Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1171: Bình Minh Nhân Đạo: Vết Chân Kế Thừa

Sáng sớm tại Thị Trấn An Bình, tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá cổ thụ, rắc vàng lên mái ngói âm dương của những ngôi nhà gỗ và gạch giản dị. Khắp nơi, hơi sương mỏng manh còn vương vấn trên những con đường lát đá, chưa kịp tan chảy dưới ánh dương ôn hòa. Tiếng rao hàng của người bán bánh, tiếng lốc cốc của xe ngựa thồ hàng, tiếng bước chân hối hả của những người dân thức dậy sớm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bình dị, quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi bánh nướng thơm lừng hòa lẫn mùi gỗ mộc, mùi đất ẩm sau đêm, và cả mùi hương trà thanh tao từ các quán ven đường, phảng phất khắp không gian, vẽ nên một bức tranh thị trấn tuy nhộn nhịp nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình hiếm có.

Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần ngồi bên ô cửa sổ, ánh sáng sớm tinh khiết rọi vào trang sách cũ mà hắn đang lật giở. Cuốn sách đã phai màu thời gian, giấy đã ngả vàng, nhưng từng nét chữ vẫn hiện rõ, lưu giữ những triết lý cổ xưa. Bên cạnh hắn là chồng báo cáo tóm tắt từ Đại Diễn Đàn Nhân Gian vừa diễn ra tại Thành Vô Song, những tờ giấy được viết nắn nót, chất chứa biết bao kỳ vọng và hoài bão của một kỷ nguyên mới. Hắn không vội vã, chỉ lặng lẽ đọc, đôi lúc nhấp một ngụm trà nóng hổi, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, lắng đọng trong tâm hồn. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, tôn lên gương mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng khiến hắn thêm phần giản dị, hòa mình vào không gian tĩnh lặng của quán.

Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang chăm chú quét dọn từng ngóc ngách của quán sách. Cậu bé nay đã lớn hơn một chút, sự tò mò trong ánh mắt đã được thay thế bằng một vẻ thông minh và hiếu học. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ. Cậu bé đã không còn là đứa trẻ chỉ biết chạy nhảy, mà đã bắt đầu biết cảm nhận và suy ngẫm về những điều lớn lao xung quanh.

“Tiên sinh,” Tiểu An cất tiếng, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch, “những kế hoạch này thật vĩ đại! Con thấy họ nói về việc xây trường học, xây thư viện, rồi cả những công trình nghiên cứu khoa học... Liệu chúng ta có thực hiện được hết không ạ?” Cậu bé vừa nói vừa nhìn sang chồng báo cáo, ánh mắt lộ rõ sự háo hức xen lẫn chút lo lắng.

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, mỉm cười nhẹ, nụ cười không quá rõ ràng nhưng ẩn chứa sự mãn nguyện thầm kín. Hắn vuốt nhẹ mái tóc của Tiểu An, một cử chỉ quen thuộc, đầy trìu mến. “Không phải chúng ta, Tiểu An, mà là họ.” Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không nhanh không chậm, mang theo một sự an yên lạ thường. “Mỗi thế hệ đều có sứ mệnh của riêng mình. Nhiệm vụ của chúng ta là gieo những hạt giống tốt, vun trồng chúng bằng triết lý và ni��m tin. Còn cây có tự tìm đường mà vươn lên, có đâm chồi nảy lộc hay không, thì đó là việc của chúng.” Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ bẫng như gió thoảng qua, rồi tiếp tục: “Hành trình của Nhân Đạo không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một dòng suối không ngừng chảy, uốn lượn qua ghềnh đá, len lỏi qua rừng sâu. Nó cần sự thích nghi, cần sự kiên cường và không ngừng học hỏi. Những gì chúng ta thấy hôm nay, là những dòng chảy nhỏ đang tìm thấy hướng đi của riêng mình, và chúng đang kiến tạo nên một dòng sông lớn.”

Tiểu An gật đầu, đôi mắt vẫn dán vào chồng báo cáo. Cậu bé hiểu rằng, "họ" mà tiên sinh nói đến, chính là Lâm Phong, Hồng Liên, và những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết mà cậu đã được chứng kiến tại Đại Diễn Đàn. Cậu bé đặt cây chổi sang một bên, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Tạ Trần, cẩn thận lật giở từng trang báo cáo, đôi mắt chăm chú đọc từng dòng, từng chữ. Tạ Trần không ngăn cản, chỉ tiếp tục nhấp trà, ánh mắt dõi theo Thư Đồng Tiểu An, trong lòng cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Hắn biết rằng, hạt giống đã được gieo, và giờ đây, những mầm non đang tự mình vươn lên, mạnh mẽ và đầy sức sống. Sự tự tin và năng lực của thế hệ trẻ đã vượt xa những gì hắn dự đoán. Nhân Đạo sẽ không chỉ dừng lại ở việc duy trì sự bình yên, mà còn hướng tới sự khai phá và sáng tạo, điều mà chính hắn cũng chưa từng nghĩ đến trọn vẹn. Cuộc sống bình thường, hóa ra, lại là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, một bí ẩn vô tận mà mỗi con người đều có thể tự mình giải mã.

***

Tại Thành Vô Song, không khí hoàn toàn khác biệt. Giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ đổ xuống những công trình kiến trúc đồ sộ, làm nổi bật những bức tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, lung linh như một dải lụa vàng óng. Từ cung điện hoàng gia lộng lẫy đến các khu phố thương mại sầm uất, hay những ngôi nhà cao tầng san sát, tất cả đều toát lên vẻ phồn thịnh và sức sống. Thành Vô Song giờ đây không chỉ là một trung tâm quyền lực, mà đã trở thành trái tim của một kỷ nguyên mới, nơi tri thức và văn hóa được đề cao.

Âm thanh của thành phố vang vọng khắp nơi: tiếng rao hàng của các thương nhân từ khắp nhân gian đổ về, tiếng bước chân hối hả của người qua lại, tiếng xe ngựa lọc cọc trên đường đá, tiếng nhạc từ các tửu lầu vọng ra, và tiếng người nói chuyện ồn ào như một dòng sông không ngừng chảy. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thảo dược thoang thoảng từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa dịu nhẹ từ các khu vườn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh hương vị phong phú. Không khí nơi đây sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy năng lượng, nhưng dưới vẻ ngoài sôi động đó, vẫn có thể cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm, một sự thận trọng cần thiết của một xã hội đang trong quá trình chuyển mình.

Tại một quảng trường lớn, nơi chỉ vài ngày trước còn diễn ra Đại Diễn Đàn, giờ đây đã trở thành một công trường nhộn nhịp. Lâm Phong, một học giả trẻ với dáng vẻ tuấn tú và khí chất tràn đầy năng lượng, đang đứng trên một bục đá cao, nhiệt huyết diễn thuyết trước hàng trăm công nhân và người dân. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, không quá xa cách mà lại toát lên vẻ thanh cao, đôi mắt sáng ngời đầy lý tưởng.

“Tri thức là nền tảng của Nhân Đạo!” Giọng anh vang dội, đầy sức thuyết phục. “Mỗi người dân, từ già đến trẻ, từ người lao động đến người học giả, đều có quyền được học, được biết, được tự mình suy nghĩ! Chúng ta không còn phụ thuộc vào những lời dạy khô khan từ tiên môn, không còn bị trói buộc bởi những giới hạn của Thiên Đạo. Chúng ta sẽ kiến tạo nên những ‘Học Xá Nhân Gian’, nơi tri thức được chia sẻ, nơi tư duy được khai phóng, nơi mỗi cá nhân đều có thể tìm thấy con đường phát triển của riêng mình!”

Anh vừa dứt lời, một nhóm thợ xây đã hăng hái bắt tay vào việc, tiếng búa gõ, tiếng đục chạm khắc vang lên dồn dập. Những viên gạch đầu tiên được đặt xuống, đánh dấu sự khởi đầu của các ‘Học Xá Nhân Gian’ – những ngôi trường công cộng, nơi triết lý nhân sinh và khoa học tự nhiên sẽ được truyền dạy. Lâm Phong không chỉ nói suông, anh trực tiếp chỉ đạo công việc, bàn bạc với các kiến trúc sư, lắng nghe ý kiến của người dân, thể hiện một tinh thần trách nhiệm và sự cầu thị đáng ngưỡng mộ.

Ở một góc quảng trường khác, Hồng Liên, một nghệ nhân trẻ với tài năng thiên bẩm và niềm đam mê rực cháy, đang cùng các nghệ nhân trẻ khác trang trí một bức tường lớn. Cô mặc bộ trang phục đơn giản nhưng đầy màu sắc, mái tóc được tết gọn gàng, đôi mắt lấp lánh sự sáng tạo. Những bức tranh trên tường không phải là những hình ảnh thần tiên hay linh thú huyền ảo, mà là những cảnh tượng bình dị của cuộc sống: người nông dân cày cấy, người thợ rèn đúc sắt, trẻ em vui đùa bên bờ suối, gia đình quây quần bên bếp lửa. Những gam màu tươi sáng, rực rỡ, vẽ nên một tương lai tràn đầy hy vọng.

“Vẻ đẹp không cần phải là tiên khí, không cần phải là thần thông!” Hồng Liên vừa vẽ, vừa hướng dẫn các nghệ nhân trẻ, giọng cô đầy nhiệt huyết. “Vẻ đẹp nằm ngay trong cuộc sống, trong tâm hồn con người, trong những điều bình dị nhất mà chúng ta thường bỏ qua! Chúng ta sẽ dùng nghệ thuật để tôn vinh lao động, để ca ngợi tình yêu thương, để khắc họa sự hài hòa giữa con người và thiên nhiên. Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu, đều là một lời khẳng định về giá trị của Nhân Đạo!”

Từ ban công cao của một tòa kiến trúc gần đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lặng lẽ quan sát mọi hoạt động bên dưới. Lăng Nguyệt vẫn giữ dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây đã vơi đi sự mệt mỏi ẩn sâu, thay vào đó là một ánh nhìn tin tưởng và đầy kỳ vọng. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh buông dài, toát lên vẻ thanh tao nhưng không còn quá xa cách như trước. Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã, đứng cạnh nàng, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết. Bộ đạo bào màu lam nhạt của hắn khẽ bay trong gió.

“Họ đã thực sự trưởng thành,” Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng không còn lạnh lùng như xưa, mang theo một chút trầm tư. “Không cần chúng ta phải dẫn dắt từng bước, thậm chí không cần chúng ta phải can thiệp.”

Dương Quân gật đầu, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. “Đúng vậy. Triết lý Nhân Đạo đã bén rễ sâu sắc. Những hạt mầm mà Tạ Trần gieo trồng đã đâm chồi nảy lộc, và giờ đây, chúng đang tự mình vươn tới ánh sáng. Lâm Phong và Hồng Liên, cùng với thế hệ của họ, đang định hình một tương lai mà có lẽ ngay cả chúng ta cũng chưa từng hình dung tới.”

Lăng Nguyệt khẽ quay đầu nhìn Dương Quân. “Vậy thì, nhiệm vụ của chúng ta cũng đã thay đổi. Có lẽ, đã đến lúc chúng ta nên lùi về phía sau, trở thành những người cố vấn thầm lặng, hoặc tìm kiếm một mục đích sống mới cho riêng mình.” Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, về phía những ngọn núi ẩn hiện trong làn sương mờ, nơi Thiên Đạo từng ngự trị, giờ chỉ còn là một ký ức xa xăm. Sự chuyển giao quyền lực và trách nhiệm cho thế hệ trẻ đã hoàn tất một cách tự nhiên, hài hòa. Họ không còn là những người bảo hộ, mà đã trở thành những người chứng kiến, những người cố vấn cho m��t kỷ nguyên mới.

***

Chiều tà, Thị Trấn An Bình lại khoác lên mình một vẻ đẹp khác, dịu dàng và tĩnh lặng hơn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi mát của dòng suối nhỏ chảy róc rách. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng giờ đây đã bớt đi sự nhộn nhịp, nhường chỗ cho tiếng cười nói ríu rít của trẻ con và những âm thanh lao động cần mẫn. Mùi thức ăn từ các gia đình bắt đầu lan tỏa, hòa cùng mùi đất ẩm và mùi gỗ đặc trưng của thị trấn.

Tạ Trần cùng Ông Lão Tiều Phu ngồi bên bờ suối nhỏ, nơi những cành liễu rủ bóng, soi mình trên mặt nước trong xanh. Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu của ông vẫn sáng ngời như ngày nào. Râu tóc bạc phơ lay động nhẹ trong gió, chiếc rìu gỗ cũ kỹ vẫn nằm chắc trên tay ông, như một phần không thể tách rời của cuộc đời ông. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, sâu sắc, đôi mắt hắn dõi theo những hoạt động của lũ trẻ trong làng.

Đám trẻ, với đôi tay nhỏ bé nhưng tràn đầy nhiệt huy��t, đang hì hụi dựng một ‘tủ sách cộng đồng’ đơn giản ngay cạnh bờ suối. Chúng dùng những thanh gỗ cũ, những viên đá nhẵn nhụi, tạo nên một góc nhỏ để đặt những cuốn sách cũ mà người lớn trong làng quyên góp. Tiếng cười nói, tiếng hò reo của chúng vang vọng, mang theo một sự hồn nhiên và niềm vui sướng khi tự tay tạo nên điều gì đó có ích.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, chạy đến bên Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, vẻ mặt rạng rỡ, hào hứng kể chuyện. “Anh Tạ Trần ơi, ông Tiều Phu ơi! Hôm nay ở trường làng, chúng con được học về cách trồng trọt hiệu quả đấy! Cô giáo bảo, phải biết cách chọn đất, cách tưới nước, và phải chăm sóc cây bằng cả tấm lòng thì cây mới lớn nhanh được!” Giọng cô bé trong veo, tràn đầy hy vọng về những bài học mới lạ, không còn những câu chuyện cổ tích về tiên nhân, mà là những kiến thức thực tế, gần gũi với cuộc sống.

Gần đó, Thợ Gốm Lão Tôn, với bàn tay chai sạn dính đất sét và vẻ mặt hiền từ, đang hướng dẫn một vài thanh niên nặn gốm. Mùi đất sét thoang thoảng trong không khí, hòa cùng tiếng vo ve của bàn xoay gốm. Từ những khối đất vô tri, dưới bàn tay tài hoa của lão Tôn và sự khéo léo của những người học trò, những chiếc bát, chiếc chén, những bình hoa tinh xảo dần thành hình. Lão Tôn mỉm cười hiền hậu, kiên nhẫn chỉ bảo từng chút một, truyền lại nghề truyền thống mà ông đã gắn bó cả đời.

Ông Lão Tiều Phu nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt dâng lên một niềm tự hào không thể che giấu. Ông quay sang Tạ Trần, giọng nói chậm rãi, từ tốn, đầy kinh nghiệm sống. “Cây non đã bắt đầu đâm chồi, Tạ Trần à. Chúng không còn cần ta che chở nữa rồi.” Ông cười hiền, nụ cười khắc khổ của người từng trải qua nhiều sương gió, nhưng giờ đây lại rạng rỡ niềm vui.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt xa xăm, nhìn về phía những đứa trẻ đang hăng say dựng tủ sách, về phía những thanh niên đang miệt mài nặn gốm. “Chính là vậy. Khi chúng tự mình vươn lên, tự mình kiến tạo, đó mới là sức sống thực sự của Nhân Đạo. Không cần đến tiên nhân, không cần đến thần linh. Chỉ cần giữ vững tâm mình, giữ vững nhân tính, và không ngừng học hỏi.”

Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong lòng. Thiên Đạo đã suy tàn, tiên môn không còn là mối đe dọa, và Nhân Đạo đã tìm thấy con đường của riêng mình. Hắn vui mừng khi chứng kiến những hạt mầm triết lý của mình đã đơm hoa kết trái, đã bén rễ sâu vào lòng người. Niềm tự hào xen lẫn một chút hoài niệm về những ngày đầu gian khó, nhưng trên hết là sự mãn nguyện khi nhìn thấy thế hệ trẻ tiếp nối một cách tự tin và đầy nhiệt huyết. Họ không chỉ là người thừa kế, mà là những kiến trúc sư của một kỷ nguyên mới.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, Tạ Trần vẫn giữ một nhận thức sâu sắc về sự vô thường của vạn vật. Hắn biết rằng, hành trình của Nhân Đạo vẫn còn dài, sẽ đối mặt với những thách thức không ngừng. Cuộc sống bình thường, dù không có tiên, vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trí tuệ con người sẽ là chìa khóa để giải mã chúng. Đây sẽ là trọng trách lớn lao của thế hệ mới, một hành trình không có điểm dừng, nơi chấp niệm duy nhất là sự tiến bộ và khám phá.

Nhưng nhìn vào ánh mắt lấp lánh của Tiểu Hoa, vào sự hăng say của những người thanh niên, Tạ Trần biết rằng, họ đã sẵn sàng. Họ không còn là những kẻ chỉ biết chờ đợi, mà là những người tự tin nắm giữ vận mệnh của chính mình. Những vết chân kế thừa đã được in hằn, vững chắc trên con đường mới mở ra, dẫn lối đến một bình minh rạng rỡ của Nhân Đạo, một kỷ nguyên mà con người tự mình định đoạt, không cần đến sự can thiệp của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free