Nhân gian bất tu tiên - Chương 1103: Hạt Giống Tri Thức: Khởi Đầu Chiến Lược Nhân Đạo
Màn đêm buông xuống, gột rửa những ưu tư của một ngày dài bằng tiếng mưa rơi lất phất, và khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng, nó mang theo một làn gió mới, một ý chí mới. Rời khỏi Quán Trà Vọng Giang, những người từng là trụ cột của tiên môn, những người gánh vác vận mệnh nhân gian, mang theo trong mình không chỉ sự thấu hiểu sâu sắc từ lời Tạ Trần mà còn là một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Họ đã nhìn thấy con đường, dù gian nan, nhưng là con đường duy nhất dẫn đến sự phục hồi thực sự của Nhân Đạo. "Nỗi đau cần thiết" không còn là gánh nặng, mà đã trở thành một ngọn đèn soi lối, một kim chỉ nam cho hành động.
Vài ngày sau buổi trà đàm dưới làn mưa phùn tại Thị Trấn An Bình, Thành Vô Song lại một lần nữa trở thành tâm điểm của những cuộc hội kiến bí mật. Thành Vô Song, với những công trình kiến trúc đồ sộ vươn mình kiêu hãnh, những tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ lấp lánh linh quang mỗi khi đêm xuống, luôn là biểu tượng của sức mạnh và sự thịnh vượng. Cung điện hoàng gia lộng lẫy, các khu phố thương mại sầm uất với tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả của dòng người qua lại, tiếng xe ngựa lộc cộc trên những con đường lát đá, và tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu sang trọng – tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng tràn đầy sức sống. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố hòa quyện với mùi hương liệu dịu nhẹ từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thảo dược thoang thoảng từ các tiệm thuốc, và hương hoa từ những khu vườn xanh mướt, tạo nên một không khí vừa náo nhiệt, vừa thanh bình. Dù đôi khi vẫn có sự căng thẳng ngầm giữa các thế lực, nhưng vào buổi sáng sớm hôm nay, một năng lượng khác đang lan tỏa, một sự tập trung cao độ tại một căn phòng họp được bảo vệ cẩn mật.
Ánh nắng sớm tinh khôi len lỏi qua ô cửa sổ bằng giấy dầu, phủ một lớp vàng nhạt lên những bản đồ, ghi chú và biểu đồ phức tạp đang được trải trên chiếc bàn gỗ lim cổ kính. Trong căn phòng trang nghiêm, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Triết Gia Mạc Vân và Lý Nguyên – nhà khoa học độc lập với ánh mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính – ngồi quây quần. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy của Mạc Vân, tiếng gõ ngón tay nhè nhẹ của Lăng Nguyệt lên mặt bàn, và tiếng thở đều đều của những con người đang dồn hết tâm trí vào một mục tiêu chung. Họ không còn là những cá nhân đơn lẻ, mà là một khối thống nhất, cùng nhau giải mã những thông điệp thâm sâu từ Tạ Trần.
Lăng Nguyệt, trong bộ bạch y thanh thoát như thường lệ, gương mặt tuyệt mỹ vẫn ẩn chứa nét lạnh lùng cố hữu, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ánh lên một sự kiên định, một ngọn lửa ý chí chưa từng thấy. Nàng khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy đang vận hành. "Lời của Tạ Trần không chỉ là triết lý suông, mà là kim chỉ nam cho con đường phía trước. Nó đã tháo gỡ nút thắt trong lòng chúng ta, giúp chúng ta nhìn rõ bản chất của vấn đề." Giọng nàng trong trẻo nhưng dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng, kéo sự chú ý của mọi người về phía mình. "Nhân loại đang bị ru ngủ bởi cái gọi là 'hạnh phúc giả tạo' của Lạc Vũ, một liều thuốc mê mà nếu không có 'nỗi đau cần thiết' để đánh thức, họ sẽ mãi mãi chìm sâu vào sự tha hóa. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm cách để nhân loại không chỉ hiểu, mà còn phải sống được với triết lý này, để nó trở thành một phần máu thịt của họ." Nàng ngừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt, như đang dò xét xem liệu họ đã thực sự thấu hiểu tầm quan trọng của nó hay chưa.
Triết Gia Mạc Vân vuốt bộ râu dài, ánh mắt ông sáng lên vẻ thấu hiểu. Ông vốn là người của sách vở, của tư tưởng, nên lời Tạ Trần như mở ra một chân trời mới trong nhận thức của ông. "Để tái khẳng định 'Nhân Đạo', chúng ta cần một cuộc cách mạng trong tư duy, một sự thức tỉnh từ bên trong. Giáo dục là nền tảng, nhưng phải là giáo dục về bản chất con người, về giá trị của ý chí, chứ không phải sự nhồi nhét kiến thức khô khan hay những lời răn dạy sáo rỗng. Chúng ta phải dạy họ cách tư duy, cách cảm nhận, cách đối mặt với thực tại dù nó có khắc nghiệt đến đâu." Ông nói, tay không ngừng ghi chép các ý tưởng lên một cuộn giấy da, những nét chữ thư pháp bay bướm nhưng đầy sức nặng. Mùi mực tàu thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ và giấy cũ, tạo nên một không gian đậm chất học thuật.
Dương Quân, với khí chất nho nhã nhưng tràn đầy nhiệt huyết, vẻ mặt hắn giờ đây đã bớt đi sự khắc khổ mà thay vào đó là một tia hy vọng vừa được nhen nhóm. Hắn trầm ngâm, đôi mắt sáng rực nhìn vào bản đồ thế giới trên bàn, nơi những vùng đất đang chìm trong sự mê muội của 'Thần Niệm'. "Nhưng làm sao để tiếp cận những người đã bị 'Thần Niệm' làm cho thờ ơ, thậm chí sợ hãi nỗi đau? Họ không còn muốn nghe về sự khó khăn nữa, họ chỉ muốn duy trì cái 'hạnh phúc' mà Lạc Vũ ban cho. Ý chí của họ đã bị bào mòn đến mức không còn sức phản kháng. Việc 'tái giáo dục' một thế hệ đã quen với sự thoải mái giả tạo sẽ là một thách thức lớn, không chỉ từ Lạc Vũ mà còn từ chính những người dân này. Họ sẽ kháng cự lại 'nỗi đau cần thiết' vì sợ hãi, vì sự tiện nghi đã ăn sâu vào cốt tủy." Hắn siết chặt nắm tay, nhưng không phải vì bất lực, mà vì một quyết tâm mới vừa được củng cố. Hắn biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng niềm tin vào Tạ Trần và triết lý của hắn đã cho Dương Quân một nguồn sức mạnh nội tại.
Lý Nguyên, nhà khoa học với ánh mắt sắc sảo và vẻ mặt nghiêm túc, đẩy nhẹ cặp kính trên sống mũi. Ông là người duy nhất trong nhóm có thể phân tích vấn đề ở cấp độ sinh học, ở cấp độ cấu trúc của não bộ. "Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc phân tách các tác động vật lý của 'Thần Niệm' lên não bộ. Những phát hiện của tôi cho thấy 'Thần Niệm' không chỉ thao túng cảm xúc, mà còn làm suy yếu các vùng não chịu trách nhiệm về tư duy phản biện, khả năng cảm nhận rủi ro và thậm chí cả khả năng trải nghiệm cảm xúc tiêu cực một cách lành mạnh. Có lẽ, bằng cách khôi phục khả năng cảm nhận 'nỗi đau' ở cấp độ sinh học, chúng ta có thể mở lại cánh cửa cho ý chí, cho sự thức tỉnh." Giọng ông trầm tĩnh, chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng đầy sự tự tin của một người tin vào khoa học. "Sự phức tạp của việc 'thanh lọc' ảnh hưởng của 'Thần Niệm' ở cấp độ sinh học và nhận thức sẽ đòi hỏi những nghiên cứu sâu hơn và có thể dẫn đến những phát hiện bất ngờ về bản chất của Lạc Vũ và công nghệ của hắn." Ông nhìn vào biểu đồ phức tạp trước mặt mình, nơi những đường nét đan xen thể hiện sự liên kết giữa 'Thần Niệm' và cấu trúc thần kinh.
Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng sắc bén nhưng đầy suy tư. Nàng phác thảo cấu trúc chiến lược trên một bản đồ lớn, vẽ ra những mũi tên chỉ hướng, những vòng tròn tượng trưng cho các trung tâm giáo dục và truyền thông. "Vậy thì, chúng ta cần một chiến lược đa diện. Một mặt, Lý Nguyên sẽ tiếp tục nghiên cứu để tìm ra phương pháp 'thanh lọc' vật lý. Mặt khác, Mạc Vân sẽ xây dựng nền tảng giáo dục, và Dương Quân, ngươi sẽ chịu trách nhiệm về việc truyền bá, gieo rắc những hạt giống tri thức này vào lòng người." Nàng nhìn Dương Quân. "Nghệ thuật, văn hóa, những câu chuyện ngụ ngôn, kịch nghệ, tất cả đều phải được tận dụng để biến triết lý khô khan thành những điều gần gũi, dễ hiểu, dễ cảm thụ." Nàng biết rằng việc này sẽ vô cùng khó khăn, nhưng đây là con đường duy nhất. Các đồng minh của Tạ Trần, với ánh mắt kiên định, đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến giành lại bản chất của nhân loại.
***
Chiều cùng ngày, thư viện cổ kính của Thành Vô Song chìm trong ánh nắng hoàng hôn đỏ rực. Những tia nắng vàng cam len lỏi qua khung cửa sổ cao vút, chiếu sáng những hàng kệ sách cũ kỹ chất đầy tri thức hàng ngàn năm. Mùi giấy mục, mùi mực khô và mùi gỗ đàn hương hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian trang trọng, yên bình, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Trong không khí tĩnh lặng ấy, tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng bút sột soạt, và tiếng nói chuyện trầm thấp vang lên, phá vỡ sự im ắng.
Mạc Vân, với gương mặt nghiêm túc và tập trung cao độ, đang trình bày chi tiết về giáo trình 'Nhân Đạo Cương Yếu' mà ông đã phác thảo. Cuộn giấy da cổ xưa được trải rộng trên chiếc bàn gỗ lim lớn, trên đó những nét chữ thư pháp tinh xảo thể hiện toàn bộ tâm huyết của ông. "Giáo trình này, mang tên 'Nhân Đạo Cương Yếu', sẽ không tránh né những khía cạnh khó khăn của cuộc sống, mà dạy cách chấp nhận và chuyển hóa chúng. Chúng ta sẽ không chỉ dạy họ kiến thức, mà còn dạy họ cách tư duy phản biện, cách phát triển cảm xúc, và quan trọng nhất, ý nghĩa của việc đối mặt với thử thách." Ông dùng bút lông chỉ vào một đoạn trên cuộn giấy. "Ví dụ, chúng ta sẽ kể những câu chuyện về những người đã vươn lên từ nghịch cảnh, không phải nhờ 'thần thông' hay phép màu, mà nhờ ý chí kiên cường, nhờ khả năng chấp nhận 'nỗi đau cần thiết'. Những câu chuyện về những người nông dân mất mùa nhưng vẫn gieo trồng hy vọng, những người thợ rèn kiên trì tôi luyện sắt thép thành vũ khí sắc bén, những người mẹ mất con nhưng vẫn tìm thấy sức mạnh để sống tiếp và yêu thương." Giọng ông vang vọng, trầm ấm, truyền tải sự nhiệt huyết của một nhà giáo dục chân chính.
Dương Quân lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt hắn sáng lên khi Mạc Vân nhắc đến "những câu chuyện". Hắn tin rằng cảm xúc và nghệ thuật là cầu nối mạnh mẽ nhất đến trái tim con người. "Mạc tiên sinh nói rất đúng. Nghệ thuật có sức mạnh lay động lòng người mà lý thuyết khô khan không thể sánh bằng. Một vở kịch về người nông dân mất mùa nhưng không bỏ cuộc, hay một bài ca về tình yêu vượt qua gian khó, sẽ hiệu quả hơn ngàn lời giảng lý thuyết." Hắn đứng dậy, đôi tay vung nhẹ như đang diễn tả một cảnh kịch. "Chúng ta cần tạo ra những 'biểu tượng' mới cho 'Nhân Đạo'. Những anh hùng không phải vì họ sở hữu sức mạnh siêu phàm, mà vì họ dám đối mặt với những thử thách lớn nhất của cuộc đời, dám chấp nhận 'nỗi đau cần thiết' để trưởng thành. Chúng ta sẽ dùng nghệ thuật để gieo những hạt giống của sự đồng cảm, của ý chí kiên cường, của khả năng tự phục hồi. Chúng ta sẽ tổ chức các cuộc thi kể chuyện, các buổi biểu diễn kịch, các đêm thơ ca, nơi những giá trị này được tôn vinh và lan tỏa. Sự phát triển của nghệ thuật và văn hóa trong kỷ nguyên mới, lấy cảm hứng từ triết lý của Tạ Trần, sẽ trở thành một vũ khí mạnh mẽ và độc đáo trong cuộc chiến triết lý, mở ra những con đường mới cho sự phát triển của 'Nhân Đạo'." Hắn tin tưởng rằng, bằng cách này, họ có thể chạm đến những trái tim đã chai sạn, những khối óc đã bị ru ngủ bởi 'Thần Niệm'.
Lăng Nguyệt ngồi thẳng lưng, vẻ uy nghiêm toát ra từ mỗi cử chỉ của nàng. Nàng ghi chép các điểm chính vào một cuốn sổ tay nhỏ, đôi lúc lại ngẩng đầu nhìn Mạc Vân và Dương Quân, ánh mắt đầy suy tư. "Những ý tưởng này rất tốt, nhưng chúng ta cần đảm bảo rằng những thông điệp này không bị Lạc Vũ bóp méo hoặc lợi dụng. Hắn có thể biến những câu chuyện của chúng ta thành những công cụ để thao túng ngược lại. Cần có một hệ thống 'kiểm định' thông tin chặt chẽ và cơ chế bảo vệ các nghệ sĩ, nhà giáo dục của chúng ta. Hắn sẽ không ngồi yên khi thấy chúng ta khơi dậy ý chí của nhân loại." Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng sự lo lắng ẩn chứa trong đó không phải vì sợ hãi, mà là vì trách nhiệm. "Việc truyền bá triết lý 'Nhân Đạo' sẽ gặp phải sự kháng cự không chỉ từ Lạc Vũ mà còn từ chính những người đã quen với 'hạnh phúc giả tạo', tạo ra những thách thức lớn trong việc 'tái giáo dục' nhân loại. Chúng ta cần chuẩn bị cho một cuộc chiến lâu dài và âm thầm, không phải bằng gươm đao, mà bằng trí tuệ và sự kiên nhẫn."
Mạc Vân gật đầu, hiểu được những lo ngại của Lăng Nguyệt. "Chúng ta sẽ thành lập một Ban Giám Sát Văn Hóa và Giáo Dục, với nhiệm vụ không chỉ kiểm định nội dung mà còn bồi dưỡng những tài năng trẻ có đủ tâm và tài để trở thành những người truyền bá 'Nhân Đạo'. Những người này sẽ được huấn luyện để hiểu rõ triết lý, để có thể phân biệt thật giả, để chống lại sự mê hoặc của 'Thần Niệm' và để có thể bảo vệ chính mình."
Dương Quân cũng bổ sung: "Chúng ta sẽ không chỉ truyền bá ở các thành thị lớn mà còn đến những làng mạc xa xôi nhất. Mỗi người dân đều phải được tiếp cận với những giá trị này. Chúng ta sẽ mở các trường học cộng đồng, các đoàn kịch lưu động, và sử dụng mọi kênh có thể để gieo hạt giống tri thức."
Cả ba ngồi lại, tiếp tục thảo luận, tiếng nói chuyện trầm thấp của họ hòa vào không khí tĩnh mịch của thư viện cổ, như những dòng sông nhỏ đang hợp lưu thành một dòng chảy lớn, mạnh mẽ, định hình lại tương lai của nhân gian. Ánh nắng hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn dầu lung linh, nhưng ngọn lửa trong lòng họ vẫn bùng cháy rực rỡ, chiếu sáng con đường mà Tạ Trần đã chỉ lối.
***
Vài ngày sau cuộc họp kín tại Thành Vô Song, Thị Trấn An Bình đón chào một ngày mới với ánh nắng dịu nhẹ, gió mát lành, và bầu trời trong xanh sau những ngày mưa phùn. Quán sách của Tạ Trần vẫn yên bình như mọi khi, ẩn mình trong con hẻm nhỏ quen thuộc. Mùi giấy cũ, mực tàu và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian tĩnh tại, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế gian.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, thân hình gầy gò của một thư sinh, ngồi sau quầy sách quen thuộc. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, lướt trên từng dòng chữ của một cuốn sách cổ đã ố vàng. Hắn chìm đắm trong thế giới tri thức, như một vị ẩn sĩ giữa dòng đời xuôi ngược. Bên cạnh, chén trà thảo mộc đã nguội lạnh, tỏa ra một hương thơm thoang thoảng, dễ chịu.
Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ngồi đối diện Tạ Trần. Cậu bé cần mẫn sao chép các bài học vào một cuốn vở bìa thô, nét chữ còn non nớt nhưng đều đặn và cẩn thận. Cậu bé say mê học hỏi, luôn khao khát được hiểu biết nhiều hơn về thế giới, về những triết lý sâu xa mà tiên sinh của mình thường đề cập.
"Tiên sinh," Tiểu An ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ băn khoăn. "Bài này con vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của 'nhân sinh hữu hạn, ý chí vô cùng' là gì ạ? Con người dù có tài giỏi đến mấy cũng chỉ sống được mấy chục năm, vậy thì cái 'ý chí vô cùng' đó có nghĩa là gì ạ?" Giọng cậu bé trong trẻo, mang theo sự ngây thơ nhưng cũng rất chân thành của một đứa trẻ đang dò dẫm trên con đường tri thức.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để lan tỏa sự ấm áp trong không gian tĩnh lặng của quán sách. Hắn chưa kịp trả lời Tiểu An, thì tiếng bước chân khẽ khàng dừng lại trước cửa quán. Một thanh niên nhanh nhẹn, trong bộ trang phục gọn gàng, dáng vẻ thư sinh, bước vào. Hắn là một người đưa thư đặc biệt, được Dương Quân phái đến từ Thành Vô Song, mang theo một cuộn giấy được niêm phong cẩn thận. Hắn cúi đầu chào Tạ Trần một cách cung kính, đưa cuộn giấy ra.
"Tạ tiên sinh, đây là báo cáo từ Thành Vô Song. Dương Quân đại nhân dặn phải chuyển đến tay ngài một cách cẩn mật." Giọng người đưa thư trầm ấm, thái độ trang trọng.
Tạ Trần nhận lấy cuộn giấy, cảm nhận sự tinh xảo của lớp niêm phong. Hắn không vội vàng mở ra ngay, mà đặt cuốn sách cổ xuống bàn một cách nhẹ nhàng, sau đó mới từ tốn gỡ lớp niêm phong, mở cuộn giấy ra. Đôi mắt hắn lướt qua từng dòng chữ, từng nét bút, từng biểu đồ phác thảo về chiến lược mà Lăng Nguyệt và các đồng minh của hắn đã xây dựng. Đó là bản kế hoạch chi tiết về việc truyền bá 'Nhân Đạo Cương Yếu', về việc sử dụng nghệ thuật, giáo dục để khơi gợi lại ý chí và khả năng cảm nhận 'nỗi đau cần thiết' trong lòng nhân loại. Hắn đọc kỹ, không bỏ sót một chi tiết nào. Tiếng bút sột soạt của Tiểu An vẫn vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng gió xào xạc ngoài cửa sổ.
Sau khi đọc xong, Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên khóe môi hắn. Nụ cười ấy không phải là sự vui mừng hân hoan, mà là sự hài lòng, sự thấu hiểu về một quá trình vừa được khởi động. Hắn khẽ gấp cuộn báo cáo lại, đặt nó một cách nhẹ nhàng lên bàn, bên cạnh chén trà nguội. Hắn không trả lời câu hỏi của Tiểu An ngay lập tức, mà nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang rọi xuống những mái nhà bình yên của Thị Trấn An Bình, nơi những con người phàm trần đang bắt đầu một ngày mới với những lo toan, những niềm vui nhỏ bé.
Trong nội tâm Tạ Trần, một dòng suy nghĩ cuộn trào. *Hạt giống đã được gieo. Giờ là lúc chúng cần được chăm sóc và nảy mầm trong lòng người. Con đường sẽ không dễ dàng, sẽ còn rất nhiều chông gai, nhiều kháng cự. Lạc Vũ sẽ không ngồi yên, và ngay cả những người đã quen với 'hạnh phúc giả tạo' cũng sẽ không dễ dàng chấp nhận 'nỗi đau cần thiết'. Nhưng đây là khởi đầu... của một kỷ nguyên thực sự.*
Hắn biết rằng, việc 'tái giáo dục' nhân loại, việc khơi dậy khả năng cảm nhận và đối mặt với thực tại, sẽ là một quá trình gian nan và lâu dài. Nó sẽ đòi hỏi sự kiên nhẫn, trí tuệ và sự hy sinh. Nhưng hắn cũng tin tưởng vào khả năng tự phục hồi của nhân loại, tin vào sức mạnh của ý chí. *Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và bản chất của con người, cũng là một trong những bí ẩn vĩ đại nhất. Cuộc chiến này, không chỉ là chống lại Lạc Vũ, mà là một cuộc hành trình khám phá lại chính bản chất ấy.*
Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ tựa gió thoảng. Hắn quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu thẳm. "Tiểu An, con người dù hữu hạn, nhưng ý chí của họ lại có thể vượt qua mọi giới hạn. Như một dòng sông, dù bị ngăn cản bởi núi non, vẫn tìm thấy con đường để chảy ra biển lớn. Đó là ý chí. Và khi ý chí ấy được nuôi dưỡng bởi sự thấu hiểu, bởi khả năng chấp nhận 'nỗi đau cần thiết', nó sẽ trở nên vô cùng, có thể thay đổi cả thế giới."
Thư Đồng Tiểu An vẫn tiếp tục sao chép bài học, thỉnh thoảng liếc nhìn vẻ mặt trầm ngâm của Tạ Trần, cố gắng thấu hiểu những lời tiên sinh vừa nói. Cậu bé biết rằng mình vẫn còn rất nhiều điều phải học hỏi, và con đường phía trước còn rất dài. Nhưng bên cạnh Tạ Trần, cậu bé cảm thấy một sự bình yên lạ thường, một niềm tin vào tương lai, dù nó có vẻ xa xôi và đầy thử thách.
Quán sách nhỏ vẫn yên bình, nhưng bên trong nó, những hạt giống tri thức đã được gieo, và một kỷ nguyên mới, nơi nhân loại tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, đang dần hé lộ, bắt đầu từ những trái tim và khối óc dám chấp nhận "nỗi đau cần thiết".
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.