Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1136: Bình Minh Giảng Đường: Ươm Mầm Trí Tuệ Nhân Gian

Ánh trăng bên ngoài cửa sổ càng lúc càng sáng, rọi vào quán sách, chiếu sáng khuôn mặt suy tư của Tạ Trần. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, và những lời cảnh tỉnh của hắn chỉ là hạt giống nhỏ. Nhưng hắn tin rằng, trong kỷ nguyên mới này, khi Thiên Đạo đã suy tàn, khi con người đã bắt đầu nhận ra giá trị của chính mình, những hạt giống ấy sẽ nảy mầm và phát triển. Bởi lẽ, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và chính trong sự bình thường ấy, trong những điều nhỏ bé nhất của đời sống, con người sẽ tìm thấy ý nghĩa đích thực, miễn là họ không bao giờ quên đi bản chất của chính mình, không bao giờ đánh mất cái “người” trong mình. Khoa học, nếu được dẫn dắt bởi trí tuệ và lòng nhân ái, sẽ là ngọn lửa thắp sáng con đường ấy, chứ không phải là ngọn lửa thiêu rụi tất cả. Ngọn lửa trí tuệ của nhân gian vừa mới bùng cháy, và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, vẫn là điểm tựa vững chắc cho ngọn lửa ấy, dõi theo từng bước chân của một kỷ nguyên mới.

***

Bình minh của kỷ nguyên mới không chỉ rực rỡ bởi những thành tựu khoa học kỹ thuật, mà còn bừng sáng trong những giảng đường, nơi trí tuệ nhân gian được ươm mầm. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, trải vàng trên những con đường lát đá của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đã rời quán sách. Bước chân họ nhẹ nhàng, chậm rãi, hướng về phía Giảng Đường Phàm Nhân nằm ở rìa trấn. Kiến trúc nơi đây mộc mạc, giản dị, một tòa nhà gỗ vững chãi với những bức tường quét vôi trắng tinh, mái ngói đỏ tươi. Khác với những tiên môn lộng lẫy, nguy nga thuở trước, Giảng Đường này không hề có cổng đá chạm trổ rồng phượng, cũng chẳng có những bức tượng tiên nhân trấn giữ. Thay vào đó, một cánh cổng gỗ lim đơn giản mở rộng, chào đón mọi tâm hồn khao khát tri thức.

Âm thanh đầu tiên chạm đến tai Tạ Trần không phải là tiếng tụng kinh hay niệm chú, mà là tiếng cười nói ríu rít của trẻ thơ, tiếng lật sách sột soạt, và cả tiếng kim loại lách cách vui tai từ một góc sân. Một làn gió nhẹ mang theo mùi gỗ mới, mùi giấy và mực, cùng thoang thoảng hương hoa dại từ những khóm hoa nhỏ ven tường, tạo nên một bầu không khí trong lành, dễ chịu. Bước vào sân trường, họ thấy những bức tranh đầy màu sắc treo trên tường – không phải là hình ảnh tiên nhân bay lượn hay linh thú thần thoại, mà là những nét vẽ hồn nhiên về gia đình, về cây cối, về những dòng sông uốn lượn và những cánh đồng lúa chín vàng. Mỗi bức tranh như một lời khẳng định về giá trị của cuộc sống bình thường, về vẻ đẹp của nhân gian mà không cần đến phép màu.

Trong một Giảng Đường rộng rãi và sáng sủa nhất, ánh nắng ban mai tràn vào qua những ô cửa sổ lớn, chiếu rọi lên hàng chục gương mặt trẻ thơ đang say sưa học tập. Bàn ghế gỗ mộc mạc được sắp xếp ngay ngắn, mỗi chiếc đều có một chồng sách vở và một chiếc bút lông. Ở giữa phòng, Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, lanh lợi, đang đi lại giữa các nhóm học sinh. Nàng mặc một bộ váy vải thô màu xanh lam, mái tóc đen tết thành hai bím nhỏ, cài một bông hoa dại đơn sơ nhưng đầy sức sống. Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, không hề có vẻ giáo điều mà đầy sự nhiệt tình và gần gũi.

“Các con nhìn xem, mô hình cối xay gió này được xây dựng dựa trên nguyên lý nào?” Cố Tiểu Ngư chỉ vào một nhóm học sinh đang chăm chú lắp ráp một mô hình cối xay gió nhỏ, chiếc quạt gió quay đều nhờ một luồng khí được thổi từ một chiếc ống tre. “Chúng ta đã học về sức mạnh của gió, về cách nó có thể giúp chúng ta xay bột, bơm nước. Vậy điều gì làm cho cối xay gió này hoạt động?”

Một cậu bé với đôi mắt sáng ngời, mái tóc bù xù vì mải mê cúi đầu, lập tức giơ tay. “Thưa cô, là sức gió ạ! Gió thổi vào cánh quạt, làm nó quay, rồi truyền động xuống dưới để nghiền lúa!”

Cố Tiểu Ngư mỉm cười tán thưởng. “Rất tốt! Vậy thì, mục đích của việc học không phải là để trở thành thần tiên, mà là để trở thành một con người trọn vẹn, các con hiểu chứ? Chúng ta học để hiểu thế giới này, để dùng trí tuệ của mình giúp đỡ mọi người, để làm cho cuộc sống của mình và của những người xung quanh tốt đẹp hơn.”

Ở một góc khác, một nhóm học sinh đang thảo luận sôi nổi về một câu chuyện đạo đức. Tiếng nói líu lo, tiếng lật sách sột soạt, tạo nên một bản hòa tấu của sự học hỏi. Tạ Trần đứng lặng lẽ ở ngưỡng cửa, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt trẻ thơ. Hắn thấy sự tò mò, sự hiếu động, và cả khao khát khám phá bùng cháy trong đôi mắt của chúng. Một cô bé đang cặm cụi vẽ một bức tranh về gia đình và cây cỏ, những nét bút vụng về nhưng đầy tình cảm. Trong bức tranh ấy, không có hình bóng tiên nhân, không có pháp thuật hay thần thông, chỉ có nụ cười của mẹ, sự ấm áp của ngôi nhà, và vẻ xanh tươi của thiên nhiên. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, ẩn chứa sự hài lòng kín đáo. Đây chính là những gì hắn hằng mong đợi – một thế hệ không còn bị ám ảnh bởi khao khát thành tiên, mà sống trọn vẹn với bản chất của một phàm nhân.

Thư Đồng Tiểu An, đứng bên cạnh Tạ Trần, chăm chú quan sát mọi thứ. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh của cậu bé dường như không bỏ sót một chi tiết nào. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. “Tiên sinh, những gì họ học thật khác với những gì con từng biết,” Tiểu An khẽ thì thầm, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ. “Con từng nghe kể về tiên nhân, về pháp thuật, nhưng ở đây, họ học về gió, về nước, về cách làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Con thấy điều này thực tế và ý nghĩa hơn nhiều.”

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong tư duy của thế hệ trẻ. Những hạt mầm của “Nhân Đạo” đã được gieo trồng, và chúng đang nảy mầm mạnh mẽ, không bị che phủ bởi bóng tối của những chấp niệm cũ. Hắn biết rằng, việc gieo trồng tri thức này không chỉ là truyền thụ kiến thức, mà còn là định hình tâm hồn, giúp những đứa trẻ này tìm thấy giá trị của chính mình, không cần phải dựa vào bất kỳ quyền năng siêu nhiên nào. Cuộc sống bình thường, nếu được sống với trí tuệ và lòng nhân ái, sẽ trở nên phi thường. Hắn tin vào điều đó, và những gì hắn đang chứng kiến chính là bằng chứng sống động nhất cho niềm tin ấy. Cố Tiểu Ngư, với sự nhiệt tình và tận tâm của mình, đang làm rất tốt việc truyền đạt triết lý mới này, không phải bằng những lời lẽ khô khan, mà bằng những bài học thực tế, gần gũi với cuộc sống. Tiếng cười trong trẻo của các học sinh vang vọng khắp Giảng Đường, như một bản nhạc của hy vọng, xua tan đi những tàn dư cuối cùng của một kỷ nguyên đã qua.

***

Sau buổi quan sát đầy ý nghĩa, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An bước ra sân trường. Ánh nắng buổi trưa đã dịu hơn, gió mát lành thổi qua những hàng cây xanh, mang theo hương thơm của đất và cỏ. Trên sân trường, những đứa trẻ đang chơi đùa, chạy nhảy, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp không gian, tạo nên một bức tranh sống động về sự hồn nhiên và sức sống. Ở một góc sân, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã chờ sẵn. Lăng Nguyệt, vẫn giữ vẻ thanh tĩnh và uy nghiêm vốn có, đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ, bạch y thuần khiết càng tôn lên dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng của nàng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây không còn vẻ mệt mỏi ẩn sâu như trước, mà ánh lên một tia suy ngẫm, ẩn chứa sự hài lòng kín đáo khi nhìn về phía những đứa trẻ đang vui đùa.

Dương Quân thì l���i thể hiện rõ sự nhiệt huyết và lạc quan của mình. Y mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, khí chất nho nhã của một thư sinh hòa quyện với vẻ anh tuấn của người từng trải. Y tiến đến đón Tạ Trần và Tiểu An, gương mặt rạng rỡ. “Tiên sinh, Tiểu An, hai vị đã thấy rồi đấy. Đây chính là tương lai của nhân gian!” Giọng y rõ ràng, dứt khoát, tràn đầy niềm tin. “Chỉ mới vài năm thôi, nhưng những giảng đường như thế này đã mọc lên ở khắp các thị trấn lớn nhỏ. Chúng con đã bắt đầu gieo những hạt mầm đầu tiên của một nền giáo dục hoàn toàn mới.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay vén một sợi tóc mai bị gió thổi bay, ánh mắt nàng vẫn dõi theo lũ trẻ. “Nhìn những đứa trẻ này, ta thấy một tương lai mà tiên môn đã không thể hình dung. Một tương lai không cần đến thần thông để sống trọn vẹn, mà chỉ cần trí tuệ và lòng nhân ái. Chúng đã được giải thoát khỏi gông cùm của chấp niệm ‘thành tiên’, được tự do khám phá thế giới bằng chính đôi mắt của mình.” Giọng nàng trong trẻo nhưng không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết thuở trước, mà đã pha chút ấm áp, nhân văn. Nàng khẽ chạm vào một chiếc lá vàng vừa lìa cành, ánh mắt đăm chiêu, như đang suy tư về sự vô thường của vạn vật, về những đổi thay mà chính nàng đã trải qua.

Dương Quân tiếp lời, giọng y lại pha chút lo lắng. “Tuy nhiên, con đường phía trước còn nhiều khó khăn. Vẫn còn nhiều nơi, người dân vẫn tin vào những giáo lý cũ, vẫn khao khát một thứ sức mạnh siêu phàm để giải quyết mọi vấn đề. Những người già ở các làng xã xa xôi vẫn hoài niệm về thời kỳ tiên đạo thịnh vượng, họ sợ hãi sự thay đổi, lo lắng rằng con người sẽ trở nên yếu ớt nếu không có tu luyện. Nguồn lực để mở rộng các trường học, tìm kiếm những người thầy tận tâm như Cố Tiểu Ngư, cũng là một thách thức lớn. Chúng ta cần kiên nhẫn, nhưng cũng cần hành động quyết liệt để thay đổi tư duy của toàn xã hội.”

Tạ Trần lắng nghe một cách trầm tĩnh. Hắn hiểu rõ những khó khăn mà Dương Quân đang đối mặt. Sự thay đổi tư duy không phải là chuyện ngày một ngày hai. Con người, vốn dĩ thường sợ hãi những điều xa lạ và dễ bám víu vào những gì quen thuộc, dù cho điều đó đã mục ruỗng. Hắn khẽ thở dài, rồi nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh. “Dục tốc bất đạt. Gieo hạt mầm đúng, chăm sóc đúng cách, ắt sẽ đơm hoa kết trái. Giáo dục là việc của trăm năm, không phải ngày một ngày hai. Sự thay đổi phải đến từ bên trong, từ sự giác ngộ của mỗi cá nhân, chứ không thể cưỡng cầu. Nếu chúng ta cố gắng đẩy nhanh quá trình, rất có thể sẽ tạo ra những phản ứng ngược, làm mất đi ý nghĩa ban đầu.”

Hắn nhìn Dương Quân, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả biển trời triết lý. “Những khó khăn về nguồn lực, về sự hoài nghi, là điều tất yếu. Hãy xem đó là thử thách, là cơ hội để chúng ta chứng minh giá trị của ‘Nhân Đạo’. Không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ, bằng lòng nhân ái, bằng sự kiên trì và niềm tin vào con người. Hãy để những đứa trẻ này lớn lên, trở thành những người thợ giỏi, những nông dân cần mẫn, những nhà phát minh tài ba, những người có trái tim ấm áp. Chính họ, chứ không phải ai khác, sẽ là bằng chứng sống động nhất cho thấy rằng con người hoàn toàn có thể sống một đời trọn vẹn mà không cần đến Thiên Đạo hay tiên môn.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu tán thành. “Tiên sinh nói rất phải. Chúng ta không thể lặp lại sai lầm của tiên môn, dùng quyền năng để áp đặt. Chúng ta phải dùng sự thấu hiểu và lòng bao dung để cảm hóa. Hơn nữa, việc giáo dục không chỉ là truyền thụ kiến thức, mà còn là khơi gợi tiềm năng bên trong mỗi người, giúp họ tìm thấy con đường riêng của mình. Đó là ý nghĩa thực sự của việc phá cục, không phải là phá bỏ mọi thứ, mà là phá bỏ những gông cùm trói buộc con người.”

Dương Quân cũng nghiêm túc gật đầu, sự nhiệt huyết trong y không hề suy giảm mà càng trở nên kiên định hơn. “Con hiểu rồi, tiên sinh. Chúng con sẽ không vội vàng, nhưng cũng sẽ không ngừng nghỉ. Chúng con sẽ xây dựng từng giảng đường một, đào tạo từng người thầy một, và kiên nhẫn giải thích cho từng người dân hiểu. Bởi lẽ, sự nghiệp giáo dục này không chỉ là kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn, mà còn là một cuộc cách mạng trong tư tưởng, một lời khẳng định về bản chất của ‘Nhân Đạo’.”

Họ cùng nhau đi dạo quanh sân trường, thỉnh thoảng dừng lại ngắm nhìn lũ trẻ đang chơi đùa. Tiếng cười trong trẻo của chúng như xua tan đi mọi lo toan, mọi nghi hoặc. Tạ Trần biết rằng, con đường để xây dựng một kỷ nguyên mới hoàn toàn dựa trên nền tảng “Nhân Đạo” sẽ còn rất dài, đầy rẫy thử thách. Nhưng nhìn những gương mặt non nớt, tràn đầy sức sống kia, hắn lại thấy một niềm hy vọng lớn lao. Những hạt mầm đã được gieo, và chúng đang được nuôi dưỡng bởi những con người có trí tuệ và lòng nhân ái. Đây chính là sự khởi đầu, một bình minh mới cho nhân gian, nơi con người sẽ tự mình định nghĩa giá trị của cuộc sống, không bị ràng buộc bởi bất kỳ Thiên Đạo nào.

***

Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên bầu trời, rọi sáng con đường quen thuộc dẫn về quán sách nhỏ của Tạ Trần. Gió đêm se lạnh thổi qua những tán cây, tạo nên những tiếng xào xạc nhẹ nhàng, như một bản nhạc ru ngủ cho vạn vật. Quán sách chìm trong sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ có ánh đèn dầu leo lét trên bàn là còn bừng sáng. Thư Đồng Tiểu An đã dọn dẹp xong xuôi mọi thứ. Cậu bé gầy gò, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, giờ đây không còn đọc những cuốn sách về tiên hiệp hay truyền thuyết thần thoại, mà say sưa lật giở một cuốn sách thiếu nhi với bìa vẽ hình chú thỏ và chú gấu. Cuốn sách kể về những câu chuyện đơn giản về lòng dũng cảm, sự sẻ chia, về tình bạn và tình yêu thương giữa con người với nhau, không hề có bóng dáng của pháp thuật hay thần thông.

Tạ Trần ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, khẽ vuốt ve cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đặt trên bàn. Bìa sách đã sờn cũ, nhưng những trang giấy bên trong vẫn ẩn chứa những triết lý sâu sắc, giờ đây lại mang một ý nghĩa mới mẻ hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự chuyển mình mạnh mẽ trong tư duy của nhân loại, không phải là một cuộc cách mạng bùng nổ, mà là một sự thay đổi từ từ, thấm sâu vào từng ngóc ngách của đời sống, bắt đầu từ những giảng đường nhỏ bé, từ những tâm hồn non nớt nhất.

“Tiên sinh, con muốn được học nhiều hơn nữa,” Thư Đồng Tiểu An ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng ngời nhìn Tạ Trần. “Về những điều con người có thể làm, kh��ng phải những điều tiên nhân có thể làm. Con muốn học cách xây cối xay gió, cách làm cho nước sạch, cách trồng cây ra trái ngọt. Con muốn học cách giúp đỡ mọi người, như cô Cố Tiểu Ngư đã dạy hôm nay.” Giọng cậu bé trong trẻo, đầy nhiệt huyết và khao khát.

Tạ Trần khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không chỉ là sự hài lòng, mà còn là một niềm tin sâu sắc vào tương lai. Hắn đặt tay lên đầu Tiểu An, nhẹ nhàng xoa. “Đó chính là ‘Nhân Đạo’, Tiểu An. Con đường không ngừng học hỏi và khám phá chính mình, khám phá thế giới xung quanh bằng chính trí tuệ và đôi tay của mình. Không cần phải bay lượn trên mây, không cần phải hô mưa gọi gió. Con người, chỉ cần hiểu rõ chính mình, hiểu rõ vạn vật, cũng có thể tạo nên một thế giới trọn vẹn, một cuộc sống ý nghĩa.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt anh, toát lên vẻ an yên lạ thường. Hắn nhận ra rằng, dù Thiên Đạo vẫn còn đó, dù vũ trụ vẫn còn ẩn chứa vô vàn bí ẩn chưa được khám phá, nhưng hạt mầm của một kỷ nguyên mới đã thực sự được gieo trồng. Giáo dục chính là dòng nước mát lành, là ánh sáng mặt trời nuôi dưỡng những mầm non ấy, giúp chúng phát triển mạnh mẽ, vươn cao. Cái “người” trong mỗi con người, một khi được khơi dậy và phát triển đúng cách, sẽ trở thành nền tảng vững chắc nhất cho một xã hội không còn chấp niệm về sức mạnh siêu phàm.

Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Tạ Trần hiểu rằng, dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và chính trong sự bình thường ấy, trong những điều nhỏ bé nhất của đời sống, con người sẽ tìm thấy ý nghĩa đích thực, miễn là họ không bao giờ quên đi bản chất của chính mình, không bao giờ đánh mất cái “người” trong mình. Khoa học, trí tuệ, và lòng nhân ái, nếu được dẫn dắt bởi một triết lý sống đúng đắn, sẽ là ngọn lửa thắp sáng con đường ấy, chứ không phải là ngọn lửa thiêu rụi tất cả.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự bình yên trong lòng. Dù con đường phía trước còn dài, nhưng hắn tin rằng thế hệ trẻ, được nuôi dưỡng bởi triết lý 'Nhân Đạo', sẽ tạo ra một nền tảng vững chắc, không thể lay chuyển cho kỷ nguyên mới. Sự hợp tác giữa những người như Lăng Nguyệt, Dương Quân, và những người thầy tận tâm như Cố Tiểu Ngư trong lĩnh vực giáo dục cho thấy 'Nhân Đạo' không chỉ là một triết lý mà còn là một hệ thống quản trị và phát triển xã hội toàn diện. Lời khuyên của Tạ Trần về việc giáo dục là hành trình 'trăm năm' không chỉ là một lời nhắc nhở về sự kiên nhẫn, mà còn gợi ý rằng con đường phía trước còn dài, sẽ có nhiều thử thách, và 'Nhân Đạo' sẽ không ngừng tiến hóa để thích nghi, cho đến khi Thiên Đạo hoàn toàn suy tàn, và nhân gian thực sự được tự do. Thư Đồng Tiểu An, với vẻ mặt say mê, vẫn đọc sách. Tạ Trần khẽ mỉm cười, cảm nhận sự bình yên trong lòng. Đó chính là bình minh của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên nơi trí tuệ con người được tự do bừng nở, không còn bị giới hạn bởi những định nghĩa cũ kỹ về quyền năng hay sự bất tử.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free