Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1146: Hòa Giải Tâm Hồn: Những Nét Chấm Phá Đầu Tiên Của Lòng Nhân Ái

Tiếng vó ngựa của những con tuấn mã kéo xe chở dụng cụ đã vang xa, hòa vào làn sương sớm của bình minh, mang theo những nhà thám hiểm đầu tiên của Kỷ Nguyên Nhân Gian đi về phía chân trời. Cánh cổng thành Vọng Nguyệt khép lại sau lưng họ, nhưng một cánh cửa khác, vô hình hơn, lại vừa được hé mở trong lòng người dân Thành Vô Song. Đó không chỉ là cánh cửa dẫn đến những vùng đất chưa khám phá, mà còn là cánh cửa dẫn đến một tương lai mà ở đó, con người không chỉ tìm kiếm tri thức về thế giới bên ngoài, mà còn bắt đầu hành trình chữa lành những vết thương đã hằn sâu trong tâm hồn từ kỷ nguyên cũ.

Vài ngày sau chuyến khởi hành đầy hứng khởi ấy, khi ánh nắng ban mai rải những tia vàng dịu dàng lên mái ngói cong vút của Khách Điếm Lạc Thần, một cuộc họp quan trọng khác lại diễn ra. Khách Điếm Lạc Thần, với kiến trúc ba tầng cổ kính, những chạm khắc tinh xảo trên từng cây cột, từng khung cửa sổ, luôn toát lên vẻ sang trọng, lịch sự. Bên trong, không gian thanh lịch được tô điểm bằng những bức tranh thủy mặc, những bình hoa sứ tinh xảo, và những bộ bàn ghế gỗ lim được đánh bóng cẩn thận. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách ở các phòng khác, tiếng nhạc du dương của đàn tranh vọng lại từ tầng dưới, cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của các tiểu nhị phục vụ, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí yên tĩnh và dễ chịu đến lạ thường. Mùi hương liệu cao cấp thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ đàn hương ấm áp và chút hương thơm tinh tế của những món điểm tâm vừa được mang lên, tạo cảm giác thoải mái và tiện nghi, khác hẳn với sự ồn ào vội vã của thế giới bên ngoài.

Trong một phòng trà riêng biệt, nằm ở tầng hai với tầm nhìn ra khu vườn nhỏ xanh mát, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đang ngồi đối diện nhau. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, chiếu rọi lên gương mặt họ, làm nổi bật vẻ suy tư và những đường nét mệt mỏi ẩn sâu dưới lớp vẻ ngoài kiên định. Trên chiếc bàn gỗ mun giữa họ là những bản phác thảo chi tiết, những cuốn sổ ghi chép dày đặc chữ nghĩa, và những tấm bản đồ lớn được trải ra cẩn thận. Tất cả đều xoay quanh một chủ đề duy nhất: "Chương trình Hòa giải và Phục hồi Tâm hồn". Đây là một bước đi táo bạo, thậm chí có phần phiêu lưu, bởi nó không liên quan đến việc xây dựng thể chế hay khám phá địa lý, mà đụng chạm trực tiếp đến những vết sẹo sâu thẳm trong lòng người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi nhưng không kém phần trang trọng, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên một vẻ ưu tư khó tả. Nàng khẽ đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu giữa không gian tĩnh lặng, rồi cất giọng thanh thoát nhưng đầy trọng lượng: "Chúng ta đã bắt đầu xây dựng một kỷ nguyên mới, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết. Nhưng ta luôn tâm niệm, chúng ta không thể xây dựng nó trên những đổ nát và oán hận của quá khứ. Một nền tảng được dựng nên từ những mảnh vỡ sẽ chẳng bao giờ vững chắc. Sự tha thứ và thấu hiểu, ta tin, mới là nền tảng thực sự để Nhân Gian có thể vươn mình."

Dương Quân, người luôn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, cũng không giấu được vẻ trầm ngâm. Y vuốt nhẹ mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, ánh mắt quét qua những dòng chữ chi chít trên bản phác thảo. "Lời Tiên Tử dạy chí lý. Nhưng Tiên Tử, không ít người vẫn còn căm ghét hệ thống cũ, căm ghét những kẻ từng gây ra đau khổ cho họ, cho gia đình họ. Những cựu tu sĩ, dù là cấp thấp hay cấp cao, dù thiện hay ác, giờ đây đều bị nhìn nhận bằng ánh mắt nghi kỵ, thậm chí là căm thù. Làm sao để họ tin tưởng vào sự hòa giải này? Làm sao để những người từng chịu tổn thương có thể tha thứ cho những kẻ từng mang sức mạnh tuyệt đối, và giờ đây lại mất hết?" Giọng y mang theo một nỗi lo lắng chân thành, bởi y hiểu rằng, dù lý tưởng có cao đẹp đến mấy, thì việc chữa lành vết thương lòng lại là một hành trình cực kỳ gian nan.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, khuôn mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng là người hiểu rõ nhất những vết thương không thể nhìn thấy bằng mắt thường. "Dương Quân đại nhân nói đúng. Vết thương thể xác dễ lành, có thể dùng thuốc thang, châm cứu. Nhưng vết thương tâm hồn thì khó hơn nhiều, nó ăn sâu vào tận ký ức, vào cả bản ngã của một người. Chúng ta không thể ép buộc ai tha thứ, cũng không thể yêu cầu ai quên đi đau khổ. Cái chúng ta có thể làm, là tạo ra một không gian an toàn, nơi họ có thể kể câu chuyện của mình, nơi họ có thể cảm thấy được lắng nghe và thấu hiểu. Chúng ta cần sự kiên nhẫn và lòng nhân ái thực sự. Tôi tin rằng, với những phương pháp trị liệu tinh thần mà tôi đã nghiên cứu, kết hợp với các buổi đối thoại cộng ��ồng, nơi cả người từng gây tổn thương và người từng chịu tổn thương có thể đối mặt, nói chuyện, và tìm thấy tiếng nói chung, chúng ta có thể từ từ xoa dịu những vết thương ấy."

Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng dừng lại trên Mộ Dung Tuyết, đầy vẻ tin tưởng. "Chính vậy. Lòng nhân ái không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh vĩ đại nhất của Nhân Đạo. Nó đòi hỏi sự dũng cảm để đối mặt với nỗi đau của người khác, và cả nỗi đau của chính mình. Chương trình này không chỉ dành cho những người từng là tu sĩ, mà còn dành cho tất cả những phàm nhân đã phải gánh chịu hậu quả của những cuộc chiến tranh, những sự chèn ép, những bất công trong kỷ nguyên tu tiên." Nàng khẽ thở dài. "Thiên Đạo suy yếu, nhưng nó đã để lại một di sản nặng nề, không chỉ là sự cạn kiệt linh khí, mà còn là những vết sẹo trong tâm hồn của vô số người. Chúng ta phải gánh vác trách nhiệm này."

Họ tiếp tục trao đổi ý kiến, điều chỉnh từng điều khoản nhỏ trong bản phác thảo. Lăng Nguyệt nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xây dựng một hệ thống hỗ trợ vững chắc, từ nơi ăn chốn ở cho những cựu tu sĩ không còn nơi nương tựa, đến việc đào tạo họ những kỹ năng mới để hòa nhập vào xã hội phàm trần. Dương Quân đề xuất các biện pháp bảo vệ pháp lý để đảm bảo những người tham gia chương trình không bị kỳ thị hay trả thù. Còn Mộ Dung Tuyết, với kiến thức sâu rộng về y thuật và tâm lý, tập trung vào việc thiết kế các buổi trị liệu, các hoạt động nghệ thuật, và những không gian yên bình để họ có thể tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Họ biết rằng, đây là một hành trình dài và đầy thử thách, bởi sự hoài nghi và mặc cảm của những cựu tu sĩ đã mất đi sức mạnh và vị thế sẽ là một rào cản lớn. Họ lo sợ bị xã hội mới ruồng bỏ, sợ hãi những ánh mắt phán xét. Đồng thời, thách thức trong việc chấp nhận và tha thứ từ phía phàm nhân đối với những người từng thuộc hệ thống tu tiên cũ cũng không hề nhỏ. Nhưng cả ba đều mang trong mình một niềm tin mãnh liệt vào khả năng chữa lành của lòng nhân ái, một niềm tin được thắp sáng bởi triết lý Nhân Đạo mà Tạ Trần đã gieo mầm. Họ tập trung vào việc tạo ra không gian an toàn cho những người cần được chữa lành và tái hòa nhập, không phải bằng quyền lực hay mệnh lệnh, mà bằng sự thấu hiểu và sẻ chia. Mùi mực mới từ những tấm bản đồ và giấy tờ pha lẫn với mùi hương trầm thanh khiết và gỗ đàn hương, tạo nên một không khí vừa trang trọng vừa đầy hy vọng, nơi những ý tưởng lớn lao cho một kỷ nguyên mới đang dần hình thành.

***

Trong khi đó, tại Thị Trấn An Bình, nơi cuộc sống vẫn trôi qua với nhịp điệu chậm rãi và yên bình vốn có, những câu chuyện nhỏ, những mảnh đời riêng lẻ vẫn tiếp tục được dệt nên, phản ánh trực tiếp những thay đổi lớn lao đang diễn ra trên khắp Nhân Gian.

Chiều tà, ánh nắng vàng dịu vương trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, nhuộm một màu ấm áp lên con đường lát đá quen thuộc. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa kẽo kẹt trên đường, và tiếng bước chân đều đặn của người qua lại, tất cả tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của một thị trấn đang sống. Không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, mang theo mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi đặc trưng của những người lao động.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi trước quán sách của mình, nhâm nhi chén trà nóng hổi. Đôi mắt sâu thẳm của anh lơ đãng nhìn về phía xa xăm, nhưng tâm trí lại đang lắng nghe câu chuyện mà Lão Quán Chủ và Thư Đồng Tiểu An đang kể. Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình và vẻ mặt phúc hậu, râu tóc đã điểm bạc, đang từ tốn kể lại một câu chuyện mà ông vừa nghe được từ một vị khách vãng lai. Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò với đôi mắt lanh lợi, ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại xen vào những câu hỏi tò mò.

"Thật đáng thương, Tạ Trần công tử," Lão Quán Chủ cất giọng ấm áp, chậm rãi, tay khẽ vuốt chòm râu bạc. "Y là một cựu tu sĩ, dẫu chỉ là đệ tử cấp thấp của một môn phái nhỏ bé đã tan rã từ lâu. Giờ đây, khi linh khí mỏng dần, và tiên pháp đã chẳng còn là vầng hào quang chói lọi, y mất hết linh lực, trở nên chẳng khác gì một phàm nhân bình thường, thậm chí còn kém cỏi hơn nhiều người. Y chẳng có nghề ngỗng gì, cũng chẳng biết làm lụng chân tay. Người đời nhìn y bằng ánh mắt khác xưa, đầy sự nghi kỵ, thậm chí là khinh miệt. Y phải lang bạt khắp nơi, đến Thị Trấn An Bình này được vài ngày, trông y tiều tụy, ánh mắt thì lạc lõng, sợ hãi như một con chim non lạc mẹ. Ngay cả việc kiếm miếng ăn cũng khó khăn."

Tiểu An nghe vậy, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thương cảm. Cậu ngước nhìn Tạ Trần, giọng nói lanh lợi xen lẫn chút xót xa: "Tiên sinh, con thấy y rất đáng thương. Y ngồi ở góc chợ từ sáng đến tối, chẳng dám ngẩng đầu lên. Mấy đứa trẻ con còn ném đá chọc ghẹo y. Liệu có cách nào giúp y không? Y trông buồn bã lắm."

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của lá trà hảo hạng lan tỏa trong khoang miệng. Anh không vội trả lời, mà chỉ nhìn xa xăm, ánh mắt như xuyên thấu qua những rặng núi mờ ảo phía chân trời, nhìn về một nơi xa xôi nào đó, nơi những triết lý và sự thật sâu xa đang được hé lộ. "Lão Quán Chủ, Tiểu An," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm như mặt nước hồ thu, "con người, khi mất đi cái vỏ bọc bên ngoài, khi mất đi những thứ mà mình từng bám víu vào, mới thực sự nhìn thấy bản chất bên trong của mình. Sức mạnh lớn nhất không phải là linh lực cường đại, không phải là tiên pháp cao siêu, mà là khả năng chấp nhận, khả năng đứng dậy từ đống đổ nát, và khả năng bắt đầu lại từ con số không."

Anh ngừng lại một chút, như để những lời mình nói thấm vào tâm trí hai người đối diện, rồi tiếp lời, giọng nói mang theo một chút suy tư, đầy hình ảnh ẩn dụ. "Một hạt giống, dù bị vùi lấp dưới lớp đất đá cằn cỗi, dù bị giẫm đạp bởi những bước chân vô tình, vẫn có thể nảy mầm và vươn lên nếu đất đủ màu mỡ, và lòng người đủ bao dung. Vấn đề không phải là y có thể làm gì, hay y đã từng là ai, mà là y có thực sự muốn tìm lại chính mình hay không, và liệu xã hội này có đủ rộng lượng để đón nhận y, để cho y một cơ hội hay không."

Lão Quán Chủ gật gù, ánh mắt tinh tường của ông nhìn Tạ Trần đầy vẻ tán thưởng. "Tạ Trần công tử nói chí lý. Nhưng cái sự bao dung đó, không phải ai cũng có được. Người ta vẫn còn nặng lòng với quá khứ, với những định kiến, với những nỗi sợ hãi mà kỷ nguyên tu tiên đã gieo rắc."

"Đúng vậy," Tạ Trần khẽ nói. "Nỗi sợ hãi và định kiến là những bức tường vô hình, kiên cố hơn bất kỳ bức tường thành nào. Để phá vỡ chúng, cần rất nhiều sự kiên nhẫn, rất nhiều sự thấu hiểu. Chúng ta không thể mong đợi mọi thứ thay đổi chỉ sau một đêm. Nhưng chỉ cần một người, hai ngư���i, rồi mười người, bắt đầu nhìn mọi thứ bằng lòng trắc ẩn, bằng con mắt của Nhân Đạo, thì những bức tường ấy sẽ dần nứt vỡ. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cả những bí ẩn trong chính lòng người. Chúng ta không chỉ khám phá thế giới bên ngoài, mà còn phải khám phá và chữa lành thế giới bên trong."

Tạ Trần không trực tiếp can thiệp, anh biết rằng mỗi người phải tự tìm lấy con đường của mình. Nhưng lời nói của anh, những suy ngẫm sâu sắc về sự kiên cường của nhân tính và tầm quan trọng của lòng trắc ẩn, đã gieo vào lòng Lão Quán Chủ và Tiểu An một hạt mầm của sự thấu hiểu. Lão Quán Chủ khẽ thở dài, trong ánh mắt ông hiện lên sự quyết tâm. Ông nhìn về phía góc chợ, nơi cựu tu sĩ vẫn đang lặng lẽ ngồi đó, như một mảnh vỡ của một kỷ nguyên đã qua. Ông biết mình phải làm gì. Còn Tiểu An, cậu bé gật đầu, đôi mắt lanh lợi giờ đây mang theo một vẻ nghiêm túc hơn. Cậu đã hiểu rằng, đôi khi, sự giúp đỡ lớn nhất không phải là ban phát tiền bạc hay vật chất, mà là gieo vào lòng người niềm tin và hy vọng. Vẻ tiều tụy, ánh mắt lạc lõng của cựu tu sĩ kia đã in sâu vào tâm trí cậu, và lời tiên sinh đã soi sáng cho cậu một con đường để nhìn nhận và cảm thông.

***

Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, một sự kiện trọng đại khác đang diễn ra, đánh dấu bước tiến cụ thể đầu tiên của "Chương trình Hòa giải và Phục hồi Tâm hồn". Quảng trường trung tâm Thành Vô Song, nơi vẫn còn vương vấn không khí hân hoan của chuyến thám hiểm vừa qua, giờ đây lại được bao trùm bởi một bầu không khí trang trọng và đầy kỳ vọng. Các công trình kiến trúc đồ sộ, những bức tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, cung điện hoàng gia lộng lẫy, tất cả đều trở thành chứng nhân cho một thời khắc chuyển giao.

Ban ngày, nắng đẹp, những tia nắng vàng rực rỡ chiếu xuống quảng trường lát đá, khiến không gian trở nên sáng bừng. Tiếng rao hàng của thương nhân từ các khu phố thương mại sầm uất vọng lại, tiếng bước chân hối hả của người dân, tiếng xe ngựa lăn bánh, và cả tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu gần đó, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động, sầm uất và náo nhiệt. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu quý, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác phong phú. Tuy nhiên, đằng sau vẻ náo nhiệt ấy, vẫn có thể cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm, một sự thận trọng trong ánh mắt của những người dân, đặc biệt là khi họ nhìn về phía một bục cao được dựng trang trọng ở trung tâm quảng trường.

Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, đứng trên bục, vẻ mặt y nghiêm nghị nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Y là hiện thân của lý tưởng, của sự kiên định. Bên cạnh y là Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc, vẻ mặt nàng dịu dàng nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự cảm thông sâu sắc. Phía dưới, một đám đông lớn tụ tập. Trong số đó, không chỉ có những người dân bình thường tò mò, mà còn có nhiều cựu tu sĩ, những người từng có vẻ uy phong nhưng giờ tiều tụy, ánh mắt lộ vẻ mệt mỏi và thất vọng. Họ đứng lẫn trong đám đông, cố gắng che giấu sự mặc cảm và nỗi sợ hãi của mình, nhưng không thể giấu được vẻ hoài nghi và cảnh giác. Cũng có những phàm nhân từng bị ảnh hưởng bởi các cuộc chiến tranh, hoặc bị hệ thống tu tiên cũ chèn ép, ánh mắt họ mang theo nỗi đau âm ỉ và sự mất mát.

Dương Quân hít một hơi thật sâu, giọng nói y rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường nhờ sự hỗ trợ của những phù văn khuếch đại âm thanh đơn giản. "Kính thưa chư vị đồng bào Nhân Gian! Chúng ta đã từng bị chia cắt bởi những khái niệm về tiên và phàm, bởi sức mạnh và quyền lực. Những khái niệm ấy đã gieo rắc sự ngờ vực, lòng tham lam, và vô số bi kịch. Đã có biết bao nhiêu sinh linh lầm than vì những chấp niệm về con đường tu tiên, vì sự tranh giành linh khí cạn kiệt, vì cái giá phải trả cho sự 'thành tiên' mà cuối cùng lại là 'mất người'." Giọng y trầm xuống, mang theo một nỗi xót xa chân thành. "Giờ đây, chúng ta hãy cùng nhau xây dựng một xã hội mới, nơi lòng nhân ái là sức mạnh vĩ đại nhất, nơi sự thấu hiểu là cây cầu nối những trái tim bị tổn thương, nơi không ai bị bỏ lại phía sau chỉ vì họ từng đi trên một con đường khác, hay vì họ đã mất đi những thứ mà trước đây từng được coi là vĩ đại."

Y giơ tay lên, chỉ về phía những cựu tu sĩ đang đứng lẫn trong đám đông. "Chúng ta không thể đổ lỗi cho một cá nhân, hay một tầng lớp. Chúng ta phải nhìn nhận rằng, đó là lỗi của một hệ thống, một tư tưởng đã lỗi thời. Và giờ đây, khi Thiên Đạo đang suy yếu, khi kỷ nguyên cũ đang dần khép lại, chúng ta có cơ hội để làm lại, để sửa chữa. Thành Vô Song, dưới sự dẫn dắt của Nhân Đạo Cương Lĩnh, xin long trọng công bố 'Chương trình Hòa giải và Phục hồi Tâm hồn'."

Tiếng nói chuyện thì thầm bắt đầu lan ra trong đám đông. Một số người tỏ ra hoài nghi, ánh mắt họ vẫn còn nặng nề bởi những định kiến cũ. Một vài người khác thì thở dài, những tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi và thất vọng từ quá khứ. Nhưng cũng có nhiều người khác, đặc biệt là những người từng chịu tổn thương, ánh mắt họ bắt đầu ánh lên một tia hy vọng mỏng manh. Mùi mực mới từ các tấm áp phích và biểu ngữ lớn được dán quanh quảng trường, công bố chi tiết về chương trình, hòa lẫn với mùi hương của hoa cỏ, như một thông điệp về sự khởi đầu mới.

Dương Quân tiếp tục giải thích về các hoạt động của chương trình: từ việc cung cấp nơi ăn chốn ở, đào tạo kỹ năng sống, đến những buổi trị liệu tinh thần, những buổi đối thoại cộng đồng. "Mục tiêu của chúng ta không phải là để quên đi quá khứ, mà là để học hỏi từ nó, để chữa lành những vết thương của nó, và để đảm bảo rằng những bi kịch ấy sẽ không bao giờ lặp lại!" Y tuyên bố, giọng nói đầy kiên định.

Mộ Dung Tuyết, bước lên phía trước một chút, vẻ mặt nàng dịu dàng hơn, giọng nói nàng trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục. Nàng hướng ánh mắt về phía một cựu tu sĩ với vẻ ngoài tiều tụy đang đứng cúi đầu trong đám đông. "Ta hiểu, các ngươi đã mất mát rất nhiều. Mất đi sức mạnh, mất đi địa vị, mất đi c��� phương hướng. Nhưng điều quan trọng nhất, là các ngươi không hề đơn độc. Vết thương rồi sẽ lành. Điều quan trọng là chúng ta không đơn độc trong hành trình chữa lành ấy." Nàng khẽ mỉm cười. "Chúng ta sẽ cùng nhau đi qua, cùng nhau tìm lại ý nghĩa của cuộc sống, một cuộc sống trọn vẹn, không cần quyền lực siêu phàm, mà chỉ cần sự bình yên trong tâm hồn và sự kết nối với đồng loại."

Những lời nói của Mộ Dung Tuyết như một liều thuốc an thần, len lỏi vào lòng những người đang tuyệt vọng. Một số cựu tu sĩ ngẩng đầu lên, ánh mắt họ vẫn còn hoài nghi, nhưng đã bớt đi vẻ sợ hãi. Một vài người phàm nhân bắt đầu khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má, không phải vì đau khổ, mà vì một tia hy vọng vừa được thắp lên. Các trung tâm hỗ trợ đầu tiên đã bắt đầu được thiết lập tại Thành Vô Song và các thị trấn lân cận, sẵn sàng đón nhận những người cần giúp đỡ.

Sự thành công hay thất bại của các chương trình hòa giải này sẽ định hình lòng tin của người dân vào 'Nhân Đạo' và khả năng tự quản của họ. Những cựu tu sĩ được hòa giải có thể trở thành những trụ cột mới, mang lại những góc nhìn và kinh nghiệm độc đáo cho sự phát triển của Nhân Gian. Bên cạnh lòng nhân ái, những yếu tố thực tế khác như kinh tế, giáo dục và an ninh cũng sẽ cần được củng cố để đảm bảo sự ổn định lâu dài. Đó là một khởi đầu, một bước đi nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trên con đường xây dựng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát được sống một đời bình thường, trọn vẹn nhân tính của mình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free