Nhân gian bất tu tiên - Chương 113: Luận Chiến Cổng Thành: Vận Mệnh Ai Định Đoạt?
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ một khoảng trời phía tây Thành Vô Song, nhưng cảnh tượng ấy không làm dịu đi không khí căng thẳng tại cổng thành. Tạ Trần vẫn ngước nhìn theo bóng Liễu Thanh Phong, cái tên tu sĩ kiêu ngạo ấy đã khuất dạng trong ánh tà dương, mang theo sự căm tức và nỗi uất hận sâu sắc. Một đối thủ mới, một kẻ thù triết lý, đã được sinh ra, và sự ra đời ấy lại chẳng phải là một phép mầu linh thiêng, mà là kết quả của sự đối đầu giữa hai luồng tư tưởng, giữa hai con đường được cho là khác biệt một trời một vực.
Tạ Trần cảm nhận rõ ràng luồng áp lực vô hình từ Thiên Đạo, lạnh lẽo và mãnh liệt hơn bao giờ hết, đang siết chặt lấy hắn. Đó không còn là những "tai ương" gián tiếp, mà là một sự phản ứng trực tiếp, mạnh mẽ, một lời cảnh báo trầm trọng hơn. Hắn siết chặt tay, ánh mắt sâu thẳm nhìn lên bầu trời nơi đám mây đen vẫn còn lảng vảng, dù không có dấu hiệu mưa. Bạch Vô Thường đang chuẩn bị một "kiểm tra" quy mô lớn hơn, trực tiếp hơn, có thể nhắm vào hắn hoặc một khu vực rộng lớn hơn. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì hắn biết, hắn vẫn là Tạ Trần, một phàm nhân, một điểm neo nhân quả, và con đường hắn đã chọn, dù đầy chông gai, vẫn là con đường duy nhất để giữ trọn "nhân" trong "nhân gian".
***
Sáng hôm sau, khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng ả đổ xuống Cổng Thành Vọng Nguyệt, đánh thức sự tấp nập vốn có của một đô thị đang dần hồi sinh. Cổng thành, được xây dựng từ những khối đá xanh khổng lồ, sừng sững vươn mình lên nền trời trong xanh, hai tháp canh đồ sộ đứng gác hai bên, cùng với cánh cổng sắt khổng lồ và những phù văn trận pháp cổ xưa khắc sâu trên tường đá, toát lên vẻ kiên cố và trang nghiêm. Tiếng vó ngựa lóc cóc trên đường lát đá, tiếng bánh xe lạch cạch của những chuyến xe hàng, tiếng người bán rong í ới rao mời, và tiếng lính gác hô hoán thay phiên nhau tạo nên một bản hòa tấu ồn ào, náo nhiệt, mang theo mùi bụi đường, mùi mồ hôi của ngựa và chút tanh nồng của kim loại. Bầu không khí nơi đây vừa mang lại cảm giác an toàn, được bảo vệ, lại vừa ẩn chứa sự kiểm soát vô hình của những quy tắc cứng nhắc.
Giữa dòng người qua lại tấp nập, Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, đang đứng cùng Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, toát lên vẻ dịu dàng nhưng ánh mắt thông tuệ. Bách Lý Hùng, vạm vỡ với bộ giáp trụ nhẹ, khí chất kiên nghị, đứng thẳng tắp như một ngọn núi. Ba người họ đang trò chuyện cùng Thị Trưởng Thành Vô Song, một người đàn ông béo tốt trong bộ quan phục sang trọng, vẻ mặt phúc hậu nhưng vẫn còn vương vấn chút lo âu đã vơi bớt.
"Nhờ có tiên sinh Tạ Trần, bá tánh Thành Vô Song mới thoát khỏi kiếp nạn này. Ân đức này..." Thị Trưởng Thành chắp tay, giọng điệu đầy lòng biết ơn, nhưng chưa kịp dứt lời thì một luồng khí tức lạnh lẽo đột ngột ập đến, cắt ngang mọi âm thanh ồn ào.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cổng thành, nơi một nhóm tu sĩ đang tiến vào. Dẫn đầu là Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, ánh mắt sáng như sao, nhưng giờ đây lại mang theo vẻ kiêu ngạo đến cực điểm. Hắn vẫn vận y phục trắng tinh khôi, tay siết chặt chuôi kiếm Bích Lạc, toát ra khí thế bức người. Đằng sau hắn là vài tu sĩ khác, mặc đạo bào của các tông môn khác nhau, gương mặt hống hách, khí tức tu vi hiển lộ rõ ràng. Sự xuất hiện của họ như một làn sóng băng giá, khiến dòng người đang tấp nập bỗng chốc ngưng đọng, những tiếng xì xào bàn tán cũng tắt hẳn.
Liễu Thanh Phong không thèm để ý đến Thị Trưởng Thành đang đứng run rẩy hay Mộ Dung Tuyết đang chau mày. Hắn bước thẳng về phía Tạ Trần, ánh mắt sắc như kiếm, không chút che giấu sự khinh miệt. "Kẻ phàm nhân lại dám can thiệp vào vận mệnh, phá vỡ trật tự Thiên Đạo? Nực cười!" Giọng điệu hắn cao ngạo, lạnh lùng, âm vang rõ giữa sự im lặng đột ngột. Các tu sĩ đi cùng hắn dàn hàng ngang, tạo thành một bức tường áp lực vô hình, đẩy lùi những người dân xung quanh. Sự hống hách ấy khiến một số dân chúng hoảng sợ lùi lại, nhưng cũng có không ít người, đặc biệt là những ai đã chứng kiến Tạ Trần cứu giúp họ, đứng lại, ánh mắt đầy phẫn nộ.
Tạ Trần vẫn bình thản, đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng đón nhận toàn bộ sự thách thức từ Liễu Thanh Phong. Hắn không nói, chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Mộ Dung Tuyết bước khẽ lên một bước, ánh mắt lo lắng nhìn Tạ Trần, nhưng rồi lại kiên định đứng bên cạnh hắn. Bách Lý Hùng thì đã siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, sẵn sàng bảo vệ người mà ông tin tưởng. Mùi linh khí gay gắt từ nhóm tu sĩ hòa lẫn với mùi bụi đường, tạo nên một sự tương phản đến khó chịu.
Trong khoảnh khắc ấy, cả Cổng Thành Vọng Nguyệt như bị đóng băng, chỉ có ánh nắng giữa trưa vẫn chói chang đổ xuống, chiếu rọi lên hai phe đối lập – một bên là sự kiêu ngạo của kẻ tu tiên, một bên là sự bình thản của phàm nhân, và xung quanh là những ánh mắt của dân chúng, đang chờ đợi, đang hy vọng, và cũng đang sợ hãi. Họ đã thấy phép mầu của Tạ Trần, nhưng họ cũng biết sức mạnh của các tu sĩ là vô song. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa hai cá nhân, mà là giữa hai thế giới, hai triết lý đang va chạm dữ dội. Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt đầy tự phụ, lại càng thêm bực bội khi thấy Tạ Trần không hề nao núng. Hắn mong chờ sự sợ hãi, sự run rẩy từ một phàm nhân trước khí thế của tu sĩ, nhưng Tạ Trần chỉ đứng đó, như một tảng đá giữa dòng nước xiết, kiên định và không thể lay chuyển.
***
Giữa trưa, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, ánh nắng vàng gay gắt đổ xuống Cổng Thành Vọng Nguyệt, khiến không khí càng thêm oi ả, nhưng sự căng thẳng giữa Tạ Trần và Liễu Thanh Phong còn nóng hơn thế. Dòng người qua lại đã thưa thớt hơn, nhiều người dân đã dừng lại, tụ tập thành một vòng cung, nín thở theo dõi cuộc đối chất. Tiếng vó ngựa và tiếng xe hàng đã chìm hẳn, thay vào đó là sự im lặng đầy ngột ngạt, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió lướt qua những phù văn trận pháp cổ kính trên tường thành.
Liễu Thanh Phong bước thêm một bước, mũi kiếm Bích Lạc khẽ chạm đất, tạo ra một tiếng kim loại chói tai. Hắn nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt đầy phẫn nộ, giọng nói mang theo sự khinh miệt cố hữu của kẻ bề trên. "Ngươi chỉ là một phàm nhân, dựa vào những thủ đoạn nhỏ bé mà dám chống lại số mệnh đã định? Ngươi không sợ Thiên Đạo giáng phạt sao? Mọi tai ương đều là ý trời, là sự thanh tẩy của Thiên Đạo dành cho những kẻ ô uế, cho những tội lỗi mà phàm nhân gây ra! Ngươi can thiệp vào, là nghịch thiên!" Hắn chỉ tay về phía Tạ Trần, vẻ mặt đầy kiêu hãnh, như thể đang đại diện cho toàn bộ quy tắc của vũ trụ. Các tu sĩ đi cùng hắn cũng hùa theo, ánh mắt như muốn nuốt chửng Tạ Trần.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, không một chút dao động. Hắn khẽ thở dài, như thể đang đối diện với một đứa trẻ cố chấp. "Số mệnh là gì, Liễu Tiên trưởng?" Giọng hắn trầm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng mỗi lời thốt ra đều mang sức nặng của ngàn cân. "Là sự an bài của kẻ mạnh cho kẻ yếu? Hay là dòng chảy của vạn vật, mà mỗi hành động nhỏ đều tạo nên gợn sóng nhân quả? Nếu Thiên Đạo chỉ là một cỗ máy lạnh lùng, vô tri, chỉ biết giáng họa và thanh tẩy, vậy trách nhiệm của tu sĩ là gì, ngoài việc đứng nhìn và hô hào số mệnh?" Hắn không đối đáp bằng phép thuật hay uy thế, mà bằng logic, bằng những câu hỏi trực diện, xoáy sâu vào tận cùng triết lý của sự tồn tại. "Bệnh dịch này, gốc rễ của nó không phải từ tà khí, không phải từ ác nghiệp, mà là từ những hành động cụ thể của phàm nhân: nguồn nước ô uế, môi trường sống bị tàn phá, vệ sinh kém cỏi. Thiên Đạo chỉ là một giọt nước tràn ly, một lời cảnh báo bằng những tai ương. Ta chỉ đơn thuần giúp họ gặt lại những quả lành, trả lại sự cân bằng đã mất. Nếu cứ chấp nhận mọi tai ương là 'số mệnh', thì lẽ nào con người không có quyền tự cứu lấy mình, không có quyền tìm kiếm một con đường sống tốt đẹp hơn?"
Mộ Dung Tuyết, không thể kìm lòng, tiến lên một bước. Nàng đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong. "Bệnh dịch này không phải do tà khí, mà do nguồn nước ô uế, do vệ sinh kém! Tiên sinh Tạ Trần đã dùng trí tuệ và lòng nhân ái để cứu người, đó không phải là nghịch thiên, đó là thuận theo đạo lý của sinh tồn!" Giọng nàng, dù dịu dàng, nhưng lại vang lên rõ ràng, đầy sức thuyết phục. Lời nói của nàng như một mũi kim châm vào sự tự phụ của Liễu Thanh Phong, bởi nàng, một y giả, là người hiểu rõ nhất căn nguyên của bệnh dịch.
Liễu Thanh Phong bắt đầu tỏ vẻ bối rối, ánh mắt hắn đảo qua Thị Trưởng Thành, qua Mộ Dung Tuyết, rồi dừng lại ở đám đông dân chúng đang xì xào bàn tán. Những lời nói của Tạ Trần, và cả lời chứng thực của Mộ Dung Tuyết, đã chạm đến một điều mà hắn, và có lẽ là nhiều tu sĩ khác, cố tình lãng quên: phàm nhân có quyền được sống, và tu sĩ có trách nhiệm chứ không phải quyền lực bỏ mặc. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, bước lên chắn trước mặt Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết một cách tự nhiên, ánh mắt kiên nghị như muốn nói rằng ông sẵn sàng đối đầu với bất cứ ai dám làm hại họ. Các dân chúng xung quanh, ban đầu còn e ngại, giờ đây đã bắt đầu lên tiếng ủng hộ Tạ Trần, những tiếng thì thầm dần trở thành những lời khẳng định rõ ràng: "Tạ công tử nói đúng!", "Chính Tạ công tử đã cứu chúng ta!", "Chúng ta không cần những vị tiên nhân chỉ biết đứng nhìn!". Sự ủng hộ mạnh mẽ từ dân chúng như một làn sóng, dồn Liễu Thanh Phong vào chân tường.
Liễu Thanh Phong tức giận đến nỗi khuôn mặt đỏ gay, hắn không ngờ một phàm nhân lại có thể khuấy động lòng người đến vậy, lại dám dùng những lý lẽ sắc bén để phản bác hắn. Hắn không thể phản bác lại những luận điểm của Tạ Trần bằng lý lẽ, bởi vì những kết quả thực tế tại Thành Vô Song đã quá rõ ràng. Sự kiêu hãnh của một tu sĩ, sự cố chấp vào con đường đã chọn, không cho phép hắn thừa nhận điều đó. Hắn gằn giọng, tung ra một luồng linh lực vô hình, một áp lực nặng nề ập thẳng vào Tạ Trần. Luồng linh lực ấy mang theo sự lạnh lẽo của băng, như muốn nghiền nát ý chí của phàm nhân. Không khí xung quanh chợt trở nên nặng trĩu, cây cối khẽ rung rinh, bụi đất trên đường cũng bị cuốn bay lên.
Tạ Trần, mặc dù là phàm nhân, nhưng hắn vẫn đứng vững. Hắn cảm nhận được luồng áp lực ấy, nó xuyên qua da thịt, thấm vào tận xương tủy, nhưng không thể lay chuyển tâm trí hắn. Đôi mắt hắn vẫn kiên định, không chút nao núng. Hắn đã quen với những áp lực vô hình, từ những "kiểm tra" của Thiên Đạo đến những cuộc đối đầu trực diện như thế này. Hắn biết, đây không chỉ là sự uy hiếp, mà còn là một thử thách, một lời nhắc nhở về vị trí và sức mạnh của kẻ tu tiên. Nhưng Tạ Trần chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt mang theo chút châm biếm. "Nếu linh lực và phép thuật là thước đo của lẽ phải, vậy kẻ mạnh có thể định đoạt mọi thứ sao, Liễu Tiên trưởng?" Lời nói của hắn, không phép thuật, không linh lực, nhưng lại sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào, đâm thẳng vào lý lẽ "cá lớn nuốt cá bé" mà tu sĩ vẫn thường ngầm tin tưởng.
***
Cuộc đối đầu tại Cổng Thành Vọng Nguyệt đã lên đến đỉnh điểm. Ánh nắng chói chang giữa trưa như thiêu đốt không khí, nhưng không thể làm giảm bớt sự căng thẳng tột độ. Tiếng xì xào của dân chúng giờ đây đã biến thành những tiếng hô ủng hộ Tạ Trần, vang vọng khắp quảng trường. Họ đã chứng kiến đủ những phép màu của tu sĩ, nhưng cũng đã nếm trải sự lạnh nhạt, vô cảm của họ. Giờ đây, một phàm nhân đã đứng ra vì họ, dùng trí tuệ và lòng nhân ái để cứu vớt, không phải bằng phép thuật diệu kỳ, mà bằng sự thấu hiểu nhân quả sâu sắc.
Liễu Thanh Phong, bị Tạ Trần và sự ủng hộ của dân chúng dồn vào chân tường, vẻ cao ngạo ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự phẫn nộ đến cực điểm và một chút hoảng loạn khó che giấu. Hắn siết chặt kiếm Bích Lạc, gân xanh nổi lên trên trán. "Ngươi sẽ phải hối hận! Sự can thiệp của ngươi sẽ chỉ mang đến tai họa lớn hơn, và khi đó, Thiên Đạo sẽ tự mình thanh tẩy kẻ dị số như ngươi!" Giọng hắn gằn lên, những lời đe dọa mang theo ý vị của một lời nguyền rủa. Hắn không còn có thể dùng lý lẽ để tranh luận, chỉ còn lại sự cố chấp và lời cảnh cáo về một tương lai mịt mờ.
Tạ Trần vẫn bình thản, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, không chút nao núng. Hắn khẽ lắc đầu, khóe môi thoáng nở một nụ cười nhạt, chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Tai họa không phải do ta gây ra, mà là do sự vô cảm và cố chấp. Còn về sự thanh tẩy của Thiên Đạo... ta sẵn lòng đón nhận, nếu đó là cái giá để giữ lại chút nhân tính cuối cùng này." Lời nói của hắn như một bản tuyên ngôn, khẳng định con đường mà hắn đã chọn, dù có phải đối mặt với cả Thiên Đạo. Nó không phải là lời thách thức ngông cuồng, mà là sự chấp nhận một cách có ý thức, một sự hy sinh tự nguyện vì một lý tưởng cao cả hơn cả sự bất tử.
Trong đám tu sĩ đi cùng Liễu Thanh Phong, một vài người bắt đầu tỏ vẻ bối rối, ánh mắt họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Tạ Trần, dường như những lời của hắn đã gieo mầm hoài nghi vào tâm trí họ. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, ánh mắt sáng đầy nhiệt huyết, giờ đây lại mang theo chút bối rối. Hắn đứng trong nhóm tu sĩ, quan sát toàn bộ sự việc.
Từ một mái nhà cao gần đó, lợp ngói xanh rêu phong, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn lặng lẽ quan sát mọi diễn biến. Nàng mặc bạch y thuần khiết, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên sự trầm tư sâu sắc. Bên cạnh nàng, Dương Quân khẽ nghiêng đầu, thấp giọng hỏi, giọng nói mang theo chút khó hiểu: "Sư tỷ, Liễu sư thúc... có vẻ đã quá lời rồi."
Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào Tạ Trần, như muốn nhìn thấu tâm can hắn. Lời nói của Tạ Trần, sự bình thản của hắn trước những lời đe dọa từ Liễu Thanh Phong, và cả sự ủng hộ cuồng nhiệt của dân chúng, tất cả đã tạo nên một làn sóng lớn trong nội tâm nàng. Niềm tin vào "đạo" mà nàng đã theo đuổi bấy lâu, vào "Thiên Đạo" mà các tu sĩ vẫn tôn thờ, dường như đang lung lay dữ dội. "Là dị số, hay là... hy vọng?" Nàng thầm nghĩ, câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí, không có lời đáp. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của các tu sĩ trước bệnh dịch, và giờ đây lại chứng kiến một phàm nhân giải quyết vấn đề ấy một cách triệt để, không bằng phép thuật, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Liệu con đường tu tiên mà nàng đang đi, con đường được cho là "thuận thiên", có thực sự là con đường đúng đắn?
Liễu Thanh Phong, không thể chịu đựng thêm nữa sự sỉ nhục này, hắn phẫn nộ đến tột cùng, phất mạnh tay áo, xoay lưng bỏ đi cùng các tu sĩ đi cùng. Bóng dáng hắn khuất dần trong ánh nắng chói chang, mang theo sự căm tức và nỗi uất hận sâu sắc. Dân chúng Thành Vô Song, như vỡ òa, vỗ tay hoan hô Tạ Trần, những tiếng reo hò vang dội khắp Cổng Thành Vọng Nguyệt, như một lời tuyên bố về niềm tin mới của họ.
Tạ Trần khẽ gật đầu đáp lại những tiếng reo hò ấy, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời bầu trời. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ trên cao, lạnh lẽo và mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đây. Nó không còn chỉ là một lời cảnh cáo, mà là một sự can thiệp trực tiếp, xuyên thẳng vào tâm thức, như một lời thách thức từ chính Thiên Đạo. Một luồng khí tức nặng nề bao trùm lấy hắn, khiến hắn hơi cau mày. Đây không còn là những thử thách ngẫu nhiên, mà là sự can thiệp có chủ đích. Bạch Vô Thường đang thực sự hành động.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời Thành Vô Song, mang theo một vẻ đẹp bi tráng và u hoài. Tạ Trần, sau cuộc đối chất căng thẳng tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, đã tìm đến một góc vắng vẻ gần quán sách nhỏ của mình. Nơi đây, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây cổ thụ, làm xào xạc những chiếc lá, và thoảng thoảng mùi hương hoa từ các khu vườn xung quanh. Bầu không khí tĩnh lặng, nhưng ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc, một nỗi bất an vô hình mà chỉ Tạ Trần mới cảm nhận được rõ ràng nhất.
Hắn đứng đó, thân hình gầy gò đổ dài dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, nhìn về phía chân trời xa xăm. Cuộc đối chất với Liễu Thanh Phong đã qua, những lời lẽ sắc bén đã được trao đổi, nhưng dư âm của nó, đặc biệt là luồng áp lực từ Thiên Đạo, vẫn còn đọng lại, nặng trĩu trong tâm hồn hắn. Đó không còn là một cảm giác mơ hồ, mà là một sự đe dọa hiện hữu, một lời cảnh cáo trực tiếp, mãnh liệt. Hắn biết, Thiên Đạo không còn chỉ 'cảnh báo' nữa, mà đang 'nhắm đến' hắn một cách trực diện hơn. Đây không còn là những thử thách ngẫu nhiên, mà là sự can thiệp có chủ đích, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Thiên Đạo đang tìm cách 'sửa chữa' lỗi lầm của nó, và Tạ Trần, một phàm nhân dám thách thức quy tắc, chính là một 'lỗi' lớn trong mắt nó.
Tạ Trần khẽ nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa từ luồng áp lực vô hình ấy. Hắn nhắm mắt lại, trong tâm trí hiện lên hình ảnh của Bạch Vô Thường, vị thần linh vô cảm đang vận hành cỗ máy Thiên Đạo. "Bạch Vô Thường... Ngươi đã quyết định hành động rồi sao?" Hắn thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, mang theo một sự mệt mỏi cố hữu nhưng không hề yếu đuối. "Nếu 'sửa chữa' là lỗi lầm, vậy 'đứng nhìn' lại là đúng đắn ư? Nhân quả này, ta sẽ gánh vác đến cùng." Lời thề ấy không phải là lời thách thức ngông cuồng, mà là sự kiên định đến cùng cực của một con người đã nhìn thấu bản chất của nhân gian và Thiên Đạo. Hắn hiểu rằng, Ma Chủ Cửu U cũng đang rục rịch thông qua các dấu hiệu của ma khí, và các tu sĩ thì tranh giành cơ duyên 'vá trời' ngày càng gay gắt. Thế giới đang hỗn loạn, và hắn, một phàm nhân, lại đang đứng ở trung tâm của dòng xoáy ấy.
Bóng lưng hắn đổ dài dưới ánh hoàng hôn, đơn độc nhưng không hề yếu đuối, mà chất chứa một sức mạnh tiềm tàng, một ý chí sắt đá. Hắn ngước nhìn bầu trời, nơi một ngôi sao vụt sáng rồi vụt tắt, như một điềm báo, một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, về cái giá của sự tồn tại. Liệu đó là điềm báo cho sự sụp đổ của một kỷ nguyên, hay cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới? Tạ Trần không biết, nhưng hắn tin vào con đường mình đã chọn. Con đường của một phàm nhân, sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, dù phải đối đầu với cả Thiên Đạo.
Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Tạ Trần hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc này, mọi hành động, mọi lựa chọn của hắn sẽ không còn đơn thuần là 'can thiệp' nữa, mà là 'phá cục'. Và hắn, Tạ Trần, sẽ là điểm neo, là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi giá trị nhân sinh được đặt lên trên hết, và Thiên Đạo sẽ không còn là kẻ cầm trịch tối cao, mà chỉ là một quy luật vận hành của vạn vật, không còn quyền năng bóp nghẹt sự sống và nhân tính. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng Tạ Trần đã sẵn sàng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.