Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1144: Nhân Đạo Cương Lĩnh: Khắc Họa Nền Tảng Đạo Đức Mới

Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho tia nắng ban mai đầu tiên mơn man trên những mái ngói rêu phong của Thành Vô Song. Trong tòa tháp cao nhất thành, nơi từng là nơi tụ họp của những bậc tiên nhân uyên bác nhất, giờ đây đã trở thành Đại Sảnh Tri Thức – một không gian trang nghiêm, hòa quyện giữa kiến trúc cổ kính với hơi thở của một kỷ nguyên mới. Khí hậu ôn hòa của tiết trời cuối xuân đầu hạ khiến những luồng gió nhẹ mang theo hương cỏ cây thoảng qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, làm lay động tấm rèm lụa mỏng. Bên trong, không khí căng như dây đàn, nhưng không phải vì sợ hãi hay ��ối đầu, mà là sự tập trung cao độ, sự cẩn trọng đến từng chi tiết của một nhiệm vụ trọng đại.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn còn khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, mái tóc đen dài được búi cao đơn giản, ngồi ở vị trí chủ tọa. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết tuyệt đối, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh đến lạ lùng, ẩn chứa một sức mạnh nội tại không gì lay chuyển nổi. Đôi mắt phượng sắc bén, từng mang theo uy nghiêm của một vị tiên nhân, giờ đây sâu thẳm một nỗi suy tư, vừa là gánh nặng trách nhiệm vừa là niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng nhẹ nhàng đặt Nguyệt Quang Trâm lên bàn, đầu trâm khẽ chạm vào một bản sao của cuốn 'Nhân Đạo Khai Nguyên' đang mở. Từng nét chạm trổ tinh xảo trên thân trâm phản chiếu ánh nắng sớm, tạo thành những đốm sáng nhỏ nhảy múa trên mặt giấy, như những vì sao dẫn lối.

Bên cạnh nàng là Dương Quân, vẻ mặt tuấn tú tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Ánh mắt y sáng quắc, chăm chú nhìn vào từng người trong số hàng chục học giả, quan lại và những nhân sĩ có ảnh hưởng đang tề tựu trong đại sảnh. Tất cả đều đang chăm chú vào cuốn sách của Tạ Trần, hoặc vào những cuộn giấy ghi chép chi chít trước mặt họ. Mùi mực mới, mùi giấy cũ và thoang thoảng hương trầm thanh khiết từ một đỉnh lư đồng cổ kính hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa kích thích tư duy.

Lăng Nguyệt hít một hơi thật sâu, giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, rõ ràng và dứt khoát giữa sự im lặng gần như tuyệt đối, xuyên qua từng ngóc ngách của đại sảnh, chạm đến tận đáy lòng mỗi người: "Thiên Đạo suy yếu, tiên môn không còn là kim chỉ nam duy nhất. Chân lý không còn ẩn mình nơi chín tầng trời, hay trong những bí pháp thượng cổ. Giờ đây, Nhân Gian cần một cương lĩnh mới, một nền tảng đạo đức do chính con người tạo dựng. Cuốn sách này, dù vô danh, đã chỉ ra con đường. Nó không phải là mệnh lệnh từ thần linh, mà là sự thấu hiểu từ chính nhân gian, từ chính những điều bình dị nhất trong cuộc sống." Nàng khẽ nhấc Nguyệt Quang Trâm, dùng nó chỉ vào một đoạn văn cụ thể trong cuốn sách, nơi Tạ Trần đã luận giải về sự "trọn vẹn" của một kiếp người. "Nó là kim chỉ nam cho một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được đặt lên hàng đầu."

Dương Quân gật đầu đồng tình, gương mặt y ánh lên vẻ quyết tâm: "Tiên Tử nói chí lý. Chúng ta phải biến những triết lý cao cả này thành những quy tắc cụ thể, dễ hiểu, để mọi người dân, dù là quan hay dân thường, dù là kẻ từng tu hành hay phàm phu tục tử, đều có thể tuân theo và sống an bình. Không chỉ là hiểu, mà còn là thực hành, là sống với nó mỗi ngày." Y bắt đầu ghi chép nhanh chóng vào một cuộn giấy da, những nét bút lông sột soạt vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch. Y phác thảo những ý tưởng ban đầu, cố gắng hình dung một cấu trúc cho cái mà họ gọi là "Nhân Đạo Cương Lĩnh".

Tuy nhiên, không phải tất cả đều dễ dàng chấp nhận. Từ hàng ghế giữa, một học giả già nua, tóc bạc phơ, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi, từ tốn lên tiếng, giọng nói trầm đục nhưng chứa đựng sự cẩn trọng: "Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân công tử, lão phu hiểu được ý định cao cả của quý vị. Nhưng, một phàm nhân vô danh sao có thể định đoạt đạo lý cho toàn Nhân Gian? Suốt bao nhiêu năm qua, chúng ta đã quen với những quy tắc từ tiên môn, với sự ràng buộc của Thiên Đạo. Liệu những điều này, những triết lý giản dị này, có đủ sức mạnh để chống lại lòng tham, sự ích kỷ cố hữu trong bản chất con người? Liệu nó có thể ngăn chặn những kẻ từng có quyền năng siêu phàm lợi dụng sự hỗn loạn này để tái lập trật tự cũ, hay thậm chí là tạo ra một trật tự tàn bạo hơn?" Ánh mắt ông lướt qua cuốn 'Nhân Đạo Khai Nguyên' với vẻ nửa kính trọng nửa nghi ngại. Mùi giấy cũ từ cuốn sách ông đang cầm dường như càng làm tăng thêm sự nặng nề trong câu hỏi của ông.

Một học giả khác, trẻ tuổi hơn, ánh mắt tinh anh và tràn đầy nhiệt huyết, lập tức phản bác, giọng nói dứt khoát nhưng không kém phần trang trọng: "Chính vì nó xuất phát từ nhân gian, từ cuộc sống bình thường, nên nó mới có sức sống, mới có thể trở thành nền tảng vững chắc nhất! Những quy tắc từ tiên môn từng răn dạy về sự siêu thoát, về việc bỏ lại phàm trần, đã khiến chúng ta 'mất người' biết bao. Giờ đây, chúng ta cần sự trắc ẩn, sự công bằng xuất phát từ lòng người, không phải sự áp đặt từ trên cao, không phải sự truy cầu hư ảo. Thiên Đạo suy yếu đã cho chúng ta bài học rằng sức mạnh tuyệt đối không phải là tất cả. Chính sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau mới là thứ có thể giữ cho Nhân Gian này không sụp đổ." Ông ta gõ nhẹ cây bút lông lên bàn, tiếng gõ khô khan thu hút sự chú ý. "Nếu chúng ta vẫn bám víu vào những khái niệm cũ về quyền năng và địa vị, chúng ta sẽ lại rơi vào vòng lặp của sự suy tàn."

Lăng Nguyệt lắng nghe tất cả, không hề ngắt lời. Nàng biết, đây chính là xung đột nội tâm mà không chỉ các học giả, mà cả chính nàng cũng từng trải qua. Cái giá của việc chấp nhận một triết lý "phàm nhân" sau khi đã từng là một tiên nhân là không hề nhỏ. Nàng đã chứng kiến bao nhiêu tiên nhân "mất người" vì chấp niệm trường sinh, vì khao khát quyền năng, vì muốn phá vỡ "vô thường". Họ đã đánh đổi nhân tính của mình để đổi lấy một thứ gọi là "bất tử", nhưng cuối cùng lại chỉ còn là những cái xác không hồn, những ký ức trống rỗng. Và Thiên Đạo, cũng vì thế mà suy kiệt, tan rã. Cuốn sách nhỏ này đã chỉ ra một con đường khác, một con đường mà nàng, với tất cả sự uy nghiêm và trí tuệ của mình, phải có trách nhiệm dẫn dắt. Nàng đưa tay vuốt nhẹ Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh tại cần có giữa muôn vàn tranh cãi.

Nàng nhìn thẳng vào học giả hoài nghi, giọng nói vẫn trầm tĩnh nhưng mang theo một sức nặng khó tả: "Sức mạnh không nằm ở việc ai ban phát quy tắc, mà ở việc quy tắc ấy có chạm đến lương tri con người hay không. Lão tiên sinh nói đúng, lòng tham và sự ích kỷ là một phần của nhân tính. Nhưng lòng trắc ẩn, sự công bằng, và khao khát một cuộc sống trọn vẹn cũng là một phần không thể thiếu. 'Nhân Đạo Cương Lĩnh' không phải là một bộ luật hà khắc để trói buộc, mà là một kim chỉ nam để mỗi người tự nhìn nhận và điều chỉnh hành vi của mình. Nó không phải là thần thông hay ph��p thuật để chế ngự cái ác, mà là trí tuệ và sự thấu hiểu để nuôi dưỡng cái thiện. Chúng ta sẽ không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng sự thấu hiểu để thuyết phục, dùng sự công bằng để làm gương." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong đại sảnh. "Đây là nền tảng. Việc hình thành 'Nhân Đạo Cương Lĩnh' sẽ là bước đầu tiên và quan trọng nhất trong việc xây dựng các thể chế xã hội, luật pháp và giáo dục mới của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Những nguyên tắc được đặt ra trong hôm nay sẽ trở thành xương sống cho sự phát triển của xã hội, nhưng việc thực thi và duy trì chúng sẽ không ngừng gặp phải thử thách từ bản chất con người và những biến động của thế giới. Đó là con đường mà chúng ta phải cùng nhau bước đi."

Cả đại sảnh im lặng, những lời nói của Lăng Nguyệt như một luồng điện xẹt qua tâm trí mỗi người, đánh tan những đám mây hoài nghi còn sót lại. Học giả hoài nghi khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm tư. Dù không hoàn toàn tin tưởng tuyệt đối, nhưng ông cũng không thể phủ nhận sức thuyết phục trong lời nói của nàng, và hơn hết, trong những triết lý giản dị mà sâu sắc từ cuốn sách vô danh kia. Những cuộc tranh luận sôi nổi lại bắt đầu, lần này mang một sắc thái khác – không còn là sự hoài nghi về giá trị cốt lõi, mà là sự hăng hái trong việc biến những giá trị ấy thành hiện thực. Tiếng gõ bàn, tiếng thì thầm trao đổi, tiếng bút lông sột soạt lại vang lên, lần này mang theo một nhịp điệu mới, một nhịp điệu của sự kiến tạo. Lăng Nguyệt khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ ấm áp để xua đi cái lạnh lẽo đã đeo bám nàng suốt bao nhiêu năm.

***

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình, giữa trưa, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những ô cửa sổ bằng giấy dầu, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ cũ kỹ. Quán vẫn giữ vẻ bình dị, mộc mạc như bao năm qua, thoang thoảng mùi giấy cũ, mùi gỗ mộc và mùi trà thảo mộc thoang thoảng. Ngoài kia, gió mát mơn man qua những tán cây, mang theo tiếng rao hàng từ xa và tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ đang chơi đùa.

Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của một thư sinh, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tỉnh táo, sâu thẳm, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn đang cầm trên tay một cuốn sách cũ, bìa đã sờn, nhưng ánh mắt lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thư Đồng Tiểu An đang vui vẻ đùa nghịch với lũ trẻ khác. Mái tóc đen dài của Tạ Trần được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, trang phục vẫn là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng khí chất lại thanh thoát, điềm tĩnh.

Vừa lúc đó, một người đưa tin địa phương, cũng là một thương nhân quen biết thường xuyên qua lại giữa Thị Trấn An Bình và Thành Vô Song, ghé vào quán. Hắn ta, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt phúc hậu và giọng nói ồm ồm, vừa mang tin tức mới nhất từ Thành Vô Song về. Hắn ta đặt xuống một chồng báo giấy mới toanh, rồi quay sang Tạ Trần, vẻ mặt đầy vẻ kinh ngạc và thán phục.

"Aiz da, Tạ Trần công tử! Sách của công tử thật sự đã làm náo động Thành Vô Song rồi! Lão phu vừa từ đó về, nghe đâu các đại học giả, thậm chí cả Lăng Nguyệt Tiên Tử – à không, giờ phải gọi là Lăng Nguyệt hiền giả – cũng đang ngày đêm nghiên cứu, thảo luận về nó. Họ gọi nó là 'kỳ thư vô danh', nói là nền tảng cho kỷ nguyên mới!" Người thương nhân vừa nói vừa xoa tay, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích, như thể chính hắn ta là người đã viết nên cuốn sách đó. Mùi đất ẩm và mồ hôi từ người hắn ta hòa lẫn với mùi trà thanh khiết trong quán, tạo nên một sự tương phản thú vị.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười thấu hiểu, không có chút kiêu ngạo hay bất ngờ. Hắn đ���t cuốn sách cũ xuống, tiếng bìa sách khô khốc vang lên nhẹ nhàng. Hắn chậm rãi pha một ấm trà mới, động tác điềm tĩnh, ung dung như thể mọi chuyện đều đã nằm trong dự liệu của hắn. Hắn lắng nghe những câu chuyện, những tin tức với vẻ mặt bình thản, như thể đó chỉ là những lời gió thoảng qua tai, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hắn, có một tia sáng lóe lên, một sự chấp nhận thầm lặng.

Tiểu An, nghe thấy tiếng ồn ào, lập tức chạy vào từ ngoài sân, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hiếu kỳ. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng lại toát lên vẻ thông minh lanh lợi. "Tiên sinh, con nghe nói ở Thành Vô Song, các đại học giả đang tranh cãi ỏm tỏi về sách của người đó! Có phải sách của tiên sinh có ma lực gì không ạ? Mấy hôm nay, ai cũng bàn tán về 'Nhân Đạo Khai Nguyên' của tiên sinh cả!" Giọng nói non nớt của Tiểu An vang lên đầy vẻ hâm mộ và ngạc nhiên. Cậu bé ngồi phịch xuống bên cạnh Tạ Trần, chăm chú nhìn hắn, cố gắng hiểu những điều tiên sinh nói.

Tạ Trần khẽ vuốt tóc Tiểu An, động tác nhẹ nhàng, ánh mắt d��u dàng. "Không phải ma lực, Tiểu An. Chỉ là những lời nói chạm đến lòng người. Con người có thể tranh cãi về cách thể hiện, về ngữ nghĩa hay cách áp dụng, nhưng lòng trắc ẩn và sự công bằng thì ai cũng thấu hiểu, ai cũng khao khát. Những điều ta viết chỉ là những suy tư về bản chất con người, về giá trị của một kiếp nhân sinh. Nó không phải là phép thuật để thay đổi thế giới, mà là một tấm gương để mỗi người tự soi chiếu. Mà cái lòng người, nó phức tạp lắm, không phải lúc nào cũng dễ dàng chấp nhận những điều đơn giản đâu." Hắn đưa chén trà nóng hổi cho người thương nhân. "Mời đạo hữu dùng trà. Mệt mỏi đường xa, uống một chén trà thanh nhiệt sẽ giúp tĩnh tâm."

Người thương nhân đón lấy chén trà, uống một hơi dài, rồi thở phào nhẹ nhõm. "Quả nhiên là trà của Tạ Trần công tử, thanh đạm mà sâu sắc. Thôi, lão phu cũng phải đi giao hàng rồi. Chúc công tử vạn sự như ý!" Hắn ta cúi người chào rồi vội vã rời đi, để lại phía sau một luồng gió nhẹ mang theo mùi khói bụi đường xa.

Vừa lúc đó, Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng hơi còng nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đi ngang qua quán. Trên tay ông vẫn là cây rìu gỗ cũ kỹ đã sờn mòn. Ông vốn đi kiếm củi từ sáng sớm, giờ đang trên đường về nhà. Nghe thấy tiếng nói chuyện trong quán, ông liền ghé vào, giọng nói chậm rãi, từ tốn nhưng chứa đựng sự từng trải: "Này Tạ Trần, nghe bảo sách của cậu làm náo động cả Thành Vô Song rồi đấy. Chà, cái sự thật thà nó có sức mạnh ghê gớm thật! Ta nói, cái gì xuất phát từ lòng người, từ cái đạo lý nhân gian, thì nó bền vững hơn cả trăm ngàn phép thuật hay linh đan diệu dược. Các bậc tiên nhân ngày xưa mải mê truy cầu cái ảo ảnh trường sinh, cuối cùng lại 'mất người', mất cả cái gốc rễ của mình. Cậu thì chỉ muốn 'sống một đời bình thường', vậy mà lại gieo được cái hạt mầm to lớn đến vậy." Ông lão đặt cây rìu xuống góc quán, rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, nhấp một ngụm trà Tạ Trần vừa rót.

Tạ Trần chỉ mỉm cười, không nói gì thêm. Hắn biết, những lời nói của Ông Lão Tiều Phu, tuy giản dị mà lại chứa đựng đạo lý sâu xa hơn bất kỳ cuộc tranh luận triết lý nào. Hắn biết, cuốn sách của hắn sẽ tiếp tục gây ra những cuộc tranh cãi, những sự diễn giải khác nhau. Đó là lẽ tự nhiên. Một khi tư tưởng đã được gieo mầm, nó sẽ tự tìm con đường để phát triển, để thích nghi. Hắn chỉ là người gieo hạt, còn việc cây mọc lên như thế nào, ra hoa kết trái ra sao, đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của hắn nữa. Đó là "nhân quả" mà hắn luôn thấu hiểu. Hắn chỉ muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và để những hạt mầm tri thức ấy tự do nảy nở trong lòng người. Tạ Trần, dù vô danh, nhưng sẽ là người định hình sâu sắc nhất cho tương lai của Nhân Gian thông qua những tư tưởng của mình, trở thành một huyền thoại sống mà không cần bất kỳ danh hiệu nào.

***

Đêm khuya buông xuống Thành Vô Song, mang theo không khí se lạnh của cuối hạ. Trong Đại Sảnh Tri Thức, những ngọn đèn lồng đã được thắp sáng, ánh sáng dịu nhẹ nhưng đủ để soi rõ từng nét chữ trên những cuộn giấy và những khuôn mặt vẫn còn đang miệt mài làm việc. Mùi mực, mùi giấy và hương trà đã uống cạn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc quánh sự tập trung và đôi chút mệt mỏi. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cùng các học giả vẫn còn ở đó, miệt mài tranh luận, ghi chép. Trên bàn, những cuộn giấy ghi chép dày đặc, với những dòng chữ chi chít, là kết quả của hàng canh giờ làm việc không ngừng nghỉ.

Họ vừa vượt qua một nút thắt quan trọng trong việc định nghĩa "công bằng" khi đối mặt với những người từng là tu sĩ có sức mạnh vượt trội. Làm thế nào để đảm bảo sự công bằng cho tất cả, khi mà những kẻ từng nắm giữ quyền năng khổng lồ nay đã mất đi đặc quyền, nhưng vẫn còn đó những tàn dư của tư duy cũ, và cả những ký ức về một thời huy hoàng? Làm thế nào để ngăn chặn họ lợi dụng những khe hở để tái lập trật tự cũ, hay gieo rắc sự hỗn loạn? Đây là một xung đột trí tuệ gay gắt, đòi hỏi sự tinh tế và thấu hiểu sâu sắc bản chất con người.

Lăng Nguyệt, với sự kiên định và trí tuệ, đã dẫn dắt họ đ��n một giải pháp mà không làm mất đi tinh thần Nhân Đạo, một giải pháp không dùng đến áp đặt hay trừng phạt mù quáng, mà dựa trên sự thấu hiểu và giáo hóa. Nàng đã đưa ra lập luận rằng, những kẻ từng "mất người" vì chấp niệm tu tiên cần được giúp đỡ để tìm lại nhân tính, chứ không phải bị loại trừ hoàn toàn. Tuy nhiên, bất kỳ hành vi gây hại nào đến nhân gian đều sẽ phải chịu sự trừng phạt công bằng, không phân biệt thân phận cũ. Công bằng không phải là trả đũa, mà là tái lập trật tự, là bảo vệ những giá trị cốt lõi của con người. Nàng đưa tay vuốt nhẹ Nguyệt Quang Trâm đang đặt trên bàn, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại, như một điểm tựa cho những suy nghĩ sâu sắc.

"Chúng ta không thể dùng sức mạnh để áp đặt công bằng, mà phải dùng trí tuệ và lòng trắc ẩn để kiến tạo nó," Lăng Nguyệt nói, giọng nàng hơi khàn đi vì nói nhiều, nhưng vẫn đầy uy lực. "Quyền lực phải phục vụ nhân tính, không phải ngược lại. 'Nhân Đạo Cương Lĩnh' phải là ánh sáng dẫn đường, không phải gông cùm trói buộc. Nó phải là sự thấu hiểu và tôn trọng, không phải sự sợ hãi và phục tùng. Nếu chúng ta tái lập một hệ thống chỉ dựa vào quyền lực, dù là quyền lực của chính nghĩa, thì chúng ta sẽ lại tạo ra một Thiên Đạo thứ hai, một sự áp đặt mới, và cuối cùng lại đi vào vết xe đổ của sự suy tàn." Nàng ngả người ra sau một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của các học giả. "Điều quan trọng là phải gieo hạt mầm của lòng trắc ẩn và sự công bằng vào lòng mỗi người, để họ tự giác hành động theo đạo lý, không phải vì sợ hãi luật pháp, mà vì thấu hiểu giá trị của nhân tính."

Dương Quân gật đầu lia lịa, tay y vẫn không ngừng ghi chép. "Và quan trọng nhất, nó phải dễ hiểu, dễ thực hiện. Nếu chỉ là những lời lẽ cao siêu, những khái niệm trừu tượng, nó sẽ lại trở thành một thứ Thiên Đạo thứ hai, xa rời quần chúng, chỉ dành cho một số ít người uyên bác. Chúng ta phải dùng ngôn ngữ bình dị nhất, những ví dụ thực tiễn nhất, để mọi người dân đều có thể thấu hiểu và áp dụng vào cuộc sống hàng ngày." Y viết dòng chữ cuối cùng cho một điều khoản mới liên quan đến việc giáo dục và phục hồi nhân tính cho những cựu tu sĩ, đảm bảo rằng họ cũng có cơ hội hòa nhập vào kỷ nguyên mới, miễn là họ chấp nhận và tuân thủ "Nhân Đạo Cương Lĩnh".

Một học giả trẻ tuổi khác, ánh mắt ánh lên vẻ thông tuệ, khẽ gật gù: "Đúng vậy. 'Tôn trọng lẫn nhau' là nền tảng. Ngay cả khi có sự khác biệt về năng lực, về địa vị, về quá khứ, chúng ta vẫn là con người. Đó là bài học sâu sắc nhất từ cuốn sách kia, từ 'Nhân Đạo Khai Nguyên' của vị tiên sinh vô danh. Nó dạy chúng ta rằng, giá trị lớn nhất không nằm ở sức mạnh hay quyền năng, mà nằm ở chính bản chất của nhân tính, ở sự trọn vẹn của một kiếp người bình thường." Ông ta cầm cuốn sách, nhẹ nhàng lật từng trang, như đang tìm kiếm một chân lý vĩnh cửu.

Lăng Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn còn treo lơ lửng trên bầu trời đêm. Nàng khẽ gấp cuốn 'Nhân Đạo Khai Nguyên' lại, đặt nó cẩn thận lên bàn, như một vật báu vô giá. Đây không chỉ là một cuốn sách, nó là nền tảng, là cương lĩnh, là kim chỉ nam cho một kỷ nguyên mà nàng cùng bao người đang cố gắng xây dựng. Dương Quân và các học giả bắt đầu tổng hợp những gì đã thảo luận, bắt đầu phác thảo cấu trúc cuối cùng của 'Nhân Đạo Cương Lĩnh'. Việc hình thành 'Nhân Đạo Cương Lĩnh' sẽ là bước đầu tiên và quan trọng nhất trong việc xây dựng các thể chế xã hội, luật pháp và giáo dục mới của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Những nguyên tắc được đặt ra trong đêm nay sẽ trở thành xương sống cho sự phát triển của xã hội, nhưng việc thực thi và duy trì chúng sẽ không ngừng gặp phải thử thách từ bản chất con người và những biến động của thế giới.

Trong không khí tĩnh mịch của đêm khuya, nơi những ngọn đèn lồng vẫn còn sáng, một niềm hy vọng mới đang len lỏi. Lăng Nguyệt biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng với 'Nhân Đạo Khai Nguyên' làm kim chỉ nam, và với niềm tin vào sức mạnh của con người, kỷ nguyên mới chắc chắn sẽ nở rộ. Tạ Trần, với vai trò 'người thầy vô danh', sẽ tiếp tục định hình tương lai của Nhân Gian thông qua những tư tưởng mà anh đã gieo mầm, trở thành một huyền thoại sống mà không cần bất kỳ danh hiệu nào. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và Nhân Gian, giờ đây, đã tìm thấy con đường của riêng mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free