Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1105: Ánh Sáng Ảo Ảnh: Lòng Người Chìm Đắm

Quán sách nhỏ của Tạ Trần, sau những lời suy ngẫm sâu sắc về "bong bóng hạnh phúc" và "nỗi đau cần thiết," lại chìm vào một vẻ tĩnh lặng hiếm thấy. Ánh trăng ngoài kia đã lùi bước nhường chỗ cho những tia nắng ban mai đầu tiên, len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền đất. Mùi sách cũ, hương trà thoang thoảng từ chén trà đã nguội lạnh trên bàn, cùng với tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài vườn, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ. Tuy nhiên, sự bình yên ấy dường như chỉ còn tồn tại trong khoảnh khắc, một tấm màn mỏng manh sắp bị xé toạc bởi những biến động vô hình mà hữu hình đang diễn ra ngay bên ngoài ngưỡng cửa.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt tinh anh, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách, từng góc bàn. Cậu bé vẫn còn vương vấn những lời của tiên sinh và Ông Lão Bán Sách Cũ đêm qua, về những chân lý tưởng chừng giản dị nhưng lại ẩn chứa cả một biển trời triết lý. Từng động tác của cậu bé đều chậm rãi, như thể muốn kéo dài thêm sự tĩnh mịch quý giá này. Xa xa, bên khung cửa sổ nhìn ra con phố chính của Thị Trấn An Bình, Tiểu Đường mập mạp, hiền lành, đang ngồi vắt vẻo trên bậu cửa, miệng nhồm nhoàm gặm một chiếc bánh quế mật ong thơm lừng. Khuôn mặt tròn trịa của cô bé, thường ngày rạng rỡ những nụ cười hồn nhiên, giờ đây lại lộ rõ vẻ tò mò pha chút bối rối khi đôi mắt dõi theo dòng người qua lại.

Tạ Trần, vẫn an nhiên ngồi sau bàn đọc sách như mọi ngày, cuốn sách cổ dày cộm mở hờ trên tay. Nhưng ánh mắt hắn, vốn dĩ luôn tĩnh tại và thấu triệt, giờ đây không hoàn toàn dán vào những dòng chữ. Hắn thỉnh thoảng ngẩng đầu, lướt qua khung cửa sổ, quan sát những gì đang diễn ra trên con phố quen thuộc. Thị Trấn An Bình, bình thường vốn nhộn nhịp vừa phải, ồn ào tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã của những người dân chất phác, hôm nay lại mang một sắc thái khác lạ. Tiếng rao hàng vẫn đó, mùi thức ăn, mùi gỗ, mùi đất và cả mùi mồ hôi đặc trưng của một buổi chợ phiên vẫn hòa quyện vào nhau, nhưng dường như có một sợi dây vô hình đang kéo giãn khoảng cách giữa những con người.

"Tiên sinh," Tiểu An đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, giọng cậu bé mang theo sự bối rối rõ rệt. "Dạo này sao con thấy nhiều người cứ như người mất hồn vậy ạ? Họ cứ nhìn chằm chằm vào mấy món đồ nhỏ trong tay, rồi cười tủm tỉm một mình. Có người còn vừa đi vừa nói chuyện một mình nữa chứ." Cậu bé chỉ tay ra phía ngoài cửa sổ, nơi một người đàn ông trung niên, vốn là một thợ mộc nổi tiếng của trấn, đang đi bộ loạng choạng trên phố, đôi mắt đờ đẫn dán chặt vào một vật thể nhỏ bằng ngọc thạch cầm trong tay, miệng lẩm bẩm những điều không rõ nghĩa.

Tiểu Đường nuốt vội miếng bánh, gật đầu lia lịa hưởng ứng. "Đúng đó anh Tạ Trần! Hôm qua bà lão bán trầu cũng vậy, cứ ngồi một góc ở chợ, ánh mắt cứ lấp lánh như đang mơ, chẳng thèm bán buôn gì cả. Con mua bánh của bà, bà còn chẳng buồn ngẩng đầu lên. Ai hỏi gì cũng ừ hử cho qua chuyện. Rồi còn cả chú Ba bán cá nữa, chú ấy còn không nhận ra con! Chú ấy cứ nhìn vào cái vòng tay trên cổ tay, rồi cười khúc khích như trẻ con." Cô bé vốn hồn nhiên, tham ăn, nhưng sự thay đổi rõ rệt của những người xung quanh đã bắt đầu khiến cô bé cảm thấy bất an. Nụ cười trên môi cô bé dần tắt hẳn, thay vào đó là nét lo lắng hiện rõ.

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, như một làn gió thoảng qua, không mang theo sự mệt mỏi hay chán nản, mà là sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng bản chất của sự việc. Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài phố, nơi những "người mất hồn" ấy vẫn đang tiếp tục cuộc sống của họ, nhưng là một cuộc sống đã bị cắt lìa khỏi thực tại. "Họ không mất hồn, Tiểu An, Tiểu Đường," Tạ Trần trầm giọng, lời lẽ súc tích nhưng đầy sức nặng. "Chỉ là hồn của họ đã đi đến một nơi khác, một nơi mà thực tại này không thể sánh bằng. Một nơi được tạo ra để trở nên hoàn hảo, không có đau khổ, không có lo toan, không có gánh nặng của kiếp nhân sinh."

Hắn đứng dậy, bước đến gần cửa sổ, nơi Tiểu An và Tiểu Đường đang nép mình. Hắn đưa tay khẽ chạm vào khung cửa gỗ đã bạc màu, ánh mắt vẫn dõi theo những khuôn mặt đờ đẫn, những cử chỉ chậm chạp, những nụ cười vô cớ của những người đang chìm đắm trong thế giới riêng của họ. "Thế giới ấy," hắn tiếp tục, giọng nói trầm bổng như một khúc nhạc cổ, "có thể là một cảnh tiên bồng, một cuộc sống vinh hoa phú quý, hay đơn giản chỉ là một giấc mơ đẹp đẽ không bao giờ kết thúc. Họ không còn tương tác với môi trường xung quanh một cách trọn vẹn nữa. Tiếng rao hàng, mùi thức ăn, tiếng cười nói hay cả những lời gọi hỏi của người thân, tất cả đều trở nên mờ nhạt, xa xăm, như thể bị một tấm màn vô hình ngăn cách."

Tạ Trần nhắm hờ mắt, hít một hơi thật sâu mùi sách cũ và hương trà, cố gắng cảm nhận sự tĩnh lặng còn sót lại của quán sách. "Họ không còn cảm nhận được cái nắng gắt của buổi trưa hè, cái rét buốt của mùa đông, hay cả vị đắng chát của một thất bại. Họ cũng không còn cảm nhận được vị ngọt của những thành công nhỏ bé, sự ấm áp của tình người, hay vẻ đẹp giản dị của một bông hoa dại ven đường. Họ đang sống, nhưng không thực sự sống. Họ đang tồn tại, nhưng không thực sự cảm nhận."

Tiểu An và Tiểu Đường nhìn nhau, khuôn mặt ngây thơ của hai đứa trẻ chợt hiện lên sự sợ hãi. "Vậy thì, họ sẽ mãi mãi như vậy sao ạ, tiên sinh?" Tiểu An hỏi, giọng run run. "Họ sẽ không bao giờ quay lại với chúng ta nữa sao?"

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn đưa mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những áng mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ. "Mỗi người đều có một thực tại riêng, Tiểu An. Nhưng thực tại chân thật, dù nghiệt ngã đến mấy, vẫn là nền tảng để chúng ta xây dựng cuộc sống. Khi con người từ bỏ thực tại ấy, họ sẽ mất đi thứ quý giá nhất: khả năng chấp nhận, khả năng đấu tranh, và khả năng yêu thương chân thật. Họ sẽ trở thành những cái bóng, sống trong ánh sáng ảo ảnh, nhưng lại không còn cảm nhận được hơi ấm của mặt trời thực sự."

Bầu không khí trong quán sách trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn dường như cũng đã ngừng lại. Chỉ còn lại tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh vi vút, như tiếng thở dài của thời gian. Tiểu An và Tiểu Đường, hai đứa trẻ vốn hồn nhiên, giờ đây đã cảm nhận được một phần nào đó sự đáng sợ của cái hiện tượng "mất hồn" mà chúng vừa chứng kiến. Chúng không hiểu hết những triết lý sâu xa mà Tạ Trần vừa nói, nhưng chúng hiểu rằng, những người thân quen của chúng đang dần rời xa, không phải bằng thể xác, mà bằng chính tâm hồn họ. Sự cô lập, vô cảm và sống trong thế giới ảo ảnh đã bắt đầu lan rộng, trở thành một căn bệnh tinh thần đáng sợ hơn bất kỳ dịch bệnh thể xác nào. Và Tạ Trần, với trí tuệ sắc bén và khả năng nhìn thấu nhân tâm phi thường của mình, đã sớm nhận ra bản chất của vấn đề, một thách thức mới, tinh vi và khó lường hơn rất nhiều so với những gì Thiên Đạo đã từng gây ra.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình một màu tím đỏ u buồn. Quán sách của Tạ Trần, sau một ngày dài chứng kiến những biến động lạ thường, cũng chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Mùi sách cũ và hương trà giờ đây không chỉ gợi lên cảm giác bình yên mà còn mang theo một chút ưu tư. Tạ Trần ngồi đối diện với Tiểu An và Tiểu Đường, ánh nến lung linh trên bàn hắt bóng ba người lên bức tường, tạo th��nh những hình thù đổ dài, lay động. Ngoài kia, tiếng gió nhẹ vẫn luồn qua khe cửa, nhưng giờ đây nó dường như mang theo một thông điệp khác, một lời nhắc nhở về những dòng chảy vô thường của cuộc đời.

"5000 năm trước," Tạ Trần trầm giọng, mở đầu câu chuyện, ánh mắt hắn xa xăm như xuyên thấu màn đêm, "lời tiên tri nói rằng khi không ai khao khát thành tiên, Thiên Đạo sẽ tan rã. Khi ấy, 'thành tiên' là trường sinh bất lão, là quyền năng vô biên, là sự giải thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử. Con người ta, vì sợ hãi cái chết, vì ham muốn sức mạnh, đã chấp nhận đánh đổi nhiều thứ, kể cả nhân tính của mình, để theo đuổi giấc mộng ấy."

Hắn ngừng lại một chút, đưa mắt nhìn hai đứa trẻ đang lắng nghe chăm chú. Tiểu An ngồi thẳng lưng, đôi mắt toát lên vẻ hiếu học. Tiểu Đường, dù vẫn còn chút vẻ hồn nhiên, nhưng ánh mắt cũng đã lộ rõ sự suy tư.

"Còn bây giờ," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói của hắn như một dòng suối chảy chậm rãi, gột rửa những suy nghĩ mông lung, "Thiên Đạo đang suy yếu, tu tiên không còn là con đường duy nhất để thoát ly hiện thực. Nhưng bản chất của con người, cái chấp niệm muốn chạy trốn khỏi nỗi đau, lại không hề thay đổi. 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' mà các con thấy đang thao túng tâm trí những người dân ấy, nó chính là một dạng 'thành tiên' mới. Một thiên đường ảo ảnh mà con người có thể tạo ra cho riêng mình, một thế giới hoàn hảo đến mức không cần phải đối mặt với bất kỳ khó khăn hay thử thách nào. Cả hai, dù là tu tiên hay chìm đắm trong huyễn cảnh, đều là sự chạy trốn khỏi gánh nặng của thực tại, của nhân tính, của 'nỗi đau cần thiết'."

Tạ Trần nhẹ nhàng đưa tay chỉ vào một hình vẽ trên cuốn sách cổ đang đặt trên bàn. Đó là một bức họa đã phai màu, miêu tả một dòng người dài đang cố gắng vươn tay lên bầu trời, nơi có một cánh cổng ánh sáng rực rỡ. Bên dưới, những con người khác lại đang chìm đắm trong một vũng lầy lấp lánh, gương mặt họ thể hiện sự thỏa mãn đến ghê người. Đó là một minh họa rõ nét về vòng lặp của sự chạy trốn thực tại, một chân lý đã tồn tại từ ngàn xưa, chỉ thay đổi hình thức mà thôi.

"Con người luôn tìm kiếm một lối thoát, một con đường tắt để đến với hạnh phúc tuyệt đối, sự vĩnh cửu. Họ không chấp nhận rằng hạnh phúc đích thực nằm ở chính hành trình, ở việc đối mặt với khó khăn, ở việc chấp nhận nỗi đau và trưởng thành từ nó." Tạ Trần thở dài một hơi, ánh mắt lộ rõ vẻ ưu tư. "Thiên Đạo cũ đã hứa hẹn về sự vĩnh cửu, nhưng lại tước đi cảm xúc. 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' này hứa hẹn về một thế giới hoàn hảo, nhưng lại tước đi ý chí, tước đi khả năng cảm nhận thực tại. Kết quả đều như nhau: con người 'mất người'."

Tiểu An nắm chặt tay, khuôn mặt bối rối. "Vậy chúng ta phải làm gì, tiên sinh? Chúng ta không thể để mọi người cứ như vậy mãi được. Họ sẽ dần biến mất, ngay cả khi thể xác vẫn còn ở đây." Cậu bé, dù còn nhỏ, nhưng đã cảm nhận được sự cấp bách của vấn đề. Cậu bé đã chứng kiến biết bao người quen thuộc của mình dần trở nên xa lạ, vô cảm.

Tạ Trần nhìn Tiểu An, ánh mắt hắn ánh lên một tia sáng dịu dàng nhưng kiên định. "Chúng ta không thể dùng vũ lực để kéo họ ra khỏi giấc mơ của họ, Tiểu An. Bởi lẽ, đối với họ, đó chính là hạnh phúc. Và nếu chúng ta phá vỡ nó một cách thô bạo, họ sẽ cảm thấy đau khổ hơn gấp vạn lần. Điều đó không khác gì việc Thiên Đạo đã làm khi ép buộc các tu sĩ phải từ bỏ nhân tính để thăng cấp."

"Vậy thì..." Tiểu Đường rụt rè hỏi, "chúng ta sẽ mặc kệ họ sao, anh Tạ Trần?"

"Không," Tạ Trần lắc đầu. "Không bao giờ là mặc kệ. Chúng ta chỉ có thể để họ tự nhận ra, hoặc giúp họ thấy được vẻ đẹp và giá trị của cuộc sống thực tại, dù nó không hoàn hảo. Chúng ta phải gieo những hạt giống của 'Nhân Đạo', của sự chân thật, của 'nỗi đau cần thiết', vào những mảnh đất màu mỡ còn lại. Chúng ta phải chứng minh rằng, một cuộc sống bình thường, dù có lúc thăng trầm, vẫn đáng giá hơn bất kỳ thiên đường ảo ảnh nào. Đó là một hành trình dài, Tiểu An, Tiểu Đường. Một hành trình của sự kiên nhẫn, của s�� thấu hiểu, và của niềm tin vào bản chất lương thiện của con người."

Hắn dùng ngón tay chỉ vào một hình vẽ khác trên cuốn sách cổ, minh họa về một vòng lặp của sự chạy trốn thực tại. Đó là một vòng xoáy không hồi kết, nơi con người luôn tìm cách thoát ly khỏi những gánh nặng của cuộc sống, chỉ để rồi tự giam mình vào một nhà tù khác, tinh vi hơn, khó thoát ra hơn.

Tiểu An và Tiểu Đường lắng nghe chăm chú, ánh mắt đầy suy tư. Dù không thể hiểu hết chiều sâu triết lý trong từng lời nói của Tạ Trần, nhưng cả hai đều cảm nhận được tầm quan trọng của những gì đang diễn ra. Chúng biết rằng, đây không chỉ là một vấn đề của Thị Trấn An Bình, mà là một thử thách lớn đối với toàn bộ Kỷ Nguyên Nhân Gian, một thử thách mà Tạ Trần, người thầy của chúng, đang gánh vác. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng bên cạnh Tạ Trần, chúng cảm thấy một niềm tin mãnh liệt, một hy vọng rằng ánh sáng của thực tại sẽ một ngày nào đó soi rọi vào những tâm hồn đang chìm đắm trong bóng tối ảo ảnh.

Trong một căn phòng trang nghiêm tại Thành Vô Song, mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ thoang thoảng, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió đêm lướt qua những mái ngói cổ kính. Nhưng sự tĩnh lặng ấy không thể che giấu đi sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây là Hiền giả của Kỷ Nguyên Nhân Gian, ngồi trước một bàn lớn làm bằng gỗ mun bóng loáng, trên đó trải đầy những bản đồ, báo cáo và những bức thư khẩn từ khắp nơi. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, thường ngày lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và ưu tư, dù đôi mắt phượng sắc bén vẫn ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển.

Bên cạnh nàng, Mạc Vân Triết gia, với dáng người thanh thoát và gương mặt thanh tú, đang lặng lẽ sắp xếp lại các báo cáo. Ánh mắt tinh anh của nàng, vốn luôn chứa đựng sự thông tuệ, giờ đây lại mang theo một nỗi trăn trở sâu sắc. Mộ Dung Tuyết, y giả vĩ đại, đứng đối diện, vẻ mặt dịu dàng nhưng nghiêm trọng, tay cầm một tập giấy ghi chép chi chít những dòng chữ nhỏ. Y phục màu xanh ngọc của nàng, vốn là biểu tượng của sự sống và chữa lành, giờ đây lại như một tấm màn u ám, phản chiếu sự khắc nghiệt của vấn đề mà họ đang đối mặt.

"Tình hình đang trở nên nghiêm trọng hơn chúng ta dự kiến, Hiền giả," Mạc Vân mở lời, giọng nàng trầm ổn nhưng không giấu nổi sự lo lắng. Nàng đưa một bản báo cáo mới nhất cho Lăng Nguyệt. "Sau sự kiện 'Bong Bóng Hạnh Phúc' của Mộng Dao và những triết lý về 'nỗi đau cần thiết' của Tạ Trần lan rộng, cứ ngỡ rằng nhân tâm sẽ được thức tỉnh. Nhưng thay vào đó, 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' lại bùng phát mạnh mẽ hơn, như một phản ứng tự nhiên của những người không muốn đối mặt với thực tại nghiệt ngã."

Lăng Nguyệt khẽ cau mày. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về bản chất của sự chạy trốn. Con người, khi đối diện với chân lý phũ phàng, thường có xu hướng tìm một lối thoát khác, một ảo ảnh dễ chịu hơn. 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' chính là lối thoát ấy.

"Đây là một thách thức mới, Hiền giả," Mạc Vân tiếp tục, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, "Nó không phải là Thần Niệm của Lạc Vũ theo nghĩa đen, nhưng lại lợi dụng chính bản năng chạy trốn khỏi nỗi đau của con người, tạo ra một 'thực tại' hoàn hảo đến mức nguy hiểm. Hạnh phúc giả tạo này còn quyến rũ hơn cả lời hứa trường sinh của Thiên Đạo cũ. Bởi lẽ, nó không đòi hỏi bất kỳ sự tu luyện hay hy sinh nào, chỉ cần chìm đắm vào là đủ."

Mộ Dung Tuyết bước tới, đặt tập giấy ghi chép lên bàn. "Về mặt y học," giọng nàng dịu dàng nhưng đầy trọng lượng, "những người sử dụng 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' trong thời gian dài có dấu hiệu teo rút các liên kết thần kinh liên quan đến cảm xúc thực và khả năng ra quyết định. Não bộ của họ ưu tiên xử lý các tín hiệu ảo ảnh, dần dần bỏ qua các kích thích từ thế giới bên ngoài. Họ mất khả năng đồng cảm, mất khả năng tư duy phản biện, và mất cả khả năng cảm nhận sự đau khổ hay niềm vui chân thật." Nàng dừng lại, ánh mắt tràn đầy thương cảm. "Họ dần trở thành những cái vỏ rỗng, tồn tại về thể xác, nhưng linh hồn lại sống trong một thế giới khác, một thế giới không có chúng ta."

Mộ Dung Tuyết nhấp một ngụm trà thảo mộc, hương thơm thoang thoảng nhưng không làm dịu đi không khí nặng nề. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo," nàng khẽ nói, như một lời tự nhủ. "Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Nhưng căn bệnh này, nó còn đáng sợ hơn cả những lời nguyền độc địa nhất. Nó không giết chết thể xác, nhưng lại hủy hoại linh hồn, biến con người thành những con rối vô tri."

Lăng Nguyệt siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn những bản đồ, những báo cáo, nơi những chấm đỏ đang dần lan rộng, tượng trưng cho những vùng đất mà 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' đang hoành hành. Từ những làng mạc hẻo lánh đến những thành phố lớn, từ những phàm nhân chân chất đến cả một vài tu sĩ trẻ tuổi đang tìm kiếm sự giải thoát.

"Vậy là," Lăng Nguyệt chậm rãi thốt lên, giọng nàng vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, "chúng ta đã và đang xây dựng 'Nhân Đạo' trên nền tảng của ý chí kiên cường, của sự chấp nhận nỗi đau, của việc tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống dù không hoàn hảo. Nhưng giờ đây, lại có một thứ đang cố gắng tước đi ý chí đó một cách tinh vi hơn cả Thiên Đạo cũ, hơn cả Thần Niệm của Lạc Vũ. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, Mạc Vân, Mộ Dung Tuyết, nhưng lại khốc liệt hơn bao giờ hết. Nó không giết chết con người bằng gươm đao, mà bằng sự cám dỗ, bằng sự ru ngủ. Nó biến con người thành những kẻ nô lệ cho chính những giấc mơ của mình."

Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định quét qua hai vị hiền giả. "Chúng ta phải tìm cách... đánh thức họ dậy. Không phải bằng ép buộc, mà bằng sự thấu hiểu và lòng từ bi. Chúng ta phải cho họ thấy rằng, cuộc sống bình thường, dù có lúc gian nan, vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và bản chất của con người, cũng là một trong những bí ẩn vĩ đại nhất, đang dần được hé lộ qua những tác phẩm nghệ thuật thấm đẫm triết lý, qua những câu chuyện về sự đấu tranh và vươn lên."

Mạc Vân gật đầu, bắt đầu phác thảo những bước đi đầu tiên trên một cuộn giấy trắng. "Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về nguồn gốc của 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' này, Hiền giả. Liệu nó có phải là một công nghệ m��i, hay là tàn tích của một nền văn minh cổ đại, hay thậm chí là một phần trong âm mưu lớn hơn của Lạc Vũ? Chỉ khi hiểu rõ địch thủ, chúng ta mới có thể tìm ra điểm yếu."

Mộ Dung Tuyết cũng ghi chép nhanh chóng, ánh mắt nàng tập trung vào những triệu chứng và biểu hiện lâm sàng. "Tôi sẽ tiếp tục nghiên cứu sâu hơn về tác động của nó lên hệ thần kinh và tâm trí con người. Có lẽ, giải pháp không chỉ nằm ở triết lý hay truyền thông, mà còn ở một phương pháp chữa trị y học, một cách để khôi phục lại các liên kết cảm xúc đã bị bào mòn."

Lăng Nguyệt đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm trong vắt, nơi vầng trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng. "Cuộc chiến này sẽ khó khăn hơn bất kỳ cuộc chiến nào chúng ta từng đối mặt. Chúng ta sẽ phải đối mặt với sự kháng cự dữ dội từ chính những người đã chìm đắm trong 'hạnh phúc' giả tạo của họ. Họ sẽ không muốn từ bỏ nó. Nhưng chúng ta không thể bỏ cuộc. Bởi lẽ, nếu chúng ta thất bại, thì 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang xây dựng sẽ chỉ là một giấc mơ khác, và con người sẽ mãi mãi 'mất người'."

Ánh mắt nàng ánh lên một tia hy vọng mong manh. "Triết lý của Tạ Trần về giá trị của nỗi đau và sự không hoàn hảo sẽ được thử thách và củng cố thông qua cuộc khủng hoảng này. Nó sẽ là kim chỉ nam cho chúng ta. Hãy chuẩn bị, các vị hiền giả. Chúng ta đang đứng trước một chương mới của lịch sử nhân loại, nơi định nghĩa về sự sống và ý nghĩa của nó sẽ được viết lại."

Trong sâu thẳm, Lăng Nguyệt biết rằng, đây chính là lúc những hạt giống tri thức mà Tạ Trần đã gieo, những lời thơ của Mộng Dao, những triết lý của Mạc Vân, sẽ phải đối mặt với thử thách khắc nghiệt nhất. Nhưng nàng tin, dù con đường có gian nan đến mấy, thì ánh sáng của 'Nhân Đạo', của sự chân thật, sẽ không bao giờ tắt. Đó là một niềm tin không thể lay chuyển, một niềm tin vào bản chất của con người, vào khả năng vượt qua mọi nghịch cảnh để tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free