Nhân gian bất tu tiên - Chương 1117: Bản Chất Của Tự Do: Trà Đàm Tại Vọng Giang
Ánh trăng đã ngả về tây, hắt những vệt bạc lên nền trời đêm sâu thẳm. Quán sách nhỏ của Tạ Trần chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động cành cây cổ thụ ngoài cửa sổ, ngân nga như một khúc ca vô định. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu triệt, dường như vừa trở về từ một hành trình xa xăm, thăm thẳm trong dòng chảy lịch sử. Bài học về “hạnh phúc vô điều kiện” của Lý Minh, dù đã trôi qua năm ngàn năm, vẫn vẹn nguyên giá trị cảnh báo. Hắn biết, hành trình của ‘Nhân Đạo’ vẫn còn rất dài, và những bài học từ quá khứ sẽ luôn là kim chỉ nam cho tương lai. Con người sẽ không ngừng chất vấn, không ngừng tìm kiếm, và không ngừng trưởng thành, trên con đường tự khám phá chính mình. Nhưng đối với Lý Minh, hành trình ấy chỉ mới bắt đầu, và hắn, Tạ Trần, sẽ là người gieo một hạt mầm mới.
***
Năm ngàn năm về trước, Thị Trấn An Bình đón một ngày mới với ánh nắng dịu nhẹ, xua tan màn sương đêm còn vương vấn trên những mái nhà gỗ và gạch đơn sơ. Dòng người bắt đầu đổ ra phố, tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đất nện tạo nên một bản hòa tấu ồn ào nhưng thân thuộc. Mùi thức ăn sáng từ các quán nhỏ bay lãng đãng, xen lẫn mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và chút hương mồ hôi của những người lao động sớm. Dù nhộn nhịp, Thị Trấn An Bình vẫn giữ được một vẻ yên bình riêng, một bầu không khí thân thiện lan tỏa khắp các ngõ ngách, nơi mọi người đều biết mặt, biết tên nhau.
Trong quán sách nhỏ nép mình bên con đường chính, Tạ Trần thư thả ngồi bên bàn trà, đôi mắt tĩnh lặng dõi theo dòng người qua lại. Hắn, với vóc dáng thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt và mái tóc đen dài buộc gọn, trông như một bức tranh cổ điển giữa dòng đời hối hả. Không ai có thể ngờ, dưới vẻ ngoài bình dị ấy là một tâm hồn thấu triệt nhân quả, có thể nhìn xa đến ngàn vạn dặm. Bên cạnh hắn, Ông Lão Tiều Phu gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt lại tinh anh hơn bất kỳ thanh niên nào, đang nhâm nhi chén trà nóng, thỉnh thoảng khẽ gật gù như đang đồng tình với một điều gì đó vô hình. Cây rìu gỗ cũ kỹ của ông tựa vào vách tường, như một người bạn đồng hành lặng lẽ.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy giữa sự ồn ào của phố phường, nhưng lại chất chứa cả một nỗi niềm sâu thẳm. "Một con đường quá cực đoan, dù hướng thiện, cũng dễ gây tổn thương," hắn thì thầm, giọng trầm tĩnh, như đang nói với chính mình hơn là với người đối diện. Hắn nghĩ về Lý Minh, về sự hoang mang tột độ đang bao trùm lấy triết gia trẻ tuổi sau khi chứng kiến những hệ quả đau lòng từ triết lý "hạnh phúc vô điều kiện" của chính mình. Những khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trống rỗng của những tín đồ lạc lối, những gia đình tan vỡ vì sự thờ ơ của người thân, tất cả đều l�� minh chứng cho một sự lệch lạc trong nhận thức. Lý Minh đã khao khát mang đến sự bình yên, nhưng lại vô tình dẫn dắt những tâm hồn yếu đuối vào một vực thẳm của sự chối bỏ.
Ông Lão Tiều Phu đặt chén trà xuống, tiếng men sứ va chạm nhẹ vào mặt bàn khô khốc. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đong đầy sự chiêm nghiệm. "Cây non cần được uốn nắn, nhưng không phải bẻ gãy," ông chậm rãi nói, giọng điệu từ tốn, mang theo phong vị của những năm tháng dãi dầu sương gió. "Tâm hồn con người cũng như vậy. Cần có sự dẫn lối, nhưng không thể áp đặt. Bởi vì mỗi người là một cái cây riêng, có rễ sâu, có cành vươn, có trái ngọt hay đắng riêng. Bẻ gãy đi những gì thuộc về bản chất, dù là vì điều tốt đẹp, cũng chỉ khiến nó khô héo."
Tạ Trần khẽ gật đầu, hiểu thấu ý tứ của lão tiều phu. Triết lý của Lý Minh, dù có vẻ cao siêu, nhưng lại bỏ qua bản chất đa diện của con người, chối bỏ những cung bậc cảm xúc tự nhiên, từ khổ đau đến hạnh phúc, từ hận thù đến yêu thương. Nó đã cố gắng định hình lại 'cái cây' mà không hiểu rõ rễ của nó. Hắn biết, Lý Minh đang ở ngã ba đường, giữa sự tuyệt vọng và khao khát tìm kiếm một chân lý mới. Đó là khoảnh khắc then chốt, một điểm neo nhân quả mà Tạ Trần không thể bỏ qua, dù hắn không bao giờ trực tiếp can thiệp.
Hắn khẽ nhúc nhích, với tay lấy một cuốn sách cũ kỹ, được bọc bằng lụa thô màu nâu đất, đặt lên bàn. Đó chính là bản viết tay của 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo', cuốn sách mà hắn đã dùng để khẽ gợi mở cho Lý Minh trong lần gặp trước. Những trang giấy ố vàng, được viết bằng nét chữ cổ kính, dường như ẩn chứa cả một biển tri thức vô tận. Tạ Trần cẩn thận gói cuốn sách vào một mảnh vải sạch, rồi lấy ra một tờ giấy mỏng, dùng bút lông viết vài dòng chữ ngắn gọn, thanh thoát. Nét chữ của hắn không phô trương, nhưng mỗi nét đều mang theo sự trầm ổn và thấu hiểu. Bức thư không dài, chỉ là một lời mời chân thành, một lời gợi ý về một cuộc đàm đạo tại Quán Trà Vọng Giang, nơi có thể giúp Lý Minh tìm thấy sự bình yên và sáng tỏ trong tâm hồn.
"Tiểu An," Tạ Trần gọi, giọng đủ nghe giữa tiếng ồn ào. Một thư đồng nhỏ nhắn, lanh lợi, mặc áo vải thô, nhanh nhẹn chạy đến. "Con mang vật này đến Thành Vô Song, giao cho triết gia Lý Minh. Nhớ dặn dò người đưa tin, phải đích thân trao đến tay ngài ấy."
Tiểu An cung kính nhận lấy gói sách và bức thư. Đôi mắt trong veo của cậu bé ánh lên sự tò mò. "Vâng, tiên sinh. Con sẽ làm đúng lời dặn." Cậu bé nhanh nhẹn quay đi, hòa vào dòng người trên phố, mang theo một hạt mầm triết lý quan trọng, vượt qua không gian và thời gian.
Tạ Trần lại dựa lưng vào ghế, nhấp một ngụm trà. Hắn biết, đây không phải là một sự can thiệp trực tiếp, mà là một sự "thuận theo tự nhiên", một cách để nhân quả tự vận hành, để Lý Minh có cơ hội tự mình tìm ra ánh sáng. Hắn đã gieo một hạt mầm, phần còn lại phụ thuộc vào sự lựa chọn của Lý Minh, vào khả năng giác ngộ của tâm hồn đang lạc lối ấy. Ông Lão Tiều Phu mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt tinh anh dường như đã nhìn thấy trước một tương lai xa xăm, nơi triết lý nhân sinh sẽ được gọt giũa, hoàn thiện hơn, không còn cực đoan và chối bỏ.
***
Trong sâu thẳm Thành Vô Song, một căn nhà nhỏ, đơn sơ nhưng gọn gàng nằm giữa khu dân cư bình thường. Khác với sự sầm uất, náo nhiệt của những con phố chính, nơi đây vẫn còn nghe rõ tiếng người qua lại, tiếng buôn bán xa xăm, nhưng lại mang một vẻ tĩnh lặng riêng. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ một nửa bầu trời, nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, Lý Minh dường như không hề hay biết. Anh ta ngồi giữa một đống sách vở lộn xộn, những trang sách cũ kỹ, những cuộn giấy ghi chép ngổn ngang khắp sàn. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt thâm quầng, tóc tai bù xù, không còn vẻ thanh tú, nhiệt huyết của một triết gia trẻ tuổi từng làm say mê lòng người. Vài cây nến nhỏ thắp leo lét, hắt những vệt sáng yếu ớt lên khuôn mặt đầy mệt mỏi và suy tư của anh. Mùi khói nến, mùi giấy cũ và mùi đất ẩm từ bên ngoài hòa quyện, tạo nên một bầu không khí nặng nề, u ám.
Lý Minh đang vật lộn với những câu hỏi lớn, những chất vấn không ngừng dội vào tâm trí anh như những con sóng dữ. "Hạnh phúc vô điều kiện... liệu có phải là sự chối bỏ cuộc sống?" anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì nhiều đêm mất ngủ. Anh nhớ lại những khuôn mặt, những ánh mắt tuyệt vọng của các tín đồ, những người đã tin tưởng vào triết lý của anh, để rồi đánh mất chính mình. Một người cha đã bỏ bê con cái, một người mẹ đã phó mặc gia đình, một người bạn đã để cơ thể mình suy kiệt vì tin rằng "mọi thứ đều là vô thường, không cần bám víu". Anh đã nhìn thấy sự hủy diệt trong vẻ ngoài bình thản đến đáng sợ của họ. Hạnh phúc vô điều kiện, trong cách hiểu và thực hành của họ, đã trở thành một lưỡi dao hai lưỡi, cắt đứt họ khỏi mọi kết nối, mọi trách nhiệm, và cuối cùng là khỏi chính bản chất nhân loại của họ.
Anh cúi gằm mặt, ôm lấy đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh ám ảnh. Nỗi day dứt giày vò anh từng giây từng phút. Anh đã sai ở đâu? Ý định của anh là tốt đẹp, anh muốn giải thoát con người khỏi khổ đau, khỏi chấp niệm vào những điều phù du của thế gian. Nhưng kết quả lại là sự trống rỗng, sự mất mát. Anh đã dẫn dắt họ đến đâu? Đến một nơi mà tâm hồn được bình yên, nhưng cuộc sống thì tan nát? Đến một nơi mà không còn khổ đau, nhưng cũng chẳng còn niềm vui, còn sự gắn kết?
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, kéo Lý Minh trở về thực tại. Anh giật mình ngẩng đầu, đôi mắt vô hồn nhìn về phía cánh cửa gỗ cũ kỹ. "Ai đó?" anh hỏi, giọng đầy mệt mỏi.
"Là người đưa tin ạ," một giọng nói trẻ con trong trẻo vọng vào.
Lý Minh đứng dậy, bước chân nặng nề. Anh mở cửa, và một thư đồng nhỏ nhắn đứng đó, trên tay là một gói vải và một bức thư. "Tiên sinh Lý Minh phải không ạ? Có một vị tiên sinh ở Thị Trấn An Bình muốn mời ngài đến Quán Trà Vọng Giang đàm đạo. Và ngài ấy gửi tặng ngài cuốn sách này."
Lý Minh ngỡ ngàng nhận lấy. Anh nhìn gói sách, rồi nhìn bức thư, đôi mắt vẫn còn vẻ hoài nghi. Anh mở bức thư ra, những nét chữ thanh thoát của Tạ Trần hiện ra trước mắt. Lời mời giản dị, không hoa mỹ, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ. Anh quay sang hỏi thư đồng, "Vị tiên sinh đó là ai?"
Thư đồng lễ phép đáp, "Tiên sinh ấy là chủ quán sách ở An Bình ạ. Ngài ấy bảo, ngài sẽ hiểu khi đọc cuốn sách này."
Lý Minh khẽ gật đầu, tiễn thư đồng. Anh đóng cửa lại, trái tim vẫn còn đập loạn xạ. Anh nhìn chằm chằm vào gói sách, rồi từ từ mở ra. Cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' hiện ra, quen thuộc nhưng lại mang một ý nghĩa hoàn toàn mới. Anh nhớ lại buổi gặp gỡ với Tạ Trần, cái cách hắn đã đặt cuốn sách này xuống bàn, cái cách hắn nói về sự cân bằng, về việc buông bỏ chấp niệm nhưng không phải là trống rỗng.
Bàn tay anh run rẩy lật từng trang. Ánh mắt anh dừng lại trên một dòng chữ được gạch chân nhẹ nhàng: "Bản Chất Của Tự Do". Một tia hy vọng le lói trong ánh mắt anh, như một đốm lửa nhỏ vừa được nhen nhóm trong màn đêm u tối của tâm hồn. Tự do? Anh đã nghĩ mình đang tìm kiếm tự do, tự do khỏi khổ đau, tự do khỏi mọi ràng buộc. Nhưng liệu đó có phải là tự do thực sự? Hay chỉ là một sự trốn tránh, một sự chối bỏ?
Anh ôm chặt cuốn sách vào lòng, ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Lời mời đến Quán Trà Vọng Giang vang vọng trong tâm trí anh. Có lẽ, đây chính là cơ hội cuối cùng để anh tìm ra câu trả lời, để anh chất vấn lại toàn bộ triết lý của mình, để anh tìm lại ý nghĩa thực sự của sự sống, của các mối quan hệ, và của hạnh phúc chân chính trong nhân gian. Tia hy vọng nhỏ nhoi ấy dần bùng lên, soi sáng con đường mờ mịt phía trước. Anh quyết định sẽ đến, sẽ đối mặt với những chất vấn, sẽ tìm kiếm sự thật.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ rực cả khúc sông Vọng Giang, hắt ánh sáng lấp lánh lên những gợn sóng lăn tăn. Khung cảnh yên bình, tựa như một bức tranh thủy mặc sống động. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi hương thoang thoảng của hoa cỏ dại ven bờ. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo chuẩn bị về tổ, tạo nên một bản nhạc nền êm ái, thanh thoát.
Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ đơn giản, mộc mạc, nép mình bên bờ sông, có một ban công nhỏ hướng ra dòng nước. Các bàn ghế cũng được làm từ gỗ tự nhiên, không chạm khắc cầu kỳ, nhưng lại mang một vẻ đẹp tĩnh tại, hài hòa với cảnh vật xung quanh. Tạ Trần đã ngồi đó từ lâu, nhâm nhi tách trà nóng, ánh mắt tĩnh lặng hướng về phía con đường mòn. Hắn vẫn vận bộ áo vải bố cũ kỹ, m��i tóc đen dài buộc gọn gàng, toát lên vẻ thư sinh thoát tục. Hắn không hề sốt ruột, bởi hắn biết, Lý Minh sẽ đến. Nhân quả đã dẫn lối, và Lý Minh sẽ không chối bỏ cơ hội được khai sáng.
Tiếng bước chân khẽ khàng vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của Lý Minh. Anh ta vẫn còn chút do dự, dáng vẻ hốc hác của những ngày tháng vật lộn với nội tâm vẫn chưa tan biến hết. Nhưng trong ánh mắt anh, đã có một sự quyết tâm, một khao khát mãnh liệt muốn tìm ra chân lý. Anh bước vào quán, đôi mắt lướt qua những chiếc bàn trống, rồi dừng lại ở dáng người trầm mặc của Tạ Trần.
"Tiên sinh..." Lý Minh khẽ gọi, giọng nói vẫn còn chút ngập ngừng.
Tạ Trần quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một nụ cười nhẹ. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện. "Ngồi đi, Lý Minh. Trà ở đây rất hợp để chiêm nghiệm." Giọng nói của hắn vẫn trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng chuông chùa vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, lập tức xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Lý Minh.
Lý Minh khẽ cúi đầu, rồi chậm rãi ngồi xuống. Anh nhìn tách trà nghi ngút khói trước mặt mình, mùi trà thơm nồng thoảng nhẹ trong không khí, như một lời mời gọi an ủi. Tiểu Đồng Quán Trà nhỏ nhắn, lanh lợi, ngay lập tức xuất hiện, mang đến một ấm trà mới và khéo léo rót đầy tách cho Lý Minh. "Trà ngon, trà ngon đây ạ!" cậu bé lễ phép nói, rồi nhanh nhẹn lui đi, để lại không gian riêng tư cho hai người.
Lý Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương trà lan tỏa trong lồng ngực, và sự yên bình của cảnh vật xung quanh. Anh ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt đầy chất vấn. "Tiên sinh... ta đã đọc cuốn sách của ngài. Nhưng ta vẫn chưa hiểu... tự do là gì? Ta đã nghĩ rằng mình đã tìm thấy tự do trong sự buông bỏ mọi thứ, trong việc không bám víu vào bất cứ điều kiện nào. Nhưng kết quả... kết quả lại là sự hủy hoại. Hạnh phúc vô điều kiện... hóa ra lại có thể khiến con người 'mất người'." Giọng anh chất chứa nỗi đau và sự hối hận.
Tạ Trần không vội trả lời. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn dõi theo dòng sông chảy. Tiếng nước sông róc rách như đang hòa vào nhịp thở của hắn. "Ngươi đã đúng khi nói về sự hủy hoại, Lý Minh. Bởi vì ngươi đã nhầm lẫn giữa 'tự do' và 'trốn tránh', giữa 'buông bỏ' và 'chối bỏ'. Ngươi đã nhầm lẫn giữa 'không có điều kiện' và 'không có ràng buộc'."
Lý Minh chăm chú lắng nghe, như sợ bỏ lỡ một lời nào. Anh nhận ra sự khác biệt sâu sắc trong cách Tạ Trần dùng từ, mỗi từ ngữ đều được lựa chọn cẩn thận, mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa.
***
Đêm đã khuya, vầng trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, hắt ánh bạc xuống mặt sông Vọng Giang, biến dòng nước thành một dải lụa lung linh. Gió mát từ sông thổi vào ban công, lay động những tán cây xanh rì, tạo nên những tiếng xào xạc dịu êm. Tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên, rồi lại chìm vào sự im lặng đầy ý nghĩa giữa hai người. Mùi trà thơm vẫn thoang thoảng, xen lẫn mùi ẩm ướt của sông nước, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng, vừa huyền ảo.
Cuộc nói chuyện giữa Tạ Trần và Lý Minh đã kéo dài suốt nhiều canh giờ, tựa như một dòng ch��y không ngừng nghỉ của những suy tư và chất vấn. Tạ Trần không trực tiếp phủ nhận triết lý "hạnh phúc vô điều kiện" của Lý Minh, mà dẫn dắt anh ta nhìn nhận sự thiếu sót, những lỗ hổng chết người trong cách hiểu và thực hành. "Hạnh phúc không có điều kiện, đó là một lý tưởng đẹp đẽ," Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ sâu. "Nhưng cuộc sống, Lý Minh, cuộc sống thì có. Nó đòi hỏi sự vun đắp, sự kết nối, sự hành động, và đôi khi là cả nỗi đau để trân trọng niềm vui. Hạnh phúc không phải là một trạng thái cố định, cũng không phải là sự vắng mặt của khổ đau. Nó là khả năng cảm nhận trọn vẹn mọi cung bậc cảm xúc, là khả năng hành động, yêu thương, và kết nối, bất chấp những nghịch cảnh."
Lý Minh lắng nghe, đôi mắt anh dần dần bừng sáng. Những lời của Tạ Trần như những giọt sương mát lành, thấm đẫm vào tâm hồn khô cằn của anh. "Vậy... sự lựa chọn thực sự là gì, tiên sinh?" anh hỏi, giọng nói đã không còn vẻ hoang mang như trước, mà thay vào đó là sự khao khát được khai sáng.
Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn chậm rãi rót thêm trà vào tách của Lý Minh, tiếng nước chảy thanh thoát như một lời giải đáp. "Tự do, Lý Minh, không phải là không có ràng buộc. Đó là một sự ngộ nhận nguy hiểm. Tự do thực sự là nhận thức về những ràng buộc đang tồn tại, và khả năng lựa chọn trong khuôn khổ đó. Chúng ta không thể chọn nơi mình sinh ra, không thể chọn cha mẹ, không thể chọn cái chết sẽ đến lúc nào. Đó là những ràng buộc của cuộc sống. Nhưng chúng ta có thể chọn cách mình sống, cách mình đối diện với khổ đau, cách mình yêu thương và cống hiến. Đó chính là bản chất của tự do."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía dòng sông tĩnh lặng. "Hạnh phúc không phải là không có khổ đau, mà là chấp nhận khổ đau như một phần không thể thiếu của hành trình sống. Chối bỏ một phần của cuộc sống, dù là khổ đau, cũng là chối bỏ một phần của chính mình. Và khi con người chối bỏ bản chất của mình, họ sẽ 'mất người'. Ngươi đã cố gắng tạo ra một thế giới không có khổ đau, nhưng lại vô tình tạo ra một thế giới kh��ng có cả sự sống động của cảm xúc."
Tạ Trần khẽ mở cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' mà hắn đã gửi cho Lý Minh, chỉ vào một đoạn chữ cổ xưa. "Cuốn sách này không dạy chúng ta chối bỏ hành động hay cảm xúc. Nó dạy chúng ta hành động một cách tự nhiên, thuận theo bản tính, không bị gò bó bởi những ham muốn và chấp niệm. Nó dạy chúng ta buông bỏ những chấp niệm không cần thiết, để tâm hồn tự do nhưng không phải là trống rỗng. Buông bỏ để có thể nắm giữ những điều chân thật hơn, chứ không phải buông bỏ để không còn gì để nắm giữ."
Lý Minh nhìn vào những dòng chữ, rồi ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt anh rực sáng như thể vừa nhìn thấy một con đường mới. Anh đã tìm kiếm sự bình yên, nhưng lại lạc lối trong sự chối bỏ. Anh đã khao khát tự do, nhưng lại nhốt mình vào một cái lồng của sự trống rỗng. Tạ Trần đã chỉ cho anh thấy rằng tự do không nằm ở việc trốn tránh, mà nằm ở việc dũng cảm đối diện, ở việc nhận thức và lựa chọn có trách nhiệm.
"Vậy... sự lựa chọn thực sự là dấn thân, là chấp nhận mọi điều đến và đi, là dùng lý trí và nhân ái để định hình con đường của mình, chứ không phải buông xuôi mọi thứ để tìm kiếm một sự 'bình thản' rỗng tuếch," Lý Minh lẩm bẩm, như thể đang khắc ghi từng lời vào sâu trong tâm khảm. Anh cảm thấy một gánh nặng khổng lồ được trút bỏ, một luồng khí mới tràn vào lồng ngực. Anh đã từng nghĩ mình phải gạt bỏ mọi cảm xúc để đạt được hạnh phúc, nhưng giờ anh hiểu rằng hạnh phúc nằm ở khả năng cảm nhận tất cả, ở khả năng chọn cách đối diện với tất cả.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thấu hiểu. "Chính là vậy. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chìa khóa để giải đáp chúng không nằm ở sức mạnh siêu phàm, mà nằm ở chính những trái tim nhân gian, nơi tình yêu thương và sự chân thật vĩnh cửu. Sự lựa chọn của mỗi người, dù nhỏ bé, cũng góp phần định hình dòng chảy nhân quả của toàn bộ kỷ nguyên."
Lý Minh nhìn ra dòng sông Vọng Giang, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi. Anh cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng. Cuộc trò chuyện này, tại Quán Trà Vọng Giang, dưới ánh trăng khuya, đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn anh. Nó sẽ là nền tảng cho sự phát triển triết lý của anh, đưa anh trở thành một triết gia quan trọng, người góp phần định hình 'Nhân Đạo' trong tương lai, khắc phục những sai lầm ban đầu. Ý nghĩa của 'tự do' và 'lựa chọn' được Tạ Trần định nghĩa sẽ trở thành kim chỉ nam cho sự phát triển xã hội trong Kỷ nguyên Nhân Gian, nhấn mạnh trách nhiệm cá nhân và sự gắn kết cộng đồng. Đây chính là một ví dụ rõ ràng về cách Tạ Trần, một 'người thầy vô danh', đã gieo những hạt mầm tư tưởng quan trọng, ảnh hưởng đến cả một kỷ nguyên mà không cần trực tiếp nắm giữ quyền lực hay phô trương tài năng.
Đêm đã rất khuya, nhưng Lý Minh cảm thấy như một ngày mới đang bừng sáng trong tâm hồn mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.