Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 114: Giải Quyết Khủng Hoảng: Vận Mệnh Làng Chài

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời Thành Vô Song, mang theo một vẻ đẹp bi tráng và u hoài. Tạ Trần, sau cuộc đối chất căng thẳng tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, đã tìm đến một góc vắng vẻ gần quán sách nhỏ của mình. Nơi đây, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây cổ thụ, làm xào xạc những chiếc lá, và thoảng thoảng mùi hương hoa từ các khu vườn xung quanh. Bầu không khí tĩnh lặng, nhưng ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc, một nỗi bất an vô hình mà chỉ Tạ Trần mới cảm nhận được rõ ràng nhất.

Hắn đứng đó, thân hình gầy gò đổ dài dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, nhìn về phía chân trời xa xăm. Cuộc đối chất với Liễu Thanh Phong đã qua, những lời lẽ sắc bén đã được trao đổi, nhưng dư âm của nó, đặc biệt là luồng áp lực từ Thiên Đạo, vẫn còn đọng lại, nặng trĩu trong tâm hồn hắn. Đó không còn là một cảm giác mơ hồ, mà là một sự đe dọa hiện hữu, một lời cảnh cáo trực tiếp, mãnh liệt. Hắn biết, Thiên Đạo không còn chỉ 'cảnh báo' nữa, mà đang 'nhắm đến' hắn một cách trực diện hơn. Đây không còn là những thử thách ngẫu nhiên, mà là sự can thiệp có chủ đích, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Thiên Đạo đang tìm cách 'sửa chữa' lỗi lầm của nó, và Tạ Trần, một phàm nhân dám thách thức quy tắc, chính là một 'lỗi' lớn trong mắt nó.

Tạ Trần khẽ nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa từ luồng áp lực vô hình ấy. Hắn nhắm mắt lại, trong tâm trí hiện lên hình ảnh của Bạch Vô Thường, vị thần linh vô cảm đang vận hành cỗ máy Thiên Đạo. "Bạch Vô Thường... Ngươi đã quyết định hành động rồi sao?" Hắn thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, mang theo một sự mệt mỏi cố hữu nhưng không hề yếu đuối. "Nếu 'sửa chữa' là lỗi lầm, vậy 'đứng nhìn' lại là đúng đắn ư? Nhân quả này, ta sẽ gánh vác đến cùng." Lời thề ấy không phải là lời thách thức ngông cuồng, mà là sự kiên định đến cùng cực của một con người đã nhìn thấu bản chất của nhân gian và Thiên Đạo. Hắn hiểu rằng, Ma Chủ Cửu U cũng đang rục rịch thông qua các dấu hiệu của ma khí, và các tu sĩ thì tranh giành cơ duyên 'vá trời' ngày càng gay gắt. Thế giới đang hỗn loạn, và hắn, một phàm nhân, lại đang đứng ở trung tâm của dòng xoáy ấy.

Bóng lưng hắn đổ dài dưới ánh hoàng hôn, đơn độc nhưng không hề yếu đuối, mà chất chứa một sức mạnh tiềm tàng, một ý chí sắt đá. Hắn ngước nhìn bầu trời, nơi một ngôi sao vụt sáng rồi vụt tắt, như một điềm báo, một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, về cái giá của sự tồn tại. Liệu đó là điềm báo cho sự sụp đổ của một kỷ nguyên, hay cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới? Tạ Trần không biết, nhưng hắn tin vào con đường mình đã chọn. Con đường của một phàm nhân, sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, dù phải đối đầu với cả Thiên Đạo.

Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Tạ Trần hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc này, mọi hành động, mọi lựa chọn của hắn sẽ không còn đơn thuần là 'can thiệp' nữa, mà là 'phá cục'. Và hắn, Tạ Trần, sẽ là điểm neo, là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi giá trị nhân sinh được đặt lên trên hết, và Thiên Đạo sẽ không còn là kẻ cầm trịch tối cao, mà chỉ là một quy luật vận hành của vạn vật, không còn quyền năng bóp nghẹt sự sống và nhân tính. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng Tạ Trần đã sẵn sàng.

***

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch vương vấn trên Thành Vô Song. Ánh nắng sớm rọi vàng con đường đất nhỏ dẫn ra khỏi thành, mang theo chút hơi ẩm của sương đêm và mùi cỏ dại mơn mởn. Tạ Trần sải bước thong thả, thân hình gầy gò ẩn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, dường như hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, nhưng có thêm một tầng mệt mỏi cố hữu, dấu vết của đêm dài không ngủ. Hắn ngước nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, cảm nhận những luồng khí tức vô hình đang vận chuyển trong không gian, lặng lẽ và mạnh mẽ. Áp lực từ Thiên Đạo không còn là một cảnh báo mơ hồ, mà đã trở thành một thực thể hiện hữu, một cái bóng vô hình luôn bám theo hắn.

Phía sau hắn, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng bước đi với vẻ mặt lo lắng. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong bộ y phục xanh ngọc, đôi lúc lại liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng hiểu gánh nặng mà Tạ Trần đang mang vác, và cảm thấy bất lực khi không thể chia sẻ. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, nhưng cũng không giấu được nét ưu tư. Hắn bước chân vững chãi trên con đường, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa xoa bộ râu quai nón rậm rạp, như đang suy tính điều gì đó.

"Tạ huynh," Bách Lý Hùng lên tiếng, giọng trầm hùng, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Áp lực mà huynh cảm nhận được... nó có thật sự đáng sợ đến vậy sao? Chúng ta sẽ phải đối mặt với điều gì?"

Tạ Trần không quay đầu lại, vẫn nhìn thẳng về phía trước, bước chân không hề chậm lại. "Áp lực đó không phải là cảnh cáo. Nó là một sự... thăm dò. Hoặc một lời hứa hẹn." Giọng hắn trầm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự chắc chắn đến đáng sợ. "Thiên Đạo không còn muốn ta tự giác rời bỏ con đường này nữa. Nó muốn ta hiểu, sự tồn tại của ta là một sự sai lệch, một lỗi lầm cần được 'sửa chữa'."

Mộ Dung Tuyết khẽ rùng mình, nàng tiến lại gần hơn, ánh mắt đầy xót xa. "Vậy là, hắn sẽ không buông tha cho anh sao? Liễu Thanh Phong... hắn ta đã công khai tuyên bố sẽ 'thanh trừng' những kẻ nghịch thiên. Đó có phải là khởi đầu?"

"Liễu Thanh Phong chỉ là một con rối bị điều khiển bởi chấp niệm của chính hắn, bị lợi dụng bởi những kẻ toan tính khác," Tạ Trần đáp, giọng nói không chút gợn sóng. "Hắn ta không hiểu bản chất của 'nghịch thiên'. Ta không nghịch thiên, ta chỉ đang thuận theo lẽ tự nhiên, thuận theo nhân quả vốn có. Cái gọi là 'Thiên Đạo' mà họ tôn thờ, chỉ là một tập hợp các quy tắc lỗi thời, đang bóp nghẹt sự sống và nhân tính." Hắn thở dài một hơi rất nhẹ. "Nhưng cách anh làm, nó đúng đắn hơn bất cứ phép thuật nào. Anh đã cứu Thành Vô Song khỏi bệnh dịch, mang lại sự sống cho bao người. Điều đó không thể nào là 'lỗi lầm' được." Mộ Dung Tuyết khẽ thì thầm, lời nói chứa đựng niềm tin tuyệt đối vào hắn.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng ấm áp. "Đúng đắn hay sai lầm, điều đó phụ thuộc vào kẻ cầm trịch. Trong mắt Thiên Đạo, những gì ta làm là phá hoại trật tự, là 'phá cục'. Nhưng trong mắt phàm nhân, có thể đó lại là một tia hy vọng." Hắn ngừng lại, quay đầu nhìn hai người đồng hành. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ kiên định đến cùng cực. "Thiên Đạo sẽ không dễ dàng bỏ qua. Liễu Thanh Phong chỉ là một trong số những mũi tên. Sẽ có những mũi tên khác, mạnh mẽ hơn, hiểm độc hơn, được bắn ra từ chính cỗ máy Thiên Đạo. Nhưng chúng ta... không có đường lùi."

Bách Lý Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Vậy thì, chúng ta sẽ nghênh chiến! Ta tin vào Tạ huynh. Ta tin vào nhân quả mà huynh đã nói. Nếu Thiên Đạo muốn bóp nghẹt sự sống, thì chúng ta sẽ cùng nhau mở ra một con đường khác!" Giọng hắn đầy khí phách, vang vọng trong không gian buổi sớm.

Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt kiên định không kém. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Con đường của Tạ Trần, mới là chân đạo."

Ba người tiếp tục bước đi, những lời đối thoại sắc sảo, trí tuệ hòa vào tiếng gió, mang theo quyết tâm sắt đá. Họ không biết rằng, cách đó không xa, ẩn mình trong những lùm cây ven đường, hai bóng người đang lặng lẽ theo dõi. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén của nàng không rời bóng lưng Tạ Trần. Nàng đã nghe rõ mồn một từng lời nói, từng câu triết lý của hắn. Nội tâm nàng như đang trải qua một cơn địa chấn, những hoài nghi về con đường tu tiên và bản chất của Thiên Đạo ngày càng sâu sắc.

"Sư tỷ," Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã, khẽ thì thầm. "Những lời của Tạ Trần... nó thật sự khác xa với những gì chúng ta đã được dạy." Ánh mắt nhiệt huyết của hắn lộ rõ sự tò mò và một chút bối rối.

Lăng Nguyệt không đáp lời, nàng chỉ siết chặt tay, mi mắt khẽ cụp xuống, che đi những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng. Nàng đang cố gắng lý giải Tạ Trần, cố gắng đặt hắn vào khuôn mẫu của những kẻ nghịch thiên mà sư môn đã cảnh báo, nhưng những gì nàng thấy, nàng nghe, lại hoàn toàn đối lập. Con người đó không hề có vẻ ngông cuồng, không hề có dục vọng quyền năng, hắn chỉ đơn thuần là muốn "sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính". Nhưng chính cái "bình thường" ấy, lại đang lay chuyển cả Thiên Đạo.

Họ tiếp tục đi, ánh mặt trời dần lên cao, báo hiệu một ngày mới với những thử thách mới đang chờ đợi.

***

Đến Thôn Vân Thủy khi mặt trời đã đứng bóng, nắng gắt đổ lửa xuống những mái nhà gỗ đơn sơ nằm sát bờ biển. Gió biển thổi mạnh, mang theo mùi mặn chát của đại dương, nhưng không phải mùi trong lành, mà là một thứ mùi tanh nồng, gợn chút hôi thối khó chịu. Tiếng sóng biển vỗ bờ vẫn đều đặn, nhưng không còn là âm thanh yên bình mà trở thành một điệu buồn thảm, hòa lẫn với tiếng chim hải âu kêu thê lương và những tiếng thở dài nặng nề của con người.

Cảnh tượng trước mắt họ khiến cả Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng không khỏi rùng mình. Bãi biển trải dài ngổn ngang những xác cá chết, đủ loại kích cỡ, đang phân hủy dưới cái nắng gay gắt. Những con thuyền chài nằm im lìm trên cát, dây lưới khô cong, không một bóng người ra khơi. Ngư dân, với làn da đen sạm vì nắng gió, râu bạc trắng, ngồi thẫn thờ trên bãi cát, ánh mắt vô hồn nhìn ra biển khơi. Những đứa trẻ gầy gò, bụng ỏng đít teo, không còn sức lực để nô đùa, chỉ lủi thủi bên cạnh cha mẹ, đôi khi lại ho sù sụ. Không khí yên bình, phóng khoáng thường thấy của một làng chài đã bị thay thế bằng một vẻ tuyệt vọng nặng nề, một nỗi bi ai vô cùng tận.

Một lão ngư dân, đang ngồi vá lưới một cách vô vọng, thấy có người lạ đến thì ngẩng đầu nhìn lên. Đôi mắt lão hõm sâu, đỏ hoe, chứa đựng nỗi đau không thể thốt thành lời. Tạ Trần tiến lại gần, cúi người hành lễ một cách cung kính. "Lão trượng, xin hỏi thôn này đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Lão Ngư Dân thở dài thườn thượt, buông chiếc kim vá lưới. "Ai oán! Cả làng ta sắp chết đói rồi, công tử ơi! Cá... cá biến mất hết cả rồi. Những con còn lại thì mắc bệnh lạ, chết trắng cả biển." Giọng lão nghẹn ngào, run rẩy. "Trước đây, cũng có vài vị tiên nhân từ các tông môn gần đây đến. Họ chỉ nói là 'Thiên Ý', 'tai họa trời giáng', hoặc có 'yêu vật ẩn mình dưới biển'. Rồi họ làm vài phép trấn yểm vô dụng, đốt vài lá bùa, xong rồi thì bỏ đi. Chẳng ai hiểu được căn nguyên, cũng chẳng ai cứu được chúng ta cả." Lão Ngư Dân đưa tay chỉ ra phía biển cả mênh mông, ánh mắt đầy tuyệt vọng. "Biển cả vô thường, cũng như lòng người vậy. Chúng ta chỉ là những kẻ nhỏ bé, làm sao dám kháng cự Thiên Ý?"

Mộ Dung Tuyết tiến lên, quỳ xuống bên cạnh một con cá chết, cẩn thận kiểm tra. Nàng khẽ nhíu mày. "Đây không phải bệnh dịch thông thường. Có điều gì đó bất thường với nước biển. Các vết lở loét trên mình cá không giống với bất kỳ loại bệnh nào ta từng gặp. Nó giống như bị ăn mòn bởi một thứ gì đó..." Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy suy tư. "Nước biển ở đây có vẻ đục hơn bình thường, và có một mùi lạ, không hoàn toàn là mùi cá chết."

Bách Lý Hùng nắm chặt tay, vẻ mặt đầy phẫn nộ. "Thật vô dụng! Chúng chỉ biết trấn yểm mà không hiểu căn nguyên! Họ tự xưng là tiên nhân, là người tu đạo, nhưng lại không thể làm được gì cho phàm nhân. Chẳng lẽ Thiên Đạo chỉ cho họ sức mạnh để bay lượn trên trời, mà không cho họ trí tuệ để thấu hiểu nhân gian?" Giọng hắn trầm hùng, vang vọng như tiếng sấm giữa trưa hè. Hắn quay sang lão ngư dân, an ủi bằng một giọng nói ấm áp hơn. "Lão trượng đừng lo, chúng ta sẽ tìm ra nguyên nhân. Chúng ta sẽ không bỏ rơi các người."

Tạ Trần im lặng, không nói một lời. Hắn đi dọc bờ biển, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng xác cá, từng vũng nước biển đục ngầu, từng gương mặt tiều tụy của ngư dân. Hắn đưa tay chạm vào nước biển, cảm nhận sự lạnh lẽo và một thứ mùi lạ, không chỉ là mùi tanh mà còn có một chút vị kim loại nhàn nhạt. Hắn không vội vàng đưa ra kết luận, mà chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe, và cảm nhận. Hắn biết, những vấn đề của nhân gian, không bao giờ đơn giản chỉ là 'Thiên Ý' hay 'yêu vật', mà luôn có một sợi dây nhân quả vô hình liên kết đến hành động của con người.

Lão Ngư Dân nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy hy vọng và ngờ vực. Lão đã quá quen với sự thờ ơ của những kẻ tự xưng là 'tiên nhân'. Nhưng ở Tạ Trần, lão thấy một sự tĩnh lặng và suy tư khác biệt, không phải là sự lạnh lùng của kẻ cao ngạo, mà là sự trầm mặc của kẻ thấu hiểu.

Xa xa, trên một ngọn đồi nhỏ nhìn xuống Thôn Vân Thủy, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn đang ẩn mình quan sát. Lăng Nguyệt nhìn cảnh tượng hoang tàn dưới chân đồi, đôi mắt phượng sắc bén của nàng ánh lên vẻ phức tạp. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của các tu sĩ địa phương, và giờ đây, nàng đang chờ xem Tạ Trần sẽ làm gì. "Hắn... sẽ làm gì đây?" Nàng thầm thì, giọng nói trong trẻo nhưng đầy bối rối. "Liệu hắn có thể giải quyết được tai ương mà các vị tiên môn cũng bó tay không?"

Dương Quân gật đầu, ánh mắt đầy mong chờ. "Ta cũng muốn xem. Ta tin Tạ công tử sẽ không làm chúng ta thất vọng. Hắn... khác biệt."

Tạ Trần vẫn tiếp tục hành trình quan sát của mình, ánh mắt hắn dần dần dừng lại ở một con sông nhỏ đổ ra biển, nơi nước sông có vẻ đục hơn cả nước biển. Một ý niệm dần hình thành trong tâm trí hắn, một sợi dây nhân quả vô hình bắt đầu hiện rõ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời biển, nhưng nơi Bến Phà Lão Quỷ, sương mù đã bắt đầu giăng nhẹ, tạo nên một không khí âm u, huyền ảo. Tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng, đều đặn của chiếc phà nhỏ thỉnh thoảng lại vang lên, hòa vào tiếng nước sông chảy róc rách, mang theo cái lạnh của sương sớm. Mùi nước sông, mùi ẩm mốc của gỗ mục và mùi khói bếp từ những mái nhà tranh gần đó tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, hoang dại và cổ kính. Tạ Trần đã dành cả buổi chiều để đi dọc theo con sông nhỏ đổ ra biển mà hắn đã chú ý. Hắn đi bộ rất lâu, xuyên qua những bụi cây rậm rạp, những con đường mòn heo hút, ánh mắt sâu thẳm luôn tập trung vào dòng chảy, vào những bờ đất, vào những dấu vết mà con người đã để lại.

Cuối cùng, hắn dừng lại ở một điểm giao thoa giữa sông và biển, nơi con sông mở rộng trước khi hòa mình vào đại dương. Nơi đây, sương mù dày đặc hơn, gió lạnh hơn. Hắn đứng đó, thân hình gầy gò đổ bóng mờ ảo trong màn sương, nhắm mắt lại, kích hoạt 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình. Không phải là một phép thuật huyền ảo, mà là một khả năng suy luận cực hạn, một sự nhạy cảm phi thường với mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Từng dòng chảy của nước, từng hạt phù sa, từng chiếc lá rụng, từng dấu chân con người... tất cả đều kể một câu chuyện, đều là một mắt xích trong chuỗi nhân quả.

Sau một hồi lâu, Tạ Trần mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây đã hoàn toàn tỉnh táo, không còn một chút bối rối hay nghi ngờ. Hắn đã nhìn thấy.

"Nhân quả không ở đâu xa, nó ở chính những hành động nhỏ nhặt của con người. Con đập này, chất thải này... đều là khởi nguồn." Giọng hắn trầm tĩnh, chậm rãi, như đang kể một câu chuyện đã được định sẵn. Hắn quay sang Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, những người đã kiên nhẫn đi theo hắn suốt chặng đường. Hắn chỉ tay về phía thượng nguồn, ẩn hiện trong màn sương. "Cách đây khoảng mười dặm, có một con đập nhỏ được xây dựng. Không phải để trữ nước, mà là để chuyển hướng dòng chảy, phục vụ cho việc khai thác khoáng sản của một gia tộc nhỏ, gia tộc họ Lưu, ở vùng núi phía trên."

Mộ Dung Tuyết lắng nghe từng lời, nàng khẽ gật gù. "Vậy ra, dòng chảy bị thay đổi đã làm cạn kiệt nguồn nước ngọt tự nhiên đổ ra biển, ảnh hưởng đến chu trình sinh sản của cá... và cả chất thải từ việc khai thác khoáng sản đã bị đổ thẳng xuống sông, rồi theo dòng nước ra biển, gây ô nhiễm, làm cá mắc bệnh lạ." Nàng đưa tay che miệng, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc. "Vậy là, không phải yêu quái, mà là... con người sao?"

"Đúng vậy," Tạ Trần đáp. "Thiên Đạo suy yếu, linh khí ngày càng mỏng. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến khả năng tu luyện của tu sĩ, mà còn làm cho hệ sinh thái mất khả năng tự hồi phục nhanh chóng. Một sự can thiệp nhỏ của con người, một sự mất cân bằng nhỏ, trong thời đại này, có thể gây ra hậu quả khôn lường, khuếch đại lên gấp trăm ngàn lần. Cái chết của cá, sự tuyệt vọng của ngư dân, tất cả đều là hệ quả của một chuỗi nhân quả, khởi nguồn từ lòng tham của con người và sự suy yếu của Thiên Đạo."

Bách Lý Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. Hắn nghiến răng. "Gia tộc đó... chúng ta phải hành động! Ta sẽ đích thân dẫn quân đến phá bỏ con đập đó, bắt những kẻ gây ra tội lỗi này phải trả giá!" Giọng hắn trầm hùng, đầy sự tức giận và quyết tâm.

"Khoan đã, Bách Lý huynh," Tạ Trần khẽ nói, giơ tay ngăn lại. "Phá bỏ con đập là cần thiết, nhưng không thể dùng vũ lực một cách mù quáng. Gia tộc họ Lưu có thể có thế lực, có thể liên kết với một số tu sĩ nhỏ. Việc của chúng ta là giải quyết tận gốc vấn đề, không phải tạo thêm xung đột mới. Chúng ta cần phải thương lượng, hoặc dùng áp lực từ chính quyền phàm nhân để họ tự nguyện phá bỏ con đập, và tìm cách xử lý chất thải một cách hợp lý." Hắn quay sang Mộ Dung Tuyết. "Cô nương, cô có thể giúp ta phác thảo một kế hoạch xử lý nước thải, và các loại thảo dược có thể giúp làm sạch môi trường biển một cách tự nhiên được không? Dù Thiên Đạo suy yếu, nhưng tự nhiên vẫn có khả năng hồi phục, chỉ là cần một bàn tay dẫn dắt."

Mộ Dung Tuyết gật đầu không chút do dự. "Ta sẽ làm hết sức mình, Tạ công tử. Kiến thức y thuật và sinh thái mà ta học được, cuối cùng cũng có đất dụng võ."

Tạ Trần lấy ra một mảnh giấy và bút, phác họa sơ đồ con sông, vị trí con đập, và những khu vực cần được làm sạch. Hắn giải thích tỉ mỉ từng bước, từ việc chuyển hướng dòng chảy tạm thời, đến việc thu gom chất thải, và cách sử dụng các loại cây thủy sinh để lọc nước. Mỗi lời hắn nói ra đều mang tính logic và thực tiễn, không hề có một chút huyền ảo hay phép thuật nào, nhưng lại khiến người nghe cảm thấy vô cùng thuyết phục.

Bách Lý Hùng nhìn bản sơ đồ, rồi nhìn Tạ Trần. Ánh mắt hắn từ tức giận chuyển sang ngưỡng mộ sâu sắc. "Tạ huynh... huynh thật sự là một người kỳ lạ. Huynh không tu tiên, không dùng phép thuật, nhưng lại có thể nhìn thấu mọi sự, giải quyết được những vấn đề mà tiên nhân cũng bó tay. Ta... ta tình nguyện nghe theo mọi sắp đặt của huynh."

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm nhìn về phía biển cả đang dần chìm vào bóng tối. "Ta chỉ là một phàm nhân, nhìn thấy nhân quả mà thôi. Việc của chúng ta, không phải là thay đổi Thiên Đạo, mà là giúp con người sống thuận theo lẽ tự nhiên, thuận theo nhân quả."

Đêm xuống, sương mù càng dày đặc. Ba người quay trở lại Thôn Vân Thủy, mang theo một kế hoạch chi tiết và một niềm hy vọng mới cho ngôi làng chài đang chìm trong tuyệt vọng.

***

Vài ngày sau, Thôn Vân Thủy đã hồi sinh một cách kỳ diệu. Dưới sự chỉ đạo khéo léo của Tạ Trần, Bách Lý Hùng đã huy động toàn bộ dân làng, cùng với sự hỗ trợ của Mộ Dung Tuyết trong việc hướng dẫn cách thức làm sạch môi trường. Con đập nhỏ của gia tộc họ Lưu, sau một cuộc thương lượng căng thẳng với chính quyền phàm nhân và sự thuyết phục bằng lý lẽ sắc bén của Tạ Trần về hậu quả nhân quả, đã bị dỡ bỏ. Dòng chảy tự nhiên của con sông được khôi phục, nước thải được thu gom và xử lý bằng phương pháp sinh học do Mộ Dung Tuyết nghiên cứu. Bãi biển không còn ngổn ngang xác cá, thay vào đó là những ngư dân hân hoan cùng nhau dọn dẹp, chuẩn bị cho những chuyến ra khơi mới.

Sáng hôm đó, trời quang mây tạnh, nắng ấm áp rải vàng khắp Thôn Vân Thủy. Tiếng sóng biển vỗ bờ giờ đây nghe như một bản tình ca vui tươi, hòa lẫn với tiếng cười nói rộn ràng của dân làng, tiếng chim hải âu bay lượn trên bầu trời xanh biếc. Mùi tanh nồng đã biến mất, thay vào đó là mùi biển mặn trong lành và mùi khói bếp ấm cúng từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa sáng.

Lão Ngư Dân, với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt sạm nắng, bước đến trước Tạ Trần, quỳ xuống một cách cung kính. "Công tử Tạ Trần... chính là thần nhân! Ngài đã cứu cả làng ta, cứu lấy sinh mạng của bao nhiêu con người!" Giọng lão run rẩy, nhưng không phải vì tuyệt vọng, mà vì niềm hạnh phúc và biết ơn vô bờ. "Chúng ta không biết phải báo đáp công đức này như thế nào."

Tạ Trần khẽ đỡ lão dậy, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. "Lão trượng quá lời rồi. Ta chỉ là một phàm nhân, làm những gì mình cho là đúng. Các vị đã tự cứu lấy mình, ta chỉ là người chỉ ra con đường mà thôi." Hắn nhìn quanh, ánh mắt quét qua những gương mặt hân hoan của dân làng. Từ những đứa trẻ gầy gò giờ đã có thể chạy nhảy trên cát, đến những người phụ nữ đang phơi cá, tất cả đều toát lên một sức sống mãnh liệt.

Mộ Dung Tuyết đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt nàng ánh lên vẻ hài lòng. "Thật mừng là mọi người đã tìm lại được sự sống. Đây chính là phúc báo của sự đoàn kết và hành động đúng đắn."

Bách Lý Hùng thì cười ha hả, vỗ vai một ngư dân trẻ. "Thấy chưa? Đâu cần tiên nhân, đâu cần phép thuật. Chỉ cần con người biết đoàn kết, biết giữ gìn thiên nhiên, thì tai ương nào cũng có thể vượt qua!"

Xa xa, trên một ngọn đồi gần đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn đang lặng lẽ quan sát. Lăng Nguyệt nhìn cảnh tượng hồi sinh dưới chân đồi, dung nhan tuyệt mỹ của nàng không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là một sự phức tạp đến khó tả. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ sự tuyệt vọng ban đầu, đến cách Tạ Trần không dùng một chút linh lực hay phép thuật nào, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, mà đã giải quyết được một vấn đề mà các tu sĩ cao đạo gọi là 'Thiên Ý'.

"Phàm nhân... lại có thể làm được điều mà tiên nhân không thể sao? Thiên Đạo... rốt cuộc là gì?" Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự bối rối và hoài nghi. Những lý tưởng tu tiên truyền thống mà nàng đã được dạy dỗ bấy lâu nay đang sụp đổ dần trong tâm trí nàng. Con đường mà nàng đã kiên định theo đuổi, liệu có thật sự là con đường chân chính? Hay nó chỉ là một ảo ảnh được tạo ra để che giấu đi sự thật tàn khốc về sự suy yếu của Thiên Đạo và sự vô dụng của tu sĩ khi đối mặt với nhân gian?

Dương Quân đứng cạnh nàng, ánh mắt nhiệt huyết của hắn cũng đã nhạt đi phần nào, thay vào đó là vẻ trầm tư. "Sư tỷ, có phải chúng ta đã sai rồi không? Sai khi chỉ biết nhìn lên Thiên Đạo mà quên đi nhân gian? Sai khi chỉ biết tu luyện sức mạnh mà không học cách thấu hiểu nhân quả?" Hắn đưa mắt nhìn Tạ Trần, người đang đứng giữa đám đông phàm nhân, đơn giản nhưng lại tỏa ra một thứ khí chất đặc biệt, không hề bị lu mờ bởi sự ồn ào xung quanh. "Người đó... Tạ Trần... hắn là ai? Hắn là phàm nhân, hay là một vị tiên nhân ẩn mình?"

Lăng Nguyệt không trả lời Dương Quân. Nàng chỉ siết chặt tay, mi mắt khẽ cụp xuống, che đi những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, con đường của nàng sẽ không còn giống như trước. Nàng phải tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi đang giày vò tâm trí nàng, cho dù điều đó có nghĩa là phải đối mặt với cả sư môn và chính Thiên Đạo.

Tạ Trần, trong khoảnh khắc bình yên hiếm hoi, ngước nhìn bầu trời. Hắn cảm nhận được một luồng áp lực lạnh lẽo và 'im lặng' hơn bao giờ hết. Nó không còn là sự gào thét hay cảnh cáo, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể Thiên Đạo đang rút lui để chuẩn bị cho một đòn giáng mạnh hơn, một 'kiểm tra' quy mô lớn hơn, tinh vi và nguy hiểm hơn. Có lẽ, nó không còn là thiên tai, mà là một âm mưu trực diện nhắm vào hắn hoặc những người xung quanh hắn. Danh tiếng của hắn trong phàm nhân ngày càng lan rộng, củng cố vị thế 'điểm neo' nhưng cũng tăng thêm nguy hiểm. Hắn biết, Bạch Vô Thường đang thay đổi chiến lược. Nhưng Tạ Trần vẫn giữ vững sự bình tĩnh. Hắn đã chọn con đường này, con đường của một phàm nhân phá cục, và hắn sẽ đi đến cùng, dù phải đối mặt với cả Thiên Đạo.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free