Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1135: Hỏa Hoa Trí Tuệ: Bình Minh Của Kỷ Nguyên Kỹ Thuật

Không khí trong Giảng Đường còn đọng lại dư âm của những lời Tạ Trần, tĩnh mịch đến lạ lùng, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong khoảnh khắc chuyển giao của nhận thức. Hàng trăm ánh mắt, từ những tu sĩ già nua mang nặng chấp niệm đến những thư sinh trẻ tuổi đầy khao khát, đều hướng về Tạ Trần, nhưng không phải để tìm kiếm một câu trả lời cuối cùng, mà để tự vấn chính mình. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt, nhưng ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi người thì vừa mới bùng lên, soi sáng con đường Nhân Đạo, một con đường tự do, tự tại, và vĩnh cửu. Màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo một làn gió mát lành như gột rửa đi những bụi trần của tư duy cũ kỹ, mở ra một bình minh mới cho trí tuệ nhân gian.

***

Bình minh của ngày hôm sau, Thôn Vân Sơn đón chào những tia nắng đầu tiên bằng một vẻ đẹp thanh bình đến nao lòng. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, mái ngói rêu phong, ẩn mình giữa những hàng cây xanh mướt. Đường đất còn vương hơi sương đêm, lấp lánh dưới ánh mặt trời non. Tiếng chim hót ríu rít từ những tán lá, tiếng suối chảy róc rách qua ghềnh đá, và đâu đó tiếng gà gáy eo óc báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Mùi đất ẩm, mùi cỏ non và chút khói bếp thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh hương vị của sự sống.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, đứng trên một ngọn đồi nhỏ nhìn xuống cánh đồng của Thôn Vân Sơn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Bên cạnh hắn là Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang hăm hở chỉ trỏ. Ông Lão Tiều Phu, dáng người còng lưng nhưng ánh mắt tinh anh, râu tóc bạc phơ, chậm rãi bước tới, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ quen thuộc.

Dưới chân đồi, một cảnh tượng khác biệt hẳn với hình ảnh của Thôn Vân Sơn ngày trước. Thay vì những cỗ xe nước thô sơ hay cảnh nông dân phải còng lưng xách nước tưới thủ công, một hệ thống dẫn nước tinh xảo đang hoạt động nhịp nhàng. Từ con suối nhỏ, nước được dẫn vào các máng gỗ được thiết kế khéo léo, sau đó được đưa lên cao bằng những bánh xe nước cải tiến, quay đều đặn nhờ sức nước. Dòng nước trong lành được phân chia đều đặn, chảy vào từng thửa ruộng, thấm đẫm từng gốc lúa. Những hạt mầm xanh non vươn mình đón nắng, hứa hẹn một mùa màng bội thu.

Trên cánh đồng, những nông dân không còn phải đổ mồ hôi vất vả với những chiếc cày nặng nề. Họ sử dụng những công cụ làm đất nhẹ hơn, hiệu quả hơn, với những lưỡi cày được chế tạo từ kim loại đặc biệt, sáng bóng và sắc bén, giúp đất tơi xốp mà không tốn quá nhiều sức lực. Khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ, nụ cười nở trên môi, phản chiếu niềm vui của sự nhàn nhã và năng suất.

Lý Công, nhà phát minh trẻ tuổi, với đôi tay lấm lem dầu mỡ nhưng ánh mắt sáng ngời ý chí tìm tòi, đang nhiệt tình giải thích nguyên lý hoạt động của hệ thống cho Dương Quân. Dương Quân, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, chăm chú lắng nghe. Y mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục màu xanh ngọc của y sư, đang cúi xuống kiểm tra chất lượng nước và đất, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng giờ đây đã được thay thế bằng sự tập trung cao độ vào công việc.

Ông Lão Tiều Phu hít một hơi thật sâu mùi hương của đất và lúa, rồi thở ra một tiếng đầy mãn nguyện. “Chưa từng thấy mùa màng nào tươi tốt đến vậy, lại không tốn nhiều sức như trước. Cả đời ta chưa từng nghĩ có ngày được chứng kiến cảnh này.” Giọng ông chậm rãi, từ tốn, mang theo sự từng trải của tháng năm.

Thư Đồng Tiểu An, mắt tròn xoe nhìn những bánh xe nước quay đều và những nông dân thảnh thơi làm việc, quay sang Tạ Trần, giọng đầy ngưỡng mộ: “Tiên sinh, đây có phải là ‘phép màu’ của trí tuệ phàm nhân không ạ?” Cậu bé vẫn chưa quên những lời tiên sinh giảng giải đêm qua về "phép màu" của nhân gian.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những ngọn núi mờ ảo trong sương sớm. “Phép màu đôi khi không phải là thần thông, mà là sự thấu hiểu tự nhiên và lòng người. Con người, khi không còn bị ám ảnh bởi việc chinh phục thiên địa hay tìm kiếm sự bất tử hư ảo, sẽ quay về với chính mình, với những nhu cầu cơ bản nhất. Và khi ấy, trí tuệ sẽ tự động tìm ra con đường để phục vụ cuộc sống, để làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn, thuận theo lẽ tự nhiên.” Hắn dừng lại, rồi nói tiếp, giọng trầm ấm: “Mọi s��� tiến bộ, nếu thực sự là tiến bộ, đều phải xuất phát từ cái ‘tình người’, từ mong muốn làm cuộc sống của đồng loại trở nên dễ dàng hơn, trọn vẹn hơn. Đó mới là ý nghĩa chân chính của sự ‘phá cục’.”

Dương Quân quay lại, ánh mắt y tràn đầy hy vọng. “Tiên sinh nói chí lý. Lúc trước, những tu sĩ chỉ biết dùng pháp thuật để tạo ra những kỳ tích nhất thời, nhưng lại bỏ qua căn cơ của nhân gian. Bây giờ, Lý Công và những người như cậu ấy đang dùng trí tuệ để xây dựng một nền móng vững chắc cho cuộc sống.” Y nhìn Lý Công, gật đầu đầy tán thưởng. “Những công cụ này, những hệ thống này, tuy không có vẻ ngoài hùng vĩ như pháp trận, nhưng hiệu quả mà chúng mang lại thì chân thực và bền vững hơn vạn lần.”

Lý Công gãi đầu, vẻ mặt có chút bỡ ngỡ trước lời khen, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tự hào. “Chúng con chỉ là dựa vào những gì tiên sinh đã dạy bảo, rằng vạn vật trong trời đất đều có quy luật của nó. Chỉ cần thấu hiểu quy luật ấy, con người có thể mượn sức của tự nhiên để phục vụ chính mình.” Y chỉ vào một chi tiết trên bánh xe nước. “Ví dụ như chi tiết này, chỉ cần điều chỉnh góc độ của cánh quạt nhỏ một chút, lực đẩy của nước sẽ tăng lên đáng kể, giúp bánh xe quay nhanh hơn, nhưng lại ít hao mòn hơn. Đó là sự tinh vi mà trước đây chúng ta bỏ qua, vì cứ mãi chạy theo những thứ thần thông phù phiếm.”

Mộ Dung Tuyết đứng dậy, trên tay là một nắm đất ẩm. “Đất đai màu mỡ hơn, nước tưới sạch hơn. Điều này không chỉ giúp mùa màng bội thu mà còn cải thiện sức khỏe của người dân. Nước uống sạch, thực phẩm an toàn, bệnh tật sẽ giảm đi đáng kể.” Nàng khẽ thở dài, trong ánh mắt thoáng qua một nỗi ưu tư cũ. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Trước kia, ta luôn tìm kiếm những linh dược quý hiếm, những pháp thuật chữa bệnh kỳ diệu, nhưng hiệu quả chỉ là nhất thời. Giờ đây, ta nhận ra, một nguồn nước sạch, một bữa ăn đủ đầy, lại là liều thuốc vạn năng nhất cho chúng sinh.”

Tạ Trần quan sát tất cả, lòng hắn dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn mừng cho sự tiến bộ của nhân gian, cho việc con người đã bắt đầu tìm thấy giá trị đích thực trong cuộc sống bình thường. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, vẫn còn đó một nỗi lo lắng mơ hồ. Sức mạnh, dù là thần thông hay kỹ thuật, đều là con dao hai lưỡi. Liệu con người có thể luôn giữ vững được cái ‘tình người’, cái ‘nhân tính’ ấy, hay rồi lại lạc lối trong việc sùng bái sức mạnh mới này, tạo ra một Thiên Đạo mới, một sự áp đặt mới lên nhân gian? Hắn tin vào sự giác ngộ của con người, nhưng cũng hiểu bản chất của “chấp niệm”, thứ dễ dàng trỗi dậy khi quyền năng vượt quá tầm kiểm soát.

Ông Lão Tiều Phu nhìn Tạ Trần, như đọc được suy nghĩ của hắn. “Công tử Tạ Trần, ông lại đang suy nghĩ về điều gì sâu xa lắm phải không?” Giọng ông hiền hòa, trầm ngâm. “Mọi sự trên đời đều có hai mặt. Củi lửa giúp nấu cơm, sưởi ấm, nhưng cũng có thể thiêu rụi nhà cửa. Điều quan trọng là người dùng nó có cái tâm như thế nào.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về Lý Công và Dương Quân đang say sưa bàn luận. “Chính là cái tâm ấy, lão trượng. Cái tâm không tham lam, không ng���o mạn, không quên đi nguồn cội của mình. Khoa học là công cụ, nó chỉ tốt hay xấu tùy thuộc vào ý niệm của kẻ cầm nắm.” Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách vẫn luôn rình rập. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, dưới ánh nắng ban mai của Thôn Vân Sơn, nhân gian đang bước những bước vững chắc trên con đường của chính mình, một con đường không cần đến tiên pháp, mà chỉ cần đến trí tuệ và lòng người.

***

Khi ánh mặt trời lên đến đỉnh đầu, rọi những tia nắng chói chang xuống Thành Vô Song, Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc đã trở thành một trung tâm huyên náo của sự sáng tạo. Kiến trúc của nơi đây đã thay đổi đáng kể. Tường gạch cũ kỹ được củng cố bằng những khung gỗ chắc chắn, mái nhà được lợp lại bằng những tấm ngói sáng màu. Bên trong, không còn là những lò luyện đan cổ hủ hay những pháp trận phức tạp, mà là những thiết bị cơ khí tinh xảo, những bàn làm việc đầy bản vẽ và linh kiện.

Tiếng búa gõ nhẹ nhàng, không còn là âm thanh đinh tai nhức óc của việc rèn kim loại thô sơ, mà là tiếng gõ đều đặn của những chiếc máy được cải tiến, tạo ra những chi tiết nhỏ với độ chính xác cao. Tiếng mài dũa kim loại xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ một hệ thống lọc tinh vi. Bên ngoài xưởng, một cối xay gió cải tiến, với những cánh quạt làm từ gỗ nhẹ và kim loại bền bỉ, đang quay đều đặn theo chiều gió, tạo ra một nguồn năng lượng cơ học ổn định, cung cấp cho một số thiết bị nhỏ bên trong. Không còn mùi linh lực nồng nặc, mà thay vào đó là mùi kim loại mới, mùi dầu máy thoang thoảng, mùi gỗ tươi và cả chút mùi của sự cần mẫn, của lao động trí óc. Bầu không khí bận rộn, ồn ào vừa phải, và hơi nóng từ những lò rèn nhỏ, nay đã được kiểm soát tốt hơn, tràn đầy tinh thần nghiên cứu và chế tạo.

Lý Công, với vẻ mặt đầy tự hào, dẫn Tạ Trần, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Thư Đồng Tiểu An tham quan. Tay y chỉ vào một thiết bị lớn, được cấu tạo từ nhiều tầng vật liệu khác nhau. “Đây là hệ thống lọc nước đa tầng mà chúng con đã nghiên cứu và phát triển. Nước từ sông, suối được dẫn vào đây, qua lớp cát thô, cát mịn, rồi đến lớp than hoạt tính đặc biệt, sau cùng là những lớp đá cuội được sắp xếp theo một trật tự nhất định.” Y múc một gáo nước từ đầu ra của hệ thống, nước trong vắt, không một chút cặn bẩn, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. “Nước sau khi lọc có thể uống trực tiếp, đảm bảo sạch hơn rất nhiều so với nước giếng khơi thông thường.”

Dương Quân cầm lấy gáo nước, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt y sáng rỡ. “Thật tuyệt diệu! Nước trong lành và ngọt mát. Những phát minh này thực sự thay đổi cuộc sống. Con người không cần dựa vào linh khí để giải quyết vấn đề nữa. Nguồn nước sạch là nền tảng cho sự sống, là thứ mà pháp thuật chưa bao giờ có thể mang lại một cách bền vững cho toàn thể nhân gian.” Y không giấu được sự hào hứng, vẻ chính trực và đầy hy vọng của một nhà lãnh đạo trẻ đang nhìn thấy tương lai tươi sáng.

Mộ Dung Tuyết tiến lại gần hệ thống, cẩn thận chạm vào bề mặt của các lớp lọc. “Với nguồn nước sạch này, các bệnh về đường ruột, tả, lỵ sẽ giảm đi đáng kể. Rất nhiều bệnh tật phát sinh từ nguồn nước ô nhiễm, đặc biệt là ở những vùng hẻo lánh. Đây không chỉ là một phát minh, đây là một cứu cánh cho vô số sinh mệnh.” Nàng không chỉ dừng lại ở đó, mà tiến đến một bàn làm việc khác, nơi trưng bày hàng loạt dụng cụ y tế mới được chế tác tinh xảo. “Những dụng cụ này… kim châm nhỏ hơn, sắc bén hơn, kẹp gắp được làm từ hợp kim nhẹ nhưng bền chắc, kính lúp phóng đại cho phép quan sát vết thương chi tiết hơn. Với những dụng cụ này, ta có thể cứu sống nhiều người hơn, thực hiện những ca khó mà trước đây không thể, những ca mà trước đây ta chỉ biết bó tay vì thiếu đi sự hỗ trợ của kỹ thuật.” Nàng cầm một chiếc dao mổ nhỏ, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng sắc lẹm, nhưng không hề có vẻ lạnh lùng mà toát lên sự tinh tế của người muốn dùng nó để bảo vệ sự sống.

Lý Công cười rạng rỡ, vẻ mặt có chút bỡ ngỡ nhưng đầy đam mê. “Chúng ta chỉ đang bắt đầu thôi. Tiềm năng của trí tuệ con người là vô hạn. Mỗi ngày, chúng con lại khám phá ra những điều mới mẻ, những cách thức mới để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Chúng con không còn phải mơ tưởng đến những phép thuật thần thông để giải quyết vấn đề, mà tập trung vào việc quan sát, học hỏi từ tự nhiên, và dùng chính đôi bàn tay, khối óc của mình để cải biến.”

Thư Đồng Tiểu An, với cuốn sổ và bút lông, ghi chép miệt mài từng lời Lý Công nói. Đôi mắt cậu bé không chỉ tò mò mà còn ánh lên sự ngưỡng mộ sâu sắc, như thể đang chứng kiến một thế giới mới mở ra trước mắt mình. Cậu bé là đại diện cho thế hệ mới, những người sẽ lớn lên trong một kỷ nguyên không còn sùng bái thần thông, mà tôn vinh trí tuệ và sự sáng tạo của con người.

Tạ Trần lặng lẽ quan sát. Ánh mắt hắn phức tạp, vừa mừng rỡ trước sự nhiệt huyết và thành tựu của Lý Công, vừa suy tư về những hệ lụy tiềm tàng. Hắn thấy rõ niềm vui, sự hữu ích của những phát minh này, chúng thực sự chạm đến cốt lõi của "Nhân Đạo" – cải thiện cuộc sống phàm trần. Nhưng hắn cũng nhận ra, sức mạnh của khoa học, một khi được giải phóng, có thể trở nên vô cùng lớn lao. Nó có thể là một công cụ vĩ đại để xây dựng, nhưng cũng có thể bị lợi dụng để hủy diệt, để tạo ra một hình thức áp đặt mới, một “Thiên Đạo” khác, dưới một cái tên khác. Nỗi lo lắng tiềm ẩn ấy khiến hắn không khỏi trầm ngâm. Hắn nhớ lại những bài học lịch sử, khi con người từng vì khao khát quyền năng mà đẩy thế giới vào bờ vực thẳm. Sự tiến bộ này, liệu có thể tránh được vết xe đổ đó?

“Những gì các ngươi đang làm là đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tự định đoạt vận mệnh của mình, không phụ thuộc vào linh khí hay tiên nhân,” Tạ Trần nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đầy sự sâu sắc. “Nhưng hãy luôn nhớ, Lý Công, Dương Quân, rằng tri thức và kỹ thuật, khi không được dẫn dắt bởi cái tâm thiện lành, có thể trở thành thứ quyền năng đáng sợ hơn cả pháp thuật. Hãy luôn tự hỏi mình, mục đích cuối cùng của những phát minh này là gì? Có phải là để phục vụ con người, hay để thỏa mãn sự hiếu kỳ, sự tham vọng của một vài cá nhân?”

Lý Công và Dương Quân nhìn Tạ Trần, ánh mắt họ từ sự hào hứng chuyển sang suy tư. Họ hiểu rằng, lời nhắc nhở của Tạ Trần không phải là sự nghi ngờ, mà là một lời cảnh tỉnh sâu sắc, một sự dẫn dắt triết lý mà không ai khác có thể đưa ra. Nó như một sợi chỉ đỏ vô hình, kéo họ trở về với giá trị cốt lõi của "Nhân Đạo".

***

Khi ánh trăng vắt ngang qua bầu trời, Thị Trấn An Bình chìm vào màn đêm tĩnh mịch, nhưng không phải là một sự tĩnh mịch hoàn toàn. Từ các ngõ ngách, những ánh đèn dầu cải tiến, sử dụng loại dầu thực vật tinh chế và bấc đèn đặc biệt, đã soi sáng một cách ổn định và dịu nhẹ hơn hẳn những ngọn đèn tù mù ngày xưa. Đâu đó, tiếng nước chảy từ những hệ thống lọc nước công cộng, tiếng gió lùa qua mái nhà, và tiếng lật sách nhẹ nhàng từ quán sách của Tạ Trần, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên và tiến bộ. Mùi giấy cũ, mực, trà thoang thoảng, hòa quyện với một chút mùi hương trầm nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, ấm cúng, đậm chất triết lý và suy tư.

Tạ Trần ngồi bên bàn trà quen thuộc, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lung linh từ những phát minh mới đang soi sáng Thị Trấn An Bình, như những đốm lửa hy vọng trong màn đêm. Đối diện hắn là Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. Thư Đồng Tiểu An ngồi gần đó, trên tay là cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', chăm chú đọc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lắng nghe cuộc trò chuyện của các vị trưởng bối.

Dương Quân đặt chén trà xuống, vẻ mặt vẫn còn rạng rỡ niềm vui và sự hào hứng từ những gì đã chứng kiến trong ngày. “Tiên sinh thấy đấy, đây là con đường chúng ta phải đi. Con người tự lực cánh sinh, không cần trông chờ vào thần linh. Những phát minh của Lý Công và nhiều người khác đang chứng minh rằng, trí tuệ phàm nhân có thể giải quyết mọi vấn đề, thậm chí còn tốt hơn cả thần thông.” Giọng y rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự nhiệt huyết và quyết tâm của một nhà lãnh đạo trẻ. “Chúng ta đang xây dựng một thế giới mà ở đó, mọi người đều có thể sống một đời bình thường, nhưng trọn vẹn, không cần phải hy sinh nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo.”

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, gương mặt thanh lịch toát lên vẻ đồng tình. “Nhờ những công cụ này, ta thấy rõ hơn ý nghĩa của ‘Nhân Đạo’ – là dùng trí tuệ để bảo vệ và nâng cao sinh mệnh. Trước đây, nhiều bệnh nhân phải chịu đựng đau đớn vì thiếu thuốc, thiếu dụng cụ. Giờ đây, chúng ta có thể tiếp cận vấn đề một cách hệ thống và hiệu quả hơn. Điều đó không chỉ cứu một người, mà cứu cả một cộng đồng.” Nàng thở ra một hơi nhẹ, như trút bỏ gánh nặng. “Cứu người, đó mới là ý nghĩa chân chính của sự tồn tại, chứ không phải là đạt đến cảnh giới vô thượng mà đánh mất đi sự đồng cảm, mất đi chính mình.”

Tạ Trần chậm rãi pha trà, động tác ung dung, tự tại. Hương trà thơm dịu lan tỏa khắp căn phòng, xoa dịu không khí. Hắn đưa chén trà cho Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, rồi mới tự mình thưởng thức một ngụm. “Sức mạnh, dù là thần thông hay kỹ thuật, đều là con dao hai lưỡi. Điều quan trọng không phải là chúng ta có thể làm gì, mà là chúng ta sẽ dùng nó để làm gì. Khoa học là công cụ để phục vụ cuộc sống, chứ không phải để tạo ra một Thiên Đạo mới, một sự áp đặt mới lên nhân gian.” Giọng hắn trầm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự cảnh báo sâu sắc.

Ánh mắt hắn nhìn vào ngọn đèn dầu đang cháy sáng trên bàn, rồi lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn khác đang thắp sáng Thị Trấn An Bình. “Các ngươi đã thấy đó, những ánh sáng ấy thật đẹp, chúng mang lại sự tiện nghi, sự an toàn. Nhưng nếu một ngày nào đó, con người lại vì sự tiện nghi ấy mà trở nên lười biếng, vì sự an toàn ấy mà trở nên sợ hãi, không dám đối mặt với khó khăn, không dám tự mình khám phá. Hoặc tệ hơn, dùng chính những phát minh ấy để kiểm soát, đ�� áp bức người khác, thì đó có còn là ‘Nhân Đạo’ nữa không?”

Dương Quân và Mộ Dung Tuyết im lặng, suy tư. Lời của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thức họ khỏi sự hào hứng ban đầu. Họ hiểu rằng, con đường phía trước không chỉ trải đầy hoa hồng của những phát minh, mà còn ẩn chứa những vực sâu của sự tha hóa.

Tạ Trần tiếp tục, giọng nói hắn trở nên triết lý hơn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách. “Sự trọn vẹn của con người không nằm ở việc chinh phục tự nhiên hay nắm giữ quyền năng tuyệt đối, mà ở việc tìm thấy sự cân bằng, sự hài hòa giữa bản thân với vạn vật. Đó là ‘Vô Vi Chi Đạo’ của kỷ nguyên mới. Không phải là không làm gì cả, mà là làm mọi thứ một cách tự nhiên, thuận theo đạo lý, không cưỡng cầu, không tham lam, không tạo ra những chấp niệm mới.”

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nữa, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú đọc sách. “Mục đích cuối cùng của mọi sự tiến bộ, mọi trí tuệ, là để con người được là chính mình, sống một đời bình thường nhưng ý nghĩa. Để mỗi cá nhân tìm thấy sự trọn vẹn trong bản chất nhỏ bé nhưng hoàn hảo của mình, như hạt cát mà ta đã kể đêm qua. Nếu khoa học chỉ là một phương tiện mới để con người khao khát một thứ quyền năng khác, một sự bất tử khác, thì chúng ta chỉ đang lặp lại vòng luân hồi của sai lầm, chứ không phải là tiến lên.”

Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc. “Tiên sinh đã soi sáng cho chúng con con đường. Không phải chỉ là phát minh ra công cụ, mà là phát minh ra một cách sống, một triết lý sống. ‘Vô Vi Chi Đạo’ không phải là bỏ bê, mà là thuận theo lẽ tự nhiên, thuận theo lòng người.”

Dương Quân gật đầu, vẻ mặt y nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Chúng con sẽ luôn ghi nhớ lời tiên sinh. Trí tuệ phải đi đôi với đạo đức, khoa học phải song hành với lòng nhân ái. Chúng con sẽ không để những thành tựu này trở thành một ‘Thiên Đạo’ mới, một gông cùm mới cho nhân gian.”

Ánh trăng bên ngoài cửa sổ càng lúc càng sáng, rọi vào quán sách, chiếu sáng khuôn mặt suy tư của Tạ Trần. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, và những lời cảnh tỉnh của hắn chỉ là hạt giống nhỏ. Nhưng hắn tin rằng, trong kỷ nguyên mới này, khi Thiên Đạo đã suy tàn, khi con người đã bắt đầu nhận ra giá trị của chính mình, những hạt giống ấy sẽ nảy mầm và phát triển. Bởi lẽ, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và chính trong sự bình thường ấy, trong những điều nhỏ bé nhất của đời sống, con người sẽ tìm thấy ý nghĩa đích thực, miễn là họ không bao giờ quên đi bản chất của chính mình, không bao giờ đánh mất cái “người” trong mình. Khoa học, nếu được dẫn dắt bởi trí tuệ và lòng nhân ái, sẽ là ngọn lửa thắp sáng con đường ấy, chứ không phải là ngọn lửa thiêu rụi tất cả. Ngọn lửa trí tuệ của nhân gian vừa mới bùng cháy, và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, vẫn là điểm tựa vững chắc cho ngọn lửa ấy, dõi theo từng bước chân của một kỷ nguyên mới.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free