Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1161: Vết Bụi Thời Gian: Biên Niên Sử Nhân Gian Thức Tỉnh

Sau khi Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường rời đi, mang theo niềm tin rạng rỡ vào "hiệp nghĩa" mới, Tạ Trần vẫn ngồi yên lặng bên bàn trà, ánh mắt khẽ lướt qua những dòng chữ cổ trên cuốn Cổ Thư "Vô Vi Chi Đạo". Hắn không còn nhấp trà, mà chỉ giữ chén trà đã nguội trong tay, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay, như thể đang cân nhắc, chiêm nghiệm điều gì đó sâu xa hơn. Tiếng gió đêm rì rào thổi qua kẽ lá, mang theo hương hoa lài thoang thoảng từ góc vườn, hòa vào mùi giấy cũ và mực bay lượn trong quán sách. Cái thế giới bình thường mà hắn hằng mong muốn, cái nhân gian không còn sự lạm dụng quyền năng tu vi, đang dần hình thành, từng bước vững chắc. Hắn gật đầu, không phải với ai khác, mà là với chính mình, như một sự xác nhận cho con đường đã chọn.

Tuy nhiên, bình yên không có nghĩa là tĩnh lặng hoàn toàn. Luôn có những dòng chảy ngầm, những câu hỏi cần được hóa giải, những tàn dư của tư tưởng cũ cần được soi rọi. Và trong kỷ nguyên Nhân Gian mới này, sự soi rọi ấy không còn đến từ những ánh sáng tiên thuật chói lòa, mà từ ngọn đèn trí tuệ, từ sự đối diện với chính quá khứ.

***

Trong Thành Vô Song, nơi Thư Viện Cổ uy nghi sừng sững, những chồng sách cao ngút ngàn như những ngọn núi tri thức, tựa hồ chứa đựng toàn bộ tinh hoa của nhân loại qua bao đời. Kiến trúc thư viện mang đậm nét cổ kính, với những cột đá chạm khắc tinh xảo, mái ngói lưu ly xanh biếc, và những ô cửa sổ lớn bằng gỗ lim được chạm trổ hoa văn phức tạp, cho phép ánh nắng ban mai nhẹ nhàng lọt vào, điểm xuyết lên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, tựa như những vì sao nhỏ lạc lối trong dải ngân hà của tri thức. Sáng sớm, khi ánh mặt trời còn dịu dàng, những tia nắng vàng óng ả xuyên qua khung cửa sổ, rải đều trên sàn gỗ đánh bóng, khiến không gian vốn tĩnh mịch lại càng thêm phần trang nghiêm, huyền bí. Tiếng gió mát rượi thoảng qua khe cửa, mang theo hương thơm của gỗ đàn hương và mùi giấy cũ đặc trưng, len lỏi vào từng ngóc ngách, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, kích thích tư duy.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên sự anh tuấn của người luyện võ, đang đứng giữa đại sảnh, đôi mắt sáng ngời tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, thanh cao mà không xa cách, tay cầm một cây bút lông, trước mặt là một cuộn giấy lớn được trải rộng trên chiếc bàn cổ làm từ gỗ lim quý hiếm. Trên cuộn giấy, hắn đã phác thảo những chương mục đầu tiên của một dự án vĩ đại: "Biên Niên Sử Nhân Gian Thức Tỉnh" – một công trình ghi chép lại toàn bộ lịch sử của kỷ nguyên tu tiên, từ thời kỳ hưng thịnh cho đến khi Thiên Đạo suy tàn, và sự trỗi dậy của Nhân Đạo. Giọng nói của hắn rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp đại sảnh, đầy tự tin và quyết tâm.

"Thưa Lạc Thư tiền bối, và chư vị học giả," Dương Quân bắt đầu, cúi đầu m��t cách cung kính, "đây là kế hoạch sơ bộ của chúng ta về công trình biên soạn lịch sử mà chúng ta đã thảo luận. Mục tiêu không chỉ là sưu tầm những sự kiện, mà còn là phân tích, chiêm nghiệm, để thế hệ mai sau có thể hiểu rõ con đường mà nhân loại đã đi qua, những sai lầm đã mắc phải, và những giá trị cần được gìn giữ."

Lạc Thư, dáng người thanh thoát, mái tóc dài bạc trắng buông xõa trên vai, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, ngồi trầm tĩnh ở vị trí chủ tọa. Ngón tay của y khẽ lướt trên bìa một cuốn sách cổ, vẻ mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng mỗi cử chỉ đều toát lên sự uyên bác và trầm tĩnh. Y khẽ gật đầu, ra hiệu cho Dương Quân tiếp tục.

Xung quanh, gần hai mươi học giả khác cũng đang ngồi, ánh mắt chăm chú theo dõi từng lời của Dương Quân. Trong số đó, có những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, nhưng cũng không thiếu những bậc trưởng lão, những người từng sống qua kỷ nguyên tu tiên, mang theo trong mình những ký ức, những chấp niệm khác nhau về quá khứ. Tiếng bút lông sột soạt ghi chép của một vài học giả vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thì thầm bàn tán nhỏ nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng tri thức đặc trưng của thư viện.

Một vị học giả lớn tuổi, râu tóc bạc phơ, chậm rãi đặt cây bút xuống, giọng nói mang theo chút hoài niệm: "Dương Quân, việc ghi chép lại lịch sử là điều cần thiết. Nhưng ta e rằng, việc 'phân tích' và 'chiêm nghiệm' theo cách mà ngươi nói, liệu có quá khắc nghiệt với những tiên môn đã từng vĩ đại, những bậc tiền bối đã từng gánh vác Thiên Đạo? Họ đã có những cống hiến không thể phủ nhận. Liệu chúng ta có nên quá nhấn mạnh vào những 'yếu kém' hay 'sai lầm' mà bỏ qua những thành tựu rực rỡ của họ?"

Lời nói của vị học giả như một tia lửa châm ngòi cho cuộc tranh luận. Một học giả trẻ khác, với vẻ mặt cương nghị, lập tức phản bác: "Thưa tiền bối, chính vì những 'thành tựu rực rỡ' ấy đã che lấp đi những nguy cơ tiềm ẩn, những chấp niệm về quyền lực, về sự bất tử, mà cuối cùng đã dẫn đến sự suy tàn của Thiên Đạo. Nếu chúng ta chỉ ghi lại nh��ng hào quang mà bỏ qua những vết nứt, thì lịch sử sẽ chỉ là một câu chuyện hoài niệm trống rỗng, không thể là bài học cho tương lai."

"Nhưng không phải tất cả đều là lỗi lầm!" một học giả khác xen vào, "Nhiều tiên môn đã cố gắng vá trời, đã hy sinh biết bao nhiêu. Chúng ta không thể chỉ trích họ một cách phiến diện. Lịch sử cần sự khách quan, không phải là một bản án."

Những luồng ý kiến trái chiều cứ thế tuôn ra, không khí trong thư viện dần trở nên sôi nổi, thậm chí có phần gay gắt. Một số học giả muốn tôn vinh những giá trị đã mất, xem kỷ nguyên tu tiên như một thời đại vàng son cần được lưu giữ nguyên vẹn sự huy hoàng. Họ lo sợ việc "vạch trần" sẽ làm tổn hại đến di sản, làm mất đi sự tôn kính mà các thế hệ sau nên có. Trong khi đó, những người có tư tưởng cấp tiến hơn, đặc biệt là thế hệ trẻ như Dương Quân, lại tin rằng sự thật, dù đau lòng, mới là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của Nhân Đạo. Họ muốn đào sâu vào bản chất của sự suy tàn, tìm hiểu nguyên nhân gốc rễ dẫn đến sự "m���t người" của các tu sĩ, để tránh lặp lại những sai lầm ấy trong kỷ nguyên mới.

Trong lúc cuộc tranh luận đang diễn ra gay gắt, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng lặng lẽ bên khung cửa sổ lớn, ánh mắt phượng sắc bén của nàng nhìn ra ngoài xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp chìm trong làn sương mỏng buổi sớm. Nàng mặc bộ tiên bào trắng thuần, không họa tiết, tôn lên vẻ thanh thoát nhưng cũng lạnh lẽo. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, khiến dung nhan tuyệt mỹ của nàng càng thêm phần cao quý. Mỗi cử chỉ của nàng đều toát lên vẻ uy nghiêm, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt nàng, người ta có thể nhận thấy một sự mệt mỏi khó tả, một nỗi ưu tư về những gì đã qua. Nàng lắng nghe từng lời tranh cãi, tâm trí nàng như một dòng sông chảy ngược về quá khứ, về những năm tháng nàng từng là một tiên tử cao ngạo, từng chứng kiến sự hưng thịnh rồi suy tàn của Thiên Đạo bằng chính đôi mắt mình. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, cảm nhận được sự giằng xé giữa quá khứ và tương lai, giữa những chấp niệm đã từng định hình cuộc đời nàng và những giá trị nhân sinh đang dần trỗi dậy. Nàng biết, để ghi chép lại lịch sử một cách chân thực, sẽ phải đối mặt với những sự thật đau lòng, những điều mà chính nàng cũng từng muốn chôn giấu.

Lạc Thư, sau khi để cuộc tranh luận lắng xuống một chút, mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh mà đầy sức nặng, như một dòng suối mát xoa dịu những ngọn lửa đang bùng cháy. "Chư vị," y nói, "lịch sử không phải để tôn thờ, mà để soi sáng. Chúng ta phải tìm thấy bài học trong sự suy tàn của Thiên Đạo, không phải để phán xét, mà để hiểu rõ. Kẻ nào quên đi, kẻ đó sẽ lặp lại sai lầm." Y ngừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng học giả, như đọc thấu tâm can của họ. "Việc ghi chép này, không phải là một bản cáo trạng chống lại kỷ nguyên tu tiên, mà là một lời cảnh tỉnh cho kỷ nguyên Nhân Gian. Chúng ta không chỉ ghi lại những gì đã mất, mà còn là để khẳng định những gì đang được kiến tạo."

Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự đồng tình. "Chính xác thưa tiền bối! Nhưng thưa tiền bối," hắn thêm vào, giọng nói mang theo chút trăn trở, "làm sao để giữ được sự khách quan khi ta đang đứng giữa những luồng tư tưởng đối lập, và nhiều sự thật còn bị che giấu, thậm chí bị bóp méo qua thời gian? Nhiều bí ẩn về sự suy tàn của Thiên Đạo, về những quyết định của các tiên môn, vẫn còn là một bức màn che phủ. Chúng ta phải làm sao để vén bức màn ấy mà không sa vào định kiến, không bị những chấp niệm cũ ràng buộc?" Câu hỏi của Dương Quân không chỉ là một thắc mắc về phương pháp, mà còn là một sự thừa nhận về độ phức tạp của nhiệm vụ mà họ đang gánh vác. Y biết, để viết nên một bộ biên niên sử có giá trị thực sự, họ cần nhiều hơn là chỉ những ghi chép khô khan, họ cần một tầm nhìn, một triết lý đủ sâu sắc để xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng vàng dịu nhẹ bắt đầu rải những vệt màu ấm áp lên Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà rêu phong và những con đường đá cuội, Lạc Thư, Lăng Nguyệt và Dương Quân đã tìm đến quán sách nhỏ của Tạ Trần. Mùi giấy cũ và hương trà thơm thoang thoảng dịu dàng lan tỏa trong không gian yên tĩnh của quán, như một lời chào đón nhẹ nhàng, xóa đi phần nào những trăn trở mà họ đang mang trong lòng. Tiếng chim hót líu lo ngoài hiên, hòa cùng tiếng gió xào xạc lá cây, tạo nên một bản giao hưởng an bình, đối lập hoàn toàn với không khí tranh luận gay gắt nơi Thư Viện Cổ.

Tạ Trần vẫn ngồi bên bàn trà quen thuộc, thân hình gầy gò của hắn tựa vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Hắn mặc bộ áo vải bố màu xám nhạt, không chút phô tr��ơng, hoàn toàn hòa mình vào không gian cổ kính của quán sách. Làn da trắng nhợt của hắn, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, đang chậm rãi lật từng trang của cuốn Cổ Thư "Vô Vi Chi Đạo". Cuốn sách, với bìa da đã sờn cũ và những trang giấy ố vàng, tựa hồ là một phần mở rộng của chính hắn, một minh chứng cho triết lý "vô vi" mà hắn đã chọn. Hơi trà còn vương vấn trên khóe môi, và chén trà ngọc bích vẫn còn ấm nhẹ trong lòng bàn tay.

Khi Lạc Thư, Lăng Nguyệt và Dương Quân bước vào, ánh mắt Tạ Trần khẽ nâng lên, nở một nụ cười nhẹ, không quá khoa trương nhưng đủ để xua đi sự căng thẳng trên gương mặt họ. Hắn ra hiệu mời họ ngồi vào những chiếc ghế đối diện, rồi tự tay rót trà cho từng người, động tác chậm rãi, ung dung, như thể thời gian ở nơi đây đã ngừng lại.

"Tiên sinh," Dương Quân mở lời, giọng nói mang theo chút nặng nề, khác hẳn với vẻ nhiệt huyết ban sáng, "chúng tôi đến đây để xin một lời chỉ dẫn. Dự án biên soạn lịch sử đang gặp phải nhiều trăn trở." Hắn kể lại những khó khăn mà họ đang đối mặt: những luồng ý kiến trái chiều giữa việc tôn vinh quá khứ và việc phê phán những sai lầm, sự thiếu hụt thông tin khách quan, và nỗi lo về việc liệu có nên "vạch trần" những góc khuất của kỷ nguyên tu tiên hay không.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt đầy ưu tư, đặt chén trà xuống bàn. Nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng và thanh thoát, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ánh lên sự giằng xé nội tâm. "Thiên Đạo suy tàn, tiên môn lụi bại. Đó là một vết thương sâu sắc đối với những người đã từng sống trong thời đại ấy, và cả những người đã từng mang danh tiên nhân như ta. Liệu việc ghi chép lại những điều đó có phải là báng bổ, hay chỉ là khoét sâu thêm vết thương?" Giọng nàng trong trẻo, nhưng lại nhuốm một nỗi buồn khó tả, một sự chất vấn không chỉ Tạ Trần, mà còn là chính bản thân nàng. Nàng vẫn còn nhớ như in những lời khen ngợi, những câu chuyện về sự vĩ đại của tiên giới, và việc phải đối diện với sự thật trần trụi về sự tha hóa, về những sai lầm đã từng bị che giấu dưới lớp áo hào quang, quả thực là một thách thức lớn lao đối với nàng. Nàng lo sợ rằng việc phơi bày quá khứ sẽ chỉ gây thêm sự chia rẽ, sự đau khổ, thay vì mang lại sự chữa lành.

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô, như thể đang suy ngẫm về những tầng lớp ý nghĩa ẩn sâu trong câu hỏi của Lăng Nguyệt. Hắn không vội vàng đáp lời, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ của trà lan tỏa trong miệng, giúp hắn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối. Hắn hiểu nỗi lòng của Lăng Nguyệt, nỗi đau của một người đã từng ở đỉnh cao của quyền năng, nay phải chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên và đối diện với những sự thật phũ phàng.

"Vết thương chỉ lành khi ta đối diện với nó," Tạ Trần chậm rãi nói, giọng điềm tĩnh như tiếng gió đêm, mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của triết lý. "Việc che giấu hay chối bỏ, chỉ khiến vết thương ấy hóa thành mủ, âm ỉ và hủy hoại từ bên trong. Lịch sử không phải là gánh nặng, mà là ngọn đèn. Nhưng ngọn đèn đó soi chiếu cái gì, và cho ai, lại là điều quan trọng hơn cả chân tướng bề mặt." Hắn đặt chén trà xuống, ngón tay gầy gò khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. "Chân tướng chỉ là một phần của sự thật. Quan trọng hơn, là cách chúng ta nhìn nhận chân tướng ấy. Liệu chúng ta nhìn nó để nuối tiếc, để trách móc, hay để rút ra bài học cho con đường phía trước?"

Dương Quân và Lạc Thư trầm ngâm lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như những hạt mưa thấm sâu vào mảnh đất khô cằn trong tâm trí họ, dần gột rửa đi những băn khoăn, những chấp niệm. Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt phượng khẽ chớp, như có điều gì đó vừa bừng sáng trong tâm trí nàng. Nàng bắt đầu hiểu rằng, nỗi sợ hãi của nàng không phải là sợ hãi sự thật, mà là sợ hãi cách sự thật ấy được đón nhận.

Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn trầm ấm mà đầy sức thuyết phục. "Mỗi sự kiện đều là một hạt nhân quả, gieo trồng ra một tương lai khác. Kỷ nguyên tu tiên đã gieo những hạt giống của quyền năng vô hạn, của sự bất tử, nhưng cũng gieo những hạt giống của sự tha hóa, của lòng tham lam v�� đáy, của sự 'mất người'. Giờ đây, chúng ta đang gặt hái những quả của những hạt giống ấy. Việc ghi chép lịch sử, không phải để tái hiện quả, mà là để phân tích hạt nhân, để hiểu rõ quá trình gieo trồng và thu hoạch."

Hắn nhấp một ngụm trà nữa, rồi lại nói, "Nếu chúng ta chỉ ghi chép những thành tựu rực rỡ mà bỏ qua những sai lầm, thì đó không phải là lịch sử, mà là một khúc ca hoài niệm. Khúc ca ấy có thể lay động lòng người trong chốc lát, nhưng lại không thể soi sáng con đường. Ngược lại, nếu chúng ta chỉ tập trung vào những mặt tối, vào sự lụi bại, mà quên đi những nỗ lực, những hy sinh của những cá nhân chân chính trong kỷ nguyên ấy, thì đó lại là một bản án thiếu công bằng. Nhiệm vụ của các vị," Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Dương Quân và Lạc Thư, "là phải tìm ra sợi dây liên kết giữa tất cả, giữa cái tốt và cái xấu, giữa thành công và thất bại, để thế hệ sau không chỉ biết *cái gì* đã xảy ra, mà còn hiểu *tại sao* nó xảy ra, và *làm thế nào* để không lặp lại."

Hắn quay sang Lăng Nguyệt, ánh mắt dịu dàng hơn, "Tiên tử, người đã từng là một phần của kỷ nguyên ấy, người đã chứng kiến nhiều hơn bất kỳ ai trong chúng ta. Ký ức của người, không phải là gánh nặng, mà là một kho báu. Nó có thể giúp chúng ta vén bức màn của thời gian, nhìn thấy những hạt nhân quả ấy một cách chân thực nhất. Không phải để báng bổ, mà để hoàn thiện bức tranh, để cho con người hiểu rằng, con đường đi đến sự toàn vẹn, đi đến một cuộc sống bình thường, không phải là sự từ bỏ, mà là sự lựa chọn có ý thức, dựa trên những bài học đắt giá."

Những lời của Tạ Trần như một dòng suối mát lành, gột rửa những vướng mắc trong tâm hồn ba người. Họ không còn cảm thấy dự án biên soạn lịch sử là một gánh nặng, mà là một sứ mệnh cao cả. Tạ Trần không đưa ra một giải pháp cụ thể nào về cách thức biên soạn, hắn chỉ đơn giản là khơi gợi, là định hướng tư duy, để họ tự mình tìm thấy con đường. Đó chính là bản chất của một "điểm neo nhân quả", một "người thầy vô danh" – không áp đặt, mà chỉ dẫn dắt đến sự tự vấn và giác ngộ.

***

Đêm khuya buông xuống Thành Vô Song, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua những ô cửa sổ lớn của Thư Viện Cổ, tạo nên những vệt sáng bạc huyền ảo trên sàn gỗ. Không khí trong thư viện đã thay đổi hoàn toàn. Cuộc nói chuyện với Tạ Trần dường như đã gỡ bỏ những nút thắt trong lòng Dương Quân, Lăng Nguyệt và Lạc Thư, mang lại một sự rõ ràng và quyết tâm mới. Mùi mực mới và giấy cũ giờ đây không còn mang theo sự nặng nề của những câu hỏi chưa lời đáp, mà thay vào đó là hương thơm của tri thức đang được kiến tạo.

Dương Quân ngồi lại bên chiếc bàn lớn, không còn vẻ bối rối ban sáng, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. Ánh mắt hắn sáng ngời, bàn tay cầm bút lông vững vàng, bắt đầu phác thảo lại các chương mục trên cuộn giấy, nhưng lần này, với một cấu trúc và tầm nhìn khác hẳn. Hắn nhớ như in lời Tạ Trần: "Mỗi sự kiện đều là một hạt nhân quả, gieo trồng ra một tương lai khác." Hắn giờ đây không chỉ muốn ghi lại "cái gì" mà còn muốn tìm hiểu "tại sao", muốn vén bức màn che phủ nh��ng nhân quả sâu xa.

"Tiên sinh Tạ Trần đã nói, 'Mỗi sự kiện đều là một hạt nhân quả, gieo trồng ra một tương lai khác.' Chúng ta phải ghi chép lại hạt nhân đó, không phải chỉ là quả ngọt hay quả đắng," Dương Quân khẽ nói, như tự nhắc nhở chính mình, và cũng là để chia sẻ với Lạc Thư và Lăng Nguyệt. Hắn bắt đầu phân loại các sự kiện không chỉ theo thời gian, mà còn theo mối liên hệ nhân quả, theo những dấu hiệu của sự "mất người" trong các tu sĩ, theo những quyết định đã dẫn đến sự suy tàn của Thiên Đạo và sự trỗi dậy của Nhân Đạo.

Lạc Thư, với vẻ mặt trầm tĩnh và đôi mắt sâu thẳm, ngồi đối diện Dương Quân. Y không nói nhiều, nhưng mỗi lời của y đều là những nguyên tắc vàng cho công trình này. Y chậm rãi ghi chép những nguyên tắc cơ bản cho việc biên soạn lên một tấm thẻ tre: "Khách quan nhưng không vô cảm. Chân thực nhưng không phán xét. Kế thừa nhưng không chấp niệm. Phê phán nhưng để kiến tạo." Những nguyên tắc ấy sẽ là kim chỉ nam, giúp các học giả tránh xa những cạm bẫy của định kiến và hoài niệm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, người từng là một phần của thế giới tu tiên rực rỡ nhưng cũng đầy bi kịch, giờ đây đã không còn đứng lặng lẽ bên cửa sổ. Nàng ngồi xuống bên cạnh Dương Quân, ánh mắt không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên định. Nàng đã vượt qua được nỗi sợ hãi và lòng tự tôn, chấp nhận đối diện với sự thật đau lòng về sự suy tàn của tiên đạo và những sai lầm của chính nàng cũng như của những người đồng môn. Nàng biết, việc ghi chép lại những điều ấy không phải là báng bổ, mà là một sự chuộc lỗi, một sự cống hiến cho tương lai.

"Ta sẽ kể về những gì ta đã thấy," Lăng Nguyệt nói, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng giờ đây lại mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc, một sự tự vấn chân thành. "Không phải để than vãn, mà để con người hiểu rằng sức mạnh không phải là tất cả. Sức mạnh không có nhân tính, chỉ là một lưỡi dao sắc bén." Nàng bắt đầu kể, không phải những câu chuyện về những pháp thuật thần thông, về những cuộc chiến long trời lở đất, mà là những câu chuyện về sự tha hóa của quyền lực, về những tu sĩ đã "mất người" như thế nào, về những chấp niệm đã dẫn họ đi xa khỏi bản chất con người.

Nàng kể về một vị đại năng từng có tấm lòng quảng đại, vì muốn đạt được cảnh giới bất tử mà dần trở nên vô tình, bỏ mặc chúng sinh. Kể về những tiên môn từng vì tranh giành linh mạch, bảo vật mà tàn sát lẫn nhau, quên đi đạo lý tương thân tương ái. Nàng kể về những lúc Thiên Đạo suy yếu, các tiên nhân thay vì chung tay vá trời lại tìm cách lợi dụng cơ hội để vơ vét lợi ích cá nhân, đẩy nhanh quá trình suy tàn. Từng lời nàng nói ra đều chân thực, không thêm thắt, không tô vẽ, chỉ là những ký ức sống động về một thời đại đã qua, nhưng dưới một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ, mang nặng tính chất phê phán và rút ra bài học.

Dương Quân tỉ mỉ ghi chép từng lời của Lăng Nguyệt, đôi khi hắn đặt câu hỏi để làm rõ, để đào sâu hơn vào từng sự kiện. Lạc Thư lắng nghe trầm ngâm, đôi mắt y khẽ nheo lại, như đang nhìn thấy bức tranh tổng thể của lịch sử dần được tái hiện một cách sống động và chân thực hơn bao giờ hết. Cả ba người đều cảm nhận được rằng, họ không chỉ đang biên soạn một cuốn sách, mà họ đang kiến tạo một nền tảng tri thức mới, một la bàn đạo đức cho kỷ nguyên Nhân Gian.

Ánh trăng tiếp tục đổ bóng lên những chồng sách, lên những gương mặt nghiêm túc và đầy quyết tâm. Mặc dù Thiên Đạo chưa sụp đổ hoàn toàn, nhưng hạt giống của sự sụp đổ và sự trỗi dậy của Nhân Đạo đã được gieo trồng thông qua việc nhìn nhận lại lịch sử và bản chất của con người. "Biên Niên Sử Nhân Gian" này sẽ không chỉ là một cuốn sách, mà sẽ là một lời nhắc nhở vĩnh cửu, một tấm gương phản chiếu những sai lầm đã qua và những giá trị cần được gìn giữ. Nó sẽ trở thành nền tảng tri thức và định hướng đạo đức vững chắc cho kỷ nguyên mới, giúp con người tránh lặp lại những sai lầm của quá khứ. Lăng Nguyệt và Dương Quân, dưới sự dẫn dắt của Lạc Thư và những gợi mở của Tạ Trần, đang từng bước trở thành những trụ cột quan trọng trong việc chuyển giao từ kỷ nguyên tu tiên sang kỷ nguyên Nhân Gian, không chỉ bằng hành động mà còn bằng việc kiến tạo tri thức và triết lý, định hình một tương lai nơi nhân tâm làm trọng.

Đêm dần về khuya, nhưng không khí làm việc trong Thư Viện Cổ vẫn không hề suy giảm. Ngoài kia, ánh trăng vẫn dịu dàng bao phủ toàn bộ Thành Vô Song, như một sự chứng giám lặng lẽ cho một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mới đang dần hình thành từ những mảnh vỡ của quá khứ.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free