Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1172: Tiếng Vọng Sáng Tạo: Khai Phá Tương Lai Nhân Gian

Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá bàng cổ thụ trước hiên, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch cũ kỹ của quán sách. Mùi mực giấy cũ quyện lẫn hương trà thanh khiết phảng phất trong không khí, mang theo một vẻ tĩnh lặng mà chỉ những nơi chốn đã trải qua bao thăng trầm của thời gian mới có được. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu nâu nhạt, vẫn ngồi bên cửa sổ như thường lệ, đôi mắt sâu thẳm dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây đang lướt qua từng dòng chữ trên một cuốn sách cổ đã ngả màu úa vàng. Cuốn sách không phải là kinh điển tu tiên, mà là một tập ghi chép về các loài thảo mộc và phương pháp canh tác từ hàng ngàn năm trước, một minh chứng cho trí tuệ nguyên thủy của nhân loại.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, đang cẩn thận sắp xếp lại kệ sách. Cậu bé đặt từng cuốn sách ngay ngắn vào vị trí của nó, động tác nhẹ nhàng như sợ làm kinh động đến sự yên bình của chốn này. Ánh nắng hắt vào khiến những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như thể thời gian đã ngưng đọng. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của buổi sáng an lành.

Đặt xong cuốn "Bách Thảo Kinh" lên vị trí cao nhất, Tiểu An quay lại nhìn Tạ Trần, vẻ mặt tràn đầy sự hiếu kỳ và khao khát tri thức. "Thưa tiên sinh," cậu bé mở lời, giọng trong trẻo, "con vẫn đang suy nghĩ về 'Bản Khế Ước Tầm Nhìn Nhân Gian' mà các vị tiên bối đã thảo luận hôm trước ở Thành Vô Song. Họ nói về việc xây dựng một kỷ nguyên mới, không còn phụ thuộc vào Thiên Đạo nữa."

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hương trà thoang thoảng nơi đầu lưỡi. Hắn đặt cuốn sách xuống, ánh mắt nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng đầu ngày đang rải đều trên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. "Tiểu An, con nghĩ xem, khi Thiên Đạo còn đó, những tai ương như hạn hán, lũ lụt, dịch bệnh... người ta thường làm gì để đối phó?"

Tiểu An không chút do dự, đáp lời, ánh mắt vẫn hướng về phía tiên sinh đầy kính trọng. "Thưa tiên sinh, con được nghe kể rằng người ta thường cầu khẩn thần linh, tổ chức các buổi tế lễ long trọng, hoặc tìm đến các tiên môn để xin phép thuật của các vị tu sĩ. Họ tin rằng chỉ có sức mạnh siêu nhiên mới có thể hóa giải những tai ương đó." Cậu bé nhớ lại những câu chuyện cổ tích mà bà mình thường kể, về những vị tiên nhân giáng trần cứu giúp chúng sinh, về những phép màu xua tan tai ách. Nhưng giờ đây, những câu chuyện đó dường như đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho một thực tại khác.

Tạ Trần gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi. Hắn nhìn vào đôi mắt trong veo của Tiểu An, đôi mắt của một thế hệ mới, chưa từng chứng kiến sự huy hoàng của Thiên Đ��o, nhưng cũng chưa từng chịu sự áp đặt của nó. "Vậy bây giờ," hắn tiếp lời, giọng trầm tĩnh, đầy suy tư, "khi con người tự chủ, họ sẽ làm gì với những vấn đề đó? Khi không còn thần linh để cầu khẩn, không còn tiên nhân để nương nhờ, liệu họ có thể tìm ra con đường của riêng mình?"

Tiểu An trầm ngâm, đôi lông mày nhỏ nhắn khẽ nhíu lại. Cậu bé đặt một cuốn sách về nông nghiệp lên kệ, rồi quay lại lắng nghe Tạ Trần một cách chăm chú. Cái bàn tay nhỏ bé của cậu khẽ vuốt ve bìa sách, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong những trang giấy đã bạc màu của tri thức nhân loại. "Con nghĩ... họ sẽ tự tìm cách, tiên sinh ạ. Như những gì con đã học được ở trường, khi cây bị sâu bệnh, chúng con phải tìm hiểu xem loại sâu bệnh đó là gì, rồi dùng lá thuốc hoặc các phương pháp khác để chữa trị. Chứ không phải chỉ biết cầu xin cho cây khỏi bệnh." Cậu bé nói ra những điều mình đã được học, những kiến thức mới mẻ đã bắt đầu bén rễ trong tâm trí non nớt của mình, thay thế dần những hình ảnh về phép thuật và thần thông.

Tạ Trần cảm thấy một niềm bình yên sâu sắc lan tỏa trong lòng, một sự mãn nguyện khi chứng kiến hạt mầm triết lý mình đã gieo đang nảy nở. Hắn đã từng chứng kiến cảnh nhân loại quỳ lạy trước uy quyền của Thiên Đạo, van xin sự cứu rỗi từ những đấng siêu nhiên. Hắn đã từng nhìn thấy sự đánh đổi đau đớn khi tu sĩ từ bỏ nhân tính để đổi lấy sức mạnh. Nhưng giờ đây, một con đường khác đã mở ra. Con đường của sự tự chủ, của trí tuệ, của lòng dũng cảm đối mặt với thử thách bằng chính đôi tay và khối óc của mình.

Hắn nhớ lại những lời mình từng nói, rằng "không có ai khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới thực sự tan rã." Và giờ đây, những khao khát đó đã được thay thế bằng một khao khát khác: khao khát được sống, được học hỏi, được kiến tạo. Cái gọi là "mất người" không còn là một cái giá phải trả cho sức mạnh, mà là một sự lãng phí không thể chấp nhận được của nhân tính. Hắn tin rằng, chính sự học hỏi không ngừng, sự khám phá không ngừng nghỉ, mới là con đường chân chính dẫn đến s��� trường tồn của nhân loại, không phải là sự bất tử hư ảo.

"Đúng vậy," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, như tiếng suối chảy. "Con người sẽ tự tìm cách. Bằng trí tuệ, bằng sự đoàn kết, bằng chính sức mạnh nội tại của mình. Đó chính là ý nghĩa của 'Nhân Đạo'." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi xa xa ẩn hiện trong màn sương mỏng. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thách thức chưa được đối mặt. Nhưng giờ đây, nhân loại đã có một công cụ mạnh mẽ hơn bất kỳ phép thuật nào: khả năng tự suy nghĩ, tự học hỏi và tự kiến tạo. Đó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ, một hành trình mà Tạ Trần biết, thế hệ trẻ này đã sẵn sàng bước đi.

***

Trong hội trường lớn của Thành Vô Song, không khí không còn vẻ trang trọng, xa cách như những buổi họp bàn của các tiên môn ngày trước, mà thay vào đó là sự sôi nổi, pha lẫn chút căng thẳng và hy vọng. Kiến trúc của hội trường giờ đây mang đậm phong cách của Kỷ Nguyên Nhân Gian: cao rộng, thoáng đãng, với những cửa sổ lớn cho phép ánh sáng tự nhiên tràn vào, và những bức tường được trang trí bằng các biểu đồ khoa học, hình vẽ minh họa về hệ sinh thái và những thành tựu của nông nghiệp hiện đại. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng, tạo cảm giác dễ chịu, nhưng cũng không thể át đi cái mùi mồ hôi và đất đai vẫn còn vương vấn trên áo quần của những người nông dân ngồi phía dưới.

Giữa trưa, ánh nắng ấm áp của Thành Vô Song chiếu rọi qua những ô cửa, làm sáng bừng không gian. Trên bục giảng, Lâm Phong đứng đó, dáng vẻ tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của một người lãnh đạo. Đôi mắt anh sáng quắc, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, quét qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. Anh không còn là một tu sĩ trẻ tuổi chỉ biết đến việc tu luyện, mà đã trở thành một nhà khoa học, một nhà lãnh đạo của thế hệ mới. Tay anh không cầm pháp khí, mà là một cây gậy chỉ bảng, chỉ vào những hình ảnh minh họa được chiếu lên tấm màn lớn phía sau.

"Thưa các vị," Lâm Phong cất tiếng, giọng nói dứt khoát, rõ ràng, vang vọng khắp hội trường nhờ hệ thống khuếch đại âm thanh mới được lắp đặt. "Vấn đề mà chúng ta đang đối mặt với vụ mùa 'Kim Cốc Mễ' năm nay, cái mà chúng ta vẫn gọi là 'Họa Huyết Mạch', không phải là một lời nguyền, cũng không phải là sự trừng phạt của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào."

Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí những người nghe. Phía dưới, Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, khuôn mặt khắc khổ và chiếc nón lá cũ kỹ đội trên đầu, ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt đầy hoài nghi. Bên cạnh ông là những người nông dân khác, cũng với vẻ mặt lo lắng, mệt mỏi. Từ bao đời nay, mỗi khi tai ương ập đến, họ chỉ biết cầu khấn, lập đàn tế lễ, hoặc tìm đến các tiên môn xin bùa chú. Khái niệm "khoa học" vẫn còn quá mới mẻ và xa lạ với họ.

Lâm Phong tiếp tục, giọng anh tràn đầy sự tự tin. "Qua nghiên cứu kỹ lưỡng của Viện Nông Nghiệp Nhân Gian, chúng tôi đã xác định được rằng 'Họa Huyết Mạch' chính là một loại nấm đặc hữu, mang tên khoa học là 'Phúc Khê Mộc', phát triển mạnh trong điều kiện đất đai suy kiệt, mất cân bằng dinh dưỡng, và môi trường ẩm thấp kéo dài. Nó tấn công trực tiếp vào rễ cây, làm tắc nghẽn khả năng hấp thụ dưỡng chất, khiến cây héo úa và chết dần, tạo ra những đốm đỏ như máu trên thân cây, từ đó mà có cái tên 'Họa Huyết Mạch' mà bà con vẫn gọi."

Anh trình chiếu một biểu đồ phức tạp, mô tả vòng đời của loại nấm này, cách nó lây lan và gây hại. Các hình ảnh minh họa chi tiết về rễ cây bị nhiễm bệnh, những sợi nấm mọc len lỏi, rõ ràng đến mức ngay cả những người nông dân ít học nhất cũng có thể hình dung được.

Lão Nông khẽ nhúc nhích, giọng nói còn chút lo lắng, xen lẫn sự băn khoăn. "Nhưng... nhưng bao đời nay, chúng tôi chỉ biết cầu khấn... mỗi khi 'Họa Huyết Mạch' xuất hiện, có khi phải mất cả năm trời cây mới phục hồi, thậm chí có những vụ mùa mất trắng. Các vị tiên nhân ngày trước cũng chỉ có thể dùng phép thuật để trấn an, chứ ít khi diệt trừ được tận gốc." Ông lão nói ra nỗi lòng của mình, nỗi lo sợ đ�� ăn sâu vào tâm trí qua bao thế hệ.

Hồng Liên, dung mạo thanh tú, khí chất thanh nhã nhưng đôi mắt ánh lên vẻ kiên định, ngồi ở hàng ghế đầu, khẽ mỉm cười. Nàng mặc một bộ trang phục đơn giản nhưng tinh tế, thể hiện sự gần gũi với người dân. Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng bước lên bục, đứng cạnh Lâm Phong. "Lão Nông à, chúng tôi hiểu những lo lắng của bà con. Chúng tôi hiểu rằng niềm tin vào thần linh, vào phép thuật đã là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta suốt hàng ngàn năm qua." Giọng nàng ấm áp, truyền cảm, có sức thuyết phục lạ kỳ.

"Nhưng Kỷ Nguyên Nhân Gian này, như tiên sinh Tạ Trần vẫn thường nói, là kỷ nguyên mà con người phải tự mình định đoạt vận mệnh. Chúng tôi không chỉ muốn dập tắt dịch bệnh trước mắt, mà còn muốn cùng bà con xây dựng một hệ sinh thái nông nghiệp bền vững hơn, dựa trên sự hiểu biết, hợp tác, và chính những kinh nghiệm quý báu của bà con." Hồng Liên đưa tay chỉ vào một biểu đồ khác, về luân canh cây trồng, về phân bón hữu cơ, về việc cải tạo đất.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của một y sư, cũng đứng dậy, giọng nói bình tĩnh nhưng đầy trí tuệ. "Thêm vào đó, chúng ta có thể sử dụng các loại thảo mộc tự nhiên để cải tạo đất, tăng cường sức đề kháng cho cây trồng. Các loại cây như 'Địa Hoàng Thảo', 'Thạch Xương Bồ' có khả năng ức chế sự phát triển của 'Phúc Khê Mộc', đồng thời cung cấp dưỡng chất cần thiết cho đất. Đây không phải là phép thuật, mà là sự hiểu biết về quy luật tự nhiên, về sự tương sinh tương khắc giữa vạn vật." Nàng bổ sung, ánh mắt toát lên vẻ hoài niệm về những bài thuốc cổ truyền, nhưng cũng đầy hy vọng vào sự kết hợp giữa y học cổ truyền và khoa học hiện đại.

Lâm Phong quay lại với bảng thuyết trình, chỉ vào giải pháp. "Chúng tôi đã phát triển một loại dung dịch sinh học từ các loại vi khuẩn có lợi, có khả năng cạnh tranh và ức chế trực tiếp loại nấm 'Phúc Khê Mộc'. Kết hợp với việc luân canh cây trồng, cải tạo đất bằng phân bón hữu cơ, và ứng dụng hệ thống thủy lợi hiệu quả hơn, chúng ta không chỉ diệt trừ được dịch bệnh, mà còn giúp đất đai màu mỡ hơn, năng suất 'Kim Cốc Mễ' sẽ tăng lên đáng kể."

Lời nói của anh, kết hợp với những hình ảnh minh họa sống động, những con số cụ thể, và sự đồng tình từ Hồng Liên, Mộ Dung Tuyết, dần dần xua tan đi vẻ hoài nghi trên gương mặt Lão Nông và những người khác. Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần, thay vào đó là những ánh mắt chăm chú, và rồi, một tia hy vọng bắt đầu le lói.

Lão Nông đứng dậy lần nữa, nhưng lần này không phải là để đặt câu hỏi hoài nghi, mà là để bày tỏ một sự tin tưởng mới mẻ. "Vậy... vậy là chúng tôi không cần phải cầu khấn nữa sao? Chỉ cần làm theo những gì các vị nói, là vụ mùa sẽ được cứu?" Giọng ông lão vẫn còn đôi chút run rẩy, nhưng đã pha lẫn một sự phấn khích khó tả.

Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, đầy tự tin. "Đúng vậy, Lão Nông. Chúng ta không cầu khấn, chúng ta hành động. Chúng ta không trông chờ vào thần linh, chúng ta tự là thần linh của chính mình. Sự thành công của vụ mùa sẽ là kết quả của tr�� tuệ, sự cần cù của bà con, và sự hợp tác của tất cả chúng ta."

Một tràng vỗ tay bùng nổ, không phải là tiếng vỗ tay rụt rè ban đầu, mà là tiếng vỗ tay dứt khoát, mạnh mẽ, tràn đầy niềm tin và hy vọng. Tiếng vỗ tay vang vọng khắp hội trường, như một lời khẳng định cho sự chuyển mình của một kỷ nguyên. Những người nông dân, từ chỗ lo lắng, đã tìm thấy một con đường mới, một giải pháp thực tế, không hề huyền ảo nhưng lại vô cùng hiệu quả. Đây không chỉ là việc cứu vãn một vụ mùa, mà là việc gieo trồng một hạt giống niềm tin mới vào sức mạnh của chính nhân loại.

***

Khi chiều tà buông xuống, những tia nắng vàng cuối cùng nhuộm hồng Thành Vô Song, biến những mái ngói rêu phong và những bức tường đá xám thành một bức tranh rực rỡ. Từ quán trà Vọng Giang ven sông, Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu có thể nhìn thấy rõ ràng vẻ rộn ràng của thành phố xa xa. Mặc dù cách một quãng sông, nhưng tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang vọng sau buổi trình bày của Lâm Phong vẫn vọng đến, mang theo một làn sóng hân hoan lan tỏa.

Tạ Trần ngồi tĩnh lặng bên bàn trà gỗ, nhấp một ngụm trà nóng. Hương trà vẫn còn thoang thoảng, nhưng giờ đây đã hòa quyện với mùi nước sông trong lành và mùi hoa cỏ ven bờ. Hắn nhìn dòng nước lững lờ trôi, phản chiếu ánh hoàng hôn lộng lẫy, lòng dâng lên một sự bình yên sâu sắc. Hắn không cần phải ở đó, không cần phải nói một lời nào, nhưng hắn biết, những hạt mầm triết lý mình đã gieo đã đâm chồi nảy lộc, đã kết thành trái ngọt.

Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, quay sang Tạ Trần. Râu tóc bạc phơ của ông lay động nhẹ trong làn gió mát buổi chiều tà. Chiếc rìu gỗ cũ kỹ vẫn nằm trên mặt bàn, như một người bạn tri kỷ. Ông lão nhìn về phía Thành Vô Song, nơi những ngọn đèn đã bắt đầu thắp sáng, rồi quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy thâm ý và sự thấu hiểu.

"Thế hệ sau, chúng nó tìm ra con đường của riêng mình rồi, phải không, Tạ Trần?" Giọng ông lão chậm rãi, từ tốn, mang theo kinh nghiệm của một đời người đã chứng kiến bao nhiêu m��a vụ, bao nhiêu thăng trầm.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ đi khoảnh khắc yên bình này. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú của hắn. "Đúng vậy, lão nhân gia. Họ không còn trông chờ vào 'trời' nữa. Họ tự là 'trời' của chính mình. Họ tự kiến tạo, tự giải quyết vấn đề, bằng chính trí tuệ và đôi tay của mình." Hắn cảm nhận được sự chuyển dịch sâu sắc trong tư duy của nhân loại, một sự chuyển dịch đã mất hàng ngàn năm để hình thành, từ niềm tin vào sức mạnh siêu nhiên đến niềm tin vào chính sức mạnh nội tại của con người.

Ông Lão Tiều Phu gật gù, vuốt bộ râu bạc phơ của mình. Nụ cười khắc khổ của ông giờ đây rạng rỡ niềm vui. "Phải, cái cây non, tự nó sẽ vươn tới ánh sáng. Chúng ta chỉ cần gieo hạt và tưới nước đúng lúc thôi. Rồi đến một ngày, nó sẽ tự đứng vững, tự mình chống chọi với bão giông." Ông lão nhìn về phía dòng sông đang trôi, những con thuyền nhỏ nhẹ nhàng lướt trên mặt nước. "Con người cũng vậy. Từ chỗ dựa dẫm, rồi sẽ đến lúc tự lực cánh sinh."

Tạ Trần nhìn về phía Thành Vô Song, nơi những ánh đèn đã bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Hắn nhớ lại những lời mình từng nói, rằng cuộc sống bình thường, dù không có tiên, vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trí tuệ con người sẽ là chìa khóa để giải mã chúng. "Sự tiến bộ không có giới hạn, lão nhân gia. Mỗi vấn đề được giải quyết sẽ mở ra một chân trời mới, một câu hỏi mới. Đó là bản chất của sự sống, của sự tồn tại."

Ông Lão Tiều Phu khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi gió sông mát lành. "Tạ Trần à, ta thấy rõ ràng rằng những niềm tin cũ, những nỗi sợ hãi cố hữu vẫn còn đó trong lòng nhiều người. Lão Nông hôm nay, dù đã thấy hy vọng, nhưng chắc hẳn vẫn còn chút băn khoăn. Hành trình để xóa bỏ hoàn toàn những chấp niệm về thần linh, về những điều huyền bí, vẫn còn dài."

Tạ Trần khẽ gật đầu. "Đó là lý do vì sao sự kiên trì và chứng minh liên tục từ thế hệ mới là điều cần thiết. Họ không chỉ giải quyết vấn đề, mà còn phải gieo niềm tin. Niềm tin vào trí tuệ của con người, vào khoa học, vào sự hợp tác giữa các lĩnh vực." Hắn nhìn vào đôi mắt tinh anh của Ông Lão Tiều Phu. "Sự hợp tác giữa các lĩnh vực, từ khoa học, nông nghiệp, y học, đến văn hóa và cộng đồng, sẽ là chìa khóa cho sự phát triển bền vững của Kỷ Nguyên Nhân Gian."

Hắn biết rằng, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai. Sẽ có những lúc nhân loại đối mặt với những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua, những bí ẩn mà trí tuệ hiện tại chưa thể giải mã. Nhưng hắn tin rằng, với nền tảng của 'Nhân Đạo' đã được gieo, với tinh thần học hỏi không ngừng và khả năng sáng tạo vô hạn của con người, họ sẽ luôn tìm thấy con đường.

Hoàng hôn đã dần tắt, để lại một vầng sáng tím biếc trên nền trời. Những ngọn đèn từ Thành Vô Song đã sáng rực, như một lời khẳng định cho sức sống mãnh liệt của một kỷ nguyên mới. Tạ Trần cảm nhận được sự tự hào thầm lặng, nhưng cũng giữ vững thái độ "vô vi" của mình. Hắn không phải là người định đoạt, mà là người chứng kiến, người gieo mầm. Và giờ đây, khi những hạt mầm ấy đã bén rễ sâu, đã bắt đầu vươn mình, hắn biết rằng công việc của hắn đã hoàn thành một cách ý nghĩa nhất.

Cuộc sống bình thường, không có tiên, không có phép thuật, nhưng lại tràn đầy những điều kỳ diệu của trí tuệ và lòng người. Đó chính là tương lai, một tương lai mà nhân loại sẽ tự mình khai phá, từng bước một, với mỗi tiếng vọng sáng tạo, mỗi giải pháp đột phá, và mỗi nụ cười mãn nguyện của những người đã tự mình làm chủ vận mệnh. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng ánh sáng của trí tuệ và sự đoàn kết đã soi rọi, dẫn lối đến một bình minh vĩnh cửu của Nhân Gian.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free