Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 111: Điểm Neo Giữa Dòng Xoáy: Thực Hư Nhân Quả

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua những rặng tre xanh mướt, nhuộm vàng ngọn khói bếp lững lờ bay lên từ Thôn Lạc Hồng. Không khí sau cơn mưa đêm qua vẫn còn ẩm ướt, mang theo mùi đất ngai ngái, mùi cỏ cây xanh non và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, cùng tiếng gà gáy giòn giã đã phá tan sự tĩnh mịch, đánh thức một ngày mới đầy hy vọng trong lòng thôn xóm.

Ở giữa thôn, nơi giếng làng và những con kênh mương nhỏ đan xen, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố giản dị, nhưng toát lên một vẻ kiên định lạ thường. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt phàm nhân còn hằn vẻ mệt mỏi nhưng đã ánh lên tia sáng của niềm tin. Hắn không cần dùng linh lực, không cần những phép tắc cao siêu, chỉ bằng những lời nói giản dị và những chỉ dẫn thực tế, đã khơi dậy ý chí sống trong lòng những con người vốn đã tuyệt vọng.

"Gốc rễ của bệnh dịch này không phải là tà khí, mà là nguồn nước ô nhiễm và thói quen sinh hoạt không hợp lý," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, lời nói như dòng suối mát lành gột rửa tâm hồn. Hắn không nói lớn, nhưng từng chữ đều vang vọng rõ ràng trong không gian buổi sớm. "Sức mạnh phép thuật chỉ có thể trấn áp tạm thời, như một liều thuốc cầm hơi. Nhưng nó không thể tận diệt nhân quả của vấn đề. Muốn bệnh tật không tái phát, muốn tai ương không lặp lại, chúng ta phải bắt đầu từ chính những gì gần gũi nhất, từ nguồn nước mà chúng ta uống, từ đất đai mà chúng ta canh tác, từ không khí mà chúng ta hít thở."

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, dịu dàng bước tới bên cạnh Tạ Trần. Nàng gật đầu đồng tình, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả. "Công tử Tạ Trần nói đúng. Y thuật của ta chỉ có thể chữa trị những cơn bệnh cấp tính, làm dịu đi nỗi đau. Nhưng nếu không cải thiện môi trường sống, không thay đổi thói quen, thì bệnh tật sẽ tái phát, như cỏ dại cứ mọc lên sau mỗi lần nhổ bỏ. Sức khỏe của con người, suy cho cùng, vẫn phải bắt nguồn từ sự hài hòa với thiên nhiên, từ sự sạch sẽ và an toàn trong cuộc sống hàng ngày." Nàng vừa nói vừa tận tay phát những gói thảo dược khô đã được sao tẩm cẩn thận, hướng dẫn dân làng cách sắc uống và dùng để xông, tắm rửa.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, đứng giữa đám đông phàm nhân, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách. "Dân làng chúng tôi đã quá tin vào thần tiên, vào những lời hứa hão huyền của các đạo trưởng, mà quên đi chính mình mới là người có thể thay đổi cuộc sống." Ông nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay rắn chắc. "Tạ công tử đã chỉ cho chúng ta thấy, trời không sập, đất không nứt, thiên tai không phải là tận thế. Chỉ cần chúng ta cùng nhau đứng dậy, cùng nhau hành động, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua." Ông quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy kính trọng. "Tiên sinh Tạ Trần, hãy cứ giao phó việc nặng nhọc cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ đào giếng, sẽ nạo vét kênh mương, sẽ làm tất cả những gì ngài chỉ dẫn!"

Trưởng Lão Lạc Hồng, một lão nhân với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc bạc phơ, bước tới, ánh mắt chứa đầy sự từng trải và giờ đây là niềm hy vọng. Ông khẽ cúi đầu trước Tạ Trần, giọng nói run run nhưng đầy thành kính. "Lời Tạ công tử nói thật sự khiến lão phu khai sáng. Đúng là chúng ta đã quá ỷ lại vào tiên nhân, quá trông chờ vào phép thuật mà quên mất tự thân vận động. Ngàn năm qua, các vị tu sĩ chỉ ban phát phù chú, răn dạy số mệnh, nhưng chưa bao giờ chỉ cho chúng ta cách giữ cho giếng nước trong sạch, hay cách giữ cho chuồng trại không bốc mùi. Chúng ta đã quên đi những lẽ thường tình nhất của cuộc sống phàm nhân." Ông quay sang dân làng, hô lớn: "Nào, tất cả mọi người! Chúng ta không thể ngồi chờ chết! Tạ công tử và Mộ Dung tiên tử đã chỉ đường, giờ là lúc chúng ta phải tự cứu lấy mình!"

Theo sự chỉ dẫn của Tạ Trần, những người đàn ông khỏe mạnh bắt đầu đào giếng mới ở vị trí cao hơn, nơi có mạch nước ngầm sạch hơn, tránh xa các khu vực chăn nuôi. Hắn hướng dẫn họ dùng than củi và lớp cát dày làm lớp lọc thô sơ cho nguồn nước, dùng các loại lá cây đặc biệt mà Mộ Dung Tuyết đã chỉ điểm để khử trùng nước uống. Những người phụ nữ và trẻ em được hướng dẫn cách vệ sinh chuồng trại, cách xử lý chất thải để không làm ô nhiễm nguồn nước và đất đai. Tạ Trần còn chỉ ra những loại cây lương thực chịu hạn tốt hơn, phù hợp với khí hậu khô hạn của vùng, để dân làng có thể trồng trọt, đảm bảo nguồn lương thực ổn định.

Không khí của Thôn Lạc Hồng, từng bị bao trùm bởi sự tuyệt vọng và bệnh tật, giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Tiếng cuốc xẻng lạch cạch, tiếng reo hò yếu ớt nhưng đầy ý chí của dân làng, tiếng trẻ con nô đùa vui vẻ đã trở lại, hòa quyện với mùi đất ẩm mới lật và mùi thảo dược thoang thoảng. Mồ hôi lấm tấm trên trán những người phàm nhân, nhưng trong ánh mắt họ, thay vì sự cam chịu, là ngọn lửa của sự sống và niềm hy vọng. Họ không cần phép thuật, họ không cần thần thông, họ chỉ cần được chỉ dẫn một con đường, một con đường mà Tạ Trần, một phàm nhân, đã khai mở cho họ.

Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát. Hắn không ra lệnh, không ép buộc. Hắn chỉ đưa ra những lời khuyên, những chỉ dẫn dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về nhân quả, về mối liên hệ giữa con người và môi trường. Hắn biết, những hành động nhỏ bé này, tưởng chừng đơn giản, lại là chìa khóa để phá vỡ cái "cục" cờ mà Thiên Đạo đã bày ra. Một cục cờ không phải bằng tà khí hay ma pháp, mà bằng sự thao túng tinh vi những quy luật tự nhiên, đẩy phàm nhân vào bước đường cùng để thử thách ý chí của hắn. Và hắn, Tạ Trần, đang hóa giải nó bằng chính bản chất của con người: trí tuệ, sự kiên trì và tinh thần đoàn kết.

***

Buổi trưa, nắng gắt đổ xuống ngoại vi Thôn Lạc Hồng, nhuộm vàng những cánh đồng lúa non và con đường đất bụi. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo cái nóng hầm hập của mùa hè. Trên một gò đất cao gần bìa Rừng Thanh Phong, một nhóm tu sĩ xuất hiện. Dẫn đầu là Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, mắt sáng như sao, trên tay cầm chuôi kiếm Bích Lạc. Vẻ ngoài chính trực của hắn không che giấu được ánh mắt ẩn chứa sự tự phụ và khinh miệt khi nhìn xuống Thôn Lạc Hồng đang rộn ràng tiếng cuốc xẻng, tiếng người nói cười. Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đứng phía sau Liễu Thanh Phong, ánh mắt dao động, phức tạp.

"Hừ! Một phàm nhân lại dám múa rìu qua mắt thợ, tự tiện can thiệp vào vận mệnh của thiên địa." Liễu Thanh Phong hừ lạnh một tiếng, giọng nói đầy vẻ khinh bỉ, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Ngươi lấy cái gì ra mà dám chỉ trích đạo lý của tiên gia? Lại còn dám khơi gợi sự chống đối trong lòng những kẻ phàm tục ngu dốt này? Thiên Đạo đã định, phúc họa đều có nguyên nhân. Kẻ tu sĩ chúng ta thuận theo lẽ trời, dùng linh lực trấn áp tà ma, bảo vệ chúng sinh. Ngươi, một kẻ không có chút linh lực, lại dám dùng những phương pháp nông cạn này để 'phá cục'? Thật nực cười!"

Tạ Trần ngẩng đầu nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, đôi mắt sâu thẳm không hề nao núng trước khí thế uy áp của tu sĩ. Hắn bình thản đáp, giọng nói vẫn trầm tĩnh, không một chút bối rối hay sợ hãi. "Tiên gia chỉ nhìn thấy tà khí, mà không thấy khói bếp. Chỉ thấy linh khí, mà không thấy nước mắt. Gốc rễ của tai ương không phải lúc nào cũng là yêu ma quỷ quái, mà đôi khi chỉ là sự thiếu hiểu biết và lòng tham của con người. Các ngươi chỉ biết tụng kinh niệm chú, ban phát phù chú để 'trấn áp' bề mặt, nhưng lại bỏ qua căn nguyên sâu xa đã ăn mòn tận xương tủy của nhân gian. Chẳng lẽ, Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ, chỉ là một thứ quy tắc khô khan, vô tri, không quan tâm đến nỗi thống khổ của sinh linh?"

Lời nói của Tạ Trần như một mũi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào tâm khảm của Liễu Thanh Phong. Vẻ mặt hắn đột nhiên biến sắc, sự tức giận bùng lên trong ánh mắt. Hắn siết chặt chuôi kiếm Bích Lạc, rút ra một đoạn ngắn, khí thế linh lực tỏa ra mạnh mẽ, ép về phía Tạ Trần. "Ngươi đang nói Thiên Đạo sai lầm? Dám miệt thị con đường tu tiên? Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa, sao hiểu được sự vĩ đại của Thiên Đạo? Ngươi đang tìm chết!"

Ngay lập tức, Bách Lý Hùng bước lên phía trước, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành, đứng chắn trước Tạ Trần. Ông không có linh lực, nhưng khí phách của một dũng tướng vẫn khiến không ít tu sĩ phải dè chừng. "Các vị tiên trưởng, Tạ công tử đã giúp chúng tôi thấy rõ con đường sống, thứ mà các vị chỉ biết ban phát phù chú, răn dạy số mệnh mà không hiểu gì về nỗi khổ của chúng tôi! Dân làng Lạc Hồng này, sẽ không cho phép bất kỳ ai làm hại ân nhân của mình!"

Mộ Dung Tuyết cũng bước tới, đứng cạnh Bách Lý Hùng. Nàng hướng về phía Liễu Thanh Phong, giọng nói ôn hòa nhưng kiên định, không hề e sợ. "Liễu huynh, đạo y thuật cũng là để cứu người. Nếu hiểu rõ căn nguyên, phàm nhân cũng có thể tự cứu mình. Phép thuật không phải là vạn năng. Có những vấn đề, linh lực không thể giải quyết, nhưng trí tuệ và sự đồng lòng của con người lại có thể làm được."

Liễu Thanh Phong nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, ánh mắt đầy lửa giận, nhưng lại không thể ra tay. Không chỉ vì có Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết đứng chắn, mà còn vì ánh mắt kiên định của Tạ Trần, và sự đoàn kết của hàng trăm dân làng Lạc Hồng đang vây quanh. Hắn không thể dùng vũ lực trấn áp một đám phàm nhân giữa ban ngày ban mặt, đặc biệt khi họ đang được một thư sinh không tu vi dẫn dắt. Sự phẫn nộ của hắn càng tăng lên khi nhận ra, Tạ Trần không dùng phép thuật, nhưng lại có được thứ mà hắn, một tu sĩ kiêu ngạo, không thể có được: niềm tin và sự tôn kính tuyệt đối từ phàm nhân.

Dương Quân đứng phía sau Liễu Thanh Phong, ánh mắt dao động giữa sự kiêu ngạo của sư huynh và vẻ bình thản, sâu sắc của Tạ Trần. Lời nói của Tạ Trần, tuy sắc bén, nhưng lại có một sức thuyết phục lạ lùng, khiến hắn không khỏi suy ngẫm. Hắn đã từng tin vào Thiên Đạo, tin vào con đường tu tiên là chân lý. Nhưng những gì Tạ Trần nói, về việc tu sĩ chỉ thấy "tà khí mà không thấy khói bếp", lại như một nhát dao cứa vào niềm tin của hắn, khiến hắn bắt đầu hoài nghi về con đường mình đang đi.

Trên một cành cây cổ thụ cao vút, ẩn mình trong tán lá xanh rì, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, như một bóng hình bạch ngọc tĩnh lặng giữa khung cảnh căng thẳng. Nàng chứng kiến toàn bộ cuộc đối chất, từ sự kiêu ngạo của Liễu Thanh Phong đến sự điềm tĩnh của Tạ Trần. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây phức tạp hơn bao giờ hết. Tạ Trần không hề dùng một chút linh lực nào, nhưng lại hóa giải được khí thế uy áp của một tu sĩ Kim Đan kỳ. Hắn không hề có vũ khí, nhưng lời nói của hắn lại sắc bén hơn bất kỳ thanh kiếm nào. Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một sự bối rối sâu sắc, niềm tin vào Thiên Đạo và con đường tu tiên của nàng đang bị lung lay dữ dội. Nàng đã từng nghĩ rằng sức mạnh là tất cả, nhưng Tạ Trần lại đang chứng minh điều ngược lại.

Liễu Thanh Phong tức tối hừ lạnh một tiếng, thu kiếm vào vỏ. Hắn không muốn gây sự chú ý không cần thiết. "Hừ! Rồi ngươi sẽ thấy, cái gọi là 'trí tuệ phàm nhân' của ngươi sẽ chẳng là gì trước đại thế của Thiên Đạo! Đến lúc đó, đừng trách ta không cảnh báo!" Nói rồi, hắn phất tay áo, quay lưng bỏ đi, các tu sĩ khác cũng vội vàng đi theo, bỏ lại Dương Quân vẫn đứng đó, ánh mắt vẫn hướng về Tạ Trần, đầy mâu thuẫn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực cả bầu trời phía Tây. Những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên đỉnh núi Thiên Đăng Sơn, hắt xuống Thôn Lạc Hồng đang dần chìm vào màn đêm. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút se lạnh của buổi tối, xào xạc qua tán lá cây. Dưới ánh hoàng hôn, những ngôi nhà của Thôn Lạc Hồng hiện lên rõ nét hơn, không còn vẻ tiêu điều, tan hoang như những ngày trước. Tiếng cười nói, tiếng trẻ con nô đùa đã thay thế tiếng rên rỉ, tiếng than khóc. Mùi khói bếp ấm áp đã lan tỏa khắp thôn, mang theo hương vị của một bữa ăn no đủ.

Tạ Trần đứng một mình trên sườn đồi, nhìn xuống quang cảnh thôn làng đang dần hồi sinh. Vẻ gầy gò của hắn in bóng trên nền trời đỏ rực, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, sâu thẳm. Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo, như một làn sương mờ lướt qua. Đó là một cảm giác không thể nắm bắt, không thể nhìn thấy, nhưng lại hiện hữu rõ ràng trong tri giác của hắn. Đó là sự "phản ứng" của Thiên Đạo, một lời cảnh báo vô thanh từ Bạch Vô Thường, cho thấy sự "can thiệp" của hắn đã chạm đến giới hạn nào đó của quy tắc vũ trụ. Thiên Đạo đang tìm cách "sửa chữa" lỗi lầm của nó, và Tạ Trần, một "lỗi" lớn, đang thách thức sự "sửa chữa" ấy.

Lăng Nguyệt Tiên Tử xuất hiện từ trong bóng tối của những rặng cây, bước đến bên cạnh Tạ Trần. Bóng dáng nàng thanh thoát, bạch y nổi bật giữa khung cảnh hoàng hôn. Nàng không nói gì, chỉ đứng lặng lẽ, cùng Tạ Trần nhìn xuống thôn làng.

"Lời của ngươi... có lý." Cuối cùng, nàng phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm tư, chứa đầy suy ngẫm. "Ta đã từng nghĩ, Thiên Đạo là bất biến, là chân lý tối thượng. Nhưng những gì ngươi làm, những lời ngươi nói, lại khiến ta phải hoài nghi. Ngươi không có linh lực, nhưng lại có thể xoay chuyển một cục diện mà các tu sĩ chúng ta bó tay. Nhưng ngươi có nghĩ rằng, sự 'can thiệp' này, sự 'phá cục' này, sẽ khiến ngươi trở thành mục tiêu? Thiên Đạo không dung thứ những dị số, những kẻ dám đi ngược lại quy tắc của nó. Ngươi đang thách thức một thế lực mà ngay cả các tông môn lớn cũng phải kiêng dè."

Tạ Trần vẫn nhìn xa xăm, giọng bình thản, như đang nói về một điều hiển nhiên. "Mục tiêu hay không, ta vẫn là một phàm nhân. Nhưng phàm nhân cũng có quyền lựa chọn con đường của mình. Thiên Đạo suy yếu, nó cần tự sửa chữa. Nhưng không phải bằng cách xóa bỏ những gì nó không hiểu, không phải bằng cách tiêu diệt những kẻ dám đặt câu hỏi. Một Thiên Đạo chỉ biết đàn áp, chỉ biết duy trì sự tồn tại của mình bằng cách bóp nghẹt sự sống, thì liệu có đáng để chúng sinh tôn thờ?" Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định.

"Ngươi thật sự tin rằng, con đường không tu tiên, không phép thuật, có thể cứu vãn thế giới này?" Lăng Nguyệt Tiên Tử quay sang nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, nửa hoài nghi, nửa ngưỡng mộ. Nàng không thể hiểu nổi suy nghĩ của hắn, nhưng lại bị nó mê hoặc một cách lạ kỳ.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, khóe môi thoáng nở một nụ cười nhạt. "Cứu vãn hay không, ta không biết. Nhưng giữ lại nhân tính, giữ lại một cuộc sống bình thường, giữ lại những giá trị mà chúng ta cho là quý giá nhất, đó là điều ta mong muốn. Và đó cũng là cái giá của 'vá trời' mà các ngươi không dám đối mặt." Hắn ngừng lại một chút, rồi tiếp lời, giọng nói mang theo một chút bi tráng. "Các ngươi khao khát thành tiên, khao khát sức mạnh để 'vá trời', nhưng lại sợ hãi phải từ bỏ những chấp niệm của mình, sợ hãi phải đối mặt với một Thiên Đạo không còn thần thánh, không còn bất biến. Cái giá của sự bất tử, đôi khi chính là cái chết của nhân tính. Và ta, Tạ Trần, không muốn đánh đổi."

Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng, nhìn Tạ Trần. Trong ánh hoàng hôn đỏ rực, bóng dáng thư sinh gầy gò của hắn bỗng trở nên cao lớn lạ thường. Lời nói của hắn như một lưỡi dao vô hình, cắt xuyên qua những lớp vỏ bọc của niềm tin mà nàng đã xây dựng bao năm tháng. Nàng cảm thấy một sự rung chuyển sâu sắc trong nội tâm, một hạt giống hoài nghi đã được gieo mầm, đang dần nảy nở. Thiên Đạo không dung thứ dị số. Nhưng nếu dị số đó lại là con đường duy nhất để giữ lại "nhân" trong "nhân gian" thì sao?

Tạ Trần không nói gì thêm, hắn chỉ đứng đó, cảm nhận luồng áp lực vô hình từ Thiên Đạo đang dần mạnh lên, như một lời đe dọa không lời. Hắn biết, những gì đã xảy ra ở Thôn Lạc Hồng chỉ là khởi đầu. Bạch Vô Thường, và có thể là cả Thiên Đạo, sẽ không ngừng nghỉ. Những thử thách tiếp theo sẽ không chỉ dừng lại ở những "tai ương" nhỏ bé, mà sẽ là những "kiểm tra" trực tiếp, những cuộc đối đầu gay gắt hơn rất nhiều. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì, hắn vẫn là Tạ Trần, một phàm nhân, một điểm neo nhân quả giữa dòng xoáy của thế giới đang tàn lụi, kiên định với con đường mà hắn đã chọn: Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free