Nhân gian bất tu tiên - Chương 1147: Nền Móng Nhân Tâm: Khai Phóng Trí Tuệ Phàm Trần
Dòng thời gian lặng lẽ trôi, mang theo những biến cố và những hạt mầm đổi thay. Kỷ nguyên Nhân Gian, sau bao nhiêu sóng gió của sự chuyển mình, đang dần định hình một diện mạo mới. Tại Thành Vô Song, những chương trình hòa giải và phục hồi tâm hồn vẫn đang tiếp diễn, gieo mầm hy vọng vào những trái tim đã chai sạn bởi hoài niệm về tiên đạo. Trong không gian tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần, như một cố nhân đã quá quen thuộc với dòng chảy vô thường của thế sự, vẫn giữ nguyên nếp sống bình dị của mình.
Buổi chiều muộn, ánh nắng dịu dàng trải dài qua khung cửa sổ quán sách, nhuộm vàng những giá sách cũ kỹ. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ lùng, một thứ tĩnh mịch mà dường như cả thế gian bên ngoài cũng không thể phá vỡ. Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn mình trong chiếc áo vải bố đã sờn cũ, tay vẫn cầm một cuốn sách cổ bìa ngả màu thời gian. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lơ đãng nhìn ra ngoài, nơi con đường đất đã in hằn dấu chân của bao người qua lại, nơi bụi thời gian dường như cũng kết đọng lại thành một lớp trầm tích vĩnh cửu. Hắn không đọc, chỉ đơn thuần nhìn, như thể đang nhìn xuyên qua trang sách, xuyên qua bức tường, nhìn thấu cả những tầng lớp dày đặc của nhân sinh.
Ở một góc phòng, Tiểu An, vẫn với vẻ gầy gò và đôi mắt sáng ngời thông minh, đang cặm cụi chép bài. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, và tiếng gió nhẹ hiu hiu từ cửa sổ tạo thành một bản hòa tấu bình dị, quen thuộc. Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu và mái tóc điểm bạc, ngồi đối diện Tạ Trần, tay nâng chén trà nghi ngút khói. Ông lão chỉ mỉm cười nhẹ, đôi mắt tinh tường nhìn Tạ Tr��n, như thể đã đọc thấu được những suy tư sâu kín trong lòng vị thư sinh.
Một lát sau, Tiểu An ngẩng đầu lên, nét mặt có chút băn khoăn. "Tiên sinh," y cất tiếng, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "con nghe nói Thành Vô Song đang gặp khó khăn khi xây thư viện mới. Nền đất quá yếu, không dùng linh khí thì khó mà vững chắc được." Ánh mắt y đầy vẻ tiếc nuối, như thể chính y đang cảm thấy sự bất lực của phàm nhân trước một thử thách lớn.
Tạ Trần không lập tức đáp lời. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Đôi mắt hắn vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh biếc. "Đất yếu," hắn cuối cùng cũng cất tiếng, giọng trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, "nhưng lòng người có yếu không?" Câu hỏi lửng lơ, không phải để tìm câu trả lời tức thì, mà như một lời gợi mở, một hạt mầm triết lý được gieo vào tâm trí người nghe. Nó khiến Tiểu An ngây người, đôi lông mày nhỏ nhắn hơi cau lại, cố gắng suy ngẫm ý tứ sâu xa trong lời của tiên sinh.
Lão Quán Chủ khẽ thở dài, nụ cười hiền từ trên môi có chút chua xót. "Xưa kia," ông lão chậm rãi nói, "các Tiên môn xây dựng dựa vào pháp trận, linh thạch. Những tòa tháp cao vút chạm mây, những cung điện nguy nga trường tồn vạn năm, đều nhờ vào sức mạnh siêu phàm ấy mà có. Giờ Nhân Gian, chúng ta phải dựa vào gì đây?" Lời ông lão như một câu hỏi chung của cả một thời đại, một sự trăn trở của những con người đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên hoàn toàn mới, một kỷ nguyên mà những quy tắc cũ đã không còn hiệu lực. Sự phụ thuộc vào linh khí và pháp thuật đã ăn sâu vào tiềm thức của họ, giờ đây khi những thứ đó dần biến mất, họ cảm thấy lạc lõng, như những đứa trẻ mất đi cây gậy chống đỡ.
Tạ Trần quay đầu lại, ánh mắt hắn lướt qua Tiểu An, rồi dừng lại ở Lão Quán Chủ. "Đó là câu hỏi mà mỗi người Nhân Gian đều phải tự tìm lời giải đáp cho mình," hắn đáp, giọng vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự sâu sắc khó dò. "Sức mạnh không chỉ đến từ linh khí, mà còn đến từ trí tuệ, t��� sự kiên trì, và từ... sự liên kết. Cành cây khô dễ gãy, nhưng cả một rừng cây thì gió bão cũng khó lay chuyển." Hắn nói đến đây, một cơn gió nhẹ lùa qua cửa, mang theo mùi hương của cỏ dại và đất ẩm, khẽ lay động mấy trang sách trên quầy.
Đúng lúc đó, một người đưa tin từ Thành Vô Song hớt hải chạy vào, trên tay cầm một phong thư được niêm phong cẩn mật. Người đưa tin là một thư sinh trẻ tuổi, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy vẻ kính cẩn khi nhìn thấy Tạ Trần. Y đặt phong thư lên quầy, cung kính cúi đầu. "Kính gửi Tạ công tử. Đây là thư của Dương Quân đại nhân, thỉnh ngài xem qua."
Tạ Trần khẽ gật đầu, vươn tay nhận lấy bức thư. Hắn mở phong bì, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay trên giấy. Bức thư của Dương Quân không chỉ trình bày vấn đề nền đất yếu của địa điểm xây dựng Thư Viện Nhân Gian, mà còn bày tỏ sự trăn trở về việc tìm kiếm một giải pháp bền vững, không dựa vào linh khí, nhưng vẫn đủ kiên cố để trở thành biểu tượng của trí tuệ Nhân Gian. Những kiến trúc sư tài ba nh��t đã đưa ra vô số phương án, nhưng tất cả đều mắc kẹt trong những giới hạn vật lý của vật liệu truyền thống. Họ cần một đột phá, một ý tưởng mà những tư duy cũ kỹ chưa thể chạm tới.
Đọc xong thư, Tạ Trần khẽ thở dài, nhưng không phải là một tiếng thở dài của sự mệt mỏi hay bất lực, mà là một tiếng thở dài của sự thấu hiểu. Hắn gấp bức thư lại, đặt nó sang một bên. "Thư viện," hắn lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình, "là nơi lưu giữ tri thức, là nền móng cho tương lai. Nền móng của nó không chỉ cần vững chắc về vật chất, mà còn phải vững chắc về tinh thần." Hắn nhìn sang Tiểu An, rồi đến Lão Quán Chủ. "Sự linh hoạt của vật chất không nằm ở bản thân nó, mà nằm ở cách chúng ta nhìn nhận và sử dụng nó. Một nắm đất sét, trong tay kẻ phàm phu chỉ là đất, nhưng trong tay nghệ nhân, lại có thể thành hình tượng vĩ đại, thành bình gốm tinh xảo."
Tiểu An vẫn còn mơ hồ, nhưng Lão Quán Chủ thì ánh mắt đã ánh lên một tia sáng. Ông lão dường như đã hiểu được điều gì đó ẩn chứa trong lời của Tạ Trần. "Ý của công tử là... chúng ta nên tìm cách thay đổi bản chất của vật liệu, hay thay đổi cách chúng ta nghĩ về vật liệu?" Ông lão hỏi, giọng trầm ngâm.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười mỏng manh như sương khói, nhưng lại có sức mạnh làm bừng sáng cả căn phòng. "Không phải thay đổi bản chất của vật liệu, mà là khám phá những tiềm năng chưa được khai thác của nó. Không phải thay đổi cách nghĩ, mà là mở rộng giới hạn của tư duy. Đất và nước, kết hợp với lửa, có thể tạo ra vô vàn biến hóa. Vấn đề là, liệu chúng ta có đủ kiên nhẫn để tìm kiếm những biến hóa ấy, và đủ trí tuệ để ứng dụng chúng hay không."
Hắn lại cầm cuốn sách lên, lật một trang. "Vạn vật trong trời đất đều có quy luật của riêng mình. Ngay cả một hạt cát, một giọt nước, cũng ẩn chứa những bí mật sâu xa. Phàm nhân chúng ta, đôi khi chỉ mải miết tìm kiếm những thứ siêu phàm, mà quên mất rằng, điều vĩ đại nhất lại nằm ngay trong những thứ bình thường nhất." Hắn đặt cuốn sách xuống, nhìn thẳng vào mắt Tiểu An. "Tiểu An, con h��y nhớ, sức mạnh chân chính không phải là sức mạnh để phá hủy, mà là sức mạnh để kiến tạo. Sức mạnh để biến cái không thể thành có thể, không phải bằng pháp thuật, mà bằng trí tuệ và sự đồng lòng."
Lời của Tạ Trần như một làn gió mát lành, thổi bay đi những ưu tư trong lòng Tiểu An và Lão Quán Chủ. Dù không trực tiếp đưa ra giải pháp cụ thể, nhưng những lời lẽ đầy triết lý của hắn đã gieo vào lòng họ một hạt giống của sự suy ngẫm, một hướng đi mới cho tư duy. Tạ Trần, như thường lệ, vẫn là người quan sát, người đưa ra lời khuyên gián tiếp, nhưng những lời nói ấy lại có sức mạnh lay chuyển cả một thời đại.
***
Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Trong một căn phòng họp tạm thời, vốn là một tiền sảnh rộng lớn của một tòa công thự cũ kỹ, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang cùng với một nhóm kiến trúc sư, kỹ sư và các thợ thủ công lành nghề, trong đó có Thợ Gốm Lão Tôn, đang đối mặt với những thách thức gai góc của dự án Thư Viện Nhân Gian. Căn phòng họp tràn ngập ánh sáng ban ngày, chiếu rọi lên những bản vẽ chi tiết trải rộng trên một chiếc bàn gỗ lớn giữa phòng. Mùi mực mới từ các bản vẽ, mùi gỗ cũ kỹ của nội thất, và một chút hương trầm thoang thoảng từ lư hương trên bàn, tạo nên một sự pha trộn vừa trang trọng vừa có chút hoài cổ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, ngồi ở vị trí chủ tọa. Nàng khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng không kém phần uy nghiêm. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng lướt qua từng bản vẽ, từng gương mặt của những người tham gia cuộc họp. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều toát lên một ý chí kiên định.
Dương Quân, tuấn tú và tràn đầy nhiệt huyết, ngồi bên cạnh Lăng Nguyệt. Áo đạo bào màu lam nhạt của y khiến y trông thanh cao nhưng không xa cách. Đôi mắt y sáng rực, chứa đựng sự quyết tâm và lý tưởng. Y liên tục chỉ vào các điểm trên bản vẽ, lắng nghe ý kiến của các chuyên gia.
"Vấn đề nền đất yếu tại vị trí dự kiến xây dựng Thư Viện là một trở ngại lớn," một kiến trúc sư già, với mái tóc bạc phơ và đôi kính dày cộm, lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng đầy vẻ lo lắng. "Với các phương pháp xây dựng truyền thống, chúng ta không thể đảm bảo độ bền vững lâu dài mà không sử dụng đến các pháp trận gia cố hay linh thạch trấn yểm. Tuy nhiên, Nhân Đạo Cương Lĩnh đã quy định rõ ràng rằng chúng ta phải tránh xa những thứ đó."
Một kỹ sư trẻ khác, nét mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đầy vẻ thông minh, tiếp lời: "Chúng tôi đã thử nhiều phương án, từ cọc nhồi sâu đến móng bè, nhưng chi phí và thời gian đều là vấn đề. Hơn nữa, ngay cả khi hoàn thành, chúng tôi vẫn lo ngại về khả năng chịu đựng của công trình trước sự khắc nghiệt của thời gian và thiên nhiên nếu thiếu đi sự bảo hộ của linh khí."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gõ ngón tay thon dài lên mặt bàn, tiếng động thanh thoát nhưng đầy uy lực. "Chúng ta không thể dựa vào cách làm cũ," nàng nói, giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết, vang vọng trong căn phòng. "Nhân Đạo của chúng ta phải chứng minh sức mạnh của chính trí tuệ con người. Nếu chúng ta vẫn cứ nghĩ về linh khí, về pháp thuật, vậy thì chúng ta đang tự trói buộc mình vào quá khứ." Ánh mắt nàng đảo qua từng người, như muốn gieo vào lòng họ một niềm tin mãnh liệt. "Một tòa thư viện, biểu tượng của tri thức Nhân Gian, không thể được xây dựng bằng những tàn dư của kỷ nguyên tu tiên."
Dương Quân gật đầu đồng tình. "Vấn đề không chỉ là độ bền vật lý, mà còn là cách chúng ta làm việc cùng nhau. Chúng ta cần một giải pháp không chỉ vững chắc về vật lý, mà còn vững chắc v��� ý chí. Một giải pháp mà mọi người dân Nhân Gian đều có thể tự hào, biết rằng đó là thành quả của chính bàn tay và khối óc của họ." Y dừng lại một chút, nhìn về phía Thợ Gốm Lão Tôn, người đang ngồi im lặng lắng nghe, đôi bàn tay chai sạn đặt trên đùi. "Lão Tôn, ông đã có kinh nghiệm hàng chục năm với đất sét, với việc tạo hình và nung gốm. Ông có ý kiến gì không?"
Thợ Gốm Lão Tôn, với vẻ mặt hiền từ và ánh mắt trầm tĩnh, khẽ cúi đầu. "Kính thưa Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân đại nhân, chư vị. Vật liệu gốm truyền thống của chúng ta, tuy bền bỉ và đẹp đẽ, nhưng khó mà chống chịu được lực nén và độ ẩm lớn như yêu cầu của một công trình đồ sộ như thư viện. Chúng tôi đã thử qua nhiều loại đất, nhiều kỹ thuật nung. Nhưng nếu chúng ta thay đổi cấu trúc, hay kết hợp với những nguyên tố khác... thì có lẽ sẽ khác." Giọng ông lão chậm rãi, mang theo sự từng trải của một người cả đời gắn bó với đất và lửa. "Đất sét, sau khi được nung ở nhiệt độ cao, trở nên cứng chắc, nhưng vẫn có giới hạn. Tuy nhiên, tôi từng nghe nói về những kỹ thuật cổ xưa, nơi người ta pha trộn đất sét với các loại đá nghiền nhỏ, hoặc dùng những hợp chất đặc biệt để tăng độ bền. Nhưng những kỹ thuật đó đã thất truyền quá lâu, hoặc chỉ là những truyền thuyết..."
Lăng Nguyệt lắng nghe chăm chú. "Vậy thì hãy tìm lại chúng, hoặc sáng tạo ra chúng," nàng nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự khích lệ mạnh mẽ. "Kỷ nguyên Nhân Gian này, chúng ta sẽ không nói 'không thể'. Mọi thứ đều có thể, nếu chúng ta đủ kiên trì và trí tuệ."
Dương Quân gật đầu. Y đột nhiên nhớ lại một câu nói đã được truyền miệng đến tai y từ Thị Trấn An Bình, một lời nói mà Tạ Trần đã vô tình thốt ra trong một cuộc trò chuyện với Lão Quán Chủ, và được một người đưa tin nào đó tình cờ nghe được rồi lan truyền. "Sức mạnh không phải là phá hủy, mà là kiến tạo. Vạn vật trong trời đất đều có quy luật của riêng mình. Ngay cả một hạt cát, một giọt nước, cũng ẩn chứa những bí mật sâu xa. Điều vĩ đại nhất lại nằm ngay trong những thứ bình thường nhất." Dương Quân nhắm mắt lại, câu nói ấy vang vọng trong tâm trí y. "Sự linh hoạt của vật chất không nằm ở bản thân nó, mà nằm ở cách chúng ta nhìn nhận và sử dụng nó..."
Y mở mắt ra, nhìn Lão Tôn và những người thợ. "Lão Tôn nói đúng. Chúng ta không thể chỉ dựa vào những gì đã biết. Chúng ta cần phải khám phá, phải thử nghiệm. Có lẽ, giải pháp không nằm ở việc tìm kiếm một loại vật liệu siêu phàm, mà là ở việc tìm ra một cách kết hợp các vật liệu bình thường theo một cấu trúc, một phương pháp hoàn toàn mới mẻ." Y nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt ánh lên vẻ quyết đoán. "Hãy cho họ tất cả những gì họ cần. Cứ thử nghiệm. Cứ sáng tạo. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra con đường."
Lăng Nguyệt gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi lướt qua đôi môi nàng. Nàng tin tưởng vào khả năng của con người, tin tưởng vào những gì Tạ Trần đã gián tiếp gieo mầm. Những lời khuyên của Tạ Trần, dù không phải là mệnh lệnh, nhưng luôn là kim chỉ nam cho những bước đi của Nhân Đạo.
***
Chiều tối buông xuống Thành Vô Song, mang theo một làn gió mát lành. Trong xưởng gốm của Thợ Gốm Lão Tôn, không khí lại nóng hừng hực và đầy sức sống. Tiếng lò nung rực lửa kêu réo, tiếng đất sét được nhào nặn theo những nhịp điệu đều đặn, tiếng bàn tán sôi nổi của các nghệ nhân và kỹ sư trẻ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sáng tạo và lao động miệt mài. Mùi đất sét ẩm, khói lò nồng nặc và mồ hôi của những người thợ bốc lên, nhưng không ai cảm thấy khó chịu, thay vào đó là một niềm đam mê cháy bỏng.
Thợ Gốm Lão Tôn, với khuôn mặt lấm lem đất sét và đôi bàn tay chai sạn không ngừng nghỉ, đang hướng dẫn một nhóm kỹ sư trẻ. Ông không còn là một nghệ nhân gốm đơn thuần, mà đã trở thành một nhà nghiên cứu, một người truyền cảm hứng. "Mỗi cục đất có một linh hồn," ông lão nói, giọng trầm ấm, tay khéo léo nhào nặn một khối đất sét. "Chúng ta phải hiểu nó, uốn nắn nó, chứ không phải ép buộc nó. Nó sẽ cho chúng ta biết nó muốn trở thành gì, và nó có thể chịu đựng đến đâu." Ông lão nói như thể đất sét là một sinh linh có tri giác, cần được thấu hiểu và tôn trọng.
Một kỹ sư trẻ, đôi mắt sáng rực dưới ánh lửa lò nung, reo lên: "Lão Tôn, chúng tôi đã thử nghiệm pha trộn đất sét với bột đá nghiền mịn từ mỏ đá Xích Phong! Nó cho ra một loại gốm có độ cứng vượt trội, nhưng vẫn giữ được độ dẻo cần thiết để tạo hình." Y đưa ra một mẫu gốm nhỏ, bề mặt thô ráp nhưng cứng cáp.
"Đúng vậy!" một kỹ sư khác tiếp lời, "Và nếu chúng ta có thể tạo ra một cấu trúc rỗng bên trong nhưng lại liên kết chặt chẽ... như xương chim, vừa nhẹ vừa bền. Chúng tôi đang nghĩ đến việc dùng những khung kim loại mỏng, hoặc các sợi thực vật đặc biệt, để tạo thành một mạng lưới bên trong khối gốm, sau đó nung kết chúng lại."
Lão Tôn gật đầu hài lòng. "Xương chim, một ý tưởng không tồi. Thiên nhiên luôn là người thầy vĩ đại nhất. Chúng ta cứ nghĩ rằng phải làm cho nó đặc, cho nó nặng mới bền. Nhưng xương chim lại dạy chúng ta rằng sự bền vững có thể đến từ sự tinh xảo trong cấu trúc, từ sự phân bổ lực một cách hợp lý."
Họ miệt mài làm việc, thử nghiệm liên tục. Hàng trăm viên gạch mẫu được tạo ra, nung lên, rồi đập vỡ để kiểm tra độ bền. Thất bại nối tiếp thất bại, nhưng không ai nản lòng. Mỗi lần thất bại, họ lại học được một điều gì đó mới, lại điều chỉnh công thức, điều chỉnh kỹ thuật. Sự kiên trì của họ, lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ kết hợp với kinh nghiệm của những người thợ lành nghề, đã tạo nên một sức mạnh phi thường.
Dương Quân đến thăm xưởng vào lúc trời đã khuya. Y lặng lẽ đứng ở một góc, quan sát những người thợ đang làm việc. Ánh lửa lò nung hắt lên khuôn mặt y, khiến y trông càng thêm trầm tư. Y thấy những giọt mồ hôi lăn dài trên trán Lão Tôn, thấy sự hăng say của những kỹ sư trẻ, thấy những bàn tay chai sạn đang khéo léo nhào nặn đất sét, biến những thứ bình thường nhất thành những vật phẩm có giá trị.
Y tiến lại gần Lão Tôn. "Lão Tôn, mọi việc thế nào rồi?"
Thợ Gốm Lão Tôn quay lại, nở một nụ cười hiền hậu. "Dương Quân đại nhân, chúng tôi đã tìm ra một phương án khả thi. Không phải là một loại gốm mới hoàn toàn, mà là sự kết hợp của nhiều yếu tố. Loại đất sét đặc biệt từ mỏ Xích Phong, được pha trộn với cát sông và một ít tro núi lửa, sau đó nung ở nhiệt độ cao hơn bình thường. Và quan trọng nhất," ông lão chỉ vào một viên gạch mẫu có cấu trúc rỗng bên trong, được gia cố bằng một mạng lưới sợi thực vật đã được xử lý đặc biệt, "là cấu trúc tổ ong này. Nó giúp phân tán lực, giảm trọng lượng nhưng tăng độ chịu lực lên gấp bội. Chúng tôi gọi nó là 'gốm cường lực Nhân Gian'."
Dương Quân cầm viên gạch mẫu lên, cảm nhận độ cứng và sự nhẹ nhàng bất ngờ của nó. Y trầm ngâm. "Đúng vậy, sự liên kết là sức mạnh. Không chỉ vật liệu, mà cả con người chúng ta cũng vậy. Khi mỗi cá nhân, mỗi bộ phận, đều được đặt đúng chỗ và liên kết chặt chẽ với nhau, chúng ta sẽ tạo nên một khối thống nhất vững chắc, không gì có thể lay chuyển." Y nhìn những người thợ, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và hy vọng. "Đây chính là sức mạnh của Nhân Đạo. Sức mạnh đến từ trí tuệ, từ sự đồng lòng, từ khả năng kiến tạo."
Y biết rằng, đây không chỉ là giải pháp cho Thư Viện Nhân Gian, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho tiềm năng vô hạn của phàm nhân khi không còn bị ràng buộc bởi những mê tín về tiên đạo. Đó là một bước tiến vĩ đại, một nền móng vững chắc không chỉ cho một công trình, mà cho cả một kỷ nguyên.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ấm áp của một ngày mới tràn ngập Thị Trấn An Bình. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tiếng người qua lại trên phố nhẹ nhàng, và tiếng chuông gió khẽ kêu nơi cửa quán sách của Tạ Trần, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Mùi sách cũ và hương trà vẫn vương vấn trong không khí, như một lời mời gọi những tâm hồn yêu tri thức.
Tạ Trần ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách khác, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua từng dòng chữ. Tiểu An đang chăm chỉ quét dọn, từng nhát chổi đều đặn, sạch sẽ. Lão Quán Chủ mang đến một ấm trà mới, hơi nóng bốc lên nghi ngút, hương trà lan tỏa khắp phòng. Không gian yên tĩnh, thanh tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự hài lòng nhẹ nhàng, như thể cả thế giới đang tìm thấy nhịp điệu vốn có của nó.
Đúng lúc đó, một người đưa tin khác, lần này với vẻ mặt hớn hở và bước chân nhanh nhẹn hơn, xông vào quán sách. Y là một thư sinh trẻ, từng là một trong những người tham gia vào các buổi đối thoại cộng đồng ở Thành Vô Song, và y biết rằng Tạ Trần là một cố vấn thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.
"Tạ công tử!" Y thốt lên, giọng nói đầy hân hoan, phá tan sự tĩnh mịch của quán sách. "Có tin tốt lành từ Thành Vô Song! Thư viện mới đã tìm ra cách giải quyết vấn đề nền đất yếu!" Y thở hổn hển, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực. "Họ đã dùng một loại gốm đặc biệt, rất bền, và một phương pháp xây dựng hoàn toàn mới! Thợ Gốm Lão Tôn cùng các kỹ sư đã nghiên cứu ngày đêm, cuối cùng đã thành công!"
Tiểu An ngưng quét dọn, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên. "Thật sao ạ? Thật tuyệt vời! Con người chúng ta thật tài giỏi!" Y thốt lên, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi, sự ngưỡng mộ hiện rõ trong ánh mắt.
Lão Quán Chủ cũng gật gù, vẻ mặt hân hoan không kém. "Quả là tin mừng! Vậy là trí tuệ Nhân Gian đã lại một lần nữa chiến thắng những khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua."
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên. Hắn nhìn người đưa tin, rồi nhìn Tiểu An, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười mỏng manh. Đó là một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm hài lòng thầm lặng. Hắn gật đầu. "Đúng vậy, con người, đôi khi, còn có thể làm được nhiều hơn những gì họ tưởng. Khi không còn bị ràng buộc bởi những khái niệm cũ kỹ, khi không còn mải miết chạy theo những ảo ảnh siêu phàm, họ sẽ tìm thấy sức mạnh chân chính ngay trong chính bản thân mình."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi rực rỡ. Hắn nhìn ra bên ngoài, nơi những người dân An Bình đang bắt đầu một ngày mới với những công việc bình dị của họ. Tiếng rao hàng của người bán rau, tiếng cười đùa của trẻ con, tiếng gõ búa lách cách từ xưởng mộc... Tất cả đều là những âm thanh của một cuộc sống trọn vẹn, chân thực.
"Sự thành công của Thư Viện Nhân Gian không chỉ là thành công của một công trình kiến trúc," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói của hắn như hòa vào tiếng gió, "mà là thành công của một ý niệm. Ý niệm về việc con người có thể tự mình kiến tạo nên tương lai, không cần thần linh, không cần tiên nhân. Nó sẽ mở đường cho nhiều công trình và phát minh khác, khẳng định sức mạnh của trí tuệ phàm trần." Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn một chút bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn lụi.
"Thiên Đạo có thể suy yếu, tiên môn có thể không còn," Tạ Trần nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng vẫn lững lờ trôi, "nhưng Nhân Gian thì vẫn sẽ tồn tại. Và cuộc sống bình thường, hóa ra, lại là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và đó, chính là sứ mệnh của Nhân Gian mới này."
Hắn quay trở lại quầy, cầm cuốn sách lên. Cuộc đời hắn, và có lẽ cả cuộc đời của Nhân Gian, vẫn là một cuốn sách dang dở, với những trang mới đang chờ được viết nên bằng trí tuệ, bằng lòng nhân ái, và bằng sức mạnh của sự liên kết. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, tiếp tục là người quan sát, là điểm neo nhân quả, lặng lẽ dõi theo bước chuyển mình vĩ đại của thế giới.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.