Nhân gian bất tu tiên - Chương 1199: Bên Hiên Quán Sách: Dấu Ấn Vĩnh Cửu Của Nhân Đạo
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng Thị Trấn An Bình vẫn không chìm vào tĩnh mịch hoàn toàn. Sau khi Lão Khách Trọ rời đi, và Cố Tiểu Ngư cùng Tiểu An đã về nhà, quán sách của Tạ Trần lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh rì rào như lời thì thầm của thời gian. Tạ Trần ngồi một mình bên tách trà đã nguội lạnh, không còn đọc sách. Hắn chỉ lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh Thị Trấn An Bình qua khung cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, lung linh như những vì sao nhỏ trên mặt đất, vẽ nên một bức tranh bình yên nhưng đầy sức sống của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Khói bếp từ những ngôi nhà xa xa bay lên, mang theo mùi thức ăn ấm cúng. Tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ con hẻm nhỏ, tiếng hát ru con của một người mẹ, tất cả đều là những âm thanh của cuộc sống.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Tạ Trần cảm nhận được sự vĩnh cửu của những giá trị bình thường. Hắn tự hỏi, liệu con người có thể mãi mãi giữ được ngọn lửa 'Nhân Đạo' này? Liệu những giá trị mà hắn đã lặng lẽ gieo mầm có thể chống chọi được với thời gian và sự thay đổi không ngừng của xã hội? Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và nhân loại sẽ phải đối mặt với vô số những thử thách mới. Không còn Thiên Đạo để quy trách, không còn tiên nhân để cầu cứu, con người phải tự mình đứng vững, tự mình giải quyết mọi vấn đề. Hắn khép mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận làn gió đêm nhẹ mơn man qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm. Trong tâm trí hắn, những triết lý về "vô vi chi đạo", về "nhân quả" không ngừng hiện hữu. Hắn nhận ra rằng "vô vi" không phải là không làm gì, mà là làm đúng lúc, đúng cách, để mọi thứ tự nhiên phát triển. Đó là sự tin tưởng vào tiềm năng nội tại của vạn vật, là sự tôn trọng quy luật tự nhiên. Sứ mệnh của hắn, có lẽ, không phải là định đoạt vận mệnh thế giới, mà là khơi gợi, là chỉ ra một con đường, một triết lý sống. Và giờ đây, nhân loại đã tự mình bước đi trên con đường ấy.
Một cảm giác mãn nguyện sâu sắc dâng trào trong lòng Tạ Trần. Hắn biết rằng mình đã hoàn thành sứ mệnh của mình một cách thầm lặng, không cần danh vọng hay quyền lực. Nhân Đạo đã tự thân nó tìm được con đường của riêng mình, không phải là một giáo điều cứng nhắc, mà là một nếp sống, một triết lý được hun đúc từ chính những trải nghiệm của con người. Hắn vẫn là một phàm nhân, ngồi trong quán sách nhỏ, nhưng hắn đã trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Tạ Trần mở mắt ra, nhìn xa xăm vào màn đêm đầy sao. Vẻ mặt hắn bình thản và an nhiên, như một dòng sông chảy chậm, trầm mặc mà sâu lắng. Hắn khẽ đặt tay lên cuốn sách cổ "Vô Vi Chi Đạo" đang mở trên bàn, như một lời khẳng định cho niềm tin của mình. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi," hắn thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. "Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và con người, giờ đây, đã đủ trưởng thành để tự mình tìm kiếm lời giải đáp, không còn phụ thuộc vào bất kỳ 'chỉ dẫn' nào." Hắn vẫn sẽ ngồi đây, trong quán sách nhỏ này, pha trà, đọc sách, và trò chuyện với những vị khách bình thường. Bởi vì, sự trọn vẹn không nằm ở đỉnh cao của tu vi hay sự bất tử, mà nằm ở chính những khoảnh khắc bình dị, ở sự thấu hiểu và trân trọng cuộc sống. Và đó, chính là cái kết đẹp nhất cho một hành trình, hay có lẽ, là một khởi đầu mới cho một hành trình dài hơn, bất tận của nhân loại.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng sớm dịu dàng len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gỗ cũ kỹ của quán sách, Tạ Trần lặng lẽ mở cửa. Mùi mực và giấy cũ thoang thoảng hòa quyện với hương trà mới pha, tạo nên một không khí tĩnh mịch mà ấm áp. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ ngân nga một giai điệu trong trẻo, như lời chào đón một ngày mới. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, vận bộ áo vải bố cũ kỹ màu xanh xám, chậm rãi bước ra sau quầy. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nắng sớm lại càng thêm nổi bật, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không vội vã, động tác pha trà của hắn luôn là một nghi thức chậm rãi, tinh tế, từng bước đều đong đầy sự tập trung và thiền định. Hơi ấm từ tách trà bốc lên, mang theo hương thơm thanh nhã của trà Long Tỉnh, lan tỏa khắp căn phòng.
Từ góc nhìn của mình, hắn dõi theo dòng người bắt đầu một ngày mới ở Thị Trấn An Bình. Tiếng rao hàng của những thương nhân từ xa vọng lại, nghe rõ mồn một trong không khí sớm mai. Tiếng bước chân hối hả nhưng đều đặn của những người đi làm, tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ trước quán, và tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ sau thị trấn, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống. Bầu không khí nơi đây vừa yên tĩnh, thanh bình, lại vừa tràn ngập sức sống từ thị trấn bên ngoài. Hắn sắp xếp lại vài cuốn sách trên kệ, vuốt phẳng những trang sách đã sờn cũ, rồi ngồi xuống bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cổ "Trăm Năm Biến Đổi của Nhân Gian". Ánh mắt hắn không tập trung vào từng dòng chữ mà dõi ra ngoài đường phố, nơi cuộc sống đang diễn ra với một nhịp điệu riêng, chậm rãi nhưng đầy bền bỉ.
Hắn suy nghĩ nội tâm về sự khởi đầu mới của mỗi ngày, của mỗi con người. Mỗi bình minh không chỉ là sự tái sinh của mặt trời, mà còn là sự tái sinh của hy vọng, của những công việc còn dang dở, của những ước mơ còn ấp ủ. Nhân Đạo, đối với hắn, không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Một hành trình dài vô tận, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Con người, sau khi thoát ly khỏi sự ràng buộc của Thiên Đạo, đã không còn mục tiêu "thành tiên" để hướng tới. Thay vào đó, họ tìm thấy ý nghĩa trong chính cuộc sống trần thế này, trong những điều bình dị, trong sự sáng tạo, trong tình yêu thương và sự kết nối giữa người với người.
"Chàng lại suy tư điều gì sao?" Giọng nói trong trẻo, ấm áp của Cố Tiểu Ngư chợt vang lên, kéo Tạ Trần thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Nàng đặt một mâm cơm nhỏ lên bàn, trên đó là bát cháo trắng nghi ngút khói, vài miếng dưa muối và một đĩa bánh bao nhỏ. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, tràn đầy sức sống, mái tóc đen tết thành hai bím nhỏ, thường cài một bông hoa dại, mặc chiếc váy vải thô màu xanh lam giản dị. Nàng luôn là biểu tượng của sự bình yên và hạnh phúc gia đình mà Tạ Trần hằng mong muốn.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, lắc đầu. "Không có gì, chỉ là đang ngắm nhìn sự khởi đầu của một ngày mới."
Cố Tiểu Ngư ngồi xuống đối diện, gắp cho hắn một miếng dưa muối. "Ngày nào chàng cũng ngắm, cũng suy tư. Có gì khác biệt đâu chứ?" Nàng trêu chọc, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thấu hiểu và yêu thương vô bờ.
"Khác biệt chứ," Tạ Trần trầm giọng, nhấp một ngụm trà. "Mỗi ngày đều là một bản thiên nhiên khác nhau, một bức tranh khác nhau. Hôm qua là bình yên tĩnh lặng, hôm nay lại là sự sống động của những khởi đầu. Điều quan trọng không phải là cảnh vật thay đổi ra sao, mà là tâm thế của người nhìn. Nhân Đạo cũng vậy, không phải là những quy tắc cứng nhắc, mà là sự biến hóa không ngừng trong từng khoảnh khắc, trong từng lựa chọn của con người."
Cố Tiểu Ngư khẽ gật đầu, khuôn mặt bầu bĩnh ánh lên vẻ suy tư. Nàng không hiểu hết những triết lý cao siêu của Tạ Trần, nhưng nàng hiểu được sự trọn vẹn và an yên trong ánh mắt hắn. Đối với nàng, Tạ Trần không cần phải là một vị tiên nhân, không cần phải có sức mạnh kinh thiên động địa. Hắn chỉ cần là Tạ Trần của nàng, trầm tĩnh, sâu sắc, và luôn ở bên cạnh nàng trong quán sách nhỏ này. Sự hiện diện của hắn, bình dị nhưng vững chãi, đã đủ để làm nền móng cho cuộc sống của nàng, và có lẽ, cho cả một kỷ nguyên.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, cầm lấy bát cháo ấm nóng. Hắn cảm nhận được hương vị mộc mạc của cháo, vị giòn tan của dưa muối. Sự đơn giản trong bữa ăn này, cũng như sự đơn giản trong cuộc sống này, lại mang đến cho hắn một cảm giác mãn nguyện sâu sắc hơn bất cứ mỹ vị nào trên đời. Hắn biết, có những lúc, chính trong sự bình phàm nhất, con người lại tìm thấy những giá trị vĩnh cửu nhất.
***
Khi ánh nắng đã lên cao, trải vàng khắp các con phố, Thị Trấn An Bình trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng trẻ con cười vang khi chúng nô đùa trên con hẻm nhỏ trước quán, tiếng người lớn nói chuyện rôm rả từ các cửa hàng đối diện. Đâu đó, tiếng búa gõ lanh lảnh của người thợ rèn cặm cụi bên lò lửa vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng rao hàng vang vọng của những người bán hàng rong. Mùi đồ ăn từ các hàng quán bốc lên thơm lừng, mùi gỗ mới từ xưởng mộc gần đó thoang thoảng, xen lẫn mùi hương của hoa dại ven đường. Cả thị trấn như một bức tranh sống động, tràn đầy năng lượng của cuộc sống. Tạ Trần vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc bên cửa sổ, không còn đọc sách. Đôi mắt hắn dõi theo dòng người tấp nập qua lại trước quán sách, mỗi người một câu chuyện, một mục đích. Những người nông dân gánh gồng sản vật từ làng ra chợ, những người thợ thủ công mang những món đồ tinh xảo đi bán, những thư sinh ôm sách vở vội vã đến trường. Tất cả đều hăng say với công việc của mình, với cuộc sống của mình, không còn bất kỳ dấu vết nào của sự khao khát tu tiên hay những tranh giành quyền lực như trước đây.
"Tiên sinh, thầy xem này!" Giọng nói hăng hái của Thư Đồng Tiểu An chợt vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Tiểu An, với thân hình gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ, vội vã chạy vào, tay cầm một tờ giấy. "Bài văn Tiểu Hoa mới viết, nói về niềm vui khi làm một chiếc đèn lồng, được khen nhất lớp đấy ạ! Nó còn kể về bác thợ mộc đã dạy nó cách đẽo gỗ!" Cậu bé đưa tờ giấy cho Tạ Trần, ánh mắt rạng rỡ niềm tự hào.
Tạ Trần nhận lấy tờ giấy, đôi mắt hắn lướt qua từng dòng chữ nắn nót. Bài văn tuy còn non nớt nhưng chứa đựng sự hồn nhiên, chân thật về niềm vui lao động, về sự kết nối giữa con người và con người. Nó không hề nhắc đến phép thuật hay tiên nhân, mà chỉ đơn thuần ca ngợi vẻ đẹp của việc tạo ra một vật phẩm bằng đôi tay mình, và sự biết ơn đối với người đã truyền dạy nghề. Hắn mỉm cười nhẹ, gật gù tán thưởng. "Đúng là một bài văn hay. Tiểu Hoa đã nắm bắt được tinh thần của Nhân Đạo. Niềm vui không nằm ở việc sở hữu sức mạnh siêu phàm, mà ở chính sự cống hiến, ở sự kết nối và ở việc tạo ra giá trị cho cuộc sống này."
Tiểu An vui vẻ ra mặt. "Con cũng thấy vậy ạ! Các bạn con bây giờ ai cũng muốn học một nghề gì đó, có người muốn làm thợ gốm, người muốn làm họa sĩ, lại có người muốn đi khám phá những vùng đất mới. Không ai còn muốn đi tìm kiếm cái gọi là 'linh khí' nữa."
Đúng lúc đó, Ông Lão Tiều Phu bước vào quán, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu không hề thay đổi. Râu tóc ông lão bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ quen thuộc. Ông khẽ gật đầu chào Tạ Trần, rồi tìm một chỗ ngồi quen thuộc bên cửa sổ. "Tạ Trần tiên sinh, nay nhìn thị trấn này, thấy cuộc sống thật khác." Ông lão chậm rãi nói, giọng nói từ tốn, chứa đựng sự từng trải của đời người. "Mọi người đều biết trân trọng cái nghề, cái tình. Không ai còn nghĩ đến chuyện bay lên trời làm tiên nữa, ha ha. Cái đạo của con người, hóa ra lại bền vững hơn nhiều thứ." Ông lão nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua dòng người tấp nập bên ngoài, đầy vẻ mãn nguyện.
Tạ Trần rót thêm trà cho ông lão, ánh mắt hắn ánh lên vẻ đồng tình sâu sắc. "Đúng vậy, lão nhân gia. 'Nhân Đạo' không cần phải là một khái niệm trừu tượng. Nó hiển hiện trong từng hành động bình dị nhất, trong từng nụ cười, từng giọt mồ hôi. Nó là sự lựa chọn sống một cuộc đời trọn vẹn, chân thực, không chạy theo những ảo ảnh của quyền năng hay sự bất tử."
"Trước đây, ai ai cũng chỉ nghĩ đến việc tu luyện, tranh giành linh khí, mong muốn thoát tục thành tiên. Kết quả thì sao?" Ông lão thở dài, khẽ lắc đầu. "Càng tu luyện càng 'mất người', đánh mất cả nhân tính lẫn ký ức. Giờ đây, dẫu không có pháp lực cao cường, nhưng mỗi người lại tìm thấy giá trị của mình trong việc xây dựng, trong việc đóng góp cho cộng đồng. Chẳng phải đó mới là sự vĩ đại thực sự sao?"
Lời của Ông Lão Tiều Phu như một sự khẳng định cho những gì Tạ Trần đã chiêm nghiệm bấy lâu. Nhân Đạo đã bén rễ sâu sắc không chỉ trong tâm hồn của những người trẻ như Tiểu Hoa, Tiểu An, mà còn trong nhận thức của những người từng trải như ông lão tiều phu. Nó không phải là một triết lý được áp đặt từ trên xuống, mà là một sự thức tỉnh tự nhiên, một sự lựa chọn có ý thức của toàn thể nhân loại.
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vàng ươm vẫn trải đều trên những mái nhà, trên những con đường. Hắn thấy một nhóm thợ xây đang cặm cụi dựng một ngôi nhà mới, tiếng búa, tiếng đục vang lên nhịp nhàng. Hắn thấy một bà lão đang ngồi vá áo bên hiên nhà, ánh mắt hiền từ. Hắn thấy những đứa trẻ đang cười đùa, đuổi bắt một chú chó con. Tất cả đều là những hình ảnh quen thuộc, bình dị, nhưng lại chứa đựng một sức sống mãnh liệt, một sự bền bỉ đáng kinh ngạc. Đây chính là thành quả của "vô vi chi đạo" mà hắn đã kiên trì theo đuổi. Không can thiệp quá sâu, không áp đặt ý chí, mà chỉ khơi gợi, chỉ dẫn, để vạn vật tự nhiên phát triển theo quy luật của nó.
"Có lẽ, cái gọi là 'bất tử' không phải là kéo dài sinh mệnh vô hạn," Tạ Trần trầm tư nói, giọng hắn chỉ đủ cho Ông Lão Tiều Phu nghe thấy. "Mà là tạo ra những giá trị có thể tồn tại mãi mãi trong lòng người, trong dòng chảy của lịch sử. Như một bài ca, một công trình kiến trúc, một triết lý sống. Đó mới là sự vĩnh cửu thực sự của Nhân Đạo."
Ông Lão Ti��u Phu khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. "Tiên sinh nói chí phải. Lão thấy, cái kỷ nguyên này, dẫu không có tiên nhân, lại bền vững hơn bất kỳ kỷ nguyên nào khác. Bởi vì nó được xây dựng từ chính cái gốc của con người."
Tạ Trần chỉ mỉm cười, không nói gì thêm. Hắn biết, lời của ông lão là một lời khẳng định đầy sức nặng, đến từ chính những người đang sống và cảm nhận Nhân Đạo mỗi ngày. Sự mãn nguyện trong lòng hắn càng thêm sâu sắc.
***
Khi ánh hoàng hôn cuối cùng nhuộm vàng cả quán sách, đổ bóng dài lên những kệ sách cũ kỹ, tạo nên một không gian ấm cúng đến lạ thường, Tạ Trần ngồi trầm tư, tay khẽ vuốt ve bìa một cuốn sách cổ mà hắn đã đọc đi đọc lại nhiều lần. Tiếng gió nhẹ thổi qua tán cây trước cửa, tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu ran từ những bụi cỏ ven đường, và tiếng bước chân thưa thớt dần trên phố, tất cả tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch của đêm về. Mùi hương trầm nhẹ từ lò hương nhỏ bên cạnh, hòa quyện với mùi trà còn vương vấn trong không khí, mang đến một cảm giác thanh tịnh và yên bình sâu sắc.
Bất chợt, một bóng người thanh thoát xuất hiện trước cửa quán, không hề báo trước, không hề có một âm thanh nào quá lớn. Đó là một dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y. Đôi mắt phượng sắc bén, giờ đây chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng ẩn chứa một vẻ điềm tĩnh, trưởng thành hơn bao giờ hết. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao. Mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý, nhưng không còn sự lạnh lẽo xa cách của một 'tiên tử' nữa. Không ai khác, chính là Lăng Nguyệt Tiên Tử, người từng là lãnh đạo tối cao của một trong những tiên môn danh tiếng nhất, nay trở thành một trong những trụ cột của các thể chế Nhân Đạo.
Tạ Trần không hề ngạc nhiên. Hắn chỉ khẽ nhấc tay, ra hiệu cho nàng ngồi xuống. "Lăng Nguyệt, đã lâu không gặp." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây không còn là 'tiên tử' mà là một 'hiền giả' trong mắt nhân gian, khẽ gật đầu, ngồi xuống ghế đối diện Tạ Trần. Nàng vẫn giữ vẻ điềm đạm, nhưng ánh mắt nhìn Tạ Trần lại chứa đựng một sự tôn kính và thán phục sâu sắc. "Tạ Trần," nàng gọi tên hắn một cách tự nhiên, không còn những xưng hô trang trọng như trước đây. "Ta vừa từ Thành Vô Song trở về. Các thể chế Nhân Đạo đã đi vào ổn định, giáo dục và khoa học phát triển mạnh mẽ. Những giá trị người từng nói, nay đã bén rễ sâu sắc trong lòng người dân. Nhân Đạo đã thực sự đứng vững, nhờ có những hạt giống người gieo trồng."
Giọng Lăng Nguyệt vẫn trong trẻo nhưng không còn sự lạnh lùng của băng tuyết, thay vào đó là một sự bình thản, dứt khoát, mang theo niềm tin vững chắc vào con đường họ đang đi. Nàng không nói dài dòng, nhưng mỗi lời nàng nói ra đều là sự tổng kết của bao năm tháng nỗ lực, của bao biến động lịch sử. Từ một vị tiên tử lãnh đạo tiên môn, giờ đây nàng đã trở thành một người lãnh đạo thực sự của nhân gian, kiến thiết xã hội, quản lý giáo dục, và định hướng sự phát triển của con người.
Tạ Trần mỉm cười thanh thản, khẽ lắc đầu. "Không phải nhờ ta, mà là nhờ chính họ. Nhân Đạo vốn dĩ đã có sẵn trong mỗi con người, chỉ cần được khơi gợi mà thôi. Người và những người khác đã làm rất tốt. Họ đã chứng minh rằng, con người có thể tự mình tìm thấy con đường của mình, không cần bất kỳ sự dẫn dắt hay sắp đặt nào từ một 'Thiên Đạo' hư vô."
Hắn nhấp một ngụm trà, hương vị thanh đạm lan tỏa trong vòm miệng. "Trước đây, mọi người chỉ nhìn lên trời, khao khát thần tiên. Giờ đây, họ nhìn vào chính mình, vào những người xung quanh, vào mảnh đất họ đang sống. Họ tìm thấy sự vĩnh cửu trong những điều bình dị nhất, trong sự kế thừa tri thức, trong sự sáng tạo không ngừng. Đó mới là ý nghĩa thực sự của 'sống một đời bình thường'."
Lăng Nguyệt khẽ thở dài, trong ánh mắt nàng ánh lên một tia mệt mỏi đã giấu kín bấy lâu, nhưng cũng là sự mãn nguyện. "Ngày đó, chúng ta từng nghĩ, khi Thiên Đạo suy kiệt, nhân loại sẽ lâm vào hỗn loạn, sẽ không có lối thoát. Nhưng người đã chỉ ra một con đường khác, một con đường mà không ai từng dám nghĩ tới." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt chân thành. "Giờ đây, không còn tiên môn, không còn Thiên Đạo. Con người tự mình định đoạt vận mệnh của mình. Có lẽ, đó mới là 'cái kết' mà vũ trụ này thực sự cần."
Tạ Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn vẫn còn vương vấn trên những mái nhà, nhuộm một màu tím hồng lên những đám mây cuối chân trời. Dòng người vẫn tấp nập trở về nhà, tiếng cười nói, tiếng chân bước vẫn vang vọng, nhưng giờ đây là những âm thanh của sự bình yên, của một cuộc sống được định hình bởi chính ý chí con người.
Trong tâm trí Tạ Trần, một suy nghĩ rõ ràng hơn bao giờ hết. "Nhân Đạo không còn là một khái niệm, không phải là một triết lý chỉ nằm trong sách vở. Nó đã thấm sâu vào từng hơi thở, từng hành động của con người, trở thành nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên vĩnh cửu." Hắn cảm nhận được sự vững chãi của điều này, không phải là sự cứng nhắc của một quy luật, mà là sự bền bỉ của một dòng sông, chảy mãi không ngừng.
Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi," hắn thầm nhủ. "Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và con người, giờ đây, đã đủ trưởng thành để tự mình tìm kiếm lời giải đáp, không còn phụ thuộc vào bất kỳ 'chỉ dẫn' nào."
Tạ Trần không còn là một người cứu thế, cũng không phải là một vị hiền triết chỉ đường. Hắn đã trở thành một phần của dòng chảy, một chứng nhân lặng lẽ cho sự trưởng thành của nhân loại. Sự an yên nội tâm tuyệt đối của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là sự mãn nguyện của một người đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Hắn đã gieo những hạt giống, và giờ đây, chúng đã nở hoa, kết trái, tạo nên một khu vườn Nhân Đạo tươi tốt.
Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió mát lạnh của đêm, mang theo hương đất ẩm và hương hoa dại. Khi mở mắt ra, hắn nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn ánh lên một sự tin tưởng tuyệt đối. Kỷ Nguyên Nhân Gian đã thực sự bắt đầu, và nó sẽ tồn t���i, vững bền, không bởi sức mạnh siêu phàm, mà bởi chính bản chất kiên cường của con người. Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười bình thản và an nhiên, như một dòng sông chảy chậm, trầm mặc mà sâu lắng. Hắn vẫn sẽ ngồi đây, trong quán sách nhỏ này, pha trà, đọc sách, và trò chuyện với những vị khách bình thường. Bởi vì, sự trọn vẹn không nằm ở đỉnh cao của tu vi hay sự bất tử, mà nằm ở chính những khoảnh khắc bình dị, ở sự thấu hiểu và trân trọng cuộc sống. Và đó, chính là cái kết đẹp nhất cho một hành trình, hay có lẽ, là một khởi đầu mới cho một hành trình dài hơn, bất tận của nhân loại.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.