Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1130: Hòa Ca Nhân Đạo: Vạn Dân Đồng Thuận Kiến Tạo Kỷ Nguyên

Ánh trăng cuối cùng cũng đã nhường chỗ cho vầng dương rực rỡ, nhưng những suy tư mà Tạ Trần gieo vào lòng các đồng minh tại Khách Điếm Lạc Thần đêm ấy vẫn còn vương vấn, như những hạt sương đêm đọng lại trên lá, lấp lánh dưới bình minh. Kỷ Nguyên Nhân Gian quả thực đã bắt đầu, nhưng nó không phải là một đích đến an yên, mà là một hành trình dài, vô tận, đòi hỏi sự tỉnh thức không ngừng.

Vài tuần sau, Thành Vô Song, trung tâm của kỷ nguyên mới, phô bày một vẻ tráng lệ và trật tự hiếm thấy. Trong một căn phòng rộng rãi, trang nhã tại Khách Điếm Lạc Thần, nơi từng chứng kiến cuộc hội ngộ và bàn bạc quan trọng, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết lại một lần nữa tề tựu. Không khí giờ đây không còn nặng trĩu những lo âu về sự sụp đổ hay những kế hoạch vĩ mô, mà thay vào đó là một sự bình thản, kiên định của những người đang thực sự kiến tạo. Căn phòng được bài trí tinh xảo, với những bức tranh thủy mặc cổ kính treo trên tường gỗ mun, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ khung cửa sổ lớn. Hương liệu cao cấp thoang thoảng, hòa quyện với mùi gỗ đàn hương thanh khiết, tạo nên một bầu không khí trang trọng, nhưng không kém phần ấm cúng. Ngoài kia, tiếng nhạc du dương từ một khúc cầm xa xăm vọng lại, như đang mơn man trên những phiến ngói cong, rồi tan vào không gian tĩnh lặng bên trong.

Lăng Nguyệt, vẫn trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng không còn vẻ lạnh lẽo của băng tuyết, mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh, uy nghi của người đã buông bỏ mọi chấp niệm xưa cũ. Đôi mắt phượng của nàng lướt qua từng trang giấy mỏng, những trang giấy chứa đựng 'Hiến Chương Nhân Đạo' mà họ đã cùng nhau dốc tâm huyết soạn thảo. Bàn tay ngọc ngà của nàng đặt nhẹ lên tập v��n kiện, tựa như đang chạm vào chính vận mệnh của nhân loại. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt quét qua những người đồng hành, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong căn phòng: “Hiến Chương này không chỉ là luật pháp, mà là lời hứa của nhân loại với chính mình. Lời hứa về một kỷ nguyên nơi mỗi cá nhân đều được trân trọng, nơi nhân tính được đặt lên hàng đầu, vượt qua mọi uy quyền thần thánh.”

Dương Quân, tuấn tú và nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, gật đầu tán đồng. Anh lật mở một quyển trục khác, trên đó chi chít những bản vẽ và kế hoạch cho các học viện, thư viện khắp các châu. Ánh mắt anh sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết. “Đúng vậy, Lăng Nguyệt. Giáo dục là nền tảng, chúng ta phải gieo những hạt giống tư duy tự do, không phải khuôn phép cũ. Chỉ khi con người biết suy nghĩ độc lập, biết hoài nghi và tìm tòi, thì Nhân Đạo mới thực sự vững bền. Chúng ta không thể để bất kỳ ‘đạo’ nào trở thành xiềng xích trói buộc tâm trí con người thêm một lần nào nữa.”

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng lại giữ một thái độ trầm tĩnh lạ thường, gật đầu. Râu quai nón rậm rạp của ông khẽ rung, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía cửa sổ, nơi bức tranh phong cảnh hùng vĩ hiện ra. “An ninh không chỉ là kiếm cung, mà là sự bình yên trong tâm hồn bách tính. Chúng ta phải bảo vệ sự bình yên đó, để mỗi người dân có thể an tâm sống cuộc đời trọn vẹn của mình, chứ không phải nơm nớp lo sợ về những thế lực siêu nhiên hay những chấp niệm ma quỷ còn sót lại. Một xã tắc vững mạnh phải bắt đầu từ một trái tim an lạc.” Ông lão tướng quân giờ đây đã hoàn toàn buông bỏ chấp niệm về tu luyện, chỉ còn một lòng vì sự an nguy của nhân gian.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, khẽ thở dài. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, như thể nàng vẫn còn nhớ về những sinh linh đã không thể cứu vãn trong kỷ nguyên suy tàn. Nàng nói, giọng điệu từ tốn nhưng đầy tình người: “Y thuật không phải là kéo dài sự sống vô hạn, mà là giảm bớt khổ đau, trân trọng từng hơi thở. Mỗi sinh mệnh đều quý giá, dù ngắn ngủi. Và chúng ta phải đảm bảo rằng, tri thức y học sẽ được truyền bá rộng rãi, không phân biệt sang hèn, để ai ai cũng có thể được chăm sóc, được sống một cuộc đời có phẩm giá.”

Trong góc phòng, Tạ Trần lặng lẽ ngồi, nhấp một ngụm trà nóng. Chiếc áo vải bố cũ kỹ của hắn, đối lập hoàn toàn với trang phục trang trọng của những người xung quanh, lại mang một vẻ an nhiên tự tại đến lạ. Hắn không ngồi ở vị trí trung tâm, không phát biểu hùng hồn, chỉ là một người quan sát, một điểm neo vô hình. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, ghi nhận sự trưởng thành và quyết tâm của những con người từng là tiên nhân, giờ đây đã hoàn toàn trở về với nhân gian. Hắn nhìn Lăng Nguyệt, cảm nhận được sự chuyển hóa từ một vị tiên tử cao ngạo thành một nhà kiến tạo luật pháp đầy trách nhiệm. Hắn nhìn Dương Quân, thấy được ngọn lửa nhiệt huyết của một thư sinh đã tìm thấy con đường phụng sự tri thức cho nhân loại. Hắn nhìn Bách Lý Hùng, một vị tướng quân từng khao khát sức mạnh, giờ đây chỉ muốn bảo vệ sự bình yên. Và hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, một y tiên tài năng, giờ đây lại nguyện dùng hết khả năng để giảm bớt khổ đau cho phàm nhân.

Trong tâm trí Tạ Trần, một dòng suy nghĩ nhẹ nhàng trỗi dậy, như tiếng nước chảy trong khe suối tĩnh lặng: 'Những hạt giống... cuối cùng đã nảy mầm.' Hắn đã gieo những hạt mầm triết lý về nhân quả, về sự vô thường, về giá trị của cuộc sống bình thường. Và giờ đây, hắn đang chứng kiến chúng đâm chồi, nảy lộc, không phải bằng phép thuật hay sức mạnh siêu phàm, mà bằng chính ý chí và hành động của con người. Hắn biết, hành trình phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhiều cám dỗ. Quyền lực, dù được tạo ra để phục vụ con người, vẫn luôn có khả năng tha hóa. Nhưng nhìn những gương mặt kiên định kia, hắn cảm thấy một niềm tin, một sự hài lòng tĩnh lặng. Họ đã chọn con đường khó khăn nhất, con đường của chính con người, không nương tựa vào bất kỳ vị thần hay Thiên Đạo nào. Đây chính là cái "phá cục" lớn nhất, không phải phá vỡ Thiên Đạo bên ngoài, mà là phá vỡ chấp niệm về Thiên Đạo bên trong mỗi người. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật. Cuộc họp tiếp tục, và Tạ Trần vẫn ngồi đó, như một cái bóng, nhưng lại là một ánh sáng dẫn đường thầm lặng.

***

Sáng hôm sau, Thành Vô Song bừng tỉnh trong một không khí sôi động chưa từng có. Phố Thương Mại Kim Long, vốn đã sầm uất, giờ đây còn náo nhiệt gấp bội. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong và những chạm khắc tinh xảo, vốn đã lộng lẫy, nay được tô điểm thêm bởi vô vàn đèn lồng rực rỡ, những dải lụa thêu hoa văn tinh xảo bay phấp phới trong gió. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả của thương nhân, tiếng nói cười ồn ã của đám đông hòa quyện với tiếng nhạc du dương từ các quán rượu, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi hương liệu, mùi thức ăn nóng hổi từ những gánh hàng rong, mùi vải vóc mới, mùi kim loại từ các xưởng thủ công... tất cả tạo nên một bức tranh đa sắc, đa vị, đa thanh của một thành phố đang bừng bừng sức sống.

Tâm điểm của sự náo nhiệt là quảng trường lớn, nơi 'Đại Hội Đồng Thuận Nhân Gian' sắp diễn ra. Hàng ngàn người dân từ khắp các vùng miền, từ những thư sinh áo vải đến những tiều phu lưng còng, từ những tiểu thương buôn bán nhỏ đến những học giả uyên thâm, tất cả đều tề tựu, chen chúc nhau. Ánh nắng vàng rực rỡ của bình minh trải khắp quảng trường, làm bừng sáng những gương mặt hân hoan, đầy hy vọng.

Trên một bục cao được dựng công phu, Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết xuất hiện. Khoảnh khắc ấy, toàn bộ quảng trường như nín thở. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ đẹp thoát tục và khí phách uy nghi, bước lên phía trước. Nàng nhìn xuống biển người, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại ánh lên sự ấm áp, thấu cảm. Giọng nàng trong trẻo, vang dội như tiếng chuông ngọc, truyền đến tận tai mỗi người, không cần đến pháp lực hay thần thông.

“Hỡi những người con của Nhân Gian! Kỷ nguyên Thiên Đạo đã khép lại, đã trôi vào dĩ vãng, mang theo những huyền thoại về tiên nhân, về trường sinh bất tử, v��� những quyền năng siêu phàm. Nhưng chúng ta, chúng ta không cần thương tiếc! Bởi lẽ, một kỷ nguyên vĩ đại hơn đang mở ra! Kỷ nguyên Nhân Đạo! Kỷ nguyên của chính con người! Chúng ta, mỗi người phàm, là những người kiến tạo nên vận mệnh của chính mình! Không còn ai ban phát quyền năng, không còn ai định đoạt số phận! Chúng ta, bằng trí tuệ, bằng lòng nhân ái, bằng sự đoàn kết, sẽ xây dựng nên một thế giới tốt đẹp hơn!”

Lời nói của Lăng Nguyệt như một luồng điện xẹt qua đám đông, khiến từng trái tim đều đập mạnh. Một tiếng reo hò bùng nổ, như sấm rền, vang vọng khắp Thành Vô Song. “Nhân Đạo vạn tuế! Nhân Đạo vạn tuế!”

Tiếp theo là Dương Quân. Anh bước lên, vẻ mặt đầy nhiệt huyết. “Tri thức sẽ là ngọn đuốc soi đường, phá tan màn đêm ngu muội! Nghệ thuật sẽ là linh hồn, nuôi dưỡng tâm hồn con người! Và tình người là sợi dây gắn kết chúng ta, tạo nên một cộng đồng vững bền, bất khả xâm phạm! Chúng ta sẽ xây dựng các học viện, các thư viện, mở cửa cho tất cả mọi người, không phân biệt xuất thân, giàu nghèo. Mỗi người dân đều có quyền được học hỏi, được khai mở trí tuệ, được tự do suy nghĩ!”

Lại một tràng vỗ tay vang dội, cùng những tiếng reo hò tán thưởng. Tạ Trần, hòa mình vào đám đông, cảm nhận rõ rệt năng lượng sống đang dâng trào. Hắn đứng giữa dòng người, nhìn những gương mặt rạng rỡ, những đôi mắt sáng ngời niềm tin, và một nụ cười khẽ nở trên môi. Hắn không cần lên tiếng, không cần biểu lộ cảm xúc quá mạnh mẽ. Chỉ cần đứng đó, cảm nhận, là đủ. Hắn là một phần của đám đông, nhưng cũng là người chứng kiến, người cảm nhận sâu sắc nhất sự chuyển mình của nhân loại.

Gần đó, Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú ghi chép. Cậu bé không bỏ sót một lời nào, ánh mắt lấp lánh như đang nuốt lấy từng câu chữ, từng ý nghĩa. Đối với Tiểu An, đây không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà còn là một kho tàng tri thức vô giá, là nền móng cho những trang sách mà cậu bé mơ ước viết nên trong tương lai. Cậu bé ngưỡng mộ Tạ Trần, nhưng cũng ngưỡng mộ những nhà lãnh đạo mới này, những người đã biến những triết lý cao siêu thành hành động cụ thể.

Bách Lý Hùng bước lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách. “Sẽ không còn chiến tranh vô nghĩa vì tranh giành tài nguyên linh khí, không còn những cuộc tàn sát vì chấp niệm tu tiên! Chúng ta sẽ xây dựng một lực lượng phòng vệ vững chắc, không phải để xâm lược, mà để bảo vệ sự bình yên của nhân gian, bảo vệ Hiến Chương Nhân Đạo. Chúng ta sẽ bảo vệ từng ngôi làng, từng con người, để họ có thể sống cuộc đời của mình mà không sợ hãi!”

Cuối cùng là Mộ Dung Tuyết. Nàng nói bằng một giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục: “Sinh lão bệnh tử là quy luật tự nhiên, không ai có thể tránh khỏi. Nhưng chúng ta sẽ nỗ lực để giảm bớt khổ đau, để mỗi người có thể sống trọn vẹn từng ngày. Các y quán sẽ mọc lên khắp nơi, tri thức y học sẽ được truyền bá rộng rãi. Không phải để trường sinh, mà để sống có chất lượng, có ý nghĩa, trân trọng từng khoảnh khắc được ban tặng.”

Cả quảng trường vỡ òa trong tiếng hò reo, tiếng vỗ tay không ngớt. Tạ Trần nhìn những gương mặt hân hoan ấy, cảm nhận sức sống dâng trào. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu. Một khởi đầu đầy hứa hẹn, nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn thách thức. Những chấp niệm cũ, những tàn dư của Thiên Đạo, của ma vật, hay thậm chí là những hạt mầm tha hóa từ chính lòng người, vẫn còn đó. Nhưng hắn tin rằng, với nền tảng của Nhân Đạo, với trí tuệ và sự đoàn kết, con người sẽ có đủ sức mạnh để đối mặt với tất cả. Bởi lẽ, chính trong sự bình thường, trong sự hữu hạn này, con người mới tìm thấy được sự trọn vẹn vĩnh cửu.

***

Sau Đại Hội Đồng Thuận, Tạ Trần không nán lại Thành Vô Song lâu. Hắn trở về Thị Trấn An Bình, trở về với quán sách nhỏ quen thuộc của mình. Nơi đây, sự bình yên và tĩnh lặng như chưa hề có biến động lớn nào của nhân gian. Quán sách vẫn vậy, với những kệ sách gỗ cũ kỹ xếp đầy những quyển sách đủ loại, từ kinh điển cổ xưa đến những ghi chép về lịch sử, văn hóa nhân gian. Mùi giấy cũ, mực và trà thơm thoang thoảng, tạo nên một không gian ấm cúng, quen thuộc đến nao lòng.

Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây. Ánh nắng chiều dịu nhẹ chiếu qua khung cửa sổ, hắt lên những trang sách bụi bặm và gương mặt hiền hậu của Ông Lão Tiều Phu đang ngồi nhâm nhi trà. Lưng ông lão vẫn còng, mái tóc bạc phơ như sương tuyết, nhưng ánh mắt ông vẫn tinh anh và nụ cười vẫn hiền hậu, như thể ông đã nhìn thấu mọi lẽ đời, mọi sự biến thiên của nhân thế. Ông không nói nhiều, chỉ đơn giản là ngồi đó, thưởng thức từng ngụm trà, cảm nhận sự yên bình của khoảnh khắc.

Thư Đồng Tiểu An, sau chuyến đi Thành Vô Song, lại quay về với công việc quen thuộc của mình. Cậu bé đang cẩn thận sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ, tay vuốt ve từng trang giấy, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hưng phấn và nhiệt huyết từ Đại Hội. Cậu bé vẫn mặc bộ áo vải thô cũ, nhưng giờ đây, trên gương mặt non nớt ấy đã xuất hiện thêm một sự trưởng thành, một quyết tâm rõ rệt.

Tạ Trần đặt cuốn C�� Thư 'Vô Vi Chi Đạo' xuống bàn, khép lại những dòng chữ đã sờn cũ theo thời gian. Hắn ngồi đối diện Ông Lão Tiều Phu, rót cho mình một chén trà. Hơi trà bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương thanh đạm, giúp tâm trí hắn thêm phần tĩnh lặng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng mặt trời cuối cùng đang dần khuất dạng, để lại những vệt màu rực rỡ trên nền trời.

Ông Lão Tiều Phu khẽ nhấp một ngụm trà, rồi phá vỡ sự im lặng bằng giọng nói chậm rãi, từ tốn, mang theo sự từng trải của năm tháng. “Con người… cuối cùng cũng học được cách tự đứng vững trên đôi chân mình. Không cần trời, không cần đất, chỉ cần tấm lòng người.”

Tạ Trần gật đầu, khẽ thở dài. “Đúng vậy, lão nhân gia. Cuộc hành trình này không hề dễ dàng. Họ đã phải trải qua bao nhiêu mất mát, bao nhiêu đau khổ mới nhận ra giá trị thực sự của cuộc sống bình thường.”

Thư Đồng Tiểu An quay lại, đôi mắt sáng bừng. Cậu bé vẫn còn nguyên sự hưng phấn từ những diễn văn hùng hồn ở Thành Vô Song. “Tiên sinh, con muốn viết một cuốn sách về kỷ nguyên này, về những giá trị mà chúng ta đang xây dựng! Con muốn ghi lại tất cả, để những thế hệ sau này không quên đi những bài học xương máu, không quên đi con đường mà chúng ta đã chọn.”

Tạ Trần nhìn Tiểu An, mỉm cười hiền hậu. Nụ cười của hắn như ánh trăng rằm, dịu dàng và đầy thấu hiểu. “Hành trình còn dài, Tiểu An. Rất dài. Những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ chính bản tính phức tạp của con người. Lòng tham, sự ích kỷ, chấp niệm về quyền lực, về lợi ích cá nhân… chúng sẽ luôn là những thử thách lớn nhất cho Nhân Đạo. Nhưng chúng ta đã tìm thấy con đường. Con đường của mỗi người, của mỗi khoảnh khắc bình dị.”

Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía hoàng hôn đang dần tắt. “Viết đi, Tiểu An. Hãy viết những gì con thấy, những gì con cảm nhận. Hãy viết về những con người, về những câu chuyện, về những lựa chọn. Đừng tô hồng, cũng đừng bôi đen. Chỉ cần trung thực. Bởi lẽ, sự thật, dù đơn giản nhất, cũng là nền móng vững chắc nhất cho b��t kỳ ‘đạo’ nào. Thiên Đạo đã sụp đổ, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Cuộc sống bình thường là một hành trình không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Chúng ta không cần thành tiên, không cần bất tử, chỉ cần sống trọn vẹn từng ngày, trân trọng từng hơi thở, từng khoảnh khắc.”

Ông Lão Tiều Phu khẽ đặt chén trà xuống, mỉm cười. Nụ cười của ông mang theo sự khôn ngoan dân dã, sự bình yên của người thấu hiểu lẽ đời. “Phải, chỉ cần tấm lòng người. Tấm lòng người là đủ.”

Thư Đồng Tiểu An lấy giấy bút, bắt đầu phác thảo những dòng đầu tiên. Bàn tay nhỏ bé của cậu bé run run vì xúc động, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn về phía chân trời, nơi bóng đêm dần buông xuống. Kỷ Nguyên Nhân Gian đã thực sự bắt đầu, nhưng không phải bằng một tiếng nổ long trời lở đất, mà bằng những tiếng nói trầm tĩnh, những hành động cụ thể, và những hạt mầm triết lý đang dần bén rễ sâu trong lòng người. Hắn biết, dù có vô vàn bí ẩn chưa được khám phá, vô vàn thách thức còn đợi phía trước, nhưng con người, với Nhân Đạo làm kim chỉ nam, sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, không cần đến phép thuật hay trường sinh, mà chỉ cần sự trọn vẹn trong chính cuộc đời phàm trần.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free