Nhân gian bất tu tiên - Chương 1129: Bàn Kế Kiến Tạo: Nền Móng Vững Chắc Của Nhân Đạo
Đêm tối bao trùm, nhưng không còn là bóng đêm của sự sợ hãi hay tuyệt vọng. Đó là một đêm bình yên, một đêm của hy vọng, nơi những giá trị nhân sinh đang lặng lẽ được tái sinh và củng cố, hứa hẹn một bình minh rực rỡ cho Kỷ Nguyên Nhân Gian. Bình minh ấy, tựa như một bức họa được vẽ nên từ những nét cọ đầu tiên của sự sống, đã bắt đầu hé rạng trên nền trời phương Đông, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình.
Tạ Trần ngồi trong quán sách nhỏ, ánh sáng ban mai lọt qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc, rải những vệt nắng vàng nhạt lên bàn sách cũ kỹ. Hắn vẫn vận chiếc áo vải bố màu xanh xám, tóc đen dài buộc gọn, dáng người gầy gò ẩn trong vẻ tĩnh tại của một thư sinh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn dĩ luôn như chứa đựng cả một bầu trời triết lý, giờ đây ánh lên vẻ thanh thản, tựa như mặt hồ phẳng lặng sau cơn giông. Hắn không vội vã, chỉ nhẹ nhàng lật từng trang của cuốn cổ thư đã ố vàng, hương mực cũ và giấy mục thoang thoảng trong không khí. Ngoài phố, tiếng rao hàng của bà bán bánh bao vang vọng, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng bước chân vội vã của những người bắt đầu một ngày mới hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm tục, chân thực và đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường quyện với mùi đất ẩm sau sương đêm, tạo nên một mùi hương đặc trưng của nhân gian, ấm áp và gần gũi. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận từng hơi thở của kỷ nguyên mới, nơi mỗi khoảnh khắc đều mang một ý nghĩa riêng, không cần phải cầu cạnh Thiên Đạo hay truy cầu sự vĩnh cửu hư vô.
Đúng lúc đó, một bóng người nhỏ bé hối hả chạy vào, phá vỡ sự tĩnh lặng ban mai của quán. Đó là Thư Đồng Tiểu An, vẫn với dáng vẻ gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ lanh lợi, tràn đầy năng lượng. Y phục của cậu tuy cũ kỹ nhưng được giữ gìn cẩn thận. Tiểu An thở hổn hển, trên tay cầm một phong thư được niêm phong kỹ lưỡng bằng ấn tín khắc hình một ngọn núi vững chãi và dòng chữ "Thành Vô Song".
“Tiên sinh! Tiên sinh!” Tiểu An vừa chạy vừa gọi, giọng nói vang lên đầy phấn khích và có chút lo lắng. “Có thư hỏa tốc từ Thành Vô Song! Người đưa thư nói là chuyện cực kỳ quan trọng, cần tiên sinh đích thân xem xét!”
Tạ Trần ngẩng đầu, khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy tựa như nắng sớm, xua tan đi vẻ căng thẳng trên gương mặt cậu bé. Hắn đưa tay nhận lấy phong thư, cảm nhận chất giấy thô ráp và độ nặng vừa phải của nó. “Chuyện cực kỳ quan trọng?” Hắn lặp lại lời Tiểu An, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, không một chút vội vã hay kinh ngạc. “Xem ra những hạt mầm ta gieo đã bắt đầu đâm chồi, và những người tưới nước cho chúng cũng đã trưởng thành.”
Hắn không mở thư ngay, mà đặt nó lên bàn, đôi mắt lướt qua ấn tín Thành Vô Song, nơi mà Dương Quân và các cựu tu sĩ khác đang xây dựng một nền móng mới cho nhân loại. Hắn nhớ lại những cuộc đối thoại triết lý, những bài học về nhân quả mà hắn đã chia sẻ. Hắn không bao giờ trực tiếp chỉ dẫn con đường, chỉ là người gợi mở, người đặt câu hỏi, người giúp họ nhìn rõ bản chất của vạn vật. Giờ đây, có lẽ đã đến lúc những lời ấy kết thành quả ngọt, hoặc ít nhất là đơm hoa.
Tạ Trần trầm tư một lát, rồi khẽ tháo ấn, rút lá thư bên trong. Hắn lướt mắt qua từng dòng chữ, nội dung đại khái là lời mời khẩn thiết của các vị lãnh đạo Thành Vô Song – Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết – mong muốn hắn đến bàn việc đại sự, liên quan đến việc định hình tương lai của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Một nụ cười nhẹ lại nở trên môi hắn. Hắn đã biết trước ngày này sẽ đến. Cuộc đời vốn dĩ là một dòng chảy, và hắn, dù muốn hay không, vẫn là một phần của dòng chảy ấy, một điểm neo nhân quả không thể tách rời.
“Tiểu An,” Tạ Trần khẽ nói, gấp lá thư l��i và cất vào trong áo. “Con hãy trông nom quán cẩn thận. Chuẩn bị cho ta một hành trang gọn nhẹ, chỉ cần vài cuốn sách và một bộ quần áo sạch. Ta sẽ đi Thành Vô Song một chuyến.”
Tiểu An gật đầu, khuôn mặt rạng rỡ vì được tiên sinh tin tưởng giao phó. “Vâng, tiên sinh! Con sẽ giữ quán thật tốt! Tiên sinh đi đường bình an!”
Tạ Trần đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Hắn nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã trải khắp con phố, và những con người đang hối hả với cuộc sống thường nhật của mình. Hắn biết, chuyến đi này không phải để hắn rao giảng hay ban phát đạo lý, mà là để chứng kiến sự trưởng thành của những "hạt mầm" ấy, và có lẽ, để đặt một dấu chấm hỏi mới cho hành trình dài phía trước của nhân loại. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Hắn, Tạ Trần, cũng không ngoại lệ.
***
Chuyến đi đến Thành Vô Song không quá xa, nhưng đủ để Tạ Trần cảm nhận được sự thay đổi của nhân gian. Dọc đường, không còn những đạo sĩ bàng quan hay những tu sĩ bay lượn trên không trung, thay vào đó là những đoàn xe chở hàng, những nhóm người phàm nhân hăng hái xây dựng cầu đường, khai hoang đất đai. Tinh thần của con người đã thay đổi, từ việc trông cậy vào tiên pháp, nay họ tin vào sức lao động, vào trí tuệ và sự đoàn kết của chính mình.
Khi hoàng hôn buông xuống, Tạ Trần đã đến Thành Vô Song. Thành phố này, từng là trung tâm của các tiên môn, giờ đây đã được cải tạo lại, mang một vẻ đẹp tráng lệ nhưng không quá phô trương, pha lẫn nét cổ kính và hiện đại của kỷ nguyên nhân gian. Những tòa tháp cao vút giờ đây là thư viện, trường học, hay bệnh viện, thay vì là nơi tu luyện của các đạo sĩ. Dòng người qua lại đông đúc, nhưng không có sự vội vã, chen lấn như trước, mà là một nhịp sống có trật tự, đầy hy vọng.
Hắn được một tiểu thư sinh đón tiếp, dẫn đến Khách Điếm Lạc Thần, một kiến trúc ba tầng lộng lẫy với mái ngói cong và những chạm khắc tinh xảo. Nội thất bên trong sang trọng nhưng không quá xa hoa, có sân vườn nhỏ với tiếng nước chảy róc rách, tiếng nhạc du dương từ một cây đàn cổ vang lên nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí thư thái, lịch sự. Mùi hương liệu cao cấp quyện với mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, xoa dịu đi sự mệt mỏi của chuyến đi.
Tạ Trần được dẫn vào một phòng riêng trên tầng hai. Khi cánh cửa gỗ chạm khắc khẽ mở, hắn thấy bốn bóng người đã đứng chờ sẵn. Ánh nến ấm áp từ những giá nến bằng đồng tỏa ra, soi rõ khuôn mặt của từng người.
Đầu tiên là Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ không còn là tiên tử mà là Lăng Nguyệt cô nương, mặc một bộ y phục màu lam nhạt, không còn là bạch y lạnh lẽo. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn như xưa, nhưng đôi mắt phượng sắc bén đã thay bằng ánh nhìn trầm tĩnh và có phần dịu dàng hơn, chứa đựng sự thanh thản khi đã buông bỏ chấp niệm. Nàng đứng đó, dáng người cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý nhưng không hề xa cách. Kế bên nàng là Dương Quân, vẫn giữ khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng giờ đây l��i mang thêm vẻ anh tuấn của một nhà lãnh đạo trẻ. Đôi mắt hắn sáng rỡ, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, ánh lên sự tự tin của người đã tìm thấy con đường đúng đắn. Hắn mặc đạo bào màu lam nhạt, không còn sự phô trương của tu sĩ, mà là vẻ thanh cao của một học giả.
Đằng sau họ là Bách Lý Hùng, vị tướng già với thân hình vạm vỡ, phong trần. Ánh mắt ông vẫn kiên nghị, nhưng khuôn mặt vuông vức với bộ râu quai nón rậm rạp giờ đây lại mang vẻ trầm tĩnh, dường như đã trải qua nhiều thăng trầm để tìm thấy ý nghĩa mới. Ông mặc giáp trụ nhẹ, không phải để chiến đấu mà để biểu trưng cho sự bảo vệ, sự an ninh của nhân gian. Cuối cùng là Mộ Dung Tuyết, y giả vĩ đại. Nàng dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư. Gương mặt nàng vẫn toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng giờ đây đã thêm vào đó sự bình tĩnh và nhân hậu của người thấu hiểu sinh tử.
Tất cả họ, những người từng là tu sĩ cao ngạo, những người từng theo đuổi con đường trường sinh bất tử, giờ đây đã trở th��nh những trụ cột của Kỷ Nguyên Nhân Gian, những người kiến tạo một tương lai mới.
“Tạ huynh, đã lâu không gặp,” Lăng Nguyệt khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng không còn lạnh lùng như băng tuyết mà đã ấm áp hơn nhiều. “Mong huynh thứ lỗi vì đã đường đột mời huynh đến nơi phồn hoa đô hội này. Chuyến đi hẳn đã làm huynh mệt mỏi.”
Dương Quân tiến lên một bước, cúi đầu thật sâu. “Tiên sinh, chúng tôi đã nỗ lực hết sức để xây dựng những gì người đã khai sáng, nhưng vẫn còn nhiều băn khoăn về hướng đi tương lai. Chúng tôi cần sự chỉ dẫn của người.”
Tạ Trần khẽ xua tay, nét mặt vẫn bình thản. “Ta chỉ là một người phàm mở quán sách. Các ngươi mới là những người đang thực sự kiến tạo một kỷ nguyên mới. Ta đến đây để lắng nghe.” Hắn đảo mắt nhìn từng người, rồi mỉm cười nhẹ. “Và để chứng kiến, những hạt mầm ta gieo đã được các ngươi chăm sóc kỹ lưỡng đến nhường nào.”
Họ dẫn Tạ Trần ngồi xuống chiếc ghế bọc gấm êm ái. Từng người lần lượt trình bày tổng quan về tình hình hiện tại của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Từ những thành tựu ban đầu như hệ thống giáo dục mới, mạng lưới y tế cộng đồng, đến những vấn đề cấp bách cần giải quyết như tàn dư của ma vật, những kẻ cố chấp còn níu kéo chấp niệm tu tiên, và đặc biệt là cách để duy trì đạo lý Nhân Đạo trong một xã hội đang dần ổn định và phát triển. Cuộc trò chuyện diễn ra trong không khí trang trọng, nhưng cũng đầy sự thân thiết của những người đồng hành đã cùng nhau trải qua nhiều biến cố, cùng nhau vượt qua giông bão để xây dựng một thế giới mới. Ánh nến chập chờn trên bàn, soi rõ những bản đồ, những ghi chép được trải ra, minh chứng cho công sức và tâm huyết của họ. Mùi trà thơm từ những chén trà mới rót lan tỏa, xua đi sự mệt mỏi, và đôi khi, cả những lo lắng ẩn sâu trong tâm trí họ.
***
Cuộc họp kéo dài đến tận khuya. Ngoài khung cửa sổ, vầng trăng rằm đã lên cao, soi sáng cả Thành Vô Song, biến những mái ngói cong và những con đường thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Ánh nến trong phòng giờ đây càng thêm leo lét, nhưng không khí không hề uể oải, ngược lại, càng thêm tập trung và nghiêm túc. Tiếng gió đêm khẽ luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi sương lạnh lẽo, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng những người kiến tạo.
Dương Quân là người đầu tiên trình bày chi tiết về kế hoạch giáo dục. Hắn trải một bản đồ lớn lên bàn, chỉ vào những điểm sáng tượng trưng cho các trường học mới. “Hệ thống giáo dục ‘Nhân Bản’ mà chúng tôi đang xây dựng, tiên sinh, tập trung vào việc khai mở trí tuệ, bồi dưỡng nhân cách, và truyền dạy những giá trị cốt lõi của Nhân Đạo. Chúng tôi không còn dạy về linh khí hay phép thuật, mà thay vào đó là lịch sử, địa lý, văn học, và đặc biệt là ‘Nhân Lý Học’ – những bài học về đạo đức, về tình người, về cách đối nhân xử thế. Mục tiêu là để mỗi đứa trẻ lớn lên đều hiểu rõ giá trị của cuộc sống bình thường, biết trân trọng những gì mình có, và biết cách cống hiến cho cộng đồng.”
Mộ Dung Tuyết tiếp lời, giọng nói nàng dịu dàng nhưng đầy kiên định. “Y thuật giờ đây tập trung vào việc nghiên cứu sâu hơn về cơ thể người và tự nhiên, không còn dựa vào linh khí hay tiên dược. Chúng tôi đã thành lập một mạng lưới các trạm y tế nhỏ khắp nhân gian, đào tạo các y sĩ từ những người phàm có tâm huyết. Họ học cách dùng thảo dược, châm cứu, và những phương pháp chữa trị dựa trên khoa học tự nhiên. ‘Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo’ – câu nói của tiên sinh đã trở thành tôn chỉ của chúng tôi. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Giờ đây, chúng tôi tìm thấy ý nghĩa đích thực của y thuật trong việc chữa lành và kiến tạo.” Nàng khẽ thở dài, đôi mắt thoáng nét ưu tư. “Tuy nhiên, việc nghiên cứu về những bệnh tật lạ do tàn dư linh khí hoặc ảnh hưởng từ Thiên Đạo cũ gây ra vẫn còn nhiều khó khăn, đòi hỏi thời gian và sự nỗ lực không ngừng.”
Bách Lý Hùng đặt nắm đấm lên bàn, tiếng động vang lên đầy dứt khoát. “Về an ninh, tiên sinh, lực lượng bảo an phàm nhân đã được huấn luyện bài bản, họ kiên cường và trung thành. Chúng tôi đã dẹp yên nhiều ổ cướp bóc, bảo vệ cuộc sống bình yên cho người dân. Nhưng đối mặt với những tàn dư của ma vật hoặc những kẻ còn chấp niệm tu tiên, những kẻ vẫn tin vào sức mạnh hư ảo, muốn gây rối loạn để đoạt lấy quyền lực, chúng tôi vẫn còn gặp nhiều khó khăn. Họ dùng những tàn dư phép thuật, những tàn niệm cổ xưa để chiêu dụ, để phá hoại.” Ánh mắt ông ánh lên sự kiên nghị. “Chúng tôi cần một kế sách lâu dài để đối phó với những thế lực này, không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng cả sự đoàn kết và niềm tin của nhân dân.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây mang phong thái của một nữ sĩ trí tuệ, trình bày về khung pháp luật và quản trị. “Chúng tôi đã xây dựng một hệ thống luật pháp dựa trên ‘Nhân Lý’, tức là những nguyên tắc đạo đức và công bằng căn bản của con người. Mục tiêu là để mọi người đều được đối xử bình đẳng, không còn phân biệt tiên phàm. Chúng tôi cũng đang thiết lập một cơ chế quản trị phân cấp, để quyền lực không tập trung vào một nhóm người, tránh lặp lại sai lầm của Thiên Đạo cũ, nơi quyền năng tuyệt đối dẫn đến sự tha hóa. Tuy nhiên, việc cân bằng giữa sự tự chủ của các địa phương và sự thống nhất của toàn nhân gian vẫn là một thách thức lớn.” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy mong chờ.
Tạ Trần lắng nghe cẩn trọng, đôi khi khẽ gật đầu, đôi khi lại trầm ngâm suy nghĩ. Hắn không ngắt lời họ, để họ bày tỏ hết những tâm huyết, những khó khăn mà họ đang đối mặt. Khi tất cả đã trình bày xong, hắn khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực và giấy, mùi trà thơm, và mùi sương đêm từ bên ngoài tràn vào.
“Các ngươi đã làm rất tốt,” Tạ Trần nói, giọng nói trầm ấm và đầy sức nặng, vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. “Những gì các ngươi đã gây dựng, chính là những nền móng vững chắc cho Kỷ Nguyên Nhân Gian. Ta thấy được sự kiên cường, sự trí tuệ, và trên hết là sự nhân văn trong từng kế hoạch của các ngươi.”
Hắn dừng lại, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng người, như đang nhìn thấu vào tận đáy lòng họ. “Nhưng, một xã hội không còn Thiên Đạo, liệu có thể tránh kh��i ‘Thiên Đạo’ mới do con người tạo ra? Quyền lực, dù được phân chia khéo léo đến mấy, cuối cùng vẫn có thể trở thành mục đích tối thượng, có thể tha hóa nhân tính. Làm sao để những người cầm quyền không trở thành những kẻ độc đoán mới, làm sao để những người dân không vì lợi ích cá nhân mà quên đi đạo lý cộng đồng? Làm sao để chúng ta không lặp lại cái vòng luẩn quẩn của chấp niệm, dù là chấp niệm về quyền lực, về sự đúng đắn của mình, hay về một lý tưởng cao cả?”
Lời nói của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh, khiến cả bốn người đều giật mình, trầm tư suy nghĩ. Đó chính là nỗi lo lắng sâu xa nhất mà họ chưa dám đối mặt, nỗi sợ hãi về việc liệu nhân loại có thể vượt qua được bản tính cố hữu của mình hay không.
Lăng Nguyệt là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. “Đó chính là cốt lõi của ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta đang xây dựng, Tạ huynh. Chúng tôi cần lời khuyên của huynh để giữ vững con đường này. Làm sao để chúng ta không đánh mất mình trong hành trình kiến tạo này?”
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng sáng vằng vặc giữa bầu trời đêm. “Con người, vốn dĩ là hữu hạn. Sự hữu hạn ấy vừa là điểm yếu, vừa là điểm mạnh. Hữu hạn để biết sợ hãi, để biết trân trọng, để biết tìm kiếm ý nghĩa trong từng khoảnh khắc sống. Thiên Đạo cũ sụp đổ vì nó truy cầu sự vĩnh cửu, sự tuyệt đối, mà quên đi bản chất vô thường của vạn vật. Nếu các ngươi muốn giữ vững Nhân Đạo, hãy nhớ rằng quyền lực không phải là mục đích, mà là phương tiện. Phương tiện để bảo vệ những giá trị cốt lõi: sự bình đẳng, lòng nhân ái, trí tuệ, và tự do. Hãy luôn đặt câu hỏi, hãy luôn nghi ngờ, hãy luôn tìm kiếm sự thật, chứ đừng mù quáng tin vào bất kỳ ‘đạo’ nào, dù đó là Thiên Đạo hay Nhân Đạo do chính các ngươi tạo ra.”
Hắn quay lại nhìn họ, ánh mắt sáng ngời. “Hãy để con người tự do lựa chọn, tự do khám phá, tự do chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Giáo dục không phải là nhồi nhét kiến thức, mà là khai mở tư duy. Y thuật không phải là kéo dài sự sống vô hạn, mà là giảm bớt khổ đau, trân trọng từng hơi thở. An ninh không phải là kiểm soát mọi thứ, mà là bảo vệ sự bình yên để mỗi người có thể sống cuộc đời trọn vẹn của mình. Pháp luật không phải là xiềng xích, mà là ranh giới để bảo vệ sự tự do của tất cả.”
Tạ Trần không trực tiếp ra lệnh, cũng không đưa ra một giải pháp cụ thể nào. Hắn chỉ gợi mở những vấn đề cốt lõi về bản chất con người và xã hội, giúp các đồng minh nhìn rõ hơn hướng đi, củng cố những thiếu sót trong kế hoạch và thống nhất về một tầm nhìn chung. Những lời nói của hắn, dù đơn giản, lại mang sức nặng của ngàn cân, chạm đến sâu thẳm tâm hồn họ. Họ hiểu rằng, Kỷ Nguyên Nhân Gian không phải là một đích đến, mà là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ chính bản tính của con người.
Ánh trăng dần nghiêng về tây, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Cuộc họp kết thúc, nhưng những suy tư, những kế hoạch cho một tương lai bền vững vẫn còn đọng lại trong tâm trí mỗi người. Họ nhìn nhau, ánh mắt không chỉ có sự mệt mỏi mà còn ánh lên niềm hy vọng và sự quyết tâm sắt đá. Dù cuộc khủng hoảng đã qua, và họ đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống, nhưng Tạ Trần biết rằng, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện. Những kẻ còn chấp niệm tu tiên, những tàn dư ma vật, hay thậm chí là những hạt mầm tha hóa từ chính lòng người, tất cả đều là những thử thách mà Kỷ Nguyên Nhân Gian phải đối mặt.
Nhưng với nền tảng vững chắc của Nhân Đạo đã được hun đúc, với trí tuệ và sự đoàn kết, con người sẽ có đủ sức mạnh để đối mặt với tất cả. Bởi lẽ, chính trong sự bình thường, trong sự hữu hạn này, con người mới tìm thấy được sự trọn vẹn vĩnh cửu. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân mở quán sách, sẽ tiếp tục quan sát, tiếp tục lắng nghe, và tiếp tục gieo những hạt mầm triết lý cho hành trình không ngừng nghỉ ấy. Bình minh rực rỡ của Kỷ Nguyên Nhân Gian đang thực sự bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.