Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1148: Mầm Non Nhân Đạo: Ánh Mắt Tươi Mới Của Thế Hệ Đầu Tiên

Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ quán sách của Tạ Trần, vẽ nên những vệt vàng óng trên nền gạch cũ kỹ, đậu lại trên trang giấy cổ thư mà hắn đang lật giở. Hơi ấm nhẹ nhàng của buổi sớm lan tỏa khắp không gian, xua đi cái se lạnh còn vương vấn của đêm tàn. Mùi sách cũ, ngai ngái mà quyến rũ, hòa quyện với hương trà thoang thoảng từ ấm trà mới Lão Quán Chủ vừa pha, tạo nên một bầu không khí thanh tĩnh, dường như tách biệt khỏi mọi ồn ào của thế gian.

Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn trong bộ áo vải thô màu xám nhạt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn dĩ luôn chất chứa vẻ suy tư, giờ đây lại ánh lên một tia bình yên khó tả khi lướt qua những dòng chữ Hán Việt cổ kính. Hắn không đọc, mà dường như đang chiêm nghiệm, để tâm trí mình phiêu du trong từng câu, từng chữ, tìm kiếm những triết lý ẩn sâu bên trong. Hắn nhấp một ngụm trà, vị chát dịu nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi chậm rãi thở ra một hơi dài, như trút bỏ mọi gánh nặng.

Bên ngoài quán, Thị Trấn An Bình đã thức giấc hoàn toàn. Tiếng rao hàng của người bán rau, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ vang vọng trong không gian buổi sớm. Đặc biệt, có một nhóm trẻ đang tụ tập không xa quán sách, nơi có một khoảng đất trống. Tiểu An, với đôi mắt tinh anh và vẻ mặt lanh lợi, đang say sưa chỉ đạo các bạn của mình. Y gầy gò trong bộ áo vải thô đã sờn, nhưng dáng vẻ lại đầy tự tin và nhiệt huyết.

"Không được, chỗ này phải cao hơn một chút! Nước sẽ không chảy qua được nếu nền đất không dốc đều!" Tiểu An nói, tay cầm một cành cây nhỏ, vẽ vẽ trên nền đất ẩm. Các bạn của y, những đứa trẻ trạc tu���i, cũng đang hì hụm với những cục đất sét và que gỗ. Chúng không xây những tòa tháp tu luyện lộng lẫy, không đắp nặn những tiên cung huyền ảo như những đứa trẻ thuộc thế hệ trước thường làm. Thay vào đó, chúng đang cố gắng dựng một mô hình phức tạp: đó là một 'trạm cứu trợ' nhỏ với mái che nghiêng nghiêng, và bên cạnh là một 'hệ thống thủy lợi' thu nhỏ với những con mương dẫn nước ngoằn ngoèo.

"Tiểu An nói đúng đấy! Lần trước chúng ta xây cái hồ chứa nước bị rò rỉ, là vì không gia cố thành bờ cho cẩn thận." Một đứa trẻ khác thêm vào, tay miết miết một cục đất sét vào thành mô hình mương nước. "Phải dùng đá nhỏ chèn vào, như vậy mới vững được!"

Những lời nói non nớt nhưng đầy tính toán, đầy sự quan sát thực tế, lọt vào tai Lão Quán Chủ. Ông đặt ấm trà xuống bàn, khẽ lắc đầu, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa hoài niệm. Râu tóc ông đã điểm bạc, nụ cười hiền từ luôn nở trên môi, nhưng đôi mắt tinh tường vẫn nhìn rõ sự đời.

"Mấy đứa trẻ này, giờ chẳng còn nhắc đến chuyện tu tiên nữa," Lão Quán Chủ chậm rãi nói, giọng nói ấm áp như dòng trà nóng. "Toàn bàn chuyện xây dựng, cải tạo, chuyện làm sao cho cây lúa tươi tốt, hay nước chảy về đúng chỗ. Khác hẳn thời của chúng ta, thời mà ai ai cũng mơ được tiên nhân dẫn lối, mơ được trường sinh bất lão." Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài không chứa đựng sự tiếc nuối, mà chỉ là một sự nhận định về dòng chảy vô thường của thời gian. "Nhân sinh vô thường, mà lòng người cũng vô thường. Chuyện tu tiên, hóa ra, cũng chỉ là một chấp niệm."

Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua Tiểu An đang say sưa chỉ đạo, rồi lại nhìn Lão Quán Chủ. Khóe môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười mỏng manh, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc.

"Hạt giống đã gieo, tự nó sẽ nảy mầm theo lẽ tự nhiên," Tạ Trần trầm tĩnh đáp, giọng nói của hắn vẫn vậy, điềm đạm và sâu sắc. "Khi con người không còn bị mê hoặc bởi những ảo ảnh siêu phàm, họ sẽ tự tìm thấy giá trị của sự thật, của những điều bình d���, chân thực nhất. Những gì chúng ta gieo, không phải là một con đường cụ thể, mà là một ý niệm. Ý niệm về việc con người có thể tự mình kiến tạo nên cuộc đời mình, không cần thần linh, không cần tiên nhân."

Hắn nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt vẫn dõi theo những đứa trẻ đang miệt mài với mô hình của chúng. Sự hăng say, sự tranh luận sôi nổi về "cấu trúc móng" hay "hệ thống dẫn nước" của chúng, không hề thua kém những cuộc thảo luận của các kỹ sư ở Thành Vô Song. Chúng học hỏi, chúng sáng tạo, chúng giải quyết vấn đề bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình. Tạ Trần thấy trong đó một tương lai, một tương lai không cần đến phép thuật mà vẫn có thể vĩ đại. Hắn biết, đây chính là những mầm non đầu tiên của Kỷ Nguyên Nhân Gian, những đứa trẻ sẽ lớn lên với một thế giới quan hoàn toàn khác, một thế giới mà giá trị của con người được đặt lên hàng đầu.

Sự thay đổi này không đến từ một sắc lệnh, cũng không đến từ một lời kêu gọi hùng hồn. Nó đến từ sự tự nhiên, từ việc những đứa trẻ được lớn lên trong một môi trường mà các giá trị Nhân Đạo đã trở thành lẽ thường. Chúng không bị áp đặt, mà tự mình cảm nhận, tự mình khám phá ra sức mạnh của trí tuệ phàm trần. Tạ Trần cảm thấy một sự an yên sâu sắc. Dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn có không còn, nhưng nhân loại, với những mầm non này, sẽ vẫn tiếp tục vươn lên, tìm thấy con đường của riêng mình. Hắn tin vào điều đó, hơn bất kỳ điều gì khác.

***

Buổi trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn một chút, nhưng không khí vẫn trong lành và mát mẻ tại Trường Học Phàm Nhân của Thị Trấn An Bình. Ngôi trường là một tòa nhà gỗ đơn giản, với sân chơi rộng rãi và những phòng học mộc mạc. Tiếng đọc sách đồng thanh của học trò vang vọng, hòa cùng tiếng cười đùa rộn rã từ sân.

Thầy Giáo Làng, với dáng người gầy gò, đôi kính trễ nãi trên sống mũi và vẻ mặt hiền từ, đang đứng bên một con mương nhỏ phía sau trường. Con mương này vốn dẫn nước tưới cho mảnh vườn rau nhỏ của trường, nhưng gần đây lại bị tắc nghẽn bởi rễ cây và bùn đất, khi���n nước không thể chảy qua.

"Các em xem, con mương này đã bị tắc nghẽn," Thầy Giáo Làng chậm rãi nói, tay chỉ vào đoạn mương úng nước. "Nếu chúng ta không giải quyết, vườn rau của chúng ta sẽ thiếu nước, cây cối sẽ héo úa."

Một học sinh với vẻ mặt ngây thơ hỏi: "Thưa thầy, hay là chúng ta cứ cầu nguyện, biết đâu Tiên nhân sẽ hiển linh giúp chúng ta thông mương ạ?" Câu hỏi này không phải là hiếm, bởi lẽ, trong tiềm thức của nhiều người lớn tuổi, sự phụ thuộc vào các thế lực siêu phàm vẫn còn rất sâu đậm, dù Thiên Đạo đang suy yếu.

Thầy Giáo Làng khẽ mỉm cười, lắc đầu. "Cầu nguyện là tốt, nhưng không phải mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng cách đó. Tiên nhân, có lẽ, cũng có những việc của riêng mình. Chúng ta là phàm nhân, thì phải dùng trí tuệ và đôi bàn tay của phàm nhân để giải quyết vấn đề." Ông nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở Tiểu An, người đang chăm chú quan sát con mương. "Tiểu An, em có ý tưởng gì không?"

Tiểu An mạnh dạn bước lên phía trước, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ thông minh. "Thưa thầy, con nghĩ cầu nguyện thì không đủ đâu! Như thầy đã dạy, chúng ta phải tự tìm cách. Con thấy nước bị tắc ở chỗ này, có lẽ do rễ cây ăn sâu vào lòng mương. Chúng ta cần đào sâu hơn một chút, và quan trọng là phải gia cố hai bên bờ bằng đá, để đất không sạt lở nữa. Như vậy, nước mới chảy thông suốt được." Y dùng một cành cây khô, phác thảo một sơ đồ đơn giản trên nền đất bụi, chỉ rõ vị trí cần đào, vị trí cần gia cố.

Các học sinh khác xúm lại, chăm chú nhìn theo. Một vài em gật gù tán thành, số khác thì thì thầm bàn luận, bổ sung thêm ý kiến. "Đúng rồi, chúng ta có thể dùng những viên đá cuội ở bờ sông để gia cố, vừa chắc chắn lại vừa đẹp!" một cô bé nói. "Và phải làm một cái lưới lọc rác ở đầu nguồn nữa, để lá cây không trôi xuống làm tắc mương!" một cậu bé khác hào hứng đề xuất.

Thầy Giáo Làng nhìn Tiểu An và các học trò của mình, nụ cười trên môi ông càng rộng hơn. "Đúng vậy, Tiểu An nói rất đúng. Và các em cũng có những ý tưởng tuyệt vời. Sức mạnh của chúng ta nằm ở trí tuệ và đôi bàn tay này, không phải ở những lời cầu nguyện chờ đợi phép màu. Khi chúng ta cùng nhau suy nghĩ, cùng nhau hành động, thì không có khó khăn nào là không thể vượt qua."

Từ xa, ẩn mình dưới bóng cây cổ thụ sum suê, Mộ Dung Tuyết đang lặng lẽ quan sát cảnh tượng này. Nàng, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch của y sư, đứng đó với vẻ mặt dịu dàng và một nụ cười nhẹ nở trên môi. Đôi mắt nàng, vốn dĩ thường vương vấn một nỗi buồn khó tả, giờ đây lại ánh lên tia hy vọng. Nàng là người của Thành Vô Song, đại diện cho những người đang nỗ lực xây dựng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên đặt con người làm trọng tâm. Chứng kiến những đứa trẻ này, những mầm non của Nhân Đạo, tự mình tư duy và tìm kiếm giải pháp thực tế, nàng cảm thấy một niềm vui khó tả.

Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, về việc con người sẽ tìm thấy sức mạnh chân chính ngay trong chính bản thân mình khi không còn bị ràng buộc bởi những ảo ảnh siêu phàm. Cảnh tượng trước mắt nàng chính là minh chứng sống động cho lời nói đó. Không còn những lời cầu khẩn, không còn sự trông chờ vào tiên nhân. Thay vào đó là sự quan sát tỉ mỉ, tư duy logic, và tinh thần hợp tác. Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu tán thưởng, cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Tương lai của Nhân Gian, nàng tin chắc, sẽ tươi sáng hơn bao giờ hết, được xây dựng trên nền móng vững chắc của trí tuệ và lòng nhân ái của chính con người.

***

Chiều tà, ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm cho dòng sông Vọng Giang một vẻ đẹp hùng vĩ mà trầm mặc. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi nước mát lành và mùi hoa cỏ ven sông, khẽ lay động những tán cây cổ thụ quanh Quán Trà Vọng Giang. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán trà, với ban công nhìn thẳng ra dòng sông, càng làm tăng thêm vẻ yên bình, thư thái.

Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, nhâm nhi chén trà nghi ngút khói, đôi mắt hắn dõi theo dòng nước chảy lững lờ. Hoàng hôn buông xuống, tạo nên một khung cảnh bi tráng, như thể cả một kỷ nguyên đang dần đi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho một buổi bình minh mới. Xung quanh hắn, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng pha trà lách cách tạo nên một bản giao hưởng êm đềm.

Ở một góc quán, những người lớn tuổi vẫn bàn tán về những câu chuyện cũ, về sự suy yếu của Thiên Đạo, về những phép thuật đã mất đi, về những ngày tháng huy hoàng của tiên môn. Giọng điệu của họ mang theo một chút tiếc nuối, một chút hoài niệm về một quá khứ đã xa.

"Ta nhớ ngày xưa, chỉ cần một vị tu sĩ ra tay, cả con sông này cũng có thể bị chặn dòng, hay thông cống rãnh trong chớp mắt," một lão ông râu bạc nói, khẽ lắc đầu. "Giờ thì... haiz, con người phải tự lực cánh sinh."

"Đúng vậy, Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh, tiên nhân ẩn mình. Thời thế đã khác rồi," một lão bà khác tiếp lời, giọng nói đầy sự chấp nhận nhưng cũng không thiếu phần u hoài. "Chẳng biết rồi Nhân Gian chúng ta sẽ đi về đâu."

Nhưng ở một góc khác của quán trà, một nhóm thanh niên trẻ tuổi, vừa trở về từ một chuyến đi đến Thành Vô Song, lại đang hào hứng kể về những điều hoàn toàn khác. Gương mặt họ rạng rỡ, tràn đầy năng lượng và niềm tin.

"Cái Thư Viện Nhân Gian đó thực sự vĩ đại!" một thanh niên với dáng vẻ khỏe khoắn nói, ánh mắt sáng rực. "Không cần pháp trận cao siêu, không cần linh thạch trấn giữ, chỉ bằng trí tuệ của con người mà thôi! Họ đã dùng một loại gốm cường lực đặc biệt, do Thợ Gốm Lão Tôn nghiên cứu cùng các kỹ sư, để xây nên một công trình vững chắc đến khó tin, trên cả nền đất yếu."

Một thanh niên khác tiếp lời, giọng nói đầy tự hào: "Đúng vậy, và không chỉ có thế, ở Thành Vô Song, họ còn đang nghiên cứu những kỹ thuật nông nghiệp mới, làm sao để cây trồng cho năng suất cao hơn mà không cần linh khí, làm sao để chữa bệnh bằng y thuật phàm trần mà không cần tiên dược. Chúng ta cũng có thể làm được nhiều điều tương tự ở đây, nếu mọi người cùng chung sức, cùng tin vào trí tuệ của mình."

Người Kể Chuyện, một người đàn ông gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, vốn là khách quen của quán trà, ngồi cạnh nhóm thanh niên. Ông luôn cầm theo cây quạt giấy, và thường xuyên bình luận về sự đời. Lắng nghe những câu chuyện của nhóm thanh niên, ông khẽ phẩy quạt, rồi thốt lên một câu cảm thán.

"Haiz, đúng là 'hậu sinh khả úy'," Người Kể Chuyện nói, giọng điệu vừa hóm hỉnh vừa có chút ngưỡng mộ. "Mấy đứa trẻ này, chúng nó nhìn thế giới khác hẳn chúng ta rồi. Chẳng còn mơ thành tiên, chẳng còn mong cầu phép lạ, chỉ muốn xây dựng cuộc sống cho thật tốt, cho thật vững bền bằng chính sức mình. Chúng nó không bị ràng buộc bởi những chấp niệm cũ kỹ."

Tạ Trần, từ góc bàn của mình, khẽ mỉm cười. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận hương thơm lan tỏa trong khoang miệng. Hắn đã nghe tất cả. Tiếng nói tiếc nuối của những người già, và tiếng nói hào hứng của những người trẻ. Sự đối lập này không phải là xung đột gay gắt, mà là một sự chuyển giao nhẹ nhàng, một sự thay đổi tất yếu của dòng chảy nhân quả.

Trong tâm trí hắn, một dòng suy nghĩ sâu sắc trỗi dậy. *Hành trình mới chỉ bắt đầu, nhưng những bước chân đầu tiên đã vững vàng đến vậy. Những đứa trẻ này, chúng không biết đến thời kỳ Thiên Đạo cường thịnh, không mang trong mình những ảo vọng về tiên giới. Chúng lớn lên trong một thế giới mà con người phải tự mình đứng vững, tự mình khám phá, tự mình kiến tạo.*

Tạ Trần nhìn ra dòng sông Vọng Giang đang phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, cảm nhận làn gió mát mẻ lướt qua. *Vũ trụ còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Thiên Đạo có thể suy yếu, tiên môn có thể không còn, nhưng Nhân Gian thì vẫn sẽ tồn tại, và cuộc sống bình thường, hóa ra, lại là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi.*

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn một chút bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn lụi, nhưng cũng là một kỷ nguyên mới đang trỗi dậy. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, những tàn dư của tư tưởng cũ vẫn còn đó, và những bí ẩn của vũ trụ vẫn còn mênh mông, gợi ý rằng hành trình của Nhân Đạo sẽ không hoàn toàn suôn sẻ, nhưng những mầm non này, với tư duy mới mẻ của chúng, sẽ là động lực chính cho những đổi mới và khám phá trong tương lai. Sự tự chủ và khả năng giải quyết vấn đề của con người sẽ ngày càng được khẳng định, dần thay thế hoàn toàn sự phụ thuộc vào các thế lực siêu nhiên. Tạ Trần biết, những gì hắn chứng kiến hôm nay, chính là khởi đầu cho một chương mới, nơi con người sẽ tự mình viết nên định mệnh của mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free