Nhân gian bất tu tiên - Chương 1128: Dấu Ấn Khủng Hoảng: Bài Học Về Chân Giá Trị
Bóng lưng gầy gò của Tạ Trần dần chìm vào màn sương đêm, mang theo hơi thở nhẹ nhõm và mãn nguyện của một người đã gieo những hạt mầm triết lý vào lòng người, và giờ đây đang lẳng lặng quan sát những hạt mầm ấy đâm chồi, nảy lộc. Dòng sông Vọng Giang vẫn cuộn chảy, như một chứng nhân vĩnh cửu cho sự chuyển mình của nhân gian, cuốn đi những tàn dư của quá khứ, và mang đến một bình minh mới cho những tâm hồn đã học được cách thuận theo dòng chảy của cuộc đời.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai vàng óng bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, rải đều trên những kệ sách gỗ cũ kỹ, quán sách nhỏ của Tạ Trần bừng sáng một vẻ ấm áp, yên bình. Không khí nơi đây mang mùi giấy cũ, mùi mực tàu thoang thoảng, hòa quyện với chút hương trà nhè nhẹ còn vương lại từ buổi sớm. Tạ Trần vẫn ngồi sau chiếc bàn quen thuộc, thân hình gầy gò của hắn nép mình trong bộ áo vải bố màu xanh thẫm, giản dị đến mức hòa lẫn vào nền tường gỗ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như chứa đựng cả một hồ nước tĩnh lặng, dõi theo từng dòng chữ trên cuốn sách cổ đang mở trên tay. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm phản chiếu trên gò má thanh tú, khiến khuôn mặt hắn toát lên vẻ thư thái, nhưng vẫn ẩn chứa một sự suy tư thường trực. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt càng làm nổi bật sự tinh anh của đôi mắt, như thể mọi năng lượng đều tập trung vào trí óc.
Đối diện hắn, Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú sao chép một đoạn văn vào cuốn sổ tay đã sờn cũ của mình. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và đầy hiếu học, mái tóc đen mượt được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phảng phất nét thư sinh của Tạ Trần. Áo vải thô cũ kỹ không che giấu được sự nhanh nhẹn và nhiệt huyết của cậu. Thỉnh thoảng, cậu lại ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh sự tò mò và ngưỡng mộ nhìn về phía Tạ Trần, như thể muốn tìm kiếm thêm lời giải đáp cho những thắc mắc đang cuộn trào trong tâm trí non trẻ.
“Tiên sinh,” Thư Đồng Tiểu An không nén được sự hào hứng, giọng nói trong trẻo vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của quán sách. “Cuốn sách này thật kỳ lạ! Con tìm thấy nó trong một đống sách cũ ở chợ, tưởng chừng vô dụng, nhưng khi đọc lại phát hiện ra những điều thật bất ngờ. Nó không nói về tiên pháp, không ca ngợi những phép thần thông quảng đại hay những kỳ ngộ tu tiên. Ngược lại, nó ghi chép lại những cảm nhận của người dân về ‘thời kỳ Thiên Đạo suy yếu’ như một bài học lịch sử. Nó kể về cách những người phàm tục, không có chút tiên căn nào, đã đối mặt với nỗi sợ hãi, mất mát, và cả sự tuyệt vọng khi mọi thứ dần sụp đổ. Nhưng kỳ lạ thay, họ lại tìm thấy sức mạnh từ chính nội tâm mình, từ tình yêu thương và sự gắn kết với những người xung quanh, mà không cần đến bất kỳ thần thông hay tiên pháp nào để vượt qua những ngày tháng tăm tối nhất.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười thầm kín, như thể đã đoán trước được những gì Tiểu An sắp nói. Hắn vuốt ve bìa cuốn sách cổ trên tay, cảm nhận sự thô ráp của thời gian in hằn trên từng thớ giấy. “Mỗi thời đại đều có bài học của nó, Tiểu An. Và mỗi bài học, dù là từ những vinh quang chói lọi hay những đổ nát tan hoang, đều ẩn chứa một chân lý. Quan trọng là chúng ta ghi nhớ và học được gì từ đó.”
Hắn khẽ đặt cuốn sách xuống, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng trên tán lá xanh mướt của cây ngô đồng cổ thụ. “Thiên Đạo suy yếu, không phải là một tai họa không thể vãn hồi, mà là một phép thử, một cơ hội để nhân loại tự vấn, tự tìm lại bản chất chân thật của mình. Từ ngàn xưa, con người luôn khao khát thoát ly khỏi phàm trần, tìm kiếm sự vĩnh cửu, sự bất tử, mà quên mất rằng chính trong cõi phàm trần này, trong mỗi hơi thở, mỗi cảm xúc, mỗi khoảnh khắc của cuộc sống, đã ẩn chứa một chân lý vĩnh cửu hơn cả bất kỳ tiên pháp nào.”
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt mở to, cố gắng ghi nhớ từng lời của tiên sinh. “Con hiểu rồi, tiên sinh. Cuốn sách này đã khiến con suy nghĩ rất nhiều. Nó kể về một người thợ gốm, khi mọi thứ sụp đổ, ông ấy không than vãn, không tìm kiếm phép thuật để cứu vãn sự nghiệp, mà chỉ đơn giản là tiếp tục nặn gốm. Ông ấy nói, ‘Mỗi mảnh vỡ đều kể một câu chuyện. Và từ những mảnh vỡ ấy, ta có thể tạo nên một hình hài mới, đẹp hơn, ý nghĩa hơn.’ Ông ấy đã dùng những mảnh gốm vỡ để tạo ra những tác phẩm nghệ thuật độc đáo, và từ đó, ông ấy tìm lại được niềm vui và ý nghĩa trong cuộc sống của mình.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía cuốn sách cổ trên tay, như thể đang tìm kiếm những triết lý sâu xa hơn. “Đúng vậy, Tiểu An. Cuộc khủng hoảng, hay bất kỳ một sự đổi thay lớn lao nào, không phải là dấu chấm hết, mà là một dấu phẩy, một điểm dừng để con người nhìn lại, để nhận ra rằng những giá trị mà họ từng tôn thờ, có thể không phải là giá trị đích thực. Thời kỳ Thiên Đạo suy yếu, với những biến động, mất mát, đã trở thành một bài học lịch sử vô giá. Nó đã buộc con người phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất: sự hữu hạn của bản thân, sự mong manh của cuộc đời. Nhưng chính trong sự hữu hạn và mong manh đó, họ lại tìm thấy sức mạnh nội tại, tìm thấy giá trị của sự sống, của tình yêu thương, của sự đoàn kết.”
Hắn khẽ khép cuốn sách lại, đặt nó cẩn thận lên bàn. “Bài học đó không phải là thứ có thể truyền thụ bằng lời, mà phải được trải nghiệm, được ngộ ra từ sâu thẳm tâm hồn. Nó đã nhắc nhở con người về giá trị đích thực của sự sống và ý nghĩa của việc làm người trong kỷ nguyên mới này. Không phải là tìm kiếm quyền năng để vượt thoát, mà là trân trọng từng khoảnh khắc, từng mối giao cảm, từng h��t cát bụi của nhân gian. Chân giá trị không phải là thần thông, mà là nhân tính; không phải là trường sinh, mà là trọn vẹn.”
Tạ Trần nhìn Thư Đồng Tiểu An, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng đầy vẻ khuyến khích. “Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện. Nhưng nếu con người đã học được cách trân trọng giá trị của chính mình, của cuộc đời, thì họ sẽ có đủ sức mạnh và trí tuệ để đối mặt với tất cả. Cuốn sách của con, Tiểu An, chính là một minh chứng sống động cho điều đó. Nó không chỉ là những dòng chữ vô tri, mà là dòng chảy của nhân tâm, của những bài học đã được khắc ghi vào tiềm thức của một thế hệ mới.”
Thư Đồng Tiểu An cúi đầu, đôi mắt lấp lánh vẻ hiểu biết, cậu bé hăng say ghi chép những lời của tiên sinh vào cuốn sổ, như thể đang ghi lại một bản hiến chương cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của ‘nhân gian’ thực sự trọn vẹn. Mùi giấy cũ và mực, hòa quyện với ánh nắng ban mai, tạo nên một bức tranh thanh bình, nơi triết lý Nhân Đạo đang lặng lẽ bén rễ, đâm chồi trong lòng một thế hệ trẻ.
***
Khi buổi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả không gian, Quán Trà Vọng Giang lại tấp nập hơn ngày thường, nhưng không khí vẫn giữ được vẻ yên bình, thư thái. Kiến trúc gỗ đơn giản, với ban công nhìn ra dòng sông Vọng Giang, tạo nên một khung cảnh trữ tình, cổ kính. Tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, hòa quyện với tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng pha trà lách cách của Bà Chủ Quán Trà phúc hậu, tạo nên một bản giao hưởng dịu nhẹ. Mùi trà thơm ngát, hòa với mùi nước sông và hương hoa cỏ dại ven bờ, lan tỏa khắp không gian, khiến tâm hồn người lữ khách cảm thấy thư thái đến lạ. Không khí trong lành và mát mẻ của buổi chiều tà dường như xua tan đi mọi ưu phiền, chỉ còn lại sự an yên và dễ chịu.
Hôm nay, tại Quán Trà Vọng Giang, một buổi “Tọa đàm Ghi nhớ” đang diễn ra. Đây là một sáng kiến của cộng đồng, nơi mọi người cùng nhau chia sẻ những câu chuyện, những hồi ức về thời kỳ Thiên Đạo suy yếu, không phải để than vãn hay oán trách, mà để ghi nhớ, để học hỏi. Không khí buổi tọa đàm trang trọng nhưng vẫn ấm cúng, không hề có sự gò bó, mà tràn ngập sự thấu hiểu và đồng cảm.
Trên bục nhỏ, Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh quen thuộc, đang say sưa kể chuyện. Hắn vẫn cầm chiếc quạt giấy cũ kỹ, nhưng hôm nay, giọng điệu của hắn không chỉ dừng lại ở sự hóm hỉnh mà còn ẩn chứa một sự sâu sắc, một sự trải nghiệm. “Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!” Hắn mở đầu bằng câu nói quen thuộc, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía xa xăm, như thể đang nhìn thấy lại những hình ảnh của quá khứ.
“Những ngày tháng ấy, khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, khi linh khí mỏng dần, và những lời tiên tri về sự ‘mất người’ bắt đầu ứng nghiệm, nhiều người đã hoang mang, sợ hãi. Họ nhìn lên bầu trời, không thấy bóng dáng của tiên nhân, không nghe thấy tiếng chuông chùa, mà chỉ thấy một sự trống rỗng vô hạn. Nhiều người đã tìm cách trốn chạy, tìm cách bấu víu vào những hy vọng mong manh của tiên pháp còn sót lại. Nhưng rồi, chính trong những ngày tháng khó khăn ấy, con người đã tìm thấy một thứ còn quý giá hơn cả tiên pháp, còn bền vững hơn cả Thiên Đạo.”
Người Kể Chuyện dừng lại một chút, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt đang lắng nghe, từ những người dân chất phác, đến những thư sinh trẻ tuổi, và cả những vị khách đặc biệt ngồi ở một góc. “Đó chính là sức mạnh từ chính bản thân mình, từ tình yêu thương và sự kiên cường của nhân loại. Ta nhớ như in câu chuyện về một người mẹ trẻ, mất đi chồng trong một trận thiên tai do linh khí hỗn loạn. Bà ấy không cầu xin tiên nhân cứu giúp, không oán trách số phận, mà chỉ ôm chặt đứa con thơ vào lòng, và bằng tất cả sức lực còn lại, bà ấy đã vượt qua bao hiểm nguy để tìm về quê hương, để gieo lại những hạt mầm hy vọng trên mảnh đất cằn cỗi.”
Hắn khẽ quạt nhẹ, giọng nói trở nên trầm hơn, đầy cảm xúc. “Những vết sẹo của quá khứ không phải để nhắc nhở về nỗi đau, mà là minh chứng cho sức mạnh của con người. Mỗi khó khăn là một bậc thang, mỗi giọt nước mắt là một hạt giống. Từ những mất mát, con người học được cách trân trọng những gì mình đang có. Từ những đổ vỡ, họ học được cách xây dựng lại, không phải bằng quyền năng siêu phàm, mà bằng chính đôi tay và khối óc của mình. Và ta tin rằng, chính những bài học xương máu ấy đã định hình nên kỷ nguyên mới của chúng ta, một kỷ nguyên mà con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát được sống trọn vẹn, được làm người.”
Ở một góc khuất của quán trà, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Mộ Dung Tuyết ngồi lắng nghe. Lăng Nguyệt, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây đã bớt đi vẻ lạnh lùng như băng tuyết, mặc một bộ bạch y đơn giản, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao gọn gàng. Đôi mắt phượng sắc bén ngày nào giờ đây chứa đựng một sự suy tư sâu sắc, một sự thanh thản hiếm thấy, không còn cái uy nghiêm hay mệt mỏi ẩn sâu của một tu sĩ. Nàng khẽ nhấp một ngụm trà, hương vị thanh tao của trà như thấm vào tận tâm can, làm dịu đi những ký ức còn vương vấn. Nàng nhìn ra dòng sông Vọng Giang, nơi ánh nắng chiều tà đang nhảy múa trên mặt nước, và nhận ra rằng, khao khát tu tiên đã phai nhạt trong lòng người tự bao giờ. Sự bình yên này, sự chân thật này, chính là điều mà nàng đã tìm kiếm bấy lâu, nhưng lại lạc lối trên con đường truy cầu quyền năng và sự bất tử.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ ngoài dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, cũng đang lắng nghe với vẻ mặt đầy suy tư. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng giờ đây, nỗi buồn ấy đã được thay thế bằng sự bình thản và nhân hậu. Nàng khẽ ghi chép vài điều vào một cuốn sổ nhỏ, không phải là những bài thuốc hay phương pháp chữa bệnh, mà là những câu chuyện, những cảm nhận về sức mạnh nội tại của con người. Nàng đã từng dùng y thuật để cứu chữa thể xác, nhưng giờ đây, nàng nhận ra rằng, cứu chữa tâm hồn, kiến tạo niềm tin, còn quan trọng hơn gấp bội.
Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu, ngồi cạnh đó, khẽ gật gù tán thành từng lời của Người Kể Chuyện. Râu tóc bạc phơ của ông lay động theo từng nhịp thở, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ. Trên tay ông, cây rìu gỗ cũ kỹ đã trở thành một biểu tượng của sự lao động chân chính. Ông khẽ ho một tiếng, ánh mắt tinh anh nhìn về phía góc quán, nơi Tạ Trần đang ngồi. Ông nhận ra rằng, triết lý mà Tạ Trần đã gieo mầm, nay đã trở thành một phần không thể thiếu trong dòng chảy của nhân gian. Bà Chủ Quán Trà, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, vẫn luôn tay phục vụ trà, thỉnh thoảng lại khẽ gật đầu đồng tình với những lời của Người Kể Chuyện, như thể chính bà cũng là một phần của dòng chảy ấy, một nhân chứng cho sự chuyển mình của nhân tâm.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ cả bầu trời, vẽ nên một bức tranh tráng lệ nhưng đầy hoài niệm, Tạ Trần khẽ đứng dậy, bước ra khỏi quán trà. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Mộ Dung Tuyết cũng đứng dậy theo, cùng hắn tản bộ dọc bờ sông Vọng Giang. Gió chiều mát rượi thổi qua, mang theo mùi hương của đất ẩm và dòng nước, khẽ vuốt ve mái tóc của họ, như một lời thì thầm của thời gian. Ánh nắng vàng cam cuối cùng của ngày trải dài trên mặt sông, lấp lánh như dát vàng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, bình yên.
Họ bước đi chậm rãi, không ai nói lời nào trong chốc lát, để mặc cho sự tĩnh lặng bao trùm. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng chim chiều gọi bầy từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc tự nhiên, đầy mê hoặc. Tạ Trần, với bóng lưng gầy gò, trông như một phần của bức tranh hoàng hôn ấy, trầm tĩnh và sâu sắc. Lăng Nguyệt và Mộ Dung Tuyết đi cạnh hắn, mỗi người mang một vẻ suy tư riêng, nhưng đều toát lên một sự thanh thản đã tìm thấy.
Cuối cùng, Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ phá vỡ sự im lặng. Giọng nói trong trẻo của nàng, nay đã bớt đi vẻ lạnh lùng, mà thay vào đó là một sự dịu dàng hiếm thấy. “Buổi tọa đàm hôm nay, thật sự đã khiến ta suy nghĩ rất nhiều, Tạ Trần công tử. Giờ đây ta mới thực sự hiểu, chân lý không nằm ở đỉnh cao Tiên Đạo, không phải là thứ mà ta đã từng theo đuổi bằng cả sinh mệnh, mà ở chính cuộc đời bình dị này, ở mỗi hơi thở, mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt của nhân gian.”
Nàng dừng lại, nhìn ra dòng sông đang phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, ánh mắt nàng xa xăm, như đang nhìn thấy lại cả một kiếp người đã qua. “Ta đã từng chấp niệm vào sự vĩnh cửu, vào quyền năng vô thượng. Ta đã từng nghĩ rằng chỉ có thành tiên mới là con đường thoát ly khỏi bể khổ trần gian. Nhưng càng đi, ta càng thấy mình ‘mất người’, càng thấy bản thân trở nên trống rỗng. Mãi cho đến bây giờ, khi Thiên Đạo suy yếu, khi mọi ảo ảnh về tiên pháp tan biến, ta mới nhận ra rằng, giá trị đích thực không nằm ở việc siêu thoát khỏi thế tục, mà nằm ở việc sống trọn vẹn trong thế tục, ở việc cống hiến cho nhân gian, cho những con người bé nhỏ này.”
Mộ Dung Tuyết tiếp lời, giọng nói của nàng dịu dàng và đầy nhân ái. “Lăng Nguyệt tỷ tỷ nói rất đúng. Ta cũng từng vậy, từng khao khát y thuật để cứu vãn thế sự, để kéo dài sinh mệnh. Nhưng rồi ta nhận ra, cái chết là một phần của sự sống, sự sinh lão bệnh tử là một lẽ tự nhiên không thể cưỡng cầu. Điều quan trọng không phải là kéo dài cuộc sống vô hạn, mà là sống một cuộc đời có ý nghĩa. Cứu một mạng người, trồng một cái cây, dạy một đứa trẻ… Những điều nhỏ bé ấy, những hành động bình dị ấy, lại mang ý nghĩa lớn lao hơn vạn lần tiên pháp, vạn lần quyền năng.” Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như xua tan đi mọi nỗi buồn còn vương vấn trên gương mặt nàng. “Niềm vui của ta bây giờ không phải là tìm ra một phương thuốc trường sinh, mà là nhìn thấy một đứa trẻ khỏi bệnh, nhìn thấy một gia đình đoàn tụ, nhìn thấy những hạt mầm hy vọng nảy nở trên mảnh đất này. Đó mới là ý nghĩa thực sự của việc chữa lành, của việc kiến tạo.”
Tạ Trần lắng nghe họ, ánh mắt hắn dịu dàng và đầy thấu hiểu. Hắn để cho họ bày tỏ hết những tâm tư, những suy ngẫm mà họ đã trải qua. Khi cả hai đã nói xong, hắn khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất và nước, của gió và hoàng hôn đang hòa quyện vào nhau. Hắn dừng lại, nhìn ra dòng sông Vọng Giang, nơi những con sóng nhỏ vẫn vỗ về bờ cát, không ngừng nghỉ, không ngừng biến đổi.
“Bão tố đến để thử thách con thuyền, nhưng cũng để rửa trôi những ảo ảnh,” Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng nói của hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi hoàng hôn. “Khi nước lặng, ta mới thấy rõ đáy. Chân giá trị của con người, không phải là thứ có thể tu luyện mà thành, không phải là thứ có thể cầu xin từ Thiên Đạo, mà là thứ phải trải nghiệm mà ngộ ra. Nó là sự kiên cường khi đối mặt với nghịch cảnh, là tình yêu thương khi chia sẻ gánh nặng, là sự bao dung khi tha thứ lỗi lầm, là sự trân trọng khi sống từng khoảnh khắc. Nó là ‘nhân tính’ được tôi luyện qua bể khổ trần gian.”
Hắn khẽ quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn sáng lên một vẻ trí tuệ. “Thiên Đạo sụp đổ, nhưng Nhân Đạo lại bừng nở. Cuộc khủng hoảng ấy, tưởng chừng là một tai ương, nhưng lại là một phép thử cần thiết, một bài học xương máu để nhân loại nhận ra chân giá trị của mình. Nó không phải là một sự kết thúc, mà là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn khao khát thành tiên, không còn tìm kiếm quyền năng hư ảo, mà chỉ khao khát được sống một đời bình thường, trọn vẹn, và tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại trong chính cuộc sống này.”
Tạ Trần nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn đang dần chìm vào bóng tối. “Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Nhưng với nền tảng vững chắc của ‘Nhân Đạo’ đã được hun đúc từ những bài học của quá khứ, con người sẽ có đủ sức mạnh và trí tuệ để đối mặt với tất cả. Bởi lẽ, chính trong sự bình thường, trong sự hữu hạn này, con người mới tìm thấy được sự trọn vẹn vĩnh cửu.”
Lăng Nguyệt và Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi màn đêm đang dần bao trùm. Bức tranh hoàng hôn dần biến mất, nhường chỗ cho vẻ tĩnh mịch của đêm tối, nhưng trong lòng họ lại dấy lên một niềm hy vọng mới, một sự ấm áp và bình yên lạ thường. Họ không còn là những tu sĩ cao ngạo của quá khứ, mà là những người phàm nhân đã tìm thấy ánh sáng chân lý trong chính cuộc đời bình dị của mình.
Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn tin rằng, những hạt mầm triết lý mà hắn đã gieo, giờ đây đã bén rễ sâu sắc vào lòng người, không chỉ ở Thị Trấn An Bình này, mà còn lan tỏa khắp nhân gian. Cuộc khủng hoảng đã trở thành một bài học lịch sử quý giá, nhắc nhở con người về giá trị đích thực của sự sống và ý nghĩa của việc làm người trong kỷ nguyên mới. Sự ổn định và niềm tin vào Nhân Đạo ngày càng vững chắc, làm nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi Thiên Đạo cũ đã hoàn toàn tan rã và không còn ảnh hưởng. Các thế hệ trẻ như Thư Đồng Tiểu An, được nuôi dưỡng bởi những triết lý này, sẽ trở thành trụ cột tương lai, đảm bảo sự phát triển bền vững của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Dù cuộc khủng hoảng đã qua, nhưng cuộc sống bình thường vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, và vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá.
Đêm tối bao trùm, nhưng không còn là bóng đêm của sự sợ hãi hay tuyệt vọng. Đó là một đêm bình yên, một đêm của hy vọng, nơi những giá trị nhân sinh đang lặng lẽ được tái sinh và củng cố, hứa hẹn một bình minh rực rỡ cho Kỷ Nguyên Nhân Gian.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.