Nhân gian bất tu tiên - Chương 1198: Hương Trà Vấn Thế: Nét Vô Vi Giữa Đời Thường
Đêm đã xuống hẳn. Ánh trăng đã vằng vặc trên cao, soi tỏ con đường dẫn vào quán sách. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của tự nhiên. Tạ Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra màn đêm. Hắn cảm nhận được sự chuyển mình của thế giới, một thế giới nơi những điều bình dị lại ẩn chứa một ma lực vô biên, nơi mỗi khoảnh khắc trần thế đều là một phép màu, và nơi con người đã tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn, một phàm nhân giữa nhân gian, đã trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của những "mảnh ghép cuộc đời."
***
Bình minh rạng rỡ vừa hé những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi sáng một góc nhỏ trong quán sách của Tạ Trần. Ánh sáng vàng nhạt, tinh khôi đậu trên từng kệ sách cũ kỹ, làm nổi bật những gáy sách bạc màu, những trang giấy ố vàng mang dấu ấn thời gian. Hương trà sen dịu nhẹ thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi giấy cũ và mùi gỗ lim đã ngả màu. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh sáng ban mai, đang điềm tĩnh pha một ấm tr�� mới. Đôi tay hắn thoăn thoắt, uyển chuyển, mỗi động tác đều toát lên vẻ an nhiên tự tại, như thể mọi sự vội vã của thế gian đều không thể chạm tới hắn. Hắn nhẹ nhàng tráng chén, đổ nước sôi vào ấm, rồi đậy nắp, kiên nhẫn chờ đợi từng cánh trà hé nở.
Trong góc quán, Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh lanh lợi, đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách đã được độc giả trả lại hôm qua. Chiếc áo vải thô cũ kỹ trên người cậu bé đã bạc màu, nhưng đôi tay nhỏ nhắn vẫn rất khéo léo, xếp chồng sách ngay ngắn theo từng thể loại, từng chủ đề. Thỉnh thoảng, cậu lại lén đưa mắt nhìn về phía tiên sinh của mình, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và khao khát tri thức. Tiếng lật sách sột soạt nhẹ nhàng, tiếng thì thầm nho nhỏ của Tiểu An khi cậu tự nhủ về vị trí của từng cuốn sách, tất cả hòa quyện vào không gian tĩnh mịch của buổi sáng sớm, tạo nên một bản nhạc êm dịu.
"Tiên sinh, cuốn 'Bách Việt Dị Văn Lục' này nên đặt ở kệ nào ạ?" Tiểu An ngẩng đầu hỏi, giọng nói trong trẻo mang theo chút ngập ngừng.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm khi lộ rõ trên khuôn mặt thanh tú của hắn. "Ngươi cứ đặt ở kệ phía Đông, gần những cuốn về phong tục dân gian. Dù là dị văn, nó vẫn phản ánh một phần nào đó của nhân tình thế thái." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không chút vội vã. Hắn châm trà ra một chén sứ nhỏ, hơi nóng bốc lên nghi ngút mang theo hương sen thanh khiết.
Cố Tiểu Ngư, cô bé bầu bĩnh với đôi mắt to tròn, lanh lợi, đang lau dọn quầy thu ngân. Mái tóc đen tết thành hai bím nhỏ, cài một bông hoa dại màu tím nhạt, càng làm tôn lên vẻ đáng yêu, hoạt bát của nàng. "Tiên sinh, sáng nay chợ có cá tươi lắm, lát nữa con đi mua về nấu canh nhé?" Nàng quay lại, miệng cười toe toét, giọng nói trong trẻo, có chút nhanh nhảu. Nước da ngăm đen của nàng do thường xuyên ra ngoài càng khiến nàng trông khỏe khoắn, tràn đầy sức sống.
Tạ Trần khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà. Vị trà nóng hổi lan tỏa trong vòm miệng, mang theo sự thanh tỉnh và bình yên. "Được, tùy ngươi thu xếp. Nhưng nhớ chọn loại cá ít xương, Tiểu An vẫn chưa quen gỡ xương đâu." Hắn nói, ánh mắt lướt qua những trang sách đang mở trên bàn, một cuốn sách cổ có tựa đề "Vô Vi Chi Đạo", những nét chữ đã phai mờ theo thời gian. Cuốn sách này, không phải để hắn học hỏi, mà để hắn chiêm nghiệm, để thấy rằng những triết lý xưa cũ vẫn vẹn nguyên giá trị trong kỷ nguyên mới này.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả con đường lát đá. Thị Trấn An Bình thức giấc, tiếng bước chân vội vã của người đi chợ, tiếng rao hàng xa xa, tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ. Tất cả đều là những âm thanh bình dị, quen thuộc, tạo nên một bức tranh cuộc sống đầy sức sống. Trong quán sách, sự tĩnh lặng vẫn ngự trị, như một ốc đảo giữa dòng chảy hối hả của thời gian.
Tạ Trần thở khẽ, một nụ cười mãn nguyện lại nở trên môi. Hắn biết, cuộc sống bình thường này, những khoảnh khắc giản dị này, chính là nền tảng vững chắc nhất cho Kỷ Nguyên Nhân Gian mà hắn đã lặng lẽ kiến tạo. Không cần những phép thuật thần thông, không cần những trận chiến long trời lở đất, chỉ cần những con người chân thành, nh��ng trái tim biết yêu thương và trân trọng cuộc sống. Những hạt giống "Nhân Đạo" đã bén rễ sâu sắc, không phải trong những lời giáo huấn cao siêu, mà trong chính những hành động nhỏ bé, những suy nghĩ thiện lành hàng ngày. Cuốn sách của tác giả trẻ Lý Mặc hôm qua đã là một minh chứng, và giờ đây, cuộc sống xung quanh hắn cũng là một minh chứng sống động.
"Đơn giản là vậy, mà lại là điều khó nhất," Tạ Trần thầm nghĩ. "Giữ được sự đơn giản, giữ được bản chất con người mình, giữa bao nhiêu cám dỗ của quyền lực, của sự bất tử, của những tham vọng không đáy." Hắn khẽ đặt tay lên cuốn sách "Vô Vi Chi Đạo", cảm nhận sự mát lạnh của giấy cũ. Triết lý "vô vi" không phải là không làm gì, mà là làm đúng lúc, đúng cách, để mọi thứ tự nhiên phát triển theo quy luật vốn có của nó. Hắn chỉ là người gieo mầm, còn việc chăm sóc, vun trồng, là của toàn thể nhân loại. Và nhân loại, cho đến giờ, đã làm rất tốt.
Tiểu An đã sắp xếp xong kệ sách, cậu bé lại ngồi vào bàn nhỏ, cẩn thận mở cuốn sách giáo khoa đã cũ. "Thưa tiên sinh, bài này con vẫn chưa hiểu rõ lắm về 'Lễ Nghi Giao Tiếp Trong Cộng Đồng'." Cậu chỉ vào một đoạn văn, ánh mắt đầy vẻ cầu thị.
Tạ Trần không vội trả lời ngay, hắn đưa tay rót thêm một chén trà cho mình, rồi mới nhẹ nhàng nói: "Lễ nghi không phải là những quy tắc cứng nhắc, Tiểu An. Nó là sự thể hiện của lòng tôn trọng, của sự quan tâm giữa người với người. Nó là cách chúng ta gìn giữ hòa khí, xây dựng sự gắn kết. Con người sống trong cộng đồng, không thể tách rời. Mà đã là cộng đồng, thì phải có sự thấu hiểu và sẻ chia. Lễ nghi, chính là cầu nối cho những điều đó." Hắn nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Tiểu An, thấy được sự khao khát học hỏi, khao khát trở thành một người có ích cho xã hội. Đó chính là những "mảnh ghép cuộc đời" mà hắn đã mong muốn. "Con cứ đọc đi, rồi tự chiêm nghiệm. Sự thấu hiểu không đến từ việc ghi nhớ, mà đến từ việc thực hành và cảm nhận."
Cố Tiểu Ngư cũng đã xong việc, nàng nhìn hai thầy trò trò chuyện, khẽ mỉm cười. Nàng không hiểu sâu sắc những triết lý cao siêu, nhưng nàng cảm nhận được sự ấm áp, sự bình yên mà Tạ Trần mang lại cho quán sách này, cho chính cuộc đời nàng và Tiểu An. Đối với nàng, đó đã là tất cả.
***
Khi ánh nắng ban trưa đổ dài trên sàn gỗ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh, một bóng người chậm rãi bước vào quán. Đó là Lão Khách Trọ, một vị khách quen thuộc, tóc bạc trắng, râu dài phất phơ. Vẻ mặt ông lão vẫn thường trực sự mệt mỏi của một người từng trải, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tinh anh, như chứa đựng cả ngàn câu chuyện của nhân gian. Ông khẽ gật đầu chào Tạ Trần, rồi không nói một lời, chậm rãi bước đến chiếc bàn quen thuộc bên cửa sổ. Đó là vị trí mà ông thường chọn, nơi có thể vừa nhâm nhi chén trà thơm, vừa ngắm nhìn dòng người tấp nập qua lại ở Thị Trấn An Bình. Tiếng chuông gió treo trước cửa khẽ ngân nga, báo hiệu sự hiện diện của ông.
Tạ Trần không đợi ông lão lên tiếng, đã đứng dậy, đi đến bên quầy pha thêm một ấm trà mới. Hương trà sen lại một lần nữa lan tỏa, xua đi cái oi ả của buổi trưa hè. Hắn đặt chén trà nóng hổi trước mặt Lão Khách Trọ, rồi khẽ ngồi xuống đối diện.
"Hôm nay lão nhân gia lại có chuyến đi xa về sao?" Tạ Trần hỏi, giọng điềm tĩnh.
Lão Khách Trọ khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng làm ông lão khẽ nhắm mắt lại, như đang tận hưởng. "Ài, đúng vậy. Từ thành Vô Song về đây, cũng đã đi qua mấy ngôi làng. Nhân gian quả thực đã khác xưa rất nhiều, không còn tranh đoạt tu vi, chỉ còn những câu chuyện đời thường." Ông thở dài, nhưng trong tiếng thở dài đó lại ẩn chứa một sự hài lòng khó tả. "Mấy đứa trẻ ở làng bên còn tổ chức lễ hội mùa màng, hát hò vui vẻ. Chúng nó còn kể cho ta nghe những câu chuyện về 'Người Giữ Lửa', về 'Hạt Giống Bình Yên'. Ta nghe mà cảm thấy lòng mình cũng thanh thản hơn nhiều."
Lão Khách Trọ nhìn Tạ Trần, đôi mắt tinh anh dừng lại trên khuôn mặt thư sinh của hắn. "Chẳng lẽ những người như Tạ tiên sinh đây đã gieo những hạt giống tốt, để nhân gian giờ đây mới có được vẻ an bình như thế này?" Lời nói của ông lão mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc, như thể ông đã nhìn thấu được điều gì đó.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không phủ nhận cũng không thừa nhận. Hắn nhấp một ngụm trà, rồi nhẹ nhàng đáp: "Mọi sự trong trời đất đều có quy luật của nó, lão nhân gia. Con người, vốn dĩ có khả năng tự điều chỉnh, tự tìm thấy con đường cho chính mình. Hạt giống dù tốt đến mấy, nếu không có đất lành, nước mát, và bàn tay chăm sóc, cũng khó mà nảy mầm. Huống hồ, mỗi hạt giống đều mang trong mình sức sống riêng, chúng tự lớn lên, tự vươn mình đón nắng gió. Cái mà người ta gọi là 'gieo hạt', có lẽ chỉ là một sự gợi mở, một sự tin tưởng vào tiềm năng vốn có của vạn vật."
Ông lão gật gù, ánh mắt vẫn không rời Tạ Trần. "Lời tiên sinh nói quả là thấu đáo. Nhưng mà, trên đường đi, ta cũng thấy không ít những điều trăn trở. Mấy thôn làng tuy bình yên, nhưng vẫn có những mâu thuẫn nhỏ nhặt. Người này muốn xây cầu, người kia lại muốn đào giếng trước. Đứa trẻ này giành giật đồ chơi của đứa trẻ kia. Những điều nhỏ nhặt ấy, tưởng chừng vô nghĩa, nhưng đôi khi lại gây ra những rắc rối không ngờ."
Tạ Trần lắng nghe cẩn thận, không ngắt lời. Hắn biết, những điều Lão Khách Trọ nói chính là những "thách thức nhỏ" mà Kỷ Nguyên Nhân Gian phải đối mặt. Không còn Thiên Đạo hay tiên môn để đổ lỗi, con người phải tự mình giải quyết những vấn đề nội tại của chính mình. "Đó là lẽ tự nhiên, lão nhân gia," hắn nói. "Con người có hỉ nộ ái ố, có tham sân si. Chừng nào còn là con người, chừng đó còn có những chấp niệm, những mâu thuẫn. Điều quan trọng không phải là loại bỏ hoàn toàn những điều đó, mà là học cách đối diện, học cách hóa giải, học cách sống chung với những điều không hoàn hảo. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những góc khuất trong tâm hồn cần được soi rọi."
Lão Khách Trọ lại nhấp một ngụm trà, đôi mắt ông lão nhìn ra xa xăm, như đang chiêm nghiệm những lời Tạ Trần vừa nói. "Tiên sinh nói chí lý. Ta từng nghĩ, không còn Thiên Đạo thì mọi sự sẽ hỗn loạn. Nhưng không ngờ, nhân gian lại tìm thấy một trật tự mới, một sự bình yên mà trước đây ta chưa từng thấy. Tuy vẫn còn những lo toan, những khó khăn, nhưng nó lại mang một vẻ chân thực, một sức sống mãnh liệt. Con người không còn trông chờ vào thần tiên, mà tự mình kiến tạo nên cuộc đời mình." Ông lão khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút gì đó của sự an ủi. "Có lẽ, đó mới là cái giá trị đích thực của 'sống một đời bình thường'."
Tạ Trần khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự chuyển biến trong tâm thức của nhân loại, không phải chỉ riêng Lão Khách Trọ. Những lời nói của ông lão đã khẳng định rằng "Nhân Đạo" đã không còn là một lý thuyết trừu tượng, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong nếp sống, trong suy nghĩ của mỗi người. Con người không ngừng học hỏi, không ngừng thích nghi, tự mình tìm kiếm lời giải đáp cho những bí ẩn của cuộc đời, không còn phụ thuộc vào bất kỳ "chỉ dẫn" nào từ thần thánh hay tiên nhân. Đó chính là sự tự do đích thực, là sự giải phóng khỏi những ràng buộc vô hình.
"Thế giới này rộng lớn hơn ngươi nghĩ nhiều," Lão Khách Trọ nói thêm, giọng trầm ngâm. "Và con người cũng vậy. Những gì chúng ta thấy hôm nay, có lẽ chỉ là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một hành trình dài vô tận." Ông lão đặt chén trà xuống, khẽ thở hắt ra, như trút bỏ một gánh nặng vô hình. Ông đứng dậy, cúi đầu chào Tạ Trần. "Cảm ơn tiên sinh đã cho lão trà ngon và những lời khai sáng. Lão cáo từ."
Tạ Trần cũng đứng dậy, khẽ gật đầu đáp lễ. "Lão nhân gia đi đường bình an."
Lão Khách Trọ chậm rãi bước ra khỏi quán sách, bóng dáng gầy guộc của ông hòa vào dòng người trên phố. Tiếng chuông gió lại một lần nữa ngân nga, như một lời chào tạm biệt. Tạ Trần nhìn theo bóng lưng ông lão cho đến khi khuất hẳn, rồi mới quay trở lại bàn, khẽ nhấp nốt chén trà đã nguội lạnh.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây bằng những dải màu cam, tím rực rỡ. Sau khi Lão Khách Trọ rời đi, và Cố Tiểu Ngư cùng Tiểu An đã về nhà, quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Tạ Trần ngồi một mình bên tách trà đã nguội, không còn đọc sách. Hắn chỉ lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh Thị Trấn An Bình qua khung cửa sổ. Những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, lung linh như những vì sao nhỏ trên mặt đất, vẽ nên một bức tranh bình yên nhưng đầy sức sống của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Khói bếp từ những ngôi nhà xa xa bay lên, mang theo mùi thức ăn ấm cúng. Tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ con hẻm nhỏ, tiếng hát ru con của một người mẹ, tất cả đều là những âm thanh của cuộc sống.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Tạ Trần cảm nhận được sự vĩnh cửu của những giá trị bình thường. Hắn tự hỏi, liệu con người có thể mãi mãi giữ được ngọn lửa 'Nhân Đạo' này? Liệu những giá trị mà hắn đã lặng lẽ gieo mầm có thể chống chọi được với thời gian và sự thay đổi không ngừng của xã hội? Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và nhân loại sẽ phải đối mặt với vô số những thử thách mới. Không còn Thiên Đạo để quy trách, không còn tiên nhân để cầu cứu, con người phải tự mình đứng vững, tự mình giải quyết mọi vấn đề.
Hắn khép mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận làn gió đêm nhẹ mơn man qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm. Trong tâm trí hắn, những triết lý về "vô vi chi đạo", về "nhân quả" không ngừng hiện hữu. Hắn nhận ra rằng "vô vi" không phải là không làm gì, mà là làm đúng lúc, đúng cách, để mọi thứ tự nhiên phát triển. Đó là sự tin tưởng vào tiềm năng nội tại của vạn vật, là sự tôn trọng quy luật tự nhiên. Sứ mệnh của hắn, có lẽ, không phải là định đoạt vận mệnh thế giới, mà là khơi gợi, là chỉ ra một con đường, một triết lý sống. Và giờ đây, nhân loại đã tự mình bước đi trên con đường ấy.
Một cảm giác mãn nguyện sâu sắc dâng trào trong lòng Tạ Trần. Hắn biết rằng mình đã hoàn thành sứ mệnh của mình một cách thầm lặng, không cần danh vọng hay quyền lực. Nhân Đạo đã tự thân nó tìm được con đường của riêng mình, không phải là một giáo điều cứng nhắc, mà là một nếp sống, một triết lý được hun đúc từ chính những trải nghiệm của con người. Hắn vẫn là một phàm nhân, ngồi trong quán sách nhỏ, nhưng hắn đã trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Tạ Trần mở mắt ra, nhìn xa xăm vào màn đêm đầy sao. Vẻ mặt hắn bình thản và an nhiên, như một dòng sông chảy chậm, trầm mặc mà sâu lắng. Hắn khẽ đặt tay lên cuốn sách cổ "Vô Vi Chi Đạo" đang mở trên bàn, như một lời khẳng định cho niềm tin của mình. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi," hắn thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. "Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và con người, giờ đây, đã đủ trưởng thành để tự mình tìm kiếm lời giải đáp, không còn phụ thuộc vào bất kỳ 'chỉ dẫn' nào."
Hắn vẫn sẽ ngồi đây, trong quán sách nhỏ này, pha trà, đọc sách, và trò chuyện với những vị khách bình thường. Bởi vì, sự trọn vẹn không nằm ở đỉnh cao của tu vi hay sự bất tử, mà nằm ở chính những khoảnh khắc bình dị, ở sự thấu hiểu và trân trọng cuộc sống. Và đó, chính là cái kết đẹp nhất cho một hành trình, hay có lẽ, là một khởi đầu mới cho một hành trình dài hơn, bất tận của nhân loại.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.