Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1158: Lời Ngụ Ngôn Bên Hiên Cũ: Định Hướng Nhân Tâm Giữa Giao Thời

Trong màn đêm buông xuống Thành Vô Song, Tạ Trần đã hòa mình vào dòng người, trở về với Thị Trấn An Bình quen thuộc. Bước chân hắn vẫn nhẹ nhàng, ung dung như chưa từng rời khỏi chốn này. Ánh mắt hắn vẫn trầm mặc, sâu thẳm, nhưng trong đáy sâu ấy, dường như có thêm một tia sáng le lói, một sự thanh thản khi nhìn thấy những mầm non tri thức đang dần đâm chồi.

**Cảnh 1: Quán sách của Tạ Trần - Buổi sáng muộn**

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh đã len lỏi qua kẽ lá, đánh thức vạn vật, Tạ Trần đã ngồi yên vị sau quầy sách cũ k�� của mình. Quán sách nhỏ vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng, cổ kính, tách biệt khỏi sự ồn ào, náo nhiệt đang dần dâng lên từ Thị Trấn An Bình bên ngoài. Gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo chút hương hoa dại từ khu vườn nhỏ phía sau và mùi đất ẩm sau một đêm sương. Hắn khẽ lật giở từng trang của một cuốn sách da cổ đã ố vàng theo năm tháng, tựa như đang lần dở những bí mật đã bị thời gian chôn vùi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng dòng chữ Hán cổ, không phải để tìm kiếm tri thức mới mẻ, mà dường như để cảm nhận nhịp đập của quá khứ, của những tư tưởng đã định hình nên nhân loại. Chiếc bàn gỗ sẫm màu, bóng loáng vì năm tháng và những lần lau chùi kỹ lưỡng, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm. Trên bàn, một ấm trà đất nung còn nghi ngút khói, hương trà thanh khiết lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi giấy cũ và mùi mực phai, tạo nên một bầu không khí an yên đến lạ.

Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình và vẻ mặt phúc hậu đã in hằn dấu vết thời gian, ngồi đối diện Tạ Trần, thong thả nhấp một ngụm trà. Đôi mắt tinh tường của lão, dù đã điểm bạc râu tóc, vẫn sắc sảo như có thể nhìn thấu mọi sự đời, nhưng không bao giờ phán xét. Lão chỉ lặng lẽ quan sát Tạ Trần, đôi khi khẽ mỉm cười hiền từ, tựa như đang chiêm nghiệm một bức tranh tĩnh vật đã quá đỗi quen thuộc. Tiếng lật sách khe khẽ của Tạ Trần là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch trong quán, ngoài tiếng gió thoảng qua và tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ.

Tạ Trần ngước mắt lên, ánh mắt hắn thoáng dừng lại ở Lão Quán Chủ, rồi lại hướng về phía cửa sổ. Ngoài kia, cuộc sống của Thị Trấn An Bình đang cựa mình. Tiếng rao hàng của người bán bánh mì, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đá, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ... tất cả đều là những âm thanh của một "đời bình thường", một điều mà hắn đã luôn khao khát và giờ đây, đang nỗ lực bảo vệ.

"Thế sự vô thường, nhưng nhân tâm lại là thứ khó lường nhất." Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm mặc, tựa như đang độc thoại với chính mình, nhưng cũng như đang chia sẻ một suy tư với Lão Quán Chủ. Hắn nhớ lại buổi thảo luận đêm qua ở Thành Vô Song, nhớ những gương mặt trẻ tuổi đầy nhiệt huyết nhưng cũng chất chứa không ít băn khoăn. "Những lời lẽ đêm qua, hẳn đã gieo vào lòng họ những hạt giống mới. Nhưng gieo hạt thì dễ, chăm sóc cho nó nảy mầm, đơm hoa kết trái mới là điều gian nan."

Lão Quán Chủ khẽ đặt chén trà xuống, tiếng men sứ va chạm vào mặt bàn gỗ nghe thật khẽ. "Cái 'bờ bến' mà công tử nói đêm qua, quả là một ẩn dụ sâu sắc. Con người ta, ai cũng cần một nơi nương tựa, một giới hạn để không tự đánh mất mình. Nhưng khi Thiên Đạo không còn là bờ bến ấy, thì việc tự mình kiến tạo, quả thực không phải chuyện một sớm một chiều." Giọng lão ấm áp, chậm rãi, mang theo sự từng trải của tháng năm. "Họ, những người trẻ tuổi ấy, họ có đủ sức để gánh vác trách nhiệm đó chăng?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, phảng phất chút bi tráng. "Sức mạnh của họ không nằm ở phép thuật, cũng không nằm ở sự ban phước của thần linh. Sức mạnh của họ nằm ở chính 'nhân tâm' của họ, ở khả năng tự vấn, tự học hỏi và lòng trắc ẩn. Đây là một kỷ nguyên mà con người phải tự mình đứng dậy, không dựa vào bất kỳ đấng tối cao nào. Đó là một gánh nặng, nhưng cũng là một sự giải thoát." Hắn ngừng lại, ánh mắt xa xăm. "Thiên Đạo suy tàn, nhưng những chấp niệm, những tàn dư của tư tưởng cũ thì vẫn còn đó. Chúng bám rễ sâu trong lòng người, đôi khi còn vững chắc hơn cả những tảng đá ngàn năm. 'Mất người' không chỉ là đánh mất cảm xúc hay ký ức, mà còn là đánh mất khả năng tự chủ, mất đi niềm tin vào chính bản thân mình, để rồi lại tìm kiếm sự an ủi hão huyền từ một thế lực siêu phàm đã không còn."

Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại để lại dư vị ngọt ngào. "Con đường 'Nhân Đạo' không phải là một con đường đã được vạch sẵn, cũng không phải là một bộ luật cố định. Nó là một quá trình 'phá cục', không ngừng nghỉ của sự học hỏi, thích nghi và hoàn thiện. Mỗi bước đi, mỗi quyết định của họ sẽ định hình nên tương lai. Và ta, chỉ là một người quan sát, một kẻ gieo hạt, một ngọn đèn nhỏ chỉ lối trong màn đêm mịt mùng."

Lão Quán Chủ gật đầu, vẻ mặt trầm tư. "Vô vi chi đạo của công tử, quả nhiên là thâm sâu. Không can thiệp trực tiếp, nhưng lại có sức ảnh hưởng sâu rộng hơn bất kỳ mệnh lệnh nào. Đó là sự dẫn dắt bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu nhân quả." Lão đặt tay lên cuốn sách cũ Tạ Trần vừa đọc, đó là một cuốn cổ thư về triết lý "Vô Vi Chi Đạo". "Cuốn sách này, bao nhiêu năm ta đọc đi đọc lại, nhưng vẫn cảm thấy mỗi lần lại ngộ ra một điều mới. Giống như 'Nhân Đạo' vậy, nó không phải là một đích đến, mà là một hành trình."

Tạ Trần không nói gì thêm, hắn chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, Lão Quán Chủ đã thấu hiểu tâm tư của hắn. Cái mong muốn được "sống một đời bình thường" của hắn, đôi khi lại mâu thuẫn với cái vai trò "điểm neo nhân quả" mà hắn vô tình gánh vác. Hắn không muốn thành tiên, không muốn quyền lực, nhưng những lời nói, những suy tư của hắn lại có sức mạnh định đoạt vận mệnh thế giới. Đó là một nghịch lý, một gánh nặng vô hình mà hắn phải mang. Hắn nhẹ nhàng sắp xếp lại vài cuốn sách trên kệ, vuốt phẳng những trang giấy đã nhàu. Mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm, mùi trà thanh khiết... tất cả tạo nên một lớp vỏ bọc bình yên, nhưng bên trong hắn, những suy tư về tương lai của nhân loại vẫn cuộn chảy không ngừng. Liệu những mầm non tri thức ấy có đủ mạnh mẽ để chống chọi với bão tố? Liệu họ có giữ được "nhân tính" của mình, hay sẽ lại lạc lối trong vòng xoáy của quyền lực và chấp niệm cũ? Câu trả lời, hắn biết, không nằm ở hắn, mà nằm ở chính họ, những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết kia. Hắn lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng buổi trưa đã bắt đầu gay gắt hơn, rọi thẳng vào con đường đất, làm bốc lên hơi nóng và mùi ẩm mốc đặc trưng của mùa hè. Một ngày mới, với những thử thách mới, đã bắt đầu.

**Cảnh 2: Quán sách của Tạ Trần - Đầu giờ chiều**

Khi ánh nắng đã dịu đi đôi chút, nghiêng mình về phía tây, báo hiệu một buổi chiều đang đến, cánh cửa quán sách của Tạ Trần khẽ hé mở. Một làn gió nhẹ lùa vào, mang theo hơi nóng của trưa hè và mùi hương thoang thoảng của cỏ cây. Bước vào là một nhóm người trẻ tuổi, trên gương mặt họ hiện rõ sự trăn trở, xen lẫn chút bối rối và cả niềm hy vọng. Dẫn đầu là Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường, giờ đây đã là những thanh niên chững chạc, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ thông minh và sự nhiệt huyết như ngày nào. Tiểu An, với vóc dáng gầy gò và đôi mắt sáng, mang theo vẻ suy tư của một người học giả. Tiểu Đường, mập mạp và hiền lành hơn, khuôn mặt tròn trịa vẫn giữ nét chất phác, trên tay còn cẩn thận cầm một túi bánh kẹo tự làm, như một thói quen cố hữu. Theo sau họ là vài thư sinh trẻ khác, và cả một Lão Nông với làn da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự chất phác và lo lắng của một người nông dân gắn bó với đất đai.

Họ dừng lại trước quầy sách, nơi Tạ Trần vẫn đang ngồi, vẻ mặt điềm tĩnh như mặt hồ thu. "Thưa tiên sinh," Thư Đồng Tiểu An mở lời, giọng nói không còn vẻ rụt rè của một thư đồng non nớt ngày xưa, mà đã chứa đựng sự chín chắn của một người lãnh đạo trẻ, "chúng con mạo muội đến đây quấy rầy tiên sinh, là vì đang gặp một vấn đề lớn ở làng Vĩnh An. Nó đang gây chia rẽ sâu sắc trong cộng đồng, khiến cho việc áp dụng những tri thức mới mà chúng con đã học gặp rất nhiều khó khăn."

Tiểu Đường tiếp lời, giọng anh có chút bối rối, nhưng đầy chân thành: "Ở làng Vĩnh An, có một bên vẫn muốn giữ những tập tục cũ, họ tin rằng phải cầu khấn thần linh đã suy yếu để cầu mưa thuận gió hòa, để mùa màng bội thu. Họ nói rằng, Thiên Đạo vẫn còn đó, chỉ là đang thử thách lòng người. Họ còn tổ chức những lễ cúng bái tốn kém, khiến nhiều gia đình lâm vào cảnh khốn khó. Trong khi đó, một bên khác, những người trẻ tuổi hơn, tin vào những phương pháp canh tác mới mà chúng con đã truyền dạy, tin vào việc xây dựng hệ thống thủy lợi, vào tri thức khoa học. Nhưng họ lại bị phản đối kịch liệt, thậm chí bị coi là những kẻ bất kính với tổ tiên, với thần linh."

Lão Nông, với chiếc nón lá đã sờn cũ trên tay, khẽ thở dài, giọng nói chất phác nhưng chất chứa nỗi lo: "Thưa công tử, đúng là như vậy đó. Làng ta bao đời nay đều sống nhờ vào trời. Giờ nói bỏ đi những cái cũ, thì cũng sợ lắm. Mấy đứa nhỏ này nói phải dùng khoa học, phải làm kênh mương, nhưng mà... lỡ đâu trời không thương, lỡ đâu thần linh nổi giận thì sao? Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống, giờ mà thất bát thì biết lấy gì mà sống đây?" Ông lão nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy hy vọng, mong chờ một lời khuyên có thể hóa giải mâu thuẫn.

"Mọi người tranh cãi không dứt, việc chung không ai làm." Tiểu An nói tiếp, vẻ mặt trăn trở. "Việc đắp đập, nạo vét kênh mương đã đình trệ cả tháng nay. Chúng con không muốn dùng quyền lực để ép buộc họ, vì 'Nhân Đạo' mà tiên sinh đã chỉ dạy là sự tự nguyện, là sự thấu hiểu, không phải là sự cưỡng bức. Nhưng cũng không thể để mặc tình hình xấu đi, vì nếu mùa màng thất bát, thì cả làng sẽ chịu khổ."

Tạ Trần lắng nghe tất cả, đôi mắt hắn vẫn bình thản như mặt nước không gợn sóng, nhưng trong sâu thẳm, hắn đã thấu hiểu mọi nỗi niềm. Hắn mời nhóm người ngồi xuống những chiếc ghế gỗ cũ kỹ, rồi tự tay pha thêm một ấm trà mới. Hương trà thanh khiết lại một lần nữa lan tỏa, xua đi chút căng thẳng trong không khí.

"Vấn đề các con đang đối mặt," Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, "không phải là sự lựa chọn giữa cũ và mới, giữa thần linh và tri thức. Vấn đề cốt lõi nằm ở 'nhân tâm' và 'chấp niệm'." Hắn dừng lại, nhấp một ngụm trà. "Ta nhớ một câu chuyện ngụ ngôn cổ xưa về hai người nông dân và ruộng đất của họ."

Tiểu An, Tiểu Đường và những người khác đều nín thở lắng nghe, ánh mắt hướng về Tạ Trần, như thể mỗi lời hắn nói ra đều là chân lý.

"Xưa kia, có hai người nông dân sống cạnh nhau, cùng canh tác trên mảnh đất ven sông. Người thứ nhất, tên là lão Cương, là một người rất mực tin vào truyền thống. Mỗi khi đến mùa gieo hạt, lão đều làm lễ cúng bái long trọng, khấn vái trời đất, thần linh phù hộ cho mưa thuận gió hòa. Lão nói rằng, tổ tiên ta bao đời nay đều làm như vậy, trời đất sẽ không phụ lòng người thành kính. Lão chỉ gieo hạt, rồi chờ đợi ơn trên ban phát."

"Người thứ hai, tên là lão Mẫn, cũng là một người kính trọng trời đất, nhưng lão lại có một suy nghĩ khác. Lão nói: 'Trời đất có thể ban phát, nhưng con người cũng phải tự mình nỗ lực.' Lão không chỉ cúng bái, mà còn dành thời gian quan sát dòng sông, tìm cách dẫn nước vào ruộng, đào rãnh thoát nước khi trời mưa lớn. Lão còn tìm hiểu về các loại đất, loại hạt giống, để chọn ra những thứ phù hợp nhất. Lão tin rằng, trời đất sẽ chỉ giúp những ai biết tự giúp mình."

"Vào một năm nọ, hạn hán kéo dài. Ruộng của lão Cương khô cằn, nứt nẻ. Lão càng cúng bái, cầu khấn, nhưng trời vẫn không đổ mưa. Cuối cùng, mùa màng thất bát, lão Cương và gia đình rơi vào cảnh đói kém. Còn ruộng của lão Mẫn, nhờ có hệ thống kênh mương tự đào, vẫn được tưới tiêu đầy đủ. Tuy không phải bội thu như năm mưa thuận gió hòa, nhưng vẫn đủ lương thực cho gia đình lão và còn dư dả để giúp đỡ những người xung quanh."

Tạ Trần ngừng lại, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Sau đó, mùa mưa bão đến. Nước sông dâng cao, đe dọa nhấn chìm mọi thứ. Lão Cương, chỉ biết cầu khấn thần linh, không có biện pháp phòng bị gì, nên ruộng đất và nhà cửa đều bị lũ cuốn trôi. Còn lão Mẫn, nhờ có rãnh thoát nước và đê be chắc chắn do lão tự tay đắp, nên đã bảo vệ được của cải và mùa màng, thậm chí còn giúp được nhiều người dân khác tránh khỏi tai ương."

Tiểu An và Tiểu Đường nhìn nhau, trong mắt họ dần lóe lên sự thấu hiểu. Lão Nông cũng gật gù, vuốt râu trầm ngâm.

"Câu chuyện này muốn nói gì, các con có hiểu chăng?" Tạ Trần hỏi, giọng điềm đạm. "Lão Cương không phải không có niềm tin, nhưng niềm tin của lão lại là một 'chấp niệm' vào sự ban phát của thần linh, khiến lão bỏ qua trách nhiệm của chính mình. Lão Mẫn thì khác, lão cũng có niềm tin, nhưng niềm tin của lão lại là động lực để lão tự mình hành động, tự mình kiến tạo. Hắn không phủ nhận Thiên Đạo, nhưng cũng không hoàn toàn phụ thuộc vào nó. Hắn biết rằng, 'nhân quả' không phải chỉ là sự sắp đặt của số mệnh, mà còn là hệ quả của hành động của chính con người."

Tiểu An là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy vì sự vỡ òa: "Thưa tiên sinh, chúng con đã hiểu. Vấn đề không phải là buộc họ từ bỏ niềm tin vào thần linh, mà là giúp họ hiểu rằng, niềm tin ấy cần phải đi đôi với hành động. Rằng 'trời giúp người tự giúp mình'. Rằng 'nhân quả' của việc lười biếng và ỷ lại sẽ là sự thất bại, dù có cầu khấn bao nhiêu đi chăng nữa. Và 'nhân quả' của sự nỗ lực, của tri thức sẽ là thành quả, dù không có thần linh hiển linh."

Tiểu Đường tiếp lời, vẻ mặt hớn hở: "Vậy thì, chúng con không nên chỉ đưa ra những phương pháp mới, mà phải cùng họ làm, phải cho họ thấy được kết quả. Phải chứng minh bằng thực tế, chứ không phải chỉ bằng lời nói suông. Và quan trọng hơn, phải tôn trọng niềm tin của họ, nhưng khéo léo định hướng họ từ 'chấp niệm' sang 'hành động'."

Lão Nông khẽ nhíu mày, rồi giãn ra. "À, thì ra là vậy. Không phải là bỏ thần, mà là phải tự mình làm cái đã, rồi thần mới chứng cho. Đúng rồi, một hạt gạo làm ra, đâu phải tự dưng mà có. Phải đổ mồ hôi, phải vun xới." Ánh mắt ông lão nhìn Tiểu An và Tiểu Đường đã bớt đi vẻ hoài nghi, thay vào đó là sự thấu hiểu.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, hắn không trực tiếp đưa ra giải pháp, mà chỉ kể một câu chuyện. Nhưng câu chuyện ấy, lại như một ngọn đèn soi sáng, giúp những người trẻ này tự mình tìm thấy con đường. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" của hắn, sự dẫn dắt bằng trí tuệ, bằng sự gợi mở, chứ không phải bằng sự áp đặt. Hắn đã gieo vào lòng họ hạt giống của sự tự vấn, của trách nhiệm cá nhân, và của niềm tin vào khả năng của chính con người.

**Cảnh 3: Quán sách của Tạ Trần - Hoàng hôn**

Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn nhuộm đỏ chân trời, hắt lên những vệt màu rực rỡ qua khung cửa sổ quán sách, nhóm học giả trẻ và Lão Nông đứng dậy. Trên gương mặt họ không còn vẻ trăn trở, bối rối như khi mới bước vào, mà thay vào đó là sự rạng rỡ của niềm hy vọng, của sự thấu hiểu và một định hướng rõ ràng. Họ cúi chào Tạ Trần một cách cung kính, không phải vì sợ hãi hay nể phục quyền năng, mà vì sự biết ơn sâu sắc đối với trí tuệ và sự dẫn dắt tinh tế của hắn.

"Thưa tiên sinh," Thư Đồng Tiểu An nói, giọng nói tràn đầy quyết tâm, "chúng con đã hiểu. Con đường 'Nhân Đạo' không chỉ là xây dựng những công trình, truyền bá tri thức, mà còn là quá trình bẻ gãy những 'chấp niệm' cố hữu, đánh thức 'nhân tâm' trong mỗi người. Chúng con sẽ không ép buộc, mà sẽ dùng lòng kiên nhẫn, sự thấu hiểu và hành động thực tế để chứng minh. Chúng con sẽ cho họ thấy, rằng con người có thể tự mình kiến tạo tương lai, không cần phải dựa dẫm hoàn toàn vào những thế lực siêu nhiên đã suy yếu."

Tiểu Đường gật đầu lia lịa, khuôn mặt tròn trịa của anh chàng lộ rõ vẻ hăm hở: "Đúng vậy! Chúng con sẽ cùng họ đào kênh, cùng họ gieo hạt, cùng họ gặt hái. Sẽ chứng minh rằng, 'một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống' đó, chính là 'nhân quả' mà con người tự tạo ra. Và đó là thứ 'nhân quả' chân thật nhất!" Anh siết chặt túi bánh kẹo trong tay, như thể nó là biểu tượng cho những thành quả lao động sắp tới.

Lão Nông cũng khẽ cúi mình, gương mặt khắc khổ giờ đây đã giãn ra, ánh mắt chất phác ánh lên niềm tin: "Cảm ơn công tử đã chỉ lối. Lão già này đã hiểu ra nhiều điều. Về làng, lão sẽ n��i chuyện với bà con. Không phải là bỏ thần, mà là phải tự mình cố gắng, trời mới thương."

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, mỉm cười nhẹ. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng họ khuất dần trên con đường đất của Thị Trấn An Bình, nơi ánh đèn lồng đã bắt đầu được thắp sáng, lung linh trong màn đêm chạng vạng. Hắn biết, họ đã tìm thấy con đường cho riêng mình, không phải là một câu trả lời trực tiếp, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về 'nhân tâm' và lẽ đời, về ý nghĩa của 'nhân quả' trong một kỷ nguyên không còn Thiên Đạo quyền uy.

Quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Hắn quay lại, ánh mắt hướng về phía những kệ sách cao ngất, nơi chất chứa tri thức nhân loại, những cuốn sách cũ kỹ đã vượt qua bao thăng trầm của thời gian. Mỗi cuốn sách, mỗi dòng chữ, đều là một mảnh ghép của 'Nhân Đạo', một lời ngụ ngôn, một bài học mà nhân loại đã đúc kết qua ngàn đời.

"Con đường của nhân loại, vốn dĩ là tự mình kiến tạo." Hắn thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Ta chỉ là người thắp lên một ngọn đèn nhỏ, để họ tự tìm lấy lối đi trong đêm tối." Hắn biết, dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó vô vàn những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn sẽ phải đối mặt với vô số thử thách. Những tàn dư của tư tưởng tu tiên, của những 'chấp niệm' cũ, sẽ không dễ dàng biến mất. Cuộc chiến không phải là chiến tranh đổ máu, mà là cuộc đấu tranh trường kỳ trong tư tưởng, trong niềm tin của mỗi con người.

Sự phức tạp của việc chuyển đổi từ kỷ nguyên tu tiên sang kỷ nguyên Nhân Gian sẽ không chỉ là vấn đề vật chất mà còn là cuộc chiến về tư tưởng, niềm tin, đòi hỏi sự kiên nhẫn và trí tuệ không ngừng. Mặc dù Thiên Đạo đang suy yếu, những tàn dư của tư tưởng tu tiên vẫn còn ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống nhân gian, và việc 'giải phóng' con người khỏi những chấp niệm này là một hành trình dài.

Tài năng và vai trò lãnh đạo của Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường sẽ tiếp tục được thử thách và phát triển qua những vấn đề thực tế, khẳng đ��nh họ là những trụ cột của kỷ nguyên mới. Hắn tin vào tiềm năng của họ, tin vào sức mạnh của 'nhân tâm' và 'nhân luân'.

Khi ánh đèn dầu được thắp sáng, soi rọi không gian ấm áp trong quán sách, Tạ Trần vẫn ngồi đó, bình yên và trầm mặc. Hắn vẫn là một phàm nhân chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng chính sự bình thường ấy, chính 'Vô Vi Chi Đạo' của hắn, lại trở thành nền móng vững chắc, là kim chỉ nam cho một kỷ nguyên vĩ đại, một kỷ nguyên mà con người tự mình định đoạt vận mệnh, không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát sống một đời trọn vẹn. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm, và những bước chân đầu tiên đã được đặt xuống.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free