Nhân gian bất tu tiên - Chương 1104: Thi Ca Giữa Đất Trời: Hạnh Phúc Giả Và Ý Nghĩa Đích Thực
Ánh nắng ban mai của Thị Trấn An Bình dần nhường chỗ cho vẻ rực rỡ, phồn hoa của Phố Thương Mại Kim Long khi ngày đã ngả trưa. Nơi đây, những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, chạm khắc tinh xảo, đua nhau vươn mình lên trời xanh, như muốn phô bày sự thịnh vượng của một kỷ nguyên mới đang chớm nở. Các biển hiệu lớn, đủ màu sắc, được treo cao, cùng với vô số đèn lồng lụa đỏ rực rỡ, tạo nên một tấm thảm màu sắc lộng lẫy, mời gọi mọi ánh nhìn. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả ồn ào của thương lái, tiếng nói chuyện huyên náo của khách bộ hành, xen lẫn tiếng nhạc dịu dàng từ các quán rượu vang vọng, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn nóng hổi từ những quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới, mùi kim loại từ các xưởng thủ công mỹ nghệ, tất cả quyện lại, tạo nên một không gian tràn ngập sức sống và sự xa hoa.
Tuy nhiên, hôm nay, Phố Thương Mại Kim Long không chỉ sầm uất bởi dòng người mua bán tấp nập. Một luồng sinh khí mới, đầy tò mò và suy tư, đang lan tỏa. Những nhóm người trẻ tuổi, không còn chỉ chăm chú vào việc chọn mua châu báu hay y phục, mà lại tụ tập quanh những bức họa mới toanh được trưng bày một cách ngẫu hứng trên vách tường, hay lắng nghe những khúc ca lạ lùng, đầy day dứt vang lên từ một góc phố. Triết Gia Mạc Vân, trong bộ y phục giản dị màu xanh lam nhưng toát lên vẻ nho nhã, uyên bác, lướt đi giữa dòng người, ánh mắt sắc sảo của anh không bỏ qua bất kỳ một biểu cảm nào, một cái gật gù hay một cái lắc đầu nào. Anh đang quan sát, đang cảm nhận, đang đánh giá từng phản ứng của công chúng trước những hạt giống tri thức mà họ đã gieo. Anh dừng lại trước một bức họa khổ lớn, nơi màu sắc u tối, trầm mặc của một vị tiên nhân cô độc, ngồi giữa hư vô mờ mịt, tương phản gay gắt với một khung cảnh gia đình phàm trần ấm cúng, đầy tiếng cười, nơi ánh lửa bập bùng chiếu lên những gương mặt rạng rỡ của cha mẹ và những đứa trẻ. Một bên là sự vĩnh cửu lạnh lẽo, một bên là sự hữu hạn nồng ấm.
Bên cạnh bức họa, Nàng Thơ Mộng Dao, trong bộ y phục thanh thoát màu trắng ngà, đang cúi mình, tay cầm bút lông, cẩn thận chỉnh sửa những dòng thơ cuối cùng cho tác phẩm sắp ra mắt của mình. Mái tóc đen nhánh của nàng buông xõa trên vai, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa một nội tâm phức tạp, khao khát được thể hiện những chân lý mà nàng cảm nhận được. Nàng là một trong những nghệ sĩ tiên phong của phong trào mới, người đã dám dùng nét cọ và vần thơ để thách thức những niềm tin cũ kỹ.
Mạc Vân khẽ bước đến gần, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự tán thưởng: "Nét bút của cô đã chạm đến nỗi lòng của bao người, Mộng Dao cô nương. Sự cô độc của 'tiên' và sự ấm áp của 'phàm', đó chính là điều chúng ta muốn họ suy ngẫm." Anh nhìn bức họa, rồi lại nhìn những dòng thơ Mộng Dao đang chỉnh sửa, thấu hiểu được gánh nặng của người nghệ sĩ khi phải đối mặt với sự thật phũ phàng. "Người ta thường ca tụng sự bất tử, nhưng lại quên mất cái giá của nó là gì. Sự vĩnh hằng mà không có những kết nối, những cảm xúc, chẳng phải chỉ là một sự cô đơn kéo dài đến vô tận hay sao?"
Mộng Dao ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng ánh lên vẻ kiên định, xen lẫn chút ưu tư. Nàng biết rằng con đường này sẽ không dễ dàng, nhưng nàng không thể lùi bước. "Triết Gia Mạc Vân nói đúng. Dù biết sẽ có người phản đối, có kẻ miệt thị, nhưng... thiếp tin vào điều mình cảm nhận. Hạnh phúc giả tạo có thể lấp lánh, có thể khiến người ta say mê trong chốc lát, nhưng không bao giờ ấm nóng bằng ý nghĩa đích thực của một kiếp người hữu hạn, với những buồn vui, được mất. Nó giống như một bông hoa tuyết, đẹp đẽ, tinh khôi, nhưng vừa chạm vào đã tan biến, để lại trong lòng người một sự hụt hẫng đến vô cùng."
Nàng thở dài, khẽ vuốt nhẹ lên bức họa. "Những vị tiên nhân kia, có lẽ họ đã từng là phàm nhân, đã từng có những khoảnh khắc hạnh phúc giản đơn như gia đình trong tranh. Nhưng rồi, họ đã chọn con đường 'thành tiên', để rồi đánh đổi tất cả. Họ có còn nhớ được mùi hương của bữa cơm mẹ nấu, tiếng cười giòn tan của con thơ, hay hơi ấm của người mình yêu thương không? Hay tất cả đã tan biến vào hư vô, chỉ còn lại sự trường sinh vô vị?" Nàng quay sang nhìn Mạc Vân, ánh mắt chất chứa nỗi niềm. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị. Một chén trà nóng trong đêm đông lạnh giá, một vòng tay ôm chặt khi đối mặt với phong ba bão táp, hay chỉ đơn giản là được cùng người thân đón ánh bình minh mỗi ngày. Những điều đó, dù nhỏ bé, nhưng lại là nền tảng của một cuộc sống trọn vẹn, chân thật. Nó không phải là sự tránh né 'nỗi đau cần thiết', mà là sự chấp nhận nó như một phần tất yếu của kiếp nhân sinh, để rồi trân trọng những niềm vui dù mong manh."
Mạc Vân gật đầu tán thưởng, trong lòng dâng lên một sự hài lòng sâu sắc. Những gì Mộng Dao đang thể hiện, chính là cốt lõi của chiến lược "Hạt Giống Tri Thức" mà họ đã vạch ra, là sự cụ thể hóa triết lý của Tạ Trần. "Chính vì vậy, Mộng Dao cô nương, những tác phẩm của cô không chỉ là nghệ thuật, mà còn là ánh sáng, soi rọi vào những ngóc ngách sâu thẳm nhất trong tâm hồn con người. Cô đang giúp họ nhìn rõ hơn giữa ảo ảnh và sự thật, giữa cái hào nhoáng bên ngoài và cái cốt lõi bên trong. Sẽ có những tiếng nói phản đối, những luồng tư tưởng cũ kỹ cố gắng dìm tắt ngọn lửa này, nhưng thiếp tin, một khi hạt giống đã gieo, nó sẽ tự tìm cách đâm chồi nảy lộc. Bởi vì, dù Thiên Đạo có suy kiệt, dù nhân loại có lạc lối đến đâu, bản năng tìm kiếm sự chân thật và ý nghĩa của cuộc sống vẫn luôn tồn tại trong mỗi con người."
Anh nhìn ra xa, về phía những con người đang tụ tập, bàn tán xôn xao trước bức họa và những dòng thơ của Mộng Dao, mỗi người một vẻ, nhưng đều có chung một điểm: sự suy tư. Có người nhíu mày, có người trầm ngâm, có người lại khẽ thở dài, như thể một nỗi niềm đã chôn giấu từ lâu nay chợt được đánh thức. "Đây chỉ là khởi đầu, Mộng Dao cô nương. Chúng ta đang dùng nghệ thuật để gieo những câu hỏi, để khơi gợi sự thức tỉnh, để dẫn dắt họ đến với sự thấu hiểu về 'nỗi đau cần thiết' và giá trị thực sự của một kiếp phàm nhân. Con đường này, sẽ còn rất nhiều chông gai, nhưng cũng sẽ đầy ý nghĩa." Mộng Dao khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lướt qua những gương mặt đang lắng nghe, nàng cảm nhận được sự lay động từ sâu thẳm trong lòng họ. Nàng biết, tác phẩm của mình đã bắt đầu chạm đến những trái tim.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà bắt đầu dát vàng lên mặt sông, nhuộm đỏ cả một góc trời, Quán Trà Vọng Giang lại đón một bầu không khí tĩnh lặng và suy tư hơn. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán, với ban công rộng rãi nhìn ra dòng sông trong xanh, tạo nên một không gian thoát tục, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Tiếng nước sông chảy róc rách dưới chân cầu, tiếng chim hót líu lo trong lùm cây ven bờ, cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách quen, hòa quyện với tiếng pha trà tinh tế của người chủ quán, tạo nên một bản nhạc êm đềm, thanh bình. Mùi trà thơm ngát, quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại ven bờ, lan tỏa khắp không gian, khiến tâm hồn người ta trở nên thư thái, dễ chịu lạ thường.
Tại một góc quán, Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh thường thấy, đang say sưa kể lại một câu chuyện ngụ ngôn mới. Chiếc quạt giấy quen thuộc trong tay hắn không ngừng phe phẩy, điểm xuyết cho từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt. Giọng điệu của hắn trầm bổng, lúc du dương như tiếng suối chảy, lúc lại dồn dập như tiếng trống trận, khiến người nghe không thể rời mắt. Câu chuyện, không chỉ đơn thuần là giải trí, mà còn ẩn chứa một triết lý sâu sắc về sự lựa chọn giữa "cái vẻ ngoài và cái cốt lõi", giữa "hạnh phúc giả tạo" và "ý nghĩa đích thực".
"... và rồi," Người Kể Chuyện cất giọng, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt chăm chú, "con chim nhỏ, sau khi đã sống cả đời trong chiếc lồng vàng lộng lẫy, được cung phụng đồ ăn thức uống, được ca ngợi bởi những kẻ ngưỡng mộ, bỗng một ngày, nó nhìn thấy một con chim khác, bé nhỏ hơn, lông vũ không hề rực rỡ, đang tự do vỗ cánh giữa đất trời, bay lượn qua những nhành cây khô cằn, tìm kiếm từng hạt lúa, từng con sâu." Hắn dừng lại, đôi mắt nheo lại, như đang tự mình chứng kiến cảnh tượng đó. "Con chim trong lồng vàng bỗng nhận ra, dù lồng vàng có lộng lẫy đến đâu, dù thức ăn có ngon ngọt đến mấy, nó vẫn không thể bằng một nhành cây khô cằn nhưng được tự do vỗ cánh giữa đất trời, được cảm nhận gió lùa qua từng sợi lông, được nếm trải vị đắng của gian nan và vị ngọt của thành quả tự mình kiếm được. Cái lồng vàng, tưởng chừng là hạnh phúc, hóa ra lại là một nhà tù không lối thoát, giam hãm ý chí và bản năng tự do của nó."
Không khí trong quán trà trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Những vị khách, từ những thư sinh áo vải đến những lão phú ông râu tóc bạc phơ, đều nín thở lắng nghe, như thể câu chuyện đang kể về chính cuộc đời của họ. Có người khẽ nhíu mày, có người trầm ngâm vuốt râu, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng sông.
Một vị khách trung niên, sau một hồi suy tư, khẽ đặt chén trà xuống, cất tiếng: "Lời này... thật chí lý. Con chim nhỏ trong lồng vàng, ta e rằng đó chính là hình ảnh của không ít người trong chúng ta, đã mải mê theo đuổi những thứ lấp lánh, những quyền năng hão huyền, những danh vọng phù phiếm, mà quên mất giá trị của sự bình dị, của sự tự do tự tại. Chúng ta đã cố gắng 'thành tiên', để rồi đánh mất đi cái 'nhân' trong chính mình." Giọng ông đầy vẻ hối tiếc và thấu hiểu.
Một bà lão tóc bạc phơ, tay run run bưng chén trà, khẽ gật đầu: "Đúng vậy, đúng vậy! Con người ta, ai mà chẳng muốn được sung sướng, được hưởng thụ. Nhưng hạnh phúc thật sự, đâu phải là có được mọi thứ mà không phải đánh đổi gì? Đôi khi, chính những khó khăn, những 'nỗi đau cần thiết' lại mài dũa tâm hồn ta, giúp ta trân trọng hơn những gì mình đang có, và hiểu rõ hơn về ý nghĩa của cuộc sống." Nét mặt bà lão hiện lên vẻ từng trải, như đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của nhân thế.
Người Kể Chuyện mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự hài lòng. "Hạnh phúc giả tạo, dù có rực rỡ đến mấy, cũng chỉ là một giấc mộng. Khi tỉnh giấc, tất cả sẽ tan biến, để lại trong lòng người một sự trống rỗng đến cùng cực. Chỉ có những trải nghiệm thật sự, những cảm xúc chân thật, dù là vui hay buồn, dù là sướng hay khổ, mới là sợi dây bền chặt, dệt nên tấm thảm cuộc đời đầy màu sắc và ý nghĩa. Con người, không thể sống mà không có 'nỗi đau cần thiết'. Bởi vì, chính nó mới giúp ta nhận ra giá trị của hạnh phúc, của sự bình yên."
Hắn đứng thẳng dậy, chiếc quạt giấy khẽ gấp lại, tạo ra một tiếng 'tách' thanh thúy. "Câu chuyện của con chim nhỏ, có lẽ sẽ khiến nhiều người phải suy ngẫm. Nó không chỉ là câu chuyện của một loài vật, mà còn là lời nhắc nhở cho mỗi chúng ta, về con đường mà chúng ta đang đi, về những giá trị mà chúng ta đang theo đuổi. Liệu chúng ta có đang tự giam mình trong một chiếc lồng vàng do chính mình tạo ra, hay chúng ta đang dũng cảm vỗ cánh giữa đất trời, chấp nhận mọi phong ba bão táp để tìm kiếm ý nghĩa đích thực của cuộc sống?"
Những vị khách trong quán trà vẫn trầm ngâm, một số người khẽ gật gù tán đồng. Câu chuyện của Người Kể Chuyện đã gieo vào lòng họ một hạt giống suy tư, một lời nhắc nhở về giá trị của sự tự do, của ý nghĩa cuộc đời, vượt lên trên mọi sự hào nhoáng giả tạo. Dù không trực tiếp nhắc đến 'Nhân Đạo' hay 'Thiên Đạo', nhưng câu chuyện đã khéo léo chuẩn bị cho tâm lý công chúng, giúp họ sẵn sàng đón nhận những ý tưởng sâu sắc hơn, những triết lý mới mẻ đang dần được lan truyền khắp nhân gian.
***
Khi vầng trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc xuống Thị Trấn An Bình, mang theo làn gió đêm se lạnh, quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn chìm trong một sự yên bình trầm mặc. Ánh nến lung linh trên bàn trà chiếu rọi gương mặt thanh tú, gầy gò của hắn, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư thường thấy. Không gian quán sách ấm cúng, thoang thoảng mùi giấy cũ, mực và gỗ, xen lẫn hương trầm nhẹ nhàng từ một lư hương nhỏ đặt ở góc phòng. Tiếng lật sách khẽ khàng từ một kệ sách cao, hay tiếng bút lông sột soạt của Thư Đồng Tiểu An đang miệt mài chép bài, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
Tiểu An, sau khi hoàn thành một trang chữ, đôi mắt toát lên vẻ lanh lợi, hiếu kỳ, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần. Cậu bé biết tiên sinh của mình vừa đọc xong một thứ gì đó rất quan trọng, và đang chìm đắm trong suy nghĩ. Cậu bé vốn đã quen với những khoảnh khắc trầm tư như vậy của Tạ Trần, và luôn cố gắng không quấy rầy. Tuy nhiên, hôm nay, có một điều gì đó khác lạ. Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ tựa gió thoảng, rồi quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu thẳm.
"Tiểu An, con người dù hữu hạn, nhưng ý chí của họ lại có thể vượt qua mọi giới hạn. Như một dòng sông, dù bị ngăn cản bởi núi non, vẫn tìm thấy con đường để chảy ra biển lớn. Đó là ý chí. Và khi ý chí ấy được nuôi dưỡng bởi sự thấu hiểu, bởi khả năng chấp nhận 'nỗi đau cần thiết', nó sẽ trở nên vô cùng, có thể thay đổi cả thế giới." Tạ Trần chậm rãi nói, giọng điệu trầm tĩnh, nhưng từng lời lại như khắc sâu vào tâm trí Tiểu An.
Tiểu An vẫn tiếp tục sao chép bài học, thỉnh thoảng liếc nhìn vẻ mặt trầm ngâm của Tạ Trần, cố gắng thấu hiểu những lời tiên sinh vừa nói. Cậu bé biết rằng mình vẫn còn rất nhiều điều phải học hỏi, và con đường phía trước còn rất dài. Nhưng bên cạnh Tạ Trần, cậu bé cảm thấy một sự bình yên lạ thường, một niềm tin vào tương lai, dù nó có vẻ xa xôi và đầy thử thách.
Một lúc sau, Tiểu An khẽ đặt bút xuống, đôi mắt lấp lánh sự háo hức. Cậu bé khẽ chạy đến bên Tạ Trần, trên tay là một cuộn giấy chép tay, nét chữ còn vội vàng nhưng nội dung lại đầy cảm xúc. "Tiên sinh, con vừa chép xong bài thơ này. Mọi người nói nó đang được truyền tụng khắp Thành Vô Song, và cả ở những thị trấn lân cận nữa. Người ta gọi nó là 'Bong Bóng Hạnh Phúc' của Mộng Dao cô nương. Mọi người nói, nó đã chạm đến điều sâu kín nhất trong lòng họ, khiến họ phải suy nghĩ rất nhiều về cuộc đời mình."
Tạ Trần nhận lấy cuộn giấy, chậm rãi mở ra. Đôi mắt hắn lướt qua từng câu, từng chữ. Đó là những vần thơ đầy hình ảnh ẩn dụ, miêu tả sự phù phiếm của những thành tựu bên ngoài, những danh vọng hão huyền, những thứ mà con người lầm tưởng là hạnh phúc. Nó vẽ nên một bức tranh về những "bong bóng" rực rỡ, lấp lánh, nh��ng lại mỏng manh và dễ vỡ, tan biến chỉ sau một cái chạm nhẹ, để lại sự hụt hẫng và trống rỗng. Bài thơ đối lập sự phù phiếm ấy với những giá trị chân thực, bình dị của cuộc sống, những "nỗi đau cần thiết" và những niềm vui nhỏ bé nhưng bền vững. Tạ Trần đọc kỹ, không bỏ sót một từ, đôi mắt hắn ánh lên tia sáng của sự thấu hiểu, không phải vì ngạc nhiên, mà vì sự xác nhận.
Hắn khẽ đặt cuộn giấy xuống bàn, bên cạnh chén trà đã nguội lạnh. "Bong bóng... dù rực rỡ đến mấy, cũng chỉ là ảo ảnh. Chỉ có dòng nước chảy xiết, dù có bọt tung tóe, dù phải vượt qua bao nhiêu ghềnh thác, bao nhiêu chông gai, mới là sự thật của dòng đời. Nó có sinh, có diệt, có khởi đầu, có kết thúc, và chính những biến động ấy mới tạo nên ý nghĩa của sự tồn tại." Tạ Trần khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật. "Con người thường bị mê hoặc bởi những thứ lấp lánh bên ngoài, bởi những lời hứa hẹn về sự vĩnh cửu, về quyền năng vô hạn. Họ quên mất rằng, hạnh phúc thật sự không nằm ở đích đến, mà nằm ở chính hành trình. Nằm ở khả năng cảm nhận mọi cung bậc cảm xúc, chấp nhận mọi 'nỗi đau cần thiết', và tìm thấy ý nghĩa trong từng khoảnh khắc bình dị của cuộc sống."
Ở một góc quán, Ông Lão Bán Sách Cũ, râu tóc bạc phơ, thường ngày vẫn trầm mặc bên chồng sách cũ của mình, giờ đây khẽ ngẩng đầu lên. Ông đã lắng nghe toàn bộ câu chuyện và lời bình của Tạ Trần. Đôi mắt đục ngầu dưới cặp kính lão của ông ánh lên vẻ suy tư sâu xa. Ông khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng hiện trên khóe môi nhăn nheo, như đang hồi tưởng về một điều gì đó rất xa xôi.
"Những lời lẽ này... dường như ta đã nghe thấy ở đâu đó, từ một thời rất xa xưa rồi," Ông Lão Bán Sách Cũ thốt lên, giọng nói trầm khàn, mang theo hơi thở của thời gian. "Con người ta, dù có trải qua bao nhiêu kỷ nguyên, bao nhiêu biến cố, thì những chân lý về sự sống, về ý nghĩa của kiếp nhân sinh, vẫn không thay đổi. Chúng chỉ bị che lấp bởi những ảo ảnh, những chấp niệm nhất thời mà thôi. Nay, chúng lại được khơi gợi lên, qua những nét cọ, qua những vần thơ, qua những câu chuyện ngụ ngôn. Điều đó cho thấy, hạt giống của 'Nhân Đạo' chưa bao giờ mất đi, nó chỉ chờ đợi thời điểm thích hợp để đâm chồi nảy lộc trở lại."
Tạ Trần nhìn Ông Lão Bán Sách Cũ, ánh mắt hắn giao với ánh mắt già dặn của ông, như thể hai linh hồn đang đối thoại mà không cần lời. Hắn biết, những chân lý này không phải là mới mẻ, mà là sự tái khám phá những giá trị cốt lõi, những điều mà nhân loại đã từng lãng quên trong hành trình chạy theo quyền năng và sự trường sinh. Hạt giống đã được gieo. Giờ là lúc chúng cần được chăm sóc và nảy mầm trong lòng người. Con đường sẽ không dễ dàng, sẽ còn rất nhiều chông gai, nhiều kháng cự. Lạc Vũ sẽ không ngồi yên, và ngay cả những người đã quen với 'hạnh phúc giả tạo' cũng sẽ không dễ dàng chấp nhận 'nỗi đau cần thiết'. Nhưng đây là khởi đầu... của một kỷ nguyên thực sự.
Tiểu An vẫn chăm chú lắng nghe, cố gắng ghi nhớ từng lời của Tạ Trần và Ông Lão Bán Sách Cũ. Cậu bé biết rằng mình vẫn còn rất nhiều điều phải học hỏi, và con đường phía trước còn rất dài. Nhưng bên cạnh Tạ Tr���n, cậu bé cảm thấy một sự bình yên lạ thường, một niềm tin vào tương lai, dù nó có vẻ xa xôi và đầy thử thách. Cậu bé nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng sáng vằng vặc soi chiếu xuống những mái nhà bình yên của Thị Trấn An Bình, nơi những con người phàm trần đang chìm vào giấc ngủ, mang theo những suy tư mới mẻ về ý nghĩa của cuộc đời.
Quán sách nhỏ vẫn yên bình, nhưng bên trong nó, những hạt giống tri thức đã được gieo, và một kỷ nguyên mới, nơi nhân loại tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, đang dần hé lộ, bắt đầu từ những trái tim và khối óc dám chấp nhận "nỗi đau cần thiết". Sức mạnh của nghệ thuật và văn hóa, từ những bức họa tương phản, những câu chuyện ngụ ngôn chí lý, đến những vần thơ lay động, đang dần định hình lại nhận thức, trở thành một "vũ khí" mềm nhưng hiệu quả của 'Nhân Đạo'. Sự lan tỏa của triết lý 'nỗi đau cần thiết' và 'ý nghĩa đích thực' sẽ dần làm suy yếu hơn nữa niềm tin vào tu tiên, tạo tiền đề cho sự tan rã hoàn toàn của Thiên Đạo trong tương lai. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và bản chất của con người, cũng là một trong những bí ẩn vĩ đại nhất, đang dần được hé lộ qua những tác phẩm nghệ thuật thấm đẫm triết lý này.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.