Nhân gian bất tu tiên - Chương 1106: Khu Vườn Ảo Ảnh và Hương Sắc Chân Thực
Ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc mạc của quán sách, vẽ nên những vệt vàng cam trên nền nhà lát gạch cũ kỹ. Thị Trấn An Bình vào giờ khắc này vẫn giữ một nhịp điệu riêng, ồn ào nhưng không hỗn loạn, náo nhiệt nhưng chẳng hề mất đi vẻ yên bình vốn có. Từ quán sách của Tạ Trần, tiếng rao hàng của lão bán đậu phụ đầu ngõ, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng cười nói giòn tan của lũ trẻ đuổi nhau bên quảng trường nhỏ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường, quen thuộc đến mức gần như vô hình. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mục từ những ngôi nhà cổ kính, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều thoảng qua, tất cả đều là những hương vị chân thật của nhân gian.
Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt do thường xuyên ẩn mình giữa những trang sách, vẫn ngồi đó, bên bàn trà nhỏ, đối diện khung cửa sổ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ t���nh táo và suy tư, giờ đây lại đượm một nỗi ưu tư khó tả. Hắn nhấp một ngụm trà xanh sóng sánh, cảm nhận vị chát dịu nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi chậm rãi đặt tách trà xuống. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt quen thuộc đang qua lại trên phố, dừng lại ở một vài người. Họ không đi lại, không nói chuyện, chỉ ngồi bất động trên những bậc đá, trên những chiếc ghế dài, ánh mắt vô hồn dán chặt vào một vật phẩm nhỏ gọn đang phát ra ánh sáng mờ ảo trong lòng bàn tay. Đó là 'Thiết Bị Huyễn Cảnh'.
Một cảm giác lo lắng thoang thoảng trong không khí, như một làn khói mỏng len lỏi qua từng ngóc ngách của thị trấn. Cuộc sống bên ngoài vẫn diễn ra, vẫn ồn ào, vẫn rộn ràng, nhưng những con người đang chìm đắm trong ảo ảnh kia lại như những bức tượng, tách biệt hoàn toàn khỏi dòng chảy sinh động. Họ không cười, không khóc, không giận hờn, không buồn bã. Họ chỉ tồn tại, trong một thế giới mà chỉ riêng họ cảm nhận được.
"Hạnh phúc giả tạo..." Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy nặng trĩu, như một lời tự vấn, "liệu có phải là một dạng 'mất người' mới?"
Hắn nhớ lại lời nói của Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đã là một hiền giả uyên thâm, về căn bệnh mới này. "Nó không giết chết thể xác, nhưng lại hủy hoại linh hồn, biến con người thành những con rối vô tri." Lăng Nguyệt đã nói vậy. Và hắn, Tạ Trần, với khả năng nhìn thấu nhân tâm và suy luận nhân quả, càng hiểu rõ hơn sự nguy hiểm tiềm tàng của nó. Đây không phải là sự cám dỗ thô bạo của sức mạnh như tu tiên, cũng không phải là sự áp đặt của Thiên Đạo hay Thần Niệm. Đây là một thứ cám dỗ tinh vi hơn, một lời mời gọi ngọt ngào đến từ chính sâu thẳm tâm hồn con người, từ khát vọng được chạy trốn khỏi những nỗi đau, những bất toàn của cuộc đời.
Hắn khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế. Cuốn sách đang đọc dở, một tuyển tập thi ca cổ nhân về vẻ đẹp của sự vô thường, vẫn nằm ngửa trên bàn. Những trang giấy đã ố vàng, mang theo mùi thời gian và tri thức. Tạ Trần đưa tay khẽ khép cuốn sách lại, một động tác chậm rãi, dứt khoát. Hắn biết, những câu chuyện, những triết lý, những bài học về giá trị của cuộc sống chân thực, dù không hoàn hảo, sẽ là kim chỉ nam cho 'Nhân Đạo' trong cuộc chiến cam go này. Nhưng làm thế nào để đánh thức những linh hồn đã chìm sâu trong giấc mộng đẹp đẽ đó, làm thế nào để họ chấp nhận "mưa gió cuộc đời" khi họ đã quá quen với nắng ấm vĩnh cửu của ảo ảnh? Đó là một câu hỏi lớn, một thử thách mà ngay cả Tạ Trần cũng phải suy tư. Hắn nhắm mắt lại, trong tâm trí hiện lên hình ảnh những khu vườn hoa tuyệt đẹp, nhưng một vài bông hoa trong đó lại mang một vẻ đẹp tĩnh lặng đến đáng sợ, một vẻ đẹp không cần đến sự sống, không cần đến dòng chảy của thời gian.
Khi ánh chiều tà dần buông, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Thị Trấn An Bình trở nên dịu mát hơn, không khí cũng bớt đi phần nào cái oi ả của ban ngày. Gió nhẹ thổi qua những tán cây bàng cổ thụ, mang theo mùi hương của đất ẩm và lá cây. Tiếng nói chuyện của người dân vẫn còn vọng lại từ các con phố, nhưng đã nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích và tiếng mõ tụng kinh đều đặn từ ngôi miếu nhỏ cuối làng.
Tạ Trần vẫn ngồi đ��, trong ánh sáng lờ mờ của quán sách. Chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ được thắp lên, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, cổ kính, đủ để xua đi bóng tối nhưng lại khiến những góc khuất càng thêm huyền ảo. Hắn đang miên man trong những suy tư của mình thì cánh cửa quán sách khẽ mở, rồi lại đóng lại, kèm theo tiếng bước chân nhỏ nhẹ.
"Tiên sinh, con về rồi ạ!" Giọng Thư Đồng Tiểu An trong trẻo vang lên, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn tràn đầy sự hiếu học thường thấy. Hắn đi phía trước, thân hình gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhanh nhẹn. Áo vải thô cũ kỹ của hắn lấm lem vài vết bụi đường. Phía sau hắn là Tiểu Đường, bé gái mập mạp, hiền lành, khuôn mặt tròn trịa luôn nở nụ cười ngây thơ. Trên tay nàng, như thường lệ, là một chiếc túi vải nhỏ đựng đầy bánh kẹo tự làm, thơm lừng mùi mật ong và gừng.
"Tiên sinh chưa nghỉ ngơi sao?" Tiểu Đường hỏi, giọng nàng ngọt ngào như những chiếc bánh kẹo. Nàng đặt chiếc túi vải lên bàn, mùi thơm dịu lan tỏa khắp căn phòng.
Tạ Trần khẽ mở mắt, nhìn hai đứa trẻ. Hắn nở một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng luôn chứa đựng sự ấm áp và thấu hiểu. "Các con về rồi. Ngồi xuống đây."
Tiểu An và Tiểu Đường ngoan ngoãn ngồi đối diện Tạ Trần, trên chiếc ghế gỗ đơn sơ. Bầu không khí trong quán sách trở nên ấm cúng hơn bởi sự hiện diện của hai đứa trẻ. Tuy nhiên, vẻ mặt Tiểu An vẫn còn vương vấn sự băn khoăn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng mờ ảo của 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' vẫn lập lòe trong tay một vài người đi đường.
"Tiên sinh," Tiểu An bắt đầu, giọng hắn nhỏ dần, "con... con vẫn không hiểu. Tại sao mọi người lại thích sống trong thế giới giả như vậy? Hôm nay con đi qua chợ, thấy cô Hà bán vải, cả chú Ba thợ rèn, đều ngồi yên một chỗ, ánh mắt cứ đờ đẫn ra. Họ không nói chuyện, không làm việc. Họ không thấy cuộc sống thật mới đẹp sao?"
Tiểu Đường ngồi bên cạnh, khẽ gật gù, nhưng nàng lại có một góc nhìn khác. "Nhưng họ trông vui vẻ lắm, tiên sinh ạ... con thấy họ đôi khi mỉm cười một mình, không lo lắng gì cả. Không phải lo xem bánh bao hôm nay có nguội không, cũng không lo trời mưa có làm ướt cửa hàng không." Nàng hồn nhiên nói, tay vân vê mép túi bánh kẹo. Sự ngây thơ của nàng đôi khi lại chạm đến một khía cạnh sâu sắc của vấn đề.
Tạ Trần nhìn Tiểu An, rồi lại nhìn Tiểu Đường. Hắn hiểu sự bối rối của hai đứa trẻ. Một đứa thì lo lắng cho thực tại đang dần bị xói mòn, một đứa lại bị cuốn hút bởi vẻ ngoài an nhiên của những người chìm đắm trong ảo ảnh. Đó chính là bản chất của sự cám dỗ: nó mang đến một "hạnh phúc" dễ dàng, không đòi hỏi sự cố gắng, không có nỗi đau.
Tạ Trần đưa tay khẽ vuốt ve lưng cuốn sách vừa khép lại, cảm nhận sự thô ráp của bìa sách và mùi giấy cũ. Hắn chậm rãi nói, giọng trầm ấm như tiếng suối chảy, "Các con nói đều có lý. Tiểu An thấy sự mất mát, Tiểu Đường thấy sự bình yên. Nhưng đôi khi, vẻ bình yên lại là một cái bẫy. Vậy thì, ta sẽ kể cho các con nghe một câu chuyện về một khu vườn..."
Hắn dừng lại một chút, như để sắp xếp lại những suy nghĩ, cũng như để tạo nên một khoảng lặng cần thiết cho một câu chuyện sắp được kể. Ánh đèn dầu lay động, hắt bóng hắn lên bức tường, khiến hình dáng gầy gò của hắn trở nên cao lớn và uyên thâm hơn trong mắt hai đứa trẻ. Bên ngoài, trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc khắp Thị Trấn An Bình, nhuộm bạc những mái nhà và con đường. Nhưng trong quán sách nhỏ, câu chuyện của Tạ Trần mới là thứ ánh sáng dẫn lối.
Ánh trăng sáng vằng vặc tràn vào quán sách qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên ba bóng người đang ngồi quây quần bên bàn trà. Không khí trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, chỉ còn tiếng gió thoảng qua khe cửa và giọng kể trầm ấm của Tạ Trần, như một dòng suối mát lành len lỏi vào tâm hồn. Hắn bắt đầu câu chuyện của mình, nhẹ nhàng nhưng đầy sức gợi.
"Xưa kia, có một vị hiền giả sở hữu hai khu vườn. Khu vườn thứ nhất nằm trên một đỉnh núi cao, nơi không khí trong lành quanh năm, đất đai màu mỡ. Vị hiền giả dùng phép thuật của mình, tạo ra những bông hoa nhân tạo. Chúng được làm từ ngọc quý, từ lụa là, từ những tinh túy của đất trời, không cần đất, không cần nước, cũng chẳng sợ nắng mưa. Chúng luôn rực rỡ sắc màu, không bao giờ tàn úa, không bao giờ bị sâu bệnh đục khoét. Hương thơm của chúng cũng được vị hiền giả tạo ra, nồng nàn và quyến rũ, không bao giờ phai nhạt. Những bông hoa ấy, vĩnh viễn khoe sắc, vĩnh viễn ngát hương, không bao giờ phải đối mặt với cái khắc nghiệt của thời tiết, của thời gian."
Tạ Trần dừng lại, nhìn Tiểu An và Tiểu Đường. Tiểu An chăm chú lắng nghe, đôi mắt hắn mở to, như đang hình dung khu vườn hoa tuyệt mỹ kia. Tiểu Đường cũng gật gù, vẻ mặt tràn đầy ngưỡng mộ.
"Nghe thật tuyệt vời phải không?" Tạ Trần khẽ mỉm cười. "Một khu vườn không có chút khiếm khuyết nào. Thế nhưng, vị hiền giả lại có một khu vườn thứ hai, nằm dưới chân núi, gần một dòng suối nhỏ. Khu vườn này thì hoàn toàn khác biệt. Ở đó, những hạt giống được gieo xuống từ bàn tay con người, nảy mầm nhờ mưa thuận gió hòa. Những bông hoa ở đó phải trải qua cái lạnh của đêm đông, cái nóng gay gắt của mùa hè, những trận mưa bão xối xả, hay thậm chí là sự phá hoại của côn trùng. Chúng có thể héo úa, có thể tàn lụi, có thể bị sâu bệnh. Chúng không hoàn hảo, chúng có vòng đời. Nhưng, những bông hoa ấy, dù có lúc úa tàn, khi nở rộ lại mang một vẻ đẹp chân thực đến nao lòng. Hương sắc của chúng, dù có lúc nồng nàn, có lúc thoang thoảng, lại là hương vị của đất trời, của sự sống. Rễ của chúng cắm sâu vào lòng đất, hút dưỡng chất từ chính những khắc nghiệt mà chúng đã vượt qua."
Tạ Trần lại dừng lời, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng vẫn sáng vằng vặc trên cao, rọi sáng những cành cây khẳng khiu. "Những bông hoa nhân tạo kia không biết đến cái lạnh của đêm đông, cái nóng của hè, hay giọt mưa mát lành. Chúng không cần đấu tranh để sống sót, không cần rễ để bám sâu vào đất. Chúng không có linh hồn, không có hương sắc thật sự. Chúng chỉ là hình ảnh của sự hoàn hảo, nhưng thiếu đi sinh khí."
Hắn quay lại nhìn hai đứa trẻ, giọng nói trở nên sâu sắc hơn, chứa đựng nhiều triết lý. "Cũng như những người chìm đắm trong ảo ảnh, Tiểu An, Tiểu Đường. Họ trốn tránh 'mưa gió cuộc đời', trốn tránh những nỗi đau, những thất vọng, những sự không hoàn hảo. Họ tìm đến một thế giới nơi mọi thứ đều rực rỡ, mọi ước muốn đều được thỏa mãn, mọi nỗi sợ hãi đều tan biến. Đó là một khu vườn nhân tạo, nơi họ không cần phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã, không cần phải chiến đấu để trưởng thành."
Tạ Trần nhấp một ngụm trà nguội, rồi tiếp tục. "Họ không 'mất người' theo cách của những tu sĩ ngày xưa, những người theo đuổi trường sinh bất tử đến mức đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Nhưng họ lại 'mất mình' trong sự hoàn hảo giả tạo. Họ đánh mất khả năng cảm nhận niềm vui chân thật sau những nỗi buồn, đánh mất sự trân trọng những khoảnh khắc bình dị sau những gian nan. Giống như những bông hoa nhân tạo không có rễ, họ không còn kết nối với gốc rễ của nhân gian, của cuộc sống chân thật."
Tiểu An suy tư, ánh mắt hắn trở nên sâu sắc hơn. "Vậy là, dù có đau khổ, dù có gặp phải mưa gió, chúng ta vẫn phải sống thật sao, tiên sinh? Vẫn phải đối mặt với tất cả?"
Tạ Trần gật đầu, nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi. "Đúng vậy, Tiểu An. Giá trị của 'Nhân Đạo' nằm ở việc chấp nhận và trân trọng mọi khía cạnh của cuộc sống, kể cả nỗi đau và sự không hoàn hảo. Chính những 'mưa gió cuộc đời' ấy, chính những thách thức ấy, mới là thứ tôi luyện nên ý chí của chúng ta, mới là thứ giúp chúng ta hiểu được ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. Giống như những bông hoa ở khu vườn dưới chân núi, chúng tuy phải chịu nhiều khổ ải, nhưng khi nở rộ, hương sắc của chúng lại nồng nàn hơn, rễ của chúng lại bám sâu hơn vào lòng đất, sức sống của chúng lại mãnh liệt hơn."
Tiểu Đường, sau một hồi im lặng lắng nghe, bỗng khẽ gật đầu, trên khuôn mặt tròn trịa của nàng hiện lên một nụ cười hồn nhiên nhưng đầy thấu hiểu. "Giống như bánh bao vậy, tiên sinh. Có lúc nguội, có lúc nóng, có lúc bị rơi xuống đất, nhưng vẫn là bánh bao ngon nhất nếu con tự tay làm ra, và con biết nó đã trải qua những gì." Nàng đưa chiếc bánh bao nhỏ còn lại trong túi lên, ngắm nghía, như thể đó là một triết lý vĩ đại.
Tạ Trần nhìn hai đứa trẻ, ánh mắt hắn tràn đầy sự thấu hiểu và một tia hy vọng mong manh. Hắn biết, những hạt giống tri thức mà hắn gieo, những lời thơ của Mộng Dao, những triết lý của Mạc Vân, giờ đây đang dần nảy mầm trong tâm hồn của thế hệ trẻ. Sự chấp nhận 'mưa gió cuộc đời' sẽ là nền tảng cho sự kiên cường và phát triển của 'Nhân Đạo' trong tương lai. Những bài học về giá trị của cuộc sống chân thực, dù không hoàn hảo, sẽ là chìa khóa để 'đánh thức' những người đang lạc lối trong ảo ảnh. Dù sự 'mất mình' trong hạnh phúc ảo ảnh có thể còn khó chữa hơn cả việc 'mất người' do tu tiên, vì nó chạm đến bản năng chạy trốn sâu thẳm của con người, nhưng hắn tin, ánh sáng của sự chân thật, của 'Nhân Đạo', sẽ không bao giờ tắt.
Tạ Trần khẽ vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu An, rồi đến Tiểu Đường. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nơi ánh trăng vẫn chiếu rọi, bao phủ Thị Trấn An Bình trong vẻ đẹp tĩnh mịch nhưng đầy sức sống. Cuộc sống bình thường, dù có lúc gian nan, vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và bản chất của con người, cũng là một trong những bí ẩn vĩ đại nhất, đang dần được hé lộ qua những tác phẩm nghệ thuật thấm đ���m triết lý, qua những câu chuyện về sự đấu tranh và vươn lên. Và trong ánh mắt Tạ Trần, một niềm tin không thể lay chuyển vào bản chất của con người, vào khả năng vượt qua mọi nghịch cảnh để tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, lại một lần nữa bùng cháy.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.