Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1119: Phá Vỡ Ảo Ảnh: Tuyên Ngôn Của Triết Gia Lý Minh

Ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới khe khẽ lướt qua những tán lá bàng cổ thụ, đậu lại trên khung cửa sổ gỗ mục của quán sách nhỏ nơi Tạ Trần vẫn thường lặng lẽ ngồi. Những tia nắng vàng nhạt len lỏi vào bên trong, nhuộm một màu hổ phách lên những chồng sách cũ, làm nổi bật lên những dòng chữ viết tay đã phai mờ trên bìa. Không khí buổi sáng ở Thị Trấn An Bình mang một vẻ thanh bình đến lạ, một sự tĩnh lặng dịu êm sau những đêm dài trằn trọc của những kẻ mang trong mình những gánh nặng tư tưởng. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ góc v��ờn nhỏ của Tạ Trần quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa gần gũi, nơi thời gian dường như trôi chậm lại, nhường chỗ cho sự suy tư và chiêm nghiệm.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang chậm rãi sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ, động tác của hắn uyển chuyển và nhẹ nhàng như thể đang nâng niu những sinh mệnh vô giá. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng trang bìa, dường như có thể nhìn thấu những câu chuyện, những triết lý ẩn chứa bên trong. Tiểu An, thư đồng nhỏ tuổi, ngồi vắt vẻo trên một chiếc ghế đẩu ở góc phòng, tay ôm một cuốn “Tương Lai Thi Thuyết”, đôi mắt to tròn chăm chú dõi theo từng dòng chữ, thỉnh thoảng lại nhíu mày suy nghĩ. Bên cạnh lò trà, Ông Lão Tiều Phu đang nhấm nháp một tách trà nóng nghi ngút khói, ánh mắt tinh anh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con đường đất còn ẩm sương đêm đang dần đón những bước chân đầu tiên của một ngày. Nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi ông lão, ẩn chứa sự mãn nguyện với cuộc sống giản dị, thuận theo lẽ tự nhiên.

Tiếng bước chân khẽ khàng dừng lại trước ngưỡng cửa. Lý Minh bước vào, dáng vẻ hắn vẫn còn chút tiều tụy sau những đêm dài không ngủ, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ mông lung, lạc lối như trước. Thay vào đó là một sự kiên định lạ thường, một ngọn lửa mới được nhen nhóm trong đôi mắt từng chất chứa đầy những hoài nghi và đấu tranh. Anh đã trải qua những ngày tháng vật lộn với chính mình, với những lời Tạ Trần đã nói, với cái “hạnh phúc vĩnh cửu” mà anh từng khao khát và rồi nhận ra đó chỉ là một ảo ảnh. Sự trọn vẹn của nhân sinh, như Tạ Trần đã chỉ ra, nằm ở việc chấp nhận mọi hỉ nộ ái ố, chấp nhận sự vô thường của vạn vật.

"Tiên sinh," Lý Minh khẽ cất tiếng, giọng nói có chút khàn đặc nhưng ánh lên sự chân thành, "con đã suy nghĩ rất nhiều sau cuộc trò chuyện hôm đó. Con nhận ra sự nông cạn trong triết lý 'hạnh phúc vô điều kiện' mà con từng theo đuổi. Con đã lầm lạc, đã dẫn dắt nhiều người lầm lạc. Con cần phải làm điều này, công khai thừa nhận sai lầm của mình."

Anh cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cử chỉ không chỉ thể hiện sự kính trọng mà còn là sự sám hối chân thành từ đáy lòng. Trái tim Lý Minh giờ đây không còn nặng trĩu bởi những gánh nặng của danh vọng và niềm tin mù quáng. Anh đã tìm thấy sự giải thoát trong việc đối diện với sự thật, dù sự thật ấy có thể làm lung lay cả thế giới quan mà anh từng xây dựng.

Tạ Trần dừng tay, xoay người lại, đôi mắt thấu hiểu nhìn thẳng vào Lý Minh. Một nụ cười rất nhẹ nở trên môi hắn, như một lời động viên vô thanh. "Ngươi đã tìm thấy con đường của mình, Lý huynh. Chân lý không nằm ở sự cố chấp, mà ở lòng dũng cảm đối diện với chính mình. Con người có thể lầm lạc, nhưng chỉ khi dám thừa nhận lỗi lầm, dám phá bỏ những chấp niệm cũ kỹ, họ mới thực sự tiến bước trên con đường tìm kiếm sự trọn vẹn cho nhân sinh."

Lời nói của Tạ Trần không phải là sự phán xét, mà là sự xác nhận, một sự công nhận cho cuộc đấu tranh nội tâm đầy gian khổ mà Lý Minh đã trải qua. Hắn hiểu rằng, để một triết gia dám đứng lên c��ng khai phủ nhận những gì mình từng xây dựng, ấy là một sự dũng cảm phi thường, một sự lột xác đích thực. Đây không chỉ là việc sửa chữa một sai lầm, mà là việc đặt nền móng cho một triết lý mới, một Nhân Đạo chân chính hơn.

Ông Lão Tiều Phu khẽ đặt tách trà xuống, tiếng chạm nhẹ của gốm sứ vọng trong không gian tĩnh mịch. "Con người, ai mà chẳng có lúc lầm lạc? Quan trọng là biết quay đầu. Dám nhận lỗi, dám sửa sai, đó mới là bản lĩnh của bậc trượng phu." Giọng ông lão trầm ấm, mang theo sự từng trải và thấu hiểu sâu sắc về lẽ vô thường của cuộc đời. Ông đã chứng kiến biết bao con người đến và đi, biết bao triết lý được dựng xây rồi sụp đổ. Cái đáng quý không phải là sự hoàn hảo, mà là sự chân thành và dũng khí.

Tiểu An, sau khi nghe những lời đối thoại ấy, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt tò mò nhìn giữa Lý Minh và Tạ Trần. Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng cậu bé cảm nhận được một luồng khí trang trọng và có ý nghĩa đang diễn ra. Từ những cuộc trò chuyện gần đây, Tiểu An đã lờ mờ nhận ra rằng, triết lý không chỉ là những dòng chữ khô khan trong sách, mà nó là hơi thở của cuộc sống, là cách con người đối diện với chính mình và thế giới xung quanh.

Lý Minh hít một hơi thật sâu, như để gom góp hết thảy dũng khí và quyết tâm. "Con đã sẵn sàng, tiên sinh. Con sẽ đi đến quảng trường, và nói rõ tất cả. Con sẽ không để những tư tưởng sai lầm đó tiếp tục gieo rắc sự trống rỗng trong nhân gian nữa." Anh cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm đến lạ. Gánh nặng đã đè nén anh bao ngày qua giờ đây như được trút bỏ. Anh đã từng sợ hãi sự phán xét, sợ hãi việc mất đi danh vọng, nhưng giờ đây, sự chân thật đã trở thành ngọn hải đăng soi sáng con đường anh đi. Anh không còn chấp niệm vào cái gọi là "danh tiếng" hay "địa vị" mà một triết gia nên có, mà thay vào đó là khao khát được đóng góp một cách chân thành nhất cho con người và cho "Nhân Đạo" mà anh từng muốn định hình.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng sâu thẳm bên trong là sự hài lòng kín đáo. Hắn biết, Lý Minh đã thực sự "phá cục", đã tự mình vượt qua cái giới hạn của chấp niệm, của cái tôi. "Hãy đi đi, Lý huynh. Chân lý, đôi khi, cần được cất lên từ chính những lỗi lầm đã qua." Hắn quay lại tiếp tục công việc của mình, như thể mọi chuyện vẫn bình thường. Thế nhưng, trong lòng hắn, một hạt mầm mới đã được gieo, một hạt mầm của sự thay đổi, của một kỷ nguyên Nhân Gian chân chính hơn.

Lý Minh một lần nữa cúi đầu, rồi xoay người bước đi. Từng bước chân của anh giờ đây không còn nặng nề, mà trở nên vững vàng, kiên định hơn bao giờ hết. Anh biết rằng con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Anh đã sẵn sàng để trở thành một triết gia đích thực, không phải bằng những lời lẽ hoa mỹ, mà bằng chính sự chân thành và dũng khí của mình. Ông Lão Tiều Phu mỉm cười nhẹ, nhấp một ngụm trà cuối cùng, rồi cũng đứng dậy, khẽ vỗ vai Tiểu An, ra hiệu cùng đi theo. Tạ Trần vẫn lặng lẽ ở lại, để lại phía sau một khoảng không gian tĩnh mịch, nhưng lại tràn đầy những rung động của một sự khởi đầu mới.

***

Gi���a trưa, ánh nắng gắt đổ xuống quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình, khiến không khí trở nên oi bức đến ngột ngạt. Thế nhưng, sự oi ả của thời tiết không ngăn được dòng người tò mò đổ về. Quảng trường vốn đã sầm uất, náo nhiệt với tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng bước chân hối hả của người qua đường, tiếng xe ngựa lộc cộc và cả những âm thanh huyên náo từ các tửu lầu. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ tiệm thuốc, và cả mùi mồ hôi của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động nhưng cũng đầy hỗn tạp của cuộc sống nhân gian. Hôm nay, một góc quảng trường được dọn trống, một bục gỗ đơn sơ vừa được dựng lên, thu hút mọi ánh nhìn.

Một đám đông khá lớn đã tụ tập, người người xì xào bàn tán, ánh mắt đổ dồn về phía chiếc bục. Các tiểu thương tạm ngừng công việc, gác bỏ những gánh hàng, những lời rao quen thuộc. Người qua đường dừng chân, hiếu kỳ muốn biết điều gì sắp xảy ra. Vài Thủ Vệ Thành vạm vỡ, mặc giáp sắt, vẻ mặt nghiêm nghị đ��ng quanh rìa đám đông, giữ trật tự, ánh mắt cảnh giác quét qua từng khuôn mặt, đề phòng bất trắc.

Tạ Trần, Ông Lão Tiều Phu và Tiểu An đã hòa mình vào đám đông từ lúc nào không hay. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt hắn lướt qua từng gương mặt trong đám đông, dường như đang đọc vị những dòng suy nghĩ, những cảm xúc đang cuộn trào. Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hiền hậu, thỉnh thoảng lại thì thầm vài câu với Tiểu An, giải thích cho cậu bé về sự trọng đại của khoảnh khắc này. Họ chọn một vị trí kín đáo, không quá gần cũng không quá xa, đủ để quan sát mà không gây chú ý.

Lý Minh bước lên bục. Gương mặt anh có chút tái nhợt dưới cái nắng gay gắt, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt lại bừng lên vẻ kiên nghị, không hề né tránh những ánh nhìn dò xét từ phía dưới. Anh hít một hơi thật sâu, nắm chặt hai bàn tay, dường như đang gom góp tất cả dũng khí trong lồng ngực. Anh nhìn lướt qua đám đông, cảm nhận rõ sự hoài nghi, sự tò mò và cả một chút thất vọng từ những người từng đặt niềm tin vào triết lý của anh.

Giọng anh cất lên, ban đầu còn hơi run rẩy, nhưng rồi dần trở nên dõng dạc, vang vọng khắp quảng trường: "Hỡi những người anh em, những người từng tin tưởng vào triết lý của Lý Minh này... Hôm nay, ta đứng đây không phải để tiếp tục truyền bá những điều đó, mà để thú nhận sự nông cạn của chính mình."

Cả quảng trường như nín lặng trong giây lát, rồi một làn sóng xì xào, bàn tán bùng lên.

"Cái gì? Triết gia Lý Minh lại nói gì đây?" Người Kể Chuyện, một lão già gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, luôn cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, thì thầm với người bên cạnh, đôi mắt lão long lanh vẻ tò mò. "Hắn ta định làm gì thế này? Lại bày trò gì mới chăng?"

Bà Lão Bán Nước, với lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang ngồi bên gánh nước mát của mình, nhíu mày. "Triết lý 'hạnh phúc vô điều kiện' của hắn ta từng làm bao nhiêu người tin theo, giờ lại nói nông cạn? Chẳng lẽ hắn ta đã phát điên rồi sao?" Bà lắc đầu, khó hiểu. Đối với những người dân thường như bà, khái niệm "hạnh phúc vô điều kiện" nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng lại quá xa vời, quá viển vông.

Lý Minh đưa tay ra hiệu, cố gắng trấn an đám đông. Anh hiểu rằng việc anh làm sẽ gây chấn động, sẽ khiến nhiều người hoài nghi, thậm chí phẫn nộ. Nhưng anh đã quyết tâm. "Ta biết, nhiều người trong số các vị đã từng tìm thấy sự an ủi trong những lời ta nói. Ta biết, nhiều người đã từng tin rằng hạnh phúc đích thực là sự vắng bóng của mọi khổ đau, mọi phiền muộn. Ta đã từng tin như vậy. Ta đã từng lầm tưởng rằng, nếu chúng ta có thể loại bỏ mọi cảm xúc tiêu cực, mọi thử thách, chúng ta sẽ đạt được một trạng thái an lạc vĩnh cửu. Một 'hạnh phúc' không có giới hạn, không có sự ràng buộc."

Anh dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. Có những người gật gù, có những người cau mày, có những người vẫn giữ vẻ hoài nghi. Lý Minh cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên vai, nhưng anh không lùi bước. "Thế nhưng, sau những ngày tháng suy tư, sau những cuộc đối thoại sâu sắc với những bậc hiền triết chân chính," anh khẽ liếc về phía Tạ Trần đang đứng trong đám đông, một cái liếc mắt đầy hàm ý biết ơn, "ta đã nhận ra một sự thật đau lòng: cái gọi là 'hạnh phúc vĩnh cửu' mà ta từng rao giảng, nếu thực sự tồn tại, có lẽ sẽ chỉ là một nhà tù vàng, một sự lãng phí vô nghĩa của kiếp nhân sinh."

Lời nói của Lý Minh như một gáo nước lạnh tạt vào những tâm hồn từng khao khát một cuộc sống không lo âu. Tiếng xì xào trong đám đông tăng lên. Một vài người bắt đầu biểu lộ sự tức giận. "Vậy là bấy lâu nay chúng ta bị lừa sao?" một người đàn ông to tiếng. "Hắn ta đang phủ nhận chính mình!" một người khác thêm vào.

Thủ Vệ Thành nhíu mày, siết chặt cây giáo trong tay, chuẩn bị can thiệp nếu tình hình trở nên hỗn loạn. Thế nhưng, Lý Minh không hề nao núng. Anh để cho những tiếng ồn ào ấy lắng xuống, rồi tiếp tục, giọng nói giờ đây đã không còn chút run rẩy nào, mà trở nên mạnh mẽ, đầy nhiệt huyết và niềm tin.

"Việc cố gắng tạo ra một thế giới không có khổ đau, thực chất là đang cố gắng tạo ra một thế giới không có cả sự sống động của cảm xúc! Một thế giới mà ở đó, con người dễ dàng 'mất người' hơn bao giờ hết! Một cuộc sống chỉ có niềm vui, mà không có nỗi buồn để so sánh, chỉ có thành công mà không có thất bại để học hỏi, liệu có còn là một cuộc sống trọn vẹn? Nó sẽ biến chúng ta thành những cỗ máy vô cảm, thiếu đi sự kết nối sâu sắc với thế giới, với đồng loại, và với chính bản thân mình!"

Những lời này của Lý Minh, dù trực diện và có phần khắc nghiệt, lại đánh trúng vào tâm can của nhiều người. Bởi lẽ, trong thế giới Thập Phương Nhân Gian này, nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, nơi Thiên Đạo đang suy kiệt và linh khí mỏng dần, khái niệm "mất người" không còn là một ẩn dụ xa vời. Nó là một thực tại đáng sợ, khi tu hành càng cao, con người càng dễ đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Chính vì thế, những lời của Lý Minh đã chạm đến nỗi sợ sâu thẳm nhất của họ.

Đám đông dần im lặng. Sự hoài nghi nhường chỗ cho sự suy tư. Dưới cái nắng chiều gay gắt, người ta bắt đầu lắng nghe, thực sự lắng nghe những gì Lý Minh muốn truyền đạt. Tạ Trần khẽ gật đầu, một tia sáng thoáng qua trong đôi mắt hắn. Lý Minh đã thực sự hiểu được cái giá của "sống một đời bình thường" và cái nguy hiểm của việc "thành tiên" theo cái nghĩa đánh mất đi nhân tính. Anh đã dám đối mặt với sự thật, dám phá vỡ ảo ảnh mà chính anh đã tạo ra. Đây là một bước đi quan trọng, không chỉ cho riêng Lý Minh, mà còn cho cả Kỷ nguyên Nhân Gian đang hình thành.

***

Khi Lý Minh kết thúc bài diễn thuyết của mình, ánh nắng chiều tà đã dịu đi đáng kể, nhuộm một màu vàng cam lên khắp quảng trường. Gió nhẹ lướt qua, mang theo một chút hơi mát, làm dịu đi cái nóng oi bức còn vương lại. Gương mặt anh đẫm mồ hôi, mái tóc dính bết vào trán, nhưng ánh mắt lại rạng rỡ, đầy sự giải thoát và niềm tin. Anh cúi đầu thật sâu trước đám đông, một cử chỉ khiêm nhường, đầy lòng biết ơn và sám hối.

Một khoảng lặng kéo dài, dường như cả quảng trường đang nín thở. Rồi, đột ngột, những tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên, không phải là tiếng vỗ tay tán thưởng một triết lý mới lạ, mà là sự hưởng ứng chân thành, sự đồng cảm sâu sắc dành cho lòng dũng cảm và sự chân thật của một con người. Tiếng vỗ tay ban đầu còn rụt rè, rồi dần trở nên mạnh mẽ, vang dội như sấm, lan tỏa khắp quảng trường, mang theo sự thấu hiểu và sẻ chia.

"Hạnh phúc không nằm ở sự trống rỗng, không phải là trốn tránh đau khổ hay thử thách. Mà là ở sự trọn vẹn của từng khoảnh khắc, dù vui hay buồn, dù thành công hay thất bại," Lý Minh đã nói, giọng anh vẫn còn vang vọng trong tâm trí mọi người. "Hãy tìm kiếm giá trị thực trong cuộc sống, trong tình người, trong lao động, trong những thử thách và niềm vui nhỏ bé nhất! Đó mới là con đường chân chính của Nhân Đạo!"

Những lời cuối cùng của anh như một tuyên ngôn, một lời kêu gọi đánh thức những giá trị cốt lõi mà con người đã lãng quên trong hành trình chạy đua với sức mạnh và sự bất tử. Chúng là những hạt mầm của một triết lý mới, một Nhân Đạo không còn chấp niệm vào sự siêu phàm, mà quay về với bản chất chân thực nhất của con người.

"Lý Minh nói đúng!" Một tiếng reo hò vang lên từ đám đông, rồi những tiếng đồng tình khác nối tiếp. "Chúng ta đã lầm rồi! Hạnh phúc không phải là không có đau khổ!" "Dám nhận lỗi như vậy mới là triết gia chân chính!"

Một vài người dân thậm chí còn rơi lệ, tiến lên bục, vỗ vai Lý Minh, bày tỏ sự đồng cảm và ủng hộ. Họ không chỉ ủng hộ triết lý của anh, mà còn ủng hộ chính con người anh, một người đã dám phá vỡ ảo ảnh của chính mình để tìm về chân lý. Họ đã chứng kiến một sự chuyển hóa, một sự lột xác ngay trước mắt, và điều đó đã chạm đến trái tim họ.

Tạ Trần đứng lẫn trong đám đông, đôi mắt hắn ánh lên vẻ mãn nguyện. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười rất nhẹ nở trên môi. Đây chính là điều hắn mong đợi, một sự thức tỉnh từ bên trong, một sự chuyển biến không cần đến sức mạnh phép thuật hay những lời lẽ khoa trương. Hắn biết rằng bài diễn thuyết này của Lý Minh sẽ là một tuyên ngôn quan trọng, đặt nền móng triết lý cho phong trào 'Chân Thực Sống' và các giá trị cốt lõi của 'Nhân Đạo' trong tương lai. Sự kiện này khẳng định rằng 'Nhân Đạo' không phải là một triết lý tĩnh tại, mà là một hành trình liên tục học hỏi, điều chỉnh và phát triển, chấp nhận sự thay đổi và hoàn thiện.

Tiểu An, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ ngưỡng mộ, kéo nhẹ tay áo Tạ Trần. "Tiên sinh, Lý Minh tiên sinh... anh ấy thật dũng cảm!" Giọng cậu bé trong trẻo, đầy sự kinh ngạc và thán phục.

Tạ Trần khẽ vuốt đầu Tiểu An, ánh mắt trìu mến. "Đúng vậy, Tiểu An. Đó là lòng dũng cảm để tìm kiếm chân lý. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chìa khóa để giải đáp chúng không nằm ở sức mạnh siêu phàm, mà nằm ở chính những trái tim nhân gian, nơi tình yêu thương và sự chân thật vĩnh cửu."

Ông Lão Tiều Phu mỉm cười, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời. Ông hiểu rõ hơn ai hết ý nghĩa của những lời Tạ Trần nói. Tầm ảnh hưởng của Tạ Trần, dù không trực tiếp, nhưng lại vô cùng sâu sắc, cho thấy sức mạnh của trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả có thể thay đổi cả một kỷ nguyên mà không cần phải nắm giữ bất kỳ quyền lực nào. Lý Minh, với lòng dũng cảm và chân thành của mình, sẽ trở thành một hình mẫu triết gia mới, người định hình tư tưởng của Kỷ nguyên Nhân Gian bằng sự khiêm tốn và lòng trắc ẩn.

Tạ Trần không nán lại lâu. Hắn biết rằng khoảnh khắc này là của Lý Minh, là khoảnh khắc anh được kết nối với nhân gian bằng sự chân thật của mình. Hắn khẽ quay lưng, lặng lẽ hòa vào dòng người đang dần tản ra, Ông Lão Tiều Phu và Tiểu An theo sau. Họ đi khuất giữa những mái nhà, giữa những con người đang mang theo trong mình những suy tư mới, những hy vọng mới. Quảng trường vẫn còn vang vọng những tiếng vỗ tay, những lời tán thưởng dành cho Lý Minh, nhưng Tạ Trần đã rời đi, để lại phía sau một hạt giống của sự thay đổi đã nảy mầm, một Nhân Đạo đang dần được định hình trong lòng người.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free