Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1118: Hạnh Phúc Của Kẻ Phàm: Đối Thoại Với Một Tương Lai Giả Định

Đêm đã rất khuya, nhưng Lý Minh cảm thấy như một ngày mới đang bừng sáng trong tâm hồn mình. Ánh trăng vằng vặc trên dòng Vọng Giang đã soi rọi không chỉ mặt nước, mà cả những góc khuất sâu thẳm nhất trong tư tưởng anh. Cuộc đối thoại với Tạ Trần đã giáng một đòn mạnh vào cái vỏ bọc triết lý mà anh từng dày công xây đắp, nhưng đồng thời cũng phá vỡ những xiềng xích vô hình trói buộc anh vào một thứ hạnh phúc hão huyền, rỗng tuếch. Anh rời Quán Trà Vọng Giang với một tâm thái hoàn toàn khác, không còn vẻ hoang mang tột độ của kẻ lạc lối, cũng chẳng còn sự kiêu ngạo của kẻ tự cho mình đã nắm giữ chân lý. Thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc, một khao khát cháy bỏng được tìm hiểu thêm, được lột bỏ những tầng sương mù còn vương vấn trong tâm trí.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn e ấp xuyên qua màn sương mỏng, phủ lên Thị Trấn An Bình một tấm áo vàng mơ ảo, Lý Minh đã thức dậy. Anh không ngủ được nhiều, bởi tâm trí cứ miên man với những lời Tạ Trần đã nói, với ý nghĩa thực sự của tự do và sự lựa chọn. Sau một đêm dài suy ngẫm, anh nhận ra rằng mình vẫn còn quá nhiều điều chưa thấu đáo. Cái “hạnh phúc vô điều kiện” mà anh từng tôn thờ đã sụp đổ, nhường chỗ cho một khoảng trống mênh mông, cần được lấp đầy bằng những nhận thức mới, chân thật hơn. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải quay lại tìm gặp vị thư sinh ẩn dật kia.

Thị Trấn An Bình, dưới ánh nắng ban mai, mang một vẻ đẹp giản d�� mà đầy sức sống. Những ngôi nhà gỗ và gạch nằm san sát hai bên đường, mái ngói rêu phong còn đọng hơi sương đêm. Từ các gian bếp, mùi khói củi vương vấn hòa cùng mùi hương hoa dại ven đường, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của cuộc sống phàm trần. Tiếng rao hàng văng vẳng từ xa, tiếng bước chân lộc cộc của những người gánh gồng sớm hôm, tiếng xe ngựa lăn bánh trên đường đất đã quen thuộc. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình lạ lùng, một bầu không khí thân thiện và ấm cúng, hoàn toàn khác biệt với sự tĩnh lặng đến vô cảm mà Lý Minh từng khao khát.

Lý Minh bước đi dọc con phố, bước chân không còn vội vã như những ngày còn mê muội với triết lý của mình, nhưng cũng không hề do dự. Thay vào đó là sự trầm tư, thận trọng của một người đang trên hành trình tìm kiếm. Ánh nắng sớm chiếu xiên qua những mái nhà, vẽ nên những vệt sáng vàng trên con đường đất, tựa như những chỉ dẫn vô hình. Gương mặt anh, dù vẫn còn chút hốc hác của những ngày dài suy tư, nhưng ánh mắt đã không còn sự hoang mang mà thay vào đó là một tia sáng của sự hiểu biết mới, một sự quyết tâm khai mở. Anh dừng lại trước quán sách nhỏ của Tạ Trần, cánh cửa gỗ cũ kỹ với những vết thời gian hằn sâu, nhưng lại mang một vẻ gì đó rất đỗi thân quen. Hít một hơi sâu, hít căng lồng ngực mùi hương của gỗ mục, giấy cũ và một chút mùi hoa nhài từ giàn hoa leo bên hiên, Lý Minh khẽ đẩy cánh cửa. Tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng.

Bên trong quán, Tạ Trần đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, tập trung đọc một cuốn sách cổ, dường như đã chìm đắm vào thế giới của những con chữ. Ánh sáng dịu nhẹ từ khung cửa sổ hắt vào, phủ lên thân hình gầy gò của hắn một vầng hào quang mờ ảo, càng làm nổi bật vẻ thư sinh, thanh tú. Ông Lão Tiều Phu, như thường lệ, đã có mặt. Ông ngồi ở một góc quán, khẽ khàng nhâm nhi chén trà nóng, ánh mắt tinh anh dõi theo từng chuyển động của Lý Minh. Thư Đồng Tiểu An, với vẻ ngoài gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi trên một chiếc ghế thấp, chăm chú đọc một cuốn sách khác, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu suy nghĩ.

Lý Minh bước vào, tiếng kẽo kẹt của cánh cửa khiến Tạ Trần khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, nhìn thẳng vào Lý Minh. Không có sự ngạc nhiên, chỉ có một sự thấu hiểu vô biên, như thể hắn đã biết trước sự xuất hiện này.

"Tiên sinh Tạ Trần... ta lại đến làm phiền người rồi," Lý Minh cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh hơn, nhưng vẫn ẩn chứa một sự khẩn thiết. Anh cúi đầu nhẹ, tỏ lòng kính trọng.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ để xua đi sự căng thẳng trong không khí. Hắn chậm rãi đặt cuốn sách đang đọc xuống mặt bàn, một cử chỉ dứt khoát nhưng không hề vội vã. "Lý huynh đến đúng lúc. Trà vẫn còn nóng, và trong quán sách này, phiền nhiễu chưa bao giờ là điều đáng ngại, chỉ có những câu hỏi chưa tìm được lời giải đáp mà thôi." Hắn chỉ tay về chiếc ghế đối diện, mời Lý Minh ngồi xuống.

Lý Minh ngồi xuống, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, vẻ mặt đầy trăn tr���. Anh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu câu chuyện, giọng nói có chút ngập ngừng ban đầu, nhưng rồi dần trở nên lưu loát hơn khi những suy nghĩ cuộn trào trong tâm trí anh được giải tỏa.

"Tiên sinh," Lý Minh bắt đầu, "sau cuộc nói chuyện hôm trước tại Quán Trà Vọng Giang, ta đã suy nghĩ rất nhiều. Những lời tiên sinh nói về tự do đích thực, về việc chấp nhận ràng buộc và lựa chọn có trách nhiệm, đã mở ra cho ta một chân trời mới. Ta đã nhận ra sự nông cạn trong triết lý 'hạnh phúc vô điều kiện' của mình, cái gọi là 'bình thản' mà ta theo đuổi thực chất chỉ là một sự trốn tránh, một cái lồng vô hình giam hãm tâm hồn."

Anh dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm, dường như đang lục lọi trong ký ức. "Nhưng trong quá trình suy ngẫm ấy, một khái niệm mới lại nảy sinh trong tâm trí ta, như một lời giải đáp cho khổ đau nhân thế. Ta tự hỏi, có phải, hạnh phúc tối thượng là đạt đến một trạng thái không còn đau khổ, không còn thất vọng, một 'hạnh phúc vĩnh cửu' như một cỗ máy đã được lập trình để chỉ cảm nhận sự an lạc? Một cuộc sống mà mọi phiền muộn đều được loại bỏ, mọi cảm xúc tiêu cực đều bị triệt tiêu, chỉ còn lại sự bình yên tuyệt đối, không giới hạn, không kết thúc. Liệu đây có phải là con đường để con người thoát khỏi bể khổ, đạt đến một cảnh giới cao hơn, vượt lên trên mọi giới hạn của bản thân?"

Giọng Lý Minh chứa đựng một sự tò mò pha lẫn khao khát. Khái niệm "hạnh phúc vĩnh cửu" mà anh vừa đề cập, theo cách hiểu của anh, không phải là thứ hạnh phúc đến từ sự chấp nhận và trải nghiệm cuộc sống, mà là một trạng thái được tạo ra, được định nghĩa bởi sự vắng mặt hoàn toàn của khổ đau. Anh hình dung nó như một thế giới lý tưởng, nơi con người không cần phải đối mặt với thử thách, không cần phải chịu đựng tổn thương, chỉ cần tận hưởng sự an lạc tuyệt đối. Anh tự hỏi, liệu đó có phải là mục tiêu cuối cùng của nhân loại, một cách để "vá trời" theo một nghĩa khác, bằng cách vá lại những vết thương trong tâm hồn con người?

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không biểu lộ bất kỳ sự phán xét nào. Hắn chỉ đơn thuần là một người lắng nghe, một người tiếp nhận những dòng suy tư cuộn xoáy trong tâm hồn Lý Minh. Bên cạnh đó, Ông Lão Tiều Phu khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nước bốc lên làm mờ đi khuôn mặt khắc khổ nhưng hiền hậu của ông. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như thể đã hiểu thấu những trăn trở của Lý Minh từ lâu. Thư Đồng Tiểu An, sau khi nghe câu hỏi của Lý Minh, cũng ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. Cậu bé nhìn Lý Minh, rồi lại nhìn Tạ Trần, dường như đang chờ đợi một lời giải đáp từ vị tiên sinh của mình. Không khí trong quán sách trở nên tĩnh lặng lạ thường, chỉ còn tiếng gió khẽ xào xạc qua khe cửa và tiếng lật sách khẽ khàng của Tiểu An khi cậu bé tìm lại trang đang đọc. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi trà thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đậm chất triết lý, nơi những câu hỏi lớn của nhân sinh được đặt ra và chờ đợi những lời giải đáp sâu sắc.

Ánh nắng đã lên cao hơn, xuyên qua khung cửa sổ mà không còn bị khuất bởi những mái nhà. Những tia nắng vàng ươm, ấm áp tràn ngập không gian quán sách, phủ lên từng chồng sách cổ, từng món đồ vật cũ kỹ một vẻ đẹp hoài niệm. Tạ Trần khẽ nhấc tay lên, cầm lấy ấm trà đang đặt trên bàn, chậm rãi rót thêm trà vào chén của Lý Minh, rồi lại rót cho mình. Hơi nóng từ chén trà bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc, giúp xoa dịu đi bầu không khí có phần căng thẳng.

"Lý huynh," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, như dòng nước suối len lỏi qua khe đá, từ tốn nhưng đầy sức mạnh. "Câu hỏi của ngươi không phải là mới mẻ. Con người từ thuở hồng hoang đã luôn khao khát sự an lạc tuyệt đối, sự thoát ly khỏi khổ đau. Nhiều tông môn đã tu luyện để đạt đến cảnh giới 'vô ngã', 'vô thường', cốt cũng là để quên đi những phiền muộn trần thế."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những cuốn sách cũ trên kệ, rồi quay lại nhìn thẳng vào Lý Minh, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. "Nhưng hạnh phúc, nếu chỉ là sự vắng mặt của đau khổ, liệu có phải là hạnh phúc chân thật? Ngươi có sẵn lòng từ bỏ tất cả những kỷ niệm, những bài học quý giá từ những lần vấp ngã, những giọt nước mắt, chỉ để đổi lấy một sự bình an vô vị? Một cuộc sống không có gì để mất, cũng là một cuộc sống không có gì để nắm giữ. Một trái tim không biết đau, liệu có còn khả năng cảm nhận được niềm vui tột cùng?"

Tạ Trần khẽ đưa tay chỉ vào một chậu hoa nhỏ đặt trên bệ cửa sổ, nơi những bông hoa cúc trắng đang nở rộ, khoe sắc dưới ánh nắng. "Hãy nhìn bông hoa kia. Nó nở rộ rồi tàn phai, nó trải qua gió mưa, bão tố, rồi lại vươn lên đón nắng. Nếu bông hoa ấy chỉ tồn tại trong một môi trường được bảo vệ hoàn hảo, không có gió, không có mưa, không có sâu bệnh, liệu vẻ đẹp của nó có còn ý nghĩa? Liệu nó có học được cách kiên cường, cách tỏa hương thơm ngát dù cho thân mình có mục nát?"

Hắn lại quay về phía Lý Minh, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Cái gọi là 'hạnh phúc vĩnh cửu' mà ngươi hình dung, thứ hạnh phúc được 'lập trình' để chỉ cảm nhận sự an lạc, ta e rằng đó chỉ là một ảo ảnh. Nó giống như một tấm màn lụa đẹp đẽ che phủ lên hiện thực, nhưng bên dưới tấm màn ấy, sự sống vẫn đang chảy trôi với đủ mọi cung bậc cảm xúc. Chối bỏ khổ đau không phải là giải thoát, mà là tự tước đoạt đi một phần quan trọng của bản thân. Bởi vì, chính những thử thách, những nỗi đau, những thất vọng mới là chất xúc tác để rèn giũa con người, tạo nên chiều sâu và ý nghĩa cho sự tồn tại. Một cuộc sống không có thử thách, không có nỗi đau, dù 'hạnh phúc' đến mấy, cũng chỉ là một cuộc sống nông cạn, thiếu đi sự 'trọn vẹn' đích thực của một con người."

Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu đồng tình, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Ông hiểu rõ hơn ai hết cái giá của sự 'bình an vô vị'. Cuộc đời tiều phu của ông, tuy khắc khổ nhưng lại đầy ắp những trải nghiệm, những mối liên kết chân thật với thiên nhiên và con người. Chính những khó khăn, những giọt mồ hôi rơi trên núi rừng đã tạo nên sự kiên cường, sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ vô thường của cuộc đời.

Tạ Trần tiếp lời, giọng nói trở nên triết lý hơn. "Sự trọn vẹn của nhân sinh, Lý huynh, không nằm ở việc loại bỏ mọi cảm xúc tiêu cực, mà nằm ở chỗ ngươi dám đối diện với mọi hỉ nộ ái ố, dám sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, dù nó có khó khăn đến mấy. Nó là khả năng chấp nhận rằng cuộc đời là một dòng chảy không ngừng nghỉ của đối lập: có sáng ắt có tối, có vui ắt có buồn, có sinh ắt có diệt. Và chính trong sự đối lập ấy, ý nghĩa của sự tồn tại mới thực sự được hiển lộ."

Hắn khẽ khàng lật một trang trong cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đặt trên bàn, chỉ vào một đoạn chữ cổ. "Cuốn sách này không dạy chúng ta trở thành một cỗ máy chỉ biết an lạc. Nó dạy chúng ta thuận theo tự nhiên, thuận theo dòng chảy của cuộc sống. Nó dạy chúng ta buông bỏ những chấp niệm không cần thiết, nhưng không phải là buông bỏ mọi thứ đến mức trở thành một cái xác không hồn. Nó dạy chúng ta chấp nhận khổ đau như một người bạn đồng hành, để từ đó chúng ta học được cách trân trọng niềm vui, học được cách vươn lên sau mỗi lần vấp ngã. Đó mới là con đường dẫn đến một sự 'bình thường' mà lại vĩ đại, một cuộc sống trọn vẹn mà lại giản dị."

Lý Minh lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt anh từ từ mở rộng. Anh cảm thấy như có một bức màn sương mù vừa được vén lên trong tâm trí. Anh đã từng nghĩ mình phải gạt bỏ mọi cảm xúc để đạt được hạnh phúc, nhưng giờ anh hiểu rằng hạnh phúc nằm ở khả năng cảm nhận tất cả, ở khả năng chọn cách đối diện với tất cả. Khái niệm 'hạnh phúc vĩnh cửu' mà anh vừa nảy ra, nếu thực sự tồn tại, có lẽ sẽ chỉ là một nhà tù vàng, một sự lãng phí vô nghĩa của kiếp nhân sinh. Nó sẽ biến con người thành những cỗ máy vô cảm, thiếu đi sự kết nối sâu sắc với thế giới, với đồng loại, và với chính bản thân mình. Anh nhận ra rằng, việc cố gắng tạo ra một thế giới không có khổ đau, thực chất là đang cố gắng tạo ra một thế giới không có cả sự sống động của cảm xúc, một thế giới mà ở đó, con người dễ dàng "mất người" hơn bao giờ hết.

Tạ Trần nhìn Lý Minh, đôi m��t hắn ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chìa khóa để giải đáp chúng không nằm ở sức mạnh siêu phàm, mà nằm ở chính những trái tim nhân gian, nơi tình yêu thương và sự chân thật vĩnh cửu. Sự lựa chọn của mỗi người, dù nhỏ bé, cũng góp phần định hình dòng chảy nhân quả của toàn bộ kỷ nguyên."

Lý Minh cảm thấy một luồng khí mới tràn vào lồng ngực. Anh đã tìm kiếm sự bình yên, nhưng lại lạc lối trong sự chối bỏ. Anh đã khao khát tự do, nhưng lại nhốt mình vào một cái lồng của sự trống rỗng. Tạ Trần đã chỉ cho anh thấy rằng tự do không nằm ở việc trốn tránh, mà nằm ở việc dũng cảm đối diện, ở việc nhận thức và lựa chọn có trách nhiệm. Cái "hạnh phúc vĩnh cửu" mà anh từng mơ tưởng, giờ đây hiện ra như một sự trống rỗng vô cùng. Sự trọn vẹn của nhân sinh, như Tạ Trần nói, nằm ở việc chấp nhận mọi thứ, từ niềm vui đến nỗi buồn, từ thành công đến thất bại, để từ đó học hỏi và trưởng thành.

Anh ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt rực sáng một niềm tin mới, một sự bừng tỉnh sâu sắc. Anh đã sẵn sàng từ bỏ những ảo tưởng về một sự an lạc giả tạo, để dấn thân vào con đường đầy thử thách nhưng chân thật của cuộc sống. Lý Minh biết rằng, cuộc đối thoại này, không chỉ đơn thuần là một buổi trà đàm, mà là một bước ngoặt vĩ đại trong hành trình tư tưởng của anh, là nền tảng vững chắc để anh định hình một "Nhân Đạo" mới, cân bằng và sâu sắc hơn cho kỷ nguyên đang đến.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free