Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1143: Hành Trình Tri Thức: Cuốn Sách Nhân Gian Thức Tỉnh Tư Duy

Ánh nắng sớm dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ, rọi lên những chồng sách cũ kỹ, phủ một lớp bụi vàng óng lên không gian tĩnh lặng của quán sách nhỏ nơi Thị Trấn An Bình. Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố nhã nhặn, chậm rãi sắp xếp lại kệ sách, từng động tác đều toát lên vẻ điềm tĩnh, tự tại. Đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ lướt qua những trang sách, không phải để đọc, mà như để cảm nhận hơi thở của tri thức đang lan tỏa. Hắn lắng nghe tiếng ồn ào đang dần vang lên từ ngoài phố, một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần, giờ đây dường như có thêm một âm điệu mới.

Tiểu An, thư đồng nhỏ với đôi mắt sáng ngời và vẻ mặt hớn hở, không thể giấu nổi sự phấn khích của mình. Thằng bé khoa chân múa tay, giọng nói líu lo như chim hót, phá tan sự yên tĩnh của buổi sáng. "Tiên sinh, tiên sinh! Người không biết đâu! Cuốn sách của người bây giờ ai cũng đọc! Lão Trương bán vải còn tranh luận với Lão Lý bán trà về 'ý nghĩa của sự vô vi' nữa cơ! Con nghe lén được, có người nói nó còn hay hơn cả những kinh điển của tiên môn ngày xưa!" Tiểu An nói, đôi mắt toát lên vẻ tự hào thay cho Tạ Trần, như thể chính thằng bé là người đã viết nên cuốn sách đó. Mùi giấy cũ và mực in hòa quyện cùng hương trà thoang thoảng từ chén trà Lão Quán Chủ đang nhấp, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, quen thuộc.

Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình và vẻ mặt phúc hậu, ngồi bên bàn trà, chậm rãi vuốt chòm râu bạc, gật gù tán đồng. Nụ cười hiền từ nở trên môi ông, pha chút mãn nguyện và cả sự ngạc nhiên không che giấu. "Đúng vậy, Tạ Trần. Lời lẽ của cậu không như tiên pháp, không như quyền năng, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người hơn cả vạn pháp môn. Ta đã sống gần trọn đời người, chứng kiến bao nhiêu kỳ tích của tiên gia, bao nhiêu pháp thuật thần thông, nhưng chưa bao giờ thấy điều gì có thể thay đổi tâm tính con người nhanh chóng và sâu sắc đến vậy. Chỉ trong vài ngày, nó đã khiến không ít người trong thị trấn này bắt đầu suy ngẫm lại cuộc đời mình, nhìn nhận những giá trị mà họ từng xem nhẹ. Nó không chỉ là một cuốn sách, nó là một tấm gương soi chiếu." Ông ngừng lại, nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. "Những cuộc tranh luận nảy lửa về 'nhân quả' hay 'chấp niệm' giờ đây không còn là của riêng các vị cao nhân ẩn dật nữa, mà đã len lỏi vào từng góc chợ, từng con hẻm. Thật là kỳ diệu."

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng sâu xa, ánh mắt hắn dường như xuyên thấu qua vạn vật, nhìn thấy những hạt mầm tri thức đang nảy nở trong lòng người. Hắn không nói gì, chỉ tiếp tục công việc của mình, nhưng trong lòng, hắn biết rằng nh��ng gì hắn viết ra đang dần trở thành một dòng chảy, một luồng gió mới thổi vào nhân gian. Hắn không mưu cầu danh tiếng, không khao khát được ca tụng. Hắn chỉ muốn tri thức được lan truyền, để mỗi con người có thể tự mình tìm thấy con đường của mình, không bị trói buộc bởi những ảo vọng về tiên đạo đã suy tàn. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước vẫn còn dài, và những hạt mầm này cần được vun trồng cẩn thận để không bị gió táp mưa sa làm héo úa.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên ngoài cửa. Mộ Dung Tuyết, với y phục màu xanh ngọc quen thuộc, bước vào quán. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và thanh lịch, nhưng hôm nay, đôi mắt nàng ánh lên vẻ ấn tượng xen lẫn suy tư, có chút phức tạp. Nàng mang theo không khí của thế giới bên ngoài, của những nơi xa xôi hơn Thị Trấn An Bình nhỏ bé. "Tạ Trần, huynh không biết đâu." Nàng cất lời, giọng nói trong trẻo nhưng có chút trầm tư. "Cuốn sách của huynh đã đến Thành Vô Song rồi. Một thương nhân tình cờ mang theo bản sao chép, và giờ nó đang khuấy động cả giới học giả và quan lại ở đó. Họ gọi nó là 'Kỳ Thư Vô Danh' và tranh nhau đọc."

Mộ Dung Tuyết tiến lại gần, đặt một bản sao chép khác của cuốn sách lên bàn, có vẻ như nó đã được sao chép lại nhiều lần, giấy đã sờn cũ và mực đã nhòe đi đôi chút. "Ở Thành Vô Song, mọi người không chỉ đọc, họ còn tổ chức các buổi hội thảo, tranh luận về từng câu chữ. Có người ca ngợi nó là 'Nhân Đạo Khai Nguyên', là kim chỉ nam cho kỷ nguyên mới. Cũng có người hoài nghi, tìm kiếm danh tính tác giả, lo sợ đây là một âm mưu hoặc một tà thuyết. Nhưng dù là ai, nội dung của nó đã thực sự làm rung chuyển tư tưởng của rất nhiều người." Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy khâm phục, nhưng cũng không giấu được một chút lo lắng. "Huynh đã gieo một hạt giống lớn, Tạ Trần. Sức mạnh của tri thức có thể thay đổi cả một kỷ nguyên, nhưng cũng có thể mang đến những phong ba bão táp."

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía cuốn sách trên bàn. Hắn hiểu rõ những gì Mộ Dung Tuyết nói. Một khi tri thức được gieo rắc, nó s��� không còn thuộc về người gieo nữa. Nó sẽ tự mình tìm đường, tự mình nảy nở, và tự mình đối mặt với những thử thách. Đó là "vô vi", không can thiệp quá sâu, để vạn vật tự nhiên phát triển. Hắn vẫn là một phàm nhân, một tác giả vô danh, nhưng những lời lẽ của hắn đã bắt đầu hành trình riêng của mình, vượt ra ngoài mọi ranh giới, trở thành một phần của vận mệnh nhân gian. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận làn gió sớm mai thoảng qua, mang theo mùi của đất, của cây cỏ, và của cả những hạt mầm tri thức vừa được gieo. "Vậy là, hành trình của nó đã bắt đầu rồi." Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm, chỉ đủ cho những người thân cận nhất nghe thấy.

***

Trong một giảng đường lớn tại Thành Vô Song, nơi các học giả và trí thức tinh hoa của nhân gian tụ họp, không khí đang vô cùng sôi nổi. Ánh nắng chiều gắt nhẹ bên ngoài, nhưng bên trong giảng đường rộng lớn, nhờ những bức tường đá dày và mái ngói cổ kính, vẫn giữ được sự mát mẻ dễ chịu. Trên bục giảng, một bản sao chép của cuốn sách của T�� Trần, giờ đây đã được gọi là "Nhân Đạo Khai Nguyên" hay "Kỳ Thư Vô Danh", được đặt trang trọng, giấy đã sờn cũ, mực đã phai nhưng từng nét chữ vẫn hiện rõ, thu hút mọi ánh nhìn. Mùi hương trầm thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một sự trang nghiêm, cổ kính.

Xung quanh bục, các học giả lớn tuổi với râu tóc điểm bạc, mặc những bộ nho phục trang trọng, và các học giả trẻ tuổi với ánh mắt sáng ngời, đầy nhiệt huyết, đang sôi nổi tranh luận. Tiếng nói chuyện, tiếng ghi chép sột soạt, tiếng gõ nhẹ bàn, tất cả tạo nên một bản hòa âm của trí tuệ đang va đập.

Học giả Lão Trần, một vị nho sĩ uyên bác với chòm râu bạc dài đến ngực, chậm rãi vuốt râu, ánh mắt tinh anh nhưng đầy suy tư. Ông cất giọng trầm ấm, vang vọng khắp giảng đường: "Triết lý 'vô vi' mà vị tiên sinh vô danh này đề cập, không phải là sự buông xuôi, không phải là sự lười biếng hay chối bỏ trách nhiệm, mà là thuận theo lẽ tự nhiên, không cưỡng cầu, không vọng động. Nó định nghĩa lại sự bình thường, là kim chỉ nam cho con người ta tự tìm lấy chân lý! Ngẫm lại, các vị tiên nhân ngày xưa cứ mải miết theo đuổi trường sinh bất tử, theo đuổi những phép tắc cứng nhắc của Thiên Đạo, cuối cùng lại đánh mất chính mình, đánh mất nhân tính. Còn vị tác giả này, một phàm nhân, nhưng tầm nhìn lại vượt xa vạn tiên nhân, nhìn thấu được bản chất của sự tồn tại, của cái 'đạo' chân chính nằm ngay trong cuộc sống thường nhật." Ông chỉ tay vào cuốn sách, ánh mắt đầy vẻ kính phục. "Cuốn sách này đã khai sáng cho ta, rằng chân lý không ở trên chín tầng mây, mà ở ngay trong từng hơi thở, từng hành động của cuộc sống phàm trần."

Tuy nhiên, Học giả Trẻ Lý, một thanh niên với ánh mắt sắc sảo và vẻ mặt cương nghị, đứng dậy, hùng hồn phản bác. "Tuy nhiên, nguồn gốc vô danh của nó lại là một vấn đề! Một cuốn sách có sức ảnh hưởng lớn đến thế, mà lại không rõ tác giả, không rõ xuất xứ? Liệu có phải là một âm mưu, một sự lợi dụng lòng tin của người phàm, một tà thuyết đội lốt triết lý để khuấy động nhân gian hay không? Chúng ta cần ph��i điều tra rõ ràng! Tri thức, dù cao siêu đến mấy, cũng cần có nguồn gốc minh bạch để tránh những hậu quả khôn lường về sau này. Nếu không, làm sao chúng ta có thể đặt niềm tin tuyệt đối vào nó?"

Các học giả khác bắt đầu xôn xao, một số gật gù tán đồng với Học giả Trẻ Lý, số khác lại nhíu mày, trầm tư. Không khí tranh luận trở nên căng thẳng hơn, như những dòng sông chảy xiết, va đập vào nhau.

Học giả Trung Niên Vương, một người đàn ông với vẻ mặt điềm tĩnh và kinh nghiệm, gõ nhẹ chiếc quạt giấy vào bàn, thu hút sự chú ý. "Dù là ai, dù xuất thân từ đâu, tư tưởng của cuốn sách này đã mở ra một con đường mới cho chúng ta sau khi Thiên Đạo sụp đổ. Những lời lẽ của nó đã lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm trí con người, đã chỉ ra một hướng đi khi chúng ta mất phương hướng. Nó không chỉ là triết lý suông, nó là nền tảng cho một xã hội mới, một kỷ nguyên mới. Việc tranh cãi về tác giả lúc này là vô ích, thậm chí là thiển cận. Điều quan trọng là nội dung, là những giá trị mà nó mang lại. Hãy tập trung vào việc áp dụng những giá trị cốt lõi, vào việc xây dựng một xã hội dựa trên những nguyên lý nhân bản, tự lực và hài hòa với tự nhiên. Đó mới là trách nhiệm của chúng ta, những người có tri thức."

Một vài học giả trẻ tuổi khác đang ghi chép cẩn thận những ý kiến, đôi lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư. Một số khác trầm ngâm, cố gắng dung hòa các quan điểm đối lập, tìm kiếm một chân lý chung. Không khí trong giảng đường vừa nghiêm túc, vừa sôi nổi, cho thấy sự kích thích trí tuệ mạnh mẽ mà cuốn sách mang lại. Cuốn "Kỳ Thư Vô Danh" này, dù còn gây nhiều tranh cãi về nguồn gốc, đã thực sự trở thành một điểm tựa tư tưởng, một ngọn hải đăng chiếu sáng con đường cho trí thức nhân gian, mở ra một kỷ nguyên của những cuộc tranh luận và suy ngẫm sâu rộng, định hình nên nền tảng cho hệ thống giáo dục, luật pháp và xã hội mới.

***

Hoàng hôn buông xuống Thành Vô Song, nhuộm đỏ chân trời bằng những vệt màu rực rỡ, từ cam cháy đến tím thẫm. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương của đất ẩm, của cây cỏ ven sông. Tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc cổ kính với những mái ngói cong vút, nằm ngay bên bờ sông, không khí lại khác hẳn so với giảng đường. Nơi đây, những người dân bình thường từ các tầng lớp khác nhau đang tụ tập, thưởng trà và bàn tán. Tiếng chén sứ va vào nhau lách cách, tiếng cười nói rôm rả, tiếng nước sông chảy róc rách dưới chân cầu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống.

Chủ đề không gì khác ngoài cu���n sách "Nhân Đạo Khai Nguyên". Những khái niệm phức tạp, những triết lý sâu xa mà các học giả đang tranh luận nảy lửa, giờ đây được diễn giải một cách dân dã, gần gũi, len lỏi vào từng câu chuyện đời thường. Họ không dùng những từ ngữ hàn lâm, nhưng lại thấm thía đến lạ kỳ, bởi lẽ, những lời lẽ đó đang phản ánh chính cuộc sống, những trăn trở và hy vọng của họ trong kỷ nguyên mới, không có tiên nhân che chở. Mùi trà thơm lừng quyện với mùi bánh bao mới nướng từ một gánh hàng rong gần đó, kích thích khứu giác, khiến lòng người thư thái.

Thị dân A, một người thợ thủ công với đôi bàn tay chai sạn và ánh mắt hiền lành, đang nhấp một ngụm trà nóng. "Ta thấy cuốn sách này nói đúng lắm!" Ông nói, giọng chất phác nhưng đầy sức thuyết phục. "Con người ta cứ chạy theo cái gì gọi là 'tiên đạo', cuối cùng lại đánh mất chính mình. Cứ mải mê tìm kiếm linh khí, tìm kiếm thần thông, mà quên mất rằng cái giá phải trả là sự 'mất người', mất đi cảm xúc, mất đi ký ức. Giờ đây, ta chỉ muốn sống tốt cuộc đời của một người thợ, làm ra những sản phẩm chất lượng, dùng đôi bàn tay này để dựng xây tổ ấm, để nuôi sống gia đình. Đó mới là 'đạo' của ta, là 'vô vi' trong cuộc sống này. Không cần tranh đoạt, không cần cưỡng cầu, chỉ cần làm tốt cái phận của mình." Ông vừa nói vừa giơ bàn tay lên, ngắm nhìn những vết chai sạn, như thể đó là bằng chứng cho một "đạo" sống chân thực.

Thị dân B, một tiểu thương nhanh nhẹn với ánh mắt lanh lợi, đặt chén trà xuống, vẻ mặt đầy kiên định. "Đúng vậy! Từ khi không còn tiên nhân, cuộc sống của chúng ta tuy vất vả hơn, không còn ai ban phát phép thuật hay linh dược, nhưng lại là của chính chúng ta, không ai ban phát, không ai lấy đi được. Cuốn sách này cho ta biết rằng mình không hề yếu kém, mình có thể tự mình làm chủ vận mệnh, tự mình kiến tạo tương lai. Không có 'Thiên Đạo' để dựa dẫm, chúng ta phải dựa vào 'Nhân Đạo'. Nó khiến ta tin vào sức mạnh của chính mình, tin vào sự đoàn kết của đồng loại. Sống một đời bình thường, nhưng không hề tầm thường." Anh vừa nói vừa chỉ vào cuốn sách trên tay, đoạn văn "Ý nghĩa của cuộc đời không nằm ở việc sống bao lâu, mà là sống như thế nào" được anh dùng ngón tay thô ráp miết nhẹ.

Thị dân C, một lão phu nhân tóc bạc phơ, vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng sông đang phản chiếu ánh hoàng hôn. "Nghe nói tác giả là một thư sinh ở tận Thị Trấn An Bình. Đúng là 'rồng ẩn mình' trong dân gian! Lời của ông ấy còn thấm thía hơn cả lời của các vị tiên nhân ngày xưa. Tiên nhân nói về trường sinh, về pháp thuật, về cõi trời. Còn ông ấy nói về tình người, về lẽ sống, về cái tâm. Những lời này giống như một dòng suối mát lành, rửa sạch những bụi trần trong lòng ta, khiến ta cảm thấy nhẹ nhõm và an yên hơn rất nhiều."

Các thị dân khác vừa uống trà vừa gật gù, bàn tán sôi nổi, khuôn mặt biểu lộ sự suy tư và niềm tin mới. Một vài người giơ cuốn sách lên, chỉ trỏ vào những đoạn tâm đắc, hào hứng chia sẻ với người bên cạnh. Tiếng cười và tiếng tranh luận nhỏ vang lên khắp quán, tạo nên một bức tranh sinh động về sự thức tỉnh của lòng người. Họ không còn trông chờ vào những điều huyễn hoặc, mà bắt đầu tìm thấy ý nghĩa và sức mạnh ngay trong cuộc sống bình dị của mình. Cuốn sách đã trở thành cầu nối, giúp họ nhận ra rằng, dù không có tiên nhân, nhân gian vẫn có thể phát triển thịnh vượng, dựa trên nền tảng của tri thức, sự đoàn kết và những giá trị nhân bản. Đây không chỉ là một cuốn sách, mà là một ngọn lửa nhỏ, nhóm lên niềm hy vọng và sự tự tin trong trái tim của mỗi phàm nhân.

***

Đêm đã về khuya, trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, rọi ánh sáng bạc xuống Thành Vô Song, khiến mọi vật chìm trong một vẻ tĩnh lặng huyền ảo. Không khí lạnh lẽo nhưng trong lành, mang theo hương thơm của những loài hoa đêm đang hé nở. Trong văn phòng riêng của mình tại một tòa tháp cao nhất Thành Vô Song, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn còn thức. Nàng ngồi đối diện với một bàn trà giản dị, trên đó đặt một bản sao của cuốn sách của Tạ Trần. Nàng đã đọc nó suốt nhiều canh giờ, quên cả thời gian và sự mệt mỏi.

Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, vốn lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây ánh lên vẻ phức tạp, vừa là sự kinh ngạc, vừa là sự chấp nhận, và cả một gánh nặng trách nhiệm mới mẻ. Đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây lại sâu thẳm một nỗi trầm tư. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh thoát nhưng cũng lạnh lẽo của nàng. Nàng mặc tiên bào trắng thuần, không họa tiết, nhưng không khí xung quanh nàng lại không còn quá xa cách như trước.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhẹ nhàng lật từng trang sách, ánh mắt không rời, từng nét chữ như thấm vào tâm trí nàng, gợi lên những suy tư sâu sắc về quá khứ của tiên đạo, hiện tại của Nhân Đạo và tương lai của thế giới. Một làn sương mờ ảo khẽ tỏa ra từ người nàng, phản ánh sự tĩnh lặng và nội tâm sâu sắc, nhưng giờ đây có thêm chút ấm áp của niềm hy vọng mới. Nàng khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí mình.

"Nhân Đạo... Vô vi..." Nàng độc thoại nội tâm, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Tạ Trần, huynh đã thực sự tìm thấy nó, cái con đường mà bao nhiêu tiên nhân chúng ta đã tìm kiếm trong vô vọng sao? Cái con đường mà chúng ta đã từng coi thường, đã từng bỏ qua, vì mải mê truy cầu những quyền năng siêu phàm, những ảo ảnh trường sinh." Nàng mở mắt, nhìn chằm chằm vào cuốn sách. "Hóa ra, chân lý không phải ở trên chín tầng trời, không phải trong những bí pháp thượng cổ hay những linh đan diệu dược, mà ở ngay trong lòng người phàm, trong những điều bình dị nhất, trong sự trọn vẹn của một kiếp nhân sinh."

Nàng nhớ lại những năm tháng tu hành gian khổ, những cuộc chiến tranh đoạt sinh tử, những lời răn dạy về Thiên Đạo bất biến. Tất cả giờ đây đều đã tan biến như bọt biển, để lại một khoảng trống mênh mông. Và chính trong khoảng trống đó, cuốn sách nhỏ này đã xuất hiện, lấp đầy nó bằng những triết lý giản dị nhưng sâu sắc. "Bao nhiêu tiên nhân đã 'mất người' vì chấp niệm trường sinh, vì khao khát quyền năng, vì muốn phá vỡ 'vô thường'. Họ đã đánh đổi nhân tính của mình để đ��i lấy một thứ gọi là 'bất tử', nhưng cuối cùng lại chỉ còn là những cái xác không hồn, những ký ức trống rỗng. Và Thiên Đạo, cũng vì thế mà suy kiệt, tan rã."

Lăng Nguyệt đưa tay vuốt nhẹ trang sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy, sự ấm áp của tri thức. "Cuốn sách này không chỉ là triết lý, nó là nền tảng. Nó sẽ định hình kỷ nguyên này... và cả tương lai của Nhân Gian. Nó sẽ trở thành 'kinh điển' của kỷ nguyên mới, không phải bằng quyền năng hay thần thông, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự đồng điệu với bản chất con người." Nàng ngả người ra sau, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi rọi vạn vật. "Trách nhiệm của ta giờ đây không chỉ là bảo vệ cái thế giới mong manh này khỏi những tàn dư của quá khứ, mà còn là dẫn dắt họ đi theo con đường này, con đường của 'Nhân Đạo'. Ta phải đảm bảo rằng những hạt mầm tri thức này sẽ không bị xuyên tạc, không bị lợi dụng. Ta phải bảo vệ sự 'vô danh' của Tạ Trần, để hắn có thể tiếp tục gieo những hạt mầm khác, để hắn trở thành một huyền thoại sống mà không cần bất kỳ danh hiệu nào."

Một luồng gió lạnh lẽo thổi qua cửa sổ, làm lay động vạt áo của nàng. Nhưng trong lòng Lăng Nguyệt, không còn là sự lạnh lẽo của cô độc, mà là sự ấm áp của một niềm hy vọng mới, một mục đích sống rõ ràng hơn bao giờ hết. Mối liên hệ giữa nàng, một cựu tiên nhân, và Tạ Trần, một phàm nhân, giờ đây đã trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết, không phải bằng tình cảm nam nữ, mà bằng sự thấu hiểu triết lý, bằng chung một lý tưởng về tương lai của nhân gian. Nàng biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều gian nan, nhưng với 'Nhân Đạo Khai Nguyên' làm kim chỉ nam, và với niềm tin vào sức mạnh của con người, kỷ nguyên mới chắc chắn sẽ nở rộ.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free