Nhân gian bất tu tiên - Chương 1102: Trà Đàm Dưới Mưa: Giá Trị Của Nỗi Đau Cần Thiết
Tiếng mưa vẫn rơi không ngớt, như tiếng khóc thầm của một kỷ nguyên đang hấp hối. Cuộc chiến này đã trở nên tàn khốc hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng. Nó không còn là cuộc chiến vì quyền lực hay lãnh thổ, mà là cuộc chiến giành lấy linh hồn, trí tuệ và bản chất của con người. Và giữa màn đêm mịt mùng đó, một câu hỏi lớn lao treo lơ lửng: liệu ngọn hải đăng của sự thật có đủ sức soi sáng con đường cho những linh hồn đang lạc lối tìm về với bản ngã đích thực của mình, hay sẽ bị nhấn chìm bởi làn sóng của sự vô tri được lập trình sẵn?
***
Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình vẫn còn vương vấn hơi ẩm lạnh lẽo sau một đêm mưa tầm tã. Những giọt nước trong vắt đọng trên tán lá xanh non, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai yếu ớt vừa len lỏi qua tầng mây. Không khí trong lành đến lạ, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây và một chút hương hoa dại. Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, sự tĩnh lặng thường ngày dường như bị phá vỡ bởi một luồng khí tức nặng nề, căng thẳng.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thông minh và lo lắng, đang cẩn thận lật từng trang sách cũ. Tiếng giấy sột soạt hòa lẫn với tiếng lẩm nhẩm học bài của cậu, tạo nên một bản hòa âm quen thuộc. Thế nhưng, hôm nay, sự hiện diện của ba vị khách lạ đã khiến bầu không khí vốn yên tĩnh trở nên ngột ngạt. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ mệt mỏi và u uẩn. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng không còn vẻ lạnh lùng kiêu sa mà thay vào đó là sự hoài nghi và một nỗi sợ hãi sâu thẳm. Dương Quân đứng bên cạnh nàng, dáng vẻ tuấn tú thư sinh nay mang nét khắc khổ, đôi mắt sáng ngời lý tưởng giờ đây lại phủ một màn sương mờ của sự bế tắc. Triết Gia Mạc Vân, với mái tóc điểm bạc và ánh mắt thâm sâu, là người duy nhất giữ được vẻ điềm tĩnh nhất định, nhưng nét lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt ông.
Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố giản dị, thân hình gầy gò ngồi bên bàn trà, chậm rãi pha trà. Hơi ấm từ chén trà bốc lên, mang theo mùi hương thanh tao, cố gắng xoa dịu không khí nặng nề. Hắn dường như đã biết trước sự xuất hiện của họ, không chút ngạc nhiên hay vội vã. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng người, như nhìn thấu mọi suy tư và cảm xúc đang giằng xé trong nội tâm họ. Tiếng giọt nước tí tách nhỏ từ mái hiên xuống phiến đá xanh trước cửa quán, đều đặn như nhịp đập của thời gian, càng làm nổi bật sự im lặng kéo dài.
Cuối cùng, Triết Gia Mạc Vân là người phá vỡ sự im lặng. Ông bước tới gần bàn, đặt một tập tài liệu dày cộp lên đó, động tác dứt khoát nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự bất lực. "Tạ tiên sinh, những gì Lý Nguyên phát hiện... đã vượt quá giới hạn tưởng tượng của chúng ta." Giọng ông trầm và nặng, từng từ như chứa đựng cả nỗi kinh hoàng. "Kể từ khi 'Bản Cập Nhật Thần Niệm' của Lạc Vũ được triển khai, mọi thứ đã thay đổi. 'Thần Niệm' không chỉ khống chế cảm xúc, nó đang ăn mòn cả nền tảng nhận thức, biến con người thành những bộ vỏ rỗng tuếch không còn 'ý chí' thực sự."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt tái nhợt, tiến lên một bước. Nàng không còn giữ được vẻ lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là một sự căm phẫn đến tột cùng. "Thiên Tiên sinh, Mạc Vân không hề nói quá. Những con số, những báo cáo về cấu trúc não bộ bị biến đổi, về sự suy giảm khả năng học hỏi, về 'mất trí nhớ chọn lọc'... tất cả đều chỉ ra một sự thật kinh hoàng." Nàng khẽ siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. "Hắn không chỉ muốn chúng ta sống trong ảo ảnh hạnh phúc, mà hắn muốn chúng ta quên đi chính mình, quên đi quá khứ, quên đi cả khả năng tư duy. Vậy là, chúng ta đang chống lại một con quỷ đang cướp đi linh hồn của nhân loại, ngay cả khi họ vẫn còn tồn tại?"
Tạ Trần vẫn trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào chén trà bốc khói. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như đã đoán trước được tất cả. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, làm lay động vài trang sách cũ trên kệ, tạo nên những âm thanh xào xạc mơ hồ. Tiểu An, ngồi ở một góc, đã ngừng đọc sách, đôi mắt chăm chú nhìn về phía các vị khách và Tạ Trần, trong lòng cậu bé dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ về những điều đang được nhắc đến.
Dương Quân, với vẻ mặt đầy rẫy sự bất lực, bước tới, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Tạ Trần. "Nếu cứ tiếp tục thế này, 'Nhân Đạo' mà chúng ta gây dựng sẽ trở thành một khái niệm vô nghĩa! Người dân sẽ chỉ là những con rối được điều khiển, những bộ xác không hồn với nụ cười giả tạo. Chúng ta đã cố gắng hết sức để thức tỉnh họ bằng lý lẽ, bằng sự thật, nhưng họ... họ không thể tiếp nhận nữa. Não bộ của họ đã bị thay đổi, nhận thức của họ đã bị bóp méo." Hắn siết chặt nắm đấm, sự nhiệt huyết từng bùng cháy trong hắn giờ đây chỉ còn là tàn tro của sự tuyệt vọng. "Lạc Vũ... hắn đã đi quá xa rồi."
Mạc Vân thở dài, đặt tay lên vai Dương Quân như muốn an ủi, nhưng chính ông cũng không biết phải an ủi điều gì. "Cái giá của sự vô tri luôn là tự hủy diệt, Dương Quân. Sự thật, dù đau đớn, vẫn là ngọn hải đăng duy nhất. Nhưng khi ngọn hải đăng ấy cũng không thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc của sự thao túng, thì chúng ta phải làm gì? Chúng ta không thể để nhân loại chìm sâu hơn vào vũng lầy của sự ngu muội được lập trình." Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa đầy hy vọng và cả một sự cầu cứu. "Tạ tiên sinh, ngài luôn nhìn thấu vạn sự. Ngài có thể cho chúng tôi một hướng đi không? Chúng tôi đã cạn kiệt mọi ý tưởng, mọi giải pháp. Chúng tôi không thể dùng vũ lực để phá hủy các cỗ máy đó, vì điều đó sẽ bị coi là 'gây nhiễu hạnh phúc' của họ, và sự phản kháng sẽ là vô cùng lớn. Nhưng nếu không làm gì, tương lai của nhân loại sẽ thực sự chấm dứt."
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, như chính vị của thực tại đang hiện hữu. Hắn đặt chén trà xuống, ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt đang tràn đầy sự lo lắng, tuyệt vọng. "Các vị đang sợ hãi điều gì?" Giọng hắn trầm ấm, nhưng vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch. "Sợ hãi sự mất mát, hay sợ hãi chính bản thân mình khi đối diện với nó?" Hắn khẽ thở dài, rồi đứng dậy. "Nơi đây, e rằng không đủ yên tĩnh để luận đàm về những vấn đề hệ trọng như vậy. Hãy theo ta."
Thư Đồng Tiểu An, tò mò và lo lắng, khẽ hỏi, "Tiên sinh, chúng ta đi đâu ạ?"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa còn đọng trên cành cây đang lấp lánh như những viên ngọc. "Đến một nơi có thể nghe được tiếng lòng của vạn vật, để lòng người cũng có thể lắng đọng."
***
Ánh nắng chiều tà vàng ươm, trải dài trên mặt sông Vọng Giang, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương cỏ dại. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu những tâm hồn đang chao đảo.
Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ đơn giản và ban công nhìn thẳng ra sông, hiện lên như một bức tranh thủy mặc. Các bàn ghế mộc mạc được sắp xếp gọn gàng, tạo cảm giác thân thuộc và ấm cúng. Tạ Trần dẫn nhóm Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Triết Gia Mạc Vân cùng Ông Lão Tiều Phu, người đã lặng lẽ đi theo họ, vào quán. Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, dường như đã quá quen thuộc với những buổi trà đàm như thế này. Trên tay ông, cây rìu gỗ cũ kỹ vẫn được cầm chắc, như một phần không thể tách rời của cuộc đời ông.
Tạ Trần chọn một bàn nhỏ ở ban công, nơi có thể phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn dòng sông êm đềm trôi. Hắn chậm rãi, tỉ mỉ pha trà. Mỗi động tác đều toát lên sự điềm tĩnh, chuyên tâm, như thể mọi lo toan, mọi phiền muộn của thế gian đều không thể chạm tới hắn. Hơi ấm từ chén trà bốc lên, mang theo mùi hương thanh khiết, lan tỏa trong không gian.
"Các vị có thể nói ra hết những nỗi niềm của mình," Tạ Trần cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, hòa quyện với tiếng nước sông chảy. "Không phải để ta lắng nghe, mà để chính các vị tự lắng nghe lòng mình."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ hít một hơi sâu, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn sự hoài nghi và mệt mỏi. Nàng nhìn vào chén trà, hơi nước làm mờ ảo gương mặt nàng. "Tạ tiên sinh, chúng tôi sợ hãi. Sợ hãi sự thay đổi. Sợ hãi một tương lai nơi con người không còn là con người nữa. 'Thần Niệm' của Lạc Vũ đang biến đổi chúng sinh, không chỉ về mặt cảm xúc mà còn về cả bản chất sinh học. Khả năng tư duy độc lập, khả năng học hỏi từ sai lầm, khả năng ghi nhớ những ký ức đau khổ... tất cả đang bị tước đoạt. Hắn đang tạo ra một thế hệ những 'phàm nhân' hoàn hảo, nhưng hoàn hảo đến mức vô hồn, vô tri." Nàng ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao nhưng chứa đựng nỗi tuyệt vọng. "Chúng tôi đã cố gắng giữ vững 'Nhân Đạo', tin vào sự tự thức tỉnh của nhân loại. Nhưng khi ngay cả khả năng tự thức tỉnh cũng bị tước đoạt, chúng tôi biết phải làm gì đây?"
Dương Quân tiếp lời, giọng hắn trầm khàn, chứa đựng sự bất lực. "Tạ tiên sinh, chúng tôi đã từng tin rằng, chỉ cần gieo mầm sự thật, gieo mầm lý tưởng, rồi chúng sẽ nảy nở. Nhưng bây giờ, mảnh đất tâm hồn của họ đã bị nhiễm độc. Làm sao gieo hạt giống lên một mảnh đất đã bị khô cằn, thậm chí là bị biến đổi gen? Sự phụ thuộc vào 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của họ. Họ không thể rời bỏ nó, vì nếu không có nó, họ sẽ rơi vào trạng thái trống rỗng, vô định, thậm chí còn đau khổ hơn." Hắn thở dài, ánh mắt nhìn ra dòng sông, nơi ánh nắng chiều đang nhảy múa trên những gợn sóng. "Chúng tôi... chúng tôi cảm thấy vô cùng nhỏ bé và bất lực trước một thế lực thao túng khủng khiếp đến vậy."
Mạc Vân, với vẻ mặt suy tư, đặt chén trà xuống. "Sự thao túng này tinh vi đến mức nó không gây ra đau đớn thể xác, không gây ra sự mất mát hữu hình. Nó cướp đi thứ quý giá nhất một cách thầm lặng, từ từ, dưới vỏ bọc của 'hạnh phúc'. Điều đó khiến việc thức tỉnh trở nên khó khăn gấp bội. Con người, khi đã quen với sự an nhàn, sự vô lo vô nghĩ, liệu có còn khao khát tìm kiếm sự thật, dù biết rằng sự thật ấy có thể đau đớn?" Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa đầy câu hỏi. "Tạ tiên sinh, ngài luôn nói về 'Nhân Đạo', về việc trân trọng những giá trị cốt lõi của con người. Nhưng khi những giá trị ấy đang bị ăn mòn từ bên trong, chúng ta có nên can thiệp một cách mạnh mẽ hơn, phá vỡ cái 'hạnh phúc giả tạo' ấy, dù điều đó có thể gây ra đau đớn và hỗn loạn ban đầu?"
Tạ Trần lắng nghe tất cả, đôi mắt hắn vẫn bình thản như mặt nước hồ thu. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không phải là sự khinh thường hay chế giễu, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn một nỗi buồn ẩn chứa. "Các vị đang nói về 'nỗi đau'. Nhưng có lẽ, các vị đã quên đi giá trị của chính 'nỗi đau' đó."
Hắn nhấp một ngụm trà nữa, rồi từ tốn cất lời, từng chữ như thấm vào lòng người. "Hạnh phúc vô điều kiện, như một cơn nghiện. Nó ru ngủ ý chí, bào mòn tinh thần. Nó là một tấm màn che phủ thực tại, khiến con người mất đi khả năng cảm nhận, khả năng phán đoán. Để thực sự trân trọng ánh sáng, người ta phải trải qua bóng tối. Để biết giá trị của niềm vui, người ta phải nếm trải khổ đau. Đó là 'nỗi đau cần thiết', là chất xúc tác để 'nhân tính' nở hoa."
Ông Lão Tiều Phu, ngồi yên lặng nãy giờ, khẽ gật đầu, ánh mắt tinh anh nhìn về phía Tạ Trần. Ông mỉm cười hiền hậu, râu tóc bạc phơ rung nhẹ trong gió. "Chẳng phải cây lớn phải chịu bão giông mới vươn cao, đá tảng phải chịu mài giũa mới thành ngọc sao? Con người cũng vậy, không có khổ đau sao biết quý trọng an lành? Không có mất mát sao hiểu được giá trị của sở hữu? Người ta chỉ sợ hãi cái đau đớn chưa từng trải qua, chứ cái đau đớn đã vượt qua, lại hóa thành sức mạnh, thành trí tuệ." Giọng ông chậm rãi, từ tốn, mang theo sự giản dị và sâu sắc của một đời người từng trải. "Nếu cứ mãi chìm đắm trong cái gọi là 'hạnh phúc vô điều kiện' ấy, thì chẳng khác nào một đứa trẻ mãi không chịu lớn, không chịu bước đi, chỉ vì sợ ngã."
Nh��ng lời của Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu như một luồng gió mát lành thổi vào tâm trí đang rối bời của Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mạc Vân. Họ bắt đầu suy nghĩ, bắt đầu cảm nhận một điều gì đó mới mẻ, một góc nhìn khác về cuộc khủng hoảng đang diễn ra. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi sợ hãi tê liệt, mà là một nỗi sợ hãi có mục đích, có ý nghĩa. Tiếng nước sông vẫn chảy, tiếng chim vẫn hót, nhưng giờ đây, những âm thanh ấy dường như mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, như tiếng vọng của vạn vật đang kể về quy luật vô thường, về sự cần thiết của những thử thách để trưởng thành.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời. Ánh nắng cuối ngày trải một lớp màu rực rỡ lên dòng sông Vọng Giang, khiến mặt nước lấp lánh như dát vàng. Gió nhẹ vẫn thổi, mang theo hơi se lạnh của buổi tối đang đến, nhưng không khí trong quán trà không còn nặng nề mà thay vào đó là sự tĩnh lặng của những tâm hồn đang tìm thấy một lối thoát.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Mạc Vân chìm vào suy tư sâu sắc. Những lời của Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí họ, thay đổi hoàn toàn góc nhìn về cuộc chiến này. Nó không chỉ là cuộc chiến chống lại Lạc Vũ, mà còn là cuộc chiến nội tâm để bảo vệ và phát triển ý chí, bản chất của con người. Họ nhận ra rằng, việc tước đoạt "nỗi đau cần thiết" cũng chính là tước đoạt khả năng trưởng thành, khả năng phục hồi và khả năng tìm kiếm hạnh phúc chân thực.
Lăng Nguyệt ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng sắc như dao, nhưng giờ đây không còn sự hoài nghi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường. Vẻ mệt mỏi trên gương mặt nàng dường như đã vơi đi phần nào, nhường chỗ cho một ý chí mạnh mẽ hơn. "Tạ tiên sinh, có lẽ chúng tôi đã quá sợ hãi những gì có thể mất đi, mà quên mất rằng, chính trong những mất mát ấy, chúng ta mới có thể tìm thấy điều thực sự quý giá. Chúng ta không thể cho họ một hạnh phúc giả tạo, nhưng chúng ta có thể dạy họ cách tìm thấy sức mạnh trong chính nghịch cảnh. Dạy họ cách đối mặt với sự thật, dù sự thật ấy có đau đớn đến đâu đi chăng nữa."
Dương Quân khẽ gật đầu, vẻ mặt hắn giờ đây đã bớt đi sự khắc khổ, thay vào đó là một tia hy vọng vừa được nhen nhóm. "Đúng vậy. Để ý chí không bị bào mòn, họ phải hiểu rằng mỗi giọt nước mắt, mỗi vết sẹo, mỗi lần vấp ngã, đều là một phần của hành trình trở thành con người. Mỗi khó khăn là một bài học, mỗi thử thách là một cơ hội để tự tôi luyện. Nếu chúng ta cứ cố gắng bảo vệ họ khỏi mọi khổ đau, chúng ta đang biến họ thành những đứa trẻ mãi mãi không thể trưởng thành." Hắn siết chặt nắm tay, nhưng không phải vì bất lực, mà vì một quyết tâm mới vừa được củng cố.
Triết Gia Mạc Vân vuốt râu, ánh mắt ông sáng lên vẻ thấu hiểu. "Vậy thì, nhiệm vụ của chúng ta không phải là phá hủy ngay lập tức cái 'hạnh phúc vô điều kiện' kia một cách mù quáng, mà là gieo hạt giống 'nỗi đau cần thiết' vào những tâm hồn đang trống rỗng, để chúng có thể nở thành ý chí kiên cường và hạnh phúc chân thật. Chúng ta phải tìm cách khơi gợi lại trong họ khả năng cảm nhận, khả năng tư duy, khả năng đối mặt với thực tại. Đó sẽ là một hành trình gian nan, nhưng là một hành trình ý nghĩa." Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự cảm kích. "Tạ tiên sinh, ngài đã soi sáng cho chúng tôi một con đường."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để lan tỏa sự ấm áp trong không gian. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang tràn đầy quyết tâm. "Đúng vậy. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Nó không phải là một đích đến, mà là một con đường. Và trên con đường ấy, 'nỗi đau' chính là người thầy nghiêm khắc nhất, nhưng cũng là người thầy dạy cho chúng ta nhiều điều nhất. Nó mài giũa ý chí, tôi luyện tâm hồn, giúp chúng ta hiểu rõ hơn về bản thân, về giá trị của sự tồn tại."
Hắn nhìn ra dòng sông, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm khuất, để lại một dải màu tím hồng rực rỡ trên nền trời. "Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và bản chất c���a con người, cũng là một trong những bí ẩn vĩ đại nhất. Cuộc chiến này, không chỉ là chống lại Lạc Vũ, mà là một cuộc hành trình khám phá lại chính bản chất ấy. Tin vào khả năng tự phục hồi của nhân loại, tin vào sức mạnh của ý chí. Chỉ cần họ dám đối mặt với thực tại, dám chấp nhận 'nỗi đau cần thiết', thì ngọn lửa của 'Nhân Đạo' sẽ không bao giờ tắt. Đó không phải là một cuộc chiến của vũ lực, mà là một cuộc chiến của tâm hồn, của trí tuệ."
Tiếng nước sông vẫn chảy, tiếng chim hót dần thưa thớt khi màn đêm buông xuống. Những người bạn, những đồng minh của Tạ Trần, rời khỏi Quán Trà Vọng Giang với một cái nhìn mới, một quyết tâm vững vàng. Họ biết rằng con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan, nhưng giờ đây, họ đã có một ngọn hải đăng để dẫn lối, một triết lý để nương tựa. Cuộc chiến giành lại bản chất của nhân loại, giờ đây mới thực sự bắt đầu, không phải bằng gươm đao, mà bằng sự thức tỉnh của từng trái tim, từng khối óc, bằng việc chấp nhận và vượt qua những "nỗi đau cần thiết" để tìm thấy hạnh phúc chân thật và ý nghĩa của một cuộc đời trọn vẹn.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.