Nhân gian bất tu tiên - Chương 1160: Lưỡi Kiếm Công Lý Mới: Trí Tuệ, Dũng Khí và Tiếng Nói Cộng Đồng
Ánh tà dương của ngày hôm trước đã lùi về chân trời, mang theo những tia hy vọng về một kỷ nguyên mới, nơi nhân tâm là trọng, nơi giá trị con người được đặt lên trên mọi sự ưu việt của công nghệ hay sức mạnh. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bình yên và trầm mặc, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi, lặng lẽ soi đường cho những con thuyền đang tìm kiếm bến bờ. Hắn biết, sự phát triển của khoa học và công nghệ trong kỷ nguyên Nhân Gian sẽ không ngừng đặt ra những thách thức đạo đức mới, đòi hỏi sự định hướng liên tục từ triết lý Nhân Đạo và sự trưởng thành của thế hệ lãnh đạo mới. Hắn sẽ tiếp tục đóng vai trò là ‘la bàn đạo đức’ và nguồn cảm hứng triết lý cho thế hệ trẻ trong hành trình kiến tạo thế giới mới, không bằng lời nói hoa mỹ hay phép thuật siêu phàm, mà bằng những câu hỏi đơn giản nhưng thấu triệt, bằng sự hiện diện bình dị nhưng sâu sắc. Con đường xây dựng một kỷ nguyên Nhân Gian thịnh vượng và bền vững là một quá trình dài, không ngừng học hỏi, thích nghi, và vượt qua những ‘lưỡi dao hai lưỡi’ của tiến bộ, bằng cách luôn đặt ‘nhân tâm’ làm trọng. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân loại vẫn sẽ tiến lên, từng bước, từng bước một, dưới ánh sáng của ‘Nhân Đạo’.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng nhạt đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ gỗ đã cũ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch, Tạ Trần vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc bên chiếc bàn nhỏ trong quán sách. Một ấm trà Nghi Hưng đang bốc hơi nghi ngút, hương trà thoang thoảng quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, an yên. Hắn cầm trên tay cuốn cổ thư "Vô Vi Chi Đạo", lật từng trang giấy đã ố vàng, đôi m��t sâu thẳm lướt qua những dòng chữ cổ kính, dường như đang tìm kiếm điều gì đó trong cõi vô thường. Thân hình gầy gò của hắn ẩn hiện dưới lớp áo vải bố cũ kỹ, giản dị đến mức hòa mình vào cảnh vật xung quanh, không hề gây chú ý, nhưng lại toát lên một vẻ thâm trầm khó tả. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm càng làm nổi bật vẻ thư sinh, thoát tục, hoàn toàn khác biệt với những tu sĩ cường tráng hay phàm nhân vạm vỡ ngoài kia.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán sách khẽ mở ra, mang theo làn gió nhẹ và một vài tiếng bước chân vội vã. Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt thông minh đầy vẻ lo lắng, bước vào đầu tiên. Theo sau y là Tiểu Đường, vẫn với vẻ mập mạp, hiền lành thường thấy, nhưng khuôn mặt tròn trịa của hắn cũng không giấu được sự căng thẳng. Vài thanh niên khác, những người đã từng tụ họp tại quán sách này để lắng nghe Tạ Trần giảng giải, cũng đi theo, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ bức bối, bất bình. Tiếng lật sách của Tạ Trần dừng lại, hắn ngẩng đầu lên, ��nh mắt bình thản đón lấy sự xáo động vừa ùa vào không gian tĩnh mịch của quán.
Thư Đồng Tiểu An bước đến gần bàn trà, cúi người thật sâu, giọng nói dù cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự gấp gáp: "Tiên sinh, Thị Trấn An Bình đang đối mặt với một vấn đề. Lão Gia Phủ kia ỷ thế giàu có, muốn chèn ép Mai Hoa, ép cô ấy phải bán xưởng dệt lụa gia truyền." Y siết chặt nắm tay, sự căm phẫn hiện rõ trong ánh mắt. "Hắn dùng đủ mọi thủ đoạn, từ việc mua chuộc một vài quan lại nhỏ lẻ trong thị trấn để gây khó dễ, đến việc tung tin đồn thất thiệt, thậm chí còn ngấm ngầm đe dọa. Mai Hoa chỉ là một cô gái yếu đuối, không biết phải làm sao. Nàng ấy đã đến cầu cứu chúng con, nhưng chúng con vẫn chưa tìm ra cách giải quyết thỏa đáng, vừa giữ được công bằng, vừa không gây ra thêm sóng gió."
Tiểu Đường tiếp lời, vẻ mặt đầy đồng cảm: "Đúng vậy, tiên sinh. Mai Hoa là một người hiền lành, xưởng dệt của cha nàng ấy đã truyền qua mấy đời, là nguồn sống duy nhất của gia đình. Lão Gia Phủ kia lại là một kẻ lòng tham không đáy, hắn thấy xưởng dệt lụa của Mai Hoa có vị trí đẹp, lại nghe nói có bí quyết dệt lụa đặc biệt, nên đã tìm mọi cách để chiếm đoạt. Nàng ấy đã khóc rất nhiều, gần như tuyệt vọng rồi." Hắn đặt túi bánh kẹo quen thuộc xuống bàn, nhưng lần này, vẻ hào hứng thường thấy khi chia sẻ đồ ăn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự trăn trở, lo lắng cho số phận của người khác.
Tạ Trần không vội vàng trả lời. Hắn chậm rãi đặt cuốn sách xuống, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đủ để thu hút mọi sự chú ý. Hắn nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong vòm miệng, rồi khẽ đặt chén xuống. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt trẻ tuổi đang đứng trước mình, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như đang cân nhắc từng lời nói, từng suy nghĩ trong lòng họ. Hắn biết, đây không chỉ là một vụ việc đơn lẻ, mà là một thử thách cho cái "Nhân Đạo" mà họ đang cố gắng kiến tạo, một thử thách cho những nguyên tắc mới mà họ đang xây dựng. "Công lý, nếu không có sức mạnh để cưỡng chế, liệu có còn là công lý? Và cái ‘sức mạnh’ ấy, nó phải được định nghĩa như thế nào trong kỷ nguyên Nhân Gian này?" Giọng nói của Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng câu hỏi lại như một lưỡi dao sắc bén, xuyên thẳng vào tâm can, buộc những người trẻ phải suy nghĩ sâu xa hơn về bản chất của công bằng và cách thức để đạt được nó. Hắn không đưa ra giải pháp, mà chỉ mở ra một cánh cửa cho họ tự tìm kiếm.
Tiểu An và Tiểu Đường, cùng với các thanh niên khác, đều lặng người. Câu hỏi của Tạ Trần không chỉ đơn thuần là về vụ việc Mai Hoa, mà nó còn chạm đến nền tảng triết lý của kỷ nguyên mới. Họ đã từng chứng kiến sức mạnh tu vi làm tha hóa lòng người, biến công lý thành công cụ phục vụ kẻ mạnh. Giờ đây, khi sức mạnh ấy đã không còn là thước đo duy nhất, thậm chí còn bị khinh miệt, thì điều gì sẽ thay thế nó để bảo vệ lẽ phải? Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, ánh mắt hắn không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. Hắn biết, những người trẻ này cần tự mình trả lời câu hỏi đó, cần tự mình định nghĩa lại cái "sức mạnh" của kỷ nguyên Nhân Gian. Hắn quan sát phản ứng của họ, từng nét mặt bối rối, từng ánh mắt trăn trở, và cảm nhận được ngọn lửa của lý tưởng vẫn đang âm ỉ cháy trong lòng họ, dù đang đứng trước một vấn đề khó khăn. Lão Quán Chủ, ngồi ở quầy tính tiền, mỉm cười hiền từ, khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt tinh tường dõi theo cuộc đối thoại, trong lòng cũng thầm tán thưởng sự sâu sắc trong câu hỏi của Tạ Trần, một câu hỏi đã gieo mầm suy tư vào những tâm hồn trẻ tuổi.
***
Buổi chiều dần buông, mang theo những đám mây xám xịt kéo đến, báo hiệu một cơn gió nhẹ sắp tràn qua Thị Trấn An Bình. Xưởng dệt lụa của Mai Hoa nằm khuất sâu trong một con hẻm nhỏ, vẻ ngoài cũ kỹ và có phần xiêu vẹo, nhưng khi bước vào, một mùi hương đặc trưng của tơ lụa và thuốc nhuộm thảo mộc thoang thoảng lan tỏa, chứng tỏ nơi đây vẫn đang hoạt động. Khung cửi lạch cạch vang lên đều đặn, nhưng hôm nay, âm thanh ấy mang theo một sự nặng nề, u uẩn. Mai Hoa, một cô gái trẻ với vẻ mặt tiều tụy vì lo lắng, đôi tay chai sần vì công việc dệt lụa nhưng vẫn giữ được nét thanh tú, đang ngồi bên khung cửi, đôi mắt đỏ hoe. Chiếc áo vải giản dị của nàng nhuốm màu công việc, nhưng lại không thể che đi vẻ yếu đuối, bất lực trước những áp lực mà nàng đang phải gánh chịu.
Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường, cùng với một vài thanh niên khác, bước vào xưởng. Họ nhìn quanh, thấy những tấm lụa dệt tinh xảo, màu sắc tươi sáng được treo gọn gàng trên giá, đối lập hoàn toàn với không khí ảm đạm trong lòng Mai Hoa. "Cô Mai Hoa," Thư Đồng Tiểu An lên tiếng, giọng nói đầy sự chân thành. "Chúng tôi đến đây để tìm hiểu rõ hơn về sự việc. Xin cô hãy kể lại mọi chuyện một cách chi tiết nhất."
Mai Hoa ngẩng đầu lên, ánh mắt tuyệt vọng ban đầu dần ánh lên một tia hy vọng mỏng manh khi nhìn thấy những gương mặt trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. Nàng đặt con thoi xuống, đôi tay run rẩy đưa lên lau khóe mắt. "Hắn... hắn nói nếu ta không chịu bán xưởng, hắn sẽ cho người phá xưởng, nói ta nợ tiền cha ta ngày xưa... nhưng cha ta đâu có nợ hắn!" Giọng nàng nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên má. "Ta đã tìm kiếm khắp nơi, không có bất kỳ giấy tờ vay nợ nào. Cha ta là người thanh liêm, cả đời chỉ biết đến khung cửi, sao có thể mắc nợ một kẻ như Lão Gia Phủ?" Nàng kể về những lần Lão Gia Phủ cho người đến quấy nhiễu, về những lời đe dọa bóng gió, về việc bỗng dưng có những thanh tra đến kiểm tra xưởng liên tục mà không có lý do chính đáng. Sự bất lực và nỗi sợ hãi đã đè nặng lên đôi vai gầy của nàng suốt mấy tuần qua.
Thư Đồng Tiểu An chăm chú lắng nghe, y tỉ mỉ kiểm tra những cuốn sổ sách cũ kỹ mà Mai Hoa đưa ra, từng dòng ghi chép về nguyên vật liệu, sản phẩm, và các giao dịch, cố gắng tìm kiếm bất kỳ kẽ hở hay dấu hiệu bất thường nào. Đôi mắt thông minh của y lướt qua từng con số, từng câu chữ, như một thợ săn đang truy tìm dấu vết. Tiểu Đường ngồi xuống bên cạnh Mai Hoa, hiền lành an ủi nàng, đồng thời hỏi thăm những người hàng xóm lân cận. Hắn lắng nghe tiếng xì xào của họ, những lời kể về sự hống hách của Lão Gia Phủ, về những vụ việc tương tự mà hắn đã từng gây ra trong thị trấn. Hắn ghi chép cẩn thận từng lời khai, từng mẩu thông tin, ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất, tất cả đều được xem xét như những mảnh ghép quan trọng để dựng lại bức tranh sự thật. Một thanh niên khác khéo léo dùng bút vẽ phác thảo sơ đồ xưởng, chụp lại các giấy tờ liên quan – một phương pháp thu thập chứng cứ mới mẻ, mang hơi hướng của "khoa học" trong kỷ nguyên Nhân Gian, thay vì chỉ dựa vào lời khai.
"Đừng lo, cô Mai Hoa," Thư Đồng Tiểu An ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. "Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật. Bất công không thể tồn tại trong kỷ nguyên Nhân Gian này. Chúng ta không có tu vi, nhưng chúng ta có trí tuệ, có sự đoàn kết, và quan trọng nhất, chúng ta có Nhân Đạo." Y nói, giọng nói tràn đầy quyết tâm, truyền đi một nguồn năng lượng tích cực cho Mai Hoa. Tiểu Đường gật đầu phụ họa, đưa cho Mai Hoa một cái bánh do hắn tự làm, với nụ cười trấn an. "Anh Tạ Trần đã dạy chúng con rằng, chân lý không cần sức mạnh để tồn tại, nó cần sự kiên trì và lòng tin. Chúng con sẽ giúp cô."
Họ ở lại xưởng dệt rất lâu, đến khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu hắt ra từ bên trong. Những cơn gió nhẹ mang theo hơi ẩm của đất, khiến không khí trở nên se lạnh. Trước khi rời đi, Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường đã thu thập được khá nhiều bằng chứng, từ những lời khai nhân chứng cho đến những chứng cứ vật chất, dù chỉ là những mảnh giấy cũ hay những dấu vết mờ nhạt. Trong lòng họ, một ngọn lửa công lý đã bùng cháy mạnh mẽ, không phải bằng sức mạnh phép thuật, mà bằng niềm tin vào sự thật và tiếng nói của lương tri, một dạng 'hiệp nghĩa' mới đang dần hình thành trong kỷ nguyên này.
***
Ngày hôm sau, khi mặt trời lên cao, những tia nắng chói chang đổ xuống Quảng trường Thị Trấn An Bình, khiến không khí trở nên nóng bức. Tuy vậy, quảng trường lại đông nghịt người, tiếng xì xào bàn tán vang vọng khắp nơi, thu hút sự chú ý của toàn bộ thị trấn. Dân làng tụ tập thành một vòng tròn lớn, ánh mắt hiếu kỳ, lo lắng, và cả phẫn nộ đổ dồn về trung tâm. Ở đó, một chiếc bục gỗ tạm bợ đã được dựng lên.
Thư Đồng Tiểu An, dáng người gầy gò nhưng đứng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc, quyết đoán, bước lên bục. Y không mang theo kiếm hay pháp bảo, chỉ có một xấp giấy tờ và một vài bức phác thảo trên tay. Giọng nói của y vang vọng, rõ ràng và đầy sức thuyết phục, kể lại toàn bộ câu chuyện của Mai Hoa, từ những nỗ lực duy trì xưởng dệt của gia đình cho đến những hành động chèn ép, đe dọa của Lão Gia Phủ. "Trong kỷ nguyên Nhân Gian này," y tuyên bố, ánh mắt quét qua đám đông. "Quyền lực không nằm ở tiền bạc hay địa vị, mà ở sự thật và tiếng nói của lương tri. Chúng ta không còn Thiên Đạo để trông cậy, chúng ta chỉ có Nhân Đạo, và Nhân Đạo ấy được xây dựng từ sự công bằng và đoàn kết của mỗi người. Lão Gia Phủ, ngài có thể phủ nhận những bằng chứng này không?"
Đối diện với y, Lão Gia Phủ ngồi trên một chiếc ghế được đặt sẵn, béo tốt, ăn mặc sang trọng với chiếc áo gấm lụa là, bộ râu dài được vuốt ve cẩn thận, nhưng khuôn mặt lại đỏ bừng vì tức giận. Hắn cố gắng giữ vẻ kênh kiệu, hống hách thường thấy, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ bối rối khi Thư Đồng Tiểu An trình bày từng bằng chứng cụ thể: những cuốn sổ sách ghi chép gian lận, những lời khai của hàng xóm về các hành vi đe dọa, thậm chí cả bản phác thảo vị trí xưởng dệt mà hắn muốn chiếm đoạt để mở rộng khu đất của mình. Hắn vung tay, giọng nói khàn đặc vì cố gắng át đi tiếng xì xào của đám đông. "Thằng nhóc ranh! Ngươi dám vu khống ta? Ta chỉ là đang giúp đỡ cô ta thôi! Giúp đỡ một kẻ yếu đuối, không nơi nương tựa, là tấm lòng của ta!"
Ngay lập tức, Tiểu Đường, với vẻ mặt hăm hở và kiên định, đứng giữa đám đông, giơ cao một mảnh giấy có chữ ký của nhiều dân làng. "Giúp đỡ bằng cách ép người ta vào đường cùng sao? Giúp đỡ bằng cách khiến người ta mất đi kế sinh nhai, mất đi niềm tin vào lẽ phải ư? Công lý không phải là thứ ngài có thể mua được, Lão Gia Phủ!" Hắn hô lớn, tiếng nói của hắn như một ngọn cờ hiệu, kích thích sự phẫn nộ đã âm ỉ trong lòng dân làng bùng lên.
Dân làng, ban đầu còn e ngại trước quyền thế của Lão Gia Phủ, nay đã được lời nói của Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường tiếp thêm dũng khí. Sự thật phơi bày trước mắt, những bằng chứng không thể chối cãi, cùng với lời kêu gọi mạnh mẽ về một "Nhân Đạo" mới, đã chạm đến lương tri của họ. "Trả lại công bằng cho Mai Hoa!" một người dân hô lên. "Lão Gia Phủ hãy rời đi!" Tiếng hô đồng thanh vang dội khắp quảng trường, mỗi tiếng nói là một lưỡi kiếm công lý vô hình, đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của Lão Gia Phủ. Hắn cố gắng phản bác, cố gắng mua chuộc, nhưng tất cả đều vô ích. Lão Gia Phủ bối rối, tức giận, nhưng không thể làm gì trước sức mạnh của đám đông và những bằng chứng không thể chối cãi. Đôi mắt hắn đảo liên tục, tìm kiếm một lối thoát, nhưng chỉ thấy những gương mặt đầy phẫn nộ và sự kiên định.
Tạ Trần, đứng khuất trong đám đông, đội một chiếc mũ rộng vành che đi gần hết khuôn mặt, lặng lẽ quan sát mọi việc. Hắn không nói một lời, không có bất kỳ hành động nào, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Hắn thấy được sự thức tỉnh của nhân tâm, thấy được cái "sức mạnh" mới của kỷ nguyên Nhân Gian – không phải là tu vi, không phải là phép thuật, mà là trí tuệ, lòng dũng cảm, và sự đoàn kết của những con người bình thường. Cái "hiệp nghĩa" mới này, dựa trên trí tuệ và đoàn kết, đã bắt đầu thể hiện sức mạnh của nó. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng nó đã đủ để gieo một hạt giống niềm tin vững chắc vào tương lai.
***
Đêm đã khuya, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi qua khung cửa sổ, vẽ lên nền gạch những mảng sáng bạc tĩnh mịch. Trong quán sách của Tạ Trần, chỉ còn một ngọn đèn dầu nhỏ tỏa ánh sáng yếu ớt, đủ để chiếu rọi cuốn sách cổ đang mở trên bàn. Mùi giấy cũ và hương trà đã nguội lạnh lảng bảng trong không khí. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bình yên như chưa hề có chuyện gì xảy ra, chậm rãi lật từng trang sách, đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn.
Tiếng bước chân vội vã lại vang lên, lần này mang theo một sự nhẹ nhõm và rạng rỡ khó tả. Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường bước vào, vẻ mặt cả hai đều tràn ngập niềm vui chiến thắng. Họ không giấu được sự phấn khích, nhưng vẫn cố giữ sự tôn kính khi đến gần Tạ Trần.
"Tiên sinh, chúng con đã thành công!" Thư Đồng Tiểu An không nén được sự hân hoan trong giọng nói. "Lão Gia Phủ đã phải từ bỏ ý định. Trước sức ép của những bằng chứng không thể chối cãi và sự đồng lòng của toàn thể dân làng, hắn đành phải rút lui, không dám gây khó dễ cho Mai Hoa nữa. Thậm chí, hắn còn phải bồi thường cho nàng ấy một khoản nhỏ vì những tổn thất đã gây ra." Y kể lại toàn bộ quá trình, từ lúc Lão Gia Phủ cố gắng phản bác một cách yếu ớt, đến khi hắn phải cúi đầu trước sức mạnh của dư luận. "Người dân đã đoàn kết lại để bảo vệ Mai Hoa, tiên sinh ạ. Chính họ đã đứng lên, không ai còn sợ hãi quyền thế của Lão Gia Phủ nữa."
Tiểu Đường tiếp lời, vẻ mặt hớn hở, nhưng trong ánh mắt tròn trịa của hắn lại ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc. "Con đã thấy, sức mạnh của Nhân Đạo không cần đến tu vi, tiên sinh ạ. Nó chỉ cần trí tuệ để tìm ra sự thật, dũng khí để đứng lên bảo vệ lẽ phải, và lòng người đồng thuận. Khi tất cả cùng chung sức, không có quyền thế nào có thể lấn át được." Hắn đưa tay xoa xoa khuôn mặt tròn trịa của mình, như thể vẫn còn đang chìm đắm trong cảm giác hân hoan khi thấy công lý được thực thi. "Lão Gia Phủ, kẻ đã từng làm mưa làm gió trong thị trấn, cuối cùng cũng phải nhượng bộ trước tiếng nói của những người phàm tục. Con tin rằng, những tàn dư của tư tưởng cũ, của lòng tham lam và quyền lực cá nhân, sẽ dần bị đẩy lùi bởi cái 'hiệp nghĩa' mới này."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, đặt chén trà đã nguội lên bàn. Ánh mắt hắn chan chứa sự tin tưởng vào thế hệ mới, vào con đường mà họ đang kiên trì bước đi. Hắn biết, họ đã tự mình tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi mà hắn đã đặt ra. Cái "sức mạnh" của kỷ nguyên Nhân Gian không phải là sức mạnh thể chất hay phép thuật, mà là sức mạnh của nhân tâm, của sự đoàn kết và trí tuệ. Đây là một bước tiến quan trọng, chứng tỏ rằng Nhân Đạo không chỉ là một lý thuyết suông, mà là một kim chỉ nam thực sự có thể định hình một xã hội công bằng.
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hơi lạnh của nước trà lan tỏa trong miệng, mang theo chút vị chát nhẹ. Hắn chậm rãi nói, giọng điềm tĩnh như tiếng gió đêm: "Bình thường là vô thường, vô thường mới là vĩnh hằng." Câu nói của hắn như một lời giải đáp, một lời tổng kết cho tất cả những gì đã xảy ra. Cái bình thường mà họ đang theo đuổi, một cuộc sống không tu tiên, không phép thuật, lại ẩn chứa một sức mạnh vô thường, một khả năng biến đổi và kiến tạo những giá trị vĩnh hằng. Sự công bằng mà họ vừa thiết lập, cái "hiệp nghĩa" mới này, tuy không có hào quang rực rỡ như những tiên nhân, nhưng lại bền vững và sâu sắc hơn nhiều. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân loại vẫn sẽ tiến lên, từng bước, từng bước một, dưới ánh sáng của ‘Nhân Đạo’." Hắn khẽ nói, như tự nói với chính mình, và cũng như gửi gắm một thông điệp cho những người trẻ.
Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường lặng lẽ lắng nghe, những lời nói của Tạ Trần thấm sâu vào tâm hồn họ, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà họ đã chọn. Họ biết rằng, hành trình xây dựng kỷ nguyên Nhân Gian sẽ còn nhiều chông gai, nhiều thách thức phức tạp hơn nữa, nhưng họ đã có một "la bàn đạo đức" vững chắc, và quan trọng hơn, họ đã có nhau, có sự đoàn kết của cộng đồng.
Sau khi chia sẻ niềm vui, cả hai dần chìm vào sự trầm tư. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bình yên và trầm mặc, tiếp tục đọc cuốn sách của mình, như một phần không thể thiếu của đêm khuya tĩnh lặng. Hắn đã gieo hạt giống, và giờ đây, hắn chỉ đơn giản là quan sát chúng nảy mầm, lớn lên, tin tưởng vào khả năng tự kiến tạo của nhân loại. Dưới ánh trăng, hình bóng hắn gầy gò, nhưng lại toát lên một sức mạnh tinh thần phi thường, một sự an yên tuyệt đối vào con đường mình đã chọn, và vào tương lai của một kỷ nguyên mới, nơi nhân tâm làm trọng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.