Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1137: Minh Chứng Sống: Khúc Ca Nhân Gian Hóa Tiên

Ánh trăng non ngoài khung cửa sổ đã dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho những vệt hồng đầu tiên của buổi bình minh đang len lỏi qua màn đêm. Trong quán sách nhỏ bé của Tạ Trần, không khí vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của sương đêm, nhưng đã sớm được sưởi ấm bởi ánh đèn dầu dịu nhẹ và mùi giấy cũ quen thuộc. Thư Đồng Tiểu An, với cuốn sách thiếu nhi vẫn còn mở trên đùi, đã ngủ gật lúc nào không hay, mái đầu nhỏ nghiêng tựa vào chồng sách cao ngất. Tiếng hít thở đều đặn của cậu bé là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, như một khúc ca bình yên của một kỷ nguyên đang dần định hình.

Tạ Trần ngồi đối diện, tay vẫn đặt trên cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'. Hắn đã không còn đọc, mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách sờn cũ, đôi mắt sâu thẳm dõi về phía xa xăm, nơi màn đêm đang dần tan chảy. Lời nói của Tiểu An đêm qua vẫn văng vẳng bên tai hắn: “Con muốn học cách xây cối xay gió, cách làm cho nước sạch, cách trồng cây ra trái ngọt. Con muốn học cách giúp đỡ mọi người, như cô Cố Tiểu Ngư đã dạy hôm nay.” Đó không chỉ là ước mơ ngây thơ của một đứa trẻ, mà là biểu hiện rõ nét nhất của sự chuyển mình trong tâm thức nhân loại. Cái “người” trong mỗi con người, một khi được khơi dậy và phát triển đúng cách, sẽ trở thành nền tảng vững chắc nhất cho một xã hội không còn chấp niệm về sức mạnh siêu phàm, không còn khao khát phi phàm.

Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự bình yên trong lòng. Dù Thiên Đạo vẫn còn đó, dù vũ trụ vẫn còn ẩn chứa vô vàn bí ẩn chưa được khám phá, nhưng hạt mầm của một kỷ nguyên mới đã thực sự được gieo trồng. Giáo dục chính là dòng nước mát lành, là ánh sáng mặt trời nuôi dưỡng những mầm non ấy, giúp chúng phát triển mạnh mẽ, vươn cao. Cái “người” trong mỗi con người, một khi được khơi dậy và phát triển đúng cách, sẽ trở thành nền tảng vững chắc nhất cho một xã hội không còn chấp niệm về sức mạnh siêu phàm. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Tạ Trần hiểu rằng, dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và chính trong sự bình thường ấy, trong những điều nhỏ bé nhất của đời sống, con người sẽ tìm thấy ý nghĩa đích thực, miễn là họ không bao giờ quên đi bản chất của chính mình, không bao giờ đánh mất cái “người” trong mình. Khoa học, trí tuệ, và lòng nhân ái, nếu được dẫn dắt bởi một triết lý sống đúng đắn, sẽ là ngọn lửa thắp sáng con đường ấy, chứ không phải là ngọn lửa thiêu rụi tất cả. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng hắn tin rằng thế hệ trẻ, được nuôi dưỡng bởi triết lý 'Nhân Đạo', sẽ tạo ra một nền tảng vững chắc, không thể lay chuyển cho kỷ nguyên mới.

Tạ Trần nhẹ nhàng đứng dậy, vén tấm màn cửa sổ. Ánh nắng chiều tà ấm áp tràn vào quán sách, nhuộm vàng từng trang sách cũ, từng phiến gỗ sờn màu. Mùi hương của gỗ và giấy cũ, pha lẫn chút mùi trầm thoang thoảng từ góc bàn, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch nhưng đầy trầm tư. Gió nhẹ lùa qua khung cửa, lay động những chiếc lá khô còn vương trên bậc cửa đá, mang theo âm thanh xào xạc như lời thì thầm của thời gian. Thị trấn An Bình sau một ngày làm việc hối hả đang dần chìm vào vẻ yên ả, thanh bình. Tiếng cười đùa của trẻ nhỏ từ con ngõ nhỏ vọng lại, tiếng rao hàng cuối ngày của người bán đậu phụ, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống bình dị.

Thư Đồng Tiểu An khẽ cựa mình, rồi dụi mắt tỉnh giấc. Đôi mắt to tròn của cậu bé chớp chớp, dường như vẫn còn vương vấn giấc mơ. Nhìn thấy Tạ Trần đang đứng bên cửa sổ, Tiểu An vội vàng ngồi thẳng dậy, hơi ngượng nghịu. "Tiên sinh, con... con lại ngủ quên rồi ạ." Giọng cậu bé lí nhí.

Tạ Trần quay lại, nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. Hắn không trách mắng, mà chỉ nói: "Không sao. Đôi khi, trong những giấc ngủ bình yên, con người ta cũng có thể tìm thấy những điều quý giá. Ngươi có nghe thấy gì không, Tiểu An?"

Tiểu An ngơ ngác lắng nghe, chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc và tiếng ồn ào xa xa của thị trấn. "Con... con chỉ nghe thấy tiếng gió thôi ạ, tiên sinh."

Đúng lúc đó, cánh cửa quán sách khẽ mở, một thân ảnh gầy gò, râu dài, vẻ mặt hóm hỉnh bước vào. Đó là Người Kể Chuyện lão làng, người đã gắn bó với quán sách này từ bao năm qua, mang theo những câu chuyện từ khắp chốn nhân gian. Hắn luôn cầm một chiếc quạt giấy cũ kỹ, phe phẩy nhẹ nhàng dù thời tiết chẳng hề oi bức. "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!" Giọng hắn sang sảng, tràn đầy nhiệt huyết và truyền cảm, ngay lập tức thu hút sự chú ý của Tiểu An.

Người Kể Chuyện phe phẩy quạt, đôi mắt tinh anh lướt qua Tạ Trần rồi dừng lại ở Tiểu An, nở một nụ cười rạng rỡ. "Hôm nay, ta có một câu chuyện mới, một câu chuyện mà những kẻ phàm phu tục tử như chúng ta nghe xong, ắt hẳn sẽ phải vỗ đùi mà tán thán, rằng cái gọi là 'tiên' kia, hóa ra cũng chẳng lớn lao gì so với cái 'người' trọn vẹn này!"

Tạ Trần khẽ nhấp trà, ánh mắt xa xăm. "Mong được nghe lời vàng ngọc của ông." Hắn nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự chờ đợi. Hắn biết, những câu chuyện như thế này, được truyền miệng từ người kể chuyện lão làng, sẽ gieo mầm vào lòng người, thay đổi nhận thức, và định hình cả một kỷ nguyên.

"Chuyện là thế này," Người Kể Chuyện bắt đầu, hạ giọng đầy bí ẩn, "Ở xứ sở Thập Phương Nhân Gian này, ai mà chẳng biết đến Bách Hoa Tiên Tử? Nàng là minh châu của tiên giới, nhan sắc khuynh thành, phép thuật thông thiên, mỗi cử chỉ đều mang theo hương hoa ngào ngạt. Nàng từng là biểu tượng cho khao khát trường sinh, cho cái đẹp siêu phàm mà vạn kẻ phàm nhân mơ ước. Nhưng hỡi ôi, tiên giới suy tàn, Thiên Đạo rạn nứt, nàng cũng như bao tiên nhân khác, đứng trước bờ vực 'mất người'."

Tiểu An tròn mắt lắng nghe, tâm hồn non nớt bị câu chuyện cuốn hút. Cậu bé đã quen với những câu chuyện về anh hùng diệt ma, tiên nhân giáng thế, nhưng câu chuyện về một 'Tiên Tử' đánh mất 'người' lại mang một sắc thái hoàn toàn khác.

Người Kể Chuyện tiếp tục, giọng điệu đầy kịch tính: "Thế rồi, một ngày nọ, Bách Hoa Tiên Tử bỗng nhiên biến mất khỏi tiên môn. Người đời đồn đoán nàng đã chết, hoặc đã phi thăng lên một cõi giới cao hơn. Nhưng không, nàng không chết, cũng không phi thăng. Nàng đã trở về nhân gian, bỏ lại tất cả thần thông, pháp bảo, bỏ lại cái danh 'Tiên Tử' cao quý." Hắn ngừng lại một chút, nhấp ngụm trà, tạo sự tò mò.

"Nàng đã làm gì ạ?" Tiểu An không kìm được hỏi, đôi mắt sáng rực.

"Nàng... đã mở một tiệm thuốc đông y nhỏ bé, ở một thôn làng hẻo lánh tên là Lạc Hồng!" Người Kể Chuyện tuyên bố, giọng điệu đầy bất ngờ. "Từng là người có thể dùng phép thuật chữa bách bệnh, giờ đây nàng lại tỉ mỉ giã thuốc, sắc thuốc, bốc thuốc cho những người dân nghèo khó. Tay nàng, từng múa may tạo ra ngàn vạn đóa hoa tiên diễm, giờ đây lại chăm sóc những cây thuốc dại, những đóa hoa nhân gian bình thường. Nàng không còn bay lượn trên mây, mà đi bộ trên những con đường đất, cảm nhận hơi ấm của mặt đất, ngửi mùi hương của cỏ cây."

Tạ Trần khẽ gật đầu. Điều này khớp với những gì hắn đã nghe ngóng được. Sự lựa chọn của Bách Hoa Tiên Tử là một minh chứng sống động cho triết lý 'Nhân Đạo'.

"Người ta hỏi nàng, vì sao lại từ bỏ tiên đạo, từ bỏ sự trường sinh bất tử?" Người Kể Chuyện hỏi tu từ, rồi tự trả lời, "Nàng chỉ mỉm cười, một nụ cười thanh thoát, không chút hối tiếc. Nàng nói, 'Con đường tu tiên mang lại sức mạnh, nhưng con đường nhân gian lại mang lại sự trọn vẹn. Mỗi khi thấy một bệnh nhân khỏe mạnh, một đứa trẻ khỏi ốm, một bà lão bớt đau, ta cảm thấy niềm vui lớn hơn vạn lần cảnh giới thăng cấp. Sống là phải nở hoa, dù có tàn phai cũng là một kiếp trọn vẹn. Ta đã từng khao khát bất tử, nhưng giờ đây, ta chỉ muốn sống trọn vẹn một kiếp người, để cảm nhận được sinh, lão, bệnh, tử, cảm nhận được hỉ, nộ, ái, ố. Đó mới là chân lý của sự tồn tại.' "

Thư Đồng Tiểu An trầm ngâm, đôi mắt nhìn xa xăm như đang hình dung ra hình ảnh của Bách Hoa Tiên Tử. Cậu bé quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ tò mò và ngưỡng mộ. "Thưa tiên sinh, thật sự có người từ bỏ tiên đạo mà không hối tiếc sao?"

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, một làn khói mỏng lượn lờ từ miệng tách. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Tiểu An, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng triết lý sâu sắc. "Chỉ khi biết mình tìm kiếm điều gì, con người mới có thể tìm thấy sự mãn nguyện, Tiểu An ạ. Đạo không ở trên trời, mà ở trong tâm. Có kẻ tìm đạo trong quyền năng vô hạn, có kẻ tìm đạo trong sự trường sinh bất tử. Nhưng cũng có kẻ, như Bách Hoa Tiên Tử, tìm đạo trong những điều bình dị nhất, trong sự sẻ chia, trong tình yêu thương, trong những kết nối giữa người với người. Cái gọi là 'tiên' kia, có khi chỉ là một chấp niệm, một ảo ảnh mờ mịt. Còn 'người' này, chính là hiện thực, là nền tảng vững chắc nhất cho sự tồn tại."

Hắn khẽ vuốt ve cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' một lần nữa. "Hành trình 'Vô Vi Chi Đạo' không chỉ là sự buông bỏ, mà còn là sự kiến tạo, gieo mầm cho một thế giới mới bền vững hơn. Bách Hoa Tiên Tử, nàng không buông bỏ cuộc sống, mà buông bỏ chấp niệm về quyền năng, để kiến tạo một cuộc đời ý nghĩa hơn. Nàng đã hóa tiên trong cõi nhân gian này, không phải bằng thần thông, mà bằng chính tấm lòng và hành động của mình. Những câu chuyện như của nàng, sẽ trở thành nền tảng văn hóa vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian, định hình tư duy của các thế hệ tương lai."

Người Kể Chuyện gật gù tán thành, đôi mắt lấp lánh vẻ hiểu biết. Hắn biết, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh phàm tục, mà là một người có thể nhìn thấu nhân tâm, thấu triệt thiên cơ. "Lời tiên sinh nói quả là chí lý! Những câu chuyện như thế này, mới thật sự là 'thiên cơ' để thay đổi lòng người."

Tiểu An vẫn còn trầm ngâm, nhưng trong đôi mắt cậu bé đã không còn vẻ ngạc nhiên hay nghi ngờ, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu non nớt. Cậu bé nhìn cuốn sách thiếu nhi trên đùi mình, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, để lại một vầng sáng dịu nhẹ trên những mái nhà. Có lẽ, những câu chuyện về lòng dũng cảm, sự sẻ chia, về tình bạn và tình yêu thương giữa con người với nhau, không hề có bóng dáng của pháp thuật hay thần thông, mới chính là những câu chuyện vĩ đại nhất.

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đang vẽ nên những mảng màu rực rỡ trên bầu trời phía tây. Hắn cảm nhận được sự chuyển mình mạnh mẽ trong tư duy của nhân loại, không phải là một cuộc cách mạng bùng nổ, mà là một sự thay đổi từ từ, thấm sâu vào từng ngóc ngách của đời sống. Cái gọi là "mất người" trong tiên đạo, giờ đây lại là cơ hội để "tìm lại người" trong nhân đạo. Và những câu chuyện như của Bách Hoa Tiên Tử, chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho con đường ấy.

Sáng sớm hôm sau, khi sương sớm còn vương vấn trên những ngọn cỏ xanh non, và không khí vẫn còn mang theo hơi lạnh thanh khiết của buổi bình minh, Tạ Trần cùng Thư Đồng Tiểu An đã rời khỏi Thị Trấn An Bình, hướng về phía Thôn Lạc Hồng. Con đường đất nhỏ uốn lượn qua những cánh đồng lúa đang thì con gái, mang theo mùi hương của đất ẩm và cỏ cây. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ hai bên đường, và ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất.

Thôn Lạc Hồng hiện ra trước mắt họ, một ngôi làng nhỏ bé, yên bình, nép mình dưới chân một ngọn đồi thoai thoải. Những mái nhà tranh vách đất mộc mạc, những hàng cây ăn quả trĩu trịt, và những con người chất phác, tất cả tạo nên một khung cảnh thanh bình đến lạ thường. Điều khiến Tạ Trần chú ý nhất là không khí nơi đây, một sự an yên không thể tìm thấy ở những vùng đất từng bị ảnh hưởng nặng nề bởi tiên đạo. Dường như, sự hiện diện của Bách Hoa Tiên Tử đã mang đến một luồng sinh khí mới, một sự cân bằng cho mảnh đất này.

Họ tìm đến một tiệm thuốc nhỏ nằm ở cuối làng. Kiến trúc tiệm thuốc giản dị, được xây bằng gỗ và tre, mái lợp lá cọ, không hề có chút vẻ phô trương nào. Một tấm biển gỗ cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian, đề ba chữ "Lạc Hồng Dược Phường" được treo ngay ngắn trước cửa. Mùi thảo dược nồng nặc, ấm áp từ bên trong tỏa ra, xoa dịu mọi giác quan, khiến tâm hồn trở nên an tĩnh.

Bước vào bên trong, Tạ Trần và Tiểu An bắt gặp một hình ảnh khiến họ phải dừng chân. Bách Hoa Tiên Tử, người từng là minh châu của tiên giới, giờ đây với mái tóc búi cao đơn giản, không cài trâm ngọc, không điểm hoa cài, chỉ dùng một sợi dây vải thô buộc gọn gàng. Nàng mặc một bộ y phục vải thô màu nâu nhạt, không hề rực rỡ như trăm hoa đua nở ngày xưa, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp thanh tao, tràn đầy sức sống. Đôi tay nàng, từng múa may tạo ra ngàn vạn đóa hoa tiên diễm, giờ đây lại cẩn trọng cầm chày, giã thuốc trong chiếc cối đá. Tiếng chày giã thuốc nhẹ nhàng, đều đặn, như một bản nhạc của sự cần mẫn và kiên nhẫn.

Bên cạnh nàng, Sư Muội Hoa trẻ tuổi, với gương mặt bầu bĩnh, mái tóc tết đơn giản và vẻ ngoài ngây thơ, đang tỉ mỉ sắp xếp các loại thảo dược vào từng ngăn kéo gỗ nhỏ. Nàng cũng mặc y phục vải thô, nhưng màu xanh lá cây tươi tắn hơn, tạo cảm giác hòa nhã, gần gũi. Khác với vẻ rụt rè, e sợ khi còn ở tiên môn, Sư Muội Hoa giờ đây toát lên một sự tận tâm và tìm thấy mục đích sống rõ ràng trong công việc của mình.

Bách Hoa Tiên Tử ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng vẫn tinh anh như thuở nào, nhưng không còn vẻ cao ngạo hay xa cách của tiên nhân, mà thay vào đó là sự dịu dàng, trầm tĩnh của một người phụ nữ đã trải qua nhiều thăng trầm. Nàng nhìn thấy Tạ Trần, một nụ cười hiền hậu nở trên môi. "Tạ công tử, đã lâu không gặp. Ngươi vẫn giữ được vẻ thanh nhã như thuở nào." Giọng nàng trong trẻo, không còn chút hơi lạnh của tiên khí, mà ấm áp như nắng sớm.

Tạ Trần khẽ cúi đầu chào, đáp lại bằng một nụ cười nhẹ. "Bách Hoa cô nương cũng vậy, khí chất nhân gian càng làm nàng thêm phần rạng rỡ. Vẻ đẹp này, e rằng ngay cả tiên giới cũng khó lòng sánh bằng."

Lời khen của Tạ Trần không phải là lời xã giao, mà là sự chân thành. Vẻ đẹp của Bách Hoa Tiên Tử giờ đây không đến từ hào quang tiên khí, mà đến từ sự an yên trong tâm hồn, từ sự hòa mình vào cuộc sống bình dị, từ những nỗ lực giúp đỡ những người xung quanh. Đó là vẻ đẹp của một đóa hoa đã tìm thấy đúng mảnh đất để nở rộ, không cần đến phép màu hay thần thông.

Bách Hoa Tiên Tử mỉm cười, ánh mắt nàng lướt qua Tiểu An đang đứng cạnh Tạ Trần, rồi quay lại nhìn hắn. "Mời công tử ngồi, Tiểu An cũng vậy. Ta sẽ pha cho hai người một tách trà thảo dược đặc biệt, giúp thanh lọc tâm hồn."

Sư Muội Hoa vội vàng đặt bó thảo dược xuống, nhanh nhẹn mang ra hai chiếc ghế gỗ mộc mạc và một bộ ấm trà nhỏ. "Tiên sinh Tạ Trần, mời ngài dùng trà." Giọng nàng thanh thoát, không còn sự e dè như trước.

Khi hơi ấm từ tách trà thảo dược lan tỏa trong lòng bàn tay, Tạ Trần quan sát Bách Hoa Tiên Tử và Sư Muội Hoa làm việc. Hắn nhận thấy sự tỉ mỉ, cẩn trọng trong từng cử chỉ của họ. Họ không còn vội vã như những tu sĩ tranh giành cơ duyên, không còn lo lắng về cảnh giới hay tuổi thọ. Thay vào đó, mỗi hành động đều chứa đựng sự tận tâm, sự kiên nhẫn, và một niềm vui chân thành khi làm những điều ý nghĩa.

"Ta vẫn thường nghĩ về con đường tu tiên và con đường nhân gian," Bách Hoa Tiên Tử khẽ nói, giọng tr���m tư, "Ngày xưa, ta chỉ biết tu luyện, mong cầu sức mạnh, mong cầu trường sinh bất tử. Mọi thứ đều xoay quanh bản thân, xoay quanh việc thăng cấp, vượt qua kiếp nạn. Nhưng càng tu luyện, ta càng cảm thấy mình đánh mất một điều gì đó... đánh mất cái 'người' trong chính mình. Thế giới xung quanh trở nên mờ nhạt, cảm xúc cũng dần chai sạn."

Nàng ngừng lại một chút, khẽ nhấp trà, rồi tiếp tục. "Cho đến khi Thiên Đạo suy kiệt, tiên giới hỗn loạn, ta mới nhận ra rằng tất cả những gì ta theo đuổi bấy lâu nay, hóa ra lại là một ảo ảnh. Cái gọi là quyền năng, sự bất tử, không thể mang lại sự trọn vẹn cho tâm hồn. Con đường tu tiên mang lại sức mạnh, nhưng con đường nhân gian lại mang lại sự trọn vẹn. Mỗi khi thấy bệnh nhân khỏe mạnh, ta cảm thấy niềm vui lớn hơn vạn lần cảnh giới thăng cấp. Niềm vui ấy, không phải là sự tự mãn của kẻ mạnh, mà là sự thanh thản, an yên của người đã tìm thấy mục đích sống đích thực."

Sư Muội Hoa cũng gật đầu đồng tình, gương mặt bầu bĩnh của nàng ánh lên vẻ kiên định. "Tiên sinh Tạ Trần, con đường này tuy gian khó hơn việc chỉ cần dùng pháp thuật để chữa bệnh, nhưng tâm con lại bình yên hơn rất nhiều khi còn ở tiên môn. Con học được cách phân biệt từng loại thảo dược, học được cách lắng nghe câu chuyện của từng bệnh nhân, học được cách cảm nhận sự sống đang chảy trong từng mạch đập. Con đường này không chỉ chữa lành bệnh tật thể xác, mà còn chữa lành cả tâm hồn con."

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà thảo dược. Hương vị trà thanh mát, dịu nhẹ, lan tỏa trong khoang miệng, mang theo một cảm giác thư thái lạ thường. Hắn nhìn hai nàng, cảm nhận được sự an yên và niềm vui chân thành tỏa ra từ họ. Họ không còn là những tiên tử cao ngạo, mà là những "người" thực sự, những người đã tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống trong sự bình dị.

"Đó chính là 'Nhân Đạo'," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm. "Cái 'người' ấy, một khi đã được tìm lại, sẽ trở nên bền vững hơn vạn lần thần thông phép thuật. Nó không chỉ là sự buông bỏ, mà còn là sự kiến tạo. Các nàng đã kiến tạo nên một cuộc đời mới, một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình, và hơn thế nữa, các nàng còn gieo những hạt mầm thiện lương vào lòng người, để chúng nảy nở thành những đóa hoa của sự sẻ chia và tình yêu thương."

Tiểu An, sau khi nghe câu chuyện của Bách Hoa Tiên Tử, đôi mắt cậu bé không còn vẻ ngạc nhiên, mà thay vào đó là sự ngưỡng mộ. Cậu bé nhìn những bó thảo dược được sắp xếp ngay ngắn, nhìn chiếc cối giã thuốc đang được Bách Hoa Tiên Tử sử dụng, và tự hỏi, liệu mình có thể học được những điều này không. "Thưa tiên sinh, liệu con có thể học cách làm thuốc không ạ?"

Tạ Trần mỉm cười. "Đó chính là con đường của sự học hỏi và khám phá, Tiểu An ạ. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ tiếp tục hành trình học hỏi, khám phá bằng trí tuệ và khoa học, không phải bằng tu luyện." Hắn nhìn Bách Hoa Tiên Tử, "Cô nương và Sư Muội Hoa chính là minh chứng sống động nhất cho điều đó."

Bách Hoa Tiên Tử gật đầu, nở một nụ cười rạng rỡ. "Chỉ cần có lòng, ai cũng có thể học được. Con đường của y thuật, cũng là một con đường tu đạo, nhưng là tu đạo của lòng người, của sự cứu giúp. Đây mới chính là 'thiên cơ' mà ta đã tìm kiếm bấy lâu."

Tiếng chày giã thuốc lại vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng chim hót ngoài cửa sổ, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống bình yên. Tạ Trần biết, những câu chuyện về những người như Bách Hoa Tiên Tử, những người đã từ bỏ tiên đạo để tìm thấy sự trọn vẹn trong nhân gian, sẽ không ngừng được lan truyền. Chúng sẽ trở thành những ngọn đèn soi sáng, dẫn lối cho những người còn đang lạc lối, còn đang ôm giữ chấp niệm về quyền năng và sự bất tử. Chúng sẽ là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy giá trị đích thực của mình trong chính cuộc sống bình dị, không cần đến sự siêu phàm.

Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả Thôn Lạc Hồng, Tạ Trần và Tiểu An rời khỏi Lạc Hồng Dược Phường, mang theo trong lòng sự thanh thản và niềm tin sâu sắc hơn vào con đường 'Nhân Đạo'. Bước chân họ nhẹ nhàng, vững chãi trên con đường đất quen thuộc, hướng về phía Quán Trà Vọng Giang, nơi họ dự định nghỉ chân.

Quán Trà Vọng Giang nằm ven bờ sông lớn, với kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế. Tầng dưới rộng rãi, có nhiều bàn ghế mộc mạc, tầng trên có ban công nhỏ nhìn ra dòng sông cuộn chảy. Sóng nước vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên âm thanh rì rào êm tai. Tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây ven sông, cùng với tiếng gió nhẹ lùa qua những tán lá, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên. Mùi trà thơm thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi nước sông và mùi hoa cỏ dại, mang lại cảm giác thanh bình, thư thái. Ánh nắng giữa trưa không quá gay gắt, mà dịu nhẹ, trải vàng trên mặt sông lấp lánh. Gió mát từ sông thổi vào, làm lay động những tấm rèm cửa bằng vải thô, mang theo hơi nước mát lành, xua đi cái nóng bức của buổi trưa hè.

Tạ Trần và Tiểu An chọn một bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn dòng sông và cảm nhận làn gió mát. Bà Chủ Quán Trà, một phụ nữ phúc hậu, vẻ mặt hiền từ, luôn cười nói, nhanh chóng mang ra hai tách trà xanh nóng hổi. "Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng!" Bà nói, giọng ấm áp và hiếu khách. Bà nhìn Tạ Trần với ánh mắt tò mò và kính trọng, vì dạo gần đây, thư sinh Tạ Trần đã trở thành một cái tên quen thuộc trong những câu chuyện của người dân An Bình và các vùng lân cận.

Xung quanh họ, quán trà khá đông khách. Những người dân địa phương đang ngồi trò chuyện rôm rả, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ hòa cùng tiếng pha trà loảng xoảng, tiếng bát đĩa va chạm. Có vài người đang chăm chú chơi cờ vây ở góc quán, đôi mắt tập trung cao độ, nhưng đôi lúc vẫn không quên chen vào một vài câu bình luận về những chuyện đang diễn ra trong thiên hạ.

"Này các vị, các vị có nghe chuyện về Bách Hoa Tiên Tử không?" Một người đàn ông trung niên, râu dài, vẻ mặt tập trung vào bàn cờ, nhưng miệng vẫn không ngừng nói, "Ta nghe nói nàng đã từ bỏ tiên đạo, về mở tiệm thuốc ở Thôn Lạc Hồng đấy. Cứu được bao nhiêu người, còn hơn mấy vị tiên nhân ngày xưa chỉ biết lo tu luyện cho mình." Hắn là Người Đánh Cờ, một người rất thích trò chuyện và bình luận.

Người đối diện hắn, một lão nông dân hiền lành, gật gù tán thành. "Đúng vậy, đúng vậy. Con gái ta bị bệnh ho lâu ngày, uống thuốc khắp nơi không khỏi. Vừa rồi lên Lạc Hồng Dược Phường, được Bách Hoa Tiên Tử bốc cho mấy thang, giờ đã đỡ hẳn rồi. Nàng không những chữa bệnh bằng thuốc, mà còn an ủi, động viên bằng lời nói. Tâm địa thiện lương như vậy, sao mà không khỏi bệnh cho được?"

Bà Chủ Quán Trà đặt tách trà xuống bàn cho Tạ Trần, rồi quay sang tham gia vào câu chuyện. "Cái cô Bách Hoa Tiên Tử đó thật là phúc đức. Cứu được bao nhiêu người, còn hơn mấy vị tiên nhân ngày xưa chỉ biết lo tu luyện cho mình. Ngày xưa, mấy vị tiên nhân chỉ lo bay lượn trên mây, hô mưa gọi gió, nào có thèm nhìn xuống những kẻ phàm phu tục tử như chúng ta đâu. Giờ thì hay rồi, tiên nhân cũng xuống trần làm người, còn hiểu được cái khổ của chúng ta hơn."

Người Đánh Cờ nhấp một ngụm trà, rồi đặt một quân cờ xuống bàn với vẻ dứt khoát. "Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ! Đúng vậy, cái đạo lý 'không ai khao khát thành tiên' giờ đây mới thực sự được thể hiện qua những con người như vậy. Phải chăng, đây mới là con đường chân chính của nhân loại? Chẳng cần thần thông, chẳng cần trường sinh, chỉ cần sống một đời ý nghĩa, giúp đỡ mọi người, ấy mới là cái đạo lớn nhất."

Tạ Trần khẽ nhấp trà, ánh mắt đầy thâm trầm. Hắn lắng nghe những lời bàn tán của người dân, cảm nhận được sự thay đổi trong tư duy của họ. Trước đây, nhắc đến tiên nhân, người ta thường dùng sự ngưỡng mộ, sự kính sợ. Giờ đây, trong lời nói của họ, xen lẫn một chút châm biếm về những "tiên nhân ngày xưa," và sự trân trọng đối với những người đã chọn con đường nhân gian.

Tiểu An ghi lại những lời người dân nói vào một cuốn sổ nhỏ, vẻ mặt đăm chiêu. Cậu bé đã hiểu rằng, những câu chuyện về Bách Hoa Tiên Tử không chỉ là một câu chuyện giải trí, mà là một bài học sâu sắc, một minh chứng sống động cho cái "Nhân Đạo" mà Tạ Trần vẫn thường nhắc đến.

Tạ Trần quay sang Tiểu An, giọng nói trầm ấm. "Sức mạnh của một câu chuyện, đôi khi còn lớn hơn vạn đạo pháp. Nó gieo mầm vào lòng người, thay đổi nhận thức, và định hình cả một kỷ nguyên. Những câu chuyện về 'người hóa tiên trong cõi nhân gian' sẽ trở thành nền tảng văn hóa vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian, định hình tư duy của các thế hệ tương lai. Chúng sẽ dạy cho con người biết rằng, giá trị không nằm ở quyền năng hay sự bất tử, mà nằm ở chính những điều bình dị, những hành động thiện lương, những kết nối giữa người với người."

Hắn lại nhìn ra dòng sông Vọng Giang cuộn chảy. Dòng sông vẫn miệt mài trôi, mang theo phù sa bồi đắp cho những vùng đất xa xôi, không ngừng nghỉ, không đòi hỏi. Giống như cuộc sống bình thường, nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ tiếp tục hành trình học hỏi, khám phá bằng trí tuệ và khoa học, không phải bằng tu luyện. Hành trình 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần không chỉ là sự buông bỏ chấp niệm, mà còn là sự kiến tạo, gieo mầm cho một thế giới mới bền vững hơn, một thế giới mà những câu chuyện về lòng nhân ái, về cuộc sống trọn vẹn sẽ được kể mãi, từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Tiểu An ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Con sẽ ghi chép lại tất cả những câu chuyện này, để sau này con có thể kể lại cho những người khác nghe."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp và mãn nguyện. Hắn biết, hạt giống đã được gieo trồng, và giờ đây, chúng đang nảy mầm mạnh mẽ, không chỉ trong tâm hồn non nớt của Tiểu An, mà còn trong trái tim của biết bao con người khắp nhân gian. Kỷ nguyên của 'Nhân Đạo' đã thực sự bắt đầu, không bằng những tiếng trống trận rầm rộ, không bằng những phép thuật kinh thiên động địa, mà bằng những câu chuyện bình dị, những hành động thiện lương, và những trái tim đã tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống làm người.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free