Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1149: Nét Cọ Nhân Gian: Khúc Ca Tương Lai Từ Thế Hệ Mới

Tiếng lật sách khẽ khàng, tựa như hơi thở của thời gian đang trôi đi qua những trang giấy úa màu, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách nhỏ nơi Thị Trấn An Bình. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn như mọi ngày, ngồi bên khung cửa sổ, ánh nắng ban mai dịu nhẹ rọi qua, đậu trên làn da trắng nhợt của hắn. Đôi mắt sâu thẳm, mang theo vẻ tỉnh táo và suy tư vĩnh cửu, lướt trên hàng chữ cổ, dường như không chỉ đọc câu từ mà còn thấu thị cả những tầng nghĩa ẩn sâu bên trong. Mùi giấy cũ, mực và gỗ quyện cùng hương trà thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí tri thức ấm cúng, nơi mà thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại sự chiêm nghiệm. Hắn nhấp một ngụm trà sen, cảm nhận vị chát thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như đang nếm trải hương vị của một kỷ nguyên đang chuyển mình.

Chợt, cánh cửa gỗ khẽ mở, xua tan đi chút tịch mịch. Thư Đồng Tiểu An, dáng người gầy gò nhưng đầy sức sống, đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi dưới mái tóc đen nhánh, hối hả chạy vào. Y phục vải thô cũ kỹ của cậu bé có vài vệt bụi đường, nhưng gương mặt thì rạng rỡ, tràn đầy sự hào hứng không thể kìm nén. Tiểu An, vẫn với dáng vẻ lanh lợi, thường ngày hay hỏi những câu hỏi ngây thơ nhưng sâu sắc, giờ đây lại mang theo một tin tức nóng hổi, xôn xao cả bầu không khí yên tĩnh.

"Tiên sinh! Tiên sinh!" Tiểu An khẽ gọi, giọng nói mang theo sự phấn khích tột độ, nhưng vẫn cố gắng giữ ý tứ để không phá vỡ sự tĩnh lặng của quán. Cậu bé chạy đến bên bàn của Tạ Trần, hơi thở gấp gáp. "Thành Vô Song... Thành Vô Song sắp có một lễ hội nghệ thuật lớn!"

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách đang đọc xuống, ánh mắt hiền hòa nhìn cậu bé. Một nụ cười nhạt thoáng hiện trên đôi môi hắn, như một làn gió thu xao động mặt hồ tĩnh lặng. Hắn không nói gì, chỉ chờ đợi Tiểu An tiếp tục câu chuyện.

"Nghe nói có rất nhiều tác phẩm lạ và hay của những người trẻ tuổi!" Tiểu An tiếp tục, đôi mắt sáng rực như những vì sao nhỏ. Cậu bé vội vàng kể, như sợ rằng nếu chậm trễ một khắc, những chi tiết thú vị sẽ bay biến mất. "Họ không phải là những tu sĩ vẽ tranh linh thú, cũng không phải những tiên tử múa kiếm. Mà là những người bình thường như chúng ta! Họ vẽ về cuộc sống hằng ngày, về những người nông dân đang cày cấy trên đồng, về những công trình mới mà chúng ta vừa xây dựng, về cả những giấc mơ đơn sơ mà vĩ đại của con người nữa!"

Tạ Trần khẽ nhướng mày, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên chút tò mò. "Lạ và hay?" Hắn lặp lại, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, như một làn gió nhẹ lướt qua. "Có gì khác biệt so với những nét vẽ tiên nhân hay những khúc ca huyền ảo ngày trước sao? Ta nhớ ngày xưa, những bức họa tuyệt mỹ thường là cảnh tiên cảnh bồng lai, những vũ khúc thường là ca ngợi thần tiên, những khúc ca thường là về con đường trường sinh bất tử. Giờ đây, những người trẻ đó lại muốn vẽ và ca tụng những gì?"

Tiểu An gật đầu lia lịa, tay không ngừng múa may để minh họa cho lời nói của mình, như thể muốn dùng cả cơ thể để truyền tải sự hứng khởi. "Dạ! Khác nhiều lắm, tiên sinh! Họ vẽ về cuộc sống hằng ngày, về những người nông dân, về những công trình mới, về cả những giấc mơ của con người nữa! Không có tiên nhân, không có thần thú, chỉ có chúng ta thôi! Cậu bạn Thạch Đầu của con, cậu ấy còn vẽ một bức tranh rất lớn về con sông Vọng Giang, nhưng không phải là cảnh một vị tiên nhân dùng pháp thuật để ngăn dòng, mà là cảnh những người dân chài lưới đang cùng nhau kéo lưới, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng đầy nụ cười. Cô bé Lan Anh thì sáng tác một bài thơ về việc mọi người cùng nhau xây dựng Thư Viện Nhân Gian, từng viên gạch, từng phiến gỗ đều thấm đẫm mồ hôi và trí tuệ của phàm nhân. Không có linh khí, không có pháp thuật, ch��� có sức người mà thôi!"

Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn lướt qua những giá sách cũ kỹ, nơi cất giữ vô vàn câu chuyện về tiên nhân, thần thú, và những phép màu đã lùi vào dĩ vãng. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không chỉ là sự tán thưởng, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc. *Những gì Tiểu An kể, chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự chuyển mình của Nhân Gian.* Hắn đã gieo những hạt mầm triết lý về Nhân Đạo, về giá trị của cuộc sống bình thường, về sức mạnh nội tại của con người. Giờ đây, những hạt mầm ấy đang nảy nở, không phải theo cách hắn trực tiếp uốn nắn, mà theo một dòng chảy tự nhiên, hữu cơ, qua chính sự cảm nhận và sáng tạo của thế hệ mới.

Hắn nhớ lại những lời mình từng nói, rằng "cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi." Và rằng, "mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá." Nhưng những bí ẩn ấy, giờ đây, không còn là nỗi sợ hãi hay sự phụ thuộc vào những thế lực siêu nhiên, mà là những điều thôi thúc con người tự mình tìm tòi, khám phá, và kiến tạo.

"Tiên sinh nghĩ sao?" Tiểu An hỏi, ánh mắt đầy mong chờ. "Liệu tiên sinh có muốn đến Thành Vô Song để xem không? Con tin chắc tiên sinh sẽ rất thích!"

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, tiếng chạm khẽ vào đĩa sứ vang lên trong không gian. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn một chút, phủ một màu vàng nhạt lên những mái nhà cổ kính của Thị Trấn An Bình. "Chắc chắn rồi," hắn đáp, giọng nói trầm ấm, mang theo một sự an nhiên khó tả. "Một lễ hội mà con người tự mình kiến tạo nên vẻ đẹp, tự mình khắc họa những ước mơ, ắt hẳn sẽ có những điều đáng để chiêm nghiệm. Những nét vẽ ấy, những khúc ca ấy, không chỉ là nghệ thuật, mà còn là linh hồn của một kỷ nguyên đang trỗi dậy." Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn một chút bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn lụi, nhưng cũng là một kỷ nguyên mới đang trỗi dậy. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, những tàn dư của tư tưởng cũ vẫn còn đó, và những bí ẩn của vũ trụ vẫn còn mênh mông, gợi ý rằng hành trình của Nhân Đạo sẽ không hoàn toàn suôn sẻ, nhưng những mầm non này, với tư duy mới mẻ của chúng, sẽ là động lực chính cho những đổi mới và khám phá trong tương lai. Sự tự chủ và khả năng giải quyết vấn đề của con người sẽ ngày càng được khẳng định, dần thay thế hoàn toàn sự phụ thuộc vào các thế lực siêu nhiên. Tạ Trần biết, những gì hắn chứng kiến hôm nay, chính là khởi đầu cho một chương mới, nơi con người sẽ tự mình viết nên định mệnh của mình.

Chiều tối, khi ánh hoàng hôn dần buông xuống Thành Vô Song, nhuộm cả bầu trời một màu tím than pha đỏ rực rỡ, Quảng trường Văn hóa mới đã trở nên rực rỡ và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Hàng ngàn chiếc đèn lồng giấy, được chế tác tinh xảo từ bàn tay phàm nhân, treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, lung linh, xua đi bóng tối và thắp sáng những nụ cười. Những dải lụa đủ màu sắc, được thêu dệt công phu, tung bay trong làn gió nhẹ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, nhưng không phải là vẻ huyền ảo của tiên cảnh mà là vẻ đẹp đời thường, gần gũi của nhân gian.

Không gian tràn ngập âm thanh. Tiếng sáo trúc trong trẻo vút lên cao, hòa cùng tiếng đàn tranh du dương, trầm bổng, và tiếng trống rộn ràng, mạnh mẽ, như nhịp đập của một trái tim đầy sức sống. Đây không phải là những khúc nhạc tiên gia thanh thoát, mà là những giai điệu dân dã, mộc mạc, kể về những câu chuyện của đất trời, của mùa màng bội thu, của tình người ấm áp. Tiếng người nói chuyện rộn ràng, tiếng cười đùa giòn tan của trẻ thơ, tiếng vỗ tay tán thưởng vang lên không ngớt, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của niềm vui. Mùi hương hoa cỏ, quyện với mùi đồ ăn nhẹ từ các quầy hàng, mùi giấy và mực mới của những tác phẩm nghệ thuật, cùng với mùi gió sông thoang thoảng từ dòng Vô Song Giang gần đó, len lỏi vào từng ngóc ngách, kích thích mọi giác quan.

Giữa biển người đông đúc, Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, áo vải bố cũ kỹ của hắn hòa mình vào dòng chảy của những y phục giản dị khác. Bên cạnh hắn là Mộ Dung Tuyết, nàng vẫn dịu dàng, thanh l��ch trong bộ y phục màu xanh ngọc của một y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng hôm nay, khóe môi nàng khẽ cong lên, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Ánh mắt nàng lướt qua từng bức tranh, từng tác phẩm điêu khắc, dường như đang tìm kiếm những câu chuyện ẩn giấu bên trong.

Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng. Râu tóc bạc phơ của ông lay động trong gió, và cây rìu gỗ cũ kỹ vẫn nằm chắc trên tay. Ông nhìn ngắm cảnh tượng trước mắt, ánh mắt đầy vẻ chiêm nghiệm.

Những tác phẩm nghệ thuật được trưng bày khắp quảng trường, mang một hơi thở hoàn toàn mới. Không còn những bức họa tiên nhân cưỡi mây đạp gió, hay những pho tượng thần thú uy nghi. Thay vào đó là những bức tranh sống động về cảnh sinh hoạt đời thường: một bà lão đang se chỉ, một thợ rèn đang đập búa, những đứa trẻ đang nô đùa bên dòng suối. Những tác phẩm điêu khắc khắc họa hình ảnh người lao động: một nông phu vác cuốc, một thợ mộc đang đẽo gỗ, một người thợ gốm đang nặn hình. Đặc biệt, những bức tường lớn được trang trí bằng hình ảnh những cỗ máy cải tiến, những công cụ mới do phàm nhân sáng tạo, và những cây cầu vững chãi bắc qua sông, minh chứng cho trí tuệ và sự kiên cường của con người.

"Thật là một cảnh tượng!" Ông Lão Tiều Phu khẽ thốt lên, giọng nói chậm rãi, từ tốn, đầy sự tán thưởng. Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt tinh anh lấp lánh dưới ánh đèn lồng. "Những đứa trẻ này... chúng không còn vẽ ra những điều hư ảo, những điều mà chúng chưa từng chạm tới. Chúng vẽ ra cái mà chúng nhìn thấy, cái mà chúng tin tưởng. Cái mà chúng đang sống."

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. Nàng nhìn về phía một bức tượng lớn khắc họa hình ảnh một người phụ nữ đang ân cần chăm sóc cho một người bệnh, đôi tay nàng đặt nhẹ lên ngực, như cảm nhận được nhịp đập của sự sống. "Không còn những tiên nhân bay lượn trên mây, không còn những pháp khí lấp lánh với hào quang chói lọi. Không còn những lời ca ng���i sự bất tử hay sức mạnh siêu phàm. Chỉ còn con người, và những giá trị thực tế, những điều giản dị mà vĩ đại của cuộc sống." Nàng nhìn sang Tạ Trần, nụ cười hiếm hoi nở rộ. "Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Nay, nhân tính lại chính là đạo."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn lướt qua từng tác phẩm nghệ thuật, từ những bức tranh sơn dầu rực rỡ đến những tác phẩm điêu khắc gỗ tinh xảo. Hắn nhìn thấy trong đó không chỉ là sự tài hoa, mà còn là một niềm tin mãnh liệt, một hy vọng không ngừng. "Họ không vẽ ra cái đã có, mà vẽ ra cái họ muốn có. Họ không tái hiện một quá khứ huy hoàng của thần tiên, mà đang kiến tạo một tương lai mà họ mong ước, một tương lai mà con người là trung tâm của mọi sự. Đó là hy vọng." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian náo nhiệt, nhưng lại mang một sự thanh thoát, vượt lên trên mọi ồn ào. "Mỗi nét cọ, mỗi đường chạm khắc, mỗi giai điệu đều là một lời khẳng định, rằng Nhân Gian không cần dựa dẫm vào Thiên Đạo hay tiên nhân để tồn tại. Chúng ta có thể tự mình đ���ng vững, tự mình kiến tạo, tự mình định đoạt vận mệnh của mình. Sự bùng nổ của nghệ thuật Nhân Đạo, tập trung vào con người và cuộc sống, báo hiệu một thời kỳ vàng son của văn hóa và tri thức nhân loại, nơi sự sáng tạo không bị giới hạn bởi niềm tin vào sức mạnh siêu nhiên."

Trong một góc quảng trường, Nàng Thơ Mộng Dao, với vẻ ngoài xinh đẹp và thanh thoát trong bộ y phục truyền thống màu xanh ngọc, đang say sưa bên bức tranh của mình. Bút và giấy vẽ luôn là vật bất ly thân của nàng. Bức họa của nàng không phải là cảnh tiên cảnh bồng lai, mà là một gia đình quây quần bên bếp lửa, ánh sáng ấm áp hắt lên từng gương mặt, mỗi nụ cười đều chứa đựng sự bình yên và hạnh phúc. Đôi mắt nàng, vốn đầy vẻ lãng mạn và tự tin, giờ đây ánh lên niềm kiêu hãnh. Không xa đó, Nữ Tử Du Ca, xinh đẹp và duyên dáng, đang ôm cây đàn tỳ bà, cất cao tiếng hát với một bài ca về sự đoàn kết và ước mơ của nhân gian. Giọng hát của nàng trong trẻo, truyền cảm, như dòng suối mát lành len lỏi vào tâm hồn người nghe, xoa dịu những nỗi u sầu còn vương vấn từ kỷ nguyên cũ. Mỗi bài ca là một nỗi lòng, và hôm nay, nỗi lòng đó là niềm tin và hy vọng.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua từng tác phẩm, từng gương mặt rạng rỡ của những người trẻ tuổi. Mộ Dung Tuyết nở một nụ cười thật tươi, nụ cười ấy như xua đi mọi nỗi buồn đã từng hằn sâu trên gương mặt nàng. Ông Lão Tiều Phu khẽ nhấp ngụm trà, vẻ mặt mãn nguyện, như thể đã tìm thấy một chân lý giản dị nhưng vĩ đại. Hắn biết, những gì hắn đang chứng kiến, chính là mầm non của một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự mình viết nên định mệnh của mình, không cần phụ thuộc vào bất cứ thế lực siêu nhiên nào.

Khi đêm đã khuya, và không gian quảng trường dần trở nên vắng vẻ, chỉ còn lại những ánh đèn lồng lay lắt và tiếng gió đêm nhẹ nhàng, Tạ Trần vẫn nán lại, dừng chân ở một khu vực triển lãm tranh nhỏ. Nơi đây yên tĩnh hơn, trầm lắng hơn, nhưng vẫn tràn đầy cảm hứng, với mùi mực vẽ, mùi giấy mới và mùi hoa thoang thoảng trong không khí se lạnh. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi, phủ một lớp bạc huyền ảo lên những bức họa.

Nàng Thơ Mộng Dao đang đứng trước bức tranh của mình, một tác phẩm tinh xảo khắc họa hình ảnh những người thợ gốm đang làm việc hăng say. Mỗi chi tiết đều được nàng vẽ tỉ mỉ, từ đôi bàn tay chai sạn dính đất sét của người thợ, đến ánh lửa rực rỡ trong lò nung, và những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Trong tranh, một người thợ gốm già, với vẻ mặt hiền từ, đang chăm chú nặn một khối đất sét, ánh mắt ông toát lên sự tập trung và tình yêu dành cho công việc. Tạ Trần nhận ra đó chính là Thợ Gốm Lão Tôn, người đã cùng các kỹ sư nghiên cứu ra loại gốm cường lực cho Thư Viện Nhân Gian.

Tạ Trần tiến lại gần, bước chân hắn nhẹ nhàng như làn gió, không làm kinh động nàng thơ đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Hắn đứng bên cạnh, lặng lẽ chiêm ngưỡng bức họa.

"Bức họa này... nó có sức sống." Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya. Hắn không dùng những lời hoa mỹ, mà chỉ nói lên cảm nhận chân thật nhất của mình. Sức sống ấy không đến từ linh khí hay pháp thuật, mà từ chính hơi thở của cuộc sống, của sự lao động miệt mài.

Mộng Dao giật mình nhẹ, nhưng khi nhìn thấy Tạ Trần, đôi mắt nàng ánh lên sự kính trọng và vui mừng. Nàng cúi đầu chào. "Cảm ơn tiên sinh đã quá khen." Nàng nhìn vào bức tranh, ánh mắt đầy trìu mến. "Chàng trai trong tranh, anh ấy luôn tin rằng đất có linh hồn, và mỗi sản phẩm gốm là một phần của nhân gian. Anh ấy nói, khi chúng ta nặn đất, không chỉ là nặn ra một hình thù, mà là gửi gắm vào đó một phần tâm huyết, một phần câu chuyện của chính mình." Nàng ám chỉ Thợ Gốm Lão Tôn, người đã truyền cảm hứng cho nàng bằng chính sự tận tụy của mình.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn vẫn dán vào bức tranh, dường như đang nhìn thấy linh hồn của đất, của lửa, của bàn tay con người đang hòa quyện vào nhau. "Vậy còn nàng, cảm hứng của nàng đến từ đâu?" Hắn hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng, như một người bạn tri kỷ đang trò chuyện.

Mộng Dao mỉm cười, nụ cười thanh thoát như cánh hoa buổi sớm. "Từ cuộc sống hằng ngày, tiên sinh ạ. Từ nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ khi chúng chơi đùa trên phố, từ mồ hôi của người lao động đổ xuống trên cánh đồng, từ những câu chuyện cổ tích mà tiên sinh đã kể, từ những bài học về Nhân Đạo mà con được nghe. Chúng tôi không còn mơ về tiên giới xa xăm, không còn khao khát những quyền năng siêu phàm. Chúng tôi muốn xây dựng tiên giới của riêng mình, ngay tại nhân gian này, bằng chính đôi bàn tay và trí tuệ của mình. Chúng tôi tin rằng vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở những điều chân thật nhất."

Không xa đó, Nữ Tử Du Ca, người vẫn duyên dáng và xinh đẹp, đang ngồi nghỉ, ôm cây đàn tỳ bà. Nghe thấy câu chuyện của Tạ Trần và Mộng Dao, nàng khẽ cất tiếng hát khe khẽ, giọng ca trong trẻo, du dương, hòa vào không gian đêm tĩnh mịch. "Khúc ca này, là về những con người bé nhỏ, nhưng mang trong mình giấc mơ lớn lao. Giấc mơ về một Nhân Gian tự chủ, về một cuộc sống bình thường nhưng không hề tầm thường. Mỗi bài ca là một nỗi lòng, và nỗi lòng của chúng con là niềm tin vào chính mình, vào khả năng của con người."

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, ánh mắt hắn ấm áp, chất chứa sự thấu hiểu và một niềm tin sâu sắc. Hắn nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Mộng Dao, nhìn vào vẻ mặt u sầu nhưng đầy truyền cảm của Du Ca, và cảm nhận được sự tự do và niềm tin mãnh liệt từ những người trẻ này. Hắn trao đổi vài câu, không phải là những lời dạy dỗ cao siêu, mà là những lời khuyên nhẹ nhàng về việc giữ gìn sự chân thật trong nghệ thuật và trong cuộc sống, về việc để cảm xúc dẫn lối, nhưng không để chấp niệm ràng buộc. Hắn biết, những lời khuyên ấy sẽ như những hạt giống nhỏ, được gieo vào mảnh đất màu mỡ của những tâm hồn trẻ tuổi, và sẽ nảy nở thành những cây cổ thụ vững chắc trong tương lai.

*Sự bùng nổ của nghệ thuật Nhân Đạo, tập trung vào con người và cuộc sống, báo hiệu một thời kỳ vàng son của văn hóa và tri thức nhân loại, nơi sự sáng tạo không bị giới hạn bởi niềm tin vào sức mạnh siêu nhiên.* Tạ Trần thầm nghĩ. *Niềm tin mãnh liệt vào tương lai và khả năng tự chủ của thế hệ tr�� sẽ là động lực để Nhân Đạo đối mặt và vượt qua bất kỳ thách thức nào từ tàn dư của Thiên Đạo hoặc những bí ẩn vũ trụ chưa được khám phá.* Hắn cũng nhận ra rằng, sự kết nối giữa nghệ thuật và các lĩnh vực thực tế, như cách Mộng Dao đã vẽ về Thợ Gốm Lão Tôn, gợi ý rằng sự sáng tạo sẽ là cầu nối cho những phát minh khoa học và kỹ thuật đột phá trong tương lai, không chỉ trong gốm sứ mà còn trong mọi lĩnh vực của đời sống.

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn một chút bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn lụi, nhưng cũng là một kỷ nguyên mới đang trỗi dậy. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, những tàn dư của tư tưởng cũ vẫn còn đó, và những bí ẩn của vũ trụ vẫn còn mênh mông, gợi ý rằng hành trình của Nhân Đạo sẽ không hoàn toàn suôn sẻ, nhưng những mầm non này, với tư duy mới mẻ của chúng, sẽ là động lực chính cho những đổi mới và khám phá trong tương lai. Sự tự chủ và khả năng giải quyết vấn đề của con người sẽ ngày càng được khẳng định, dần thay thế hoàn toàn sự phụ thuộc vào các thế lực siêu nhiên. Tạ Trần biết, những gì hắn chứng kiến hôm nay, chính là khởi đầu cho một chương mới, nơi con người sẽ tự mình viết nên định mệnh của mình. Hắn quay lưng bước đi, bóng hắn hòa vào màn đêm, để lại phía sau những giai điệu ngân nga và ánh đèn lồng ấm áp, như một người gieo hạt lặng lẽ, chờ đợi mùa gặt hái của Nhân Gian.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free