì đó mới là lúc Thiên Đạo thực sự tan rã, nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên thuộc về con người.”

Không gian trầm lắng, nhưng tràn đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. Những lời nói của họ là minh chứng sống động nhất cho thành quả của ‘Nhân Đạo’. Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, họ không còn là những kẻ gánh vác số phận tiên môn, mà là những người kiến tạo nên một tương lai mới, bằng chính bàn tay và trí tuệ của mình. Họ đã tìm thấy sự an yên, không phải trong sự bất tử hay quyền năng, mà trong sự cống hiến và giá trị của cuộc sống bình thường.

Tạ Trần biết, trách nhiệm của hắn đã hoàn thành. Hắn đã gieo những hạt giống, đã chỉ ra một con đường. Giờ đây, những hạt giống ấy đã đâm chồi nảy lộc, đã bén rễ sâu sắc vào lòng đất, và đang vươn mình mạnh mẽ, tạo nên một khu rừng Nhân Đạo xanh tốt. Hắn không cần phải can thiệp nữa, không cần phải dẫn dắt nữa. Con người đã đủ trưởng thành để tự mình bước đi trên con đường của riêng mình.

**Cảnh 4: Khuya, quán sách của Tạ Trần**

Khi ánh trăng vằng vặc chiếu rọi qua khung cửa sổ, Thị Trấn An Bình đã chìm vào giấc ngủ sâu. Tiếng ồn ào ban ngày đã tan biến, nhường chỗ cho sự thanh vắng, tĩnh mịch của đêm. Không khí se lạnh, mang theo chút hương đất ẩm và hương hoa dại còn vương vấn. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh nến leo lét trên bàn, đổ bóng dài, lung linh lên những kệ sách cũ kỹ, tạo nên một không gian huyền ảo, cổ kính.

Tạ Trần ngồi một mình, tay khẽ khép cuốn ‘Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo’. Cuốn sách đã sờn cũ, từng trang giấy ố vàng, nhưng chứa đựng bao triết lý s��u xa về sự vô vi, về cái Đạo của tự nhiên. Hắn đặt cuốn sách lên kệ, giữa hàng trăm cuốn sách khác, như một hạt cát giữa sa mạc tri thức, nhưng lại là hạt cát chứa đựng cả một vũ trụ.

Hắn đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ánh trăng sáng vằng vặc, chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình đang say ngủ. Những ngôi nhà gỗ, những con đường đất, tất cả đều chìm trong sự yên bình tuyệt đối. Ánh mắt hắn không còn sự ưu tư, không còn sự lo toan về vận mệnh thế gian, mà là sự an yên nội tâm tuyệt đối, một sự bình lặng sâu thẳm như mặt hồ không gợn sóng.

Hắn cảm nhận được nhịp đập của Nhân Đạo, bền bỉ và vĩnh cửu. Nó không phải là một sức mạnh siêu phàm, không phải là một quyền năng thống trị, mà là sự sống, sự sáng tạo, sự yêu thương và sự gắn kết của con người. Nó là dòng chảy không ngừng nghỉ của tri thức, của văn hóa, của những giá trị nhân văn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Đúng vào lúc này, một sự thấu hiểu sâu sắc bỗng nhiên ùa về trong tâm trí Tạ Trần. Lời tiên tri cổ xưa về việc ‘Thiên Đạo tan rã sau 5.000 năm khi không còn ai khao khát thành tiên’ bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn biết, những gì hắn và những người bạn của hắn đã làm, những gì nhân loại đang kiến tạo, chính là nền móng vững chắc cho lời tiên tri đó. Không phải hắn đẩy nhanh quá trình tan rã của Thiên Đạo, mà hắn đã tạo ra một con đường khác, một con đường cho nhân loại tự mình tồn tại, tự mình phát triển, không cần đến sự bảo hộ hay chi phối của Thiên Đạo. Khi con người đã tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống phàm trần, thì sự tồn tại của Thiên Đạo, của những khao khát siêu phàm, sẽ trở nên vô nghĩa.

“Hạt giống đã gieo,” Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng hắn chỉ là một tiếng thì thầm trong đêm vắng, nhưng vang vọng như tiếng chuông chùa xa xăm. “Cây đã lớn. Dù Thiên Đạo có còn tồn tại bao lâu nữa, thì ‘Nhân Đạo’ đã vĩnh cửu. Cuộc sống bình thường, an yên, chính là ‘đạo’ lớn nhất của con người.”

Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những viên kim cương vĩnh cửu. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những chân trời mới mà nhân loại sẽ phải vượt qua. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Nhân loại sẽ phải đối mặt với những thách thức mới, không còn từ Thiên Đạo hay tiên môn, mà từ chính bản chất của sự phát triển, từ sự vận động không ngừng của vũ trụ. Nhưng giờ đây, con người đã đủ trưởng thành, đủ mạnh mẽ để tự mình tìm kiếm lời giải đáp, không còn phụ thuộc vào bất kỳ ‘chỉ dẫn’ nào.

Một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên môi Tạ Trần, một nụ cười của người đã tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc đời bình dị của mình. Hắn không còn là một kẻ phá cục, không còn là một điểm neo nhân quả, cũng không phải là một vị cứu tinh. Hắn đã trở thành một phần của dòng chảy vĩ đại của nhân gian, một chứng nhân lặng lẽ cho sự trưởng thành của nhân loại.

Hắn vẫn sẽ ở đây, trong quán sách nhỏ này, pha trà, đọc sách, và trò chuyện với những vị khách bình thường. Bởi vì, sự trọn vẹn không nằm ở đỉnh cao của tu vi hay sự bất tử, mà nằm ở chính những khoảnh khắc bình dị, ở sự thấu hiểu và trân trọng cuộc sống. Đó chính là cái kết đẹp nhất cho một hành trình, hay có lẽ, là một khởi đầu mới cho một hành trình dài hơn, bất tận của nhân loại, một kỷ nguyên mà con người tự mình viết nên, dưới ánh trăng thanh bình của một đêm vĩnh cửu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free