Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 112: Mưa Rào Nhân Quả: Hạt Mầm Hy Vọng Nảy Mầm

Tạ Trần không nói gì thêm, hắn chỉ đứng đó, cảm nhận luồng áp lực vô hình từ Thiên Đạo đang dần mạnh lên, như một lời đe dọa không lời. Hắn biết, những gì đã xảy ra ở Thôn Lạc Hồng chỉ là khởi đầu. Bạch Vô Thường, và có thể là cả Thiên Đạo, sẽ không ngừng nghỉ. Những thử thách tiếp theo sẽ không chỉ dừng lại ở những "tai ương" nhỏ bé, mà sẽ là những "kiểm tra" trực tiếp, những cuộc đối đầu gay gắt hơn rất nhiều. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, hắn vẫn là Tạ Trần, một phàm nhân, một điểm neo nhân quả giữa dòng xoáy của thế giới đang tàn lụi, kiên định với con đường mà hắn đã chọn: Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình.

***

Vài ngày sau, dưới ánh nắng chói chang, oi ả của buổi trưa hè, Tạ Trần cùng Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng đặt chân vào Thành Vô Song. Nơi đây, vốn nổi danh là một đô thị phồn hoa bậc nhất phương Bắc, với những công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, cung điện lộng lẫy và các khu phố thương mại sầm uất. Thường ngày, tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lăn bánh trên đường đá, cùng những giai điệu từ các tửu lầu luôn tạo nên một bản hòa tấu náo nhiệt, rộn rã sức sống. Mùi đồ ăn từ các quán ven đường, mùi hương liệu quý giá, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và hương hoa từ những khu vườn thượng uyển quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động và xa hoa.

Thế nhưng hôm nay, Thành Vô Song lại mang một vẻ u ám, nặng nề đến lạ. Không khí không còn sầm uất, náo nhiệt như trong trí tưởng tượng của Tạ Trần, mà thay vào đó là sự tĩnh lặng đến rợn người, bị phá vỡ bởi những tiếng ho khan khô khốc, tiếng rên rỉ yếu ớt vọng ra từ những con hẻm sâu hút. Các con phố vốn tấp nập giờ vắng vẻ, thưa thớt bóng người qua lại. Tiếng rao hàng đã tắt lịm, nhường chỗ cho sự im lìm đáng sợ. Những tiệm thuốc, thường ngày vốn ít người lui tới, nay lại đông nghịt, nhưng ai nấy đều mang vẻ mặt tuyệt vọng, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và lo lắng. Một mùi hôi thối đặc trưng của bệnh dịch, xen lẫn mùi thuốc bắc nồng nặc và mùi ẩm mốc, bao trùm lên toàn bộ thành phố, như một tấm màn tang bao phủ sự sống.

"Lũ tu sĩ này chỉ biết làm màu!" Bách Lý Hùng nghiến răng, giọng nói trầm hùng pha lẫn sự phẫn nộ, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía một nhóm tu sĩ đang cố gắng dùng linh lực để xua đuổi bệnh dịch. "Bệnh của phàm nhân, chúng lại đem phép thuật ra phá hoại! Linh khí mạnh mẽ như vậy, chẳng những không chữa được bệnh, e rằng còn tổn hại nguyên khí của người bệnh!" Hắn lắc đầu ngán ngẩm, vẻ mặt phong trần hằn lên sự bất bình.

Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc thanh lịch, khẽ chau mày, ánh mắt thông minh lướt qua những tu sĩ đang vận dụng pháp thuật. "Phương pháp của họ sai rồi," nàng trầm giọng, gương mặt dịu dàng toát lên nỗi buồn khó tả. "Họ chỉ trị ngọn, không trị gốc. Và còn dùng linh khí quá mạnh, làm tổn hại nguyên khí người bệnh. Thậm chí, linh khí quá thịnh còn có thể là môi trường thuận lợi cho một số loại bệnh tật phát triển. Họ không hiểu được sự cân bằng giữa con người và tự nhiên." Nàng khẽ thở dài, trong đôi mắt ẩn chứa sự mệt mỏi trước sự cố chấp của những kẻ tự xưng là "tiên".

Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, có vẻ lạc lõng giữa sự hỗn loạn của thành phố, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ tỉnh táo phi thường. Hắn không nói gì, chỉ chậm rãi hít thở không khí nặng mùi bệnh dịch, lắng nghe những tiếng ho, tiếng rên, và quan sát tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ nhất. Đôi mắt hắn không tìm kiếm dấu vết của tà khí hay linh lực dị thường, mà lại tập trung vào những điều bình dị: màu sắc của nước trong cống rãnh, vẻ xanh xao của những cây cối ven đường, sự sạch sẽ hay bẩn thỉu của những con hẻm, và cả ánh mắt tuyệt vọng của những người dân đang chen chúc trước các tiệm thuốc.

"Căn bệnh này, không phải là do tà khí." Cuối cùng, hắn khẽ lên tiếng, giọng nói trầm và điềm tĩnh, vang vọng giữa sự ồn ào hỗn tạp. "Mà là do... nhân quả." Lời nói của hắn không mang chút vẻ khoa trương hay thần bí, nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu triết lý khiến người nghe phải giật mình. Hắn không dùng bất kỳ phép thuật nào, chỉ dựa vào khả năng suy luận cực hạn của mình để nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa hành động của con người và hệ quả mà họ phải gánh chịu.

Tạ Trần không vội vàng đưa ra kết luận. Hắn kiên nhẫn trao đổi với những người dân địa phương, hỏi han về thói quen sinh hoạt của họ, về nguồn nước mà họ sử dụng, về những thay đổi gần đây trong môi trường xung quanh. Hắn lắng nghe họ kể về những con sông bị ô nhiễm, về những khu rừng bị chặt phá, về những thói quen vệ sinh kém, về sự lơ là của chính quyền trong việc chăm sóc sức khỏe cộng đồng. Mỗi lời kể, mỗi chi tiết nhỏ, đều được hắn ghi nhớ và xâu chuỗi lại trong tâm trí, tạo thành một bức tranh nhân quả rõ nét. Thị Trưởng Thành Vô Song, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt lo lắng và áp lực, đã tiếp đón Tạ Trần với thái độ nửa hoài nghi, nửa cầu thị. Ông ta đã chứng kiến sự bất lực của các tu sĩ, và giờ đây, trước một thư sinh không hề có linh lực nhưng lại tỏ ra điềm tĩnh lạ thường, ông không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đặt chút hy vọng mỏng manh vào hắn. Tạ Trần không hứa hẹn điều gì, chỉ trầm tĩnh lắng nghe và quan sát, đôi mắt hắn như một dòng suối sâu thẳm, phản chiếu lại tất cả những bi kịch và tuyệt vọng đang diễn ra trên mảnh đất này.

***

Cùng lúc đó, tại một nơi bí mật, tách biệt khỏi sự hỗn tạp của nhân gian, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang ngồi thiền, thân hình thanh thoát, bạch y thuần khiết như tuyết phủ. Nàng không ở trong Dược Vương Cốc như suy đoán ban đầu, mà chọn một đỉnh núi cao vút, ẩn mình trong màn mây mù lãng đãng, nơi gió nhẹ thổi vi vu qua những vách đá. Từ vị trí này, thông qua một pháp khí quan sát tinh xảo, nàng dõi theo từng diễn biến tại Thành Vô Song, nơi Tạ Trần đang tìm cách phá giải cơn dịch bệnh hoành hành. Hương trầm thanh khiết thoang thoảng từ lư hương bên cạnh nàng, tạo nên một không gian thiêng liêng, tách biệt hoàn toàn với thế giới phàm trần bên dưới.

Nàng nhìn thấy sự bất lực của các tu sĩ y đạo, những người mà nàng vốn tin tưởng vào kiến thức và khả năng của họ. Họ vận dụng linh lực, dùng pháp thuật chữa trị, nhưng cơn bệnh dịch vẫn hoành hành, thậm chí còn lan rộng và trở nên khó kiểm soát hơn. Rồi nàng lại chứng kiến cách Tạ Trần, một phàm nhân không hề có chút linh lực nào, chỉ dựa vào quan sát tinh tế và suy luận sắc bén để tìm ra căn nguyên bệnh dịch. Hắn không dùng pháp thuật, không hô phong hoán vũ, chỉ chậm rãi trao đổi với người dân, lắng nghe câu chuyện của họ, tìm hiểu về cuộc sống của họ. Hình ảnh đó, một lần nữa, lại khuấy động tâm hồn nàng, gieo vào đó những hạt mầm hoài nghi đã bắt đầu nảy nở từ Thôn Lạc Hồng.

"Hắn... lại làm được sao?" Lăng Nguyệt Tiên Tử tự vấn trong nội tâm, giọng nói vô thanh nhưng đầy phức tạp. Nàng nhắm hờ đôi mắt phượng sắc bén, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép tư tưởng hỗn loạn trong tâm trí. "Phép thuật vô dụng, nhưng lời nói của hắn lại mang sức mạnh như Thiên Đạo. Hay đây mới là Thiên Đạo thực sự?" Câu hỏi này như một tia sét đánh thẳng vào niềm tin cốt lõi mà nàng đã xây dựng bao năm tháng tu luyện. Nàng đã từng tin rằng Thiên Đạo là bất biến, là chân lý tối thượng, và con đường tu tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn mỹ. Nhưng Tạ Trần, một phàm nhân, lại đang chỉ ra một con đường khác, một con đường mà nàng chưa từng nghĩ tới, một con đường không cần đến phép thuật hay linh lực, mà lại có thể xoay chuyển cục diện mà các tu sĩ bó tay.

Nàng nhớ lại lời Tạ Trần đã nói ở Thôn Lạc Hồng, về cái giá của "vá trời" mà các tông môn không dám đối mặt, về việc "cái giá của sự bất tử, đôi khi chính là cái chết của nhân tính". Nàng nhớ lại hình ảnh Liễu Thanh Phong, người đại diện cho sự bảo thủ và cố chấp của giới tu sĩ, đã phẫn nộ và bất lực trước lý lẽ của Tạ Trần. "Liễu Thanh Phong vẫn cố chấp," nàng thầm thì trong tâm thức. "Hắn không nhìn thấy sao? Cái giá của sự 'tuân theo Thiên Đạo' này... là gì?" Trong mắt nàng, sự cố chấp của Liễu Thanh Phong, và của nhiều tu sĩ khác, không chỉ là sự thiển cận mà còn là một dạng "mất người" khác, một sự đánh mất khả năng nhìn nhận sự thật một cách khách quan, bị che mờ bởi chấp niệm về sức mạnh và quyền năng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử mở mắt, ánh mắt nàng lộ vẻ bối rối sâu sắc. Nàng nhìn xuống Thành Vô Song, nơi những hoạt động của Tạ Trần đang dần mang lại những thay đổi nhỏ bé nhưng đáng kể. Nàng không thể không thừa nhận rằng, phương pháp của Tạ Trần, dù không có chút hào nhoáng của phép thuật, lại đang hiệu quả hơn bất kỳ thần thông nào mà các tu sĩ đã sử dụng. Rồi nàng lại nhắm nghiền mắt lại, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép tư tưởng hỗn loạn trong tâm trí. Niềm tin của nàng, vốn vững chắc như đá tảng, giờ đây đang rung chuyển dữ dội. Nàng không còn chắc chắn về con đường mà mình đang đi, về bản chất của Thiên Đạo mà nàng đã thề nguyện bảo vệ. Hạt giống hoài nghi đã được gieo, và giờ đây, nó đang dần nảy nở, ăn sâu vào tận xương tủy.

***

Vài ngày sau, Thành Vô Song đã bắt đầu thay đổi một cách kỳ diệu. Dưới ánh nắng nhẹ dịu và làn gió mát lành của buổi chiều, các con phố không còn vẻ u ám, nặng nề của bệnh dịch. Mùi hôi thối đã dần tan biến, thay vào đó là mùi thảo dược thoang thoảng, mùi đất ẩm và mùi khói bếp quen thuộc. Dưới sự hướng dẫn của Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết, với y thuật tinh xảo của mình, đã phối hợp cùng Trưởng Lão Dược Phường. Vị trưởng lão già nua, lưng còng, đôi mắt mệt mỏi sau cặp kính, ban đầu còn giữ thái độ hoài nghi nhưng sau khi chứng kiến những lời giải thích sắc sảo của Tạ Trần, và quan trọng hơn, là hiệu quả rõ rệt mà chúng mang lại, đã hạ mình lắng nghe và hết lòng hợp tác. Họ cùng nhau bào chế các loại thuốc dân gian từ những cây cỏ bình thường, những loại nước rửa tay từ thảo mộc có tính sát khuẩn, và những bài thuốc đơn giản nhưng hiệu nghiệm, phù hợp với thể chất của phàm nhân.

Không chỉ dừng lại ở y dược, Tạ Trần còn chỉ ra những nguyên nhân cốt lõi khác. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và khí phách kiên nghị, cùng với Thị Trưởng Thành Vô Song và hàng trăm dân quân, đã tổ chức các đội dọn dẹp vệ sinh quy mô lớn. Họ khai thông cống rãnh, dọn sạch rác thải tích tụ, khơi thông nguồn nước, và phân phát nước sạch đến từng hộ gia đình. Những lời khuyên về ăn uống hợp vệ sinh, nghỉ ngơi điều độ, và giữ gìn môi trường sống sạch sẽ được truyền bá rộng rãi đến mọi người dân. Dù không có pháp thuật hào nhoáng, không có những phép màu từ trên trời rơi xuống, nhưng bằng những giải pháp thực tế, nhân văn và bền vững, bệnh dịch tại Thành Vô Song dần được đẩy lùi một cách hiệu quả. Tiếng ho khan thưa thớt hẳn, tiếng rên rỉ đã thay bằng những tiếng cười nói nhỏ nhẹ, và ánh mắt tuyệt vọng đã được thay thế bằng tia hy vọng.

Người dân Thành Vô Song, những người đã từng mất niềm tin vào các tu sĩ, giờ đây lại tin tưởng Tạ Trần hơn bất kỳ vị tiên trưởng nào. Họ không nhìn thấy phép thuật, nhưng họ lại thấy sự sống của mình được cứu vãn, thấy con cái mình khỏe mạnh trở lại.

"Công tử Tạ Trần, ân đức này, Thành Vô Song sẽ không bao giờ quên." Thị Trưởng Thành Vô Song, giờ đây đã trút bỏ vẻ lo lắng, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, ánh mắt đầy biết ơn và kính phục. "Những lời của ngài... còn hiệu nghiệm hơn cả thần thông của các Tiên trưởng."

Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, đôi mắt thông minh lấp lánh sự ngưỡng mộ. "Anh đã thay đổi cả một thành phố," nàng trầm giọng, nụ cười nhẹ nở trên môi. "Không bằng phép thuật, chỉ bằng... sự thấu hiểu. Anh đã cứu vãn không chỉ sinh mạng, mà còn là niềm tin của họ."

Bách Lý Hùng, với vẻ mặt hân hoan, vỗ mạnh vào vai Tạ Trần, tiếng vỗ nghe khô khốc nhưng lại đầy tình nghĩa. "Ta đã nói mà! Phàm nhân chúng ta, chỉ cần có người chỉ đường đúng đắn, chẳng sợ bất cứ thiên tai nào!" Hắn nhìn Tạ Trần bằng ánh mắt kính trọng, trong tâm trí đã hoàn toàn coi thư sinh gầy gò này là người lãnh đạo tinh thần của phàm nhân.

Tạ Trần đứng giữa phố, nhìn những người dân đang dần hồi phục, ánh mắt anh vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không hề tỏ ra kiêu ngạo hay vui mừng, chỉ đơn thuần cảm nhận những sợi chỉ nhân quả đang hòa quyện trở lại, từng nút thắt được gỡ bỏ, mang lại sự cân bằng vốn có. Nhưng đồng thời, một áp lực lớn hơn, lạnh lẽo hơn, đang siết chặt lấy hắn. Đó là một cảm giác vô hình, nhưng lại hiện hữu rõ ràng trong tri giác của hắn, như một lời cảnh báo từ Thiên Đạo, rằng sự "can thiệp" của hắn đã vượt quá giới hạn cho phép. Hắn biết, Thiên Đạo không thể chấp nhận sự tồn tại của một "dị số" như hắn, một kẻ dám phá vỡ quy tắc của nó bằng những phương pháp phàm tục.

Đúng lúc đó, một bóng người thanh tú, dáng người cao gầy, cùng với một vài tu sĩ khác, đột ngột xuất hiện ở cuối phố. Ánh mắt hắn sáng như sao, nhưng giờ đây lại bùng lên vẻ phẫn nộ tột cùng. Đó chính là Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt đỏ gay vì tức giận, tay hắn siết chặt thanh kiếm Bích Lạc, nhìn chằm chằm vào Tạ Trần như nhìn một kẻ thù không đội trời chung. Sự xuất hiện của hắn như một đám mây đen kéo đến giữa bầu trời trong xanh, báo hiệu một cơn bão sắp sửa ập đến.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây. Tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi ánh nắng cuối ngày còn vương vấn trên những tháp canh bằng đá xanh kiên cố và cổng sắt khổng lồ khắc đầy phù văn trận pháp, Liễu Thanh Phong đứng đối diện với Tạ Trần. Gió lộng thổi qua cổng thành, mang theo chút hơi lạnh của buổi đêm đang tới, làm bay bay vạt áo trắng của hắn. Vẻ mặt hắn giờ đây không chỉ là phẫn nộ, mà còn pha lẫn sự khinh miệt sâu sắc. Đôi mắt sắc bén của Liễu Thanh Phong quét một lượt qua đám đông phàm nhân đang tụ tập, rồi dừng lại ở Tạ Trần, như muốn thiêu đốt hắn bằng ánh nhìn.

"Kẻ phàm nhân như ngươi," giọng Liễu Thanh Phong the thé, mang theo một sự khinh bỉ cố hữu của kẻ tu tiên. "Dám dùng những thứ hạ đẳng này để can thiệp vào bệnh dịch do Thiên Đạo giáng xuống? Ngươi đang mưu đồ gì? Dẫn dụ phàm nhân chống lại quy luật trời đất sao?!" Hắn siết chặt kiếm, khí tức lạnh lẽo của linh lực bao trùm xung quanh, khiến những người phàm nhân xung quanh không khỏi rùng mình.

Tạ Trần vẫn bình thản đón nhận cơn thịnh nộ của Liễu Thanh Phong. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không chút dao động, như mặt nước hồ thu phản chiếu những con sóng dữ dội mà không hề bị lay chuyển. "Thiên Đạo là quy luật vận hành của vạn vật, không phải là thứ mà Tiên môn các ngươi định nghĩa," hắn trầm giọng, lời nói không nhanh không chậm nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân. "Bệnh dịch này, gốc rễ từ phàm nhân tự gieo, từ sự ô nhiễm nguồn nước, sự mất cân bằng của môi trường, từ những thói quen sinh hoạt bất hợp lý. Thiên Đạo chỉ là chất xúc tác, là giọt nước tràn ly để cảnh báo. Ta chỉ đơn thuần giúp họ gặt lại những quả lành, trả lại sự cân bằng đã mất. Đó chẳng phải cũng là một loại Thiên Đạo sao, Liễu Tiên trưởng?"

Liễu Thanh Phong, mặt đỏ gay vì tức giận, hắn không ngờ Tạ Trần lại dám dùng chính khái niệm "Thiên Đạo" để phản bác mình. "Ngươi... Ngươi dám ngụy biện! Ngươi dám dùng những lời lẽ xảo trá để che đậy dã tâm của mình! Chẳng lẽ ngươi muốn phàm nhân đều như ngươi, từ bỏ tu tiên, từ bỏ tất cả những gì cao quý mà Thiên Đạo ban tặng sao?" Hắn không thể hiểu nổi một phàm nhân lại có thể có những suy nghĩ như vậy, dám thách thức những chân lý mà hắn đã tin tưởng suốt cuộc đời tu luyện.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, khóe môi thoáng nở một nụ cười nhạt, chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Ta chỉ muốn phàm nhân không bị bỏ rơi, không bị lừa dối bởi những lý lẽ cao siêu mà rỗng tuếch. Họ có quyền được sống, được tự quyết định vận mệnh của mình. Điều đó không cần đến phép thuật, không cần đến sự ban ơn từ các ngươi. Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, nếu nó chỉ biết đàn áp, chỉ biết duy trì sự tồn tại của mình bằng cách bóp nghẹt sự sống, thì liệu có đáng để chúng sinh tôn thờ? Cái giá của sự bất tử, đôi khi chính là cái chết của nhân tính. Và ta, Tạ Trần, không muốn đánh đổi."

Lời nói của Tạ Trần như một lưỡi dao sắc bén, cắt xuyên qua những chấp niệm và sự tự phụ của Liễu Thanh Phong. Hắn không thể phản bác, bởi vì hắn biết, trong sâu thẳm, những lời đó có lý. Nhưng sự kiêu hãnh của một tu sĩ, sự cố chấp vào con đường đã chọn, không cho phép hắn thừa nhận điều đó. Liễu Thanh Phong tức giận đến mức cả người run lên bần bật, hắn phất mạnh áo bào, xoay người bỏ đi, không nói thêm một lời nào. Bóng dáng hắn khuất dần trong ánh hoàng hôn, mang theo sự căm tức và nỗi uất hận sâu sắc. Một đối thủ mới, một kẻ thù triết lý, đã được sinh ra.

Tạ Trần nhìn theo bóng Liễu Thanh Phong, rồi ngước nhìn lên bầu trời hoàng hôn. Nơi chân trời, một đám mây đen đang dần tụ lại, dù không có dấu hiệu mưa. Đó không phải là một đám mây bình thường, mà là một cảm giác nặng nề, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và mãnh liệt hơn bao giờ hết, đang siết chặt lấy hắn. Hắn siết chặt tay, cảm nhận rõ ràng lời cảnh báo từ Thiên Đạo, không còn là những "tai ương" gián tiếp, mà là một sự phản ứng trực tiếp, mạnh mẽ. Thiên Đạo đang giận dữ. Bạch Vô Thường đang chuẩn bị một "kiểm tra" quy mô lớn hơn, trực tiếp hơn, có thể nhắm vào hắn hoặc một khu vực rộng lớn hơn. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì hắn biết, hắn vẫn là Tạ Trần, một phàm nhân, một điểm neo nhân quả, và con đường hắn đã chọn, dù đầy chông gai, vẫn là con đường duy nhất để giữ trọn "nhân" trong "nhân gian".

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free