Nhân gian bất tu tiên - Chương 1107: Hạt Giống Nghi Vấn: Khát Vọng Chân Thật Thức Tỉnh Trong Lòng Tuổi Trẻ
Thị Trấn An Bình thức giấc trong ánh nắng ban mai dịu nhẹ, luồn lách qua những mái ngói rêu phong và kẽ lá xanh non, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên con đường đất. Gió sớm mơn man, mang theo hơi ẩm từ sông Vô Ưu và mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà. Tiếng rao hàng lảnh lót của người bán bánh bao, tiếng lộc cộc của xe bò chở hàng, cùng tiếng cười nói rộn ràng của đám trẻ con đang rượt đuổi nhau, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bình dị, quen thuộc của nhân gian. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, với những quán trọ và cửa hàng đã bắt đầu mở cửa đón những vị khách đầu tiên. Bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn nhỏ, nơi con người sống chậm rãi và gần gũi với nhau. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của những người lao động sớm, tất cả đều chân thật đến nao lòng.
Trong cái không khí ấy, Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường, với vẻ mặt đầy suy tư nhưng cũng không kém phần hào hứng, đang trò chuyện rôm rả với nhóm bạn bè đồng trang lứa. Tiểu An, thân hình gầy gò với đôi mắt thông minh, lúc này càng trở nên sáng bừng khi hắn cố gắng diễn tả lại những lời của tiên sinh Tạ Trần đêm qua. Hắn dùng tay khoa chân múa tay, cố gắng tái hiện lại câu chuyện ngụ ngôn về khu vườn hoa nhân tạo và khu vườn hoa tự nhiên, từng lời, từng chữ đều thấm đẫm sự thấu hiểu mới mẻ.
“Các ngươi biết không?” Tiểu An mở đầu, giọng hắn đầy vẻ bí ẩn, thu hút sự chú ý của nhóm bạn. “Tiên sinh Tạ Trần tối qua kể một câu chuyện rất hay… về Khu Vườn Giả Tạo và Hoa Tự Nhiên.”
Tiểu Đường, khuôn mặt tròn trịa và mập mạp, luôn mang theo một túi bánh kẹo tự làm, gật đầu lia lịa, ánh mắt nàng lấp lánh sự đồng tình. “Đúng vậy! Tiên sinh nói, những bông hoa trong vườn giả tạo kia, chúng rực rỡ lắm, không bao giờ tàn úa, không bao giờ phải chịu mưa gió. Nhưng mà…” Nàng ngừng lại, kéo dài chữ “nhưng mà” để tạo sự kịch tính.
Một thanh niên khác, Thanh niên B, dáng người cao ráo, vốn là một trong những người mê mẩn với “Thiết Bị Huyễn Cảnh”, xoa cằm đầy vẻ hoài nghi. “Nghe có vẻ hay đó chứ. Hạnh phúc trong Huyễn Cảnh thật dễ dàng mà, đâu cần phải khổ sở như hoa tự nhiên đâu? Ta còn nhớ, trong Huyễn Cảnh, ta là một kiếm khách lừng danh, có mọi thứ ta muốn, không lo đói rét, không sợ bệnh tật.” Ánh mắt hắn thoáng qua vẻ mơ màng, như đang chìm đắm trong những ký ức ngọt ngào từ thế giới ảo.
Thanh niên C, một cô gái trẻ với mái tóc tết bím gọn gàng, cũng phụ họa theo. “Đúng vậy đó! Trong đó ta có thể trở thành tiên tử bay lượn trên mây, không phải ngày ngày vất vả dệt vải. Ai lại muốn chịu khổ để làm gì cơ chứ?”
Tiểu An lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. “Không phải thế đâu! Tiên sinh nói, những bông hoa đó không có linh hồn. Chúng không biết đến cái lạnh của đêm đông, cái nóng của hè, hay giọt mưa mát lành. Chúng không cần đấu tranh để sống sót, không cần rễ để bám sâu vào đất. Chúng chỉ là hình ảnh của sự hoàn hảo, nhưng thiếu đi sinh khí!”
Tiểu Đường tiếp lời, giọng nàng tuy nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định. “Nhưng mà… hoa tự nhiên có hương thơm, có sức sống mãnh liệt hơn nhiều! Dù chúng có phải chịu mưa gió, dù có khi chúng bị dập vùi, nhưng khi chúng nở rộ, hương sắc của chúng lại nồng nàn hơn, rễ của chúng lại bám sâu hơn vào lòng đất. Giống như bánh bao vậy, tiên sinh nói, có lúc nguội, có lúc nóng, có lúc bị rơi xuống đất, nhưng vẫn là bánh bao ngon nhất nếu con tự tay làm ra, và con biết nó đã trải qua những gì!” Nàng đưa chiếc bánh bao nhỏ còn lại trong túi lên, ngắm nghía nó với một vẻ trân trọng lạ thường, như thể đó là một minh chứng sống động cho triết lý mà nàng vừa lĩnh hội.
Các thanh niên khác lắng nghe, ban đầu chỉ là sự tò mò, nhưng dần dần, những lời của Tiểu An và Tiểu Đường bắt đầu gieo rắc vào tâm trí họ những hạt giống nghi vấn. Họ xì xào bàn tán, một số bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ. Ánh mắt họ vô thức lướt qua những người dân đang ngồi lặng lẽ ở một góc phố, ánh mắt vô hồn, tay ôm chặt một vật phẩm nhỏ phát ra ánh sáng mờ ảo – những “Thiết Bị Huyễn Cảnh” đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của họ. Sự tương phản giữa sự sống động, tranh luận của nhóm trẻ và sự tĩnh lặng đến rợn người của những người chìm đắm trong ảo ảnh càng làm nổi bật lên vấn đề.
Thanh niên B, người vừa rồi còn hoài nghi, giờ đây nhìn về phía những người dùng Huyễn Cảnh, ánh mắt hắn dần mất đi vẻ mơ màng, thay vào đó là một sự bối rối. “Thật ra… ta cũng thấy những người đó trông thật lạ. Họ không cười, không nói, cứ như… một cái xác không hồn vậy. Trong Huyễn Cảnh, ta là kiếm khách lừng danh, nhưng khi thoát ra, ta vẫn chỉ là một kẻ tầm thường, và cái cảm giác trống rỗng ấy… thật khó chịu.”
Thanh niên C khẽ cắn môi. “Có lẽ… chúng ta đã bỏ lỡ điều gì đó thật sự quý giá. Một cuộc sống chân thật, dù có khổ ải, nhưng lại có ý nghĩa hơn chăng?” Giọng nàng đầy sự băn khoăn.
Tạ Trần, từ quán sách của mình, khẽ mỉm cười khi nghe tiếng nói chuyện của đám trẻ vọng tới. Hắn không can thiệp, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, một tia hy vọng mong manh lóe lên. Hắn biết, những hạt giống đã được gieo. Dù còn nhỏ bé, nhưng những nghi vấn đầu tiên này chính là khởi điểm cho một sự thức tỉnh lớn lao hơn. Cuộc sống bình thường, dù có lúc gian nan, vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Những đứa trẻ này, trong sự ngây thơ và khao khát chân lý của mình, đang dần chạm đến cái bản chất của ‘Nhân Đạo’, cái giá trị đích thực của sự tồn tại mà không cần đến những lời hứa hẹn hão huyền của tiên đạo hay ảo ảnh. Hắn biết, con đường để thoát khỏi sự mê đắm trong ảo ảnh sẽ không hề dễ dàng, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu đặt những bước chân đầu tiên.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình trong một gam màu cam đỏ dịu nhẹ, một thanh niên gầy gò, dáng vẻ bối rối, đang ngồi trên một bậc đá cũ kỹ gần quán sách của Tạ Trần. Đó là Thanh niên A, người đã lắng nghe cuộc trò chuyện của Tiểu An và Tiểu Đường sáng nay. Khí hậu ôn hòa của buổi chiều tà, với những cơn gió nhẹ mang theo hương hoa dại và mùi đất, lẽ ra phải mang lại sự thư thái, nhưng trong lòng hắn lại là một sự bứt rứt không yên.
Anh ta đã quyết định không dùng “Thiết Bị Huyễn Cảnh” suốt buổi chiều. Kể từ khi Tiểu An và Tiểu Đường kể về câu chuyện của Tạ Trần, một hạt mầm nghi hoặc đã được gieo vào tâm trí hắn. Hắn cố gắng đọc một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã sờn rách, nhưng tâm trí luôn bị xao nhãng. Những dòng chữ nhảy múa trước mắt, không thể đọng lại bất kỳ ý nghĩa nào. Hắn cảm thấy trống rỗng, một sự trống rỗng đến cùng cực mà hắn chưa từng trải nghiệm kể từ khi biết đến “Thiết Bị Huyễn Cảnh”.
Trong thế giới ảo ảnh, hắn là một anh hùng, một kiếm khách lừng danh, một người được tất cả mọi người ngưỡng mộ. Hắn có quyền năng, có vẻ đẹp, có mọi thứ mà hắn khao khát trong đời thực. Hắn không cần phải đối mặt với những thất bại, những nỗi buồn, hay sự tầm thường của cuộc sống phàm nhân. Mỗi khi thoát ra khỏi ảo ảnh, hắn lại nhanh chóng chìm đắm trở lại, bởi vì thế giới thực quá đỗi tẻ nhạt, quá đỗi khắc nghiệt. Nhưng hôm nay, hắn đã cố gắng cưỡng lại.
“Trong Huyễn Cảnh, ta là một kiếm khách lừng danh, có mọi thứ…” Thanh niên A lẩm bẩm, ánh mắt vô định nhìn về phía những ngôi nhà đang lên đèn. “Còn ở đây, ta chỉ là một người bình thường, không có gì. Sao lại trống rỗng đến vậy?”
Hắn đặt cuốn sách xuống, lòng bàn tay siết chặt. Cảm giác bứt rứt như hàng ngàn con kiến đang bò trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại những lời của Tiểu An, của Tiểu Đường. Nhớ lại lời tiên sinh Tạ Trần đã nói về “mưa gió cuộc đời”, về những bông hoa phải chịu gian nan mới có được hương sắc chân thật. Nhưng sự thật là, đối mặt với sự trống rỗng này, hắn cảm thấy yếu đuối đến lạ. Một bàn tay hắn vô thức đưa vào trong túi áo, nơi chiếc “Thiết Bị Huyễn Cảnh” nhỏ gọn đang nằm im lìm, như một lời mời gọi ngọt ngào. Chỉ cần một cái chạm nhẹ, hắn có thể trở lại thế giới của vinh quang, của những chiến công hiển hách, nơi không có nỗi buồn hay sự tầm thường.
Một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra trong hắn. Một bên là sự cám dỗ của hạnh phúc dễ dàng, tức thời, một bên là hạt mầm của một khao khát mới, một khao khát về ý nghĩa chân thật, về sự trưởng thành cá nhân thông qua việc đối mặt với thực tại và thử thách. Hắn tự nhủ, cố gắng tìm kiếm sức mạnh trong những lời đã nghe. “Nhưng tiên sinh Tạ Trần nói… sự trưởng thành đến từ thử thách. Ta có nên kiên trì không?”
Ánh mắt hắn vô thức hướng về phía những người khác đang chìm đắm trong ảo ảnh. Một người đàn ông trung niên ngồi tựa vào gốc cây bàng, ánh mắt vô hồn dán chặt vào thiết bị trên tay. Một bà lão ngồi bên hiên nhà, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nhưng lại hoàn toàn vô cảm với thế giới xung quanh. Hắn cảm thấy một sự mâu thuẫn sâu sắc. Họ trông có vẻ hạnh phúc, có vẻ bình yên, nhưng cũng thật đáng sợ. Họ đã “mất mình” trong sự hoàn hảo giả tạo, đánh mất khả năng cảm nhận niềm vui chân thật sau những nỗi buồn, đánh mất sự trân trọng những khoảnh khắc bình dị sau những gian nan.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, lặng lẽ đi ngang qua. Hắn không hề dừng lại, cũng không nhìn thẳng vào Thanh niên A. Nhưng ánh mắt hắn, sâu thẳm và đầy vẻ tỉnh táo, đã lướt qua gương mặt đang đầy vẻ bối rối của chàng trai trẻ. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Tạ Trần đã thấu hiểu tất cả. Hắn biết, Thanh niên A đang ở trong một giai đoạn cực kỳ quan trọng, giai đoạn mà sự trống rỗng và bứt rứt là điều tất yếu khi một người cố gắng thoát ly khỏi sự phụ thuộc vào ảo ảnh. Đó là một phần của quá trình "lột xác", một sự chấp nhận nỗi đau để tìm kiếm ý nghĩa chân thật. Hắn không cần phải nói gì, bởi vì những lời nói của hắn đã được gieo, và giờ đây, chính Thanh niên A phải tự mình đối mặt với sự lựa chọn của bản thân. Ánh mắt Tạ Trần mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm tin vào khả năng tự nhận thức và lựa chọn của con người, ngay cả khi điều đó đòi hỏi họ phải trải qua đau khổ. Hắn biết, việc từ bỏ 'hạnh phúc dễ dàng' là một hành trình gian nan, đầy rẫy sự trống rỗng và bứt rứt, đòi hỏi sự kiên trì phi thường và sự hỗ trợ từ những người xung quanh.
***
Đêm buông xuống, màn sao lấp lánh trên nền trời đen thẫm, tạo nên một tấm thảm thiên hà huyền ảo bao trùm Thị Trấn An Bình. Không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo hương đất và cỏ cây thoang thoảng. Trong quán sách của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét tỏa ra một vầng sáng ấm áp, làm nổi bật những giá sách cao ngất với vô vàn cuốn sách cũ kỹ. Mùi giấy cũ, mực và hương trầm thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trầm mặc, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng của đêm.
Thanh niên A, không chịu nổi cảm giác trống rỗng và bứt rứt giày vò suốt buổi chiều, đã tìm đến nơi đây. Anh ta không nói một lời, chỉ lặng lẽ ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ kỹ ở một góc khuất, ánh mắt dò xét khắp căn phòng, rồi cuối cùng dừng lại ở Tạ Trần. Anh ta không dám nói ra vấn đề của mình trực tiếp, sợ rằng sự yếu đuối của mình sẽ bị phơi bày.
Tạ Trần, ngồi sau quầy sách, thân hình gầy gò, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Hắn không nhìn Thanh niên A, nhưng hắn biết rõ sự hiện diện của chàng trai trẻ. Hắn khẽ ho một tiếng, rồi bắt đầu đọc to một đoạn sách cổ mà hắn đang cầm trên tay. Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, từng lời như thấm sâu vào lòng người nghe.
“Sự trưởng thành giống như một cây cổ thụ,” Tạ Trần đọc chậm rãi, nhấn nhá từng chữ, “rễ phải bám sâu vào đất đá, chịu đựng phong ba bão táp mới đứng vững được. Quả ngọt không bao giờ đến từ sự dễ dãi.” Hắn ngừng lại một chút, để những lời ấy đọng lại trong không khí, như một làn hương trầm mặc.
Thanh niên A lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn dán chặt vào Tạ Trần, dù Tạ Trần không hề nhìn hắn. Những lời ấy như một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn đang khô cằn của hắn, nhưng cũng như một tiếng sét đánh thức hắn khỏi cơn mê. Hắn nhớ lại những gì mình đã trải qua cả ngày hôm nay – sự trống rỗng, sự bứt rứt, sự đấu tranh nội tâm. Phải chăng, đây chính là “đất đá” mà Tạ Trần nhắc đến? Phải chăng, sự khó chịu này chính là cái giá phải trả để “bám rễ” sâu hơn vào cuộc sống chân thật?
Tạ Trần lại lật một trang sách, rồi tiếp tục đọc, giọng điệu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh triết lý sâu sắc. “Con người ta, dễ sa vào đường tắt, nhưng đường tắt thường chỉ dẫn đến một cái bẫy lớn hơn. Một cái bẫy mang tên hạnh phúc giả tạo, nơi linh hồn bị mục ruỗng mà không hay biết, nơi ý chí bị bào mòn bởi sự dễ dàng, và nhân tính dần phai nhạt như một bức tranh phai màu.” Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Thanh niên A, nhưng không phải một cái nhìn trực tiếp, mà là một cái nhìn bao quát, như thể hắn đang nói với cả không gian, với cả nhân gian. “Những người chấp nhận gian nan, chấp nhận thử thách, họ có thể chậm hơn, có thể vất vả hơn. Nhưng mỗi bước đi của họ đều là một bước tiến chân thật, mỗi giọt mồ hôi đều là một viên ngọc quý. Bởi vì, sự trọn vẹn của cuộc sống không nằm ở đích đến, mà nằm ở chính hành trình đi qua, ở những bài học được rút ra từ vấp ngã, ở những niềm vui nhỏ nhoi được tìm thấy sau bão giông.”
Tiểu An và Tiểu Đường cũng có mặt trong quán sách, chúng ngồi ở một góc khác, chăm chú lắng nghe từng lời của tiên sinh. Chúng không hề hay biết về sự đấu tranh nội tâm của Thanh niên A, nhưng những lời Tạ Trần đọc lại một lần nữa củng cố niềm tin và sự thấu hiểu của chúng về giá trị của ‘Nhân Đạo’. Tiểu An gật gù, ánh mắt sáng ngời, như thể vừa lĩnh hội được một chân lý mới. Tiểu Đường thì khẽ nắm chặt tay, khuôn mặt tròn trịa lộ vẻ kiên định.
Thanh niên A nghe từng lời, không bỏ sót một chữ. Một cảm giác lạ lẫm dần dâng lên trong hắn, không còn là sự trống rỗng hay bứt rứt thuần túy, mà là một sự pha trộn giữa bối rối và một tia sáng hy vọng. “Phải chăng… sự khó chịu này chính là ‘đất đá’ để ta bám rễ?” Hắn thầm nghĩ, trong lòng bắt đầu nhen nhóm một ý chí kiên cường. Cái cảm giác khó chịu này, cái sự trống rỗng này, có lẽ không phải là điều cần phải trốn tránh, mà là một dấu hiệu, một lời nhắc nhở rằng hắn đang trên một con đường mới, một con đường gian nan hơn, nhưng chân thật hơn.
Tạ Trần, đặt cuốn sách xuống, khẽ nhấp một ngụm trà nguội. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát ngọn đèn dầu lay động. Hắn biết, lời khuyên gián tiếp và triết lý của hắn sẽ tiếp tục là kim chỉ nam, nhưng con đường cụ thể để thoát khỏi ảo ảnh sẽ do chính nhân loại tự tìm ra và bước đi. Sự tỉnh ngộ của một bộ phận thế hệ trẻ, dù còn nhỏ bé, sẽ là hạt nhân cho một phong trào xã hội lớn hơn, thúc đẩy sự thay đổi và củng cố ‘Nhân Đạo’. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trong quá trình khám phá ấy, con người mới tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. Trong sâu thẳm tâm hồn Tạ Trần, một niềm tin không thể lay chuyển vào bản chất của con người, vào khả năng vượt qua mọi nghịch cảnh để tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, lại một lần nữa bùng cháy, mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.