Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1145: Chuyến Thám Hiểm Tri Thức: Mở Ra Chân Trời Mới Của Nhân Gian

Dưới ánh trăng vẫn còn treo lơ lửng trên nền trời đêm cuối của chương trước, Thành Vô Song chìm trong sự tĩnh mịch tạm thời, nhưng bên trong Đại Sảnh Tri Thức, những tư tưởng mới mẻ đã bắt đầu nảy mầm, gieo rắc hạt giống cho một kỷ nguyên khác. 'Nhân Đạo Cương Lĩnh' vừa được phác thảo, như một bản tuyên ngôn cho lẽ sống, nay lại cần một con đường để hiện thực hóa. Những nguyên tắc được đặt ra trong đêm hôm đó, tưởng chừng chỉ là những câu chữ khô khan, lại mang trong mình sức mạnh định hình vận mệnh của Nhân Gian.

Khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới rạng rỡ, xua tan đi màn sương mỏng còn vương trên những mái ngói cong vút của Thành Vô Song, Đại Sảnh Tri Thức đã lại rộn ràng. Nơi đây, kiến trúc đồ sộ với những cột trụ chạm khắc tinh xảo, những bức tường được phù văn trận pháp bảo vệ, nay không còn là nơi các tu sĩ tụ tập đàm đạo về linh khí hay tiên pháp, mà là thánh đường của tri thức nhân loại. Mùi trầm hương vẫn thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy mới, mùi mực và cả mùi hương hoa thoảng đưa từ những khu vườn bên ngoài, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy sức sống.

Trong Đại Sảnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh lên vẻ mệt mỏi sau đêm dài làm việc, vẫn giữ vững khí chất lạnh lùng và uy nghiêm của một người lãnh đạo. Nàng mặc bạch y thanh thoát, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, từng cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng cũng chất chứa một sự kiên định không gì lay chuyển. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng lướt qua từng gương mặt học giả, từng quan lại đang ngồi trang trọng trong sảnh, như dò xét, nh�� khích lệ. Bên cạnh nàng, Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người từng trải, dáng vẻ tuấn tú trong bộ đạo bào lam nhạt, đang sắp xếp lại những cuộn bản đồ và giấy tờ. Y vẫn giữ nguyên vẻ nhiệt huyết và lý tưởng, đôi mắt sáng ngời tràn đầy quyết tâm.

"Chư vị," Lăng Nguyệt cất giọng, âm thanh trong trẻo nhưng đầy uy lực vang vọng khắp đại sảnh, khiến mọi tiếng xì xào đều tắt ngấm. "Đêm qua, chúng ta đã cùng nhau đặt những viên gạch đầu tiên cho 'Nhân Đạo Cương Lĩnh'. Đó không chỉ là những quy tắc đạo đức, mà còn là ánh sáng dẫn đường cho kỷ nguyên mới. Tuy nhiên, một cương lĩnh dù vĩ đại đến đâu, nếu không có sự hiểu biết sâu sắc về thế giới mà chúng ta đang sống, thì cũng chỉ là lời nói suông." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí họ. "Kỷ nguyên Nhân Gian đòi hỏi chúng ta phải tìm kiếm sự vĩ đại không phải từ trên trời, mà từ chính mặt đất, từ những quy luật vận hành của vạn vật. Chúng ta sẽ không còn chinh phục, mà sẽ thấu hiểu."

Lời nói của Lăng Nguyệt như một luồng gió mới thổi qua tâm trí các học giả. Trong số đó, có những người đã gắn bó cả đời với việc nghiên cứu kinh điển, với những lời răn của tiên gia, nên không tránh khỏi sự hoài nghi. Một lão học giả râu tóc bạc phơ, vốn nổi tiếng với sự uyên bác về cổ thư, khẽ nhíu mày. "Thưa Lăng Nguyệt Tiên Tử," ông ta cất tiếng, giọng có chút ngập ngừng. "Nếu không còn truy cầu linh khí, không còn tu luyện tiên pháp, thì tri thức về quy luật tự nhiên kia... liệu có mang lại cho chúng ta sức mạnh để đối phó với những biến động của vũ trụ, với những tàn dư của Thiên Đạo đang suy tàn hay chăng?"

Dương Quân bước tới, nắm lấy một cuộn bản đồ cũ đã ngả màu ố vàng, trải ra trên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng. "Thưa tiền bối," y đáp, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, nhưng không kém phần tôn kính. "Sức mạnh không chỉ đến từ linh khí hay pháp bảo. Sức mạnh còn đến từ sự thấu hiểu, từ trí tuệ và sự đoàn kết của nhân loại. Trong quá khứ, chúng ta đã quá sa đà vào việc khai thác linh khí, tìm cách chinh phục tự nhiên, và cuối cùng đã đẩy Thiên Đạo đến bờ vực suy kiệt. Nay, chúng ta phải thay đổi." Y chỉ vào những đường nét mờ nhạt trên bản đồ cũ. "Bản đồ này, do các tiên môn vẽ ra từ hàng ngàn năm trước, chỉ đánh dấu những linh mạch, những nơi có linh thảo quý hiếm. Nhưng còn những vùng đất hoang vu, những đại dương bao la, những rặng núi chưa từng có dấu chân tu sĩ? Chúng ta biết gì về chúng?"

Y lướt ánh mắt qua những gương mặt đang lắng nghe, rồi tiếp lời, giọng càng thêm phần nhiệt huyết: "Mỗi dòng sông, mỗi ngọn núi đều là một cuốn sách sống. Chúng ta sẽ đọc chúng bằng trí tuệ và sự kiên nhẫn, không phải bằng pháp lực. Mục tiêu là tri thức, là sự trân trọng, chứ không phải sự khai thác." Dương Quân vung tay, chỉ về phía tấm bản đồ. "Chúng ta sẽ tổ chức những đoàn thám hiểm, không phải để tìm kiếm bảo vật, mà để lập bản đồ chi tiết về địa lý, để ghi chép về các loài sinh vật chưa từng được biết đến, về khí hậu, về thổ nhưỡng của từng vùng đất. Chúng ta sẽ nghi��n cứu những dòng chảy của sông ngòi, những quy luật của gió và mưa, những bí ẩn của lòng đất. Tất cả những tri thức đó, khi được tổng hợp lại, sẽ tạo nên một nền tảng vững chắc cho Nhân Đạo. Nó sẽ giúp chúng ta xây dựng những thành phố kiên cố hơn, mùa màng bội thu hơn, và hiểu rõ hơn về vị trí của con người trong vũ trụ này."

Sự hoài nghi vẫn còn vương vấn trong ánh mắt của một vài học giả cũ. Họ vẫn bị ám ảnh bởi quyền năng của tu tiên, bởi sự bất lực của phàm nhân trước sức mạnh tự nhiên. Tuy nhiên, lời lẽ của Dương Quân và tầm nhìn của Lăng Nguyệt đã dần gieo vào lòng họ một hạt giống mới. Một học giả trẻ tuổi hơn, ánh mắt ánh lên vẻ thông tuệ và sự háo hức, đã không kìm được mà lên tiếng: "Như lời trong 'Nhân Đạo Khai Nguyên' của tiên sinh Tạ Trần đã viết: 'Trí tuệ là pháp bảo tối thượng của con người. Sự thấu hiểu là con đường dẫn đến vĩnh cửu.' Nếu chúng ta có thể hiểu rõ thế giới này, chúng ta sẽ biết cách hòa mình vào nó, chứ không phải chống lại nó." Lời lẽ của học giả trẻ khiến nhiều người gật gù tán thành. Tư tưởng của Tạ Trần, dù người viết vẫn vô danh, đã trở thành một cây cầu nối, giúp họ chuyển đổi tư duy từ sự phụ thuộc vào linh khí sang sự tự chủ bằng trí tuệ.

Lăng Nguyệt nhìn Dương Quân bằng ánh mắt tán thưởng. Nàng biết, việc thuyết phục những người đã quen với lối tư duy cũ là một hành trình dài. "Các chuyến thám hiểm này sẽ không chỉ mang về tri thức địa lý mà còn dẫn đến những phát hiện khoa học, công nghệ mới, thay đổi căn bản cuộc sống của Nhân Gian," nàng nói, giọng nàng đầy sự tin tưởng. Nàng tin rằng, qua những chuyến đi này, con người sẽ không chỉ khám phá thế giới bên ngoài mà còn khám phá chính bản thân mình, khám phá ra tiềm năng vô hạn của trí tuệ và sự kiên cường của nhân tính. "Bí ẩn của vũ trụ và thế giới tự nhiên, những điều chưa từng được khám phá bởi tu sĩ, sẽ dần được hé lộ bởi trí tuệ và sự dũng cảm của phàm nhân." Nàng nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng ban ngày đang tràn ngập, như nhìn thấy một chân trời mới đang mở ra. "Chúng ta sẽ xây dựng một k��� nguyên không chỉ dựa trên đạo đức, mà còn dựa trên tri thức và sự trân trọng vạn vật."

Các học giả và quan lại bắt đầu thảo luận sôi nổi hơn, không còn là những tranh cãi nghi ngại, mà là những đóng góp đầy ý tưởng. Họ bàn bạc về việc chuẩn bị các dụng cụ đo đạc, cách thức ghi chép, việc huấn luyện những người tham gia thám hiểm. Bầu không khí trong Đại Sảnh Tri Thức trở nên náo nhiệt, tràn đầy sức sống. Tiếng rao hàng của thương nhân bên ngoài, tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng xe ngựa lộc cộc, và tiếng nhạc từ các tửu lầu xa xa, tất cả như hòa vào nhịp điệu mới của Thành Vô Song, một thành phố đang vươn mình đón lấy kỷ nguyên của sự khám phá và tri thức.

***

Trong khi Thành Vô Song đang rộn ràng với những kế hoạch vĩ đại, Thị Trấn An Bình vẫn giữ cho mình vẻ yên bình vốn có. Nắng chiều vàng ươm trải dài trên những mái nhà gỗ đơn sơ, len lỏi vào từng con hẻm nhỏ, mang theo làn gió mát lành từ dòng sông. Tiếng nói chuyện râm ran của những người dân đang quây quần bên hiên nhà, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng bước chân lộc cộc của xe ngựa chở hàng, tất cả tạo nên một bức tranh sinh động nhưng không kém phần tĩnh lặng của một cuộc sống bình thường, đúng như Tạ Trần hằng mong ước.

Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần vẫn giữ nguyên dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Anh ngồi sau chiếc quầy gỗ cũ kỹ, tay nhẹ nhàng lật từng trang của một cuốn sách cổ, không phải để đọc, mà như để cảm nhận từng thớ giấy, từng nét mực đã phai màu theo thời gian. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, hòa mình vào không khí trầm mặc của quán. Quán sách nhỏ, với mùi mực, mùi giấy cũ và mùi gỗ mộc mạc, là thế giới riêng của anh, nơi anh tìm thấy sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc tĩnh lặng.

Đột nhiên, cánh cửa quán sách bật mở, một làn gió nhẹ kèm theo tiếng chuông reo vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh. Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, hăm hở chạy vào, mặt mày hớn hở. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng bước chân lại nhanh nhẹn, đầy sức sống.

"Tiên sinh! Tiên sinh!" Tiểu An gọi lớn, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp quán. Cậu bé vội vàng chạy đến bên quầy, đôi mắt tròn xoe tràn đầy vẻ hiếu kỳ và hào hứng. "Con vừa nghe một thương nhân mới ghé qua kể chuyện! Chuyện lạ lắm, tiên sinh ạ!"

Tạ Trần ngẩng đầu lên, đặt cuốn sách xuống bàn, khóe môi khẽ nở một nụ cười thấu hiểu. Anh nhìn Tiểu An với ánh mắt dịu dàng, như nhìn thấy sự hồn nhiên và khao khát tri thức của tuổi trẻ. "Chuyện gì mà khiến con hăm hở đến vậy, Tiểu An?" Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua khe đá.

"Thưa tiên sinh," Tiểu An thở hổn hển, cố gắng lấy lại nhịp thở. "Nghe nói Thành Vô Song đang tổ chức những đoàn người đi khám phá thế giới, nhưng không phải để tìm linh thảo hay bảo vật, mà là để vẽ bản đồ và ghi chép về núi sông? Thật kỳ lạ!" Cậu bé nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc. "Ngày trước, con chỉ nghe nói các tiên nhân đi tìm kiếm cơ duyên, đi săn bắt yêu thú, chứ chưa bao giờ nghe ai đi 'khám phá' thế giới theo cách đó. Liệu họ có tìm được gì không, thưa tiên sinh?"

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn đang nhảy múa trên những tán cây xanh biếc. Anh trầm ngâm một lát, rồi khẽ đáp, giọng nói sâu sắc, chất chứa bao suy tư: "Kỳ lạ ư? Không, Tiểu An. Đó là sự trở về với bản chất. Con người cuối cùng đã hiểu rằng, thế giới này không phải là một chiến trường để tranh đoạt linh khí, mà là một kho tàng tri thức vô tận để chúng ta học hỏi và trân trọng. Mỗi quy luật tự nhiên, mỗi loài sinh vật, đều là một bài học."

Tiểu An chớp chớp mắt, cố gắng tiêu hóa những lời tiên sinh nói. "Nhưng... nếu không có linh khí, không có pháp bảo, làm sao họ có thể đối mặt với những hiểm nguy trong tự nhiên? Chẳng phải rừng sâu núi thẳm luôn ẩn chứa những con yêu thú hung dữ, những trận pháp cổ xưa còn sót lại sao?" Sự lo lắng hiện rõ trong giọng nói của cậu bé.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi anh càng thêm phần thấu hiểu. "Hiểm nguy thì luôn tồn tại, Tiểu An. Dù có linh khí hay không. Nhưng cách đối mặt với hiểm nguy mới là điều quan trọng. Khi con người không còn trông cậy vào sức mạnh siêu nhiên, họ sẽ học cách dựa vào trí tuệ, vào sự đoàn kết, vào khả năng thích nghi của chính mình. Họ sẽ học cách quan sát, phân tích, và tìm ra giải pháp từ chính những quy luật của tự nhiên, chứ không phải dùng pháp lực để áp đặt ý chí lên nó." Anh nhấp một ngụm trà loãng đã nguội, hương trà thoang thoảng dịu nhẹ. "Đó là tinh thần của Nhân Đạo. Tìm kiếm sự trọn vẹn không nằm ở việc siêu thoát khỏi thế giới này, mà ở việc thấu hiểu và hòa mình vào nó."

Anh quay sang nhìn Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ triết lý. "Con người, khi buông bỏ chấp niệm về sự bất tử, về quyền năng tối thượng, sẽ nhận ra giá trị thực sự của cuộc sống bình thường. Giá trị đó nằm ở sự trân trọng từng khoảnh khắc, ở việc học hỏi không ngừng, ở việc kết nối với vạn vật xung quanh. Những chuyến thám hiểm mà con vừa nghe, không phải là những cuộc săn lùng, mà là những hành trình của sự khám phá, của sự học hỏi. Mỗi bước chân họ đi, mỗi trang họ ghi chép, đều là một viên gạch xây nên nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi tri thức và sự thấu hiểu là ngọn hải đăng dẫn lối."

Tiểu An im lặng, ánh mắt cậu bé không còn vẻ hiếu kỳ đơn thuần, mà thay vào đó là sự suy ngẫm sâu sắc. Cậu bé nhìn cuốn sách trên tay tiên sinh, rồi nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu nhạt dần. Cậu chợt nhận ra rằng, thế giới này rộng lớn hơn nhiều so với những gì cậu từng biết, và tri thức không chỉ nằm trong những cuốn sách cổ, mà còn ẩn chứa trong từng ngọn cây, từng phiến đá, từng dòng nước.

Tạ Trần tiếp tục, giọng anh như một lời tiên tri cho tương lai. "Những chuyến thám hiểm này sẽ không chỉ mang về tri thức địa lý mà còn dẫn đến những phát hiện khoa học, công nghệ mới, thay đổi căn bản cuộc sống của Nhân Gian. Bí ẩn của vũ trụ và thế giới tự nhiên, những điều chưa từng được khám phá bởi tu sĩ, sẽ dần được hé lộ bởi trí tuệ và sự dũng cảm của phàm nhân. Tinh thần khám phá khoa học sẽ gặp phải những thử thách lớn từ chính thiên nhiên khắc nghiệt và những tàn dư của tư tưởng cũ, đòi hỏi sự kiên cường và thích nghi không ngừng." Anh biết rằng, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng anh tin vào bản chất kiên cường và khả năng học hỏi của con người.

"Con hiểu rồi, tiên sinh," Tiểu An khẽ nói, giọng nói nhỏ nhẹ hơn, nhưng ánh mắt lại sáng ngời một niềm tin mới. Cậu bé hiểu rằng, Tạ Trần, dù chỉ là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, vẫn luôn là người thầy vô danh, gieo mầm những tư tưởng vĩ đại, định hình tương lai của Nhân Gian. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và Nhân Gian, giờ đây, đã tìm thấy con đường của riêng mình. Cậu bé cầm lấy một cuốn sách mới, bắt đầu lật giở từng trang, như đang tìm kiếm một chân trời tri thức khác, một chân trời mà tiên sinh Tạ Trần đã khơi mở.

***

Sáng sớm hôm sau, tại Cổng Thành Vọng Nguyệt của Thành Vô Song, không khí đã náo nhiệt hơn thường lệ. Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái ngói và tháp canh, vẽ nên một khung cảnh huyền ảo. Cổng thành cao ngất, làm từ đá xanh kiên cố, với những phù văn trận pháp cổ xưa khắc trên tường, từng là biểu tượng của sự phòng thủ vững chắc trước những thế lực ngoại đạo và yêu ma, nay lại trở thành điểm khởi đầu cho một cuộc hành trình hoàn toàn mới. Tiếng vó ngựa lộc cộc, tiếng xe ngựa lướt qua, tiếng người nói chuyện râm ran, và tiếng lính gác hô hoán, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự chờ đợi và hy vọng. Mùi bụi, mùi ngựa, mùi kim loại từ giáp trụ của các thủ vệ, cùng với mùi không khí trong lành của buổi sớm, tràn ngập không gian.

Dương Quân đứng trang trọng trước cổng thành, trong bộ đạo bào màu lam nhạt, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ nghiêm nghị nhưng cũng ánh lên niềm tự hào. Bên cạnh y là các thủ vệ thành vạm vỡ, mặc giáp sắt, vẻ mặt nghiêm nghị, luôn cầm giáo, giữ gìn trật tự. Dân chúng Thành Vô Song tụ tập đông đảo hai bên đường, ánh mắt tò mò xen lẫn ngưỡng mộ, dõi theo một đoàn người đặc biệt đang chuẩn bị lên đường.

Đó là đoàn thám hiểm đầu tiên của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Họ không mặc đạo bào lộng lẫy hay mang pháp bảo lấp lánh như các tu sĩ thuở xưa. Thay vào đó là trang phục gọn gàng, bền bỉ, được thiết kế để chịu đựng mọi khắc nghiệt của thiên nhiên. Mỗi người đều mang theo những túi hành lý cồng kềnh, bên trong chứa đầy những vật dụng lạ lẫm: những bản đồ giấy được vẽ tay tỉ mỉ, những chiếc la bàn bằng đồng được c���i tiến với độ chính xác cao, những thước dây bằng da và dụng cụ đo đạc thiên văn làm từ hợp kim nhẹ, cùng những cuốn sổ dày cộp với mực tàu và bút lông, sẵn sàng ghi chép. Họ là những con người bình thường, nhưng ánh mắt của họ lại rực sáng một niềm đam mê và khát khao khám phá.

Trong số đó, có một Nhà Thám Hiểm trẻ tuổi, khoảng đôi mươi, ngoại hình khỏe khoắn, trang phục gọn gàng, ánh mắt rực sáng niềm đam mê. Hắn đứng cạnh Dương Quân, gương mặt không giấu được vẻ phấn khích. Hắn không có vẻ cao ngạo của một tu sĩ, mà toát lên sự khiêm tốn và lòng dũng cảm của một người tiên phong.

"Dương Quân đại nhân," Nhà Thám Hiểm trẻ lên tiếng, giọng nói dứt khoát, vang dội. "Chúng ta đã sẵn sàng! Chúng ta sẽ mang về những tri thức mà ngay cả các vị Tiên Tôn cũng chưa từng biết tới, cho Nhân Gian một chân trời mới!" Hắn nắm chặt tay, như thể đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Dương Quân gật đầu, ánh mắt y nhìn sâu vào đôi mắt rực lửa của người thanh niên. Y biết rằng, những người như thế này, chính là hiện thân cho tinh thần mới của Nhân Gian. Y bước lên phía trước một chút, giơ tay ra hiệu cho dân chúng giữ yên lặng. Tiếng ồn ào lập tức dịu xuống, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những lá cờ treo trên cổng thành.

"Chư vị!" Dương Quân cất giọng, âm thanh y rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường. "Hôm nay, không phải là một ngày chia ly, mà là một ngày mở ra một kỷ nguyên mới! Kỷ nguyên của sự khám phá, của tri thức, của sự thấu hiểu! Những người anh hùng này, không mang trong mình linh khí, không dùng phép thuật, nhưng họ mang trong mình trí tuệ, lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất của Nhân Đạo!" Y vung tay về phía đoàn thám hiểm. "Họ sẽ đi sâu vào những vùng đất chưa từng được biết đến, sẽ vượt qua những ngọn núi cao ngất, sẽ chinh phục những sa mạc bỏng cháy, sẽ khám phá những đại dương sâu thẳm!"

Y dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt dân chúng, từng gương mặt thành viên đoàn thám hiểm, rồi tiếp lời, giọng nói đầy nhiệt huyết và kiên định: "Hãy nhớ, mỗi bước chân của các ngươi là m���t trang sử mới cho Nhân Gian. Không có linh khí, chúng ta có trí tuệ. Không có pháp bảo, chúng ta có sự đoàn kết và lòng dũng cảm. Hãy thấu hiểu, không phải chinh phục!" Lời nói của Dương Quân như một lời hiệu triệu, gieo vào lòng người nghe một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. "Tinh thần khám phá khoa học sẽ gặp phải những thử thách lớn từ chính thiên nhiên khắc nghiệt và những tàn dư của tư tưởng cũ, đòi hỏi sự kiên cường và thích nghi không ngừng. Nhưng ta tin, với tinh thần Nhân Đạo, các ngươi sẽ vượt qua tất cả!"

Dân chúng bắt đầu reo hò, tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Họ không chỉ tiễn đưa một đoàn người, mà tiễn đưa một biểu tượng, một niềm hy vọng cho tương lai. Đoàn thám hiểm, với Nhà Thám Hiểm trẻ đi đầu, bắt đầu bước qua cánh cổng thành rộng lớn. Tiếng vó ngựa của những con tuấn mã kéo xe chở dụng cụ vang lên đều đặn trên nền đá. Những gương mặt kiên nghị, những ánh mắt rực sáng niềm đam mê, dần khuất xa trong làn sương sớm.

Họ không biết điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước. Có thể là những khám phá vĩ đại, cũng có thể là những hiểm nguy chết người. Nhưng một điều chắc chắn, họ đang dệt nên một chương mới cho lịch sử Nhân Gian, một chương không còn mang dấu ấn của tiên pháp, mà là của trí tuệ, lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết của con người. Bí ẩn của vũ trụ và thế giới tự nhiên, những điều chưa từng được khám phá bởi tu sĩ, sẽ dần được hé lộ bởi trí tuệ và sự dũng cảm của phàm nhân. Và dù Thiên Đạo có sụp đổ đến đâu, thì hành trình khám phá, học hỏi và thích nghi của Nhân Gian vẫn sẽ tiếp tục, không ngừng nghỉ.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free