Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1173: Di Sản Thật Sự: Dấu Ấn Con Người Giữa Trần Thế

Hoàng hôn đã dần tắt, để lại một vầng sáng tím biếc trên nền trời. Những ngọn đèn từ Thành Vô Song đã sáng rực, như một lời khẳng định cho sức sống mãnh liệt của một kỷ nguyên mới. Tạ Trần cảm nhận được sự tự hào thầm lặng, nhưng cũng giữ vững thái độ "vô vi" của mình. Hắn không phải là người định đoạt, mà là người chứng kiến, người gieo mầm. Và giờ đây, khi những hạt mầm ấy đã bén rễ sâu, đã bắt đầu vươn mình, hắn biết rằng công việc của hắn đã hoàn thành một cách ý nghĩa nhất. Cuộc sống bình thường, không có tiên, không có phép thuật, nhưng lại tràn đầy những điều kỳ diệu của trí tuệ và lòng người. Đó chính là tương lai, một tương lai mà nhân loại sẽ tự mình khai phá, từng bước một, với mỗi tiếng vọng sáng tạo, mỗi giải pháp đột phá, và mỗi nụ cười mãn nguyện của những người đã tự mình làm chủ vận mệnh. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng ánh sáng của trí tuệ và sự đoàn kết đã soi rọi, dẫn lối đến một bình minh vĩnh cửu của Nhân Gian.

***

Sáng hôm sau, ánh bình minh len lỏi qua khe cửa sổ nhỏ, rót những vệt nắng vàng nhạt lên những chồng sách cũ kỹ trong quán sách của Tạ Trần tại Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo mùi hơi đất sau sương đêm và hương hoa trà mới nở từ góc vườn nhỏ. Tiếng chim hót líu lo ngoài hiên như một bản hòa ca chào đón ngày mới, phá tan sự tĩnh lặng vốn có của quán. Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi ngay ngắn bên bàn trà gỗ mộc, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ trên một bản thảo còn mới. Đối diện hắn, Ông Lão Tiều Phu cũng đang chăm chú đọc một bản sao khác, thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ bộ râu bạc phơ, ánh mắt tinh anh lộ vẻ suy tư. Tiếng lật sách xột xoạt khẽ khàng, hòa cùng tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên một bầu không khí yên bình, trầm mặc, thấm đẫm mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng.

Bản thảo này, mang tên 'Di sản của Kỷ Nguyên Nhân Đạo', là thành quả lao động của Thư Đồng Tiểu An cùng các tri thức trẻ khác tại Học Xá Nhân Gian, một phần trong 'Bản Khế Ước Tầm Nhìn Nhân Gian' mà họ đã dày công xây dựng. Nó tổng hợp những ý kiến, những triết lý mới mẻ về ý nghĩa của sự tồn tại, về những gì mà một thế hệ nên để lại cho thế hệ sau trong một kỷ nguyên không còn bóng dáng tiên nhân.

Ông Lão Tiều Phu khẽ thở dài, nhưng là một tiếng thở dài mãn nguyện. Ông ngẩng đầu lên, đặt bản thảo xuống bàn, ánh mắt hướng về phía Tạ Trần. "Thằng bé Tiểu An giờ đã lớn thật rồi. Những lời này, ta e là ngay cả các tiên nhân ngày xưa cũng chưa chắc đã thấu hiểu, huống chi là chấp nhận." Giọng ông chậm rãi, pha chút hoài niệm về một thời đại đã qua, khi mà khái niệm "di sản" thường gắn liền với những phép thuật trấn phái, những linh khí vô song hay những lời nguyền truyền đời. "Cái thời mà ai ai cũng khao khát trường sinh, khao khát sức mạnh để có thể để lại danh tiếng muôn đời, thì những suy nghĩ như thế này… thật sự là một cuộc lật đổ."

Tạ Trần đặt chén trà xuống, động tác nhẹ nhàng như sợ làm vỡ đi khoảnh khắc yên bình này. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng luôn chứa đựng sự sâu sắc khó lường. "Di sản của một cá nhân, hay của cả một kỷ nguyên, không thể chỉ đong đếm bằng sức mạnh hay sự vĩnh cửu hư ảo, lão nhân gia ạ. Nó là những gì còn lại trong lòng người, trong dòng chảy của thời gian. Là những hạt mầm gieo xuống, để rồi cây cối tự mình vươn lên, tự mình kết trái. Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn không còn, nhưng con người vẫn cứ thế mà tồn tại, mà phát triển. Đó chính là bằng chứng hùng hồn nhất."

Hắn nhấp một ngụm trà, hương vị thanh tao lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Thiên Đạo từng muốn xóa bỏ sự tồn tại của ta, vì ta đe dọa quy tắc của nó. Nhưng giờ đây, những quy tắc ấy đã không còn. Cái mà chúng ta đang chứng kiến, chính là một quy tắc mới đang được hình thành, quy tắc của nhân gian, nơi con người làm chủ vận mệnh của mình." Hắn nhìn vào bản thảo, đôi mắt ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. "Tiểu An và những người trẻ khác đang định nghĩa lại 'di sản' theo một cách hoàn toàn khác, một cách mà ta đã từng hy vọng, từng gieo mầm."

Ông Lão Tiều Phu gật gù, vuốt bộ râu bạc phơ. "Ta nhớ ngày xưa, các đạo hữu thường nói về việc truyền thừa đạo thống, truyền lại bí pháp. Tất cả đều là để bảo tồn cái 'ta' của bản thân, của môn phái. Nhưng giờ đây, những đứa trẻ này lại nói về cái 'chúng ta', về cộng đồng, về những giá trị vô hình nhưng lại bền vững hơn mọi pháp bảo." Ông lão nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy thâm ý. "Không phải là chúng ta đã nhìn thấy điều này từ rất lâu rồi sao? Cái sự 'mất người' của những tu sĩ, chính là vì họ đã đánh mất đi cái 'chúng ta' đó, chỉ còn lại sự chấp niệm ích kỷ vào sức mạnh cá nhân."

Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Ông Lão Tiều Phu. Hắn nhớ lại những năm tháng xưa, khi hắn chứng kiến không ít tu sĩ, dù có sức mạnh thông thiên, nhưng lại cô độc đến tận cùng, mất đi cảm xúc, mất đi ký ức, chỉ còn là một cỗ máy tu luyện. Đó chính là cái giá của sự khao khát thành tiên mù quáng. "Họ đã quên mất rằng, sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở việc siêu phàm thoát tục, mà nằm ở khả năng kết nối, khả năng sáng tạo và khả năng vun đắp cho nhau. Đó mới là chân lý của 'sống một đời bình thường', nhưng lại trọn vẹn và ý nghĩa."

Hắn lật sang trang tiếp theo của bản thảo. Dòng chữ của Tiểu An hiện rõ ràng, đầy tự tin và trưởng thành: *“Di sản không phải là ngôi mộ vĩ đại, mà là con đường rộng mở. Không phải là quyền năng bất diệt, mà là tri thức được truyền trao. Không phải là danh vọng lẫy lừng, mà là lòng người được cảm hóa.”* Tạ Trần đọc thầm những dòng ấy, cảm thấy một sự thanh thản dâng trào trong lòng. Đây chính là những gì hắn đã âm thầm gieo mầm, những triết lý về nhân quả, về sự trân trọng cuộc sống phàm trần, về giá trị của nhân tính mà hắn đã không ngừng truyền tải.

Ông Lão Tiều Phu cũng đọc theo, đôi mắt nheo lại. "Đúng là những lời vàng ngọc. Nếu như ngàn năm trước, có ai đó nói những lời này, e là sẽ bị coi là kẻ điên, hoặc là dị đoan. Nhưng giờ đây, những lời này lại trở thành nền tảng cho một kỷ nguyên mới." Ông lão trầm ngâm. "Ta vẫn còn nhớ lời tiên tri, rằng chỉ khi không ai khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới tan rã. Có lẽ, những đứa trẻ này, chúng không khao khát thành tiên nữa, không phải vì chúng sợ hãi, mà vì chúng đã tìm thấy một điều vĩ đại hơn để theo đuổi."

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đã rực rỡ hơn, chiếu sáng từng hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí. "Đó chính là sự tiến bộ của nhân loại, lão nhân gia. Họ không chỉ từ bỏ những chấp niệm cũ, mà còn xây dựng nên những giá trị mới. 'Sống một đời bình thường' không có nghĩa là an phận thủ thường, mà là sống trọn vẹn, sống có ích, sống để lại dấu ấn của trí tuệ và tình người. Đó chính là di sản vĩ đại nhất mà một phàm nhân có thể tạo ra." Hắn nghĩ về những bí ẩn của vũ trụ vẫn còn đó, những chân trời tri thức chưa được khám phá. "Sự học hỏi và thích nghi là một hành trình dài, không ngừng nghỉ. Mỗi vấn đề được giải quyết sẽ mở ra một chân trời mới, một câu hỏi mới. Đó là bản chất của sự sống, của sự tồn tại, và cũng là di sản vĩnh cửu của nhân loại." Hắn khẽ đưa tay chạm vào Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đặt trên kệ sách gần đó, như một sự khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn và những gì đang diễn ra.

***

Đến ban ngày, Thành Vô Song lộng lẫy dưới ánh nắng vàng rực, trong lành. Những công trình kiến trúc đồ sộ vươn mình kiêu hãnh, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ vẫn còn đó, nhưng không còn mang ý nghĩa phòng thủ trước thế lực siêu nhiên, mà là biểu tượng của sự kiên cường và tài hoa của con người. Cung điện hoàng gia lộng lẫy ngày nào giờ đã trở thành trung tâm văn hóa và hành chính, các khu phố thương mại sầm uất, tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu và tiếng người nói chuyện ồn ào hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống, một sự khác biệt hoàn toàn so với sự tĩnh lặng của quán sách nhỏ nơi Tạ Trần sinh sống.

Giữa một quảng trường nhỏ nhưng trang trọng trong Thành Vô Song, một buổi tọa đàm về 'Di sản của Kỷ Nguyên Nhân Đạo' đang diễn ra. Không có những pháp trận rực rỡ, không có những biểu ngữ hào nhoáng, chỉ có một bục gỗ đơn giản và những hàng ghế đá xếp ngay ngắn. Tuy nhiên, đám đông tụ tập lại hết sức đông đảo, chăm chú lắng nghe từng lời nói, thể hiện sự khát khao tri thức và sự quan tâm đến tương lai của họ. Lâm Phong, với khí chất tự tin của một nhà lãnh đạo trẻ, Hồng Liên với vẻ duyên dáng nhưng đầy tâm huyết, Mộ Dung Tuyết trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, và Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt thông minh lấp lánh, là những người chủ trì chính. Họ không còn là những học trò bé nhỏ ngày nào, mà đã trở thành những trụ cột của kỷ nguyên mới, những người tiên phong trong việc định hình lại giá trị của nhân loại.

Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, như những cái bóng lặng lẽ, đứng lẫn trong đám đông, quan sát mọi thứ mà không hề gây chú ý. Tạ Trần khoanh tay trước ngực, đôi mắt sâu thẳm dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của những người trẻ. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, nhưng giờ đây đã pha chút ưu tư về con đường dài của nhân loại, dù vẫn giữ được vẻ thanh thản và hài lòng trước những thành quả đã đạt được.

Lâm Phong là người mở lời trước, giọng nói của hắn vang vọng, đầy nhiệt huyết và sự tự tin. "Di sản mà chúng ta muốn để lại cho con cháu, không phải là một pháp khí có thể phá vỡ núi sông, một bí thuật trường sinh bất tử chỉ dành cho số ít, hay những chiến công lẫy lừng của một cá nhân siêu phàm. Di sản của Kỷ Nguyên Nhân Đạo, thưa quý vị, chính là một phương pháp canh tác bền vững, để mỗi tấc đất đều có thể nuôi dưỡng con người. Di sản là một cây cầu vững chắc, nối liền những dòng sông, những ngọn núi, để con người có thể giao lưu, học hỏi lẫn nhau. Di sản là một hệ thống y tế chăm sóc mọi người, để không ai phải chịu đựng bệnh tật trong sự tuyệt vọng. Đó mới là những gì chân thật nhất, thiết thực nhất, và có ý nghĩa nhất cho sự tồn tại của nhân loại chúng ta." Hắn dứt lời, nhận được những tràng vỗ tay tán thưởng vang dội từ đám đông.

Tiếp lời Lâm Phong là Hồng Liên. Nàng bước lên bục, mái tóc đen mượt khẽ bay trong gió, ánh mắt sâu sắc hướng về phía những người nghe. "Di sản không chỉ là vật chất, không chỉ là những công trình kiến trúc hay những tri thức khoa học. Di sản còn là những câu chuyện, những bài ca, những bức tranh khắc họa cuộc sống bình dị nhưng đầy ý nghĩa của con người. Là những giá trị nhân văn được gìn giữ qua bao thế hệ, là lòng yêu thương, sự sẻ chia, lòng dũng cảm khi đối mặt với khó khăn. Là khả năng cảm thụ cái đẹp, khả năng đồng cảm với nỗi đau của đồng loại. Đó chính là linh hồn của nhân lo���i, là điều khiến chúng ta trở nên khác biệt, trở nên vĩ đại." Giọng nàng ấm áp, truyền cảm, chạm đến trái tim của mỗi người nghe. Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, nở nụ cười hiền hậu. Tạ Trần cũng mỉm cười nhẹ, cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Hồng Liên, vẫn là cô gái tâm huyết với những giá trị văn hóa, nay đã trưởng thành và có thể lan tỏa tư tưởng của mình đến với đông đảo quần chúng.

Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng và thanh lịch vốn có, bước lên bục. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại kiên định. "Là một người thầy thuốc, ta hiểu rõ hơn ai hết giá trị của sự sống. Ngày xưa, các tu sĩ tìm kiếm sự trường sinh, nhưng lại bỏ quên đi sự sống của những phàm nhân yếu ớt. Họ tích trữ linh đan diệu dược cho bản thân, mà không màng đến những người đang bệnh tật, đang chết dần chết mòn." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt quét qua đám đông. "Đối với ta, một bài thuốc cứu sống hàng ngàn người, một phương pháp phòng bệnh cho cả cộng đồng, đó mới là di sản vĩ đại nhất của người thầy thuốc, chứ không phải là bí quyết trường sinh bất lão chỉ dành cho một vài kẻ. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Di sản là sự tiếp nối của sự sống, chứ không phải là sự kéo dài một cách vô nghĩa của một cá thể." Những lời nói của nàng, giản dị nhưng đầy sức nặng, khiến nhiều người phải suy ngẫm. Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự tán đồng. Mộ Dung Tuyết đã tìm thấy chân lý của mình, không phải trong tiên đạo, mà trong nhân đạo.

Cuối cùng, Thư Đồng Tiểu An, người đã chấp bút cho bản thảo, bước lên. Hắn không cao lớn, nhưng khí chất tri thức và sự tự tin của hắn lại khiến người ta phải nể trọng. "Di sản của tôi, thưa quý vị, là những cuốn sách tôi viết, những ý tưởng tôi chia sẻ, để những thế hệ sau có thể đứng trên vai chúng tôi, nhìn xa hơn, hiểu sâu hơn. Là khả năng đặt câu hỏi, khả năng tìm kiếm lời giải đáp, khả năng không ngừng học hỏi và sáng tạo. Đó là một dòng chảy tri thức không ngừng nghỉ, một ngọn lửa khai sáng luôn bùng cháy, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Chúng ta không cần những lời tiên tri từ trời, chúng ta tự kiến tạo tương lai của mình bằng chính trí tuệ và sự đoàn kết." Tiểu An nói với giọng điệu rõ ràng, mạch lạc, đầy nhiệt huyết. Hắn đã hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của một "thư đồng", trở thành một nhà tư tưởng thực thụ. Ông Lão Tiều Phu vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt, một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt khắc khổ. Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự mãn nguyện và niềm tin vào thế hệ trẻ. Hắn cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy những hạt mầm mà hắn gieo đã nảy mầm và phát triển thành những cây cổ thụ vững chãi, tự mình vươn tới ánh sáng.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu bao trùm Thành Vô Song, nhuộm cả bầu trời một màu vàng cam rực rỡ, Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu đã rời khỏi quảng trường, hòa mình vào dòng người trở về Thị Trấn An Bình. Không khí dịu nhẹ, mát mẻ của buổi chiều tà bao trùm lấy họ, xoa dịu đi sự ồn ào náo nhiệt của thành phố. Họ không nói gì nhiều trên đường v��, chỉ lặng lẽ bước đi, mỗi người chìm đắm trong những suy nghĩ riêng của mình. Tiếng chim hót líu lo trong các lùm cây ven đường, tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang lên, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên.

Trở về Thị Trấn An Bình, nơi những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản đã bắt đầu lên đèn, họ đi dạo dọc bờ sông. Dòng nước lặng lờ trôi, phản chiếu ánh hoàng hôn vàng rực như một dải lụa mềm mại. Mùi đất ẩm và mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác yên bình đến lạ.

Ông Lão Tiều Phu phá vỡ sự im lặng. Giọng ông chậm rãi, từ tốn, như tiếng nước chảy qua những ghềnh đá nhỏ. "Vậy là, lời tiên tri 'Không ai khao khát thành tiên' đã được thế hệ trẻ của chúng ta giải thích theo một cách khác, Tạ Trần à." Ông lão quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt tinh anh dưới hàng mi bạc phơ. "Không phải là từ bỏ tu luyện vì không còn muốn, hay vì sợ hãi sức mạnh của Thiên Đạo. Mà là vì họ đã tìm thấy một điều vĩ đại hơn để khao khát. Một điều gì đó chân thực hơn, ý nghĩa hơn."

Tạ Trần đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc lá đang trôi trên mặt nước, ánh mắt xa xăm, tràn đầy hy vọng và sự an yên. Hắn cảm nhận được sự chuyển dịch sâu sắc trong tư duy của nhân loại, một sự chuyển dịch mà hắn đã từng mơ ước, từng nỗ lực định hướng. "Đúng vậy, lão nhân gia. Khao khát thành tiên là khao khát sự bất tử của cá nhân, khao khát sức mạnh để vượt lên trên mọi giới hạn. Nhưng khao khát xây dựng một di sản cho nhân loại, đó là khao khát sự bất tử của tinh thần, của trí tuệ, của tình người. Nó không phải là một điểm đến, mà là một dòng chảy không ngừng. Mỗi đóng góp nhỏ, mỗi giá trị được vun đắp, mỗi tri thức được truyền trao, đều là một phần của dòng chảy ấy."

Hắn dừng lại, nhìn về phía chân trời nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm sắp buông xuống. "Và dòng chảy ấy, lão nhân gia, sẽ không bao giờ cạn. Nó sẽ tiếp tục tuôn chảy qua bao thế hệ, mang theo những tinh hoa của nhân loại, gột rửa những chấp niệm cũ, và bồi đắp nên những giá trị mới." Tạ Trần không còn là "điểm neo nhân quả" bị Thiên Đạo truy đuổi, hắn đã trở thành "người thầy vô danh", lặng lẽ chứng kiến những hạt mầm đã gieo đang nở hoa kết trái. Hắn biết rằng, với sự trưởng thành này của thế hệ trẻ, hắn có thể lùi sâu hơn vào vai trò của mình, hoặc thậm chí biến mất một cách bí ẩn, mà không hề lo lắng về tương lai của nhân loại.

Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hiền hậu, vỗ nhẹ lên vai Tạ Trần. "Phải, chính là dòng chảy không ngừng. Những điều mà ta và ngươi từng băn khoăn, từng hoài niệm về thời đại cũ, giờ đây đã được thế hệ trẻ giải đáp một cách trọn vẹn. Họ đã tự mình tìm ra con đường." Ông lão nhìn về phía Thị Trấn An Bình, nơi những ánh đèn đã sáng rực, biểu tượng cho sức sống mãnh liệt của con người. "Di sản của họ không phải là những gì được cất giấu trong tàng kinh các của tiên môn, mà là những gì được viết trên trang sách của Học Xá Nhân Gian, những gì được xây dựng bằng bàn tay của những người thợ, những gì được truyền dạy qua lời ca tiếng hát, những gì được in hằn trong trái tim của m��i con người."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy một sự thanh thản tuyệt đối. "Sự tiến bộ của nhân loại không có giới hạn, lão nhân gia. Sẽ có những thách thức mới, những bí ẩn mới mà vũ trụ còn cất giữ. Nhưng ta tin rằng, với tinh thần học hỏi không ngừng, với khả năng sáng tạo vô hạn và sự đoàn kết của con người, họ sẽ luôn tìm thấy con đường. Di sản mà họ đang xây dựng, không chỉ là những giá trị vật chất hay tinh thần, mà còn là chính khả năng thích nghi và phát triển không ngừng ấy."

Đêm đã về khuya, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen nhung, sáng hơn, rõ hơn trong một thế giới không còn bị che phủ bởi linh khí hỗn loạn của Thiên Đạo. Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu tiếp tục bước đi dọc bờ sông, bóng họ in dài trên mặt nước, như hai chấm nhỏ giữa một dòng chảy vĩ đại của thời gian và của nhân loại. Di sản thật sự không phải là quyền năng hay danh vọng, mà là những dấu ấn của trí tuệ, của tình người, được gieo mầm, vun đắp và truyền trao, để nhân loại có thể tự mình khai phá một bình minh vĩnh cửu, không cần đến tiên nhân, không cần đến Thiên Đạo. Đó chính là ý nghĩa của Kỷ Nguyên Nhân Gian, một hành trình bất tận của sự sống và sáng tạo.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free