Nhân gian bất tu tiên - Chương 1138: Mầm Non Triết Lý: Câu Hỏi Của Đứa Trẻ Trong Kỷ Nguyên Chuyển Giao
Quán sách nhỏ của Tạ Trần tại Thị Trấn An Bình, như mọi chiều tà, lại chìm trong một bầu không khí yên tĩnh và trầm mặc rất riêng. Ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều xiên qua khung cửa gỗ, vẽ thành những vệt sáng dài trên nền gạch cũ, nhảy múa trên từng trang sách xếp chồng ngay ngắn. Tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng bút lông của Tiểu An sột soạt trên giấy, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo âm thanh vọng xa của tiếng rao hàng từ chợ chiều và sự hối hả của cuộc sống phàm trần. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của thư phòng quyện lẫn với hương trà thoang thoảng từ ấm trà trên bàn, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa đầy tri thức.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, vẫn ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ trong một cuốn sách cổ đã ố vàng. Khuôn mặt thanh tú của hắn toát lên vẻ bình thản, tĩnh tại, nhưng sâu bên trong, một dòng suy tư không ngừng chảy. Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An, gầy gò không kém, đôi mắt thông minh chăm chú vào bài luyện chữ, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn Tạ Trần một cách ngưỡng mộ, như muốn học hỏi từng cử chỉ, từng biểu cảm của vị tiên sinh.
Cánh cửa quán sách khẽ mở, một bóng dáng nhỏ bé, linh hoạt bước vào. Đó là Mộc Nhi, cô bé khoảng bảy, tám tuổi, với đôi mắt to tròn lanh lợi, luôn chứa đựng sự tò mò và khao khát tri thức. Mái tóc tết gọn gàng, trang phục đơn giản nhưng sạch sẽ, nàng tiến thẳng đến khu vực sách tranh, đôi mắt không ngừng đảo lướt qua những bìa sách nhiều màu sắc. Từ lâu, quán sách của Tạ Trần đã trở thành nơi trú ẩn quen thuộc của Mộc Nhi, nơi nàng tìm thấy những câu chuyện kỳ thú và hơn thế, những câu trả lời cho những thắc mắc ngây thơ nhưng sâu sắc của mình.
Sau một hồi chọn lựa, Mộc Nhi rút ra một cuốn sách tranh cũ kỹ, bìa đã sờn màu, ôm chặt trong tay rồi từ từ tiến đến trước quầy của Tạ Trần. Nàng đặt cuốn sách xuống mặt bàn gỗ đã nhẵn bóng theo năm tháng, không vội nói ra điều gì mà chỉ ngước đôi mắt tròn xoe, trong veo nhìn thẳng vào Tạ Trần. Ánh mắt đó, không hề có sự sợ hãi hay e dè, mà tràn đầy một sự chân thành, một khao khát được giải đáp.
Tạ Trần khẽ nhấc mắt khỏi trang sách, ánh nhìn ấm áp đáp lại Mộc Nhi. Hắn biết, khi cô bé nhìn hắn như vậy, ắt hẳn trong lòng đang ấp ủ một câu hỏi quan trọng. Hắn nhẹ nhàng khép cuốn sách lại, đặt sang một bên, dành trọn sự chú ý cho vị khách nhỏ tuổi.
"Tiên sinh Tạ Trần," Mộc Nhi cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một nỗi băn khoăn rất đỗi người lớn. "Tại sao Thiên Đạo lại ngày càng yếu đi? Con nghe người ta nói, nếu không ai muốn thành tiên nữa, Thiên Đạo sẽ tan rã. Vậy nếu không có Thiên Đạo, chúng con sẽ sống như thế nào?"
Câu hỏi của Mộc Nhi vang vọng trong không gian yên tĩnh của quán sách, khiến Tiểu An đang cặm cụi luyện chữ cũng phải khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to lắng nghe. Tạ Trần không lập tức trả lời. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút trầm tư. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Mộc Nhi, như đang tìm kiếm điều gì đó trong tâm hồn non nớt ấy.
"Mộc Nhi, con nghĩ, con chim có cần hiểu được luật trời mới bay được không? Con cá có cần biết Thiên Đạo mới bơi được không?" Tạ Trần không trả lời trực tiếp, mà dùng một câu hỏi khác để dẫn dắt, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, mỗi từ đều như thấm đẫm triết lý. Hắn biết, những khái niệm về Thiên Đạo, sự tan rã, hay sự tồn vong của vũ trụ là quá lớn lao đối với một đứa trẻ. Nhưng câu hỏi của Mộc Nhi lại chạm đến một vấn đề cốt lõi của kỷ nguyên mới: sự tồn tại của con người khi không còn sự ràng buộc hay kỳ vọng của Thiên Đạo.
Trong sâu thẳm nội tâm, Tạ Trần suy ngẫm. Câu hỏi của Mộc Nhi không chỉ là sự tò mò ngây thơ, mà còn là nỗi lo lắng ẩn sâu trong tiềm thức của cả một thế hệ đang lớn lên trong buổi giao thời. Một thế hệ chưa từng trải qua thời kỳ tiên đạo hưng thịnh, nhưng cũng chưa hoàn toàn thoát ly khỏi những tàn dư của tư tưởng cũ. Làm thế nào để giải thích cho một đứa trẻ về sự "mất người" của các tu sĩ, về cái giá của quyền năng, về sự trống rỗng của một con đường chỉ đuổi theo hư vô, mà không gieo vào lòng chúng sự sợ hãi hay hoài nghi? Làm thế nào để chúng hiểu rằng, sự tự do không phải là khoảng trống, mà là cơ hội để kiến tạo những giá trị mới? Đây chính là thử thách lớn nhất của hắn, của những người đang đặt nền móng cho kỷ nguyên Nhân Gian. Hắn phải tìm cách đơn giản hóa những triết lý sâu sắc của 'Nhân Đạo', biến chúng thành những câu chuyện, những ví dụ gần gũi, để chúng có thể bén rễ và phát triển vững chắc trong tâm hồn non nớt này. Trách nhiệm của một "người thầy vô danh" trong việc định hình nhận thức cho một thế giới đang thay đổi là vô cùng to lớn.
Mộc Nhi chớp chớp mắt, đôi mày nhỏ khẽ nhíu lại suy nghĩ. Câu hỏi của Tạ Trần có vẻ đơn giản, nhưng lại mở ra một cánh cửa khác trong tâm trí nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chú chim nhỏ đang chuyền cành, hót líu lo, hoàn toàn không bận tâm đến sự tồn tại của một "luật trời" nào đó. "Chim không cần luật trời, cá không cần biết Thiên Đạo... Vậy con người cũng vậy sao, tiên sinh?" Nàng hỏi lại, giọng nói như một tiếng chuông nhỏ vang lên trong quán sách.
Tiểu An nghe vậy, cũng gật đầu lia lịa, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Cậu bé chăm chú nhìn Tạ Trần, chờ đợi câu trả lời tiếp theo, đôi mắt toát lên vẻ khao khát tri thức không khác gì Mộc Nhi. Trong tâm trí của Tiểu An, Tạ Trần không chỉ là một người thầy, mà còn là một kho tàng tri thức vô tận, một người có thể giải đáp mọi khúc mắc, dù là nhỏ nhất. Cậu bé ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ, từng lời nói, từng cử chỉ của Tạ Trần đều là những bài học quý giá.
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, toàn tâm chú ý đến Mộc Nhi. Hoàng hôn buông xuống, ánh sáng trong quán sách dần mờ đi, nhưng lại càng làm nổi bật lên vẻ thanh tĩnh trong ánh mắt của Tạ Trần. Hắn không vội vàng trả lời, mà như đang chắt lọc từng lời nói, từng câu chữ để chúng có thể chạm đến tâm hồn non nớt của cô bé. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc trò chuyện, mà là một hạt mầm triết lý đang được gieo trồng.
"Con người cũng vậy, Mộc Nhi," Tạ Trần tiếp lời, giọng nói ấm áp như dòng suối đầu nguồn. "Ta sẽ kể cho con nghe một câu chuyện. Ngày xửa ngày xưa, có một khu rừng rộng lớn, nơi muôn loài cây cối cùng sinh sôi nảy nở. Có những cây cao lớn vươn mình đón nắng, có những cây nhỏ bé nép mình dưới bóng râm, có những dây leo mềm mại quấn quýt quanh thân cây cổ thụ. Chúng sống, chúng lớn lên, chúng đâm chồi nảy lộc, rồi tàn lụi, để lại hạt giống cho thế hệ sau. Tất cả đều diễn ra một cách tự nhiên, tuần hoàn, không cần đến sự chỉ dẫn của một 'Thần Rừng' nào cả."
Tạ Trần khẽ dừng lại, ánh mắt dõi theo biểu cảm của Mộc Nhi. Cô bé lắng nghe chăm chú, đôi mắt lấp lánh sự thấu hiểu. Trong trí tưởng tượng non nớt của nàng, một khu rừng xanh tốt hiện ra, đầy sức sống và sự tự do.
"Mỗi cái cây đều tự biết cách hút nước từ lòng đất, tự biết cách quang hợp ánh nắng mặt trời. Chúng không cần 'Thần Rừng' phải chỉ dạy từng bước, không cần 'Thần Rừng' ban phát sức mạnh. Chúng dựa vào chính sức sống của mình, vào sự kết nối với đất mẹ, với mặt trời, với những cơn mưa. Khi một cây đổ xuống, nó lại trở thành chất dinh dưỡng cho những cây khác, cho đất đai. Đó là một vòng tuần hoàn vĩ đại, tự nhiên và vô cùng ý nghĩa." Tạ Trần kể, giọng điệu trầm bổng, như một người kể chuyện già dặn.
"Con người cũng vậy, Mộc Nhi. Chúng ta có thể sống trọn vẹn, tìm thấy niềm vui trong cuộc sống hàng ngày, trong việc giúp đỡ người khác, trong việc khám phá thế giới xung quanh, mà không cần phải đuổi theo một điều gì đó xa vời như 'thành tiên'." Hắn dùng tay nhẹ nhàng chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rặng cây xa xa. Bên ngoài, những người dân thị trấn đang tấp nập trở về nhà, hoặc cùng nhau trò chuyện bên quán trà, tiếng cười nói và tiếng bát đũa va chạm nhau vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống bình dị.
Mộc Nhi quay đầu nhìn theo, đôi mắt nhỏ bé của nàng lướt qua những bóng người, những gương mặt đang nở nụ cười. Nàng thấy Bà Chủ Quán Trà đang lau bàn, Người Đánh Cờ đang chăm chú vào ván cờ dang dở, những đứa trẻ đang nô đùa trên con đường đất. Tất cả đều không có phép thuật, không có thần thông, nhưng đều đang sống một cách chân thực và đầy sức sống. Nàng lại quay nhìn Tạ Trần, như đang xâu chuỗi những mảnh ghép triết lý vừa được nghe.
"Vậy... niềm vui của con người không phải là bay lên trời, hay có sức mạnh phép thuật sao? Niềm vui là gì, thưa tiên sinh?" Mộc Nhi hỏi, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng giờ đã chứa đựng một sự tò mò sâu sắc hơn, một khao khát muốn hiểu về bản chất của hạnh phúc.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện. Hắn biết, hạt mầm đã bắt đầu nảy nở. "Niềm vui có thể là một bữa cơm ấm cúng bên gia đình, một cuốn sách hay mà con vừa đọc được, một nụ cười của người thân khi con làm điều gì tốt, hay đơn giản là được nhìn thấy cây cối đâm chồi nảy lộc vào mùa xuân, nhìn thấy hạt giống con gieo hôm nay sẽ cho trái ngọt vào ngày mai. Niềm vui nằm ở sự cảm nhận, ở chính trong lòng mình, Mộc Nhi ạ. Nó không phải là một điều gì đó phải tìm kiếm ở nơi xa xôi, mà là những điều nhỏ bé, giản dị xung quanh chúng ta."
Tạ Trần tiếp tục, giọng nói chậm rãi, như đang rót mật vào tai Mộc Nhi. "Một buổi sáng sớm thức dậy, hít thở không khí trong lành. Một buổi chiều tà, ngắm nhìn ánh nắng vàng trải trên cánh đồng. Một đêm khuya, lắng nghe tiếng côn trùng kêu và ngắm nhìn vạn vì sao trên bầu trời. Đó đều là niềm vui. Được giúp đỡ một người gặp khó khăn, được chia sẻ một miếng bánh với bạn bè, được học hỏi một điều mới mẻ mỗi ngày, đó cũng là niềm vui. Con người, khi sống một cách trọn vẹn với những điều bình dị ấy, khi biết trân trọng từng khoảnh khắc, thì chính là đã tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại."
Tiểu An ngồi bên cạnh, tai dỏng lên lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Cậu bé cảm thấy như mình đang được khai sáng. Niềm vui, hóa ra, không phải là những thứ xa vời, mà lại là những điều quá đỗi gần gũi, mà trước đây cậu chưa từng thực sự để tâm. Cậu bé nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt đã bắt đầu mang một cái nhìn khác về thế giới xung quanh. Có lẽ, những câu chuyện về các tiên nhân bay lượn, hô mưa gọi gió đã từng làm cậu mê mẩn, nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần lại mang đến một cảm giác chân thực và ấm áp hơn. Cậu bé hiểu rằng, cái "Nhân Đạo" mà tiên sinh vẫn nhắc đến, chính là con ��ường để tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống làm người, không cần đến sự thần thông hay trường sinh.
Mộc Nhi trầm ngâm một lát, đôi mắt to tròn vẫn dõi nhìn Tạ Trần. Nàng đã bắt đầu hiểu được một phần nào đó về cái "niềm vui" mà Tạ Trần nói. Nó không hào nhoáng, không rực rỡ như những phép thuật trong truyện cổ tích, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, một sự ấm áp lan tỏa từ bên trong.
Khi hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, ánh sáng tự nhiên không còn đủ để soi rọi quán sách. Tạ Trần nhẹ nhàng thắp lên một cây đèn dầu, ánh lửa leo lét nhảy múa, xua đi bóng tối và tạo ra một vầng sáng ấm áp. Hắn cũng đốt một nén hương trầm nhẹ, mùi hương dịu dàng lan tỏa, hòa quyện với mùi sách cũ, tạo nên một bầu không khí càng thêm sâu lắng và chiêm nghiệm.
Mộc Nhi, vẫn ngồi yên lặng, bỗng đặt thêm một câu hỏi, lần này còn sâu sắc hơn, chạm đến tận gốc rễ của bản chất con người. "Vậy nếu con người tự lo cho mình, thì ai sẽ bảo vệ chúng con khỏi những điều xấu? Ai sẽ giúp đỡ những người yếu đuối khi không có tu sĩ? Con nghe nói, có những kẻ rất ác, họ chỉ nghĩ cho bản thân mình thôi." Giọng nàng thoáng chút lo lắng, một nỗi sợ hãi rất thực của một đứa trẻ trong một thế giới không còn các vị thần linh hay tiên nhân để bảo vệ.
Tạ Trần trầm ngâm. Câu hỏi này của Mộc Nhi không chỉ là sự ngây thơ, mà còn là một xung đột triết lý lớn lao, một thách thức đối với 'Nhân Đạo' trong buổi bình minh của kỷ nguyên mới. Đây là nỗi lo chung của rất nhiều người phàm, những người đã quen với việc trông cậy vào quyền năng siêu phàm của tu sĩ để duy trì trật tự và công bằng. Hắn nhận ra sự sâu sắc trong tư duy của cô bé, cho thấy Mộc Nhi không chỉ biết tiếp thu mà còn biết suy luận, đặt ra những vấn đề cốt lõi. Đây chính là thế hệ cần được hướng dẫn, cần được gieo mầm những giá trị đúng đắn.
Hắn nhìn ngọn lửa đèn dầu chập chờn, như nhìn thấy tương lai đầy bất định của nhân gian, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Hắn đặt tay lên cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đã sờn cũ trên bàn, như tìm kiếm một sự chỉ dẫn, một sức mạnh tinh thần từ chính những triết lý cổ xưa.
"Chính là con người, Mộc Nhi," Tạ Trần chậm rãi đáp, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một niềm tin sắt đá. "Lòng tốt không cần phép thuật. Lòng dũng cảm không cần tu vi. Khi mỗi người đều hiểu được giá trị của sự sống, của tình người, thì chính họ sẽ tạo nên một sức mạnh lớn hơn bất kỳ pháp thuật nào. Đó là Nhân Đạo."
Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua Mộc Nhi, rồi dừng lại ở Tiểu An, đang chăm chú lắng nghe từng lời. Cuối cùng, ánh mắt hắn lại hướng ra màn đêm đen kịt bên ngoài, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. "Con người có trí tuệ để phân biệt đúng sai, có lòng trắc ẩn để giúp đỡ người khác, có ý chí để đấu tranh chống lại cái ác. Không có tu sĩ, chúng ta sẽ tự xây dựng luật lệ, tự bảo vệ nhau. Một người yếu đuối có thể không làm được gì, nhưng mười người, trăm người, vạn người cùng chung sức, cùng mang theo lòng tốt, cùng giữ gìn nhân tính, thì đó chính là sức mạnh vĩ đại nhất."
"Khi con người không còn khao khát sức mạnh hư ảo, không còn chạy theo sự bất tử phù du, họ sẽ quay về với chính bản thân mình, tìm thấy giá trị trong cuộc sống hiện tại. Họ sẽ học cách yêu thương, học cách bao dung, học cách kiến tạo. Những bí ẩn của vũ trụ, chúng ta sẽ không dùng pháp thuật để khám phá, mà dùng trí tuệ, dùng khoa học, dùng sự tò mò vô tận của mình để từng bước vén màn. Đó chính là con đường của Nhân Đạo, Mộc Nhi ạ. Con đường để con người tự phát triển lòng tốt, trí tuệ và sự kiên cường từ bên trong, không cần dựa vào ngoại lực nào cả."
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ chứa đựng cả sự mệt mỏi của một hành trình dài và niềm hy vọng vô bờ bến. Hắn biết, con đường truyền bá 'Nhân Đạo' còn dài, còn lắm chông gai, không phải một sớm một chiều mà có thể thay đổi được nhận thức của cả một kỷ nguyên. Nhưng những mầm non như Mộc Nhi, với tư duy độc lập và khả năng đặt câu hỏi sâu sắc, chính là hy vọng, là nền tảng vững chắc cho sự phát triển của 'Nhân Đạo' trong tương lai, thay thế hoàn toàn tư tưởng tu tiên đã ăn sâu bám rễ. Việc truyền bá 'Nhân Đạo' là một quá trình lâu dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và thích nghi, không phải là một sự thay đổi chóng vánh như lời khuyên của hắn về hành trình 'trăm năm' đã từng nói.
Mộc Nhi nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng không còn sự lo lắng, thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu. Nàng gật đầu, như đã lĩnh hội được điều gì đó vô cùng quan trọng. Tiểu An cũng gật gù, ánh mắt sáng rực. Cậu bé hiểu rằng, những câu chuyện, những lời giải thích của Tạ Trần không chỉ là tri thức, mà còn là ánh sáng soi đường cho một kỷ nguyên mới. Cậu bé cẩn thận ghi lại những lời nói cuối cùng của Tạ Trần vào cuốn sổ của mình, từng nét chữ đều chứa đựng sự trân trọng và quyết tâm.
Ánh đèn dầu vẫn leo lét, hắt lên bóng Tạ Trần và hai đứa trẻ nhỏ bé. Bên ngoài, màn đêm đã bao phủ hoàn toàn Thị Trấn An Bình, nhưng bên trong quán sách, những hạt mầm triết lý của 'Nhân Đạo' đang âm thầm nảy nở, được tưới tắm bằng những câu hỏi sâu sắc của một đứa trẻ và những lời giải đáp đầy trí tuệ của một phàm nhân mang trong mình sứ mệnh lớn lao. Một kỷ nguyên mới, không phải bằng phép thuật hay thần thông, mà bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự kiên cường của con người, đang dần hình thành.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.