Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1108: Minh Biện Chân Giả: Lăng Nguyệt Đối Thoại Hạnh Phúc Ảo Ảnh

Sự tĩnh lặng của quán sách Vọng Thư Phố vẫn còn vương vấn dư âm từ những lời Tạ Trần vừa đọc. Thanh niên A, giờ đây, không còn đứng bất động. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu những băn khoăn nhưng cũng mang theo chút nhẹ nhõm, như thể một tảng đá vô hình vừa được nhấc khỏi lồng ngực. Hắn không vội vàng rời đi, chỉ chậm rãi bước đến chiếc ghế trống gần cửa sổ, nơi ánh sáng chiều tà đang cố gắng len lỏi vào. Ánh mắt hắn hướng ra ngoài, nhìn về phía những con đường tấp nập của Thị Trấn An Bình, nhưng tâm trí hắn vẫn còn bám víu vào từng câu chữ của Tạ Trần, những câu chữ đã khơi lên trong hắn một cơn bão táp của suy tư. Phải, hắn đã cảm thấy cái trống rỗng, cái bứt rứt khi không có “Thiết Bị Huyễn Cảnh”. Hắn đã muốn buông xuôi, muốn tìm lại thứ hạnh phúc dễ dàng đó. Nhưng rồi, lời Tạ Trần lại vang vọng: “Sự trọn vẹn của cuộc sống không nằm ở đích đến, mà nằm ở chính hành trình đi qua, ở những bài học được rút ra từ vấp ngã, ở những niềm vui nhỏ nhoi được tìm thấy sau bão giông.” Hắn khẽ gật đầu, như thể đang tự mình xác nhận một chân lý vừa được khai mở.

Tiểu An và Tiểu Đường, sau khi nghe xong, cũng đứng dậy, không làm phiền sự tĩnh lặng của Tạ Trần. Chúng hiểu rằng, những lời tiên sinh vừa nói không chỉ dành cho Thanh niên A, mà là dành cho tất cả mọi người, cho cả nhân gian đang chênh vênh giữa thực và ảo. Tiểu An ôm chặt cuốn sách cũ trong tay, đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ suy tư sâu sắc. Tiểu Đường, với khuôn mặt tròn trịa, ánh mắt kiên định hơn thường lệ, khẽ nắm tay Tiểu An, như thể truyền cho bạn một nguồn sức mạnh vô hình. Chúng biết, hành trình tìm kiếm sự chân thật không phải là dễ dàng, nhưng chúng đã sẵn sàng để bước đi trên con đường đó.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, nhấp chén trà nguội. Hắn không nhìn ai, nhưng dường như hắn đã thấu rõ mọi biến động trong tâm tư của những người trẻ tuổi ấy. Hắn biết, một hạt giống đã được gieo. Một hạt giống của nghi vấn, của sự kiên cường, của khao khát chân thật. Và hạt giống ấy, trong những ngày tới, sẽ bắt đầu nảy mầm, không chỉ trong quán sách nhỏ này, mà còn lan tỏa ra khắp nhân gian. Hắn tin vào điều đó, tin vào bản chất vốn có của con người, cái khao khát được sống một cuộc đời trọn vẹn, dù có gian nan. Hắn tin rằng, chỉ khi con người tự mình lựa chọn, tự mình đối mặt, thì đó mới là sự trưởng thành đích thực của Nhân Đạo.

***

Bình minh nhuộm vàng Thành Vô Song, vẽ lên những mái ngói cong vút và những tòa tháp đá uy nghi một vẻ đẹp cổ kính mà tráng lệ. Phố Thương Mại Kim Long, vốn đã sầm uất, hôm nay lại càng náo nhiệt hơn thường lệ. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng, tiếng mặc cả của khách buôn xen lẫn tiếng nói cười rộn rã, hòa quyện với những âm điệu du dương từ các quán rượu, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống phàm trần. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi vải vóc mới tinh và cả mùi kim loại đặc trưng từ các xưởng rèn, tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan, khiến không khí trở nên đặc quánh sự phồn thịnh và năng lượng.

Giữa dòng người tấp nập ấy, một khu vực rộng lớn tại trung tâm phố được dọn dẹp gọn gàng. Một khán đài đơn giản, làm từ gỗ mộc nhưng được trang trí trang trọng với vài dải lụa màu xanh ngọc, đã được dựng lên. Xung quanh khán đài, một đám đông người dân đã tụ tập, từ những lão phu râu tóc bạc phơ đến những thiếu nữ e ấp, từ những thương nhân giàu có đến những người lao động nghèo khó. Ánh mắt họ đều hướng về khán đài, chờ đợi một sự kiện đặc biệt. Không khí không chỉ có sự náo nhiệt mà còn xen lẫn một chút căng thẳng, một chút tò mò sâu sắc. Người ta bàn tán xôn xao về cuộc tranh luận sắp diễn ra, về những tư tưởng đối lập đang chia rẽ nhân gian.

Trong đám đông ấy, Tạ Trần, với bộ áo vải bố cũ kỹ màu xám tro, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, hòa mình vào dòng người như một giọt nước giữa đại dương. Hắn không có vẻ vội vã hay hào hứng, bước chân chậm rãi, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt, từng bi��u cảm của người dân. Hắn cảm nhận được sự băn khoăn, sự hoài nghi đang âm ỉ trong lòng nhiều người, đặc biệt là những người trẻ tuổi. Hắn biết, cuộc tranh luận này không chỉ là một cuộc đấu khẩu, mà là một trận chiến tư tưởng, một cuộc chiến để giành lấy linh hồn của nhân gian.

Khi Tạ Trần đi ngang qua quán trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ nằm đối diện quảng trường, với những ô cửa sổ lớn nhìn thẳng ra khán đài, hắn khẽ mỉm cười. Đây là nơi hắn đã chọn. Hắn bước vào, tìm một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể quan sát toàn bộ diễn biến mà không bị chú ý. Một lão trà công với bộ râu bạc phơ khẽ gật đầu chào hắn, đã quá quen thuộc với vị thư sinh trầm mặc này. Tạ Trần gọi một chén trà Phổ Nhĩ, hương thơm của trà bay lên dịu nhẹ, hòa vào không khí ồn ào bên ngoài, tạo nên một sự tương phản đầy thi vị. Hắn ngồi xuống, lặng lẽ pha trà, động tác điềm tĩnh và khoan thai, như thể không hề quan tâm đến sự kiện trọng đại sắp diễn ra.

Từ góc nhìn của Tạ Trần, hắn có thể thấy rõ ràng Lăng Nguyệt Tiên Tử xuất hiện. Nàng bước ra từ một con hẻm nhỏ bên cạnh quảng trường, dáng người cao ráo, thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý và uy nghiêm. Nàng vẫn mặc bộ bạch y quen thuộc, không một họa tiết nào, nhưng lại càng tôn lên vẻ thanh tao và lạnh lẽo của nàng. Dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn một chút mệt mỏi ẩn sâu mà chỉ Tạ Trần mới có thể nhìn thấu. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, nay được búi cao đơn giản, càng làm nổi bật khí chất bất phàm của nàng. Nàng quét ánh mắt qua đám đông, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sự hiện diện của nàng đã lập tức khiến không khí trở nên trang trọng hơn.

Lăng Nguyệt bước lên khán đài, không vội vàng. Nàng đứng đó, lặng lẽ nhìn khắp lượt, như thể đang cân nhắc từng lời nói sắp thốt ra. Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng vang lên, không cần dùng linh lực khuếch đại nhưng vẫn đủ sức xuyên qua tiếng ồn ào của đám đông.

"Chư vị nhân sĩ, quý đồng bào Thành Vô Song." Lời nàng ngắn gọn, dứt khoát, mang tính mệnh lệnh. "Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây, không phải để tranh giành lợi lộc, mà là để minh biện chân lý. Để cùng nhau suy ngẫm về con đường mà nhân loại đang bước đi, về giá trị thực sự của hạnh phúc, và về bản chất của Nhân Đạo." Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong đám đông. "Ta biết, 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' đã mang đến cho nhiều người một thứ hạnh phúc dễ dàng, một thế giới không tưởng. Nhưng, liệu đó có phải là con đường mà chúng ta nên theo đuổi? Liệu có chăng một cái giá vô hình mà chúng ta phải trả cho thứ hạnh phúc 'vô điều kiện' ấy?"

Vừa lúc đó, Triết gia trẻ tuổi cũng xuất hiện. Hắn ta tuấn tú, ăn vận thanh lịch với bộ trường bào màu xanh lam được thêu hoa văn tinh xảo, ánh mắt sáng ngời, đầy tự tin. Hắn nhận được sự cổ vũ nồng nhiệt từ một bộ phận khán giả, những người đã và đang chìm đắm trong thế giới ảo mộng của 'Thiết Bị Huyễn Cảnh', những người khao khát một cuộc sống không có khổ đau. Hắn bước lên khán đài, đứng đối diện với Lăng Nguyệt, vẻ mặt tươi cười, rạng rỡ, đối lập hoàn toàn với sự điềm tĩnh nhưng nghiêm nghị của nàng.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà. Hắn biết, cuộc tranh luận này sẽ rất gay gắt. Một bên là sự cám dỗ của hạnh phúc dễ dàng, một bên là con đường gian nan của sự trưởng thành chân thật. Đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của tư tưởng, của niềm tin, nơi mỗi lời nói đều là một mũi kiếm, mỗi lý lẽ đều là một lá chắn. Hắn tin vào Lăng Nguyệt, tin vào sự thấu hiểu và cương nghị của nàng. Hắn biết, nàng sẽ không làm hắn thất vọng. Đây là bước đi đầu tiên, một bước đi quan trọng để đánh thức nhân gian khỏi giấc mộng ảo ảnh, và hắn, chỉ là một người quan sát thầm lặng, một người gieo hạt giống triết lý, để rồi những hạt giống ấy sẽ được những người như Lăng Nguyệt vun trồng và chăm sóc.

***

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng gay gắt chiếu thẳng xuống quảng trường Phố Thương Mại Kim Long, khiến không khí trở nên oi ả. Mồ hôi lấm tấm trên trán những người đang đứng dưới ánh nắng chói chang, nhưng không ai rời đi. Sức nóng của cuộc tranh luận còn mãnh liệt hơn cả ánh nắng mặt trời. Triết gia trẻ tuổi, với vẻ ngoài tự tin và lời lẽ hùng hồn, đang ra sức bảo vệ 'Thiết Bị Huyễn Cảnh'. Giọng hắn ta vang dội, đầy nhiệt huyết, thu hút sự chú ý của đám đông.

"Hỡi chư vị! Tại sao chúng ta phải chấp nhận khổ đau khi có một con đường khác?" Triết gia trẻ tuổi giơ tay lên, làm một cử chỉ đầy kịch tính. "Tại sao phải vật lộn với bi kịch, với tai ương, với sự thiếu thốn khi 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' có thể mang lại cho chúng ta một cuộc sống hoàn mỹ, không tỳ vết? Hạnh phúc, lẽ nào không phải là khát vọng tối thượng của con người sao? Và nếu có một công cụ có thể ban tặng hạnh phúc ấy một cách vô điều kiện, tại sao chúng ta lại từ chối?" Hắn nhìn quanh, ánh mắt đầy thách thức. "Khổ đau là một lựa chọn lỗi thời! Là tàn dư của một kỷ nguyên cũ kỹ, khi con người chưa đủ trí tuệ để thoát khỏi xiềng xích của thực tại tàn khốc. Giờ đây, chúng ta có công nghệ, chúng ta có trí tuệ để tạo ra một thiên đường trên trần gian. Tại sao phải từ bỏ?"

Tiếng vỗ tay vang lên từ một bộ phận đám đông, những người đã tìm thấy sự an ủi trong thế giới ảo. Họ gật gù, ánh mắt đầy vẻ đồng tình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe với vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Nàng không ngắt lời, chỉ im lặng quan sát, đôi mắt phượng sắc bén dường như nhìn thấu tâm can của Triết gia trẻ tuổi, và cả những khao khát sâu kín trong lòng người dân. Khi hắn ta kết thúc, một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm quảng trường, chỉ còn tiếng ve kêu râm ran trong những tán cây cổ thụ ven đường.

Rồi, Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng lại mang một sức nặng của ngàn năm kinh nghiệm và suy tư. "Công tử nói rất đúng, hạnh phúc là khát vọng cố hữu của con người. Nhưng, bản chất của hạnh phúc là gì? Và cái giá của thứ hạnh phúc 'vô điều kiện' mà công tử đề cập là gì?" Nàng không phản bác trực tiếp, mà khéo léo đặt ra những câu hỏi cốt lõi, buộc người nghe phải suy ngẫm.

"Hạnh phúc dễ dàng, như hoa trong gương, trăng dưới nước," Lăng Nguyệt tiếp tục, giọng nàng chậm rãi, rõ ràng, từng lời như gõ vào tâm trí người nghe. "Đẹp, lung linh, nhưng vô thực. Con người muốn lớn lên, phải đối mặt với gió sương. Chẳng phải một cái cây, chỉ khi rễ bám sâu vào đất đá, chịu đựng phong ba bão táp, mới có thể đứng vững và cho ra quả ngọt sao? Chẳng phải một tác phẩm nghệ thuật chân chính, chỉ khi người nghệ sĩ đổ mồ hôi, nước mắt, trải qua vô vàn khổ luyện, mới có thể chạm đến trái tim người xem sao? Và tình yêu thương, nếu chưa từng trải qua thử thách, chưa từng cùng nhau vượt qua gian nan, liệu có thể gọi là tình yêu bền vững?"

Nàng dừng lại, ánh mắt quét qua những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Cái giá của hạnh phúc vô điều kiện là gì?" Nàng lặp lại câu hỏi, như một lời chất vấn sâu sắc. "Là mất đi khả năng cảm nhận chiều sâu của cuộc sống. Là quên đi giá trị của sự nỗ lực, của sự phấn đấu. Là đánh mất chính mình trong ảo ảnh ngọt ngào, để rồi khi trở về với thực tại, chỉ còn lại sự trống rỗng, sự hụt hẫng đến đau lòng."

Những lời của Lăng Nguyệt không chỉ là lý lẽ khô khan, mà còn là những hình ảnh ẩn dụ sống động, chạm đến tâm khảm người nghe. Trong số đám đông, Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường đứng nép mình ở một góc. Chúng chăm chú lắng nghe, ánh mắt sáng lên vẻ thấu hiểu. Câu chuyện "Khu Vườn Giả Tạo và Hoa Tự Nhiên" mà Tạ Trần đã kể lại hiện lên trong tâm trí chúng. Lăng Nguyệt không nhắc trực tiếp đến câu chuyện đó, nhưng những ví dụ của nàng – về cây cối, về nghệ thuật, về tình yêu – đều mang cùng một triết lý: giá trị chân thật đến từ sự nỗ lực, từ sự trải nghiệm, từ việc đối mặt với thực tại, dù thực tại ấy có khắc nghiệt đến đâu.

Thanh niên A cũng có mặt trong đám đông. Hắn đã đến đây từ sớm, một phần vì tò mò, một phần vì muốn tìm kiếm câu trả lời cho chính mình. Mỗi lời của Lăng Nguyệt như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại cảm giác trống rỗng, bứt rứt ngày hôm qua khi không có 'Thiết Bị Huyễn Cảnh'. Hắn siết chặt tay, như đang tự đấu tranh với chính mình. Phải chăng, cái cảm giác khó chịu đó chính là "đất đá" mà hắn cần bám rễ, là "gió sương" mà hắn cần trải qua để thực sự trưởng thành? Nét mặt hắn còn vương sự mệt mỏi, nhưng ánh mắt đã kiên định hơn sau những đấu tranh nội tâm.

"Chúng ta đã từng khao khát thành tiên, để rồi 'mất người', đánh mất nhân tính trong hành trình tìm kiếm sức mạnh vĩnh cửu," Lăng Nguyệt tiếp tục, giọng nàng mang một chút bi tráng. "Giờ đây, chúng ta lại đứng trước một cám dỗ khác, một thứ 'tiên cảnh' do chính mình tạo ra, một 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' hứa hẹn hạnh phúc vô điều kiện. Liệu chúng ta có muốn lặp lại sai lầm cũ, đánh mất chính mình một lần nữa, nhưng lần này là trong sự ngọt ngào giả tạo của ảo ảnh?"

Cả quảng trường chìm vào im lặng. Những lời của Lăng Nguyệt đã chạm đến một nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng người, nỗi sợ hãi về sự "mất người" mà họ đã chứng kiến trong quá khứ. Triết gia trẻ tuổi, dù vẫn cố giữ vẻ tự tin, nhưng ánh mắt hắn ta đã lộ rõ vẻ bối rối. Hắn không ngờ Lăng Nguyệt lại phản biện sắc sảo và sâu sắc đến vậy. Nàng không chỉ dùng lý lẽ, mà còn dùng cả triết lý, dùng cả bài học lịch sử của nhân loại để cảnh tỉnh.

Tạ Trần, ngồi trong quán trà, khẽ mỉm cười. Hắn biết, Lăng Nguyệt đã làm rất tốt. Nàng đã không chỉ là một tiên tử lạnh lùng, mà đã thực sự trở thành một hiền giả của Nhân Đạo, gánh vác trọng trách định hình tư tưởng cho kỷ nguyên mới. Những hạt giống nghi vấn đã được gieo, và giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn của những con người đang đứng giữa ngã ba đường.

***

Mặt trời dần nghiêng về phía tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, chiếu rọi những tia nắng cuối cùng lên Thành Vô Song. Gió đã mát hơn, thổi bay đi cái oi ả của buổi trưa, mang theo hương trà thoang thoảng từ quán Vọng Giang và mùi hoa quế từ một khu vườn nào đó. Cuộc tranh luận trên quảng trường đã kết thúc, nhưng những dư âm của nó vẫn còn vang vọng. Không có người thắng kẻ thua rõ ràng, Triết gia trẻ tuổi vẫn giữ vững quan điểm của mình, nhưng những lý lẽ sắc bén và sâu sắc của Lăng Nguyệt đã gieo những hạt giống nghi vấn sâu sắc vào lòng người.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ đứng dậy. Hắn rời khỏi quán trà Vọng Giang, bước chậm rãi về phía quảng trường. Từ xa, hắn thấy Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng trên khán đài, được đám đông vây quanh. Ánh mắt nàng vẫn bình thản, nhưng đã ánh lên vẻ mệt mỏi sau một buổi tranh luận dài hơi. Nàng kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của người dân, giọng nói dù đã có phần trầm hơn nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng và uyên bác.

"Thưa tiên tử, vậy chúng con phải làm sao để tìm được hạnh phúc chân thật mà không phải chịu đựng quá nhiều khổ đau?" một người phụ nữ trẻ hỏi, giọng đầy băn khoăn.

Lăng Nguyệt nhìn nàng, ánh mắt nàng dịu dàng hơn thường lệ. "Hạnh phúc chân thật không phải là không có khổ đau, mà là khả năng vượt qua khổ đau để tìm thấy ý nghĩa. Sự trưởng thành đòi hỏi sự can đảm đối mặt với chính mình, không phải trốn chạy vào một thế giới không tưởng." Nàng ngừng lại, rồi tiếp lời: "Mỗi thử thách đều là một cơ hội để chúng ta mạnh mẽ hơn, mỗi giọt nước mắt đều có thể tưới tắm cho hạt giống thiện lương trong tâm hồn. Đừng sợ hãi cuộc sống, hãy dũng cảm đón nhận nó, dù là nắng hay mưa."

Tạ Trần không tiến lại gần. Hắn chỉ đứng từ xa quan sát, như một họa sĩ lặng lẽ chiêm ngưỡng tác phẩm của mình. Hắn thấy nhiều người trẻ vẫn còn đứng lại tranh luận sôi nổi, không phải với vẻ mặt hời hợt hay thờ ơ như trước, mà là với sự nghiêm túc và suy tư hiện rõ trên từng nét mặt. Trong số đó, hắn nhận ra Thư Đồng Tiểu An, Tiểu Đường và Thanh niên A.

Tiểu An đang hăng hái trình bày điều gì đó cho Thanh niên A, vẻ mặt đầy hào hứng và chân thành. "Anh A, anh thấy đó! Tiên tử nói rất đúng! Giống như câu chuyện của tiên sinh Tạ Trần vậy. Hoa trong vườn giả có đẹp đến mấy cũng không có mùi hương thật, không có ong bướm đến đậu. Hạnh phúc dễ dàng cũng vậy, nó không thể nuôi dưỡng linh hồn chúng ta!"

Tiểu Đường mập mạp gật đầu lia lịa, tay nắm chặt túi bánh kẹo, đôi mắt tròn xoe sáng rực. "Đúng vậy! Em cũng thấy vậy! Anh A, anh phải kiên trì lên! Khó khăn bây giờ là để sau này mình mạnh mẽ hơn!"

Thanh niên A lắng nghe, ánh mắt hắn còn vương vấn sự bối rối, nhưng cũng đã ánh lên một tia hy vọng và quyết tâm. Hắn khẽ gật đầu, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại im lặng, chìm vào suy tư. Hắn đã trải qua một ngày không có 'Thiết Bị Huyễn Cảnh', một ngày đầy rẫy sự trống rỗng và bứt rứt. Nhưng giờ đây, những lời của Lăng Nguyệt và sự nhắc nhở của Tiểu An, Tiểu Đường đã giúp hắn nhìn thấy một con đường. Con đường đó không dễ dàng, nhưng nó chân thật.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không phải là sự đắc thắng, mà là sự an ủi, sự tin tưởng vào khả năng tự nhận thức và tự hoàn thiện của con người. Hắn biết, cuộc tranh luận này sẽ là khởi đầu cho một làn sóng phản tư sâu rộng trong xã hội về 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' và ý nghĩa của hạnh phúc. Lăng Nguyệt Tiên Tử, từ một tiên nhân cao ngạo, đã thực sự chuyển mình thành một hiền giả, một người lãnh đạo tư tưởng, gánh vác trọng trách định hình 'Nhân Đạo' sau sự sụp đổ của Thiên Đạo. Sự thức tỉnh của thế hệ trẻ, dù còn nhỏ bé, sẽ là hạt nhân cho một phong trào lớn hơn, thúc đẩy họ tìm kiếm giá trị sống chân thật, có thể liên quan đến việc xây dựng các thể chế, nghệ thuật, hoặc các hoạt động cộng đồng mới.

Triết lý của Tạ Trần, dù được truyền bá gián tiếp qua những người như Lăng Nguyệt, vẫn là kim chỉ nam vững chắc cho sự phát triển của Kỷ nguyên Nhân Gian. Hắn quay lưng, chậm rãi bước đi, hòa vào bóng chiều tà đang buông xuống. Hắn không cần danh vọng hay sự công nhận. Hắn chỉ cần thấy nhân loại tự mình tìm ra con đường của mình, con đường của sự sống trọn vẹn, không cần thành tiên. Hắn biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trong quá trình khám phá ấy, con người mới tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. Một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu, và hắn, một phàm nhân mở quán sách nhỏ, chính là nền móng vững chắc cho kỷ nguyên ấy.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free